Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Vị Khách Cuối Cùng

Tác giả: Quốc Bảo | Ngày: 11/08/2026 09:20 | Loại: Truyện Ngắn

Thể loại: ngoại tình, bác sĩ, bạn thân, Truyện một phần, chịu đựng, khao khát, dục vọng, mất mát, nhóm bạn thân, bi kịch, hối tiếc, bài học cuộc đời, ham muốn thầm kín, bữa tiệc đen tối, phản bội, bi kịch gia đình, cái giá của tự do, tan vỡ, đau khổ, trầm cảm, hủy diệt, bản ngã, biệt thự, buổi tối định mệnh, nhật ký bí mật, vết sẹo, cầu thang, giàu có, phẫu thuật, kẻ quan sát, bác sĩ phẫu thuật

Truyện đã hoàn thành (1 phần)

Vị Khách Cuối Cùng

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:



Lời mời
Tôi là Thành, 39 tuổi, giám đốc một công ty truyền thông nhỏ. Vợ tôi tên My, 36 tuổi, từng là phóng viên, giờ làm freelancer. Chúng tôi cưới nhau 12 năm, có một con trai 9 tuổi đang ở nội trú. Bề ngoài, chúng tôi là cặp đôi hoàn hảo - nhà cửa khang trang, xe cộ đàng hoàng, bạn bè ngưỡng mộ. Nhưng trong phòng ngủ, ngọn lửa đã tắt từ lâu. Không phải vì chúng tôi không yêu nhau, mà vì chúng tôi đã biết nhau quá rõ. Mỗi cử chỉ, mỗi nụ hôn đều trở nên đoán trước được, như một bản nhạc đã nghe đi nghe lại hàng ngàn lần.
Tôi từng nghĩ đó là số phận của mọi cuộc hôn nhân. Cho đến một đêm, tôi tình cờ đọc được cuốn nhật ký cũ của My - những trang giấy vàng ố, mực phai. Cô viết: "Đôi khi em mơ về một đêm không ai biết mình là ai, nơi em có thể là bất kỳ ai, làm bất kỳ điều gì. Em muốn được nhìn thấy, nhưng không bị nhìn nhận. Em muốn được chạm vào, nhưng không bị nắm giữ."
Tôi đóng cuốn nhật ký lại, tim đập nhanh. Tôi chưa bao giờ biết My có suy nghĩ đó. Có lẽ vì tôi chưa bao giờ hỏi.

Chúng tôi có một nhóm bạn thân từ thời đại học: bốn cặp đôi. Lam và Hùng - Lam làm bất động sản, Hùng là bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ, hai đứa giàu nhất nhóm, sống trong một biệt thự rộng lớn. Thảo và Minh - Thảo làm thiết kế thời trang, Minh là kiến trúc sư, hai đứa này có vẻ ngoài hào nhoáng nhưng ít khi chia sẻ chuyện riêng tư. Ngọc và Khoa - Ngọc là giảng viên đại học, Khoa làm xuất bản, hai đứa này có vẻ là cặp đôi lý trí và điềm tĩnh nhất. Và tôi với My.
Cả nhóm chúng tôi vẫn gặp nhau mỗi tháng một lần. Nhưng những buổi gặp gần đây trở nên tẻ nhạt: câu chuyện chỉ xoay quanh con cái, đầu tư, sức khỏe, và những lời phàn nàn về cuộc sống. Cho đến một tối thứ Bảy, khi cả nhóm đang ăn tối tại nhà hàng, Lam bất ngờ đặt ly rượu xuống, nói với vẻ bí ẩn:
"Tao muốn tổ chức một bữa tiệc tối đặc biệt tại nhà tao. Chỉ 8 đứa mình thôi. Nhưng có một điều kiện: không ai được hỏi trước, và mỗi người phải chuẩn bị một điều bất ngờ. Một thứ mà chưa ai biết về mình."
My nhìn tôi, mắt cô ánh lên một tia tò mò lạ. Ngọc cũng nhướng mày. Khoa ngồi im, không tỏ thái độ gì.

Bữa tiệc tối
Tối thứ Bảy tuần sau, chúng tôi đến nhà Lam lúc 7 giờ. Ngôi biệt thự rộng lớn với một khu vườn rợp bóng cây. Phòng khách được thắp bằng những ngọn nến thơm, ánh sáng vàng ấm áp nhưng có gì đó mơ hồ đáng sợ. Lam và Hùng mặc đồ lịch sự, nhưng có điều gì khác thường trong cách họ nhìn nhau.
Thảo và Minh đến sau, rồi Ngọc và Khoa. Tất cả đều có vẻ thoải mái nhưng không giấu được sự hồi hộp. Chúng tôi ngồi quanh bàn ăn hình bầu dục dài, đủ chỗ cho tám người. Ánh nến làm lung linh những khuôn mặt.
Sau khi tất cả ăn xong, Lam đứng lên, cầm ly rượu, giọng trầm xuống:
"Cảm ơn tụi bây đã nhận lời. Như đã được thông báo, hôm nay chúng ta có một trò chơi. Tao có ở đây 8 tờ giấy trắng. Mỗi người sẽ viết lên giấy một ham muốn thầm kín nhất của mình - bất cứ điều gì, miễn là thật. Sau đó bỏ vào chiếc nón này." - Lam chỉ vào một chiếc nón cũ kỹ, như bảo vật gia truyền - "Rồi lần lượt rút một tờ giấy và phải thực hiện điều đó ngay trong đêm nay, tại đây, trước mặt mọi người."
Không khí im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng nến cháy.
Hùng, chồng Lam, cười nhẹ: "Không ai bị ép buộc. Nhưng nếu đồng ý chơi, phải giữ lời. Ai không chơi thì đứng lên rời khỏi bàn, đi vô phòng khách hoặc về nhà - nhưng sẽ không được theo dõi phần còn lại của trò chơi. Và người đó sẽ không bao giờ biết những gì xảy ra đêm nay."
Ngọc rụt rè: "Nhưng mà... đến mức nào là chấp nhận được?"
Lam nghiêng đầu, nhìn thẳng vào Ngọc: "Không giới hạn."
Một lúc im lặng khác. Rồi My - vợ tôi - nói, giọng nhẹ nhưng quyết đoán: "Em chơi."
Tôi nhìn cô, ngạc nhiên. Nhưng cô không nhìn tôi, cô nhìn thẳng vào Lam.
Tôi gật đầu: "Tôi cũng chơi."
Thảo và Minh nhìn nhau, rồi cùng gật đầu.
Ngọc nhìn Khoa. Khoa không nói gì. Nhưng cuối cùng, anh ta gật đầu.
Lam cười, mở một chiếc hộp gỗ trên bàn, bên trong là tám tờ giấy trắng và tám cây bút. Cô phát cho mỗi người.
Tôi cầm bút. Tôi nghĩ một lúc, rồi viết: "Tôi muốn thấy vợ tôi được người khác ham muốn. Tôi muốn được nhìn cô ấy trong mắt người khác. Và tôi muốn được nhìn thấy một người phụ nữ khác - bất kỳ ai - trong khoảnh khắc cô ấy thực sự là chính mình, không vỏ bọc."
Tôi gấp giấy lại, bỏ vào nón.
Tôi nhìn quanh. My đang gấp tờ giấy của mình, mặt cô đỏ ửng. Ngọc viết rất lâu, tay hơi run. Thảo viết nhanh, rồi bỏ vào nón như muốn vứt bỏ điều gì đó. Hùng viết xong trước hết, cười nhếch mép. Lam viết chậm, nhẹ nhàng, như đang làm một nghi lễ.

Trò chơi bắt đầu
Lam đứng lên, cầm chiếc nón, bắt đầu lật từng tờ.
Cô rút tờ đầu tiên và đọc: "Tôi muốn hôn một người lạ trong đêm nay." - Chữ viết của Minh.
Lam mỉm cười: "Người lạ ở đây nghĩa là người chưa từng hôn. Vậy thì, Minh, chọn một người."
Minh nhìn quanh. Anh ta đứng dậy, bước về phía Ngọc. Anh ta cúi xuống hôn nhẹ lên môi Ngọc. Không phải má. Ngọc bất động. Khoa ngồi cạnh, tay nắm chặt ly rượu đến trắng cả đốt ngón tay. Cả phòng im lặng. Minh quay về chỗ, mặt không chút ngượng ngùng. Ngọc vẫn nhìn anh ta, không nói gì. Tôi thấy mắt cô ấy có điều gì đó vừa bừng cháy.
Lam rút tờ thứ hai: "Tôi muốn được làm tình trong bóng tối hoàn toàn, không biết người ấy là ai." - Của Thảo. Khuôn mặt cô đỏ bừng. Minh - chồng cô - nhìn cô với ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa thích thú.
Lam nói: "Chúng ta có thể tắt đèn. Người thực hiện sẽ chọn một người bất kỳ trong phòng. Ai đồng ý?"
Hùng đứng dậy, mỉm cười: "Tôi." - Chồng của Lam.
Hùng tắt đèn. Phòng tối om. Tôi không nhìn thấy gì. Tôi nghe tiếng bước chân, tiếng thở, tiếng vải sột soạt. Một tiếng rên khẽ. Một tiếng thở nặng. Mọi thứ chỉ kéo dài khoảng một phút rưỡi. Rồi đèn bật. Hùng ngồi về chỗ, Thảo đỏ mặt chỉnh lại áo. Minh nhìn Thảo. Không ai nói gì. Nhưng tôi thấy Minh nhìn vợ mình với một ánh mắt lạ.
Tờ thứ ba: "Tôi muốn thấy chồng mình làm tình với một người đàn bà khác, trong khi tôi ngồi nhìn." - Của Lam. Cả phòng như đóng băng.
Hùng quay sang nhìn Lam, rồi nhìn tôi... rồi nhìn My. My ngồi bất động, nhưng tôi thấy cô siết chặt tay.
"Mày đồng ý không, Hùng?" - Lam hỏi, giọng bình thản.
Hùng cười. Nó đứng dậy, bước đến chỗ My. My nhìn tôi, tôi gật đầu. Hùng đưa tay kéo My ra giữa phòng. Anh ta bắt đầu hôn cổ My, tay luồn xuống lưng kéo khóa áo. My nhắm mắt. Tôi nhìn. Lam nhìn. Mọi người nhìn. Đó là khoảnh khắc kỳ lạ nhất đời tôi - tôi thấy thân thể vợ mình bị một người đàn ông khác chạm vô, và tôi thấy cô ấy đẹp hơn bao giờ hết. Hùng dừng lại sau vài phút. My nhặt áo lên. Hùng về chỗ. Lam nhìn chồng mình, cười nhẹ, không một chút ghen tuông.
Tờ thứ tư: "Tôi muốn được thô bạo trong một đêm, bị bắt phải làm những điều tôi chưa từng làm, và phải quỳ xuống trước mặt một người đàn ông." - Của Ngọc. Cả phòng im lặng. Khoa - chồng Ngọc - quay sang nhìn cô, mặt đầy sững sờ.
"Cái quái gì vậy? Em không tin anh." - Khoa nói, giọng lạnh.
Ngọc không trả lời. Cô nhìn chồng mình với ánh mắt thách thức.
Lam nói: "Luật chơi là luật chơi. Ngọc, em phải thực hiện điều ước của mình. Người đàn ông đó có thể là bất kỳ ai ở đây."
Khoa đứng dậy. "Không. Không phải vợ tao. Không thằng nào đụng vô được."
Minh lên tiếng: "Mày định làm gì? Ngăn cản à? Mày có quyền gì? Đây là trò chơi."
"Trò chơi?" - Khoa lao tới, đấm vào mặt Minh. Minh ngã xuống, máu từ môi. Thảo la hét. Hùng đứng dậy, giữ Khoa lại: "Dừng lại! Tụi bây làm hỏng bữa tiệc à? Đã đồng ý chơi thì phải chấp nhận. Giao kèo từ đầu rồi."
Ngọc vẫn ngồi, không nhúc nhích. Cô nhìn cảnh tượng trước mặt như thể đó là một buổi giảng dạy. Rồi cô nói: "Tôi sẽ thực hiện điều ước của tôi. Nhưng không phải với bất kỳ ai ở đây. Tôi sẽ ra ngoài. Tôi sẽ tìm một người đàn ông lạ. Và tôi sẽ quỳ xuống trước mặt anh ta." - Cô đứng dậy, bước ra cửa.
Không ai giữ cô lại.
Tờ thứ năm: "Tôi muốn thấy vợ tôi được người khác ham muốn. Tôi muốn được nhìn cô ấy trong mắt người khác. Và tôi muốn được nhìn thấy một người phụ nữ khác - bất kỳ ai - trong khoảnh khắc cô ấy thực sự là chính mình." - Của tôi.
Lam nhìn tôi, rồi nhìn ra cửa, nơi Ngọc vừa bước ra. Cô nói: "Mày vừa được toại nguyện một nửa rồi đó."
Tôi không trả lời.
Tờ thứ sáu: "Tôi muốn được thấy thân thể vợ mình được người khác chạm vô, và tôi muốn được nghe cô ấy nói rằng cô ấy thích nó, trước mặt tôi." - Của Hùng. Lam nhìn Hùng, mặt cô sững lại.
"Đó là điều mày muốn?" - Lam hỏi.
Hùng đáp: "Ừ. Tao muốn thấy mày với một người khác. Ở đây. Ngay bây giờ."
Lam im lặng một lúc. Rồi cô đứng dậy, bước về phía Minh - người vẫn còn đang lau máu trên môi. Cô nói: "Minh, tao không ghét mày đâu. Nhưng trò chơi là trò chơi." - Cô hôn Minh. Không phải hôn nhẹ. Hôn sâu. Lưỡi. Tay cô luồn vào tóc Minh. Hùng nhìn. Khoa nhìn. Tất cả nhìn. Một lúc sau, Lam buông Minh ra, quay lại chỗ ngồi. Mặt cô ửng hồng, nhưng cô vẫn bình thản. Hùng nhìn cô, nở nụ cười kỳ lạ.
Tờ thứ bảy: "Tôi muốn một đêm được là tôi, không phải vợ, không phải mẹ, không phải con dâu. Tôi muốn làm tình với một người đàn ông không yêu tôi, và người ấy có vợ. Tôi muốn được thô bạo. Tôi muốn được dạy dỗ. Tôi muốn có một vết sẹo trên lưng - mỗi khi tôi soi gương, tôi sẽ nhớ: tôi đã từng làm chủ cuộc đời tôi trong một đêm." - Của My.
Lam đọc xong, giọng cô run. Cả phòng bất động. My đỏ mặt, nhưng cô không cúi đầu. Cô nhìn thẳng vào Lam.
Lam nói: "Điều ước của em. Người đàn ông đó... phải là người không yêu em, có vợ, thô bạo." Cô nhìn Hùng. Hùng gật đầu. Nhưng rồi Lam nói: "Không. Không phải Hùng. Hùng yêu em - dù kiểu yêu của nó có kỳ quặc thế nào. Nó không hợp điều ước của em."
Minh ngồi dậy, lau máu: "Tôi. Tôi không yêu em. Tôi có vợ. Và tôi có thể thô bạo."
Thảo - vợ Minh - nhìn chồng mình, mặt không cảm xúc. Cô chỉ nói: "Tôi không phản đối."
Minh đứng dậy, bước đến chỗ My. My nhìn tôi. Tôi gật đầu. Minh nắm tay My, dẫn cô lên cầu thang. Tôi nghe thấy tiếng cửa đóng, tiếng khóa, rồi im lặng.
Tờ thứ tám - cuối cùng: "Tôi muốn thấy vợ tôi tự do, dù điều đó có nghĩa là tôi sẽ mất cô ấy." - Của Khoa.
Cả phòng im lặng. Khoa không nhìn ai. Anh ta nhìn xuống bàn, đôi mắt đỏ hoe. Lam nhẹ nhàng nói: "Mày biết mày đã viết gì không, Khoa?"
"Tao biết." - Giọng Khoa khô khốc.
"Và mày có nghĩ Ngọc sẽ quay lại?" - Lam hỏi.
Khoa không trả lời.

Đêm của My
Tôi không thể ngồi yên. Tôi bước lên cầu thang, đi đến căn phòng ở cuối hành lang. Cửa hé mở. Tôi nhìn qua khe cửa.
My nằm úp mặt trên giường. Áo cô đã cởi hết. Minh đứng bên cạnh cô, tay cầm một chiếc thắt lưng da. Lưng My đỏ ửng, một số vết đã tím bầm. Cô không khóc. Mặt cô gục xuống gối, nhưng tôi thấy cô đang cười - một nụ cười kỳ lạ, vừa đau đớn vừa giải thoát. Minh vung tay, tiếng da va vào thịt vang lên. Nó vung lần nữa, rồi lần nữa. My rên lên - không phải đau đớn, mà như thể có điều gì đó vừa vỡ ra bên trong cô.
Khi Minh dừng lại, lưng My như một tấm bản đồ màu đỏ và tím. Nó cúi xuống, hôn lên từng vết. Rồi nó bắt đầu làm tình với cô. Tôi thấy My lên đỉnh - lần đầu tiên trong suốt 5 năm qua, tôi thấy cô thật sự lên đỉnh. Cô hét lên, không phải tên tôi, mà tên của chính cô: "Myyyyyy!" Đó không phải tên tôi, nhưng tôi hiểu. Cô đang gọi chính mình.
Tôi quay đi, bước xuống cầu thang. Tim tôi đau, nhưng tôi cũng thấy kỳ lạ - một cảm giác như mình vừa thấy được điều gì đó thiêng liêng.

Những mảnh vỡ
My và tôi về nhà lúc gần sáng. Cô vẫn không nói gì, nhưng khi lên giường, cô nằm úp mặt, để tôi bôi kem lên lưng cô. Cô ngủ thiếp đi. Tôi ngồi nhìn cô, nghĩ rằng đêm đó đã cứu chúng tôi.
Tôi đã sai.
Một tuần sau, tôi nhận được tin: Ngọc - vợ Khoa - đã bỏ nhà ra đi. Cô không về sau đêm đó. Vài hôm sau, cô nhắn tin cho Khoa một dòng: "Em đã tìm được người đàn ông đó. Em sẽ không về." Khoa phát điên. Anh ta đổ hết lỗi lên Lam. Lam không nói gì, chỉ đáp: "Tao chỉ tổ chức trò chơi, tao không ép nó."
Một tháng sau, Lam và Hùng ly hôn. Lam phát hiện Hùng đã xin số điện thoại của My sau đêm đó, và đã hẹn cô ấy gặp riêng hai lần. My thú nhận với tôi: "Em không yêu anh ta. Nhưng anh ta cho em cảm giác đó. Em không thể giải thích."
Thảo và Minh - tưởng chừng bền vững nhất - cũng rạn nứt. Minh không thể quên cái cách Thảo rên khi Hùng làm tình với cô trong bóng tối. Anh ta bắt đầu ghen tuông vô lý, rồi lại thú nhận rằng chính anh ta cũng bị kích thích bởi ký ức đó. Sự mâu thuẫn giết chết hai người từ từ. Ba tháng sau, tụi nó ly thân.
Còn tôi và My? Chúng tôi vẫn sống cùng nhau. Nhưng có một bức tường vô hình. Mỗi lần tôi nhìn lưng My, tôi thấy vết sẹo - và tôi nhớ rằng cô ấy đã từng thuộc về người khác trong một đêm, và một phần của cô ấy vẫn ở đó. My không bao giờ nói về đêm đó. Nhưng mỗi khi tôi chạm vô vết sẹo, cô rùng mình, và tôi biết cô vẫn nhớ. Không phải nhớ Minh - mà nhớ cái cảm giác được là chính mình, không cần phải là vợ của tôi.

Cái kết - ham muốn không giải phóng bạn, mà giết chết bạn
Hai năm sau, tôi không còn ở trong ngôi nhà đó nữa.
My đã ra đi. Cô nói với tôi vào ngày cuối cùng: "Em yêu anh. Nhưng em đã nhìn thấy cái bóng của mình. Và em không thể giả vờ như chưa từng thấy nó nữa. Nếu em ở lại, em sẽ chết dần."
Tôi đã khóc.
Còn Ngọc - tôi nghe nói cô sống một mình ở Sài Gòn, không bạn trai, không chồng. Cô không bao giờ liên lạc với Khoa nữa. Khoa bị trầm cảm nặng, mất việc, sống trong một căn phòng thuê tồi tàn. Có lần tôi gặp anh ta trên phố, tôi không nhận ra anh ta - gầy gò, mắt trũng sâu. Anh ta nhìn tôi, thì thầm: "Ham muốn không giải phóng mày đâu, Thành. Nó giết mày."
Lam giờ sống độc thân, không hẹn hò, không muốn yêu ai. Hùng cưới một cô gái trẻ hơn 15 tuổi - một bệnh nhân cũ của nó. Minh và Thảo ly hôn. Minh sang Singapore. Thảo mở cửa hàng thời trang, sống với một người đàn ông lớn tuổi hơn.
Còn tôi? Tôi sống một mình. Tôi vẫn còn cuốn nhật ký của My. Ở trang cuối cùng, cô viết thêm: "Cảm ơn anh, Thành. Vì đêm đó. Vì vết sẹo. Vì đã để em là chính em. Ngay cả khi điều đó có nghĩa là mất anh."
Tôi gấp cuốn nhật ký lại. Tôi nhìn ra cửa sổ, nơi thành phố đang lên đèn. Trời bắt đầu mưa. Tôi không khóc nữa. Tôi chỉ ngồi đó, tay cầm cuốn nhật ký, và tôi hiểu rằng: ham muốn không giải phóng bạn. Nó không bao giờ giải phóng bạn. Nó chỉ cho bạn thấy một con đường, và khi bạn bước đi, bạn không thể quay lại. Đó không phải là sự giải phóng. Đó là sự hủy diệt.
Nhưng có lẽ, có một cái đẹp trong sự hủy diệt đó. Có lẽ chỉ khi bị phá hủy, bạn mới biết mình thực sự là ai.
Tôi rót một ly rượu, nhìn mưa rơi. Có một câu hỏi vẫn ám ảnh tôi: "Nếu tôi có thể quay lại đêm đó, tôi có dám không?"
Câu trả lời là: Có.
Bởi vì ngay cả khi nó giết tôi, ít nhất tôi đã sống.

Hết.

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách