Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Gia Đình Tỷ Phú

Tác giả: Cao Hùng | Ngày: 08/03/2026 08:13 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: truỵện sex sinh viên, chia sẻ vợ, ngoại tình, ba chồng con dâu, loạn luân, ba và con gái, truyện sex hành hạ, rạp chiếu phim, làm tình tập thể, Truyện nhiều phần, làm tình ở văn phòng

Truyện chưa hoàn thành (phần 10)

Phần 7: Địa ngục bảy ngày và tình yêu vĩnh cửu

Nhấn play để nghe...


Chiều hôm ấy, trong phòng chủ tịch, Quỳnh đang trần truồng ngồi dang háng trên bàn làm việc của tôi. Nó cười tươi, hai tay banh hai mép lồn ra, để tôi chơi đùa cái lồn đẹp mà tôi mê như điên. Tôi đưa tay nắm đám lông lồn dày đen nhánh, quấn từng chùm quanh ngón tay, kéo căng ra rồi thả cho chúng bật lại. Mỗi sợi lông mềm mượt, dài, mọc đều trên mu lồn trắng hồng.

"Hì hì... ba ơi, ba mê lông lồn con lắm hả?"
"Ừ, ba mê. Lông lồn con đẹp, dài và mềm, ba muốn chơi nó hoài."
Tôi bứt một sợi, nó cong người rên nhẹ. Tôi lại bứt một sợi nữa, rồi một chùm nhỏ, nó rên to hơn.
"Đau không con?"
"Dạ hơi đau, nhưng con thích. Con thích ba bứt lông lồn con. Nó càng bứt càng mọc dày hơn ba à."
"Ừ, càng mọc ba càng bứt."
Tôi nắm một chùm lông bên mép lồn trái, vặn vẹo, kéo căng, rồi lại thả. Quỳnh mắt lim dim, miệng cười.
Đột nhiên, điện thoại nó reo. Màn hình sáng lên: "Ba gọi". Quỳnh nhìn xuống, mặt thoáng căng thẳng.
"Ba ơi, ba con gọi."
"Nghe đi."
Nó bấm nghe, tôi vẫn tiếp tục vuốt ve đám lông lồn, không dừng. Giọng ông Khang từ đầu dây bên kia vang lên, nghe có vẻ gấp gáp:
"Quỳnh à, về gấp đi con. Mẹ con bị té cầu thang, bệnh viện nói nặng lắm! Mau lên!"
Quỳnh mặt tái đi, nước mắt trào ra.
"Dạ... dạ con về liền."
Nó cúp máy, vội vàng tuột khỏi bàn, mặc đầm. Tôi cũng bất ngờ, hỏi:
"Sao thế con?"
"Mẹ con bị té, nặng lắm ba ơi. Con phải về nhà gấp."
"Ừ, về đi. Có cần ba sai tài xế đưa về không?"
"Dạ không, con tự về được. Cảm ơn ba."
Nó hôn tôi vội, rồi chạy ra cửa. Tôi nhìn theo, lòng không yên. Nhìn thấy xì-líp nó vẫn trên bàn, tôi nói trước khi nó tới cửa.
"Con ở truồng hả? Mặc xì-líp vào đi con."
Nó quay lại nhìn tôi, cười buồn.
"Dạ, con quên."
Nó mặc xong, tôi ôm nó lại, tay thò vô xì-líp, bóp cái lồn vẫn đang căng mọng hơi nhớt nhép, vo ve đám lông.
"Con về bến đó, có gì cần giúp gọi cho ba nha."
Tay Quỳnh vuốt ve tay tôi, ấn nhẹ vô lồn.
"Dạ, con cảm ơn ba."
Nửa tiếng sau, vệ sĩ báo: "Dạ thưa ông, cô Quỳnh đã về đến nhà ba mẹ an toàn ạ."
Tôi thở phào. Tối đó, Quỳnh nhắn tin cho tôi:
"Ba ơi, mẹ con bệnh nặng quá, bác sĩ nói phải theo dõi hai tuần. Con phải ở lại chăm mẹ. Con xin phép ba ạ."
Tôi đọc tin, không nhi ngờ gì vì nghĩ mẹ nó bệnh thật, tôi chỉ nhắn lại: "Ừ, con cứ ở đó chăm mẹ. Cần gì cứ gọi ba."
Đó là tin nhắn cuối cùng tôi nhận được từ nó trong suốt một tuần.
Thực ra, mẹ Quỳnh không hề bệnh, bà đã đi chùa xa với bạn bè. Quỳnh về đến nơi, thấy mẹ không có nhà, nó hỏi:
"Mẹ đâu ba?"
"Mẹ con đi chùa rồi. Nhưng ba có chuyện muốn nói với con."
"Chuyện gì vậy ba?"
Ông Khang đóng cửa, khóa chốt, kéo Quỳnh ngồi xuống ghế. Ông ta kể về số nợ cờ bạc khổng lồ với ông Kiên, chủ tập đoàn Trường Sơn - kẻ thù của tôi. Ông ta khóc lóc:
"Quỳnh à, ba nợ ổng năm tỷ. Ổng nói nếu không trả sẽ bắt ba vào tù. Con phải giúp ba."
Quỳnh hoảng hốt: "Giúp thế nào hả ba?"
"Con... con phải... cho ổng chơi. Chỉ một lần thôi. Ổng nói con đẹp, ổng thích con từ hồi dạm hỏi rồi. Bây giờ ổng càng thích chơi con lắm vì con giờ là con dâu của ông tỷ phú Quân - chủ tịch tập đoàn đối thủ của ổng."
Quỳnh đứng bật dậy, mặt tái mét.
"Không! Con có chồng rồi! Con không thể làm chuyện đó!"
Ông Khang đổi giọng, gắt gỏng: "Mày là con gái tao, tao nuôi mày ăn học, bây giờ mày nợ tao. Mày không giúp tao thì tao chết."
"Con... con sẽ xin tiền ba chồng con, con nghĩ ổng sẽ giúp ba."
"Câm ngay! Mày mà nói với ai, tao sẽ giết mày rồi tự tử."
Quỳnh khóc, nhưng vẫn cứng. Nó cố gắng bỏ ra về, nhưng ông Khang khóa cửa phòng, lôi nó vào trong.
"Tối nay, mày ở đây. Ba sẽ dạy mày trước."
Đêm đầu tiên, ông Khang không cho Quỳnh mặc gì. Hắn lột hết đồ nó, trói tay nó vào đầu giường. Quỳnh khóc thét, giãy giụa.
"Ba ơi, ba đừng làm vậy! Con xin ba!"
"Im! Mày là con gái tao, có gì phải xấu hổ?"
Ông ta cúi xuống bú lồn nó, mặc cho nó khóc. Lưỡi hắn thô bạo, liếm khắp mu lồn, ngoáy vào lỗ lồn. Quỳnh chỉ biết rên vì đau và tủi nhục.
"Lồn mày đẹp, giống lồn mẹ mày hồi trẻ. Mẹ mày cũng lông nhiều, cũng múp như này."
"Ba ơi... xin ba... đừng..."
Ông ta không nghe. Hắn bắt nó quỳ xuống, đút con cặc bự và thô vào miệng nó. Quỳnh nghẹn, nôn khan.
"Bú đi! Bú cho ba sướng!"
Nó vừa khóc vừa bú. Ông ta nắm tóc nó, ấn đầu nó xuống sâu. Lần đầu tiên trong đời, nó phải bú cặc của chính ba ruột mình.
Rồi ông ta nằm ngửa, nói Quỳnh cưỡi ngựa. Nó trèo lên, lồn ướt vì nước mắt và nước nhờn do bị kích thích trái với ý muốn. Ông ta đút cặc vào, đâm mạnh.
"Đạp mông lên! Cưỡi nhanh lên! Mày không biết làm đĩ à?"
Quỳnh cưỡi chậm chạp, mỗi nhịp là một giọt nước mắt. Ông ta tát mông nó, mông đỏ lên. Hắn đâm từ phía sau, tư thế doggy, đâm đến khi xuất tinh vào lồn nó lần đầu.
Quỳnh nằm bẹp, lồn sưng đỏ. Ông ta nói: "Đêm nay chưa xong đâu. Ta còn làm vài hiệp nữa."
Ba ngày liền, Quỳnh bị ông Khang hành hạ từ sáng đến tối. Sáng dậy bú cặc trong lúc hắn ăn sáng. Trưa bị đụ khi hắn xem tivi. Tối bị trói, bắt cưỡi ngựa đến rã rời. Lông lồn nó bị hắn bứt từng chùm, bứt lởm chởm, có chỗ còn dài, có chỗ trọc, trông vừa dâm vừa thương. Hắn nói: "Ba bứt cho lồn mày láng mượt, sau này bán dâm giá cao."
Quỳnh chỉ biết khóc. Nó gầy đi, mắt thâm quầng. Nhưng nó vẫn không chịu gọi cho tôi, vì sợ ông Khang làm hại tôi.
Ngày thứ tư, ông Kiên đến. Hắn mặc vest bảnh bao, mang theo hai tên vệ sĩ. Hắn cười đểu, nói với ông Khang:
"Làm tốt lắm. Để tôi xem hàng."
Hắn xông vào phòng Quỳnh lúc nó đang nằm thở, lồn vẫn còn ướt. Hắn lột chăn, nhìn cái lồn lông lởm chởm, bị bứt tả tơi, hai mép sưng đỏ, hột le căng phồng.
"Ừ, ngon đấy. Con gái mày xứng đáng làm gái cao cấp."
Hắn nói vệ sĩ chụp ảnh Quỳnh trần truồng, đủ kiểu: chụp lồn, chụp vú, chụp mông. Quỳnh lấy tay che mặt, nhưng hắn giật tay ra.
"Mày phải nhìn thẳng vào ống kính. Sau này gửi ảnh này cho ba chồng mày, cho chồng mày, cho báo chí. Mày không nghe lời, tao làm mày khốn khổ."
Hắn bắt Quỳnh quỳ, vừa bú cặc hắn vừa để vệ sĩ quay video. Quỳnh vừa nôn vừa bú, nước mắt nhòe.
Hai ông chơi Quỳnh tập thể suốt ngày hôm đó. Ông Khang đụ lồn, ông Kiên đụ miệng. Quỳnh rên thét, đau đến nỗi ngất đi, rồi bị tát tỉnh dậy.
"Khai mau! Ba chồng mày làm ăn thế nào? Hợp đồng sắp tới ký với ai? Nói hết cho tao!"
Quỳnh im lặng. Ông Kiên điên tiết, nói vệ sĩ lấy roi da. Họ quất vào mông nó mười roi, mông nát bấy, máu rỉ ra.
Ông Khang cũng tham gia, hắn vừa quất vừa nói: "Mày không khai, tao giết mày rồi tao tự sát."
Quỳnh vẫn cắn răng chịu đựng. Nó nghĩ đến tôi, đến tình yêu tôi dành cho nó, đến sự cưng chiều tôi dành cho cái lồn đẹp của nó. Nó không thể phản bội tôi.
Ngày thứ năm, ông Kiên đưa ra tối hậu thư: "Nếu mày không chịu hợp tác, tao sẽ bán mày sang Cam-pu-chia làm gái, còn thằng cha mày sẽ ngồi tù. Mày chọn đi."
Quỳnh khóc, nhưng vẫn im.
Hắn đùng đùng nổi khùng, sai vệ sĩ trói nó vào ghế, lấy kẹp sắt kẹp vào hai mép lồn, kẹp vào hột le, kẹp vào hai đầu vú. Mỗi cái kẹp đều có dây xích, hắn kéo dây, các kẹp căng ra, thịt lồn nó giãn tối đa.
"Kêu lên! Nói mày sướng đi!"
"A... a... đau quá... con xin... xin dừng lại..."
"Chịu khai chưa?"
"Con... con không biết gì hết... con chỉ làm trợ lý... không biết chuyện tập đoàn..."
Hắn kêu ông Khang cầm máy khoan đã gắn cặc giả, đút vào lồn Quỳnh, bật công tắc. Cặc giả quay từ từ, những đường gân cạo vào thành lồn. Nó hét lên đau đớn.
"Khai! Nếu không tao sẽ cho quay nhanh hơn, lồn mày nát bấy!"
"Con... con không biết... con quý ba chồng con, gia đình chồng con... con không làm hại ổng đâu..."
Ông Kiên và ông Khang nhìn nhau, bất lực.
Ngày thứ sáu, cả hai uống rượu say, vừa uống vừa hành hạ Quỳnh. Lần này, ông Kiên nói ra ý đồ cuối cùng: "Mày phải bỏ thuốc độc vào ly rượu của thằng Quân trong bữa tiệc sắp tới. Nó chết, tập đoàn sụp đổ, tao sẽ trả hết nợ cho ba mày, tao nuôi mày, mày làm gái cho tao."
Quỳnh nghe mà lạnh sống lưng. Nó khóc, van xin: "Con không thể! Ba chồng con thương con lắm! Con xin hai bác, con sẽ làm gì cũng được, miễn đừng hại ổng."
"Làm gì cũng được à? Thế bán dâm kiếm tiền trả nợ cho ba mày, mày chịu không?"
Quỳnh im lặng. Nó biết nếu nó cố gắng, nó có thể xin tôi cho nó làm việc nhiều hơn, kiếm tiền trả nợ dần. Nhưng hai ông này không muốn thế - họ muốn tôi chết.
"Mày cứng nhắc quá. Giỏi thì chịu trận." - ông Kiên ra lệnh.
Hai ông thay phiên nhau đụ nó suốt buổi chiều, mỗi lần xuất tinh lại bắn vào mặt nó, bắt nó nuốt. Đến tối, cả hai say khướt, lăn ra ngủ, không buồn trói lại Quỳnh chặt.
Quỳnh đợi thêm một giờ, nghe tiếng ngáy đều đều. Nó rướn người, cố gắng cử động. Dây trói lỏng vì mấy ngày nó liên tục vặn vẹo. Móng tay nó rách, máu chảy, nhưng rồi cũng thoát ra.
Nó lặng lẽ xuống giường, nhặt chiếc áo đầm che thân thể rách nát. Lồn nó sưng tấy, lông lồn bị bứt lởm chởm, bị cạo không hết, có chỗ trọc, có chỗ dài lêu nghêu, thịt mu lồn bầm tím. Hai mép lồn nứt ra, rớm máu. Vú nó cũng đầy vết cắn, bầm đen. Mông nó có hàng chục vết roi, vết bầm, thịt mông không còn chỗ lành.
Nó bò ra khỏi phòng, xuống cầu thang, vào bếp. Tay run run mở tủ lạnh lấy chai nước, uống ực, rồi bấm số tôi.
Tôi đang ở văn phòng, xử lý hồ sơ cấp bách vì có đối tác nước ngoài sang. Mười một giờ đêm, điện thoại reo, tôi bắt máy.
"Ba ơi... cứu con... con ở... con ở nhà ba con..."
Giọng nó yếu ớt, khản đặc.
"Con ở yên đó, ba đến ngay!"
Tôi lao xe đến nhà ông Khang, cửa khóa, tôi phá ra. Trên lầu, hai gã đàn ông say rượu nằm bất tỉnh. Phòng bên cạnh, Quỳnh co ro trong góc, mặc áo đầm, trên áo dính vết máu nhiều chỗ. Tôi đến gần, nó nhìn tôi, mắt sưng húp, môi nứt nẻ.
"Ba ơi... con xin lỗi..."
"Con im, ba đưa con về."
Tôi ẵm nó lên, nhẹ như tờ giấy. Nó gục đầu vào vai tôi, khóc nức nở.
Về đến căn hộ bí mật, tôi đặt nó lên giường, nhẹ nhàng mở chiếc áo đầm. Tôi chết lặng. Lồn nó không còn hình dạng vốn có - sưng to, đỏ hừng, hai mép lồn nứt ra, hột le tím bầm, gần như nát. Lông lồn bị bứt lởm chởm, bị cạo dở dang, có chỗ còn chỗ mất, nhìn vừa dâm vừa đau lòng. Vú nó đầy vết cắn, vết bóp, đầu vú sưng gấp đôi bình thường. Mông nó chằng chịt những vết roi, vết bầm, sưng như quả bưởi.
Tôi không cầm được nước mắt. Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, tôi khóc.
Quỳnh nằm im, tay tôi nhẹ nhàng lau vết thương cho nó, bôi thuốc. Từ từ nó kể cho tôi nghe từng chi tiết trong bảy ngày địa ngục. Giọng nó đứt quãng vì đau, vì tủi.
"Ba ơi, con không ngờ ba ruột của con lại... lại có thể làm thế với con... ổng đụ con, bắt con bú cặc, bắt con cưỡi ngựa như con đĩ. Con sợ lắm, con ghê tởm lắm, nhưng con không làm gì được. Ổng còn năn nỉ con, nói nếu con không giúp, ổng sẽ vào tù..."
"Ba hiểu. Con khổ quá."
"Đến ông Kiên ... ổng mới là kẻ cầm đầu. Ổng muốn con bỏ thuốc độc giết ba, làm sụp đổ tập đoàn. Con không làm, ổng hành hạ con mỗi lúc một tàn bạo. Có lúc con tưởng mình chết rồi ba à."
"Con đã rất dũng cảm. Ba tự hào về con."
"Nhưng ba ơi... con ngu quá... con đã có thể giả vờ đồng ý ngay từ đầu, để khỏi bị hành hạ. Con cứng nhắc quá, không nghĩ ra cách gì. Con chỉ biết khóc và cự tuyệt..."
"Từ giờ con nhớ rằng khi gặp tình huống nguy hiểm, cứ giả vờ đồng ý trước, bảo toàn tính mạng, rồi tìm cách báo ba. Ba sẽ xử lý sau."
"Dạ, con nhớ lời ba. Con sẽ không ngu nữa."
Tôi ôm nó vào lòng, không dám động vào vết thương. Quỳnh nằm trong vòng tay tôi, thều thào:
"Ba ơi, con yêu ba. Con chỉ muốn được ở bên ba thôi."
"Ba cũng yêu con. Ba sẽ bảo vệ con, sẽ không để ai hại con nữa. Cả thằng Khang và thằng Kiên, ba sẽ xử chúng, dám hành hạ con ra nông nổi này..."
Nghe câu đó, Quỳnh bỗng nấc lên, nước mắt lại trào. Nó ngước nhìn tôi, mắt đỏ hoe, giọng van nài:
"Ba ơi... con xin ba... đừng làm gì ba con... dù ổng có tệ với con thế nào, ổng vẫn là ba ruột của con. Con không thể chịu được cảnh ba mình vào tù hay bị trả thù... con chỉ muốn ổng thôi làm những chuyện đó thôi... xin ba... hãy tha cho ổng... con xin ba ba ơi..."
Tôi nhìn nó, lòng đau như cắt. Tôi biết tình cảm con cái không thể phủ nhận. Dù ông Khang đã biến thành quỷ dữ, trong mắt Quỳnh vẫn còn một góc nhỏ nhớ về người cha ngày xưa.
"Ba suy nghĩ đã, con à. Có thể ba sẽ không động đến ổng, nhưng nếu ổng còn lặp lại, ba không thể hứa trước. Còn thằng Kiên, thì không có chuyện tha thứ."
"Dạ... con chỉ cầu xin ba như vậy thôi... con cám ơn ba... ông Kiên ổng ác quá... ổng muốn giết ba mà..."
Quỳnh gục đầu vào ngực tôi, kiệt sức.
Những ngày sau, tôi chăm sóc Quỳnh như một bảo bối. Mỗi sáng tôi tự tay thay thuốc cho nó, lau vết thương, bôi kem. Lông lồn nó mọc lại dần, nhưng lởm chởm, có chỗ dài chỗ ngắn, không còn đều đặn như xưa. Những chỗ bị bứt quá sâu, da mu lồn để lại sẹo mờ. Tôi nói:
"Lông lồn con mọc thế cũng đẹp. Chỗ nào trọc, ba sẽ liếm vào, cho nó quen."
Quỳnh cười, lần đầu tiên sau một tuần.
Khi nó hồi phục, tôi và nó làm tình trở lại. Lần đầu tiên, tôi đút cặc rất nhẹ nhàng, vì lồn nó vẫn còn đau.
"Ba ơi, đâm mạnh cũng được, con quen rồi."
"Không, ba thương con. Để từ từ."
Tôi bú lồn nó trước, liếm lên những vết sẹo, liếm lên những chỗ lông mọc lởm chởm. Nó rên, nhưng lần này rên vì sướng và vì xúc động.
"Ba ơi, con đã nghĩ sẽ không bao giờ được ba bú lồn nữa."
"Có ba đây, ba bú hoài. Cái lồn này mãi mãi là của ba mà..."
Tôi ngậm hột le, dù nó còn sưng, tôi day nhẹ, búng nhẹ. Nước mắt nó lại chảy, nhưng là nước mắt hạnh phúc.
Tôi và nó ôm nhau suốt đêm. Tôi hứa với nó sẽ từ từ trả thù ông Kiên, nhưng trước mắt, tôi sẽ giả vờ như không biết, để hắn khinh thường, rồi tôi giăng bẫy. Với ông Khang, tôi sẽ dùng tiền bạc và áp lực để khống chế, không để hắn dám lại gần Quỳnh nữa.
"Ba ơi, con cám ơn ba. Con yêu ba nhất đời."
"Ba cũng yêu con. Cái lồn đẹp này dù có bị hành hạ thế nào, vẫn là của ba. Và ba sẽ bảo vệ nó bằng cả mạng sống."
Quỳnh gục vào ngực tôi, ngủ thiếp đi trong vòng tay bảo bọc. Tôi nhìn nó ngủ, lòng vừa đau vừa căm hận. Nhưng tôi biết, thời cơ chưa tới.
Hết phần 7

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách