Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Cái Kết Từ Facebook

Tác giả: Huy Đức | Ngày: 24/07/2026 00:41 | Loại: Truyện Ngắn

Thể loại: truỵện sex sinh viên, massage, Truyện nhiều phần, làm tình tập thể, em họ/bà con

Truyện chưa hoàn thành (phần 5)

Phần 2: Lần đầu tiên

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:


Tôi nằm sấp trên chiếc giường massage, mặt áp vô lỗ khoét tròn trên khăn, mắt hướng về phía bức tường gạch men trắng. Mùi oải hương từ chai dầu pha lẫn với mùi khăn sạch tinh khiết - nhưng tôi không thể thư giãn. Mồ hôi lạnh vẫn còn rịn trên trán từ cái khoảnh khắc nhìn thấy chiếc điện thoại đang mở chế độ quay. Nó vẫn nằm đó trên chiếc bàn nhỏ sát tường, được dựng trên giá đỡ, màn hình đã tắt. Nhưng đèn báo màu đỏ bên cạnh ống kính... tôi không dám chắc nó đã tắt hẳn.

Tôi định ngóc đầu lên hỏi, thì tiếng bước chân nhẹ vang lên từ hành lang. Cánh cửa mở ra, và Ngọc bước vô, tay cầm một chai tinh dầu khác và chiếc khăn mặt trắng. Cô đã thay chiếc đầm ren trắng lúc gặp tôi - giờ là một bộ đồ massage ngắn màu hồng phấn, vải mềm ôm sát từ ngực xuống hông, càng làm nổi bật đường cong của eo và mông. Cô nhìn tôi, cười nhẹ, nhưng đôi mắt cô không hề rời khỏi mặt tôi - không liếc vào chiếc điện thoại, không tỏ vẻ gì khác thường. Điều đó vừa làm tôi yên tâm, vừa làm tôi lo hơn.
"Anh nằm thoải mái đi," Ngọc nói, giọng nhẹ như hơi thở. Cô kéo một chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi xuống sát giường, tay cầm chai dầu, bóp một lượng vừa phải vào lòng bàn tay rồi xoa đều. Động tác của cô chậm rãi, thành thạo, như một người đã làm điều này hàng ngàn lần. "Lưng anh căng quá, em sẽ bóp từ từ nhé."
Và rồi những ngón tay cô chạm vào gáy tôi.
Mát lạnh. Mềm mại. Nhưng có lực vừa đủ - các đầu ngón tay cô day vào hai bên xương cổ, rồi lan dần xuống bả vai. Tôi vô thức hít một hơi thật sâu. Cảm giác đó, thật sự, là một thứ gì đó vượt ngoài mong đợi. Cơ bắp tôi, vốn đang co cứng vì căng thẳng, bắt đầu mềm ra từng vùng. Ngọc không nói gì trong vài phút đầu, chỉ có tiếng dầu trơn và tiếng lòng bàn tay cô trượt trên da tôi. Nhưng trong đầu tôi vẫn quay cuồng với chiếc điện thoại.
"Nó đang quay mình lúc này? Cô ấy có thực sự tắt chưa?"
Tôi liếc mắt sang bên phải lần nữa. Chiếc điện thoại vẫn nằm im, màn hình đen. Nhưng tôi không thể biết đèn báo có tắt từ xa hay không. Ngọc dường như cảm nhận được tôi đang vọng động, bởi cô khẽ day mạnh ngón cái vào giữa hai bả vai tôi, một điểm khiến tôi bật ra tiếng rên khẽ.
"Anh đừng căng quá. Em ở đây có nghĩa là em sẽ lo hết cho anh. Chỉ cần nằm yên và tận hưởng thôi." Giọng cô trầm ấm, vừa đủ để tôi nghe rõ, nhưng lại có một chút gì đó ranh mãnh ở cuối câu - tôi không biết đó là trấn an hay một lời thách thức.
Tôi cố gắng thả lỏng, nhắm mắt lại. Đôi tay Ngọc dịch dần xuống giữa lưng, dọc theo xương sống, ấn những vòng tròn nhỏ khiến tôi tưởng như từng đốt sống đang được nắn chỉnh lại. Mùi oải hương hòa với mùi tóc cô - một mùi hương ngọt ngào, nhẹ nhàng, phảng phất mỗi khi cô cúi gần. Tôi đếm nhịp thở của mình, cố không nghĩ đến chiếc camera nữa, nhưng thất bại. Mỗi lần tôi gần chìm vào trạng thái thư giãn, thì một tia lo sợ lại bừng lên, khiến các cơ bắp tôi co cứng trở lại.
Ngọc nhận ra sự giằng xé trong tôi. Cô đưa tay vuốt nhẹ mái tóc mai của tôi, một cử chỉ bất ngờ và gần gũi đến nỗi tôi phải mở mắt. Cô đang cúi sát, mặt cách tôi chưa đầy hai gang tay. Ánh mắt cô trong veo, không có sự mập mờ, không có sự tính toán. Cô nói, rất khẽ: "Anh đừng nghĩ ngợi gì nữa, hãy để em làm công việc của em. Những gì em làm, em biết rất rõ mà."
Tôi gật đầu, nhưng linh cảm bảo tôi rằng câu nói đó có hai tầng nghĩa. Cô đang nói về massage, hay về chiếc điện thoại?
Mười lăm phút trôi qua trong trạng thái đó - vừa sung sướng vì đôi tay cô, vừa bị tra tấn bởi nghi vấn. Nhưng dần dần, sự tận tụy của Ngọc đã chiến thắng. Các ngón tay cô di chuyển xuống thắt lưng, bóp nhẹ hai bên hông tôi, rồi lan xuống mông và đùi trên - vùng cơ bắp của tôi đã mềm ra như một miếng bọt biển. Lúc này, con cặc tôi, vốn nằm im dưới lớp quần kaki và sịp, bắt đầu cựa quậy. Máu dồn xuống, từ từ làm nó căng lên, đẩy mặt trước của chiếc quần sịp, tì xuống tấm nệm giường. Tôi không thể làm gì để kìm hãm điều đó, vì mỗi động tác của Ngọc lại thêm một tia lửa vào ngọn lửa đang bùng lên từ phía dưới - con cặc nó cứng hết cỡ.
"Xong phần lưng rồi," Ngọc nói, vỗ nhẹ vai tôi. "Anh lật ngửa cho em."
Tôi chậm chạp xoay người, ngồi dậy, ngước nhìn cô. Ngọc đã đứng dậy, tay cầm chiếc khăn trắng đang đắp từ lưng xuống mông tôi, cô nhẹ nhàng gỡ nó ra, gấp vuông vắn đặt lên bàn cạnh giường. Động tác của cô tự nhiên, không có gì bối rối, như thể đã định sẵn.
"Anh cởi quần dài ra đi, em lấy thêm dầu," Ngọc nói, quay lưng lại phía tôi, với tay ra chiếc kệ nhỏ. Cô không nhìn, nhưng tôi hiểu đó là dấu hiệu cho phép tôi cởi bỏ lớp kaki còn vướng.
Tôi hít một hơi thật sâu. Đầu óc tôi vẫn vương vấn chiếc camera, nhưng tay tôi đã tự động móc vào cạp quần. Tôi hơi nhấc mông lên khỏi giường, kéo tuột quần kaki xuống dưới đầu gối. Nhưng vì con cặc đã cương cứng được một lúc, chiếc quần sịp cotton mỏng đang ôm sát nó bị kéo theo, và tệ hơn - khi vải kaki cọ qua, nó đã kéo tuột quần sịp xuống, khiến phần đầu khấc hồng hào, căng mọng, và nữa thân con cặc bự dài lòi ra hoàn toàn, nổi bật trên nền da bụng trắng và lông cặc đen dày. Mọi thứ diễn ra trong chưa đầy hai giây. Tôi giật mình, vội kéo quần sịp lên chỉnh lại, tim đập như trống trận. Nhưng Ngọc đã kịp quay mặt - cô vừa lấy lọ dầu mới trên kệ, và trong khoảnh khắc cô xoay người, tầm mắt cô đã quét qua người tôi. Tôi thấy cô khựng lại, đôi mắt mở to một chút, môi hơi hé. Một giây, hai giây - đủ lâu để cô nhìn thấy rõ ràng hình thù, kích cỡ, và sự căng cứng đang phô bày giữa hai đùi tôi. Ánh mắt cô từ ngạc nhiên chuyển sang một tia cười khó đoán, rồi cô nhanh chóng quay đi, đặt lọ dầu xuống bàn, giả vờ như không nhìn thấy gì.
Nhưng vành tai cô đã đỏ ửng.
Tôi liền kéo quần sịp lên, rồi đưa mắt nhìn Ngọc. Cô vẫn đứng quay lưng, nhưng tôi thấy bờ vai cô run một cái rất nhẹ - có thể đang cười thầm. Trong lòng tôi vừa xấu hổ, vừa kích thích đến nghẹt thở. Một phần tôi muốn đào một cái hố chui xuống; phần khác lại thấy sung sướng vì cô đã thấy nó, và cô không hề tỏ ra sợ hãi hay khó chịu.
"Anh cởi xong chưa?" Ngọc hỏi, giọng bình thường, như thể chẳng có chuyện gì.
"Rồi," tôi đáp, cố giữ cho giọng mình không run.
Ngọc quay lại. Trên tay cô là một chiếc khăn trắng mới, và lọ dầu khác. Cô bước tới, nhẹ nhàng đắp chiếc khăn đó ngang hông tôi, che đi phần quần sịp đã được kéo lên - nhưng vì con cặc vẫn cương cứng, nó đẩy khăn lên thành một đường vắt chéo rõ rệt, như một ụ đất nhô giữa đồng bằng. Ngọc liếc xuống, môi cô cong lên một nụ cười thật nhẹ, không nói gì, nhưng hình như cô vẫn đang suy nghĩ điều gì đó. Cô bóp dầu vào tay, xoa đều, và bắt đầu massage ngực tôi.
Những vòng tròn nhỏ trên hai bên ngực, rồi lan ra hai bả vai, rồi xuống xương sườn. Ngọc biết cách để không chạm vào đầu vú tôi, nhưng mỗi lần các ngón tay cô lướt qua gần đó, một luồng điện tê tái lại chạy dọc xương sống. Tôi nín thở, mắt mở to nhìn trần nhà, không dám nhìn thẳng vào cô. Cô im lặng, chỉ thỉnh thoảng thở dài nhẹ, như thể đang thưởng thức chính công việc của mình.
Sau vài phút massage ngực, cô chuyển xuống bụng. Các ngón tay cô day quanh rốn tôi, xoa theo vòng xoáy, mỗi vòng lại mở rộng dần ra. Tôi cố thả lỏng cơ bụng, nhưng nó vẫn gồng cứng vì sự phấn khích. Ngọc khẽ cười: "Anh cố thư giãn bụng đi, chứ cứ căng thế này thì không thoải mái đâu anh."
Tôi thở mạnh vài hơi, cố hạ thấp cơ hoành. Ngọc day thêm vài cái, rồi ngừng lại, kéo chiếc khăn xuống một chút để lộ phần bụng dưới, nhưng vẫn giữ khăn che chỗ kín. Cô không hề nhìn xuống, nhưng tay cô đã đặt lên mép trên của khăn, xoa một vòng nhỏ trước khi nói với tôi: "Được rồi, em massage chân anh nha."
Cô đứng dậy, di chuyển về phía cuối giường. Ngồi xuống ghế, cô nhấc chân phải tôi, gác lên đùi mình. Chiếc đầm ngắn của cô khi ngồi và gác chân tôi lên đã bị kéo lên cao, lộ gần hết hai đùi trắng muốt, mịn màng, dưới ánh đèn vàng. Tôi có thể thấy rõ đường cong sát háng, nhưng không thấy gì thêm - cô đã khéo léo kẹp chân lại. Dù vậy, chỉ cần hình ảnh đó thôi đã đủ khiến tôi nghẹt thở.
Ngọc thoa dầu lên bắp chân tôi, dùng cả hai tay bóp nhẹ từ mắt cá, lên dần đến bắp, rồi xuống gót chân. Mỗi động tác của cô đều chính xác và nhẹ nhàng, nhưng vì đang ngồi ở tư thế thấp, khi cô cúi người, ngực cô gần như chạm vào bàn chân tôi. Tôi cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể cô thoang thoảng. Con cặc tôi càng căng cứng hơn, và tôi biết nó đang đẩy chiếc khăn lên một cách đáng xấu hổ.
Ngọc đổi chân, massage bên kia. Lần này, vì tôi hơi xoay người, chiếc khăn bị lệch sang một bên, để lộ một bên của quần sịp và hình thù con cặc căng tràn, đường gân nổi rõ. Tôi muốn đưa tay chỉnh lại, nhưng Ngọc vô tình (hay cố ý) dịch chuyển chân tôi lên cao hơn, đặt mắt cá tôi lên vai cô, và ngón tay cô bấm vào gót chân. Động tác này kéo chiếc khăn tuột thêm, gần như phô bày hoàn toàn con cặc tôi đang cương cứng, chỉ cách mặt Ngọc chưa đầy 30 phân. Cô nhìn xuống - một lần nữa - và tôi thấy mắt cô hơi mở to, môi khẽ mím, rồi cô rất nhanh kéo khăn đắp lại, nhưng ngón tay cô đã chạm nhẹ vào đầu gối tôi, và cô nói, giọng hơi khác một chút: "Anh nằm yên mà, khăn cứ tuột hoài... để em đắp lại cho."
Giọng cô không còn hoàn toàn bình thường nữa. Có một chút gì đó nghèn nghẹn, một sự rung nhẹ ở cuối câu. Tôi không dám nói gì. Tim tôi đập mạnh đến nỗi tôi sợ cô nghe thấy.
Phần còn lại của buổi massage diễn ra trong bầu không khí vừa nhẹ nhàng, vừa căng như dây đàn. Ngọc bấm từng huyệt trên bàn chân, rồi nhẹ nhàng đặt chân tôi xuống, đứng dậy, lau tay vào khăn. Một tiếng ting nhẹ vang lên từ điện thoại của cô - đồng hồ báo hết giờ.
"Xong rồi anh," Ngọc nói, cười tươi, nhưng đôi mắt cô vẫn còn chút gì đó chưa kịp tan hết - một tia sáng của sự thân mật mà trước khi tôi cởi quần, tôi chưa từng thấy. "Anh thấy thế nào? Có dễ chịu không?"
Tôi ngồi dậy, kéo khăn vội che trước, vì con cặc tôi vẫn cương không hạ. "Sướng... sướng lắm em. Tay em thật sự rất điêu luyện." Giọng tôi khàn đi.
Ngọc cười, đưa cho tôi chiếc khăn khác để lau người: "Anh lau đi, em ra quầy đợi. Mặc đồ xong thì ra nha."
Cô bước ra cửa, nhưng trước khi đóng lại, cô quay đầu nhìn tôi, nheo mắt một cái nhanh như chớp: "À mà nãy em quên tắt cái điện thoại đó. Không biết nó có quay suốt buổi không nữa? Em tắt ngay đây." Cô vặn tay cầm, tắt máy, rồi biến mất sau cánh cửa.
Tôi ngồi sững. "Vậy là nó đã quay? Hay cô nói thế để thăm dò?" Mồ hôi lạnh lại toát ra, nhưng lần này nó trộn với dầu massage, khiến tôi ướt nhẹp. Tôi không biết cô đùa hay thật. Nhưng một phần trong tôi, phần đang kích thích tột độ, nghĩ rằng dù nó có quay, thì cô cũng đã cho tôi một trải nghiệm không thể tin nổi.
Tôi mặc nhanh quần áo, lưng áo dính vào da vì dầu chưa thấm hết. Ra quầy, Ngọc đang đứng với cô tiếp tân, tay cầm ly nước lọc. Thấy tôi, cô bước tới, mỉm cười dịu dàng:
"Anh có thích không? Em thấy anh hơi căng thẳng suốt buổi. Có gì không thoải mái anh nói em biết nha."
Tôi ngạc nhiên vì sự quan tâm bất ngờ. "Không... anh OK mà. Chỉ là tại anh không quen massage, với lại..."
Ngọc khẽ cười, đưa tay vỗ nhẹ bắp tay tôi: "Với lại cái camera đúng không? Em biết anh lo lắng. Thực ra em quay để làm tư liệu dạy đứa em của em, đang học massage. Em định cho nó xem thao tác mẫu. Nhưng mà nếu anh không thích, em sẽ xóa hết ngay bây giờ. Anh xem nè."
Cô rút điện thoại ra, mở thư mục video và xoay màn hình về phía tôi. Đúng là đoạn quay lúc tôi nằm sấp và một phần khi ngồi dậy - nhưng chỉ là các góc độ massage chân tay, không có gì quá phô bày hay xấu hổ. Ngọc đưa tay, hỏi: "Anh muốn tự tay xóa không? Em đưa máy cho anh."
Tôi sững người vì sự chân thành của cô. Tôi đưa tay, chạm vào màn hình, và xóa file đó. Ngọc cười tươi: "Xong rồi đó anh. Không còn gì phải lo. Em chỉ muốn anh thoải mái thôi. Mà nè... ngày mai em có một bé học viên mới tên Như, em đang dạy massage cho bé. Anh có muốn làm mẫu tập cho nó không? Nó sẽ học rất nhanh và anh sẽ được massage bởi hai đôi tay. Không quay phim nha, em hứa."
Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay lập tức tò mò: "Hai đôi tay hả?"
"Ừ, em ấy tên Như. Em sẽ chỉ cho nó cách massage đúng chuẩn. Anh tham gia không? Chắc chắn sẽ thú vị hơn hôm nay nhiều." Ngọc nheo mắt, nụ cười vừa ranh mãnh vừa dễ thương.
Tôi không cần suy nghĩ nhiều: "Có chứ, em. Mai mấy giờ?"
"7 giờ tối, vẫn phòng số 3. Anh mặc thoải mái, và đừng mặc quần kaki nhé - hôm nay em thấy nó làm anh cứng cả người. Lúc cởi ra là anh thấy nhẹ nhõm ngay mà." Ngọc cười lớn.
Tôi bật cười, trả tiền và thêm tip cho cô. Ngọc nhận nhưng nói: "Tip em giữ để mua thêm dầu mới, cho lần sau có mùi thơm hơn." Cô đưa tay bắt tay tôi, cái bắt tay ấm áp, kéo dài đúng một giây hơn bình thường. "Hẹn gặp anh ngày mai."
Tôi bước ra khỏi tiệm, lòng nhẹ tênh. Không còn mồ hôi lạnh, không còn sợ hãi. Chỉ còn sự háo hức và tò mò về cô học viên tên Như. Về nhà, tôi mở điện thoại và thấy tin nhắn của Ngọc:
> Anh nhớ tắm sạch nhé, mai Như sẽ tập massage sâu ở bụng và chân đó. Mặc gì thoải mái nha. 7 giờ nha anh, đừng trễ 💕
Tôi nằm xuống giường, tay vân vê điện thoại, và lần này, tôi thủ dâm nhẹ nhàng hơn, tưởng tượng ra một buổi massage với hai cô gái, không có camera, không có lo âu. Sự mong đợi ngọt ngào ấy đã đưa tôi vào giấc ngủ.

Hết phần 2

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách