Ngày nhập học đại học ở Sài Gòn, Minh từ Bến Tre lên, cậu xách theo cái ba lô cũ và hai trăm ngàn trong túi. Ngọc từ Đồng Tháp lên, cô ôm một túi vải không quai, tóc dài đen chấm mông, mắt nhìn ngỡ ngàng trước cổng trường rộng thênh thang.
Gió Sài Gòn thổi mùi khói xe, mồ hôi ướt đẫm lưng áo mỗi đứa. Lúc xếp hàng làm thủ tục, Minh đứng sau Ngọc, mắt anh vô tình nhìn mái tóc cô, thơm mùi bồ kết. Ngọc quay lại, mắt chạm mắt, cô cười nhẹ, một cái răng khểnh ló ra. Minh cúi mặt xuống đất, tim đập lỡ một nhịp. Anh nghĩ thầm: "Con nhỏ này đẹp quá, mà hồi nào tới giờ mình có dám mơ tới mấy đứa đẹp vậy đâu."Hai tuần đầu, lớp học ồn ào những trò chơi làm quen. Minh ngồi bàn thứ ba, dãy trái, Ngọc ngồi bàn thứ năm, dãy phải. Thỉnh thoảng cô giơ tay phát biểu, giọng nói miền Tây ngọt xớt, lại hay cười, ai nhìn cũng mến. Minh chỉ lặng lẽ ghi chép, mắt anh liếc qua cô rồi liếc lại. Có lần Ngọc bắt gặp ánh mắt đó, cô nháy mắt một cái, Minh giật mình làm rơi cây viết.Ký túc xá năm đó thiếu phòng, Minh được xếp ở tầng ba phòng 305, có bốn đứa: Dũng, Phong, Lâm và Minh. Ngọc ở tầng hai phòng 205 với ba đứa con gái: Ly, Vy và Thảo. Hành lang ký túc xá ngày nào cũng vang tiếng dép tổ ong, tiếng cười giòn tan.Phòng học chung của ký túc xá nằm ở tầng trệt, mỗi tối từ 7 đến 10 giờ, sinh viên ùn ùn kéo đến học bài. Minh hay ngồi góc bàn cuối, cạnh cửa sổ, tay anh thoăn thoắt giải bài tập xây dựng. Ngọc ngồi dãy bàn bên kia, sách vở bày la liệt, thỉnh thoảng cô ngước lên nhìn Minh.Một buổi tối thứ tư, Ngọc làm rơi tập tài liệu, giấy bay tứ tung. Minh đứng dậy nhặt giúp, tay anh chạm tay cô, cả hai đều rụt lại. Ngọc nói: "Cảm ơn ông nha. Ông tên gì?". Minh đáp: "Tui tên Minh. Còn bà?". Ngọc cười: "Tui là Ngọc. Nghe giọng ông cũng miền Tây hả?". "Ừ, tui ở Bến Tre.""Ủa tui ở Đồng Tháp nè, gần xịt."Từ đó, mỗi lần gặp nhau, họ gật đầu chào, hỏi vài câu về bài vở. Rồi tự nhiên, Minh để dành ghế bên cạnh cho Ngọc mỗi tối thứ bảy, vì hôm đó Ngọc về sớm từ quán trà sữa. Rồi Ngọc để dành ly trà đá cho Minh mỗi chiều thứ ba, vì thứ ba Minh đi dạy kèm gần đó.Những buổi học chung kéo dài. Minh nói ít, nhưng mỗi lần Ngọc hỏi bài, anh giảng rất cặn kẽ. Ngọc thích cái giọng trầm ấm của Minh, thích cách anh nhìn vào mắt cô lúc giảng bài - đôi mắt buồn buồn nhưng rất sâu. Còn Minh thì thích cái cách Ngọc bĩu môi khi không hiểu bài, thích tiếng cười của cô vang trong phòng học vắng.Một tối mưa tầm tã, Ngọc không mang áo mưa. Minh cởi áo mưa của mình đưa cho cô, anh nói: "Bà mặc đi, tui chạy xe nhanh về không sao đâu". Ngọc cầm áo, nhìn Minh phóng xe trong mưa mà lòng nao nao. Sáng hôm sau, cô trả áo, kèm theo một hộp cơm chiên cô tự làm. Minh ăn ngon lành, khen: "Bà nấu ngon quá, sau này ai lấy được bà sướng tê". Ngọc đỏ mặt, nói: "Thiệt không đó?".Minh gật đầu.Từ lúc đó, họ xưng "tui - ông" hay "tui - bà" nhưng rất gần gũi. Mỗi lần khoảng cách giữa hai cái bàn trong phòng học chỉ còn một gang tay, Minh thấy tim mình đập nhanh. Ngọc cũng vậy, đôi lúc cô chạm tay vào tay Minh để hỏi bài, rồi để luôn tay mình lên đó, không rút. Minh cũng không rút.Đầu tháng thứ hai, bọn họ bắt đầu hẹn nhau đi bộ ra quán nước trước cổng trường. Ngọc thích uống đá chanh, Minh thích uống cà phê sữa. Ngồi đối diện nhau, Ngọc hay chọc Minh vì anh hay im lặng. "Ông ít nói dữ ha, có phải ở nhà anh bị đóng đinh miệng không?". Minh cười, đáp: "Tại bà nói hết rồi, tui đâu còn gì để nói". Ngọc phì cười, mắt cô cong lên như trăng non.Rồi Minh cũng bắt đầu chọc lại. Một lần Ngọc khoe cô mới mua cái xì-líp mới màu hồng, xong cô hối hận vì lỡ lời. Minh nhìn cô, nói nhỏ: "Hồng hả? Chắc mặc đẹp lắm." Ngọc đỏ bừng mặt, lấy tay che má: "Đồ quỷ, ông hổng biết gì hết". Minh cười, nhưng trong bụng anh nóng ran.Các bạn cùng phòng Minh bắt đầu để ý. Dũng nói: "Thằng Minh nó dính em Ngọc rồi, tối nào cũng lên phòng học, chứ hồi đầu có thấy siêng đâu". Phong cười: "Con Ngọc đẹp mà, tụi tao mà có cơ hội cũng tán". Minh im lặng, nhưng trong lòng anh thấy bồn chồn.Các bạn cùng phòng Ngọc cũng không kém phần tinh quái. Mỗi lần Minh ghé qua phòng 205 để đưa đồ hay mượn sách, Ly la lên: "Ủa bạn trai của bà Ngọc tới kìa". Vy và Thảo cười rúc rích. Ngọc lấy gối ném bọn nó, nhưng mặt cô đỏ ửng. Đứng ngoài hành lang, Minh chỉ cười, anh nói: "Sao mấy bà bạn của bà ghê vậy?". Ngọc lắc đầu: "Ở riết quen, kệ đi ông".Những buổi tối rảnh, Minh ghé qua phòng Ngọc đứng ngoài hành lang nói chuyện. Gió từ sân ký túc xá thổi lên mát rượi. Hai đứa dựa lan can, tay Minh lén đặt lên tay Ngọc. Lần đầu, Ngọc giật mình rụt lại. Lần sau, cô để yên. Lần sau nữa, tay cô xoay lại nắm lấy tay anh. Không nói với nhau câu gì, chỉ nắm tay, im lặng nhìn xuống sân.Một tối, khi cả hai đang đứng ở góc cầu thang tầng hai, khuất bóng đèn, Minh bất ngờ kéo Ngọc vào gần. Họ đối mặt, hơi thở hòa vào nhau. Minh thì thầm: "Ngọc à, tui thích bà... thích lắm rồi". Ngọc tròn mắt, môi cô mấp máy: "Tui cũng thích ông... từ lâu rồi".Và Minh cúi xuống, môi anh chạm môi Ngọc lần đầu. Không nồng cháy, không mãnh liệt, chỉ là một cái chạm nhẹ như cánh hoa rơi. Môi Ngọc mềm, hơi se lạnh vì gió đêm. Minh rụt ra, nhìn vào mắt cô. Ngọc nhắm nghiền mắt lại, hơi thở dồn dập. Cô thì thầm: "Hôn nữa đi ông... em... em thích". Lần này cô xưng "em" - một tiếng xưng ngọt lịm.Minh hôn Ngọc lần nữa, lâu hơn, sâu hơn. Lưỡi anh dò dẫm, chạm vào răng cô. Ngọc hé môi, để lưỡi anh luồn vào. Cô mút nhẹ lưỡi anh, rồi rên khe khẽ trong cổ họng. Tay cô vòng lên cổ anh, móng tay cô bấu nhẹ vào da. Trong đầu Minh lúc đó chỉ có một chữ: "Trời ơi, đã quá, phê quá".Một tiếng động từ cuối hành lang vọng lại - tiếng dép của bảo vệ đi tuần. Cả hai giật mình tách ra, mặt đỏ bừng. Ngọc chỉnh lại tóc, Minh đưa tay lau môi. Họ cười với nhau, ngượng nghịu. "Mai gặp lại nha" - Minh nói, rồi anh chạy vội lên cầu thang, lòng rộn ràng như có bướm bay.Ngọc đứng lặng một lúc, tay cô đưa lên chạm vào môi mình, còn nhớ hơi ấm của Minh. Cô đi vào phòng, Vy hỏi: "Sao mặt bà đỏ gay vậy, làm gì với anh Minh hả?". Ngọc cười, không nói. Cô nằm lên giường, nhắm mắt, trong đầu hiện lên mãi cái cảm giác lưỡi Minh cuốn lấy lưỡi cô, cái cảm giác tay anh nắm tay cô chặt đến nỗi muốn bóp vụn xương.Từ hôm đó, mỗi lần gặp nhau, họ hôn nhau lén lút ở mọi nơi có thể: sau cánh cửa phòng học, ở gầm cầu thang tầng trệt, dưới gốc cây bằng lăng sau ký túc xá. Những nụ hôn dài, có lúc kéo cả mười lăm phút, đến nỗi cả hai phải tách ra để thở. Ngọc thích cái cách Minh dùng lưỡi liếm vành môi cô trước khi luồn vào, thích cái cách anh bóp eo cô, vuốt từ xương sườn xuống hông.Một lần, đang hôn nhau ở góc khuất phòng học tầng bốn, tay Minh lần xuống mông Ngọc. Mông Ngọc cong và căng, dù mặc quần jeans vẫn thấy rõ. Minh bóp nhẹ, Ngọc rúc vào người anh, rên: "Đừng... tui sợ ai thấy". Nhưng cô không đẩy anh ra. Minh thò tay vào khe lưng quần Ngọc, ngón tay anh chạm vào làn da thịt trắng mịn. Ngọc rùng mình, lông tơ dựng đứng. Cô thì thầm: "Minh... về phòng học... không ai đâu".Họ vào phòng học, khóa trái cửa - cánh cửa cũ kỹ, chỉ có một cái chốt xiêu vẹo. Ngọc dựa vào bàn, Minh kéo áo cô lên một chút, lộ ra một mảng da bụng trắng ngần. Anh hôn lên đó, từ rốn lên ngực, qua lớp áo lót. Ngọc ưỡn người, hai tay bám vào bàn, mắt nhắm nghiền. Minh luồn tay ra sau lưng cô, mở khuy áo lót - cái khuy bật ra nhẹ tênh.Đôi vú Ngọc bật ra trước mắt Minh. Vú cô bự, căng mọng, đầu vú đỏ hồng như hạt đậu đỏ, lúc này đã cương cứng vì kích thích. Minh thở không ra hơi, anh cúi xuống, môi anh ngậm lấy một bên vú Ngọc. Ngọc rên lớn hơn: "A... Minh... đừng... em hồi hộp quá". Lưỡi Minh liếm vòng quanh đầu vú, cắn nhẹ, rồi mút mạnh như trẻ thơ bú sữa.Ngọc đứng không vững, chân cô khuỵu xuống. Minh đỡ cô, để cô ngồi lên bàn. Tay anh vân vê bên vú còn lại, hai ngón tay cái xoay tròn trên đầu vú. Ngọc rên rĩ từng tiếng nhỏ: "Sướng... sướng quá Minh ơi... em chưa bao giờ... chưa ai làm vậy với em hết". Minh vừa bú vừa nói: "Để anh làm cho em... để anh chiều em".Rồi tay Minh thò xuống dưới, qua lớp quần jeans, qua khóa kéo, xuống tận chiếc xì-líp màu hồng mà Ngọc đã khoe. Ngọc nín thở. Minh sờ qua lớp vải mỏng, cảm nhận được cái mu lồn căng lên, và có một vùng ẩm ướt đang lan rộng. Anh ấn nhẹ ngón tay vào nơi ẩm nhất. Ngọc bật khóc - không phải khóc buồn, mà khóc vì xúc động và hưng phấn."Em ướt rồi" - Minh nói. "Tại... tại anh... tại anh làm em nứng quá" - Ngọc đáp, giọng cô run run.Minh lột quần jeans Ngọc xuống, để lộ đôi đùi trắng muốt. Cái xì-líp màu hồng nhạt, ren mỏng, mờ mờ thấy lông đen bên trong. Ngọc đưa tay che lại, ngượng ngùng, nhưng Minh nhẹ nhàng gỡ tay cô ra. "Để anh nhìn" - Minh nói, giọng khàn khàn.Anh kéo nhẹ xì-líp Ngọc xuống một góc, lộ ra một chỏm lông đen xoăn mọc trên mu lồn trắng. Ngọc có một cái mu lồn cao, căng tròn, da mu trắng đến nỗi nổi bật từng sợi lông đen. Minh sờ lên đám lông, nắm nhẹ một chùm, kéo nhẹ. Ngọc co người lên, rên: "Đừng kéo... mà... lạ lắm... em... em thích"."Em thích hả?" - Minh cười, tay anh lại nắm một chùm lông khác, xoáy nhẹ. Ngọc mềm nhũng cả người, tựa hẳn vào bàn, hai chân cô dang rộng ra không còn sức khép. Đôi mắt cô nhìn Minh đờ đẫn, môi cô mấp máy: "Minh... anh làm gì mà em... em ra nước suốt... ướt hết xì-líp rồi".Minh thò tay vào trong xì-líp, ngón tay anh chạm trực tiếp vào lồn Ngọc - lần đầu tiên. Cảm giác đầu tiên là ướt, nóng, và lông mềm. Anh mân mê môi lồn, tìm thấy cái hột le đang cương lên, chỉ bằng nửa đầu ngón tay út. Ngọc giật bắn người, tiếng rên cô vỡ ra thành từng mảnh: "Trời ơi... đừng... đừng chạm chỗ đó... em... em chịu hông nổi".Nhưng Minh chạm, xoa nhẹ hột le bằng đầu ngón tay, vừa xoa vừa vo những sợi lông lồn thành từng chùm nhỏ. Lần đầu tiên trong đời hột le cô được người khác phái chạm vào, lông lồn cô được Minh nắm, anh chơi. Ngọc bám chặt vào vai Minh, móng tay cô bấu đến nỗi để lại vết đỏ. Cô nói trong hơi thở hổn hển: "Anh... anh, em không biết nhưng em cứ tưởng được cái của anh chạm hột le em... chắc em sướng lắm... chắc em chịu hông nổi".Minh bất ngờ, anh đưa con cặc đang cương cứng qua lớp quần sịp của mình áp vào hột le Ngọc, qua cả xì-líp. Anh chà nhẹ, vừa chà vừa dùng tay nắm một chùm lông lồn Ngọc kéo nhẹ. Ngọc rên lên một tiếng rồi ngã vật ra sau, toàn thân cô run bần bật, mắt cô nhắm nghiền, môi cô mấp máy: "Ra... em ra rồi... em ra từ lúc nào không biết... nước của em chảy ướt cả ghế".Minh bóp mu lồn, cười hỏi: "Nước gì?"Ngọc cười khúc khích: "Nước lồn."Minh nhấn và chà con cặc khắp đám lông lồn cô, cười hỏi: "Nãy em nói cái gì của anh? Nó đang chà lồn em nè."Tay Ngọc sờ nhẹ con cặc anh, cười mỉm: "Con cặc này của anh nè. Nước lồn em chảy nhiều quá."Đúng vậy, nước lồn Ngọc chảy ra nhiều, thấm qua xì-líp, qua quần jeans của cô, thậm chí chảy xuống mặt bàn gỗ. Minh cúi xuống nhìn, lần đầu tiên anh thấy một cô gái ra nước lồn mạnh đến vậy. Ngọc xấu hổ, lấy tay che mặt: "Đừng nhìn... kỳ quá... em xấu hổ lắm".Nhưng Minh không bỏ qua, anh cúi xuống, hôn lên mặt bàn nơi có nước lồn Ngọc, rồi hôn lên bụng cô, lên đùi cô, lên lớp vải xì-líp ướt đẫm. Ngọc ngước mắt nhìn anh, khóc và cười: "Anh... anh dâm quá... mà em thích".Đêm đó, họ không đi xa hơn. Minh đưa Ngọc về phòng, lúc tạm biệt, cô níu tay anh lại, hôn anh thật lâu, rồi nói nhỏ: "Minh à, em yêu anh". Minh siết tay cô, đáp: "Anh cũng yêu em".Ngọc lên phòng, mở cửa, 3 con bạn Ly, Vy, Thảo thấy mặt cô đỏ bừng, môi sưng lên, áo xộc xệch. Ly la lên: "Trời đất ơi, bà Ngọc vừa đi hú hí với anh Minh về hả? Nhìn kìa, cổ họng bà đầy dấu hôn nè". Ngọc đỏ mặt tía tai, lao vào giường lấy chăn trùm kín đầu. Vy và Thảo cười rúc rích, kéo chăn ra hỏi tội. Ngọc chỉ biết nói: "Tui không biết gì hết, để tui ngủ đi mà".Nhưng trong đầu cô không ngủ được. Cô nhớ tay Minh sờ lên lồn cô, nhớ cái cảm giác đầu cặc anh chà lên hột le, nhớ lời anh nói: "Để anh làm cho em sướng". Ngọc thò tay xuống đáy quần, sờ lên cái lồn mình - nó vẫn còn ướt, vẫn còn nóng. Cô bắt đầu thủ dâm một mình, mắt nhắm lại, tưởng tượng Minh đang ở trên người cô, tưởng tượng con cặc bự của anh đút vào lồn cô. Ngọc rên nhỏ, lấy gối bịt miệng, rồi ra thêm một lần nữa, lần này ướt cả một ít ga giường.Cô nằm thở dốc, tự nghĩ: "Mình là con gái hư, mới yêu có mấy bữa mà đã dâm vầy. Nhưng mà... Minh làm mình mê quá... mình không kìm được".Sáng hôm sau, Minh chạy xuống phòng Ngọc đưa cô ly cà phê sữa. Ngọc mở cửa, mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, nhưng cười tươi rói. Ly lại la: "Ôi trời ơi, chồng của bà Ngọc đem bữa sáng tận phòng luôn nè". Ngọc lấy gối ném Ly, nhưng khi cầm ly cà phê từ tay Minh, tay cô run lên. Minh cười: "Em ngủ không ngon hả?". Ngọc lắc đầu, nhìn anh tình ý: "Tại... tại nhớ anh quá".Hai đứa đứng ngoài hành lang, nhìn nhau không nói. Gió sớm mát lạnh, tóc Ngọc bay bay. Minh đưa tay vuốt tóc cô, rồi bất chợt kéo cô ra sau cột bê tông, nơi khuất bóng, hôn cô một cái, tay bóp cái lồn cô rất nhanh. Ngọc kịp rên nhẹ rồi đẩy anh ra, cô cười: "Đi học đi anh, muộn rồi". Minh cười: "Anh nhớ cái lồn nhiều lông, nhiều nước này". Ngọc liếc nhanh không thấy ai, cô vuốt ve con cặc Minh, cười: "Em... em cũng nhớ con cặc bự này". Minh vuốt le cái lồn cô, cả vuốt ve lồn cặc nhau, hôn nhau say đắm. Khi nghe tiếng dép chân từ đằng xa, họ buông nhau ra, cùng cười. Minh quay lưng đi, nhưng anh quay lại nhìn cô thêm lần nữa.Ngọc dựa vào tường, tay đặt lên ngực trái - nơi con tim đang đập như điên. Cô biết, từ giây phút này, cô đã yêu Minh đến tận xương tủy, và cô cũng biết, bản thân mình có một sự dâm đãng bẩm sinh - thích đàn ông, thích con cặc, thích được chạm vào những nơi kín đáo nhất. Và với Minh, cô muốn dâng hiến tất cả. Cô muốn cái lồn mình được anh chơi đùa, và cô cũng muốn chơi đùa con cặc anh, tay cô chỉ mới chạm một lần mà nó cứ thôi thúc cô phải mạnh dạn hơn.Các buổi học trên lớp từ đó trở nên khác hẳn. Minh và Ngọc ngồi cạnh nhau, dưới gầm bàn, tay họ nắm lấy nhau suốt buổi. Có lúc Ngọc vuốt ve mu bàn tay Minh, có lúc cô đặt tay lên đùi anh rồi vuốt nhẹ. Minh cứng người, cố giữ mặt tỉnh bơ trước thầy cô, nhưng mồ hôi chảy ra ở trán.Một lần, Ngọc bạo dạn thò tay vào túi quần Minh, sờ lên con cặc đang cương cứng qua lớp quần sịp. Minh hít một hơi thật sâu, mắt anh nhìn thẳng lên bảng nhưng tay anh đã bóp lấy tay Ngọc, thì thầm: "Em muốn anh chết giữa lớp hả?". Ngọc cười khúc khích, rút tay ra, nhưng mắt cô nhìn anh đầy khiêu khích.Tan học, họ chạy lên phòng học tầng bốn, nơi quen thuộc. Minh đóng cửa, quay ra ôm Ngọc. Anh nói: "Em hư quá, dám sờ cặc anh trong lớp". Ngọc cười: "Tại em thích con cặc anh, bự và cứng, em mê lắm". Minh bóp mông Ngọc, nói: "Rồi anh sẽ cho em chơi con cặc này, nhưng không phải bây giờ. Để từ từ, cho em nhớ đời".Ngọc dụi đầu vào ngực Minh, tay cô vuốt ve con cặc ngoài quần, nói: "Anh nói rồi đó, em sẽ bú nó, em sẽ liếm khắp nó, em sẽ làm anh sướng tới chết" rồi cô bóp mạnh con cặc anh, cười khúc khích. Minh ôm cô chặt hơn, lòng vừa xúc động vừa hưng phấn. Anh chưa bao giờ gặp một cô gái vừa đẹp vừa dâm như Ngọc, và anh cũng chưa bao giờ cảm thấy mình may mắn đến thế này, có được một cô bạn gái dâm là điều tuyệt vời.Họ lại hôn nhau, sờ lồn cặc của nhau thêm một lúc cho đến khi nghe có tiếng người khác gần đó. Lúc chia tay, Ngọc nói nhỏ: "Tối nay qua phòng em nha, tụi bạn em đi vắng hết rồi". Mắt cô long lanh, môi cô mím lại đầy ẩn ý. Minh gật đầu, lòng anh đã biết tối nay sẽ có chuyện gì đó lớn lao xảy ra.Hết phần 1
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!