Ranh Giới Bị Xóa Nhòa
Danh sách phần:
Phần 1: Đụng Chạm Đầu Tiên
Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ:
18px
Highlight:
Buổi sáng thứ Ba đến với cái nắng non của đầu tháng, vàng óng và dịu dàng, len lỏi qua khe rèm cửa sổ phòng khách để lại những vệt sáng dài trên sàn gỗ. Căn nhà yên tĩnh đến mức tiếng quạt trần quay đều đều cũng trở thành một thứ nhạc nền quen thuộc. Minh, chồng Lan, đã rời khỏi nhà từ lúc 6:30 như mọi ngày, để lại mùi nước hoa và cà phê phảng phất trong không khí. Anh bận rộn với công việc quản lý, những bộ hợp đồng và những cuộc họp kéo dài đến tận tối muộn. Vợ anh, Lan, đã quen với sự vắng mặt đó. Cô đã quen với việc bữa sáng chỉ có một mình, tiếng cười chỉ có một mình, và những đêm dài chỉ có một mình bên cuốn sách hoặc chiếc điện thoại sáng lên không có tin nhắn.Nhưng hôm nay, Lan được nghỉ bất ngờ. Lớp thể dục nhịp điệu cô dạy ở trung tâm bị hủy vì giáo viên khác đau chân, và cô ở nhà. Cô mặc bộ đồ tập mới màu hồng nhạt: một chiếc áo croptop ngắn, vừa đủ che phần ngực, nhưng mỗi khi cô cử động, phần bụng phẳng và rốn hơi lõm hiện ra. Chất vải co giãn mỏng ôm sát hai vú đầy đặn, không cần áo ngực, đường cong tự nhiên nổi bật rõ ràng và núm vú hơi nhô lên một cách tinh tế dưới lớp vải mềm. Quần short cũng ngắn, cắt ngang hông, khoe trọn đôi chân dài và thon, mịn màng như được tạc từ sữa, và phần đùi trong săn chắc của một người từng tập luyện nhiều năm.Cô đang cúi người lau bàn kính phòng khách. Tư thế cúi thấp khiến mông cô căng tròn hết cỡ, hai bên quần short kéo lên, để lộ một dải da trắng muốt ở chân mông, nơi đường cong bắt đầu uốn lượn xuống đùi. Mái tóc dài đen buộc cao đuôi ngựa, nhưng vẫn có vài sợi tóc lòa xòa bên thái dương, làm nổi bật cái cổ thanh mảnh và đôi tai nhỏ nhắn. Trên gương mặt cô, có một lớp mồ hôi mờ vì lao động nhẹ, đôi môi hơi hé, hơi thở nhẹ nhàng đều đặn.Ông Hùng, bố chồng cô, bước ra từ phòng tập nhỏ phía sau nhà. Trên người ông chỉ có một chiếc áo thun trắng mỏng và quần short thể thao. Dù đã ngoài 60, thân thể ông vẫn rắn chắc nhờ thói quen tập thể dục mỗi sáng. Chiếc áo thun trắng ướt đẫm mồ hôi vì đang tập, dính sát vào thân hình ông, phô diễn từng đường cơ bắp trên ngực, bụng và vai — một thân hình của người đàn ông lao động chân tay nhiều năm, chứ không phải của một người già yếu. Da ông ngăm đen, mồ hôi lấm tấm trên trán, trên cổ, và có mùi hăng hăng của mồ hôi và xà phòng trộn lẫn với mùi riêng của đàn ông — một mùi mà Lan, thầm kín, đã hít phải nhiều lần khi đứng gần ông mà không dám thừa nhận.Ông Hùng đứng lại ở ngưỡng cửa phòng khách, nhìn con dâu đang cúi người lau bàn. Ánh sáng buổi sáng chiếu từ cửa sổ bên hông, tạo một đường viền sáng trên đường cong lưng và mông cô. Chiếc quần short màu hồng nhạt bị kéo căng ở phía sau, để lộ hai vòng cung đầy đặn, mềm mại, và khi cô cúi thấp hơn để lau mép bàn, ông thấy rõ phần dưới của mông — nơi tiếp giáp với đùi — và làn da trắng như sữa nổi bật trên nền vải hồng.Ông nuốt nước bọt. Mắt ông tối sẫm đi, và hơi thở nghẹn lại một nhịp. Trong lòng, một thứ cảm xúc xưa cũ, bị kìm nén từ lâu, bắt đầu trỗi dậy."Lan ơi, để ba lau giúp con," ông nói, giọng trầm ấm hơn bình thường, nhưng vẫn cố tỏ ra tự nhiên.Lan ngẩng lên, mỉm cười. Khuôn mặt cô ửng hồng vì lao động, đôi mắt sáng, đôi môi nở ra một nụ cười trong sáng. "Không sao đâu ba, con làm được mà." Cô vẫn tiếp tục cúi người, vươn tay với xuống phía dưới gầm bàn để lau một vết bẩn cũ.Ông Hùng bước tới. Mỗi bước chân của ông đều có chủ đích, nhưng ông không nói điều đó ra. Ông đứng sát bên cạnh cô, cũng cúi xuống như để với lấy chiếc khăn ướt trên bàn. Người ông chỉ cách lưng cô chưa đầy một gang tay. Lan cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể ông, cái mùi mồ hôi và hơi ấm đàn ông len lỏi vào lỗ mũi cô khiến cô giật mình một chút.Khi ông cúi xuống với khăn, cánh tay phải của ông vô tình — hoặc cố ý — chạm vào bên hông phải của Lan. Không phải một cái chạm nhẹ, mà là một đường lướt dài, từ ngang eo xuống đến tận mông, lòng bàn tay ông áp sát vào lớp vải croptop mỏng và quần short. Lan cảm nhận rõ 5 ngón tay ông, nóng hổi, gồ ghề, và cái áp lực nhẹ của lòng bàn tay khi nó trượt dọc đường cong mềm mại. Cô đứng sững, toàn thân cô cứng đờ như bị điện giật. Trong một khoảnh khắc, cô cảm thấy làn da dưới lớp vải nóng bừng, máu dồn lên mặt, và giữa hai chân cô có một sự co thắt không thể kiểm soát."Xin lỗi con," ông Hùng nói khẽ, nhưng ông không vội rút tay. Lòng bàn tay ông vẫn còn dừng lại trên hông cô, ngón tay cái đặt đúng chỗ hõm eo, cảm nhận rõ sự mềm mại và hơi ấm từ thân thể cô. Lan cảm thấy ngón tay cái của ông như một cái mỏ neo giữ cô lại — cô không thể di chuyển, dù tim cô đang đập loạn xạ."Không sao đâu ba..." Lan thì thầm, giọng cô hơi run, hơi thở đứt quãng. Cô muốn bước lùi lại, nhưng chân cô như bị đóng đinh xuống sàn. Cô nhìn xuống bàn tay ông — bàn tay lớn, gân guốc, có những vết chai sần nơi các ngón tay, và nó đang đặt trên hông cô như thể đó là vị trí tự nhiên nhất của nó.Ông Hùng từ từ rút tay về, nhưng cái rút đó chậm hơn bình thường, ngón tay ông miết nhẹ dọc theo đường eo của cô trước khi rời hẳn. Một cảm giác nóng bỏng như vết cháy vẫn còn đọng lại trên da Lan, và cô biết mình đang đỏ mặt đến tận tai. Cô đứng thẳng người lên, nhưng ánh mắt cô không dám nhìn thẳng vào ông."Con đang lau bàn hả?" ông Hùng hỏi, giọng vẫn bình thản, nhưng đôi mắt ông đang nhìn xuống thân hình cô. Từ góc độ này, ông nhìn thấy rõ khe ngực của cô dưới lớp áo croptop — hai vú căng tròn, mềm mại, và núm vú đang nhô lên rõ rệt vì một lý do nào đó không chỉ là vì không khí. Ông nuốt nước bọt.Lan không biết phải làm gì. Cô đứng giữa phòng khách, cảm nhận sự nóng bừng trên mặt và trên hông, nơi vừa bị chạm. Cô cúi xuống, giả vờ nhặt chiếc khăn, nhưng tay cô run.Ông Hùng bước thêm một bước, đến gần cô hơn. Khoảng cách giữa hai người chỉ còn một cánh tay. Ông với tay lên tủ cao, nhưng thay vì với lấy chiếc bình hoa trên đó, tay ông vô tình — lần này có thể thật sự là vô tình — quệt ngang qua ngực Lan. Không phải chạm nhẹ, mà là ép nhẹ, từ bên ngoài vào, lòng bàn tay ông ấn lên phần trên của vú phải cô, qua lớp vải mỏng. Núm vú cô, đang cứng, bị ấn xuống và ngay lập tức bật ra. Một cơn điện chạy từ ngực xuống tận bụng dưới, và Lan khẽ kêu lên một tiếng "Ưm..." không thành lời."Xin lỗi, ba không thấy," ông Hùng nói nhanh, giọng khàn hơn. Nhưng ông không nhìn vào mắt cô. Ông nhìn xuống ngực cô, vào chỗ vừa chạm vào. Lan nhận ra ông đã nhìn thấy phản ứng của cô — núm vú cứng lên dưới lớp vải — vì đôi mắt ông tối sẫm và đồng tử ông giãn ra. Ông không nói gì thêm.Lan đứng im, tim cô đập mạnh đến mức nghe rõ trong tai. Cô cảm thấy ướt. Một sự ẩm ướt bất ngờ, bên trong xì-líp của cô, nơi mà cô không hề biết đến trước khi cái chạm xảy ra. Dịch nhờn đã bắt đầu rỉ ra, thấm vào lớp vải mỏng, và cô sợ ông sẽ nhận thấy nếu ông nhìn vào giữa hai chân cô."Con..." cô bắt đầu, giọng yếu ớt. "Con sẽ đi lau bếp."Cô quay người đi, nhưng khi cô đi ngang qua ông, vai cô vô tình cọ vào ngực ông. Cô cảm nhận được cơ bắp rắn chắc dưới lớp áo thun ướt mồ hôi, và cô nghe thấy ông hít một hơi sâu. Cô bước nhanh vào bếp, không dám quay lại.Trong bếp, Lan đứng dựa vào tủ lạnh, mắt nhắm nghiền. Tay cô đặt lên ngực, nơi vừa bị ông chạm vào. Cảm giác vẫn còn đó, nóng rực, như một dấu ấn của da thịt. Cô nhìn xuống bộ đồ tập của mình — áo croptop hơi lệch, để lộ thêm một bên vai và một phần trên của vú trái. Núm vú vẫn còn cứng và nhô cao, và cô cảm thấy giữa hai chân mình vẫn còn ẩm ướt và nóng.Cô đưa tay xuống, khẽ chạm vào quần short của mình, cảm nhận một vết ẩm mờ bên trong. Cô ngửa đầu ra sau, thở dốc, và tự hỏi mình đã làm gì? Sao cô không tránh? Sao cô không nói gì? Nhưng câu hỏi lớn hơn là: tại sao cô lại thích nó? Tại sao cô lại muốn ông chạm vào mình nữa?Trong phòng khách, ông Hùng cũng đứng im. Ông nhìn xuống bàn tay mình — bàn tay vừa chạm vào con dâu. Lòng bàn tay ông vẫn còn cảm giác của làn da mềm mại, của núm vú cứng dưới lớp vải mỏng. Ông đưa tay lên mũi, hít một hơi nhẹ. Mùi của Lan — một mùi thơm nhẹ, pha lẫn mùi mồ hôi và nước hoa — vẫn còn đọng lại. Con cặc ông, từ lúc nào, đã cương cứng và nóng bỏng dưới lớp quần short. Ông phải xoay người về phía tường để giấu nó, nhưng không thể ngăn hình ảnh của Lan hiện ra trong đầu: cái eo thon khi cúi xuống, cái mông tròn căng dưới lớp vải hồng, và nhất là cái cảm giác vú cô chạm vào lòng bàn tay ông.Ông thở hắt ra, một hơi thở dài và nặng nề. Trong đầu ông, một cuộc đấu tranh đang diễn ra: một bên là người ba chồng đứng đắn, một bên là những ham muốn đã bị dồn nén từ lâu. Nhưng khi ông nhìn về phía bếp, nơi Lan đang đứng, ông biết rằng những cái chạm này sẽ không dừng lại ở đây. Không phải hôm nay, không phải với cô.Lan quay ra khỏi bếp sau vài phút. Cô cố gắng lấy lại bình tĩnh, nhưng má cô vẫn hồng và môi cô hơi run. Cô thấy ông Hùng đang đứng ở cửa sổ phòng khách, nhìn ra ngoài. Ông không quay lại khi cô bước qua, nhưng cô thấy bả vai ông căng cứng, cơ bắp trên cánh tay co lại, và cô biết ông cũng đang cố giữ bình tĩnh."Con đi thay đồ," cô nói, giọng khẽ, rồi bước nhanh lên cầu thang. Cô không muốn ở dưới đó thêm một giây nào nữa, không phải vì sợ ông, mà vì cô sợ chính mình.Khi lên đến phòng ngủ, Lan đóng cửa lại và dựa lưng vào cánh cửa lạnh. Tim cô vẫn đập như trống. Cô đưa tay lên chạm vào chỗ ông vừa đụng chạm — nơi hông và nơi ngực — và cô nhận ra rằng cô vẫn đang run. Cô đứng trước gương, nhìn vào khuôn mặt đỏ ửng của mình, đôi mắt long lanh, đôi môi hé mở. Đó không phải khuôn mặt của người vợ hiền lành, hay của một giáo viên thể dục đứng đắn. Đó là khuôn mặt của một người phụ nữ đang tỉnh giấc.Cô lặng lẽ cởi bộ đồ tập, và trong lúc cởi, cô nhìn xuống cơ thể mình. Núm vú của cô vẫn cứng, màu hồng nhạt, nhô lên như hai hạt đậu nhỏ trên làn da trắng. Cô đưa tay chạm vào chúng, và ngay lập tức cảm thấy nhói xuống dưới bụng. Cô để tay trượt xuống, qua bụng phẳng, qua đám lông đen xoăn không rậm lắm nằm gọn gàng giữa hai chân. Cô thấy dịch nhờn đã thấm qua lớp vải xì-líp mỏng, để lại một vệt sáng bóng. Cô kéo xì-líp xuống, và cô nhìn thấy nó — cái lồn mình, ướt đẫm, hai môi lồn căng mọng và ửng hồng, hột le đã sưng lên rõ rệt, và một giọt nước trong suốt đang từ từ chảy dọc theo khe thịt, nhỏ giọt xuống đùi cô.Cô nhắm mắt lại, và hình ảnh ông Hùng lại hiện lên. Bàn tay ông trên hông cô, lòng bàn tay ông trên ngực cô. Cô đưa tay xuống, chạm vào hột le của mình, và cô khẽ rên lên. Nhưng cô không dám làm nữa. Cô sợ rằng nếu cô tiếp tục, cô sẽ không thể ngăn bản thân nghĩ đến ông. Cô lau người, mặc đồ khác, và xuống nhà với vẻ mặt đã bình tĩnh hơn.Khi cô xuống, ông Hùng vẫn đứng đó, nhưng giờ ông đã quay người lại, tay cầm tách trà, nhìn cô với một ánh mắt khó hiểu — vừa dịu dàng, vừa đầy thèm muốn, vừa lo lắng."Con thay đồ xong rồi hả?" ông hỏi, giọng bình thường, nhưng ánh mắt ông nhìn xuống chiếc váy mỏng Lan vừa mặc — một chiếc váy nhẹ tênh, vải lụa mỏng, dài đến giữa đùi, để lộ đôi chân trần và lằn xì-líp ôm trọn cặp mông căng tròn. Ông nhìn thấy bóng dáng của hai vú cô dưới lớp vải, không có áo ngực. Ông biết, và ông ngầm hiểu.Lan gật đầu, cố mỉm cười. "Dạ, con thay rồi. Ba có muốn con pha thêm trà không?"Ông Hùng lắc đầu, nhưng ông vẫn không rời mắt khỏi cô. Có một khoảnh khắc im lặng đầy căng thẳng giữa hai người. Sau đó, ông nói, giọng thấp hơn:"Chiều nay ba đi chợ, con có muốn đi cùng không? Ba mua ít đồ tươi về nấu canh."Lan biết đó không chỉ là lời mời đi chợ. Nhưng cô vẫn gật đầu."Dạ, con đi với ba."Và từ cái gật đầu đó, cánh cửa đầu tiên đã mở ra. Cả hai đều biết, dù chưa nói ra, rằng những cái chạm vô tình buổi sáng ấy đã thay đổi mọi thứ. Và rằng, khi cả hai cùng nhau bước ra khỏi nhà chiều nay, ranh giới giữa ba chồng và con dâu sẽ bắt đầu bị xóa nhòa.
Hết Phần 1
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Danh sách phần:
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!