Sau đêm chia tay trong nước mắt, Hương dọn đồ đạc sang nhà Minh ở hẳn. Minh đã chuẩn bị sẵn một phòng riêng trong căn hộ chung cư cao cấp của mình, nhưng ngay đêm đầu tiên, anh kéo cô lên giường chung, bảo:
"Từ nay em ngủ với anh, không cần phòng riêng. Anh muốn ôm em mỗi tối.""Dạ."Hương gật đầu, lòng vẫn còn buồn vì chia tay Tuấn. Nhưng khi Minh cởi đồ cô, hôn lên từng tấc da thịt, mọi suy nghĩ về Tuấn dường như tan biến. Minh quỳ dưới chân giường, nâng chân Hương lên, hôn từ mắt cá, lên bắp chân, lên đầu gối, rồi vào đùi non. Hương nhắm mắt, rên nhẹ."Anh... em nhớ anh quá...""Anh cũng nhớ em. Từ nay mình ở bên nhau rồi, anh sẽ không để em buồn đâu."Minh dùng lưỡi liếm dọc bẹn Hương, rồi áp miệng vào xì-líp ren đen, hít hà mùi lồn cô. Anh kéo nhẹ xì-líp xuống, để lộ cái lồn đầy lông đen, những sợi lông xoăn mềm mại, ướt đẫm vì hưng phấn. Anh cúi xuống, hôn lên mu lồn, liếm từng sợi lông."Lông em vẫn đẹp và dâm như ngày đầu, anh mê lắm.""Anh cứ thích lông em, em ngượng chết.""Đừng ngượng, đàn ông bọn anh thích lồn nhiều lông, nó dâm và kích thích."Minh dùng tay vạch môi lồn Hương ra, để lộ hột le hồng hào đang cương cứng. Anh ngậm lấy, mút mạnh. Hương rên to, tay nắm tóc Minh, ấn sát vào lồn. Nước lồn cô chảy ra ướt đẫm cằm anh."Anh... bú em đi... em sướng... em sắp ra rồi..."Hương đạt cực khoái, người run bần bật. Minh ngẩng lên, cởi quần, để lộ con cặc to dài, cương cứng. Anh nằm xuống, bảo Hương cưỡi lên.Hương trèo lên người Minh, đưa lồn vào cặc. Cặc trơn tru lọt vào, cô hạ mông xuống, cả cây cặc nằm gọn trong lồn. Cô bắt đầu nhấp nhổm, hai vú tưng tưng, mặt hướng về Minh, mắt nhìn đầy mê hoặc."Anh... em sướng lắm... cặc anh căng lồn em..."Minh đưa tay bóp vú Hương, tán hai bên. Hương nhấp nhanh dần, mồ hôi ướt đẫm. Cô cúi xuống hôn Minh, vừa hôn vừa nhấp. Họ làm tình đến rã rời, cả hai cùng ra, Hương nằm úp lên người Minh thở dốc."Em sẽ quên Tuấn, chỉ cần có anh.""Anh tin em."Từ hôm đó, Hương sống như vợ chồng với Minh. Anh đưa cô đi làm bằng xe hơi mỗi sáng, chiều đón về. Ở công ty, ai cũng biết cô là bạn gái của trưởng phòng, nể nang, giúp đỡ. Hương thấy mình được tôn trọng, được nâng niu. Cô bắt đầu quen với cuộc sống sang trọng: quần áo hiệu, mỹ phẩm đắt tiền, nhà hàng năm sao, du lịch cuối tuần.Nhưng những lúc ở nhà một mình, cô vẫn nhớ về Tuấn. Cô nhớ những tối hai đứa nằm ôm nhau trong phòng trọ chật hẹp, nhớ những bữa cơm đạm bạc nhưng đầy yêu thương, nhớ những lần làm tình vụng về đầu đời. Cô thấy mình có lỗi, nhưng cô không thể quay lại.Tuấn sau chia tay, một mình sống trong phòng trọ trống trải. Anh bỏ ăn, bỏ ngủ, ngày nào cũng say khướt. Quang đến xin lỗi, nhưng Tuấn không tha. Anh nghỉ việc ở quán ăn, chỉ tập trung làm luận văn và đi thực tập. Anh cố gắng quên Hương bằng công việc, nhưng đêm đến, hình ảnh cô vẫn hiện về.Rồi thời gian trôi, vết thương cũng lành dần. Tuấn bắt đầu chấp nhận sự thật. Anh nhận ra Hương không xứng đáng với tình yêu anh dành cho cô. Anh tập trung hoàn thành luận văn xuất sắc, được công ty giữ lại làm việc chính thức. Lương cao hơn, công việc ổn định. Anh chuyển sang phòng trọ mới, gần công ty, bắt đầu cuộc sống độc thân.Một hôm, Tuấn đi uống cà phê với đồng nghiệp, tình cờ gặp lại Hương tại một quán sang trọng. Cô ngồi cùng Minh, ăn mặc lộng lẫy, trang điểm đậm. Hương thấy Tuấn, mắt đỏ hoe, đứng dậy:"Anh Tuấn... anh khỏe không?""Anh khỏe. Em cũng vậy.""Em xin lỗi...""Thôi, chuyện qua rồi, đừng nhắc nữa. Chúc em hạnh phúc."Tuấn quay lưng bước đi, lòng vẫn se lại, nhưng không còn đau đớn như xưa. Hương đứng nhìn theo, nước mắt chảy dài. Minh tiến lại, ôm vai cô:"Vào đi em, đừng khóc nữa."Hương lau nước mắt, quay vào. Cô biết cô đã mất Tuấn mãi mãi.Một thời gian sau, Tuấn gặp một cô gái tên Lan, làm cùng công ty, hiền lành, chân chất, cũng quê ở miền Tây. Lan không xinh bằng Hương, nhưng cô ấy chung thủy, biết lo lắng cho anh. Họ yêu nhau, không ồn ào, không đam mê điên cuồng, nhưng bình yên và bền vững.Một đêm, Tuấn và Lan làm tình lần đầu. Lan còn trinh, cô sợ hãi, run rẩy. Tuấn nhẹ nhàng, ân cần, khác hẳn những lần cuồng nhiệt với Hương. Anh cởi đồ Lan, thấy cô có cái lồn ít lông, môi lồn hồng hào, kín đáo. Anh cúi xuống hôn nhẹ, Lan rên khẽ."Anh... em hơi sợ...""Đừng sợ, anh sẽ nhẹ nhàng."Tuấn đút cặc vào lồn Lan, từ từ, nhẹ nhàng. Lan hơi đau, nhưng rồi cũng quen. Tuấn nhấp chậm rãi, ân cần, để Lan kịp thích nghi. Lan đạt cực khoái lần đầu, ôm Tuấn khóc."Anh Tuấn ơi, em yêu anh.""Anh cũng yêu em."Tuấn nhìn Lan, lòng thấy bình yên. Anh không còn nhớ Hương nữa, chỉ còn lại một kỷ niệm xa xôi.Còn Hương, cô ở với Minh một thời gian thì phát hiện mình có thai. Minh mừng lắm, bảo:"Mình cưới đi em."Hương đồng ý. Họ tổ chức đám cưới linh đình, mời bạn bè, đồng nghiệp. Hương mặc váy cưới trắng, xinh đẹp lộng lẫy, nhưng lòng cô vẫn thoáng buồn khi nghĩ về Tuấn. Cô tự hỏi: "Nếu ngày đó mình không phản bội, bây giờ mình đã là vợ Tuấn chưa?" Nhưng không ai trả lời.Sau cưới, Hương sinh con gái, nghỉ việc ở nhà làm nội trợ. Minh vẫn thương cô, nhưng bắt đầu đi công tác nhiều hơn, thường xuyên vắng nhà. Hương cảm thấy cô đơn, nhưng cố gắng vun vén cho gia đình. Cô nhận ra rằng giàu sang không phải tất cả, rằng tình yêu chân thành mới là thứ cô đánh mất mãi mãi.Một lần, Hương tình cờ gặp Tuấn trên phố. Anh đi cùng Lan, tay trong tay, cười nói hạnh phúc. Hương đứng lặng nhìn, nước mắt chảy. Cô không dám chào, chỉ lặng lẽ quay đi."Tuấn à, em xin lỗi."Nhưng đã quá muộn.Cuộc sống vẫn tiếp diễn. Tuấn và Lan cưới nhau, sống hạnh phúc trong căn nhà nhỏ. Hương vẫn ở bên Minh, nuôi con, cố gắng quên đi quá khứ. Mối tình sinh viên năm nào, với những rung động đầu đời, những buổi học thư viện, những nụ hôn lén lút, những lần làm tình điên cuồng, giờ chỉ còn là kỷ niệm. Đẹp, buồn, và đầy nuối tiếc.Và câu chuyện của họ, câu chuyện của những mối tình sinh viên nghèo khó nhưng đam mê, kết thúc mở, để lại trong lòng người đọc bao suy tư về sự thủy chung, về cám dỗ, và về những lựa chọn trong cuộc đời.Hết
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!