Ký túc xá, phòng trọ và những lần lén lút
Danh sách phần:
- Phần 1: Những ngày đầu gặp gỡ
- Phần 2: Những rung động đầu tiên
- Phần 3: Tình yêu chớm nở
- Phần 4: Những lần hứng tình ở nơi công cộng
- Phần 5: Những lần lén lút ở ký túc xá
- Phần 6: Những lần vụng trộm trong phòng cô ở ký túc xá
- Phần 7: Đi nhà nghỉ
- Phần 8: Dọn về chung phòng với anh
- Phần 9: Phụ huynh học sinh dạy kèm
- Phần 10: Đàn ông có kinh nghiệm
- Phần 11: Ba của bạn trai
- Phần 12: Kéo bạn thân cùng some
- Phần 13: Bắt đầu some với bạn của bạn trai
- Phần 14: Lén lút khi bạn trai có mặt
- Phần 15: Cùng bạn thân some với bạn của bạn trai
- Phần 16: Rung động mới
- Phần 17: Chia tay người yêu đầu
- Phần 18: Cuộc sống mới với người tình
- Phần 19: Dần mất kiểm soát
- Phần 20: Có giữ được mình không?
Phần 1: Những ngày đầu gặp gỡ
Cái nắng Sài Gòn đầu tháng chín như đổ lửa xuống mặt đường nhựa. Cổng trường đại học chật ních sinh viên năm nhất - đứa thì tay xách nách mang, đứa thì lom khom nhìn tấm bảng hướng dẫn nhập học. Tiếng xe cộ hòa lẫn tiếng cười nói rộn ràng, mùi cơm hộp, mùi trà đá từ mấy sạp hàng rong bay lên nghi ngút. Bình đứng dưới tán cây me già, tay cầm tờ giấy báo nhập học, mắt liếc ngang liếc dọc tìm dãy nhà C - nơi có phòng học của lớp mình. Nó - Bình - con trai quê lên, ở trọ cùng Quân với Cường hồi cấp ba nhưng mỗi đứa học một trường đại học khác nhau. Nhà ở dưới quê nghèo, cha mẹ làm ruộng không đủ tiền chu cấp, nên nó phải vừa học vừa đi làm thêm ở quán ăn bình dân trên đường Phạm Văn Đồng, bưng bếp rửa chén, lương ba cọc ba đồng nhưng đủ để sống qua ngày.
Bình bước vô giảng đường. Cái phòng học lớn, bàn ghế sơn xanh bong tróc, quạt trần quay lờ đờ. Nó chọn một chỗ cuối lớp, ngồi xuống, lấy cây bút ra, mắt nhìn ra cửa. Từng tốp sinh viên kéo nhau vào, mặt mũi ai cũng hớn hở, lạ lẫm. Rồi cô bước vào.
My bước vào lớp trễ mười lăm phút. Cô mặc cái váy dài trắng tinh, tóc đen dài chấm eo, khuôn mặt trái xoan, da trắng đến nỗi cứ như miếng đậu phụ non. Cả lớp ngoái nhìn. Vài đứa con trai huýt sáo. Cô cúi mặt, tay ôm cặp, mắt đảo quanh tìm chỗ. Chỉ còn cái bàn trống cạnh Bình. Cô bước lại, nhẹ nhàng kéo ghế ngồi xuống.
Bình liếc sang. Mùi hoa nhài từ tóc cô bay sang. Cái mũi dọc dừa, cái miệng chúm chím, cặp mắt long lanh như hạt nhãn. Nó đứng hình mất ba giây.
Cô quay sang, cười nhẹ, chào: "Chào cậu."
Nó đáp: "Chào bạn." Rồi quay mặt vô bảng, tim đập thình thịch đến nỗi tưởng chừng nó vỡ lồng ngực.
Buổi học đầu tiên môn Nhập môn Khoa học Xã hội. Thầy giảng hăng say, nhưng Bình chẳng nghe lọt chữ nào. Mắt nó cứ liếc nhìn đôi chân cô. Đôi chân thon, trắng, lộ dưới gầm bàn. Cô bắt chéo chân, nhẹ nhàng. Bình thấy mấy sợi lông tơ mỏng trên đùi cô mọc lưa thưa, dưới ánh đèn huỳnh quang, chúng óng lên như mấy sợi tơ mảnh. Nó nuốt nước bọt, cảm thấy cái quần hơi cộm lên.
Tan học, trời đổ mưa bất chợt. Mưa Sài Gòn, mưa xối xả, từng hạt nước to như trứng gà, rào rào xuống sân trường. My đứng dưới hiên, tay ôm cặp, mắt nhìn mưa, lộ vẻ bối rối. Cô không có áo mưa. Bình đứng cách đó ba bước, tay cầm cây dù cũ - cây dù bạc màu, vài cái khung sắt bị gỉ.
Bình bước lại, cây dù hơi rung lên trong tay. Nó nói, giọng nhỏ: "Em cầm lấy, anh ở gần thôi."
My ngước nhìn. Ánh mắt cô hơi ngỡ ngàng. Cô cầm cây dù, tay chạm vào tay nó - một cái chạm nhẹ tênh, chỉ một phần giây, nhưng Bình cảm thấy như có dòng điện chạy từ đầu ngón tay lên tận óc. Cô cười: "Cảm ơn anh nha. Mà sao anh biết em học cùng lớp?"
"Anh thấy em ngồi cạnh anh hồi sáng." Nó cười, lộ hàm răng trắng. "Anh tên Bình."
"Em tên My." Cô giới thiệu, rồi chạy vội vô mưa, dưới cây dù, tà váy trắng bay phần phật.
Bình đứng nhìn theo. Mưa xối lên người nó, ướt đẫm cái áo sơ mi mỏng, nhưng nó chẳng thấy lạnh. Trong lòng nó lửa đốt.
Từ hôm đó, hai đứa bắt đầu chào hỏi nhau mỗi sáng thứ Hai và thứ Năm - hai ngày có tiết chung. "Chào cậu" - "Chào bạn". Những câu chào ngắn ngủi, nhưng mỗi lần như thế, Bình lại cố gắng giữ nụ cười lâu hơn một chút. My cũng vậy, cô hay cúi mặt xuống vở khi nó nhìn, nhưng khóe môi cong lên, không giấu được.
Bình đi làm thêm ở quán ăn bình dân trên đường Phạm Văn Đồng. Quán nhỏ, bốn năm cái bàn nhựa, chủ quán là một chị Hương ngoài bốn mươi, tốt bụng. Bình làm từ năm giờ chiều đến chín giờ tối, việc gì cũng làm: bưng bếp, rửa chén, lau bàn. Thỉnh thoảng có mấy cô sinh viên khác đến ăn, thấy Bình đẹp trai, hay chọc ghẹo. "Em ơi, cho chị thêm chén cơm" - "Em ơi, em đẹp trai quá, có người yêu chưa?" Bình chỉ cười trừ, trong đầu lại nghĩ về My.
My thì đi dạy kèm. Cô nhận lớp dạy cho một cậu học sinh lớp sáu ở một căn nhà trong hẻm xe hơi. Nhà khá giả, bố mẹ hay pha nước mời cô, lúc thì nước cam, lúc thì trà đào. Bố của cậu học sinh - một người đàn ông ngoài bốn mươi, đẹp trai, ăn mặc lịch sự - thường xuyên hỏi han cô chuyện riêng. "Em quê ở đâu? Bố mẹ làm gì? Có người yêu chưa?" My chỉ trả lời qua loa, nhưng lòng thấy hơi khó chịu. Cô chưa biết tình dục là gì, nhưng cô đủ nhạy cảm để nhận ra ánh mắt của ông ta khi nhìn cô - cái ánh mắt không chỉ là sự quan tâm thông thường.
Ngày qua ngày, những buổi học chung ở thư viện trường bắt đầu. Ban đầu chỉ là tình cờ. Bình hay ra thư viện vào giờ trống để đọc sách, mượn tài liệu. Một hôm, nó thấy My ngồi ở góc trong cùng, cặm cụi viết bài. Nó lại gần, hỏi: "Em học chung được không? Chỗ anh hết chỗ rồi." Nói dối. Cả dãy bàn trống mênh mông. My ngước lên, cười: "Ừ, mời anh."
Từ đó, họ thành "bạn thư viện". Mỗi buổi không có tiết, cả hai đều tìm đến cái bàn gỗ ở góc, đối diện nhau. Bình thường mua sẵn hai ly trà đá dưới căng tin, để ly của cô bên phía tay cô. Ly trà đá mười lăm ngàn, hơi đắt với một thằng sinh viên làm thêm, nhưng nó thấy xứng đáng khi thấy cô cầm ly lên, môi mím vào ống hút.
My để ý thấy Bình hay nhìn mình. Cô cũng thích nhìn anh. Không phải vì anh đẹp trai - mặc dù Bình đẹp thật, da bánh mật, mắt một mí nhưng sâu, cái cằm vuông, cánh tay rắn chắc vì bưng bếp mỗi tối - mà vì anh có cái gì đó hiền lành, chân thật. Cô thấy an toàn khi ở cạnh anh. Cảm giác an toàn ấy hiếm lắm, với một cô gái từ tỉnh lẻ lên Sài Gòn, ở ký túc xá, xa nhà.
Một buổi trưa nắng gắt, hai đứa tan học sớm. Bình rủ: "Em ăn cơm tấm với anh không? Ở cổng trường có quán ngon lắm."
My gật đầu. Quán cơm tấm vỉa hè đông nghẹt, họ phải ngồi sát vào nhau. Bình gọi hai dĩa cơm sườn, thêm ốp la. Nó ăn nhanh, rồi lén trả tiền. Lúc My đưa tiền cho cô chủ quán, cô chủ chỉ cười: "Cậu kia trả rồi em ơi."
My nhìn Bình, Bình giả vờ nhìn đi chỗ khác, miệng cười hì hì. Cô không nói gì, nhưng lòng ấm áp lạ thường. Cái ấm áp ấy lan tỏa từ ngực xuống bụng, khiến cô hơi tê tê ở dưới. Cô chưa hiểu cái cảm giác ấy là gì.
Tối đó, về phòng trọ, Bình khoe với Quân và Cường: "Tao mới quen một đứa con gái, xinh lắm, học cùng lớp."
Quân đang nằm đọc truyện tranh, ngước lên: "Xinh cỡ nào? Bằng vợ sắp cưới của tao hả?" Nó cười.
Cường ngồi bên bàn học, quay lại: "Mày đừng có mê quá mà bỏ bê làm thêm. Tiền nhà tháng sau chưa có đóng đâu."
Bình cười: "Biết rồi. Mà tụi bây, tao thấy nhỏ đó hiền lắm, hay cười."
Quân ném quyển truyện xuống: "Hiền thì cưới đi. Thằng này dính đạn rồi, tụi bay ơi!"
Cả phòng cười rộ.
Còn My, trong phòng ký túc xá, cô nằm trên giường tầng, tay cầm điện thoại, nhắn tin cho Bình: "Anh ăn gì chưa?" Tin nhắn đầu tiên cô chủ động gửi. Các bạn cùng phòng - ba đứa - thấy cô cười một mình, đứa tên Trang (sau này sẽ thành bạn thân) trêu: "Con My ơi, có người yêu mới hả? Sao cứ cười hết vậy?"
My giấu điện thoại vô gối: "Có đâu!"
Trang cười khà: "Chưa gì đã giấu rồi. Để rồi coi."
Bình nhận được tin nhắn, tim nảy lên. Nó trả lời: "Anh ăn rồi, em ăn chưa? Đừng bỏ bữa, gầy rồi."
My đọc tin, cười. Cô nằm nghiêng, tay vuốt vuốt lên bụng mình, rồi vô tình tay chạm xuống dưới, nơi cái xì-líp mỏng. Cô bỗng thấy cái gì đó ấm ấm, ướt ướt ở khe giữa hai đùi. Cô không hiểu, chỉ nghĩ chắc do trời nóng. Cô kéo chăn lên ngang ngực, nhưng không ngủ được. Trong đầu cô hiện lên nụ cười của Bình, đôi mắt Bình, cái cách Bình nhìn cô khi cô không để ý.
Cả hai đứa, hai con người xa lạ cách đây chỉ vài tuần, giờ đã trở thành một phần trong tâm trí của nhau.
Rồi một hôm, tan ca làm thêm sớm vì quán vắng khách, Bình ghé qua ký túc xá nữ. Nó đứng dưới cổng, gọi điện: "My ơi, anh ở dưới nè. Xuống chơi không?"
My đang đọc sách, nghe giọng nó, tim thót lên. Cô vội mặc lại cái váy ngắn - cố tình chọn cái váy ngắn nhất, vì cô muốn anh thấy đôi chân cô - rồi chạy xuống.
Dưới hành lang tầng trệt, tối mờ mờ. Bóng đèn neon phía trên nhấp nháy. Họ đứng đối diện nhau, cười nói. Bình hỏi chuyện học, hỏi chuyện dạy kèm, hỏi chuyện ăn uống. My kể về cậu học sinh nghịch ngợm, về cô chủ nhà hay pha nước cam. Bình kể về quán ăn, về mấy cô sinh viên hay chọc ghẹo nó, về những lần bưng món nóng suýt bỏng tay.
Họ cười đùa đến gần chín giờ tối. Lúc đó, hành lang vắng tanh, chỉ có tiếng ve kêu từ ngoài sân. Bình ngập ngừng một lát, rồi đưa tay nắm lấy tay My.
Bàn tay nó ráo mồ hôi, nhưng ấm. Ngón tay nó đan vào ngón tay cô, nhẹ nhàng, như thể sợ làm vỡ thứ gì đó mong manh. My không rụt lại. Cô đứng yên, mắt nhìn xuống đôi bàn tay đang đan vào nhau, lòng cô hỗn loạn. Cô chưa từng nắm tay con trai bao giờ, ngoại trừ ba cô hồi còn bé. Cảm giác kỳ lạ quá. Bàn tay anh to, chắc, các đốt ngón tay thô ráp vì làm việc nhiều. Nó không mềm mại như tay con gái, nhưng nó làm cô thấy... an toàn. Và hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền sang, chạy dọc cánh tay, xuống ngực, xuống bụng, rồi đọng lại ở cái nơi mà tối nay cô để ý thấy hơi ướt.
Bình siết nhẹ tay cô. Một cái siết nhẹ, chỉ vài giây, rồi buông ra, như sợ mình quá đường đột. Nó lắp bắp: "Anh... anh về nghen. Khuya rồi."
My gật đầu, mắt vẫn nhìn xuống. Cô không dám ngước lên, vì biết mặt mình đang đỏ. Cô nói nhỏ: "Dạ, anh về cẩn thận."
Bình quay lưng bước đi, vài bước rồi quay lại nhìn. My vẫn đứng dưới hành lang, tay vẫn còn dang ra như lúc nãy. Dưới ánh đèn mờ, cái váy ngắn của cô khẽ bay lên vì gió, để lộ một khoảng đùi trắng, và mấy sợi lông đen mọc dài, lưa thưa, như mấy sợi tơ mỏng. Bình thấy, cái quần nó cộm lên hẳn. Nó quay đi nhanh, bước gấp, lòng thầm nghĩ: "Sao con gái lại mọc lông ở đùi? Kỳ mà đẹp. Lạ mà hấp dẫn."
My về phòng, khép cửa, dựa lưng vào cánh cửa. Tay cô vẫn còn cảm giác bàn tay anh. Cô đưa tay lên ngửi - mùi xà phòng và mùi mồ hôi nhẹ, không khó chịu chút nào. Cô thầm nghĩ: "Mình thích ảnh rồi sao? Mới quen có mấy tuần mà..."
Cô bạn Trang thấy My về, mặt đỏ bừng, hỏi: "Làm gì mà lâu dữ vậy? Gặp ai dưới đó?"
My nói dối: "Gặp bạn học cũ."
Trang nhìn cái váy ngắn của My, cười khì: "Mày mặc váy ngắn vầy đi gặp bạn học cũ hả? Tao nghi lắm đó nghen."
My chạy vô buồng tắm, khóa cửa. Cô cởi xì-líp ra. Mảnh vải nhỏ trước háng ướt đẫm, dính nhớp. Cô đưa lên mũi ngửi - mùi tanh tanh, hơi nồng, khác hẳn mùi mồ hôi bình thường. Cô chưa hiểu đó là gì, chỉ biết cơ thể mình đang thay đổi, và sự thay đổi ấy có liên quan đến Bình.
Cô đứng trước gương, tay vén váy lên, nhìn cái nơi ướt giữa hai đùi. Lần đầu tiên cô soi kỹ cái lồn của mình - hai bên mép thịt hồng hồng, hột le nhú lên như hạt đậu nhỏ, và trên mu, mấy sợi lông đen bắt đầu mọc dài, thưa thớt nhưng rõ ràng. Cô vuốt nhẹ mấy sợi lông ấy, thấy hơi râm ran. Cô thầm nghĩ: "Không biết con trai có để ý chuyện mình nhiều lông không ta? Bình có để ý không?"
Tối đó, My nằm trên giường, tay vân vê mấy sợi lông mu, mắt nhìn lên trần nhà. Cô nhớ bàn tay Bình, nhớ cái siết nhẹ, nhớ ánh mắt anh khi nhìn cô. Cô thầm nghĩ: "Giá như anh nắm tay mình lâu hơn một chút."
Bên phòng trọ, Bình cũng không ngủ được. Nó nằm trên giống, quay mặt vào tường. Cái quần nó cộm lên, con cặc cương cứng, đập thình thịch. Nó đưa tay vô quần, sờ lên cặc mình - nó hơi nhỏ, hơi ngắn, nó biết điều đó, vì hồi ở quê, tắm sông với tụi bạn, nó thấy cặc tụi nó to hơn. Nhưng nó chưa từng thấy lồn con gái thật sự. Chỉ qua phim ảnh. Nó thầm nghĩ: "Lồn My như thế nào nhỉ? Có nhiều lông như mấy đứa con gái trong phim không?" Rồi nó kéo mùng kín mít, thủ dâm, tưởng tượng My đang nằm dưới nó, cái lồn căng mọng, mấy sợi lông đen quyện lấy cặc nó. Nó ra nhanh, dính đầy tay. Nó lau vô cái khăn cũ, thở dốc. Nó thầm nghĩ: "Mày dâm quá Bình ơi, mới nắm tay đã nghĩ tới đó."
Mấy ngày sau, hai đứa gặp nhau ở thư viện, không khí ngượng ngùng nhưng vui. Bình mua bánh tráng trộn, để trên bàn. Hai đứa vừa học vừa ăn, tay chân vô tình chạm nhau, cả hai đều đỏ mặt. Lần này, Bình không chỉ nắm tay - khi My cúi xuống viết, nó nhìn xuống cổ áo cô, thấy một khoảng ngực trắng lộ ra, cái áo lót mỏng để lộ hai bầu vú căng tròn. Nó thấy cái quần lại cộm.
My cũng để ý. Cô thấy Bình nhìn, cô cố tình cúi thấp hơn, để lộ thêm. Cô không hiểu sao mình lại làm vậy. Chỉ biết cô thích được anh nhìn. Cô thích cái cảm giác mình có sức hút với anh. Và cô thích cái cảm giác hơi thở anh nặng hơn mỗi khi anh nhìn vào ngực cô.
Một buổi chiều chủ nhật, trời trong xanh. Bình rủ My đi dạo công viên Tao Đàn. Cô mặc váy ngắn - cái váy ngắn hơn mọi khi, chỉ dài qua khỏi mông chút xíu. Cô không mặc xì-líp. Không phải cố tình. Mà vì cô thấy nóng, và cô muốn... thử. Cô muốn biết cảm giác khi gió thổi lên cái lồn trần trụi, khi ngồi sau xe anh, cái lồn cọ xát vào yên xe. Cô thấy mình hư. Nhưng cô thích.
Bình chở My bằng chiếc xe Future cà tàng. My ngồi sau, tay ôm eo anh. Cô áp ngực vào lưng anh, hai bầu vú căng cứng ép sát vào tấm lưng rắn chắc. Bình thấy hơi thở cô phả vào gáy, nóng hổi. Nó thầm nghĩ: "Trời ơi, đừng làm vậy nữa, tao sắp không chịu nổi rồi." Con cặc nó cương cứng, kẹt trong quần, đau nhói.
Đến công viên, họ lang thang dưới những hàng cây xanh mát. Mua bắp nếp của một bà cụ ngồi bán. Bình đưa bắp cho My, tay cố tình chạm vào tay cô lâu hơn mức cần thiết. Lần này, My nắm lại, không buông. Họ đi bên nhau, tay trong tay, như một cặp đôi thực sự. Lòng Bình nhảy múa.
Họ tìm một gốc cây sau bụi chuối, nơi vắng người. Bình dừng lại, quay sang nhìn My. Mắt đen sâu hút. My ngước nhìn lại, môi hơi mím. Không ai nói gì. Rồi Bình cúi xuống, hôn lên má My. Một nụ hôn nhẹ, chỉ thoáng qua, như cánh hoa rơi. My không tránh. Cô nhắm mắt.
Bình hôn lần nữa, lần này lên môi. Đôi môi My mềm, hơi ươn ướt. Môi anh khô, nhưng ấm. Họ giữ nụ hôn ấy lâu hơn, môi chạm môi, không lưỡi, chỉ thế thôi nhưng đủ làm cả hai rung động. Bình cảm thấy con cặc mình muốn xé toạc quần. My cảm thấy cái lồn mình ướt đẫm, nước chảy ra, thấm ướt cả đùi.
Họ hôn nhau thêm mấy lần nữa, mỗi lần lâu hơn. Bình bạo gan đưa tay lên eo My, vuốt nhẹ xuống mông. Cái mông cô cong, căng, qua lớp váy mỏng, anh cảm nhận được từng đường cong. My thở dốc, tay bám vào vai anh. Cô muốn anh sờ thêm, nhưng cô không dám nói. Cô chỉ khép mắt, môi hé mở, đón lấy từng nụ hôn.
Rồi Bình dừng lại. Anh nhìn cô, mắt đầy lửa. "My à, anh... anh thích em."
My mở mắt, nhìn anh, môi còn ươn ướt nước miếng của cả hai. Cô thì thầm: "Em cũng thích anh."
Họ ôm nhau, không nói gì thêm. Nắng chiều vàng óng rải xuống hai đứa, những chiếc lá me rơi lác đác. Bình thầm nghĩ: "Mình có người yêu rồi." My thầm nghĩ: "Đây là tình yêu đầu của mình."
Chiều hôm đó, Bình chở My về ký túc xá. Trước khi cô bước vô cổng, anh nắm tay cô, kéo lại, hôn lên trán cô lần nữa. "Ngủ ngon, người yêu của anh."
My cười, mắt long lanh: "Ngủ ngon, người yêu của em."
Cô bước vô, ngoái lại nhìn, vẫy tay. Bình đứng dưới gốc cây me, nhìn theo, tay vẫn đưa lên má, nơi môi cô vừa chạm.
Tối đó, My lên giường, kéo mùng kín mít. Cô thò tay vô quần, sờ lên cái lồn mình. Ướt nhẹp. Mấy sợi lông đen dính chặt vào nhau. Cô nghĩ về nụ hôn chiều nay, về bàn tay Bình đặt lên mông cô, về cái cảm giác con cặc anh cương cứng ép vào bụng cô khi họ ôm nhau. Cô thầm nghĩ: "Cặc anh to không ta? Mình chưa thấy. Mà mình muốn thấy quá." Rồi cô thủ dâm lần đầu tiên trong đời - không biết cách, chỉ xoa xoa lên hột le, rồi lên hai mép lồn. Cô ra một chất nhờn, ướt đẫm tay. Cô ngửi, mùi tanh nồng hơn mọi khi. Cô thầm nghĩ: "Mình dâm quá. Mà thôi kệ, mình thích."
Bên phòng trọ, Bình kéo Quân và Cường ra ngoài hiên, mua bịch ốc luộc, mua chai rượu đế, kể: "Tao có người yêu rồi. Con My đó, học cùng lớp."
Quân nhai ốc, mắt mở to: "Ủa, con nhỏ xinh dữ đó hả? Hôm trước tao thấy nó đi với mày, ảo diệu thật. Sao mày cưa được nó vậy?"
Cường rót rượu, cười: "Thằng này có số. Mà con nhỏ đó nhìn... hấp dẫn thiệt. Cặp mông cong vút."
Bình cười: "Tụi bây đừng có mơ. Của tao rồi."
Quân vỗ vai Bình: "Yêu nhau thì yêu, nhưng nhớ dùng bao. Đừng để dính bầu, khổ lắm."
Cường im lặng, uống một hơi cạn ly. Mắt anh nhìn xa xăm, nghĩ về cái dáng My hôm nào đi ngang qua phòng, cái váy mỏng bay bay, lộ đôi chân trắng với những sợi lông đen mờ mờ. Anh thầm nghĩ: "Con nhỏ đó mà dâm thì chết. Thằng Bình có giữ nổi không?" Rồi anh lắc đầu, cười thầm.
Đêm Sài Gòn trôi qua, tiếng xe vẫn chạy rầm rập ngoài đường. Trong phòng trọ nhỏ, ba thằng con trai say khướt, ngủ vật vạ. Trong ký túc xá nữ, My nằm mơ thấy Bình, thấy anh cởi áo cô ra, thấy anh cúi xuống bú vú cô, thấy cặc anh chà lên lồn cô. Cô thức dậy giữa đêm, xì-líp ướt đẫm. Cô thầm nghĩ: "Mơ kỳ quá. Sao mình mơ vậy? Mình chưa hề biết mấy chuyện đó mà." Nhưng trong lòng, cô biết: cái dâm đang nhen nhóm, và nó sẽ chẳng bao giờ tắt.
Hết phần 1
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Danh sách phần:
- Phần 1: Những ngày đầu gặp gỡ
- Phần 2: Những rung động đầu tiên
- Phần 3: Tình yêu chớm nở
- Phần 4: Những lần hứng tình ở nơi công cộng
- Phần 5: Những lần lén lút ở ký túc xá
- Phần 6: Những lần vụng trộm trong phòng cô ở ký túc xá
- Phần 7: Đi nhà nghỉ
- Phần 8: Dọn về chung phòng với anh
- Phần 9: Phụ huynh học sinh dạy kèm
- Phần 10: Đàn ông có kinh nghiệm
- Phần 11: Ba của bạn trai
- Phần 12: Kéo bạn thân cùng some
- Phần 13: Bắt đầu some với bạn của bạn trai
- Phần 14: Lén lút khi bạn trai có mặt
- Phần 15: Cùng bạn thân some với bạn của bạn trai
- Phần 16: Rung động mới
- Phần 17: Chia tay người yêu đầu
- Phần 18: Cuộc sống mới với người tình
- Phần 19: Dần mất kiểm soát
- Phần 20: Có giữ được mình không?
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!