Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Hương Tình Xưa

Tác giả: Đông Hào | Ngày: 26/04/2026 02:00 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: truỵện sex sinh viên, đồng nghiệp, bạn thân, bạn gái, truyện sex lãng mạn, bạn học chung lớp, bạn gái của bạn, Truyện nhiều phần, làm tình ở công viên, làm tình với sếp

Truyện chưa hoàn thành (phần 7)

← Phần trước Phần sau →

Phần 1: Những ngày đầu

Nhấn play để nghe...


Sài Gòn những năm chín mươi, cái nóng oi bức của tháng Ba khiến cho những dãy nhà trọ sinh viên trong con hẻm nhỏ càng thêm ngột ngạt. Trường đại học của Minh và Huyền nằm trên một con đường rợp bóng me tây, cổng trường sơn xanh đã bạc màu, bên trong là những dãy phòng học cấp bốn, mái tôn, quạt trần kêu cót két suốt buổi. Buổi sáng đầu tiên của năm học mới, Huyền bước vào lớp trong bộ đồ trắng tinh khôi, tóc dài thắt bím, gương mặt bầu bĩnh, nụ cười tươi rói. Cô ngồi xuống bàn thứ ba từ trên xuống, chỗ gần cửa sổ để có thể nhìn ra khoảng sân nhỏ. Lan và Thảo - hai người bạn cùng phòng ký túc xá - kéo ghế ngồi cạnh, thì thầm to nhỏ.

Minh bước vào sau, lặng lẽ như một cái bóng. Anh mặc áo sơ mi trắng đã cũ, tay áo xắn cao, lộ bắp tay rắn chắc vì những ngày phụ hồ ở quê trước khi lên thành phố. Mắt anh sâu, nhìn quanh lớp, rồi chọn bàn cuối cùng, góc phòng. Hải và Tuấn - hai thằng bạn cùng phòng trọ ký túc xá - chạy theo, ngồi cạnh.
"Ê, Minh, thấy con nhỏ ngồi bàn ba không? Đẹp ghê nha!" - Hải huých tay Minh, mắt liếc về phía Huyền.
Minh chỉ nhìn lướt qua, không nói gì. Nhưng trong lòng anh, một tia gì đó như tia chớp loé lên. Cô gái ấy có nụ cười làm anh nhớ đến những bông điên điển bên sông quê.
Buổi học đầu tiên trôi qua trong không khí lạ lẫm. Thầy giáo già giọng trầm, viết liên tục trên bảng đen. Phấn trắng rơi lả tả. Huyền chăm chú ghi bài, thỉnh thoảng đưa tay vén tóc. Minh nhìn cô, mắt anh dán vào từng cử động nhỏ: cái cách cô cắn bút khi suy nghĩ, cái cách cô xoay cổ khi mỏi, cái cách cô khẽ mỉm cười khi Lan thì thầm điều gì đó.
Rồi những ngày sau đó, họ bắt đầu gặp nhau ở hành lan, ở căng tin, ở thư viện. Lúc đầu chỉ là cái gật đầu, cái cười xã giao.
"Chào bà!" - Minh nói, giọng khàn khàn, mắt nhìn thẳng.
"Chào ông!" - Huyền đáp, nụ cười duyên đến lạ.
Rồi họ bắt đầu biết tên nhau qua danh sách lớp. "Minh" - Huyền đọc thầm trong đầu, thấy cái tên ngắn gọn mà lạ. "Huyền" - Minh lẩm nhẩm, thấy nó vừa quen vừa mới.
Môi trường ký túc xá những năm đó thật đơn sơ. Phòng của Huyền ở tầng hai, dãy A, phòng 203. Bốn cô gái: Huyền, Lan, Thảo, Ngọc. Phòng của Minh ở tầng ba, dãy B, phòng 305. Bốn thằng con trai: Minh, Tuấn, Hải, Phong. Tường sơn vôi vàng ố, nền gạch tàu bể một vài viên. Mỗi phòng tám cái giường sắt xếp hai tầng, nhưng chỉ có bốn người nên rộng rãi hơn một chút. Mùng mền đơn sơ, chiếu cói, gối bông. Tối đến, bóng đèn tròn 40w treo lơ lửng, hắt ánh sáng vàng vọt lên những khuôn mặt trẻ.
Mỗi tối, sau giờ học và làm thêm, hành lan ký túc xá lại vang lên tiếng cười nói, tiếng dép tổ ong kẹt kẹt, tiếng gọi nhau í ới. Những cô gái mặc bộ đồ ngủ mỏng manh, tóc còn ướt sau giờ tắm, đứng tựa lan can hóng mát. Những chàng trai quần đùi áo ba lỗ, ngồi dưới gốc me tâm sự.
Huyền thường ra hành lan lúc chín giờ tối, sau khi đi dạy kèm về. Cô dạy kèm cho một em học sinh lớp sáu ở quận Bình Thạnh, mỗi buổi được mười lăm ngàn đồng. Tan học về, cô ghé qua quán nước mía gần trường, phụ bưng ly dăm ba tiếng nếu quán đông. Cô làm thêm đủ thứ, miễn sao có tiền đóng học và ăn uống. Gia đình ở quê chỉ gửi lên có một bao gạo với ít trái cây mỗi tháng, còn tiền bạc là tự lo.
Minh cũng vậy. Anh làm bưng bê ở quán cơm bình dân từ năm giờ chiều đến chín giờ tối. Quán nằm ngay khúc đầu con hẻm, bà chủ tên Phượng, ngoài bốn mươi, người đàn bà to béo, hay nói lớn tiếng. Minh làm lụng cật lực, tối về mệt rã rời. Nhưng anh vẫn cố gắng học bài đến một hai giờ sáng.
Một buổi tối, Huyền tan dạy sớm. Cô đi ngang qua quán cơm, thấy Minh đang bê khay chén bận rộn. Cô dừng lại.
"Ông làm ở đây hả?" - Huyền hỏi, mắt sáng lên.
"Ờ. Bà vô ăn không?" - Minh cười, mồ hôi nhễ nhại.
"Tui ăn rồi. Nhưng mà... cho tui ly nước lọc." - Huyền ngồi vào bàn trong góc, mắt không rời Minh.
Minh bưng nước ra, tay hơi run. Huyền nhận ra bàn tay anh thô ráp, có vết chai, nhưng ngón tay dài và rắn rỏi. Cô bỗng tưởng tượng bàn tay ấy sẽ như thế nào nếu chạm lên da mình. Cô giật mình với suy nghĩ đó, mặt đỏ bừng.
"Bà bị gì vậy? Nóng hả?" - Minh hỏi, mắt nhìn cô.
"Không. Tại... tại trời nóng." - Huyền cúi mặt, uống một hụm nước.
Từ hôm đó, Huyền cố tình đi qua quán cơm mỗi tối. Minh cũng cố tình ra đứng trước cửa mỗi lần gần đến giờ Huyền tan dạy. Họ chưa nói với nhau điều gì, nhưng cái sự sắp xếp ngầm ấy khiến lòng cả hai xốn xang.
Rồi một hôm, Huyền đổi lịch dạy kèm. Cô xin dạy buổi chiều để tối rảnh. Cô cũng xin thêm việc ở quán nước mía buổi trưa. Minh thì xin thêm giờ ở quán cơm, từ mười một giờ trưa đến một giờ trưa, rồi từ năm giờ chiều đến chín giờ tối. Họ bận rộn như con thoi, nhưng vẫn tìm được khoảnh khắc để gặp nhau.
Buổi học môn Triết học vào sáng thứ Năm, thầy giáo dạy chán ngắt. Huyền gục đầu xuống bàn, gần như ngủ gật. Minh ngồi sau, nhìn cái gáy trắng ngần với những sợi tóc tơ bay bay. Anh lấy một tờ giấy, viết nguệch ngoạc: "Dậy đi, thầy đang nhìn bà kìa." Rồi vo tròn, ném về phía Huyền. Trúng đầu.
Huyền giật mình, mở giấy ra. Cô nhìn Minh, cười một cái, rồi viết lại: "Ông lo học đi, tui thức hơn ông tưởng đó." Ném lại. Từ đó, những mảnh giấy bay qua bay lại giữa 2 bàn gần nhau trong giờ học, với những câu chọc ghẹo vô thưởng vô phạt.
Lan và Thảo để ý thấy Huyền hay cười một mình, hay nhìn về phía gần cuối lớp. Tối đến, trong phòng ký túc xá, Lan hỏi:
"Bộ thằng Minh có gì mà bà nhìn hoài vậy?"
"Ai thèm nhìn nó!" - Huyền chối, nhưng mặt đỏ gay.
"Trời ơi, má đỏ như gấc, còn chối!" - Ngọc cười lớn.
Huyền lấy gối che mặt. Nhưng trong lòng cô, một cảm giác lạ lùng dâng lên. Mỗi lần nghĩ đến Minh, cô thấy ấm áp, thấy có cái gì đó như lửa cháy trong bụng.
Một tuần sau, trường tổ chức buổi lao động dọn dẹp khuôn viên. Minh và Huyền được phân công cùng nhóm. Họ quét lá, nhặt rác, đôi khi tay chạm tay. Mỗi lần như vậy, Huyền thấy tim mình đập loạn. Minh thì cố gắng không nhìn, nhưng mắt cứ dán vào từng động tác của cô, lén nhìn cái mông cong của cô.
"Ông làm gì mà lóng ngóng vậy?" - Huyền trêu, khi Minh làm rơi cái chổi.
"Tại... tại bà đứng gần quá." - Minh nói thật nhưng mắt vẫn liếc cái mông.
Huyền nhìn thấy ánh mắt đó, cô cười, không đáp. Nhưng cô bước lại gần hơn. Mùi mồ hôi của anh, mùi nắng, mùi của một người đàn ông trẻ trung và khỏe khoắn xộc vào mũi cô. Cô thấy hơi thở mình nặng hơn.
Buổi chiều hôm đó, họ ngồi nghỉ dưới gốc cây me. Những người khác đã đi hết. Chỉ còn hai người. Mặt trời bắt đầu tắt nắng, ánh hoàng hôn nhuộm vàng khoảng sân.
"Ông... ông có thích ai chưa?" - Huyền hỏi, mắt nhìn xa xăm.
"Có." - Minh đáp.
"Ai?"
"Bà." - Minh nhìn thẳng vào mắt Huyền.
Huyền không nói gì. Cô chỉ cúi mặt, cắn môi. Trong lòng cô dâng lên một cảm xúc mãnh liệt. Cô muốn ôm anh, muốn hôn anh, muốn cảm nhận hơi ấm của anh. Nhưng cô không dám.
"Ông... ông đừng nói vậy." - Huyền thì thầm.
"Tại sao? Tui thích bà từ ngày đầu tiên vô lớp." - Minh nắm tay Huyền.
Bàn tay anh nóng hổi, thô ráp, nhưng lại vô cùng dịu dàng. Huyền không rụt tay về. Cô để yên. Rồi cô xoay người, mặt đối mặt với Minh. Họ nhìn nhau. Mắt sâu, mắt đen, mắt long lanh. Mắt Minh như nói lên tất cả: sự cô đơn, sự khao khát, sự chờ đợi. Mắt Huyền như đáp lại: sự rung động, sự bối rối, sự đầu hàng.
Minh từ từ đưa tay lên má Huyền. Anh vuốt nhẹ, ngón tay chạm lên làn da mịn màng. Huyền nhắm mắt, thở gấp. Môi cô hé mở. Minh cúi xuống, hôn nhẹ lên môi cô. Một nụ hôn đầu đời, nhẹ như cánh hoa rơi. Nhưng với cả hai, nó như tiếng sét đánh ngang tai.
Huyền mở mắt, nhìn Minh. Cô không nói gì, nhưng mắt cô ươn ướt. Rồi cô chủ động kéo Minh lại, áp môi mình lên môi anh, lần này mạnh hơn. Họ hôn nhau, vụng về, vội vã, như hai đứa trẻ lần đầu được nếm mật. Lưỡi chạm lưỡi, hơi thở hòa vào nhau. Tay Huyền ôm cổ Minh. Tay Minh ôm lưng Huyền, kéo cô vào sát lòng mình.
Họ hôn nhau rất lâu, cho đến khi cả hai không thở nổi mới rời ra. Trán dán trán, mũi chạm mũi.
"Em thích anh." - Huyền nói, xưng hô đã đổi từ "tôi-ông" sang "em-anh" một cách tự nhiên.
"Anh yêu em." - Minh đáp, giọng nghẹn ngào.
Tối đó, Huyền về phòng, mặt vẫn còn đỏ, môi còn hơi sưng. Lan nhìn cô, cười khì:
"Gặp ma hả con?"
"Gặp thằng Minh." - Huyền cười, thả người lên giường.
Lan và Thảo lao vào, chọc lét, hỏi, chọc ghẹo. Huyền chỉ cười, không kể gì. Nhưng trong đầu cô, hình ảnh nụ hôn dưới gốc me cứ lặp đi lặp lại.
Minh cũng vậy. Anh về phòng, nằm lăn ra giường, tay đặt lên môi, nhớ. Hải hỏi:
"Sao mặt mày lạ vậy?"
"Gặp người đẹp." - Minh cười.
"Ai?"
"Huyền."
Tuấn la lên: "Tao biết mà! Hai đứa mày đã có gì với nhau rồi!"
Minh không đáp, chỉ cười. Anh nằm nhìn lên trần nhà, tưởng tượng về những lần tiếp theo. Anh tưởng tượng bàn tay mình không chỉ dừng ở má Huyền, mà sẽ đi xuống cổ, xuống vai, xuống bộ ngực căng tròn mà anh đã lén nhìn qua áo, xuống cặp mông cong căng anh nhìn lén nhiều lần. Anh tưởng tượng môi mình không chỉ dừng ở môi, mà sẽ hôn lên cổ, lên ngực, lên bụng, xuống tận nơi kín đáo mà anh chưa bao giờ thấy.
Huyền cũng vậy. Cô nằm trong mùng, tay đặt lên ngực, tự vuốt ve. Cô tưởng tượng bàn tay thô ráp của Minh đang làm điều đó. Cô thấy nóng ran khắp người. Cô khép chặt đùi, nhưng vẫn thấy cái ấm áp từ trong bụng dâng lên. Lần đầu tiên trong đời, cô cảm nhận rõ ràng cái lồn mình, cái nơi ẩn giấu dưới lớp xì-líp và lớp lông đen mà cô thường soi gương cắt tỉa cho gọn gàng khi phòng chỉ có một mình. Cô muốn được chạm, muốn được vuốt, nhưng cô kiềm chế.
Những ngày sau, Minh và Huyền hẹn hò lén lút. Họ gặp nhau ở thư viện, ngồi cạnh nhau, tay nắm tay dưới gầm bàn. Họ gặp nhau ở phòng học ký túc xá tầng trệt, lúc không ai trông thấy. Họ ôm nhau, hôn nhau, nhưng chưa dám đi xa hơn.
Một buổi tối, Huyền tan dạy sớm, Minh cũng tan quán sớm. Họ hẹn nhau ra công viên Lê Thị Riêng. Gió mát, trăng sáng, ghế đá dưới tàng cây. Họ ngồi sát bên nhau.
"Em có muốn đi đâu không?" - Minh hỏi.
"Không. Ở đây với anh là đủ rồi." - Huyền dựa đầu vào vai Minh.
Minh ôm cô, tay vuốt tóc. Rồi tay anh từ từ đưa xuống cổ, xuống vai. Anh luồn tay vào trong áo, chạm lên bờ vai trần. Da Huyền mịn như nhung. Huyền thở gấp, nhưng không ngăn cản. Minh mạnh dạn hơn. Anh đưa tay xuống ngực Huyền, qua lớp áo lót mỏng. Anh chạm vào vú cô. Căng, tròn, mềm. Huyền rên nhẹ:
"Anh... anh đừng... em sợ..."
"Sợ gì? Không có ai ở đây." - Minh thì thầm.
Anh bắt đầu mân mê đầu vú qua áo. Huyền cong người, rên lớn hơn. Cô cảm thấy cái lồn mình bắt đầu ướt. Một chất nhờn chảy ra, thấm ướt xì-líp. Cô thấy ngượng, nhưng cũng thấy sướng.
Minh vẫn không dừng. Anh kéo áo Huyền lên, lộ ra bộ ngực trần. Dưới ánh trăng, đôi vú Huyền hiện ra trắng nõn, đầu vú hồng hồng, căng như hai nụ hoa. Minh cúi xuống hôn. Lưỡi anh liếm, môi anh mút. Huyền ôm đầu Minh, ấn chặt vào ngực mình.
"Em... em sướng quá anh ơi... anh mút nữa đi..." - Huyền rên rĩ.
Tay Minh luồn xuống bụng, xuống đùi. Anh sờ qua lớp quần. Anh cảm nhận được cái lồn Huyền qua lớp xì-líp mỏng. Ấm, ướt, và hơi phồng lên. Huyền giật mình, giữ tay Minh:
"Anh... đừng... lỡ có người..."
"Không có ai đâu. Để anh sờ một chút thôi." - Minh năn nỉ.
Huyền buông tay. Minh luồn tay vào xì-líp. Lần đầu tiên anh chạm trực tiếp vào lồn Huyền. Anh thấy một đám lông dày, xoăn, mọc trùm lên mu, kéo dài xuống tận hai bên bẹn. Huyền có nhiều lông lồn. Đen, óng, không quá rậm nhưng mọc rộng. Minh dùng tay vuốt, những sợi lông quấn vào ngón tay. Anh kéo nhẹ, Huyền rên lên.
"Em... em thích... thích anh chơi lông lồn thế này... em phê quá... đừng kéo nữa... em chịu hết nổi..." - Huyền thều thào.
Minh tìm thấy hột le. Anh day nhẹ. Huyền ôm chặt Minh. Cô thấy cả người như tan chảy. Cô muốn nhiều hơn, muốn con cặc Minh chà lên, muốn được đút vào, nhưng cô chưa dám nói.
Minh cũng nứng. Anh cảm nhận con cặc mình cương cứng, căng tức trong quần sịp. Anh muốn rút ra, muốn Huyền nhìn thấy, muốn cô chạm vào. Nhưng anh cũng kiềm chế. Anh sợ làm hỏng mọi chuyện. Anh chỉ bóp mạnh cặp mông cong căng của cô.
"Mông em căng quá... anh mê."
"Vậy hả anh? Anh bóp đi..."
"Anh bóp nữa đây... lồn em lông nhiều và múp quá... anh thích..."
"Thích hả anh?"
"Ừ."
Họ hôn nhau thêm một lúc, rồi từ giã ra về. Tay nắm tay, đi dưới ánh trăng. Về đến cổng ký túc xá, họ hôn nhau lần cuối, lén lút dưới bóng cây.
Huyền lên phòng, mặt đỏ bừng, môi sưng, tóc rối. Lan thấy thế, cười lớn:
"Trời đất ơi, con Huyền đi với thằng Minh về, mặt mày như vừa... vừa làm gì ấy!"
"Làm gì đâu!" - Huyền chối.
"Chối gì? Môi sưng rồi kìa! Cổ còn dấu đỏ nữa!" - Ngọc chỉ.
Huyền lấy tay che cổ, cười trừ. Cô nằm xuống giường, nhìn lên trần nhà. Trong đầu cô, hình ảnh Minh, bàn tay Minh, môi Minh cứ hiện về. Cô thấy cái lồn mình vẫn còn ướt. Cô khép chặt đùi, cọ nhẹ vào nhau, tạo ra một cảm giác thật dâm. Cô thầm nghĩ:
"Mình hư rồi. Mình dâm quá. Nhưng mà... mình thích. Mình thích anh ấy. Mình muốn anh ấy. Mình muốn con cặc của anh ấy."
Cô đưa tay xuống, mò mẫm qua xì-líp. Cô day nhẹ lên hột le, bắt chước tay Minh. Cô rên khẽ, nhưng cố không để ai nghe.
Ở phòng bên kia, Minh cũng không ngủ được. Anh nằm, tay nắm con cặc đang cương cứng. Anh nhớ lại cảm giác khi chạm vào lồn Huyền, lông mềm, nước ướt, nóng hổi. Cái cảm giác được bóp, bóp mạnh cặp mông cong căng ấy. Anh thủ dâm, nhanh và mạnh, tưởng tượng mình đang đút con cặc vào cái lồn cô. Anh ra, dính đầy tay, lấy giấy lau rồi vứt vào thùng rác.
Hải nằm giường trên, nghe tiếng động, hỏi nhỏ:
"Mày làm gì mà lâu vậy?"
"Tắm." - Minh nói dối.
"Tắm khuya à? Mà ở đây tắm cái gì?" - Hải cười.
Minh không trả lời. Anh quay mặt vào tường, lòng vẫn còn rạo rực. Anh mơ về Huyền, mơ về cái lồn, về những lần sau, về những điều sẽ xảy ra.
Rồi cuộc sống vẫn tiếp diễn. Họ học, họ làm thêm, họ gặp nhau mỗi tối. Những nụ hôn, những cái chạm ngày càng táo bạo. Họ bắt đầu yêu nhau thực sự. Một tình yêu sinh viên trong sáng nhưng đầy khao khát. Một tình yêu của những người trẻ xa quê, chỉ có nhau và những ước mơ.
Và dưới ánh đèn vàng của ký túc xá, trong những góc khuất của hành lan, trong những buổi học khuya ở phòng học chung, tình yêu ấy lớn dần, đam mê ấy lớn dần, chờ một ngày bùng nổ.
Hết phần 1

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

← Phần trước Phần sau →

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách