Phần 6: Ngày Cuối Ở Bệnh Viện Và Cuộc Gặp Bất Ngờ Với Giám Đốc Đạt
Nhấn play để nghe...
Sáng hôm sau ở bệnh viện, trời Sài Gòn se lạnh, gió heo may lùa qua khe cửa sổ làm rèm cửa lay động nhẹ. Hằng ngồi bên giường ông Phúc, mặc chiếc đầm đen dài tay kín đáo, bên trong chỉ có một chiếc xì-líp ren đen mỏng tang. Cô bóp vai cho ba, vừa nói chuyện vừa cười, nhưng trong lòng vẫn còn vương vấn những gì đã xảy ra tối qua.
Ông Phúc mỉm cười, giọng trìu mến nhưng hơi yếu.
"Con chăm ba thế này, ba thấy khỏe hẳn ra rồi... con vất vả quá."
Hằng cười tươi, mắt long lanh.
"Có gì đâu ba. Con thương ba mà."
Đến trưa, ông Phúc bảo muốn đi vệ sinh. Hằng dìu ông đứng dậy, tay trái ông ôm chặt eo cô, từng bước chậm rãi vào buồng vệ sinh. Vì vội, cô chỉ đóng hờ cửa phòng bên ngoài - cánh cửa phòng VIP vẫn còn một khe hở nhỏ.
Trong buồng vệ sinh, ông Phúc vịn tường bằng tay trái. Hằng ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng tuột quần bệnh viện của ông xuống. Con cặc ba ruột lộ ra ngay trước mặt cô, đã cương cứng từ lúc cô chạm vào - nó bự và dài hơn cặc thằng Minh lúc cương cứng.
Hằng cúi xuống, không nói gì, cô đưa lưỡi liếm nhẹ đầu khấc.
"Con... con lau nhẹ thôi Hằng ơi... ba... ba không nhịn được..."
Cô cười khúc khích, mắt nhìn ba đầy tinh nghịch, rồi ngậm sâu hơn.
"Ba đừng ngại. Con là con gái ba mà. Con lo cho ba hết."
Cô vừa bú vừa dùng tay sục nhẹ, lưỡi liếm dọc theo thân cặc, xuống tận hai hòn dái. Ông Phúc thở dồn dập, tay run run.
Bỗng nhiên, tiếng cửa phòng bên ngoài mở ra. Cô y tá bước vào, giọng nhẹ nhàng nhưng vang rõ trong phòng.
"Bác Phúc ơi, để tôi kiểm tra huyết áp cuối ngày cho bác..."
Hằng đứng bật dậy như bị điện giật. Tim cô đập thình thịch đến nỗi nghe rõ trong tai. Mặt cô đỏ bừng. Cô kéo vội quần ông Phúc lên, nhưng con cặc ông vẫn cương cứng, đẩy vải quần nhô ra phía trước. Cô lau tay nhanh vào khăn giấy, hít một hơi thật sâu rồi bước ra khỏi buồng vệ sinh, cố giữ giọng bình thường nhất có thể.
"Dạ... chị ơi, ba em đang... đang hơi mệt, để em lau người cho ba xong rồi em gọi chị sau nha?"
Y tá nhìn cô, mỉm cười hiền hậu.
"Ừ, em chăm bác kỹ quá. Thôi lát chị quay lại."
Cô y tá quay ra, cửa phòng lại khép hờ như lúc đầu. Hằng đứng yên một lúc, nghe tiếng tim mình đập chậm dần. Cô quay vào buồng vệ sinh, nhìn ba ruột, bật cười nhẹ.
"Suýt nữa... hú hồn ba ơi. Con quên đóng cửa phòng."
Ông Phúc cũng căng thẳng, con cặc hơi xìu xuống một chút. Hằng liền xoa nhẹ, cúi xuống bú tiếp - lần này nhanh và mạnh hơn. Cô mút đầu khấc, tay sục dồn dập, lưỡi liếm dưới dái, rồi ngậm cả hai hòn dái vào miệng mút mạnh. Chỉ vài phút sau, ông Phúc rên khẽ, lưng cong lên, hai tay bấu vào vai con gái. Ông xuất tinh đầy miệng Hằng.
Cô nuốt sạch, không bỏ sót một giọt nào. Cô dùng lưỡi lau sạch đầu khấc, rồi mới kéo quần lên cho ông.
"Ba xuất nhanh quá. Con còn chưa được gì."
Giọng cô thì thầm đầy dâm đãng, mắt long lanh nhìn ba.
Dìu ông ra giường, Hằng đóng chặt cửa phòng lần này. Cô kéo rèm luôn, căn phòng trở nên kín đáo, chỉ còn ánh sáng mờ mờ từ đèn ngủ. Cô vén đầm lên, kéo xì-líp sang một bên, rồi ngồi lên giường, hai chân dạng rộng, ưỡn cái lồn căng mọng xuống ngay miệng ba ruột.
"Ba bú lồn con đi. Con muốn ra nữa."
Ông Phúc dùng tay trái lành lặn bóp mạnh một bên vú cô, miệng ngậm lấy hột le mút mạnh, lưỡi liếm vòng quanh. Hằng nhún hông, mắt lim dim, thở gấp dần.
Cô sắp lên đỉnh thì bên ngoài hành lang vang lên tiếng dép của cô y tá. Tiếng dép dừng lại trước cửa phòng - lần này cửa đã đóng kín. Cô y tá gõ nhẹ hai cái.
"Em Hằng ơi, chị lấy huyết áp cho bác được chưa?"
Hằng đóng băng. Lồn cô đang co giật, chỉ cần thêm vài giây nữa là cô sẽ ra. Cô cố kìm tiếng thở, mắt mở to nhìn ba ruột đầy hoảng hốt xen lẫn khoái lạc. Cô trả lời, giọng run run nhưng cố tỏ ra tự nhiên.
"Dạ... ba em đang... đang ngủ say lắm. Chị... chị quay lại sau một tiếng được không ạ? Em sợ làm ba thức giấc."
Y tá im lặng một lúc, như thể đang cân nhắc. Hằng nín thở, lồn cô vẫn co giật từng cơn. Cuối cùng y tá đáp.
"Ừ, thôi để chị đi phòng khác. Có gì cần thì bấm chuông nhé em."
Tiếng dép xa dần. Hằng thở phào một hơi dài, nhưng không dừng lại. Cô cúi xuống hôn vội lên trán ba ruột, rồi lại ưỡn lồn lên, nhấn mạnh vào miệng ông.
"Bú nữa đi ba. Nhanh lên."
Ông Phúc bú mạnh hơn, lưỡi liếm điên cuồng. Hằng gào nhỏ trong miệng, lồn co giật mạnh, nước dâm phun ra ướt đẫm mặt ông. Cô ra lần thứ hai, người run bần bật, hai tay bấu chặt tóc ba ruột.
"Ba... suýt nữa... sướng quá... con sợ mà lồn lại càng sướng..."
Sau đó, cô nằm ôm ông, tay xoa nhẹ con cặc mềm của ba, mắt nhìn lên trần nhà. Cô thì thầm, giọng đầy yêu thương xen lẫn dâm đãng.
"Con sẽ về nhà mình chăm ba thêm một tuần nữa. Con muốn lo cho ba hết mình."
Ông Phúc gật đầu, mắt rưng rưng, tay xoa lên mái tóc con gái.
Đến chiều, trước khi xuất viện, Hằng gọi điện cho Minh - chồng cô - hỏi về viện phí. Minh bảo sẽ liên lạc với Đạt, giám đốc bệnh viện, học trò cũ của anh. Một lúc sau, Minh gọi lại: Đạt nói không lấy tiền, chỉ cần Hằng xuống quầy thu ngân ký giấy tờ thủ tục. Hằng dặn ông Phúc nằm nghỉ, rồi bước xuống tầng một.
Tại quầy thu ngân, cô vừa ký xong vài tờ giấy thì Đạt xuất hiện từ hành lang trong. Anh mặc blouse trắng, đeo kính gọng vàng, trông lịch thiệp, nhưng ánh mắt nhìn cô có gì đó không còn là của một người học trò cũ của chồng.
"Em là Hằng? Anh Đạt đây. Lên phòng anh ký nốt mấy tờ cuối đi, cho nhanh. Dưới này đông quá."
Hằng gật đầu, đi theo anh. Phòng giám đốc ở cuối hành lang, rộng, rèm cửa kéo kín, máy lạnh chạy mát lạnh. Cửa vừa khép lại, Đạt đã quay chốt khóa.
Hằng hơi lùi lại một bước.
"Anh... sao anh khóa cửa?"
Đạt không đáp. Anh bước tới, ôm chặt cô từ phía sau, môi áp sát vào tai cô. Hơi thở anh nóng hổi.
"Anh nhớ em từ đám cưới thầy Minh. Đêm ấy em mặc áo đầm trắng, tóc búi cao, nhìn như tiên. Anh không ngủ được cả tuần sau đó.""Buông em ra!"
Hằng vùng vẫy, nhưng lực tay cô yếu hơn anh nhiều. Anh dễ dàng xoay người cô lại, ấn cô ngồi lên bàn làm việc. Tay anh vén thẳng chiếc đầm đen lên cao, lộ ra cặp đùi trắng mịn và chiếc xì-líp ren đen mỏng tang. Cô khép chân lại, mắt đã rưng rưng.
"Anh... em là vợ thầy anh mà. Sao anh làm thế?""Em đừng sợ. Chỉ hai đứa mình biết thôi."
Đạt quỳ xuống, hai tay nắm lấy đầu gối cô, nhẹ nhàng kéo dang rộng. Hằng cố khép, nhưng anh mạnh hơn. Anh dùng ngón tay gạt nhẹ chiếc xì-líp sang một bên. Cái lồn của cô hiện ra - căng mọng, lông đen xoăn dày đã được tỉa gọn gàng, hai môi lồn hồng hào khép hờ. Đạt thở hắt ra, mắt dán chặt vào cái lồn căng múp đầy lông đen xoăn của cô.
"Ôi trời... cái lồn của thầy Minh đây mà... lồn em đẹp quá Hằng ơi... anh mê cái lồn này quá lâu rồi..."
Anh cúi xuống, không nói thêm lời nào. Lưỡi anh chạm vào khe lồn cô - nóng hổi, ướt át. Anh liếm dọc từ dưới lên trên, chậm rãi như đang thưởng thức một món ngon.
Hằng bấu chặt mép bàn, môi cắn chặt để không bật ra tiếng rên. Nhưng khi lưỡi anh dừng lại ở hột le, day day rồi mút mạnh, cô không kìm được nữa.
"A... anh... đừng...""Em đừng nói đừng. Lồn em đang ra nước đây này."
Đạt dùng hai tay banh toang hai môi lồn cô ra, để lộ hột le hồng hào đang căng mọng. Anh liếm vòng quanh, rồi lại mút, lại liếm, lúc nhanh lúc chậm. Lưỡi anh luồn sâu vào trong, móc ngoáy, rồi lại rút ra chỉ để liếm viền mép.
Nước dâm từ lồn cô bắt đầu chảy ra, ướt cả cằm anh.
"Ra rồi... em ra rồi..."
Hằng gào lên nhỏ, lưng cong lên, hai chân run bần bật. Lồn cô co giật từng hồi, nước dâm phun ra ướt cả mặt Đạt. Anh không dừng, vẫn bú tiếp, hút sạch từng giọt.
"Sướng không? Nói anh nghe.""Sướng... sướng lắm..."
Giọng Hằng đứt quãng, mắt cô nhắm nghiền, đầu ngửa ra sau.
Đạt đứng dậy, lau miệng, mắt anh đỏ hoe. Anh kéo cô xuống khỏi bàn, để cô quỳ trên sàn trước mặt anh. Tay anh mở khóa quần, kéo phéc-mơ-tuya, thả ra con cặc đã cương cứng từ lúc nào.
Không quá khủng như ba chồng cô, nhưng nó dài, gân guốc, đầu khấc hồng hào, hơi cong lên phía trên. Cả thân cặc nổi đầy gân xanh dọc.
"Bú cho anh."
Hằng quay mặt đi, tay che miệng.
"Em không muốn. Anh đừng ép em."
Đạt nắm tóc cô - nhẹ nhàng nhưng dứt khoát - kéo mặt cô lại gần. Hơi thở anh nóng hổi phả vào má cô.
"Bú đi. Anh biết em thiếu thốn lâu rồi. Thầy Minh đi công tác ba tháng, lồn em nhớ cặc lắm phải không? Anh thấy mắt em lúc nãy khi anh bú - em không muốn dừng lại đâu."
Hằng khóc. Nước mắt cô chảy dài trên má, nhưng miệng cô không còn quay đi nữa. Môi cô chạm vào đầu khấc. Cô liếm nhẹ, nếm vị mặn của da thịt đang căng lên.
"Bú sâu vào. Đừng sợ."
Cô ngậm đầu khấc vào miệng, lưỡi cô cuốn quanh, rồi từ từ đưa sâu hơn. Hai tay cô cầm lấy thân cặc, bắt đầu sục nhịp nhàng. Đạt rên lên một tiếng trầm, tay xoa đầu cô.
"Giỏi lắm. Bú nữa đi. Em bú giỏi hơn anh tưởng nhiều."
Hằng vừa khóc vừa bú, nhưng không còn giả vờ nữa - cô thực sự bú một cách điêu luyện. Má cô hóp vào, lưỡi liếm dọc thân cặc, rồi lại ngậm sâu, để đầu cặc chạm vào cổ họng. Tay cô sục nhanh dần, thỉnh thoảng lại xoa nhẹ hai hòn dái.
Đạt sướng đến nỗi phải nghiến răng.
"Đủ rồi. Dừng lại. Anh không nhịn được nữa."
Anh kéo cô đứng dậy, bế cô lên bàn lần nữa. Lần này anh nằm dưới, để cô ngồi lên mặt anh trước - anh bú lồn cô thêm một lúc, làm cô ra thêm một lần nữa. Nước dâm cô bắn tung tóe lên kính anh.
Rồi anh trở người, đặt cô nằm ngửa trên bàn, hai tay cầm hai mắt cá chân cô nâng cao lên, dang rộng hết cỡ. Lồn cô mở to, môi lồn hồng hào, nước dâm còn đọng lại long lanh.
"Giờ anh sẽ đụ lồn thầy Minh. Anh sẽ đụ nát cái lồn này."
Anh cầm con cặc, nhắm ngay khe lồn, rồi đút mạnh một phát - lút cán tận gốc.
Hằng hét lên.
"A... to quá... đau..."
Đạt rút ra gần hết, chỉ để đầu khấc còn ở trong, rồi lại đút mạnh. Lần này sâu hơn. Lồn cô siết chặt lấy cặc anh, nước dâm chảy loãng ra thành tiếng ướt át.
"Lồn em chặt quá. Em co rút hoài. Sướng không?""Sướng... nhưng anh đừng mạnh quá..."
Đạt không nghe. Anh đập liên tục, mỗi cú đều mạnh và sâu, mông anh va vào đùi cô phát ra tiếng "bạch bạch" vang vọng trong phòng. Mồ hôi anh rơi xuống ngực cô. Anh cúi xuống bú vú cô qua lớp đầm, tay bóp mạnh bên kia.
"Anh đang đụ lồn cô dâu của thầy Minh. Em có biết anh mơ cảnh này bao lâu rồi không? Từ ngày em bước xuống xe hoa.""Anh... anh dâm quá...""Dâm vì em. Chỉ vì em thôi."
Đạt đổi tư thế - anh rút cặc ra, kéo cô ngồi dậy, rồi bế cô lên ghế, để cô ngồi lên người anh, mặt đối mặt. Tay anh ôm chặt mông cô, hướng dẫn cô nhún.
"Tự làm đi em. Cưỡi lên con cặc anh. Làm những gì em thích."
Hằng lắc đầu giả vờ, nhưng tay đã vịn vai anh. Cô nhổm mông lên, rồi từ từ ngồi xuống. Con cặc chui sâu vào lồn, đầu khấc chạm đến tử cung.
"Ôi... sâu quá..."
Cô bắt đầu nhún - lúc đầu chậm, rồi nhanh dần. Mỗi lần cô ngồi xuống là đầu cặc chạm tử cung, làm cô rên lên. Mỗi lần cô nhổm lên là cả thân cặc kéo theo lớp thịt lồn hồng hào lộ ra ngoài. Hai vú cô nảy tưng tưng trước mặt Đạt, anh cúi xuống bú lấy bú để.
"Sướng không? Nói anh nghe - có sướng hơn thầy Minh không?"
Hằng cắn môi, gật đầu nhẹ, giọng nghẹn ngào.
"Sướng... nhưng em có tội với chồng quá...""Không có tội gì hết. Từ nay em có anh. Anh sẽ lo cho em. Anh sẽ cho em tiền tiêu vặt mỗi tháng. Anh sẽ sắp xếp cho em lên đây làm việc nếu em muốn. Em chỉ cần cho anh gặp em thường xuyên thôi."
Cô nhún nhanh hơn, lồn siết chặt, nước dâm chảy ròng ròng xuống bụng anh.
"Anh nói thật không?""Anh hứa. Anh không bao giờ thất hứa với em."
Hằng nhún thêm vài chục cái nữa, rồi bất ngờ dừng lại, toàn thân run bần bật. Cô ra lần thứ ba - lần này mạnh nhất. Lồn cô co giật liên hồi, nước dâm bắn ra ướt cả hai đùi anh. Đạt cũng không kìm được, anh bắn tinh đầy lồn cô, nóng hổi, đặc quánh.
Cả hai nằm im, thở hổn hển. Đạt ôm cô, xoa lưng, thì thầm.
"Anh xin lỗi nếu lúc nãy hơi thô bạo. Nhưng anh mê em thật lòng. Anh không đùa đâu."
Hằng dụi mặt vào ngực anh, khóc nức nở - lần này là khóc thật, vì cô cũng bất ngờ trước cảm xúc của chính mình.
"Em sợ lắm... nhưng em cũng không ghét anh..."
Đạt mừng rỡ, hôn lên tóc cô.
"Vậy em đồng ý gặp anh nữa chứ? Anh sẽ giúp em mọi thứ."
Hằng ngước lên nhìn anh, mắt còn long lanh nước, khẽ gật đầu.
"Dạ... nhưng anh đừng nói với ai... và đừng làm em đau quá..."
Đạt hôn lên trán cô.
"Anh hứa. Em là của anh rồi."
Hằng chỉnh lại quần áo, lau nước mắt, rồi bước ra khỏi phòng. Trên hành lang vắng, cô thầm nghĩ:
"Thêm một người nữa. Dễ quá."
Cô xuống tầng, dìu ông Phúc ra xe, lòng đầy những toan tính mới.
Hết phần 6
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!