Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Hai Cô Sinh Viên Dâm Đãng

Tác giả: Đông Hào | Ngày: 09/07/2026 06:59 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: truỵện sex sinh viên, thầy giáo, bạn thân, truyện sex hành hạ, làm tình tập thể, Truyện nhiều phần

Truyện chưa hoàn thành (phần 7)

← Phần trước Phần sau →

Phần 1: Những Rung Động Đầu Tiên

Nhấn play để nghe...


Sài Gòn tháng Ba, nắng vàng trải dài trên những tán cây xanh mướt trong khuôn viên đại học. Lan đạp xe qua cổng, làn gió sớm luồn qua mái tóc dài khiến vài sợi tóc mai bay bay. Cô là sinh viên năm hai khoa Kinh tế, dáng người mảnh khảnh nhưng đầy đặn ở những đường cong tự nhiên, nước da trắng hồng dưới nắng sớm. Điều khiến người ta nhớ về Lan không chỉ là vẻ đẹp ngoại hình mà còn là cách cô cười — nụ cười mỉm, e ấp, như đang giấu điều gì đó rất đỗi dịu dàng bên trong.

Dù Lan đã hai mươi tuổi, bước vào năm thứ hai đại học, nhưng cô vẫn ngây thơ như một đứa trẻ về chuyện giới tính. Ở quê, mẹ cô luôn dặn dò "con gái phải giữ mình", không bao giờ nói gì ngoài những điều giáo điều. Trường phổ thông cô từng học lại càng không có những buổi giáo dục giới tính tử tế. Vì vậy, cho đến tận bây giờ, cô vẫn còn mơ hồ về những thứ mà nhiều bạn cùng tuổi đã biết từ lâu. Có thể mấy đứa bạn thời phổ thông đã biết hết rồi, nhưng Lan thì chưa — và cô cũng không dám hỏi ai. Chỉ đến khi quen Hạnh, và đặc biệt là sau những trải nghiệm vô tình xem phim sex và bắt đầu thử những điều mới, cô mới vỡ ra nhiều thứ.
Nhưng điều đó cũng tạo nên nét riêng của Lan: cô khám phá chậm, nhưng rất sâu và rất thật.

Căn nhà trọ những ngày này nhộn nhịp hơn sau kỳ nghỉ Tết. Tiếng dép lẹp kẹp, tiếng cười đùa của mấy đứa con gái vang từ tầng này sang tầng khác. Phòng Lan có hai người, cô và Hạnh — cô bạn cùng khóa, cùng khoa nhưng trái ngược tính cách.
Hạnh là một cô gái nổi bật, với làn da trắng mịn, đôi mắt sắc sảo, khuôn miệng luôn nở nụ cười đầy tự tin. Cô có chiều cao lý tưởng, dáng người đầy đặn hơn Lan một chút, luôn khiến người đối diện phải ngoái nhìn. Không như Lan mặc những chiếc áo đơn giản, Hạnh thường chọn những trang phục gợi cảm nhưng vẫn thanh lịch — áo hở vai, đầm ngắn, làm nổi bật đường cong cơ thể. Cô biết cách tạo sự chú ý và không ngại thể hiện vẻ đẹp của mình. Trong khi Lan trầm tính, kín đáo, Hạnh thì hoàn toàn ngược lại: thẳng thắn, quyết đoán, và có phần kiêu kỳ. Cô là kiểu con gái khiến đàn ông muốn chinh phục, chứ không phải chỉ muốn che chở. Với bạn bè, cô sống tình cảm, trung thành và luôn sẵn sàng giúp đỡ — nhưng với đàn ông, cô có một chuẩn mực riêng: chỉ ai xứng đáng mới có thể tiến gần.
Chính Hạnh là người đã dạy Lan nhiều điều — từ cách cảm nhận cơ thể mình cho đến cách đối diện với ham muốn. Và ở một góc khuất nào đó, Lan cũng muốn mình giống Hạnh một chút: tự tin, quyến rũ và biết mình muốn gì.
Sáng hôm ấy, Hạnh vừa tỉnh ngủ đã chống tay nhìn Lan chằm chằm:
— Nè, hôm nay có tiết thầy Tuấn đúng không? Hôm trước tao để ý, ổng nhìn mày suốt cả buổi đó. Mày đừng nói là không biết nha con.
Lan đang chải tóc, khựng tay, ngoảnh đầu lại:
— Mày tưởng tượng nhiều quá. Thầy nhìn cả lớp mà.
— Ừ, nhưng nhìn mày thì khác — Hạnh cười khà — lâu hơn một chút, kỹ hơn một chút. Chứ tao có phải là con nít đâu mà không biết.
Lan không trả lời, nhưng trong lòng như có gì chạm nhẹ. Cô quay vào gương, nhìn đôi mắt mình, tự hỏi thầy Tuấn có thật sự nhìn mình như vậy không. Một cảm giác vừa ngại vừa tò mò len lỏi, nhưng cô nhanh chóng gạt đi: "Thôi, đừng nghĩ lung tung."

Đến lớp, Lan thấy Minh đã ngồi ở bàn quen thuộc, cạnh cửa sổ. Minh là bạn cùng bàn từ cuối năm ngoái, dáng người cao gầy, nước da rám nắng, hiền lành đến mức hầu như không bao giờ cãi ai. Nhưng cái đáng nói là Minh luôn đến sớm — và luôn giữ chỗ cho Lan. Đã thành thói quen.
Trên bàn có một chai nước suối, nhãn còn nguyên, chưa khui. Minh đẩy nhẹ về phía Lan:
— Uống đi, nắng này dễ khát lắm. Hôm qua mình không thấy bạn ở thư viện, bài vở xong hết chưa?
Lan nhận chai nước, tay chạm nhẹ tay Minh. Anh giật mình, hơi đỏ mặt, nhưng vẫn giữ nụ cười ấm áp. Cô cũng bối rối, nhưng cố tỏ ra bình thường:
— Xong rồi. Nhưng mà... bạn đừng mua nước cho mình hoài, mình ngại lắm.
— Có gì đâu — Minh xua tay — ngồi chung bàn, giúp nhau xíu.
Lan không nói thêm, nhưng cầm chai nước, lòng thấy ấm. Không phải vì chai nước, mà vì cái cách Minh để nó ở đó như một lẽ hiển nhiên.

Giờ nghỉ giữa buổi, cả đám kéo nhau xuống căng tin. Không khí nhộn nhịp, mấy dãy bàn gỗ dưới bóng cây sà cừ mát rượi. Lan ngồi cùng Trung, Mai, Thảo, Hạnh — nhóm học chung từ đầu năm. Trung là thằng bạn thân nhất của Lan từ thời phổ thông, vui tính, có tài ăn nói nhưng đôi khi hơi bỗ bã. Mấy đứa trong lớp hay trêu Lan và Trung có gì đặc biệt, nhưng Lan luôn cười xòa: "Tụi tui chỉ là bạn."
Hôm ấy, Trung ăn xong tô hủ tiếu, chợt đứng dậy gọi với theo một anh chàng vừa bước ra khỏi quán bên cạnh:
— Ê Hoàng! Lại đây chơi mày.
Hoàng cười tươi bước tới. Anh cao hơn Trung một cái đầu, mặc áo thun đen ôm sát thân hình săn chắc, quần jeans xanh trông rất phong độ. Gương mặt đẹp trai, nụ cười có duyên — một trong những anh chàng được nhiều bạn nữ trong khoa Quản trị để ý. Mai và Thảo liếc nhau, cười thầm. Lan cũng phải thầm công nhận: Hoàng đẹp trai thiệt. Trung giới thiệu một cách tự nhiên:
— Hoàng, lớp Quản trị anh em tao. Còn đây là Mai, Thảo, Hạnh và... Lan — bạn học chung, cũng giỏi, xinh nhất lớp đó.
— Chào các bạn, mình là Hoàng — anh nhìn một lượt, nhưng ánh mắt dừng lại ở Lan, hơi lâu một chút.
Mai cười:
— Gì, mới gặp đã nhìn kỹ vậy?
Hoàng không né tránh:
— Tại mình thấy bạn Lan có nét gì đó dịu dàng, nhìn hay hay. Mặc đầm trắng này hợp lắm.
Lan cúi đầu, mỉm cười, tay vô thức kéo nhẹ tà áo đầm. Lời khen không quá lố, nhưng sự chân thành trong giọng Hoàng khiến cô hơi bất ngờ.
— Giỏi nói quá mày. Nhưng Lan là của tao, mày đừng tán lung tung con.
Lan nghe Trung nói vậy, bất giác liếc xéo anh một cái, nụ cười nửa đùa nửa thật:
— Nè nè, tao là của ai vậy Trung? Mày đừng có mà khoác lác nha.
Cả bàn cười ồ lên. Trung đỏ mặt, lúng túng cãi:
— Tại tao nói cho nó biết mày là bạn thân nhất của tao, không phải loại dễ bị tán đâu.
Lan đưa tay vỗ nhẹ vào vai Trung, giọng vẫn đầy tinh nghịch:
— Ừ, bạn thân nhất. Nhớ nha, chỉ là bạn thân nhất thôi đó.
Mai và Thảo nhìn nhau cười. Hạnh thì thầm vào tai Lan: "Mày chọc nó ghê." Lan chỉ cười, không đáp.
Hoàng quan sát cảnh tượng, thấy Lan đối đáp với Trung rất tự nhiên và thoải mái, anh thấy thích thú. Nhưng câu trả lời của Lan có vẻ như giữ một khoảng cách vừa đủ với Trung, khiến Hoàng có thêm cơ hội.
— Vậy mình mời cả nhóm đi ăn cuối tuần nha? Cho thân thiết, gọi là ra mắt bạn bè. — Hoàng nói, mắt nhìn Lan với vẻ háo hức.
Thảo hưởng ứng ngay:
— Nghe hấp dẫn đó. Lan đi không?
Lan nhìn Hoàng, thấy anh đang nhìn mình chờ đợi. Cô thoáng liếc Trung một cái — anh đang nhìn cô với vẻ gì đó khó tả, giữa muốn cô đi và không muốn. Lan bỗng thấy thích thú với phản ứng của Trung.
Cô gật đầu nhẹ:
— Để Lan xem lịch học đã. Cảm ơn Hoàng.
Hạnh ngồi bên cạnh thúc nhẹ vào hông Lan, thì thầm:
— Nè con, nó hỏi mày riêng đó. Rồi Hạnh nói lớn: "Lan đang xem lịch bạn Hoàng ơi."
Lan cười, đánh nhẹ vào tay Hạnh. Cô liếc nhanh về phía Trung một lần nữa, thấy anh đang nhìn xuống bàn, gắp đồ ăn một cách khá vô thức. Cô đoán là anh đang nghĩ gì đó, nhưng cô chưa muốn quan tâm. Trong lòng cô, Hoàng đang chiếm sự chú ý nhiều hơn.
Nhưng sâu trong đó, có một chút gì đó thích thú khi thấy Trung có vẻ "ghen" vô thức.

Buổi chiều, tiết của thầy Tuấn. Lớp Kinh tế vĩ mô vốn khô khan, nhưng thầy Tuấn giảng bằng giọng trầm ấm và phong thái điềm tĩnh, khiến mọi thứ trở nên thu hút hơn nhiều. Thầy mặc sơ mi trắng, tay áo xắn đến khuỷu tay, từng cử chỉ đều cẩn thận.
Hôm ấy, thầy đặt câu hỏi mở. Lan giơ tay. Cô trả lời không dài, nhưng có phần mới mẻ, thầy nghe xong, gật đầu nhẹ, mỉm cười:
— Hay lắm. Em có một góc nhìn rất thực tế. Thầy thích cách em tư duy.
Ánh mắt thầy dừng lại nhìn Lan khi nói câu đó — không kéo dài, cũng không vồ vập, nhưng đủ để cô cảm nhận một cái gì rất dịu, rất riêng. Lan ngồi xuống, tay hơi run. Trong lòng cô như có ai thổi bùng một tia lửa nhỏ.
"Sao thầy khen mình dữ vậy chứ!" — cô nghĩ, tim đập nhanh hơn bình thường. "Nhưng mà... mình thích."
Má cô ửng hồng suốt hai tiết sau.

Tan học, Lan và Minh cùng nhau ra về. Dưới hàng cây trời chiều, Minh bỗng chậm bước, có vẻ ngập ngừng. Một lúc lâu anh mới nói, giọng nhẹ nhàng nhưng khá rõ:
— Lan nè... cuối tuần tụi bạn mình tổ chức đi Cần Giờ, nếu bạn không bận thì... đi chung cho vui?
Lan nheo mắt, hơi nghiêng đầu nhìn anh, một nụ cười tinh nghịch hiện trên môi:
— Mình hơi ngại quá! Mời con gái mà cứ như đang mắc nợ ấy.
Minh bật cười, gãi đầu:
— Mình sợ bạn từ chối.
— Ai từ chối đâu — Lan liếc mắt cười tinh nghịch — được đi chơi thì mình đi chứ. Nhưng mà... Minh nè, có gì muốn nói thì cứ nói. Chậm chân là mất đó nha.
Không đợi Minh trả lời, cô bước nhanh về phía cổng trường, để mặc anh đứng đó, nụ cười trên môi và đôi mắt ánh lên niềm vui thầm kín.

Về phòng, Hạnh đi chơi với bạn trai mới, chỉ có Lan một mình. Cô nằm dài trên giường, mắt nhìn trần nhà mờ tối, lòng vẫn vương vấn những điều đã qua trong ngày. Từng hình ảnh hiện lên: Minh với chai nước, Hoàng với câu nói đầy ẩn ý, ánh mắt thầy Tuấn... và cả Trung — thằng bạn thân nhất — khi chiều nay vô tình đặt tay lên vai cô hơi lâu, mắt liếc xuống một thoáng.
Những rung động mới ấy khiến Lan vừa thấy mình đặc biệt, vừa bối rối rất nhiều. Từ trước đến nay, cô vốn là cô gái ngoan — học giỏi, giữ mình, không thích bon chen. Nhưng những ngày gần đây, đôi khi cô thấy cơ thể mình như sống dậy một điều gì đó rất mới lạ, một sự tò mò chưa từng có.
Đêm xuống, cô đọc lướt vài dòng trên điện thoại, thấy những câu chuyện tình yêu với những cái ôm, những ánh mắt và cả... những xúc cảm thể xác mãnh liệt. Cô bỗng thấy má mình nóng, thở nặng hơn một chút. Cô gối má vào tay, mắt nhìn vào khoảng không, mường tượng ra một bàn tay — không rõ là của ai — nhẹ nhàng chạm lên mái tóc cô, rồi vuốt nhẹ xuống cổ...
Một luồng nóng lan tỏa dọc sống lưng. Lan cuộn tròn người, ôm gối, cố xua đi suy nghĩ kỳ lạ ấy. Nhưng nó không biến mất, chỉ lặng đi rồi lại đến, mỗi lần lại rõ hơn. Cô nhắm mắt, lắng nghe nhịp tim mình đang đập nhanh trong bóng tối — một nhịp sống mới, đầy rực rỡ và cũng đầy sóng gió.
"Thôi" — cô tự nhủ — "mình cứ là mình thôi, mọi chuyện đến sẽ đến."
Rồi cô xoay người, kéo mền, để mặc những cơn gió cảm xúc cuộn trào trong lồng ngực, tựa như một mùa xuân đang chớm nở, không thể ngăn lại.
Lan nằm im, cảm nhận nhịp tim đang đập mạnh trong lồng ngực. Cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có những suy nghĩ như thế này — về bàn tay của một người đàn ông, về cảm giác được chạm vào, được ôm. Cô tự hỏi mình sẽ thế nào nếu một ngày nào đó, những suy nghĩ ấy trở thành hiện thực. "Mình đang nghĩ gì vậy chứ?" cô lẩm bẩm, nhưng một nụ cười nhẹ vẫn nở trên môi. Điều gì đó trong cô đang thay đổi, và cô biết rằng mùa xuân năm nay sẽ không chỉ có nắng vàng.

Sáng hôm sau, Lan dậy thật sớm. Trong gương, khuôn mặt cô tươi tỉnh, mắt sáng hơn mọi ngày. Cô vén tóc ra sau, cười nhẹ với chính mình, rồi mở cửa đón ánh nắng tràn vào phòng, như thể bắt đầu một điều gì mới mẻ, đáng nhớ.
Và hành trình của những rung động, những lựa chọn, những bỡ ngỡ và cả những khát khao, tất cả như một cuốn sách đang lật sang trang đầu tiên.

Hết Phần 1

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

← Phần trước Phần sau →

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách