Những Đêm Không Tên
Danh sách phần:
- Phần 1: Đêm Thức Giấc Không Ngờ
- Phần 2: Đêm Khởi Đầu Cám Dỗ
- Phần 3: Khởi Nguồn Dục Vọng
- Phần 4: Đêm Mưa Không Lối Thoát
- Phần 5: Đắm Chìm Trong Dục Vọng
- Phần 6: Đêm Kể Chuyện Cấm Kỵ
- Phần 7: Buổi Sáng Cuồng Si
- Phần 8: Đêm Kể Chuyện Ngân
- Phần 9: Cuộc Gọi Bất Ngờ
- Phần 10: Hành Trình Vũng Tàu
- Phần 11: Vũng Tàu Rực Lửa
- Phần 12: Đêm Vũng Tàu Vô Tận
Phần 2: Đêm Khởi Đầu Cám Dỗ
Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ:
18px
Highlight:
Buổi sáng hôm ấy trôi qua trong sự ngượng ngùng khó tả. Tôi ăn tô mì mà chẳng biết mùi vị gì, mắt cứ nhìn vào khoảng không, tâm trí tôi vẫn còn ở đêm qua. Hạnh lên phòng thay đồ, rồi xuống nhà xách túi xách, bước chân nó nhẹ nhàng trên nền gạch. Giọng nó vẫn ngọt như mọi khi, như thể đêm qua chưa từng xảy ra:- "Con đi làm đây ba. Cơm trưa con nấu sẵn để trong tủ lạnh, ba hâm lại ăn nha. Chiều con về sớm để tối còn đưa anh Sang ra sân bay."Tôi gật đầu, mắt cố không nhìn vào người nó. Nhưng làm sao mà tránh cho nổi. Cái váy bút chì ôm sát đôi mông đầy đặn, đường cong mềm mại của cặp mông in rõ dưới lớp vải. Chiếc áo sơ mi trắng căng lên trước ngực, những nút áo như sắp bật ra vì cặp vú căng tròn bên trong. Và khi nó cúi xuống xỏ giày ở cửa, tôi thấy rõ đường cong lưng cùng cái lằn xì-líp mỏng manh in trên vải, một đường chỉ nhỏ nhưng đầy ám ảnh. Tôi nuốt khan, đưa tay với lấy ly nước lạnh uống cho nguôi, nhưng cơn nóng trong người vẫn không hề giảm.Nó đứng dậy, quay lại nhìn tôi. Cái nhìn kéo dài hơn một chút so với bình thường, như đang dò xét và thăm dò. Khóe miệng nó khẽ nhếch lên - nụ cười bí hiểm sáng nay vẫn còn, một nụ cười mà tôi bắt đầu nhận ra là nụ cười của một người đang có bí mật. Rồi nó vẫy tay và bước đi, để lại tôi với trái tim đập loạn và cái cảm giác rằng có điều gì đó đang thay đổi.Cánh cửa đóng lại. Tôi thở phào một hơi, nhưng cái cảm giác con cặc vẫn còn cương trong quần đùi, căng tức và khó chịu. Suốt buổi sáng, tôi lần mò ra vườn sau, tưới cây, quét lá, cố bận rộn để đuổi hình ảnh nó ra khỏi đầu. Nhưng càng cố quên, nó càng đeo bám dai dẳng. Cái lồn với đám lông đen xoăn mà tôi tưởng tượng, cái lưng cong mềm mại, tiếng rên "sướng cái lồn em" - tất cả cứ văng vẳng trong tai tôi như vừa mới xảy ra, như một bài hát ám ảnh không thể thoát.
Đến chiều, khoảng 4 giờ, tôi nghe tiếng mở cửa, tiếng khóa xoay và cánh cửa mở ra. Hạnh về.Hôm nay nó mặc một chiếc đầm suông màu xanh nhạt - không còn cái áo vest và váy nghiêm chỉnh của buổi sáng. Nó đã thay đồ ở công ty trước khi về, có lẽ để thoải mái hơn. Tôi tự hỏi tại sao, nhưng rồi nghĩ chắc nó về sớm và tiện đường mua sắm. Chiếc đầm không quá ngắn, nhưng chất vải mỏng mịn, bay nhẹ mỗi khi nó di chuyển, ôm sát từng đường cong cơ thể. Qua lớp vải, tôi thấy rõ dáng người nó: eo thon, ngực căng, mông tròn căng mọng, từng đường cong như được tạc bằng tay nghệ nhân.- "Con về rồi ba. Trời nóng quá ha, con tắm cái đã rồi nấu cơm tối nha."Tôi ngồi trên ghế sofa, tay cầm tách trà nhưng mắt cứ dõi theo dáng nó đi ngang qua đến tận cửa phòng tắm, cái mông lắc lư nhẹ nhàng mỗi bước. Tiếng nước chảy vọng ra từ phòng tắm, và tôi lại nhớ đêm trước. Tôi đã đứng trong bóng tối, nhìn nó chổng mông, nhìn thằng Sang đâm cặc vô lồn nó từ phía sau, nhìn cặp mông trắng tròn rung lên mỗi nhịp. Tay tôi bất giác nắm chặt, móng tay cắm vô lòng bàn tay.Khoảng 20 phút sau, nó bước ra. Tóc đã sấy khô, buông xõa tự nhiên, mùi sữa tắm thơm nhẹ tỏa ra. Nó mặc bộ đồ ở nhà: áo thun rộng cổ trắng, quần thun ngắn cũng màu trắng. Không áo lót, xì-líp trắng bên trong, mỏng manh. Bộ đồ giản dị, nhưng chính cái sự đơn sơ ấy làm tôi thấy kích thích hơn cả. Hai núm vú nổi mơ hồ dưới lớp vải mỏng, hai chấm hồng nhô lên như đang mời gọi. Lằn xì-líp từ phía sau ôm trọn cặp mông căng tròn, đường cong eo mông thật hoàn hảo. Mỗi bước đi, ngực nó hơi lung lay vì áo rộng, cặp vú căng tròn rung rinh. Phía dưới, quần thun bó sát - cái lồn nó sao mà căng và múp dữ vậy, một vùng phồng lên đầy mời gọi dưới lớp vải trắng. Đúng là cái lồn "múp" như thằng Sang đã hỏi đêm qua: "Có sướng cái lồn múp của cưng không?" Tôi vừa thẹn vừa thích khi học được cái từ mới ấy, vừa ngạc nhiên vừa khao khát.- "Tối nay con nấu mấy món đơn giản thôi nha ba. Ăn xong, 8 giờ mình đưa anh Sang ra sân bay."- "Ừ, ba biết rồi. Con cứ nấu đi, ba đợi."Tôi cố tỏ ra bình thường, nhưng mắt cứ liếc ngang liếc dọc, không thể rời khỏi người nó. Nó có lẽ đã thấy, nhưng không nói gì, chỉ quay vô bếp, cái mông lắc lư theo từng bước. Tôi nghe tiếng dao thớt, tiếng nước chảy, tiếng nó hát khe khẽ bài gì đó. Cái giọng hát ngọt ngào ấy, mà đêm qua lại thốt ra những lời dâm đãng đến bất ngờ, những lời mà tôi không bao giờ nghĩ nó có thể thốt ra.
Đến 6 giờ, thằng Sang về. Đầu tóc nó đã cắt mới, gọn ghẽ, áo thun và quần tây lịch sự. Hạnh đang dọn cơm, nó chạy đến ôm chồng, hôn một cái "chụt" ngay trước mặt tôi, môi dính chặt, lưỡi thằng Sang như muốn đưa vô miệng nó. Thằng Sang cười, tay vỗ nhẹ mông vợ, cặp mông tròn căng dưới tay nó bật lên một chút:- "Anh đói quá, mau ăn cơm đi, còn kiểm tra đồ đạc nữa."Ngay khi thằng Sang vỗ mông nó, Hạnh liếc nhanh về phía tôi, mắt nó long lanh, như đang nói: "Ba thấy rồi đó, ảnh làm vậy đó... con có đẹp không?" Rồi nó quay sang chồng, cười ngọt ngào, không để lộ gì, nhưng tôi biết nó vừa cố tình cho tôi thấy.Chúng tôi ngồi vào bàn. Hạnh ngồi đối diện tôi, thằng Sang ngồi bên cạnh nó. Trước khi ngồi xuống, nó giơ hai tay lên cao cột tóc, áo thun bị kéo lên, vô tình hay cố tình, để lộ bụng trắng phẳng, cái rốn nhỏ xíu, làn da mịn màng. Tôi nuốt khan, mắt dán vào vùng da ấy, rồi liếc nhanh xuống cái lồn căng múp bên dưới, cái quần thun trắng bó sát phồng lên. Hạnh thấy ánh mắt tôi, nó nhìn tôi, cười, mắt nó long lanh như có điều gì đó đang giấu:- "Em cũng đói, ba có đói không ba?"Giọng nó vẫn ngọt ngào, nhưng tôi nghe thấy một tầng ý nghĩa khác trong đó, như thể câu hỏi của nó không chỉ về bữa cơm.Nó vẫn đứng yên, như cố tình để tôi nhìn, để tôi thấy hết những gì nó muốn cho tôi thấy. Tôi ấp úng, giọng tôi khàn đi:- "Ừ... ba cũng hơi đói. Mình ăn đi."Bữa ăn đơn giản nhưng ngon, mùi thức ăn thơm lừng. Tôi gắp từng miếng mà chẳng thấy vị gì, vì mắt cứ bị hút vào cổ áo rộng của Hạnh mỗi lần nó cúi xuống, mỗi lần nó đưa tay lấy thức ăn. Thoáng thấy một bên ngực trắng, phần trên căng mọng, làn da trắng nõn dưới lớp vải mỏng. Tôi không biết mình có thật sự thấy núm vú hay không, hay đó chỉ là trí tưởng tượng, nhưng nó đủ làm tôi không thể tập trung.Thằng Sang vừa ăn vừa nói về chuyến bay, về công việc. Hạnh gắp thức ăn cho chồng, cho tôi, giọng vẫn hiếu thảo, đôi tay mềm mại đưa thức ăn vô chén tôi. Khi tôi đưa chén nhận miếng thịt, tay tôi chạm vô tay nó - da mát và mềm, mịn màng như nhung. Tôi giật mình rút về, tim tôi đập mạnh. Nó cũng hơi khựng, rồi mỉm cười, mắt nó nhìn tôi với một tia sáng khác lạ.Sau bữa ăn, thằng Sang đi rửa mặt, Hạnh theo vô phòng giúp chồng kiểm tra hành lý. Tôi ngồi một mình, nghe tiếng cười khúc khích, tiếng thì thầm, tiếng hôn vọng ra từ phòng ngủ. Tôi tưởng tượng cảnh tụi nó quấn lấy nhau, thằng Sang bóp vú nó, bóp mông nó, nhưng tôi không dám đứng lên nhìn. Tôi chỉ ngồi đó, tay cầm ly nước, cố gắng không nghĩ đến những gì đang xảy ra.
Đến 7 giờ rưỡi, cả ba lên taxi ra sân bay. Thằng Sang để ba lô ở ghế trước, nên cả ba ngồi ghế sau: tôi bên trái, Hạnh giữa, thằng Sang bên phải. Một lúc xe rẽ, Hạnh bị ngả người về phía tôi. Vai nó áp vô vai tôi trong vài giây, cơ thể mềm mại của nó chạm vô tôi, mùi sữa tắm thoang thoảng, mùi cơ thể ấm nóng. Nó ngồi thẳng lại, nhưng tôi thấy nó không tránh ra ngay. Người nó vẫn gần tôi, hơi lâu hơn mức cần thiết, như muốn tôi cảm nhận sự gần gũi đó.Đến sân bay, thằng Sang xuống xe, lấy vali. Nó ôm vợ, hôn một nụ dài trước mặt tôi và mọi người, lưỡi đưa vô miệng Hạnh. Tôi thầm nghĩ, thời bây giờ tụi trẻ tự nhiên quá. Lưỡi thằng Sang đưa vô miệng Hạnh, tay nó sờ hông vợ, vuốt ve từ eo xuống mông. Hạnh ôm lại, thì thầm gì đó vô tai chồng, một câu nói nhỏ mà tôi không thể nghe. Thằng Sang gật đầu, mắt sáng lên, nụ cười trên môi, rồi quay sang tôi:- "Ba ở nhà ăn uống đầy đủ nha. Con đi 2 tháng, có gì liên lạc qua Facebook."Tôi cau mày. 2 tháng? Tôi định hỏi "không phải 3 tháng à?" nhưng kịp ngừng lại. Có lẽ nó nói nhầm, hoặc vợ chồng nó đã đổi kế hoạch. Tôi chỉ gật đầu, giọng tôi bình thản:- "Ừ, con đi đi. Tới nơi nhớ gọi về."Nó quay lưng kéo vali vô cửa phòng chờ. Hạnh đứng bên tôi, vẫy tay theo, mắt nó nhìn về phía chồng. Tôi liếc nhìn nó: trong ánh đèn vàng sân bay, chiếc đầm xanh nhạt ôm lấy thân hình nó thật hấp dẫn, làn da trắng nõn dưới ánh đèn. Mái tóc buông xõa, cổ thon dài, và một giọt nước mắt lăn trên má, long lanh như một viên kim cương. Tôi không biết đó là vì nhớ chồng hay vì điều gì khác. Tôi muốn hỏi, nhưng tôi không dám, tôi chỉ đứng im bên cạnh nó.
Xe taxi lăn bánh trở về. Lần này chỉ còn tôi và Hạnh. Đêm đã xuống, phố phường lấp lánh đèn, nhưng trong xe chỉ có bóng tối mờ mờ cùng hai tâm hồn đang giữ bí mật, hai con người đang che giấu những điều không thể nói.Hạnh ngồi cạnh tôi, không còn thằng Sang ngăn cách, hơi ấm từ người nó tỏa sang. Nó nghiêng người dựa vô cửa, tay vén tóc, để lộ cổ trắng và xương quai xanh, làn da mịn màng dưới ánh đèn đường thoáng qua. Rồi nó quay sang nhìn tôi, mỉm cười - nụ cười khẽ ấy, nụ cười sáng nay vẫn còn, một nụ cười bí ẩn và đầy ẩn ý. Mắt nó nhìn thẳng tôi, như đang hỏi một câu không lời, như đang thăm dò và mời gọi. Trong bóng tối, mắt nó sáng lấp lánh như hai vì sao, khiến tôi không thể rời mắt, khiến tôi như bị thôi miên.Có phải nó đã cố tình khoe vú, khoe lồn từ chiều đến giờ? Tôi chưa dám tin. Tôi già rồi, tôi là ba chồng nó. Tôi có gì để cuốn hút một cô gái trẻ xinh đẹp? Nhưng trong thâm tâm, tôi biết tôi đang mong nó có ý đó. Đang suy nghĩ lung tung, giọng nó cắt ngang, vẫn ngọt ngào và ấm áp:- "Ba mệt rồi hả? Về nhà con làm đá chanh cho ba uống. Ba thích mà, phải không?"Giọng nó thật ngọt, nhưng tôi nghe một cái gì khác trong đó - một sự nóng bỏng đang khéo léo che giấu, một lời mời gọi đang chờ đợi. Tôi nhìn nó, nó nhìn tôi, tôi khựng lại một chút, tim tôi đập mạnh, rồi đáp:- "Ừ, ba hơi mệt thiệt. Nhưng đá chanh của con thì ba không bao giờ từ chối."Rồi im lặng kéo dài, một khoảng lặng nặng nề và đầy ý nghĩa. Xe chạy qua những con đường quen thuộc, tôi chỉ nghe tiếng thở nhẹ của nó, hơi thở đều và ấm. Khi xe rẽ vô con hẻm nhà, một cú phanh gấp làm nó ngả về phía tôi. Lần này mạnh hơn, nửa người nó áp vô tay tôi. Ngực mềm mại ép vô cánh tay, tôi cảm thấy rõ sự căng tròn và hơi ấm của làn da chỉ qua lớp vải mỏng, sự mềm mại của cơ thể nó. Nó không xích ra liền, để yên như vậy một giây, hai giây... Tôi đơ người, con cặc cương cứng dưới quần, căng tức đến mức đau, tay tôi toát mồ hôi. Tôi muốn nó ở lại lâu hơn, muốn cảm nhận nó nhiều hơn, nhưng tôi cũng sợ nếu tôi cử động, giấc mơ này sẽ tan biến, mọi thứ sẽ trở về hiện thực tẻ nhạt.Rồi nó ngồi thẳng dậy, như không có gì xảy ra, như thể đó chỉ là một tai nạn vô tình. Nó quay sang mỉm cười với tôi trong ánh sáng yếu trên xe, một nụ cười đầy bí ẩn và hứa hẹn. Xe dừng, nó mở cửa, bước xuống, xoay đầu lại, mái tóc bay trong gió đêm:- "Xuống đi ba."Tôi trả tiền, tay run run, bước theo nó vô nhà, lòng tôi như có bão. Cánh cửa phòng khách mở ra, đèn bật sáng, xua tan bóng tối. Hạnh cởi giày, cởi khăn quàng cổ, những động tác nhẹ nhàng và uyển chuyển, rồi bước thẳng vô bếp làm đá chanh. Tôi đứng đó, sững người, lòng sóng cuồn cuộn, không biết nên làm gì.3 tháng bắt đầu từ đêm nay. Tôi vừa lo lắng, vừa không biết những gì sẽ đến. Nhưng cái cảm giác nó vừa áp vô tôi vẫn còn vương vấn trên cánh tay - nóng bỏng, mềm mại, khó quên, như một lời hứa hẹn cho những gì sắp đến.
Hết phần 2
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Danh sách phần:
- Phần 1: Đêm Thức Giấc Không Ngờ
- Phần 2: Đêm Khởi Đầu Cám Dỗ
- Phần 3: Khởi Nguồn Dục Vọng
- Phần 4: Đêm Mưa Không Lối Thoát
- Phần 5: Đắm Chìm Trong Dục Vọng
- Phần 6: Đêm Kể Chuyện Cấm Kỵ
- Phần 7: Buổi Sáng Cuồng Si
- Phần 8: Đêm Kể Chuyện Ngân
- Phần 9: Cuộc Gọi Bất Ngờ
- Phần 10: Hành Trình Vũng Tàu
- Phần 11: Vũng Tàu Rực Lửa
- Phần 12: Đêm Vũng Tàu Vô Tận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!