Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Hai Cô Sinh Viên Dâm Đãng

Tác giả: Đông Hào | Ngày: 09/07/2026 06:59 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: truỵện sex sinh viên, thầy giáo, bạn thân, truyện sex hành hạ, làm tình tập thể, Truyện nhiều phần

Truyện chưa hoàn thành (phần 7)

Phần 2: Dục Vọng Thức Tỉnh

Nhấn play để nghe...


Sau những rung động đầu tiên, Lan như một cánh hoa vừa hé mở trước nắng. Ban ngày cô vẫn là cô gái ngoan: đi học đúng giờ, chép bài cẩn thận, nói cười với bạn bè. Nhưng ban đêm, khi cánh cửa phòng khép lại, một Lan khác dần dần lộ diện — tò mò, táo bạo, và đầy khát khao.


Minh
Mấy hôm sau, Lan để ý Minh hơn. Anh vẫn lặng lẽ giữ chỗ, vẫn để chai nước trên bàn mỗi sáng. Nhưng giờ Lan không còn thấy đó là điều hiển nhiên nữa. Cô bắt đầu cảm nhận từng chi tiết nhỏ: cách Minh cúi đầu khi cười ngại, cách tay anh hơi run khi đưa cuốn vở cho cô.
Một buổi sáng nắng nhẹ, Minh bước vào lớp với chiếc áo thun xanh than, màu làm nổi bật làn da rám nắng của anh. Lan ngẩng lên, mắt dõi theo một thoáng, rồi mỉm cười:
— Hôm nay Minh mặc áo mới hả? Đẹp đó nha.
Minh giật mình, đặt cặp xuống ghế:
— Ừ... mình mua hôm cuối tuần. Lan thấy được hả?
— Đẹp mà — Lan nói, rồi bất chợt đưa tay vuốt nhẹ cổ áo anh — chất vải cũng mềm nữa.
Minh đứng yên, mặt đỏ bừng. Lan thấy rõ từng giây phút anh lúng túng, từng cơ bắp nơi cổ căng lên. Cô buông tay, cười như không có gì, nhưng trong lòng dấy lên một niềm vui hơi chút kích thích.
Suốt tiết học, cô cố tình để cánh tay mình chạm nhẹ vào tay Minh mỗi khi viết. Lần đầu là vô tình, lần thứ hai vẫn có thể là vô tình, đến lần thứ ba thì Minh đã biết. Anh không rút tay, chỉ nín thở, mắt dán vào trang vở như thể đang giải một bài toán khó hơn cả chứng minh một định lý. Lan liếc nhìn anh, thấy vành tai anh đỏ lên, bất giác cô thấy tim mình đập nhanh.
"Mình khờ thiệt, để Minh biết mình dâm thế này chắc Minh sợ mất... nhưng mà..." Cô cắn môi, giấu nụ cười, "...mình cũng muốn biết Minh sẽ thế nào khi mình táo bạo hơn..."

Hoàng
Cùng tuần đó, Hoàng nhắn tin:
> Lan, cuối tuần này tụi mình ra quán mới, Trung nói ngon lắm, đi không? Có cả Trung, Mai, Thảo nữa.
Lan nhắn lại:
> Ừ, mình đi được. Để xem quán có ngon thiệt không.
Hoàng đáp nhanh:
> Quán ngon nhưng có anh ngồi cạnh em thì còn ngon hơn.
Lan cười lớn một mình trong phòng. Cách Hoàng xưng "anh" và gọi cô là "em" rất tự nhiên, không hề gượng ép. Học cùng khóa, cùng tuổi, nhưng Hoàng vẫn tự tin xưng "anh" như một lẽ đương nhiên. Lan biết Hoàng không phải loại con trai mới tập tành tán tỉnh — Hạnh từng kể Hoàng đã có vài mối tình chớp nhoáng với mấy cô sinh viên khác trong trường, và nghe đâu còn có thời phổ thông đầy kinh nghiệm. Nhưng cô không thấy khó chịu. Ngược lại, cô thấy thích thú. Một người như Hoàng lại chủ động quan tâm đến mình — điều đó khiến Lan cảm thấy mình đặc biệt.
Cô không trả lời nữa, chỉ thấy hồi hộp một cách thú vị.
Buổi tối hôm đó, Lan ngồi trước gương khá lâu. Cô vén tóc lên, cài chiếc kẹp nhỏ, rồi lại thả xuống. Cô thử một chiếc đầm trắng đơn giản, nhưng cổ khoét nhẹ để lộ xương quai xanh thanh mảnh. Cô không trang điểm nhiều, chỉ một lớp son màu hồng đất, đủ để đôi môi tự nhiên mà vẫn rạng rỡ.
Quán cà phê hôm ấy đông nhưng không ồn. Hoàng ngồi cạnh Lan, mùi nước hoa thoang thoảng của anh khiến Lan hơi choáng ngay mỗi lần anh nghiêng người qua nói chuyện. Anh kể chuyện linh tinh, khen cô, hỏi cô đủ thứ, nhưng có một điều khiến Lan không quên được: mỗi lần anh nói, vai anh lại chạm vai cô. Chỉ một chạm nhẹ, nhưng Lan cảm nhận nó rõ hơn cả những lời khen.
Trung ngồi bên trái Lan, ít nói hơn bình thường. Nhưng ánh mắt anh — Lan biết rõ — đang nhìn về phía cô, xuống bờ ngực qua cổ áo, xuống bàn tay cô đặt trên đùi. Mỗi lần bị nhìn, Lan lại thấy một luồng nhiệt toả ra từ bụng dưới. Cô nghĩ thầm: "Mày nhìn đi Trung, tao cũng thích mày nhìn..."
Hoàng bất chợt nghiêng sát tai Lan, hơi thở ấm áp phả vào vành tai cô:
— Sao em im lặng vậy? Có điều gì thầm kín trong lòng hả?
Lan giật mình, đẩy nhẹ vai anh:
— Thầm kín gì. Em đang nghe mọi người kể chuyện.
— Em đẹp lắm, nhất là khi em cười, nụ cười em hút hồn anh — Hoàng thì thầm — mỗi khi em cười với anh, làm anh quên hết mọi chuyện khác trên đời, em biết không?
Lan xoay đầu nhìn thẳng vào mắt Hoàng, Hoàng cũng nhìn vào mắt cô. Một nụ cười nửa miệng nơi anh, cô cười mỉm không nói gì. Trung bên này nhìn sang:
— Hai đứa mới quen mà tâm sự dữ ghê ha. Lan, mày đừng nghe lời nó, nghe tao nè.
Lan đánh nhẹ vào tay Trung:
— Mày lo chuyện của mày đi. Chơi bời kiểu gì nhìn tao hoài vậy?
Trung không trả lời, chỉ cười nhẹ. Nhưng ở dưới bàn, không ai thấy, bàn chân Lan chạm nhẹ vào chân Trung. Một lần. Rất nhẹ. Và Trung im lặng một lúc lâu hơn.

Những đêm cô đơn
Từ sau lần ra quán nước, Lan bắt đầu thấy đêm dài hơn. Cô không tài nào ngủ nổi nếu không mở điện thoại, mò mẩm qua mấy trang đọc truyện, mấy video ngắn.
Có lần, vô tình thấy một clip ngắn: một người con gái nhẹ nhàng đưa tay vuốt dọc thân người đàn ông, từ cổ xuống ngực, rồi dừng lại một khoảnh khắc trước khi chạm đến "nơi ấy". Dù clip chỉ nhẹ nhàng chứ không quá "mặn", Lan đã thấy tim mình đập gấp gáp. Cô tua lại, nhìn cách người con gái ấy đặt tay lên "chỗ ấy" căng phồng của người đàn ông, cách đôi mắt cô ấy nhìn người kia — vừa e thẹn, vừa đầy sự chiếm hữu.
Cô lăn qua lăn lại trên giường, tay vô thức chạm lên cổ mình, rồi xuống ngực, mô phỏng lại những chuyển động ấy.
"Nếu mà được ôm một ai đó... nếu mình cũng được chạm vào người khác như vậy..."
Nhưng tiếc rằng, mấy clip ấy không đủ làm cô thỏa mãn, vì nó cứ như muốn cô phải biết rõ tường tận hơn. Cô tìm kiếm nhiều hơn. Và rồi một tối, cô xem được một cảnh khá rõ ràng — người ta gọi là "sex", cô mới biết nhiều hơn. Cô nhìn mà mắt mở to, một cơ thể hoàn toàn khác với cơ thể mình, và cách họ gắn kết, chạm vào nhau, hòa vào nhau, khiến Lan không hiểu nổi sao có thể có chuyện kỳ lạ đến như vậy.
Cô lặng lẽ làm theo, bắt chước cách họ chạm vào nhau, cách người con gái ấy vén tay lên, cách người đàn ông ôm eo cô ấy. Nhưng vụng về và run rẩy. Khi ngón tay cô lần đầu đặt vào nơi ướt át ấy, một cảm giác mới mẻ đến choáng ngợp. Nhưng cô đẩy vào quá sâu, một cơn nhói đau đã xảy ra.
Cô rụt tay lại, hoảng hốt nhìn thấy một vệt máu hồng trên đầu ngón tay.
Lan nằm im, trái tim đập rối loạn. Cô không biết đó là gì, nhưng một tia sợ hãi lẫn hồi hộp khiến cô ôm chặt gối vào ngực, rúc mặt vào đó mà thở gấp.
"Mình làm gì vậy... sao lại có máu chứ..."

Hạnh
Sáng hôm sau, Lan không thể giấu nổi vẻ mặt khác thường. Hạnh tinh ý nhận ra ngay, cô đóng cửa phòng lại:
— Có chuyện gì? Mày nhìn như đang lo lắng chuyện gì hả?
Lan do dự, rồi như vỡ òa, cô kể lại tất cả. Kể về mấy clip, về đêm qua cô đã làm gì, về giọt máu trên ngón tay.
Hạnh lặng người một lúc, rồi bật phá lên cười:
— Trời đất, mày ngây thơ dữ vậy Lan? Đó là màng trinh, đúng rồi. Nó rách là bình thường. Mày đã vô tình làm rách thì cũng không sao hết.
— Nhưng... không lẽ tao đã làm mình mất trinh? — Lan giọng nhỏ lại.
— Thời đại nào rồi. Đeo cái tư tưởng 'mất' làm gì. Đó là cái cổ chướng ngại vật thôi, nó cần phải phá, nhưng mày đã làm theo cách của mày — Hạnh đỡ lấy vai Lan — mà phá rồi thì hay lắm, vì giờ mày có thể làm nhiều thứ hơn đó con.
Lan nhìn Hạnh không chớp mắt:
— Ví dụ?
Hạnh mỉm cười bí hiểm, rồi bỗng nhiên vén áo ngủ lên, kéo xuống quần một chút, để lộ vùng bụng dưới. Lan giật mình:
— Mày làm gì vậy?
— Để tao chỉ cho mày — Hạnh cười — mày coi lông tao nhiều không?
Lan nhìn chằm chằm vào "cái ấy" của Hạnh. Lông Hạnh đen và rậm, phủ từ trên mu xuống hai bên. Lan chưa bao giờ thấy ai khác trần như vậy, sự tò mò khiến cô không rời mắt:
— Nhiều vậy hả trời? Của tao... thưa hơn nhiều.
— Ừa, tùy người mà. Nhưng mà vầy nè — Hạnh vạch nhẹ lớp lông ra, chỉ xuống một điểm nhỏ — mày thấy chỗ này không? Người ta gọi là hột le. Mày sờ nhẹ xung quanh, xoay vòng từ từ. Còn trong này — tay Hạnh lại đưa xuống chỉ — nếu mày đút ngón tay vô, rồi móc lên một chút, mày sẽ chạm một chỗ sần sần, nhiều người gọi là điểm G. Chỗ đó mà được kích thích thì... mày sẽ thấy sướng đến không tin nổi. Mày nhìn tao nè...
Hạnh làm mẫu trước mặt Lan, mắt nhắm lại, hơi thở ngắt quãng. Một lúc sau, người cô căng lên, run run, rồi buông lỏng hẳn, miệng thốt ra một tiếng rên nhẹ.
Lan nhìn bạn mà mặt đỏ bừng, mồ hôi chảy lấm tấm. Nhưng sự bí mật của khoái cảm dần lộ ra, và sự thoải mái của Hạnh khiến cô dần bớt ngại.
Hạnh thở hồng hộc, mở mắt:
— Đến mày đi.
Lan rụt rè, rồi dưới sự động viên của Hạnh, cô làm theo. Cô đưa tay xuống, thận trọng tìm kiếm điểm ấy. Ngón tay cô chạm phải một nơi ẩm ướt, sau đó, cô xoay vòng quanh, làm chậm như Hạnh hướng dẫn. Dần dần, cô đẩy vào bên trong, móc lên theo hướng Hạnh chỉ. Một cơn sướng kỳ lạ chưa bao giờ xảy ra trong đời cô, nó lan tỏa từ đáy chậu lên tận đỉnh đầu. Lan không rên được nữa, cô chỉ thở gấp, người nhũn ra như sắp tan chảy.
"Á... sướng..." Lan thì thầm, giọng như không còn là của mình. Cứ móc lên, xoay vòng đều đặn cho đến khi cô thấy một cơn co thắt mãnh liệt siết chặt lấy từng bắp thịt, mắt cô mờ đi, và cô ngã vật ra giường, bất động.
Hạnh cười khanh khách:
— Đó đó. Nhớ chưa? Cỡ nào mày cũng làm được.
Lan ôm mặt, vừa xấu hổ vừa phấn khích tột độ:
— Chết mày... chết thật rồi. Mày biến tao thành người khác rồi.
— Thì người khác cũng đáng sống hơn chứ. Khoái cảm cuộc đời đó con. — Hạnh đùa — giờ mày có thể thử quen thằng nào đàng hoàng, rồi làm cái đó với nó. Sướng hơn nhiều so với làm bằng tay mình.
Lan nằm nhìn trần nhà, lòng ngổn ngang.

Hậu quả của sự thức tỉnh
Từ đêm ấy, Lan thay đổi. Không phải ra mặt, nhưng bên trong, có một sự bùng nổ không thể dập tắt.
Mỗi tối, dù mệt đến đâu, cô vẫn tìm thời gian cho riêng mình. Thoạt đầu là một lần, dần dần là hai lần. Cô vừa làm vừa tưởng tượng. Có đêm cô tưởng tượng Minh — Minh dịu dàng đặt tay lên lưng cô, Minh run run gọi tên cô. Có đêm cô tưởng tượng Hoàng — Hoàng mạnh mẽ giữ eo cô, ánh mắt nóng như lửa. Và những đêm khác, cô tưởng tượng về thầy Tuấn.
Với thầy, Lan lại thấy mạnh mẽ nhất. Cô tưởng tượng thầy bước vào phòng trong một chiều tan học, cánh cửa khép lại, thầy không giảng bài như thường lệ mà nhìn cô, bằng ánh mắt ấy — cái ánh mắt dừng lâu và ấm áp đó. Rồi thầy bước lại gần, đặt tay lên tóc cô, vuốt nhẹ xuống vai. Trong đầu Lan thấy thầy thì thầm: "Lan, em có biết thầy thích nghe em phát biểu đến thế nào không? Thầy thích cách em suy nghĩ, thích cách em cười khi nghĩ ra điều gì đó mới mẻ."
Lan vừa tưởng tượng vừa tự đưa tay mình lên xuống, móc vào điểm G, rồi tưởng tượng thầy hôn cô dịu dàng, rồi mạnh bạo hơn, rồi tay thầy luồn xuống...
Nhưng rồi cô bất chợt tỉnh giấc, phát hiện mình đã làm đến lần thứ ba trong đêm, mà vẫn chưa thấy đủ.
"Mình đang trở nên điên cuồng quá rồi sao..." Lan nghĩ. Nhưng ngay sau đó, cô lại thấy một sự phấn khích lạ: được điên cuồng thì đã sao? Cô còn trẻ, cô đẹp, cô được quyền khám phá bản thân.
Cô mở mắt trong bóng tối, nhìn lên trần nhà, nhìn sang giường bên cạnh, cô bạn thân Hạnh vẫn đang ngủ say, và cô ra một quyết định thầm lặng: cô không muốn chỉ tưởng tượng hoài nữa. Cô muốn thật sự. Muốn có ai đó ở bên cạnh, muốn chạm vào người đó, muốn thật sự cảm nhận. Và người đầu tiên cô nghĩ đến, không phải Hoàng hay thầy Tuấn, mà là Minh.
Bởi vì Minh nhẹ nhàng, Minh chu đáo, Minh sẽ không làm cô sợ. Và nếu có ai đó xứng đáng để cô lần đầu thực sự tin tưởng, đó là Minh.
Lan cười thầm trong bóng đêm:
"Chờ đó nha Minh, mình sẽ khiến Minh thấy mình khác hẳn người con gái ngoan ngày trước. Minh sẽ thấy mình đẹp hơn trong mắt Minh, và mình muốn Minh là người đầu tiên."

Sáng hôm sau, Lan tỉnh dậy sớm hơn mọi ngày. Cô vào nhà tắm, đứng lâu trước gương. Ngắm mình — không phải để tìm khuyết điểm, mà để thấy mình đẹp. Làn da căng mịn dưới ánh sáng ban mai, đôi mắt sáng hơn, nụ cười tự tin hơn. Cô thì thầm với gương:
— Hôm nay mình sẽ bắt đầu.
Và cô bước ra cửa, lòng nhẹ hơn bất kỳ ngày nào trước đó.

Hết Phần 2

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách