Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Hai Cô Sinh Viên Dâm Đãng

Tác giả: Đông Hào | Ngày: 09/07/2026 06:59 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: truỵện sex sinh viên, thầy giáo, bạn thân, truyện sex hành hạ, làm tình tập thể, Truyện nhiều phần

Truyện chưa hoàn thành (phần 7)

Phần 3: Lần Đầu Trong Đời

Nhấn play để nghe...


Minh là người Lan chọn. Không phải vì cô yêu anh, ít nhất là chưa, nhưng vì cô biết anh sẽ không làm cô tổn thương. Ở Minh có một sự nhẹ nhàng khiến Lan cảm thấy mình có thể dừng lại bất cứ lúc nào, và nếu cô dừng, anh sẽ không trách móc hay hờn dỗi. Điều đó với cô, vào lúc này, là quan trọng hơn tất cả.

Trước ngày đến nhà Minh hai hôm, Lan ngồi trong phòng, tay nghịch điện thoại. Hạnh nằm vắt vẻo trên giường bên cạnh, vừa lướt mạng vừa hỏi:
— Mày thủ dâm hoài chi vậy? Thằng Minh nó hiền, nó thích mày mà. Thử với nó đi, không cần yêu cũng được mà con.
Lan cười không trả lời. Hạnh đúng quá nên cô chẳng còn gì để nói.
— Nhớ chưa, hôm tao chỉ cho mày, cái vụ hột le với điểm G đó. Mày biết cách tính ngày an toàn đúng không? — Hạnh xoay sang nhìn Lan — mày nhớ đừng chủ động gì hết. Cứ để nó làm theo cách nó, nhưng mày cũng phải biết cách dẫn dắt nó, nếu thấy nó không biết.
— Ừa, tao biết rồi. Không để nó đánh giá mình chứ. — Lan nói, giọng hơi nhỏ — nhưng mà... lần đầu có đau lắm không?
— Có chút — Hạnh đáp, chân đu đưa — nhưng cái đau ấy nó nhanh qua, sau đó thì thấy khác liền. Mày nhớ là thở, đừng căng người, để nó nhẹ nhàng. Còn nếu đau quá thì kêu nó dừng lại, Thằng Minh hiền mà, nó sẽ nghe lời mày thôi.
Lan gật đầu. Cô nằm xuống, tay đặt lên ngực, mắt nhìn lên trần nhà. Cô biết sắp tới sẽ là một bước ngoặt, và sự háo hức trong người cô đang đan xen với một nỗi lo vô hình.

Buổi chiều đến nhà Minh
Chiều cuối tuần ấy, trời không quá nắng, có chút gió nhẹ làm những tán me rụng hoa vàng trên đường. Lan mặc chiếc đầm màu kem mỏng, dáng dài qua gối, cổ tròn đơn giản. Cô đã chọn một bộ đồ lót màu hồng phấn, mới mua hôm trước — không cầu kỳ, nhưng đủ để cô thấy mình đẹp hơn khi cởi ra.
Minh đón Lan ở đầu hẻm của căn nhà trọ. Anh mặc áo thun trắng, quần jeans xanh, trông sạch sẽ và hơi căng thẳng. Hai tay anh đút túi quần, nhưng Lan thấy rõ các đốt ngón tay hơi siết lại.
— Mình đi Lan — Minh nói, giọng nhỏ hơn mọi ngày.
Trên đường đi, hai người ít nói với nhau. Nhưng những khoảng lặng ấy không khiến Lan khó chịu. Ngược lại, cô thấy chúng đẹp, như hai đứa đang chung một suy nghĩ nhưng không cần nói ra.
Nhà trọ Minh ở trên tầng ba của một con hẻm nhỏ yên tĩnh. Căn phòng không quá rộng, nhưng gọn gàng. Có một chiếc giường đơn kê sát tường, bàn học gỗ, và một cửa sổ hướng ra khoảng sân sau. Nắng chiều lúc này vàng nhạt, nhuộm khắp căn phòng một màu ấm áp, mơ hồ. Lan ngửi thấy mùi nước giặt thơm trên ga trải giường, và mùi sách vở quen thuộc, gợi nhớ đến những lần học chung.
Minh đóng cửa. Tiếng chốt cửa "cạch" một cái khô khan trong không gian im lặng. Anh đứng đó, không quay lại ngay.
— Lan — Minh nói, giọng vừa run vừa cố gắng — Minh thích Lan. Thật lòng. Từ lâu rồi.
Lan đứng sau lưng anh. Cô cũng thấy mình run. Không phải vì sợ, mà vì những gì sắp đến.
— Minh quay lại đi — cô nhẹ nhàng nói.
Minh quay người, ánh mắt anh nhìn Lan như thể anh vừa nhìn thấy cô một cách khác hẳn. Lan bước tới một bước, hai bước, rồi đứng trước mặt anh. Cô đặt tay nhẹ lên ngực anh, cảm nhận nhịp tim anh đang đập mạnh dưới lớp vải mỏng.
— Lan cũng thích Minh — cô nói, giọng nhẹ hơn bao giờ hết — và Lan tin Minh. Hôm nay Lan cho Minh.
Anh ôm cô vào lòng. Vòng tay đầu tiên của Minh ôm lấy eo cô, nhẹ nhàng, như thể sợ làm vỡ một thứ gì đó mỏng manh. Lan áp mặt vào vai anh, ngửi thấy mùi cơ thể anh — sạch sẽ, ấm áp, và có một chút hồi hộp trong từng hơi thở không đều.
Những tiếng động bên ngoài dần tắt. Trong căn phòng nhỏ, ánh nắng đã chuyển từ vàng sang hồng, rồi dịu dần. Hai người đứng như vậy một lúc lâu, như đang đo nhịp thở của nhau, từ từ, không gấp gáp.

Lần đầu nhìn thấy nhau
Minh cúi xuống hôn Lan. Nụ hôn đầu tiên không dài, cũng không quá ướt át, chỉ là một cái chạm môi nhẹ nhàng. Nhưng đủ để Lan thấy môi Minh mềm và ấm. Anh hôn lần thứ hai, sâu hơn một chút. Tay anh bắt đầu nhẹ nhàng vuốt lưng cô, từ trên xuống dưới, qua từng đường cong của cơ thể qua lớp vải.
Lan bắt đầu thả lỏng. Từng ngón tay, từng cơ bắp mà cô không biết mình đang căng, dần dần buông xuống.
Minh đưa tay ra sau lưng Lan, kéo dây kéo. Tiếng dây kéo trượt xuống, chiếc đầm tuột nhẹ theo làn da cô. Lan liền đưa hai cánh tay che trước ngực, một phản xạ tự nhiên.
Minh nhìn cô. Ánh mắt anh không dán vào một chỗ, mà di chuyển từ mắt cô, xuống vai, xuống đôi tay đang che trước ngực. Anh không gấp. Anh nhìn như một người đọc bản nhạc, không muốn bỏ sót một nốt nào.
— Lan — anh thì thầm — đừng giấu nữa. Cho Minh nhìn đi.
Lan chầm chậm buông tay. Chiếc áo lót màu hồng phấn lộ ra, cúp ngực dâng cao, đường cong mềm mại trắng hồng. Minh thở nhẹ, đưa tay chạm vào một bên ngực cô, ngón tay anh chạy dọc theo mép áo, rồi anh khéo léo tháo móc.
Lần đầu tiên trong đời, một người khác nhìn thấy vú cô. Lan thấy da mình nổi da gà. Nhưng không phải vì lạnh, mà vì sự chú ý của Minh, cách anh nhìn cô như thể cô là thứ đẹp nhất anh từng thấy.
— Ngực Lan đẹp quá — anh nói — căng và trắng, núm màu hồng nhạt, nhìn thích quá.
Rồi anh cúi xuống hôn từng bên vú, hôn từ vùng da bầu vú, dần lên đến đỉnh. Khi môi Minh chạm vào núm vú của Lan, một luồng điện lan từ đó xuống tận bụng dưới. Lan rên nhẹ, hai tay vô thức ôm đầu anh.
Minh bú nhẹ, mút, lưỡi anh vẽ những vòng tròn nhỏ quanh núm vú đang dần cương cứng.
— Minh... sướng quá...
Lan nhắm mắt, thở mạnh hơn. Cô thấy nhẹ nhõm — Minh biết mình đang làm gì. Hạnh đã dặn cô "đừng chủ động, cứ để nó làm", và giờ đây cô thấy mình không cần phải lo lắng hay hướng dẫn gì cả. Cô chỉ cần thả lỏng và tận hưởng.

Minh bú lồn Lan
Minh quỳ xuống trước mặt Lan. Đôi mắt anh ở tầm bụng cô, nhìn lên người cô. Lan vẫn còn chiếc xì-líp, và Minh đặt tay lên hai bên hông cô, nhẹ nhàng kéo xuống. Từng milimet vải trượt qua đùi Lan, qua đầu gối, đến mắt cá chân, để lại làn da trần hoàn toàn trước mắt Minh.
Minh nhìn cô trân trối. Cái lồn hoàn toàn trần trụi ngay trước mắt anh. Đám lông mềm mượt, nhiều nhưng thưa và xoăn nhẹ, phủ một lớp không dầy trên cái mu căng cao. Một vùng tam giác đen trên nền da mu trắng, đẹp tuyệt trần. Minh mỉm cười.
— Đẹp quá Lan ơi, lông thưa, xoăn và mềm ghê. — anh hôn lên đám lông, hít vào mùi tự nhiên của cơ thể cô.
Lan dựa lưng vào tường, chân hơi run. Cô mở mắt nhìn xuống, thấy đầu anh đang ở giữa hai đùi mình. Cảnh tượng đó khiến cô vừa ngại vừa phấn khích tột độ.
Minh dùng tay vạch nhẹ đám lông, kéo hai bên môi lồn ra, để lộ một vùng hồng ướt bên trong. Anh nín thở, rồi cúi xuống, đầu lưỡi chạm vào hột le của cô một cách nhẹ nhàng, như đang dò hỏi, thăm dò phản ứng của cô trước khi đi xa hơn. Lan rùng mình, tay ôm đầu Minh, cô vui vì Minh biết chỗ đó là nơi khoái cảm của người con gái.
Lan không thể tin rằng một cái lưỡi lại có thể làm cô nhiều cảm xúc đến vậy. Cô cảm nhận từng chuyển động nhỏ nhất của Minh, từ cái mút nhẹ cho đến cái liếm dài, và cô thấy mình đang tan chảy từng chút một.
— Á... Minh...
Anh bắt đầu liếm, từng vòng tròn quanh hột le, rồi dùng môi mút nhẹ. Lan cảm nhận được cái ẩm ướt, ấm áp của lưỡi anh, và sự tinh tế trong từng chuyển động. Minh dường như đọc được cô, biết khi nào nên chậm, khi nào nên nhanh hơn một chút.
Khi anh đưa lưỡi vào trong, nhẹ nhàng móc lên, Lan bất giác cong lưng, tiếng rên thoát ra từ đáy họng không kìm được.
— A... đúng rồi... chỗ đó... cọ điểm G đó... — Lan thì thầm không thành lời.
Minh mân mê ngày càng mạnh, tay anh luồn lên sờ hai bầu vú đang căng cứng của Lan. Nước dâm Lan chảy ra nhiều, Minh nuốt hết, anh liếm sạch từng giọt.
Lan thở gấp. Cô không còn kiềm chế được nữa. Trong phút chốc, mọi ranh giới giữa "mình""bạn" tan biến, thay vào đó là sự gần gũi của những tiếng gọi thân thương:
— Minh ơi... anh ơi... em sắp ra rồi... đừng dừng nha anh...
Minh liếm tăng tốc, xoay vòng, mút mạnh hột le. Cơ thể Lan căng lên, tay giữ chặt tóc Minh đến mức đau, rồi mọi thứ vỡ òa. Lan rên dài, người giật giật từng hồi:
— Aaaa... sướng... Minh ơi... sướng quá...
Nước dâm trào ra, Minh nuốt sạch, không bỏ một giọt. Anh ngẩng mặt lên nhìn Lan, môi còn ướt, nụ cười vừa dịu dàng vừa tự hào.
Lan nhìn anh, tim đập còn mạnh hơn lúc làm. Cô kéo anh dậy, ôm lấy đầu anh và hôn lên vầng trán đầy mồ hôi.

Lan bú cặc Minh
Minh bắt đầu cởi đồ mình. Áo thun, quần jeans, lần lượt rơi xuống sàn. Anh còn một chiếc sịp đen, có một vùng phồng rõ thấy. Lan nhìn, tim như muốn vọt ra khỏi lồng ngực.
— Lan sờ thử đi — Minh nói, giọng khàn.
Lan đưa tay ra, hơi do dự. Ngón tay cô chạm qua lớp vải, cảm thấy một độ cứng và nóng khác hẳn phần còn lại của cơ thể. Cô nhẹ nhàng kéo quần anh xuống. Và thứ tuôn ra không phải là một con cặc cương cứng thẳng ra như cô vẫn xem trên phim, mà nó thẳng nhưng hơi nghiêng nhẹ, hướng lên trên từ gốc, căng, cơ bắp, đầu khấc hồng hào, cương đỏ.
Lan không thốt nên lời.
Cô ngạc nhiên vì nó không giống những gì cô tưởng tượng — không phải một vật thể xấu xí, mà là một thứ rất đàn ông, rất sống động, và đang đập theo nhịp tim của Minh. Cô thấy mình muốn chạm vào nó, muốn biết nó.
Trong phim, cô đã thấy hàng trăm cảnh thế này, nhưng khi nó nằm trước mặt, nóng và sống động, đập theo nhịp tim của chính người cô có tình cảm, nó khác hẳn. Cô chạm vào thân nó, trượt dọc từ gốc lên đến đầu khấc. Da nó mềm và nóng, nhưng bên dưới cứng như sắt. Lan cảm thấy mình như một đứa trẻ lần đầu cầm một thứ kỳ diệu.
— Minh... anh ơi! — cô thì thầm — lạ ghê... em thích quá...
Minh nói:
— Hôn nó đi em. Hãy làm gì em thích đi.
Lan đưa nó lên gần mặt mình, hít một hơi thật sâu. Có mùi của sự sống, mùi da thịt quen thuộc, và một mùi đặc trưng mà cô không sao tả được. Cô áp đầu cặc vào môi mình, thận trọng như sợ nó sẽ bị trầy xước, rồi mở nhẹ miệng đưa nó vô trong.
Khi nó lần đầu chạm vào lưỡi Lan, cô như bị thôi miên. Vị hơi mặn, ấm, và mềm mại dù đang căng. Cô không biết mình đang làm có đúng không, nhưng cơ thể cô tự nhiên biết cách: môi cô ngậm quanh thân cặc, lưỡi đẩy nhẹ, nhấn vào đầu khấc, rồi rút ra rồi lại ngậm sâu.
Minh rên lên một tiếng:
— Em đang... bú... bú cặc anh... sướng quá...
Lan nghe anh nói từ "bú cặc anh", cô thấy kích thích lạ thường, anh rên "sướng quá" làm lòng cô dâng lên một niềm kiêu hãnh khó tả. Cô muốn làm anh sướng hơn nữa. Cô dùng tay nắm lấy gốc, vừa sục vừa bú, lưỡi liếm quanh rãnh đầu cặc, quệt từng giọt nước đang tiết ra nơi đầu khấc. Cô cố gắng ngậm sâu hơn, nuốt nước miếng, để đầu cặc chạm vào cổ họng. Mỗi lần làm vậy, Minh lại co người, đưa tay ấn nhẹ đầu cô, khuyến khích cô hơn.
Lần đầu bú cặc, Lan không biết mình đã làm bao lâu, nhưng cô cảm nhận được Minh đang ở bờ vực. Anh đẩy cô ra, thở hổn hển:
— Đợi đã... Minh không muốn ra trong miệng Lan — anh muốn được vào trong em... được không Lan?
Lan gật đầu. Cô cũng muốn điều đó hơn bất cứ thứ gì.

Lần đầu tiên
Minh đỡ Lan nằm xuống giường. Anh trải chăn mỏng lên, dịu dàng kê gối dưới đầu cô. Căn phòng bây giờ đã tối hơn, ánh hoàng hôn đã tắt, chỉ còn bóng tối mềm mại và ánh sáng từ cửa sổ không còn gắt.
Minh nằm lên trên Lan, dùng tay chống đỡ không để trọng lượng đè hết lên người cô. Hai người đối diện nhau, mắt nhìn mắt. Minh nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc rối trên trán cô, rồi hôn cô một cái:
— Nếu đau, Lan nói, mình sẽ dừng — Minh nói như một lời hứa.
Lan mỉm cười:
— Cho vô đi Minh. Em sẵn sàng rồi.
Minh luồn tay xuống, dùng hai ngón tay vạch nhẹ môi lồn Lan, thấy nó ướt sũng. Anh lấy đầu khấc chạm nhẹ lên, rồi từ từ đưa vào.
Cái đầu cặc tròn tròn đẩy qua môi lồn, Lan cảm thấy một sự lấp đầy dần dần, nhưng lúc anh vào sâu hơn, một cơn nhói đánh vào bụng dưới của cô. Cô nín thở, hai tay ôm chặt cánh tay Minh.
Minh dừng lại liền:
— Đau hả em?
— Hơi chút... nhưng em không sao — Lan thở sâu — anh đừng rút ra. Cứ từ từ.
Minh đẩy thêm một chút, chậm hơn. Sự căng giãn bên trong Lan đạt đến một điểm mà cô cảm thấy cơ thể mình như muốn nứt ra, nhưng ngay lúc đó, nó lún qua một ngưỡng nào đó, và mọi thứ trở nên nhẹ nhõm, mềm mại hơn.
Minh đã vào hết con cặc mình trong lồn cô. Anh dừng lại, thở gấp, mồ hôi chảy trên trán:
— Lan... Minh đang ở trong em rồi...
Lan đưa tay vòng ra sau cổ anh, kéo anh xuống hôn. Cô cảm thấy Minh bên trong mình, ấm nóng và đầy, nhịp tim của anh truyền qua từng cơ bắp đến cô. Cảm giác vừa lạ vừa quen. Lạ vì chưa từng có vật gì bên trong mình thế này bao giờ, quen vì nó giống như sự lấp đầy mà cô từng mơ thấy trong những đêm dài một mình.
— Lan di chuyển đi — Minh nói, vì thấy cô có vẻ đã quen.
Lan bắt đầu nhấc hông lên, nhịp nhàng, để Minh trượt vào rồi rút ra, mỗi lần lại sâu hơn một chút. Và rồi cô bất ngờ cảm thấy anh chạm vào một điểm sâu bên trong mà cô tự thực hành nhiều đêm mà chưa thể với tới được — một điểm làm cô tê dại từ trong ra ngoài, lan tỏa khắp chân tay.
— Á... chỗ đó... Minh ơi — Lan rên lên.
Minh đẩy mạnh vào đúng chỗ đó, cọ đi cọ lại. Lan co người lên như bị điện giật, tay quấn chặt lấy cổ anh. Cô thét lên, không thể nói thành câu, chỉ có thể thở và rên.
— Á... ưm... ưm... ư... ư... em... em...
Minh đẩy nhanh hơn, mỗi lần rút ra gần hết rồi lại đẩy mạnh, đầu cặc chỉa lên trên thành lồn, cọ xát vào điểm nhám nhám đó. Tay Minh xoa vú cô, vê núm vú đang căng cứng. Hơi thở Lan không còn đều nữa, mắt nhắm nghiền, cắn môi.
— Ra đi Minh... ư... em sắp ra rồi... ư... cứ đẩy mạnh... sướng quá... sướng quá Minh ơi...
Minh đẩy thêm vài cái rồi không thể kìm nén được nữa, anh ấn sâu đến tận gốc, cơ thể căng lên rồi buông hẳn, phun trào bên trong Lan. Nước ấm áp tràn lan bên trong, Lan cảm nhận được từng đợt co thắt. Cô cũng theo đó mà lên đỉnh, cơ thể giật giật, tay siết chặt vào lưng Minh.
— Aaa... chết... chết Lan... Minh ơi...
Minh ôm chặt Lan, như thể cô là thứ quý giá nhất anh từng có trong đời. Lan cảm nhận được sự run rẩy của anh, không chỉ từ cơ thể mà từ cả trái tim.
Cô nằm bất động, cảm nhận dòng ấm áp từ Minh đang chảy ngược ra khỏi cơ thể mình. Cảm giác ấy vừa lạ vừa thật, như một dấu ấn của lần đầu tiên.
Cả hai im lặng một lúc, chỉ có hơi thở của nhau hòa vào căn phòng tĩnh lặng. Trong khoảnh khắc ấy, Lan không còn biết mình là ai, đang ở đâu. Cô chỉ biết rằng mình và Minh đang cùng nhau bay lên, và cô không muốn hạ cánh.

Sau đó
Minh ôm Lan, vùi mặt vào vai cô. Hơi thở của anh vẫn còn gấp, mồ hôi thấm ướt mái tóc. Lan nhẹ nhàng vuốt những lọn tóc ấy, cảm nhận sự ấm áp của anh, sự gần gũi của một người vừa trao cho cô trải nghiệm đầu đời.
— Cảm ơn Lan — Minh thì thầm, giọng đầy xúc động — cảm ơn... nhưng mà...
Lan đưa tay bịt miệng anh lại. Cô biết anh đang lo lắng điều gì, sợ mình đã làm điều gì đó có hậu quả.
— Không có gì đâu — Lan nói, giọng còn yếu nhưng đầy trấn an — em sợ lắm, nhưng Minh đã làm em thấy... thích, cũng sướng nữa. Và anh đừng lo, hôm nay là ngày an toàn của em.
Minh thở phào, mắt anh sáng lên. Anh xoay người sang, đưa tay gối dưới đầu cô, hai người nhìn nhau rồi cùng nở nụ cười. Anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô, tay anh vuốt ve mái tóc cô.
Hai người nằm thêm một lúc, không nói nhiều. Bóng tối ngoài cửa sổ đã hoàn toàn buông xuống. Lan nhìn lên trần nhà, cảm nhận cơ thể mình vẫn còn rung nhẹ.
Nhưng sâu trong lòng, một suy nghĩ bất chợt xuất hiện. Nó lướt qua tâm trí cô nhanh đến mức Lan phải tự hỏi mình vừa nghĩ gì. Cô không dám giữ nó lại lâu, nhưng nó đã ở đó, như một hạt giống được gieo mầm.
"Nếu với Minh mà đã sướng thế này, thì với Hoàng, với Trung, hay thậm chí với thầy Tuấn... sẽ sao chứ?"
Lan tự cười thầm với suy nghĩ của mình. Cô quá tham lam. Nhưng cô biết, từ đêm nay, một cánh cửa đã mở ra, và cô không thể quay lại được nữa.
Lan vùi mặt vào ngực Minh, nhưng tâm trí cô đã bay xa. Từ đêm nay, cô biết mình sẽ không bao giờ là cô gái của những ngày tháng trước nữa. Và thay vì sợ hãi, cô thấy háo hức. Cô không biết mình sẽ đi đến đâu, nhưng cô biết mình muốn tiếp tục.
Và Lan từ từ nhắm mắt lại, mỉm cười trong bóng đêm.

Hết Phần 3

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách