Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Tà Áo Dài Trắng

Tác giả: Ngụy Vũ | Ngày: 04/07/2026 11:37 | Loại: Truyện Ngắn

Thể loại: truyện sex học sinh, thầy giáo, bạn thân, Truyện nhiều phần

Truyện chưa hoàn thành (phần 1)

Phần 1: Trò Chơi Bắt Đầu

Nhấn play để nghe...


Quỳnh đẩy nhẹ cánh cửa lớp bước vào trong nắng sớm. Cô mặc bộ đồng phục trắng quen thuộc, nhưng chiếc áo dài hôm nay hơi ôm sát hơn một chút vì cô vừa giặt xong, nó bị co lại mặc dù đã ủi. Cô cảm giác như lớp vải mềm mại đang ôm lấy từng đường cong, từ eo đến hông, khiến cô thấy mình thật quyến rũ. Dưới lớp quần trắng mỏng, cô mặc một chiếc xì-líp ren trắng tinh, loại vải mềm mại và mong manh nhưng lại ôm rất chặt vào làn da, để khi cô bước đi, cô cảm thấy những sợi ren khẽ cọ xát nhẹ vào "nơi ấy", gây cảm giác dễ chịu, kích thích. Mấy bạn nam đi ngang qua không khỏi liếc mắt nhìn cô, nhưng Quỳnh bước đi bình thản như thể cô không để ý.

Cô ngồi vào bàn học ở dãy thứ hai, ngay cạnh Tuấn. Tuấn đang cúi mặt vào cuốn sách, nhưng Quỳnh thấy rõ tai anh đỏ lên khi cô kéo ghế ngồi xuống bên cạnh. Cô nhoẻn một nụ cười bí hiểm rồi xoay người lấy cặp, cố tình để tay mình chạm vào tay Tuấn một cái. Tuấn giật mình đánh rơi cây viết xuống nền.
Quỳnh mỉm cười, nói nhỏ: "Để Quỳnh lượm cho."
Cô giả bộ sửa cổ áo rồi bí mật gỡ mấy nút áo ra, để tóc xõa gần mặt bàn, chiếc cổ áo dài giờ hơi hở, để Tuấn thoáng thấy một phần làn da trắng bên trong. Tuấn nuốt nước miếng và lắp bắp: "Cảm ơn."
Quỳnh ngồi dậy đưa viết cho Tuấn, cô cười nhẹ: "Không có gì mà." Rồi vừa cài mấy nút áo lại vừa nhìn anh, Tuấn xoay mặt đi, nhịp tim anh đập mạnh hơn bình thường.
Trên bục giảng, thầy Hùng bước vào lớp với chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu. Thầy đẹp trai và phong độ một cách thầm lặng, đôi mắt thầy như luôn nhìn thẳng vào từng người. Khi thầy lướt mắt qua dãy bàn thứ hai, ánh mắt thầy dừng lại ở Quỳnh trong tích tắc. Quỳnh bắt gặp cái nhìn đó, cô không né tránh, cô hơi cúi đầu, khóe môi hơi cong lên một chút.
Trong tiết học đầu, Quỳnh không tập trung vào bài vở. Cô cứ nhìn lên bục, quan sát cách thầy xoay người viết bảng. Cách tay áo sơ mi của thầy bó sát vào bắp tay săn chắc khi thầy nâng tay. Cô bắt đầu tưởng tượng ra bàn tay thầy đặt lên lưng cô, nó sẽ kích thích đến mức nào. Liệu thầy có vuốt nhẹ từ eo xuống mông không? Cô khẽ nhắm mắt, và đôi chân cô dưới gầm bàn siết chặt lại vì nghĩ đến điều đó. Cô cảm nhận được hơi ấm đang lan dần từ bụng dưới xuống "chỗ ấy", nơi mà lớp ren mỏng tang vẫn đang cọ vào da cô mỗi khi cô cựa quậy. Cô cảm nhận một dòng nước ấm từ bụng dưới lan xuống, hai đùi cô vô thức khẽ siết lại, chiếc xì-líp ren mỏng tang như bị hơi nóng ấy làm ẩm đi. Cô thực sự cảm thấy hứng tình ngay khi lớp đang học.
Giờ ra chơi, nắng ban mai giờ đã lên cao, đổ xuống hành lang thành từng vệt vàng nhạt, tiếng ve từng đợt râm ran gọi hè. Quỳnh đi ra hành lang đứng tựa vào lan can nhìn xuống sân trường. Cô thấy thầy Hùng đi từ phòng giáo viên ra, tay cầm ly nước. Ánh mắt hai người vô tình (hay cố tình?) gặp nhau, Quỳnh mỉm cười, thầy khẽ gật đầu chào. Thầy đi xuống cầu thang, nhưng Quỳnh thấy thầy đã quay nhìn lại cô một lần nữa trước khi khuất bóng.
Tan học, Quỳnh đi cùng Mai ra quán trà sữa. Ngồi xuống ghế, Mai rút điện thoại ra, lén đưa cho Quỳnh xem một đoạn phim người lớn. Mai thì thầm: "Phim mới nè con, cái này nặng nha, có chơi luôn đó. Coi phê lắm, 'hàng' của hai đứa diễn viên chính nhìn đã lắm."
Quỳnh nhìn vào màn hình, thấy một người đàn ông đang từ từ cởi từng nút áo của một cô gái trẻ, cô nói: "Nhật nữa hả? Có quan hệ luôn hả? Mày kiếm ở đâu ra hoài vậy? Thằng bồ mày hả?"
"Ừa Nhật, tao thích châu Á hơn. Ừa, 'quất' nhau luôn đó. Coi nứng nha con. Của con nhỏ ngồi kế tao. Nó có một kho luôn. Nhật, Mỹ có hết."
"Ghê vậy. Mà anh chàng này đẹp trai ghê ha. Con nhỏ cũng đẹp và thân hình hấp dẫn quá."
"Má ơi, 'cái đó' bự vậy?"
"Ừa, 'cây hàng' thằng này khủng thiệt. Cỡ Mỹ đen, chứ Mỹ trắng nhiều khi chưa bự bằng luôn."
"Nhìn con nhỏ đó cầm hai bàn tay, mà không hết chiều dài luôn. Dài kinh khủng. Mà mày xem phim Mỹ rồi hả?"
"Ừa, xem rồi. Bự dã man không à."
"Bữa nào cho tao coi thử coi. Ê, ghê mậy, bự và dài vậy mà đút vô 'cô bé' của con nhỏ đó ngọt xớt luôn."
Hai cô xem mà nín thở, tim đập mạnh. Mai thì đã xem nhiều thể loại rồi, trong khi Quỳnh thì mới xem thể loại nhẹ nhàng, chỉ hôn hít, sờ mó dạng "phim cấp 3", hay khi đến các cảnh "quan hệ", thì chỉ quay "phần trên" thôi. Đây là phim có cảnh làm tình đầy đủ nên cô thấy căng thẳng quá. Mai chọc: "Mày chảy nước chưa con? Hay ướt nhẹp mẹ rồi."
Quỳnh không nói gì, chỉ nhìn cô bạn thân, cười mỉm một cái. Cô cảm thấy tim mình đập nhanh, cô rướn người nhìn cho rõ, hai chân cô khép lại dưới bàn, hơi thở cô trở nên nặng nề hơn một chút. Cô thầm nghĩ: "Sao thấy rạo rực ghê! Mình mà được như vậy thì không biết sao nữa, chắc phê lắm, sướng lắm."
Đêm đó, Quỳnh nằm một mình trong phòng, cô nhắm mắt lại, hình ảnh trong đoạn phim cứ hiện lên, xen lẫn khuôn mặt thầy Hùng, rồi thoáng qua nụ cười của Tuấn. Quỳnh đưa tay lên ngực mình, cô thở dài. Cô thì thầm với chính mình: "Mình đang muốn gì đây ta? Mình muốn có ai đó chạm vào người mình ghê. Mình muốn được cảm nhận cơ thể mình như cô ấy trong phim quá. Cô ấy rên như vậy chắc sướng dữ lắm. Mà 'cái đó' là vậy sao ta? Nhìn thấy thích quá. Đút vô trong như vậy luôn mà."
Sáng hôm sau, Quỳnh tới lớp sớm hơn mọi hôm. Cô chọn chiếc áo dài xẻ hông cao hơn một chút, nhìn bình thường thì eo hay hông vẫn không lộ ra. Tuy nhiên, nhưng khi ngồi xuống, cô thấy phần hông mình căng lên rõ rệt qua lớp vải trắng mỏng, thậm chí lộ một mảng da trắng bên hông.
Quỳnh giả vờ làm rớt cây viết. Cúi xuống lượm, cô biết Tuấn đang nhìn chằm chằm vào hông, lưng và mông cong căng của cô. Cô cố giữ tư thế lâu thêm vài giây để anh thấy rõ đường cong, và xì-líp ren, rồi mới ngồi thẳng dậy. Cô lén cười thầm:
"Hết hồn chưa Tuấn? Còn dám nhìn nữa không? Chắc nhìn phê rồi quá! Cả hông, mông và xì-líp ren của mình nữa mà. Anh có đang tưởng tượng 'cô bé' của em không, anh Tuấn ơi."
Cô đã thấy rõ mắt Tuấn mở to khi anh nhìn thấy đường xì-líp ren mềm mại chạy dọc theo hông cô. Anh như đang cố nhớ hình ảnh đó. Cô mỉm cười, vừa đủ để anh biết cô đang cố tình. Quả nhiên, Tuấn đỏ bừng mặt, cố nhìn đi hướng khác nhưng mắt anh cứ quay lại như sợi dây bị nam châm hút.
Quỳnh hỏi Tuấn: "Tuấn, bạn có thể giải thích giúp mình bài này không?"
Tuấn gật đầu, đưa tay chỉ vào vở. Nhưng mắt anh liếc nhanh qua phía người dưới của cô. Anh thấy tà áo trắng phía trước lọt vô giữa hai chân cô. Làn da trắng bên hông cô hiện ra rõ rệt, và xì-líp ren của cô thấy rõ qua lớp quần trắng mỏng. Tay anh run run, và khi anh đang nói, Quỳnh khẽ đặt nhẹ bàn tay mình lên cánh tay anh, cô giữ đó khoảng 2 giây rồi rút ra. Quỳnh nói: "Cảm ơn Tuấn nha, mình hiểu rồi." Trong lòng cô nghĩ thầm: "Tuấn ơi, bạn có muốn mình không hả? 'Vật ấy' của bạn có giống trong phim không? Hay là bự hơn, cứng hơn hả?"
Cuối buổi học, khi ra về, đang đi trên hành lang, Quỳnh tình cờ gặp Phúc, bạn của một đứa bạn thân ở lớp khác. Phúc cao ráo, da trắng, miệng hay cười, nhìn cũng có duyên. Anh ta dừng lại trước mặt Quỳnh: "Lâu quá không gặp. Quỳnh nhìn đẹp hơn lúc trước ha. Đi uống nước với Phúc không?"
Quỳnh nhìn Phúc, cô mỉm cười: "Ê, nghe nói có bồ rồi mà, giờ muốn gì đây ông?"
Phúc cười, giọng giả lả: "Bồ gì trời. Ai đồn vậy làm tui ế à." Anh nói nhưng mắt liếc ngang cái hông và mông cô. Anh cố không nuốt nước miếng, khi thấy làn da trắng của cái hông đó, và xì-líp ren lờ mờ cực kỳ kích thích.
Quỳnh thấy ánh mắt ấy. Cô cười và vén tà áo dài qua bên kia, đưa cái mông về phía Phúc, hơi lắc qua lắc lại. Cô giả bộ hỏi: "Ừ, quần Quỳnh có dính gì không ta?"
Phúc cười, lúc này anh nuốt nước miếng mà không kiềm được. Quỳnh đứng ngay lại, cô xoay mặt qua bên, miệng khóe cười. Rồi cô xoay lại giả bộ nói: "OK, để mình rủ con nhỏ Mai đi chung nha."
Phúc cười: "Rủ Mai chi. Con nhỏ đó nó nói nhiều lắm. Mình với Quỳnh thôi. Đi đi mà."
Quỳnh cười, mắt hơi tinh nghịch lộ ý gì đó, cô gật đầu đồng ý. Khi hai người ngồi trong quán, Phúc đưa tay ra sờ nhẹ mu bàn tay Quỳnh. Anh thấy vài sợ lông ở cổ tay cô, mặc dù ống tay áo dài đã kéo tới tận đó. Anh thầm nghĩ:
"Má ơi, con nhỏ này có lông tay ta? 'Cái đó' của em có lông nhiều là chắc luôn. Đúng 'gu' anh thích rồi cưng ơi. Mà cưng để anh sờ tay vầy, coi bộ cưng cũng 'chịu đèn' anh rồi, phải không?"
Phúc nhìn mắt Quỳnh, anh nói: "Quỳnh đẹp ghê ha. Mình nói thiệt tình đó."
Quỳnh giả bộ rút tay lại, nhưng Phúc giữ tay cô. Cô nhìn mắt anh, cười nói chứ không hề giận gì: "Khen Quỳnh hả? Phúc đừng nói xạo."
"Quỳnh đẹp thiệt mà. Phúc xạo gì đâu chứ. Quỳnh hỏi hết các bạn nam thử coi. Ai mà nói Quỳnh không đẹp, thì Phúc đi đầu xuống đất đó, hì hì."
"Hì hì, thôi Quỳnh nhận đó."
Phúc và cô cùng cười, cả hai nói chuyện vui vẻ trong lúc anh vuốt ve mu bàn tay cô, chứ chưa dám làm gì hơn nữa. Khoảng 15 phút sau thì cả hai ra về, vì cũng đã trễ và thấy đói bụng rồi.
Trên đường về, Quỳnh nghĩ thầm, và cười với chính mình: "Phúc ơi, thích mình hả? Bạn nói chuyện ngọt ghê ha, nhưng mà mình thích. Để mình xem bạn ngọt được bao lâu thì... thì mình cho bạn luôn, hì hì. 'Cái đó' của bạn thế nào hả? Bạn hay Tuấn hay thầy ai trước đây ta? Chắc mình cho hết quá. Mình muốn biết cả 3 để so sánh mà, nhưng không được quá dễ dãi."
Những ngày sau đó, Quỳnh bắt đầu có những cuộc chạm trán ngẫu nhiên với thầy Hùng. Cô thường xin phép thầy hướng dẫn thêm bài tập vào giờ ra chơi, hoặc sáng cô tới trường sớm. Mỗi lần đến phòng giáo viên, mùi mực và giấy mới bay thoang thoảng trong gió, tiếng phấn rơi lộp độp, và hơi thở của thầy - tất cả khiến cô như say. Vì sáng sớm phòng giáo viên chưa có ai, nên Quỳnh đứng gần bàn thầy, cô cúi xuống, để mái tóc mình gần chạm vào vai thầy, và cô thấy thầy có vẻ hơi bối rối.
Một lần, khi cô ngồi, thầy đứng kế bên chỉ bài vô vở cô. Nhưng "cái đó" của thầy cứ ngay tầm mắt cô, mà nó hơi nhô lên nữa. Bình thường thầy mặc quần tây là nó luôn nhô lên rồi. Nhưng mà ngồi gần thế này, cô thấy quá rõ hình thù của nó, tim cô đập thình thịch. Sau khi thầy giảng xong, Quỳnh nói: "Thầy chỉ em dễ hiểu quá. Em cảm ơn thầy nhiều. Em thích học với thầy lắm." Cô nói mà mắt liếc nhanh "chỗ ấy" của thầy, trước khi mắt cô nhìn vào mắt thầy.
Thầy Hùng nhìn cô, thoáng một nụ cười nhẹ. Không biết thầy có thấy ánh mắt của cô cứ liếc nhìn "thằng nhỏ" của mình từ nãy giờ không: "Ừ em, cố gắng nha em. Thầy thấy em siêng đó."
Quỳnh bước ra, lòng tự nhủ: "Mình sẽ khiến thầy không thể quên được mình. Mà sao bây giờ thầy lại làm mình mê quá rồi. Sao em thích thầy quá thầy ơi. Thầy đẹp trai và phong độ quá. 'Cái đó' của thầy sao hả thầy ơi, chắc nó khủng thầy ha. Em chỉ ước được nhìn tận mắt hay chạm vào nó mới được mà. Thầy ơi, thầy cứ nhìn lén mông em hoài. Thầy làm em kích thích quá đi. Sao thầy không mạnh dạn hơn đi, hả thầy?"
Một buổi sáng, trong giờ học tiết toán của thầy Hùng. Quỳnh nhìn khắp thân thể thầy, cô thầm nghĩ: "Trời, sao thầy cứ đứng đó mà uy nghi vậy? Cái cổ tay của thầy nhìn khỏe quá. Không biết thầy có thường dùng cái tay đó để ôm ai không ta? Thầy ơi, em chờ thầy ôm em đó. Nhưng mà kỳ ha, 'chỗ đó' của thầy, sao lúc nào nó cũng nhô lên hết vậy thầy?"
Rồi một ngày khác, lúc tan học, Quỳnh chưa rời khỏi lớp, vì hai tiết Toán cuối vừa rồi là của thầy. Cô nhớ lại cảm xúc khi nãy, cả lớp làm bài kiểm tra, thầy đi lòng vòng nhắc nhở các bạn làm bài nghiêm túc. Khi thầy đi đến chỗ cô, thầy đứng gần sát bàn cô. Không biết các bạn khác có thấy không, nhưng cô thoáng thấy "chỗ ấy" của thầy nhô cao quá. Nó làm phồng lên rõ "hình dáng" dưới lớp vải quần tây sẫm. Trái tim cô chợt đập thình thịch. Cô vội xoay mặt xuống, cố tập trung làm bài để khỏi bị thầy phát hiện. Nhưng trong đầu cô, lúc đó hoàn toàn bị ám ảnh bởi một suy nghĩ duy nhất:
"Trời ơi, 'của thầy'... nó... nó... đang cương lên hay sao vậy thầy? Thầy giết em rồi thầy ơi. Sao em làm bài được chứ, nếu thầy đứng đây hoài!"
Và giờ đây, khi cả lớp đã về hết, thầy cũng đã ra khỏi lớp. Cô còn ngồi lại và tưởng tượng "của thầy" chắc bự lắm. Cô thấy thật kích thích, và "cô bé" của cô cứ nhơn nhớt hoài giữa hai đùi.
"Không biết có phải mình tưởng tượng không nữa? Mà nếu thật thì chắc bự lắm", cô nghĩ thầm. Cảm giác nóng bừng từ trong người lan xuống, khiến đôi đùi cô vô thức khẽ xiết chặt để kìm nén sự rạo rực đang dâng lên. Cô nhắm mắt tận hưởng chút khoái cảm thoáng qua ấy. Đúng lúc đó, tiếng bước chân của Tuấn vang lên. Cô giật mình mở mắt, thấy anh đang lúng túng tiến lại gần hộc bàn của mình. Cô ngạc nhiên hỏi:
"Ủa, sao Tuấn quay lại vậy?" Cô hỏi trong khi hai chân cô ép sát vô, để xì-líp ren cọ sát vô "cô bé" của mình. Nó đang ẩm ướt vì cô đang phê và kích thích với trí tưởng tượng, cộng với hình ảnh của bộ phim ấy cứ lồ lộ trong đầu. Cô lại thoáng có suy nghĩ:
"Tuấn ơi, bạn quay lại lúc này chi vậy chứ! Hay là mình cho bạn thấy xì-líp ren mới của mình luôn ta? Cho bạn tưởng tượng 'cô bé' của mình cho thèm chơi? Nhưng mà làm bằng cách nào chứ. Không lẽ đứng lên tuột quần ra luôn! Ha ha."
Tuấn nhìn mặt cô, thấy hai má cô ửng hồng, nhìn cô đẹp làm sao! Anh cười cười chỉ vào hộc bàn. Cô cúi đầu nhìn vào hộc bàn anh, lấy ra một quyển tập. Rồi tính đưa cho anh, nhưng cô giật lại, đưa vô ngực mình, và cười chọc anh:
"Tuấn... Tuấn bạn lại lấy đi, dám không? Hì hì." Cô ôm quyển tập chà qua, chà lại trên ngực mình.
Hành động giỡn của cô làm Tuấn cứng người. Gương mặt đẹp với nụ cười tươi hút hồn, cộng với cặp vú căng tròn của cô đang bị quyển tập đè lên. Lúc thì hở vú trái, lúc thì hở vú phải, khi quyển tập được ép vô và dời qua lại. Tuấn nhìn cô, anh chỉ biết cười. Nửa muốn giật lấy quyển tập, nửa lại không, vì anh sợ chạm vào vú cô.
"Không dám hả?" Quỳnh cười, khiêu khích thêm.
"Đưa giùm mình đi mà Quỳnh." Tuấn rất thích kiểu đùa giỡn này của cô, "cái đó" của anh đã cương lên rồi. U lên một cục ngay phía trước quần giữa hai chân anh. Anh liền xoay cái cặp đang đeo trên người ra phía trước để che lại, nhưng Quỳnh đã thấy trước đó rồi, nên cô mới chọc anh, khiêu khích anh như vậy.
Trong lớp lúc này chỉ còn hai người, tiếng bước chân của các bạn đi về cũng thưa dần ngoài hành lang. Quỳnh không giỡn nữa, cô cầm quyển tập đứng dậy đi về phía Tuấn. Đang bước tới, cô giả vờ trượt chân. Tuấn lao tới đỡ cô. Cả cơ thể Quỳnh áp sát vào anh, hai bầu vú cô chạm vào tay anh, khi anh đưa tay ra đỡ. Quyển tập văng ra, nhưng cô vẫn để nguyên tay anh trên người mình. Tay cô ôm chặt lấy anh, mắt long lanh, nhìn thẳng vào mắt anh. Miệng thì thầm với giọng nhỏ nhẹ, ngọt lịm: "Cảm ơn Tuấn nha." Nhưng cô cười thầm, và nghĩ: "Mình đúng là diễn kịch hay ghê. Lần sau chắc phải đóng kịch 'cô gái yếu đuối' nữa quá, hì hì."
Tuấn siết tay vô ngực cô hơn. Anh cảm nhận hai vú cô căng và đàn hồi, anh nứng kinh khủng. "Cái đó" của anh cương cứng trong quần. Lúc này, cái cặp anh bị lệch sang bên, nên đùi cô chạm và đang đè lên "cái đó" của anh. Cô cảm nhận rõ "cái đó" của anh cứng, và cô nứng ghê luôn. Cô thầm nghĩ: "Ôi, Tuấn ơi, 'của bạn' đang cương lên hả? Trời ơi, thích quá đi. Nó dài phải không, mình muốn sờ nó ghê mà."
Sau một phút chần chừ, Quỳnh nhẹ nhàng đẩy anh ra. Cô nói: "Mai gặp Tuấn nha. Quỳnh về đây." Cô nhoẻn miệng cười tươi, liếc xuống chỗ đó của anh, dù cặp đã che lại, rồi cô quay người bước đi. Trên đường ra bãi xe, lòng cô biết rằng sự ham muốn trong Tuấn rất lớn, mặc dù lúc đầu anh chưa đủ dũng khí giật quyển tập từ tay cô. Nhưng sau đó, anh đã chủ động siết người cô, là cô biết anh đã "cắn câu" cô rồi. Và cô muốn anh phải thèm khát cô hơn nữa, trước khi mọi thứ đi xa hơn. Vì cô, mặc dù đang rất thèm khát, nhưng tính cô muốn mình là người làm chủ cuộc chơi. Và cô thích nhìn thấy người khác khao khát mình. Cô rất tinh nghịch, nên luôn thích chọc ghẹo, và muốn "cuộc vui" cũng thật sự vui, khi có chọc ghẹo xen lẫn khoái cảm trong đó.
Tối đó, điện thoại Quỳnh rung lên, tin nhắn của Phúc: "Người đẹp ơi, ngồi uống nước có chút xíu, mà nhớ ai kia ghê luôn ta ơi. Bên đó có nhớ giống mình không vậy ta?"
Quỳnh đọc tin nhắn, cô cười khúc khích. Nhớ lại trưa hôm trước, cô đã để Phúc vuốt ve mu bàn tay mình. Cô nhắn trả lời: "Phúc nè, bạn tán tui hả? Hì hì."
Phúc đang ngồi chơi game, liền ngưng chơi, anh hào hứng nhắn lại: "Ha ha, Quỳnh đẹp quá à. Hấp dẫn nữa."
"Khen nữa nha. Gì hấp dẫn vậy ta?"
"Quỳnh... Quỳnh muốn Phúc nói hết ha?"
"Nói Quỳnh nghe thử đi, hì hì."
"Quỳnh biết không? Ngực Quỳnh căng tròn, mông Quỳnh cong căng đầy đặn nảy nở. Cái eo thon, đôi chân dài, gương mặt đẹp, nụ cười hút hồn. Tất cả làm nên Quỳnh hấp dẫn và quyến rũ Phúc lắm đó."
"Hi hi, Phúc nói gì vậy ta? Quỳnh không hiểu gì luôn."
"Ha ha, không hiểu hả cô nương ơi. Cái này nữa nè."
"Cái gì?"
"Quỳnh mặc quần trắng mỏng đó, thấy xì-líp ren bên trong không luôn, làm Phúc tưởng tượng lung tung, hì hì. Nhìn... nhìn kích thích lắm, Quỳnh ơi!"
"Ôi, Phúc ơi. Đúng là ông nói gì tui không hiểu nha. Bày đặt rồi đó."
Phúc cười đắc thắng. Anh tin mình nói làm Quỳnh thích rồi, nhưng cô ngại từ chối lúc đầu. Anh thừa sức biết con gái kiểu này là "chịu đèn" rồi, anh chỉ việc tấn tới thôi. Anh liền nhắn: "Chiều mai mình đi công viên chơi không, nàng ơi?"
Quỳnh cười khúc khích, cô muốn biết "cái đó" của Phúc thế nào lắm rồi. Cô thầm nghĩ: "Bạn tướng tá lớn con ha Phúc, mình để ý bạn từ lần đầu gặp rồi, hi hì. Chắc 'thằng nhỏ của bạn' cũng bự phải không? Mà có khi nào bự quá không ta?". Và cô cũng muốn biết cảm giác anh sờ vào người cô. Nhưng cô thấy vẫn chưa đến lúc, cô cần anh thèm khát cô hơn. Tuy nhiên, cô thấy Phúc bạo miệng quá, chứ không như Tuấn, kiểu người ít nói, hiền hơn Phúc, thì cô lại thích khiêu khích để vui. Còn đối với Phúc, thì cô thích chơi "trốn tìm" hơn. Nên cô không nói ra ý định của mình, và cứ trả lời kiểu không đồng ý nhưng không phản bác. Mục đích là để Phúc tự biết anh phải làm gì tiếp theo, đây đúng là một kiểu "bật đèn xanh" của cô với anh. Cô thích cả hai loại người này, và cô đều thích chọc ghẹo như bản tính tinh nghịch của mình. Cô rất háo hức, nhưng cắn môi suy nghĩ một chút, rồi trả lời:
"Không biết nữa. Nếu ai đó làm mình vui thì chắc mình sẽ đi. Nhưng giờ Quỳnh bận rồi, có gì nói chuyện sau nha. Bái bai."
Cô nhắn xong, tắt máy luôn, nằm ngửa nhìn trần nhà. Cô nghĩ: "Phúc này dễ nha, Tuấn đang rung rinh luôn. Thầy Hùng ơi, sao thầy không dám ôm em một cái vậy thầy? Cho 'cái đó' của thầy chạm vào em đi. Ôi, mình sao vậy ta? Gì mà muốn 3 người luôn chứ? À, mình muốn so sánh 3 'cái đó' mà. Sao đầu mình suốt ngày chỉ nghĩ về 'cái đó' không vậy trời! Ha ha."
Quỳnh siết chặt tay, cô cảm nhận từng nhịp tim đang đập mạnh trong lồng ngực. Cô khẽ nhắm mắt, các hình ảnh trong đoạn phim sex Nhật cô đã xem, cứ như đang chiếu cho cô xem lần nữa vậy. Cô nghĩ thầm: "Mình phải làm cho thời cấp 3 của mình đáng nhớ mới được. Phải làm cho cơ thể đang sung mãn đầy tươi trẻ này không uổng phí chứ. Sao anh người Nhật đó có 'cái đó' bự và dài quá? Mà đút vô 'cô bé' của cô ấy lút hết luôn mới ghê. Cô ấy rên run rẩy, thì cảm giác sướng thế nào chứ? Mình muốn biết quá, muốn biết để không phí tuổi xuân của mình mà. Nhưng mà mình không cho liền đâu, hì hì."
Hết phần 1

Còn tiếp…

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách