Trang web truyện

Cô Biên Tập Viên

Tác giả: Cao Hùng | Ngày: 02/04/2026 15:17 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: ngoại tình, đồng nghiệp, giám đốc, thư ký, bảo vệ, truyện sex hành hạ, làm tình tập thể, làm tình trong văn phòng, Truyện Nhiều phần

Truyện đã hoàn thành (10 phần)

Phần 5: Cú Bẫy Chia Rẽ


10 ngày sau khi ông Hùng nhậm chức, phòng họp tầng 8 - nơi chỉ dành cho những cuộc họp quan trọng nhất - lần đầu tiên được mở cửa trở lại. Căn phòng rộng 80 mét vuông với bàn họp hình chữ nhật dài phủ khăn trắng tinh khôi, mỗi ghế ngồi đều có micro cài ve áo và một cốc nước suối nhãn hiệu đắt tiền. Trên tường vẫn treo logo đài cùng khẩu hiệu "Trung thực - Sáng tạo - Trách nhiệm", nhưng hôm nay những chữ đó trông mỉa mai đến lạ lùng.

Lệnh triệu tập được gửi từ chiều hôm trước, do chính tay Dũng gọi điện cho từng trưởng, phó ban, giám đốc các trung tâm. Giọng anh lịch sự nhưng cứng như thép:

"Họp toàn thể lãnh đạo cấp phòng ban, 8 giờ sáng mai. Ai vắng mặt không lý do chính đáng coi như từ chức."

7 giờ 45. Bên ngoài phòng họp, các trưởng ban lục tục kéo đến, ai nấy đều mang trên mặt vẻ căng thẳng rõ rệt. Họ đứng tản mát trong hành lang, thì thầm với nhau, mắt liên tục liếc về phía cửa thang máy để xem ai đã đến, ai còn chưa xuất hiện.

Vinh (Trưởng Ban Kế hoạch - Tài chính) bước ra từ thang máy với dáng vẻ tự tin cố gắng. Anh mặc vest đen, cà vạt đỏ, tóc vuốt keo sáng bóng. Năm nay anh 35 tuổi nhưng trông già dặn hơn hẳn vì cái bụng bự và quầng thâm dưới mắt - hậu quả của những buổi nhậu tiếp khách và thức khuya "làm sổ sách". Anh bắt tay vài người quen, cười nói khá to:

"Yên tâm đi, thay giám đốc chứ có thay luật đâu. Tiền vẫn phải chi, việc vẫn phải làm."

Nhưng ánh mắt anh không giấu nổi nỗi lo lắng đang cuộn trào.

Trâm - vợ Vinh, Trưởng Ban Khoa giáo - đi cùng chồng nhưng cố tình giữ khoảng cách. Cô mặc áo sơ mi trắng, chân váy đen dài, gương mặt lạnh lùng như bức tượng. Hôm nay cô không trang điểm đậm như mọi khi, chỉ tô một chút son nhạt. Có lẽ cô muốn tạo vẻ "không có gì đặc biệt" để khỏi bị chú ý. Thế nhưng đôi mắt cô vẫn không ngừng lướt về phía cuối hành lang, nơi Hương (Phó Ban Khoa giáo) đang đứng trò chuyện với Long (Phó Ban Kiểm tra), bạn trai sắp cưới của Hương.

Long hôm nay diện vest xanh thanh lịch, đeo kính gọng vàng, trông như một công tử hào hoa. Anh ta 28 tuổi, đẹp trai, ăn nói ngọt ngào, nhưng trong giới đài ai cũng biết Long là "tay buôn bằng cấp" - chuyên làm giả hồ sơ, chạy chọt cho con ông này cháu bà nọ vào đài với giá 50 đến 100 triệu đồng một suất. Long và Hương đã đính hôn được ba tháng, đám cưới dự kiến tổ chức vào tháng sáu tới. Họ là cặp đôi quyền lực trẻ được ông Khánh hết mực nâng đỡ.

Hương hôm nay mặc váy công sở màu hồng nhạt, khoe trọn vòng eo thon gọn. Cô cười tươi nhưng ánh mắt lại không ngừng quan sát xung quanh. Khi nhìn thấy Dũng - trợ lý giám đốc mới - đang đứng gần cửa phòng họp, tay cầm danh sách, mắt lạnh lùng nhìn từng người, Hương khẽ kéo tay Long:

"Mình vào trong đi, đừng đứng đây lâu."

Rồi Quỳnh xuất hiện. Cô mặc bộ âu phục màu xám, trông già dặn hơn tuổi 28. Mặt cô bơ phờ, mắt thâm quầng - dấu hiệu của nhiều đêm mất ngủ triền miên. Cô cúi đầu đi nhanh qua hành lang, không bắt chuyện với ai. Vài người gọi:

"Quỳnh ơi, chuyện gì thế?"

Cô chỉ lắc đầu, bước thẳng vào phòng và chọn một ghế ở góc xa nhất.

7 giờ 55. Tiếng giày da từ cuối hành lang vang lên đều đặn. Mọi người quay lại. Ông Hùng bước tới, sau lưng là Dũng. Ông Hùng mặc sơ mi trắng, quần tây đen, áo vest nâu nhạt, không cà vạt - phong cách giản dị nhưng toát lên sự quyết đoán lạnh lùng. Ông không chào hỏi ai, chỉ gật đầu nhẹ với trưởng phòng Tổ chức - người đứng tuổi nhất hội đồng - rồi bước thẳng vào phòng và ngồi vào chiếc ghế chủ tọa ở đầu bàn.

Dũng kéo ghế ngồi bên cạnh, mở chiếc cặp da màu nâu đỏ, lấy ra một xấp tài liệu dày và xếp thành ba chồng ngay trước mặt ông Hùng. Không khí trong phòng lập tức nặng nề như chì.

Ông Hùng mở lời, giọng trầm, đủ lớn để mọi người nghe rõ mà không cần micro:

"Kính thưa các đồng chí. Hôm nay là lần đầu tiên tôi họp với toàn thể lãnh đạo các ban, trung tâm. Tôi biết, 10 ngày qua có nhiều tin đồn, nhiều hoang mang. Có người bảo tôi sẽ 'chém' loạt nhân sự, có người bảo tôi đưa người nhà vào thay thế. Tôi xin khẳng định: tất cả những tin đồn đó là vô căn cứ."

Ông dừng lại, ánh mắt lướt qua từng gương mặt. Vinh ngồi thẳng lưng, môi mím chặt. Trâm nhìn xuống bàn. Long khẽ mỉm cười đắc thắng. Hương thì thở phào nhẹ nhõm.

"Trong ba tháng tới, tôi sẽ không thay đổi bất kỳ vị trí trưởng, phó ban nào. Không điều chuyển, không sa thải, không bổ nhiệm mới. Tất cả làm việc với cơ cấu hiện tại. Điều duy nhất tôi yêu cầu: mỗi ban, mỗi trung tâm phải nộp báo cáo chi tiết về hiệu quả công việc, các chỉ số đánh giá hoạt động trong hai năm qua, và đề xuất kế hoạch cho sáu tháng tới. Tôi sẽ dựa vào báo cáo đó để đánh giá năng lực, chứ không dựa vào lời khen chê của bất kỳ ai."

Cả phòng xì xào. Một số người vỗ tay nhẹ, nhưng chỉ vài cái lẻ tẻ. Đa số im lặng, họ đang tính toán trong đầu:

"3 tháng... ông ta đang câu giờ để thu thập thông tin?"

Ông Hùng tiếp tục:

"Tôi cũng sẽ thành lập một tổ rà soát tổng thể, do đồng chí Dũng - trợ lý của tôi - làm tổ trưởng. Tổ này có nhiệm vụ kiểm tra chéo số liệu giữa các ban, đối chiếu báo cáo với thực tế. Không có nghĩa là 'bới lông tìm vết', mà là để giúp các đồng chí thấy rõ điểm mạnh, điểm yếu, từ đó tôi có cơ sở để đề bạt người tài trong tương lai."

Vinh lên tiếng, giọng gượng gạo:

"Thưa giám đốc, Ban Kế hoạch - Tài chính chúng tôi luôn làm việc minh bạch, sổ sách rõ ràng. Nếu có tổ kiểm tra, xin cho chúng tôi biết quy trình cụ thể để phối hợp."

Ông Hùng nhìn Vinh, ánh mắt sắc như dao:

"Đồng chí Vinh yên tâm. Tôi sẽ gửi quy trình chi tiết sau cuộc họp này. Và tôi tin rằng một người có năng lực như đồng chí sẽ không ngại bất kỳ cuộc kiểm tra nào, đúng không?"

Vinh nuốt khan, gật đầu. Trong lòng anh ta lúc này đang loạn lên:

"Kiểm tra chéo số liệu? Không lẽ chúng nó biết mấy cái hợp đồng khống?"

Cuộc họp kết thúc sau 45 phút với tuyên bố chính: 3 tháng ổn định, không thay người, chỉ kiểm tra hiệu quả. Nhưng ai cũng hiểu, đằng sau câu chữ "kiểm tra hiệu quả" là một cuộc "càn quét" nhẹ nhàng nhưng chết người.

Chiều cùng ngày, sau khi họp xong, trước mặt mọi người, ông Hùng bảo Quỳnh:

"10 phút sau, cô tới phòng tôi, tôi có việc cần trao đổi riêng."

Trước khi Quỳnh bước vào, ông Hùng đã gọi Dũng lại gần bàn làm việc. Hai người ngồi đối diện nhau. Ông Hùng nói nhỏ nhưng giọng lạnh tanh:

"Con Quỳnh đã tự nguyện giao USB, lần trước anh em mình some nó, nó mê mẩn, rên la chấp nhận hành hạ, thậm chí còn nói 'em mê hai anh rồi'. Nhưng theo thông tin em thu thập được, nó lún sâu với thằng Khánh quá, tiếp sức cho nó dữ dội. Anh không muốn nó nghĩ anh em mình dễ tính. Hôm nay anh sẽ lạnh lùng, đưa tiền cho nó nhưng lờ chuyện đã some nó trước đó. Để nó tự suy nghĩ và lo lắng. Em nghĩ sao?"

Dũng gật đầu:

"Em hiểu. Nó đã dâng USB rồi nhưng vẫn còn nhiều thứ giấu. Lạnh lùng một chút sẽ khiến nó lo, rồi nó sẽ tự động kể thêm để lấy lòng anh em mình. Hiện tại quyền 'sinh sát' trong tay anh em mình mà."

Ông Hùng mỉm cười nhạt:

"Đúng. Gọi nó vô đi."

Quỳnh run run bước vào phòng giám đốc. Dũng đã đợi sẵn, đóng cửa lại, kéo rèm. Trong phòng chỉ còn ba người: ông Hùng ngồi sau bàn, Dũng đứng bên cạnh, Quỳnh đứng đối diện, tay siết chặt nhau trước bụng.

Ông Hùng không mời cô ngồi. Ông lấy từ ngăn kéo ra một phong bì dày, đặt lên bàn. Giọng ông lạnh tanh:

"Quỳnh, cô làm thư ký cho ông Khánh bao nhiêu năm rồi?"

"Dạ... 5 năm ạ."

"5 năm. Chắc cô biết rất nhiều chuyện. Tôi không cần cô kể hết ngay bây giờ. Nhưng tôi muốn cô biết: thanh tra Bộ đã có kết luận sơ bộ về ông Khánh. Tội tham ô tài sản, lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ, và một số tội danh khác liên quan đến quan hệ bất chính với nữ nhân viên. Mức án có thể từ 10 đến 15 năm tù."

Quỳnh mặt tái nhợt, môi run run nhưng trong lòng cô lúc này lại dấy lên một nỗi băn khoăn khó chịu.

"Mình đã tự nguyện đưa USB, đã some với hai anh lần trước và đã chấp nhận bị hành hạ... sao hôm nay hai anh lại lạnh lùng như chưa từng xảy ra chuyện gì? Như thể hai anh đang cố tình lờ đi tất cả để thử mình? Hay họ chỉ xem mình là công cụ? Mình có thể làm gì bây giờ? Anh Khánh ơi em phải làm sao đây?"

Ông Hùng nói tiếp:

"Với cương vị thư ký, nếu cô không hợp tác, cô sẽ bị xem là đồng phạm. Hồ sơ của cô sẽ được chuyển sang cơ quan điều tra. Nhưng..." - ông Hùng nhấn mạnh - "...nếu cô hợp tác, cung cấp đầy đủ thông tin về những sai phạm của ông Khánh, cũng như những ai liên quan, tôi sẽ bảo lãnh cho cô ở lại đây với vị trí khác, không bị truy cứu hình sự, và còn được một khoản thưởng 'hỗ trợ ổn định cuộc sống'."

Ông mở phong bì, lấy ra một tờ giấy - bản cam kết hợp tác, và một xấp tiền dày - 50 triệu đồng.

"Đây là tạm ứng. Nếu cô cung cấp thông tin có giá trị, số tiền này sẽ gấp mười lần."

Quỳnh không cầm được nước mắt. Cô thổn thức:

"Thưa giám đốc... em... em sợ lắm. Ông Khánh có thể có người ngoài, họ sẽ trả thù em..."

Dũng lên tiếng, giọng nhẹ nhàng:

"Chị Quỳnh, ở đây không có ai bên ngoài. Giám đốc Hùng đã được Bộ cho phép xử lý nội bộ trước, chỉ những ai chống đối mới bị bàn giao cho công an. Chị đang có cơ hội cứu mình. Đừng bỏ lỡ."

Quỳnh cắn môi, nhìn xuống bàn. Một lúc lâu, cô gật đầu, run rẩy cầm bút ký vào bản cam kết. Ông Hùng đẩy phong bì tiền về phía cô:

"Cầm lấy. Từ giờ, mọi thông tin cô có, báo trực tiếp cho Dũng. Đừng cho ai biết, kể cả người thân. Hiểu chưa?"

"Dạ... em hiểu."

Quỳnh cất phong bì vào túi xách, lặng lẽ ra về. Đến cửa, cô quay lại, mắt đỏ hoe:

"Thưa giám đốc... em xin lỗi... vì những gì em đã làm dưới thời ông Khánh."

Ông Hùng không đáp, chỉ phẩy tay.

Ngay khi cửa đóng lại, ông Hùng liếc Dũng một cái đầy ngầm ý. Dũng hiểu ngay, bước ra hành lang một lát rồi quay lại kéo Quỳnh trở vào.

Quỳnh run rẩy bước vào lần nữa. Ông Hùng đứng dậy, giọng trầm ấm nhưng đầy chiếm hữu:

"Em vừa ký cam kết rồi, giờ phải chứng minh ngay cho anh em anh thấy lòng trung thành của em."

Quỳnh cắn môi, nước mắt lăn dài nhưng tay vẫn run run cởi từng nút áo. Hai người đàn ông không nhẹ nhàng ngay từ đầu. Ông Hùng kéo cô sát vào, Dũng đứng sau lưng. Họ lột sạch quần áo cô trong chớp mắt, trói hai tay ra sau lưng bằng dây thắt lưng, rồi đẩy cô quỳ xuống thảm. Roi da quất mạnh lên cặp mông trắng muốt khiến Quỳnh kêu thét, nhưng lồn cô lại ướt nhẹp ngay lập tức. Ông Hùng dí con cặc khủng cong cong vào miệng cô, dập sâu đến cổ họng khiến cô sặc sụa, nước miếng trào ra lênh láng. Dũng quỳ sau, banh háng cô rộng, bú lồn mạnh bạo, ngoáy hai ngón tay móc sâu, se hột le liên tục đến mức Quỳnh run bần bật, nước dâm chảy tùm lum xuống đùi.

"Ư... ư... anh Hùng... anh Dũng... em xin hai anh... hành hạ em mạnh nữa đi... em là con đĩ của hai anh rồi..."

Ông Hùng cười khẩy, kéo tóc cô ngửa ra sau, đập cặc lên mặt, tán má liên tục. Dũng thay roi da bằng bàn tay vỗ mạnh bốp bốp lên mông đỏ ửng, rồi nhét hai ngón tay vào lồn cô ngoáy mạnh không thương tiếc. Quỳnh khóc ròng, người run lẩy bẩy nhưng miệng vẫn rên dâm đãng không ngớt:

"Em mê hai anh... em mê con cặc anh Hùng khủng cong cong này... nó bự quá... em chịu hết nổi rồi... hai anh đụ nát lồn em đi... em xin hai anh..."

Hai người thay nhau đụ cô từ trước từ sau, dập mạnh dồn dập, vừa chửi thề vừa khen ngợi. Ông Hùng bóp vú mạnh, Dũng cắn nhẹ vai cô. Quỳnh ra liên tục, nước dâm chảy dài xuống thảm.

Nhưng rồi nhịp độ đột ngột chậm lại. Ông Hùng rút ra, kéo Quỳnh đứng dậy, ôm chặt cô vào lòng, vuốt ve nhẹ nhàng dọc sống lưng. Dũng đứng sau hôn nhẹ vai cô, tay vuốt ve hông và sờ hai bên hông vú. Giọng ông Hùng trở nên dịu dàng, ngọt ngào:

"Em ngoan lắm... anh biết em sợ, nhưng từ nay anh em anh sẽ bảo vệ em. Em chỉ cần dâng hết cho anh em anh là được... lồn em ngon quá, em biết không? Em là của tụi anh rồi..."

Quỳnh run rẩy, nước mắt vẫn rơi nhưng cơ thể lại mềm nhũn trong vòng tay hai người. Ông Hùng hôn nhẹ lên môi cô, Dũng hôn dọc sống lưng, tay thò lên phía trước vuốt ve hột le nhẹ nhàng. Hai người đưa cô lên bàn làm việc, đặt cô nằm ngửa, rồi thay nhau liếm lồn, bú vú, hôn khắp người cô một cách chậm rãi, âu yếm. Quỳnh rên khẽ, giọng run run đầy khoái cảm:

"Em... em thích... hai anh đừng dừng... em muốn hai anh chơi em mãi... em sẽ kể hết... em sẽ dâng hết cho hai anh..."

Ông Hùng từ từ đẩy con cặc khủng vào lồn cô, Dũng hôn sâu miệng cô. Quỳnh ra thêm một lần nữa, mạnh hơn, ngọt hơn. Cô ôm chặt cổ ông Hùng, thì thầm giữa những nhịp dập chậm rãi:

"Em quy phục hai anh hoàn toàn rồi... em thích được hai anh chơi... em sẽ làm tất cả những gì hai anh muốn... em sẽ kể hết những gì em biết..."

Khi hai người bắn tinh nóng hổi vào lồn và miệng cô, Quỳnh nằm đó, thở hổn hển, mặt đỏ bừng, mắt long lanh hạnh phúc xen lẫn khoái cảm. Cô vuốt ve ngực ông Hùng, giọng khàn khàn nhưng đầy tự nguyện:

"Em... em sẽ là con đĩ trung thành của hai anh... em thích lắm... em sẽ kể hết cho hai anh..."

Nhưng trong lòng Quỳnh lúc này vẫn còn một chút dè dặt. Dù cô mê con cặc khủng của ông Hùng, mê cách hai người hành hạ rồi vuốt ve cô, mê khoái cảm chưa từng có, cô vẫn thầm nghĩ:

"Mình đã dâng hết rồi... giờ phải xem hai anh đối xử với mình thế nào lâu dài. Nếu họ thật sự nâng niu và cho mình quyền lợi, mình sẽ kể hết, sẽ làm tất cả. Còn không... mình vẫn còn đường lui, vẫn còn những bí mật ông Khánh giao phó mà hai anh chưa biết."

Ông Hùng vuốt tóc cô, giọng dịu dàng:

"Ngoan. Giờ về đi, đừng để ai nghi ngờ."

Hôm sau, quyết định được công bố: Ông Dũng, trợ lý giám đốc, được bổ nhiệm giữ chức Chánh Văn phòng Đài lâm thời, thay thế ông Hải - người cũ đã xin nghỉ hưu sớm (thực chất bị ép nghỉ vì là "tay chân đắc lực" của ông Khánh).

Chức danh "lâm thời" chỉ là hình thức, bởi Dũng nắm ngay lập tức những quyền lực then chốt:
"Kiểm soát toàn bộ công văn đi - đến."
"Quản lý lịch làm việc của giám đốc và các phó giám đốc."
"Điều phối các cuộc họp liên ban."
"Giám sát hoạt động của bộ phận lễ tân, bảo vệ, xe cộ."
"Được quyền yêu cầu bất kỳ phòng ban nào cung cấp tài liệu phục vụ "công tác hành chính"."

Chỉ sau một tuần làm Chánh Văn phòng, Dũng đã thay ba bảo vệ cũ (không phải chú Tài và chú Phúc, mà là những người khác còn "máu mặt" hơn) bằng bảo vệ mới do chính anh tuyển qua một công ty dịch vụ uy tín - nhưng thực chất là người của ông Hùng giới thiệu. Dũng cũng lập lại quy trình tiếp khách: bất kỳ ai đến gặp giám đốc đều phải đăng ký qua văn phòng, và có mặt Dũng hoặc một trợ lý khác do Dũng phân công.

Quỳnh bị "thăng chức" thành chuyên viên lưu trữ - một phòng riêng ở tầng 1, xa trung tâm quyền lực. Trên thực tế, cô vẫn được Dũng bí mật sử dụng như một "kho tư liệu sống". Hàng ngày, cô mang đến cho Dũng những bản photo các cuộc điện thoại, email, và ghi chép riêng của ông Khánh mà cô đã giấu kỹ trong nhà riêng. Dũng cách ngày thưởng cho cô bằng những màn bú lồn điêu luyện, cho cô bú cặc rồi đụ cô điên cuồng. Con cặc Dũng không cong lạ như cặc ông Hùng những cũng dài và bự nên cô sướng và mê ngất ngây. Tuy nhiên cô vẫn thích và thèm con cặc của sếp Hùng, thèm được hai người chơi some cô, có lần cô tâm sự với Dũng sau khi đã được anh thỏa mãn:

"Anh Dũng, hôm nào anh nói sếp Hùng chơi em nữa đi. Em thích con cặc của anh ấy. Em thích được hai anh chơi some và nhẹ nhàng với em."

Dũng vuốt tóc, xoa đầu Quỳnh, anh nghĩ cô chắc đã mê được đụ được chơi some anh với và ông Hùng, anh tận dụng khuyến khích cô tiết lộ nhiều hơn.

"Ừ, anh sẽ nói với 'đại ca' Hùng. Em cứ cung cấp hết những gì em biết, em có cho anh là được. Anh nghĩ em hiểu mà, phải không?"

Quỳnh nằm trong vòng tay Dũng, cô ngước đầu lên nhìn anh, cô gật đầu rồi cúi xuống bú con cặc Dũng tiếp. Cứ thế ngày qua ngày, Quỳnh dần trở nên nghiện được Dũng làm tình, thích được anh ôm hôn vuốt ve, mong chờ được "diện kiến" con cặc khủng lạ của ông Hùng lần nữa. Dũng vẫn tỏ la ngọt ngào với cô, thỉnh thoảng làm tình để giữ đam mê cho cô và triệt để khai thác mọi thứ từ cô.

Một buổi sáng, Dũng ngồi trong phòng làm việc mới - căn phòng Chánh Văn phòng rộng 30 mét vuông, có cửa sổ nhìn ra sân đài - lật từng trang tài liệu. Trước mặt anh là một sơ đồ tổ chức đài truyền hình được phóng to, trên đó có những mũi tên đỏ chỉ mối quan hệ, những vòng tròn vàng khoanh vùng ảnh hưởng của phe cũ, những dấu chấm hỏi đặt cạnh một số cái tên, những dấu (*), (**) cho biết người mà anh hay sếp Hùng hoặc cả hai đã đụ rồi.

Dũng bấm điện thoại:

"Anh Hùng, em có báo cáo. Phe cũ đang bắt đầu xào xáo. Vinh đã gặp riêng Long và Hương tối qua ở nhà hàng Sen Vàng. Em cho người theo dõi được. Họ đang bàn cách đối phó với đợt kiểm tra sắp tới. Có vẻ họ sắp lập một 'liên minh' chống lại mình."

Đầu dây bên kia, giọng ông Hùng trầm tĩnh:

"Để chúng nó lập liên minh. Càng lập càng lộ mặt. Em cứ tiếp tục thu thập chứng cứ. Còn vụ cô Quỳnh, giữ kín như nấm. Đến lúc thích hợp, anh sẽ tung 'quân bài' đó."

Dũng cúp máy, mỉm cười. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi những cây bàng trước sân đài đã bắt đầu trút lá. Gió cuốn những chiếc lá vàng bay tứ tung, như những mảnh ghép của một trò chơi quyền lực đang dần lộ diện.

Ngay sau đó, ông Hùng gọi Dũng vào phòng. Hai người ngồi đối diện nhau. Ông Hùng nói nhỏ:

"Em thấy Hằng trong Ban Khoa giáo chưa? Con bé trẻ, đẹp, cùng con Huyền đang làm việc với phe Trâm - Hương theo như những gì em thu thập được. Anh nghĩ gọi chúng nó lên vừa để kiểm tra lòng trung thành, vừa thu thập thêm thông tin về liên minh phe cũ. Em gọi chúng nó lên ngay đi."

Dũng gật đầu:

"Em hiểu. Hằng thì e thẹn, dễ kéo. Huyền thì đã mê anh em mình rồi, để nó dẫn dắt Hằng luôn."

Ông Hùng gật đầu hài lòng. Dũng lập tức bấm chuông My thư ký:

"Em gọi Hằng lên gặp anh ngay. Anh nói chuyện với nó trước."

Dũng vừa đi về phòng vừa nói:

"OK anh, em về phòng gọi liền, em cũng cần xem lại chút tài liệu. Anh tiếp cận với con nhỏ này trước xem nó thế nào, nếu được anh em mình some nó chung với con Huyền luôn anh."

Ông Hùng cười tỏ vẻ đắc ý:

"Ừ, anh cũng tính vậy. Lánh mặt đi, anh sẽ gọi em sau."

Hằng bước vào phòng giám đốc với vẻ mặt hoang mang. Cô 26 tuổi, chưa chồng nhưng đã từng có vài mối tình, dáng người mảnh mai, da trắng, mắt to buồn. Cô mặc áo sơ mi trắng và chân váy đen, tay cầm tập tài liệu run run.

"Chú... chú gọi con có việc gì ạ?"

Ông Hùng mỉm cười ấm áp, khác hẳn vẻ lạnh lùng thường ngày:

"Ngồi đi con. Chú muốn bàn với con về vị trí nhân viên trẻ trong ban. Con làm việc ở đây cũng được hơn một năm rồi, chú thấy con rất có tiềm năng. Con vẫn muốn làm việc lâu dài ở đây đúng không?"

Hằng ngồi xuống, tim đập thình thịch.

"Thưa chú. Con... con vẫn muốn ạ."

Ông Hùng đứng dậy, đi lại gần, giọng dịu dàng:

"Đừng sợ. Chú chỉ muốn con cảm thấy thoải mái khi làm việc với chú."

Ông vuốt nhẹ má cô, rồi kéo cô đứng dậy, hôn nhẹ. Hằng run rẩy nhưng không đẩy ra. Ông Hùng sờ nhẹ hai bên hông cô rồi vuốt ve hai mông cong.

"Da con trắng quá. Hai mong cong quyến rũ quá."

Sex diễn ra nhẹ nhàng nhưng đầy chiếm hữu. Ông Hùng không cởi đồ cô, chỉ vừa vuốt ve vừa thì thầm những lời khen ngợi khiến Hằng vừa hoang mang vừa dần khoái cảm. Khi cô ra lần đầu tiên, nước mắt lăn dài nhưng miệng lại rên khẽ:

"Chú... chú đừng loại bỏ con..."

Ông Hùng vuốt tóc cô, giọng ấm áp:

"Con ngoan lắm. Từ nay con sẽ được chú quan tâm nhiều hơn. Con thích đúng không?"

Hằng e thẹn gật đầu.

"Con thích lắm ạ."

Ngay sau đó, ông Hùng gọi Dũng:

"Em gọi Huyền lên phòng anh ngay. Em qua phòng anh luôn."

Huyền mặc áo dài hồng nhạt ôm sát bước vào, cô thấy Hằng đang e thẹn, mặt đỏ bừng, liếc nhìn ông Hùng. Huyền cười rạng rỡ nhưng mắt long lanh hồi hộp. Ông Hùng và Dũng không nói nhiều tự cỡi đồ mình rồi lột sạch quần áo hai cô, Huyền vui thích trong khi Hằng miệng ú ớ:

"Trời... chú... chú... con... con..."

Dũng liền nói "trời... cái gì..." rồi khoá môi Hằng bằng cách hôn cô ngấu nghiến, sau đó anh nhả môi cô ra.

Huyền cười khúc khích, chủ động quỳ xuống bú con cặc khủng cong cong của ông Hùng. Hằng đứng chết lặng, mắt trợn tròn khi thấy con cặc dài, gân guốc, cong sang trái. Huyền kéo tay Hằng xuống, thì thầm tinh nghịch:

"Chị đừng sợ... hai anh coi vậy chứ tốt lắm... mình cùng chơi cho sướng chị... con cặc anh Hùng đã lắm, chị thử bú đi, dài và cong y chang em mê lần đầu luôn..."

Hằng run rẩy nhưng không kháng cự. Bốn người quấn lấy nhau trên ghế da và bàn làm việc. Huyền vừa rên vừa hướng dẫn Hằng cách bú sâu, cách cưỡi ngựa, cách dang háng đón từng cú dập mạnh. Ông Hùng và Dũng vừa chơi vừa hỏi thăm thông tin nội bộ Ban Khoa giáo. Huyền hôm nay mê mẩn tiết lộ vài chi tiết nhỏ về Trâm và Hương để lấy lòng. Hằng ban đầu e thẹn, nhưng khi con cặc khủng của ông Hùng đâm sâu vào lồn, cô run bần bật, rên lớn vì khoái cảm chưa từng có:

"Chú... con cặc chú dài quá... cong... nó cọ đúng chỗ sướng của con... áaa... trời ơi, con thích quá... con chưa từng sướng thế này..."

Ông Hùng cười thỏa mãn, dập mạnh hơn trong kiểu đụ truyền thống, tay bóp vú Hằng trong khi Dũng chơi Huyền từ phía sau, tay cô vịn bàn chổng mông cao, hứng từng cái dập mạnh lút cán. Hai cô gái rên rỉ hòa quyện, mồ hôi lấm tấm, nước dâm chảy dài. Huyền cười dâm đãng:

"Chị Hằng... sướng không? Hai anh chơi giỏi lắm... chị mê chưa? Cứ buông hết đi, em với chị sướng chết luôn ha..."

Hằng gật đầu lia lịa, mắt long lanh nước:

"Sướng... sướng quá... con mê con cặc chú Hùng rồi chú ơi... con cặc chú đã quá... con xin chú và anh chơi con nữa..."

Ông Hùng tay se hột le, tay bóp vú Hằng, dập từng cái mạnh bạo sâu vô lồn cô, ông nói:

"Giờ này còn chú con gì nữa Hằng. Cứ như Huyền nè, trong phòng này là anh em nghe chưa."

Hằng tay vuốt ve tay ông đang sờ hột le cô, ưỡn lồn cho ông dập, tay kia tự bóp vú mình.

"Em thích... em mê con cặc anh rồi anh Hùng ơi... em thích con cặc anh Dũng nữa... hai anh chơi em cùng lúc đi... Huyền nhường chị đi em..."

Rồi Hằng cưỡi ngựa trên con cặc ông Hùng, cô nhúng hẩy liên tục trong khi miệng ngậm cặc Dũng, hai tay cô ôm đùi anh. Huyền tinh nghịch cười hì hì, tay vỗ mạnh mông Hằng bốp bốp, giọng cô nói vui:

"Con cặc anh Hùng cong và dài thế này nhúng hẩy không thì uổng lắm chị, nhổm cái mông cong này lên tận đầu khấc dập lồn xuống mới đã, làm đi chị Hằng!"

Hằng e thẹn, mặt đỏ bừng, nhưng vẫn làm theo. Cô nhả cặc Dũng ra, tay đè ngực ông Hùng, tay kia cầm con cặc Dũng sục nhẹ. Đầu cô cúi xuống nhìn lồn mình kéo lên từ từ tận đầu khấc rồi dập mạnh xuống con cặc ông Hùng. Tiếng da thịt chạm nhau chát chúa xen lẫn tiếng rên của Hằng:

"Áaa... sướng... con cặc anh Hùng đụ em mạnh quá... nó cọ đúng điểm sướng của em... em mê rồi... em mê con cặc anh quá... sướng quá anh ơi..."

Huyền cười khúc khích, vỗ mông Hằng thêm vài cái bốp bốp:

"Làm nữa đi chị Hằng! Nhún mạnh lên nào, chị dập xuống đi, dập nát lồn chị đi, em muốn nghe chị rên lớn hơn!"

Hằng e thẹn trả lời giọng run run, nhưng bắt đầu có chút tinh nghịch chọc lại:

"Em... em đang làm rồi... sướng quá... hai anh đừng dừng... Huyền em dâm quá, em vỗ mông chị mạnh thế, em thích nhìn chị bị đụ hả? Em chơi với hai anh khi nào vậy?"

Huyền cười lớn, tay xoa hột le Hằng nhanh hơn:

"Chị Hằng cũng biết chọc em rồi kìa! Nhún mạnh hơn đi chị, em muốn xem lồn chị nuốt hết cặc anh Hùng luôn! Hai anh chơi em tơi bời từ hôm đầu tiên hai anh về đài mình nè chị... hôm đó sướng lồn em quá trời luôn..."

Hằng dần buông thả, cô nhún mạnh hơn, mông nhún lên nhún xuống, miệng bú Dũng sâu hơn, rên rỉ:

"Anh Dũng... cặc anh cứng quá... em thích... hai anh chơi em cùng lúc... em sướng chết mất... Huyền, em dẫn chị mà em cũng ướt lồn rồi, em khoái đụ ghê vậy em? Em dâm hơn chị luôn hả?"

Huyền cười dâm đãng, tay vuốt ve hột le Hằng nhanh hơn, nặn vú chị mạnh hơn:

"Chị nói đúng rồi, em dâm thật! Khoái đụ lắm chị ơi... nhưng với hai anh thôi... chị nhún mạnh thế này, lồn chị siết chặt cặc anh Hùng quá ha, anh Hùng phê lắm luôn kìa!"

Huyền thấy con cặc Dũng đang cương cứng mà tay Hằng chỉ vịn mà không làm gì, cô mãi mê cúi đầu nhìn lồn mình kéo lên dập xuống con cặc ông Hùng, Huyền liền cười khúc khích chọc Dũng:

"Con cặc anh Dũng buồn rồi kìa, tay chị Hằng quên cặc anh rồi, lo nhìn lồn mình dập cặc anh Hùng không à. Để em bú anh cho nha, để nó buồn tội quá."

Hằng liền bú cặc Dũng, lồn vẫn dập cặc ông Hùng, Huyền chen vô liếm thân cặc Dũng trong khi Hằng vẫn bú đầu khấc, tay Huyền xoa bóp hai vú Hằng. Dũng cười, anh vẫn đứng, con cặc được hai cô bú liếm, tay xoa đầu vuốt tóc cả hai cô, lưng hơi khom xuống, tay kia cùng Huyền xoa vú của Hằng. Hằng dập cặc ông Hùng mạnh hơn, tay cô vuốt ve tay Dũng, tay Huyền đang xoa bóp hai vú mình, mắt nhìn Dũng đầy thỏa mãn, cô rên rỉ:

"Anh Dũng... cặc anh cứng quá... em thích... em bú đã ghê... hai anh chơi em cùng lúc... em sướng chết mất... Huyền, em bú anh Dũng giỏi quá, con cặc được hai chị em mình bú liếm... thích ghê... em dâm quá Huyền ơi..."

Huyền cười lớn, liếm dái ông Hùng, chọc lại:

"Chị Hằng tinh nghịch rồi kìa! Chị liếm thử đi, liếm hết chiều dài con cặc anh Dũng đi... em nhường chị nè... vừa sướng lồn, vừa đã miệng chị ha..."

Huyền nằm úp lên người Hằng kiểu 6-9, ông Hùng đụ Huyền doggy phía này, Dũng đụ Hằng kiểu truyền thống phía kia. Miệng Huyền liếm bụng trắng nõn của Hằng, tay Huyền rút con cặc Dũng ra khỏi lồn Hằng, cô bú liếm con cặc anh, vỗ lồn Hằng, nặn hai môi lồn Hằng, se hột le Hằng liên tục, Huyền cười nói:

"Cái lồn chị đã ghê, hột le sưng mộng, lông lồn giống em quá ha. Em cho con cặc anh Dũng vô lại nữa nè, đâm nát lồn chị Hằng đi anh."

Cô vén đám lông lồn Hằng, tay banh hai môi lồn Hằng ra, liếm hột le Hằng liên tục, rồi nhét cặc Dũng vô lồn Hằng cho anh đụ tiếp. Hằng rên lớn, cô chọc lại Huyền:

"Huyền... em dâm quá... vừa được anh Hùng đụ lồn doggy, vừa chơi lồn chị, vừa bú cặc anh Dũng nữa... em liếm hột le chị mà em cũng rên lớn ha... em mê anh Dũng đụ chị hơn đụ em hả? Anh Dũng dập mạnh lồn em đi anh..."

Rồi Hằng cưỡi ngựa cặc Dũng trên ghế da, cô nhún mông mạnh hơn, tiếng da thịt chạm nhau chát chúa vang lên. Ông Hùng đụ Huyền chổng mông, đầu cô gần mông Hằng, mắt nhìn hai mông Hằng nẩy tưng tưng, lồn lên xuống con cặc Dũng không ngừng. Cô cười hì hì, một tay vịn ghế da, một tay vỗ mông Hằng bốp bốp:

"Chị Hằng chọc em hoài ha! Phê quá, sướng quá ha chị, sướng lồn chị em mình ghê... nhún mạnh nữa đi chị, em muốn nghe lồn chị kêu 'nhóp nhép' chảy đầy dâm nhờn luôn!"

Cảnh some kéo dài, hai người đàn ông thay nhau đụ hai cô theo đủ tư thế, vừa hành hạ vừa khen ngợi. Trong đầu ông Hùng lúc này chỉ nghĩ:

"Con Huyền này ngon thật, trẻ, dâm, dễ kiểm soát. Còn Hằng thì đang hoang mang, nhưng một khi mê cặc anh em mình rồi thì sẽ không thoát nổi, sẽ thành con bài tốt để nắm Ban Khoa giáo."

Dũng thì thầm với ông Hùng khi hai người đang doggy hai cô song song cạnh nhau, Hằng và Huyền đang hôn môi nhau mê đắm không để ý:

"Anh, hai con này sẽ giúp mình nắm hết thông tin phe Trâm - Hương luôn. Em nghĩ Hằng biết nhiều hơn vì đã làm ở đài lâu rồi."

Khi ông Hùng và Dũng bắn tinh đầy mặt và lồn hai cô, Huyền cười hạnh phúc, còn Hằng nằm đó, nước mắt lăn dài nhưng miệng lại thì thầm:

"Em... em sẽ làm theo hai anh..."

Nhưng trong lòng Hằng lúc này vẫn còn một nỗi băn khoăn day dứt. Dù cô mê con cặc khủng của ông Hùng, mê cách hai người vừa mạnh bạo vừa dịu dàng, mê khoái cảm dâng trào chưa từng có, cô vẫn thầm nghĩ:

"Mình đã dâng thân thể này rồi... giờ phải xem hai anh tính toán thế nào. Mình mê hai con cặc này, mê được some cùng em Huyền, mê quyền lực hai anh... nhưng biết đâu được chứ... các anh chỉ lợi dụng mình, không ưu ái mình gì hết thì sao... hôm nay mình vẫn còn tỉnh táo, chỉ mới bật mí vài chi tiết chưa quan trọng lắm... từ từ tính tiếp..."

Ông Hùng vuốt tóc cả hai:

"Hai em ngoan lắm. Từ nay anh em mình sẽ chơi nhau thường xuyên hơn."

Cánh cửa phòng giám đốc khép lại sau lưng hai cô gái. Huyền và Hằng vừa bước ra, quần áo chỉnh lại còn hơi vội, mặt đỏ bừng, bước chân còn hơi run. Phòng chỉ còn lại ông Hùng và Dũng ngồi đối diện nhau trên ghế da, cả hai đều thở phào nhẹ nhõm nhưng ánh mắt vẫn sắc bén.

Ông Hùng lấy điếu xì gà trong ngăn kéo, châm lửa, hút một hơi dài rồi thong thả phun khói. Dũng cũng ngồi thẳng người, tay gõ nhẹ lên bàn.

"Anh Hùng, từ ngày anh em mình tiếp quản đến giờ cũng được hơn hai tuần rồi. Tình hình tạm ổn. Phe cũ đang xào xáo nhưng chưa dám làm lớn. Vinh và Long - Hương đang bàn tính liên minh, nhưng em đã cho người theo dõi sát sao. Quỳnh thì đã ký cam kết, giao USB, và bắt đầu cung cấp thông tin đều đặn. Em nghĩ mọi chuyện sẽ thuận lợi."

Ông Hùng gật đầu, cười nhạt:

"Thuận lợi là tốt. Nhưng anh em mình phải nắm chắc từng con bài. Nói đi, mấy con đĩ anh em mình đã chơi tới giờ thế nào?"

Dũng cười, giọng tự tin:

"Quỳnh thì em đánh giá cao nhất. Cô ấy lún sâu với ông Khánh thật, nhưng một khi đã sợ và đã nếm mùi anh em mình thì cô ấy sẽ trung thành. Tính cách cô ấy là kiểu sợ hãi xen mê mẩn, em đang chiều chuộng cô ấy mỗi ngày khi cô ấy mang tài liệu lên, để cô ấy thấy được 'yêu thương'. Em tin cô ấy sẽ mê anh em mình đến mức sẵn sàng làm bất cứ thứ gì."

Ông Hùng gật đầu đồng tình, nhưng ánh mắt lóe lên tia ham muốn:

"Anh đồng ý. Quỳnh là con đĩ biết điều. Anh mê bú lồn cô ấy nhất. Lồn cô ấy căng, nước nhiều, mùi thơm, bú hả hê một phát là phê cả ngày. Hôm nào anh phải gọi cô ấy lên bú hả hê mới được. Nhưng anh không muốn cô ấy biết anh mê bú lồn cô ấy đến mức đó, sợ cô ấy ỷ lại."

Dũng cười lớn:

"Anh yên tâm. Em đã gần như chinh phục Quỳnh nhiều rồi. Mỗi lần cô ấy lên cung cấp thông tin, em đều tỏ ra yêu thương, chiều chuộng, vuốt ve, hôn hít. Cô ấy đang chờ anh cho cô ấy được diện kiến con cặc anh lần nữa. Khi nào anh muốn, em sẽ gọi Quỳnh lên ngay. Em sẽ chơi some cô ấy, tập trung làm cho cô ấy mê mẩn nhiều hơn, phân tâm cô ấy để cô ấy bớt để ý chuyện anh mê bú lồn cô ấy. Anh cứ việc bú thỏa thích, em lo phần còn lại."

Cả hai cùng cười lớn, tiếng cười nam tính vang trong phòng.

Ông Hùng hút thêm một hơi xì gà, nói tiếp:

"Còn Huyền và Hằng thì sao?"

Dũng gật đầu:

"Huyền thì anh em mình đã chơi hai lần rồi. Con bé trẻ nhất đài, vô tư, ham đụ, tinh nghịch. Được some ba người là mê chết, em nghĩ chơi thoải mái, some thoải mái, không nhọc công đối phó. Chỉ là chưa biết con bé có nắm được nhiều thông tin nội bộ Ban Khoa giáo không để khai thác thêm."

Ông Hùng gật đầu đồng tình:

"Anh cũng nghĩ vậy. Huyền dễ chơi, mê cặc thì mê thật, chơi dài dài không vấn đề gì."

Ông Hùng dừng lại một chút, ánh mắt sắc hơn:

"Còn Hằng thì anh chưa chắc. Cô ấy e thẹn, lớn hơn Huyền, làm việc lâu hơn, hôm nay some trông như mê thật, rên la, nhún mông mạnh, nhưng anh không biết cô ấy mê thật hay chỉ nói vậy thôi. Cần theo dõi thêm, đừng vội tin."

Dũng gật đầu:

"Em đồng ý với anh. Hằng thì em sẽ tiếp cận riêng, dần dần làm cô ấy mê như em đang làm với Quỳnh. Khi cô ấy thật sự mê, mọi chuyện sẽ rõ ràng hơn. Anh em mình sẽ nắm chắc cả hai con này để kiểm soát Ban Khoa giáo."

Ông Hùng mỉm cười hài lòng, vỗ nhẹ vai Dũng:

"Tốt. Anh em mình tiếp tục như vậy. Phe cũ để chúng nó tự lộ mặt, anh em mình cứ từ từ thu lưới. Còn mấy con đĩ này... anh em mình chơi cho đã, nhưng phải chơi thông minh."

Cả hai cùng cười lớn một lần nữa. Tiếng cười vang vọng trong phòng giám đốc, trong khi ngoài hành lang, tiếng mưa tháng Ba vẫn rơi đều đều, như báo hiệu một cuộc thanh trừng ngầm đang bắt đầu, nhưng khoái lạc thì ngày càng dã man và lan rộng khắp đài truyền hình.

Hết phần 5

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách