Tôi không thể quên cái đêm ở tiệm massage ấy. Dù đã ba tháng trôi qua, nhưng mỗi lần nhắm mắt lại, tôi vẫn thấy mình đang đứng trước cánh cửa kính mờ sương, tay nắm chặt tay nắm cửa, mưa đập lên vai lạnh buốt. Tôi đã mở cửa. Tôi đã bước vô. Và người phụ nữ ngồi trong đó - may mắn thay, không phải Trâm.
Đó là một cô gái khác, tầm tuổi cô, nhưng khuôn mặt trái xoan khác hẳn, đôi mắt một mí, làn da ngăm đen. Cô ta mặc cái áo hở lưng màu đen, cười mời mọc:
"Mời anh vô massage, tụi em có nhiều gói dịch vụ lắm, bảo đảm anh hài lòng." Tôi đứng sững, nhìn quanh căn phòng nhỏ hẹp, ánh đèn vàng mờ ảo, mùi trầm hương và dầu nóng xộc vô mũi khiến tôi choáng váng. Cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa kỳ lạ đan xen trong tôi. Tôi đã tưởng tượng đủ mọi kịch bản trong đầu, tôi đã chuẩn bị tâm lý để đối mặt với những điều tồi tệ nhất, nhưng thực tế lại chỉ là một tiệm massage bình thường. Tôi lắp bắp nói
"nhầm cửa" rồi liền quay ra, mồ hôi lạnh toát ra trên trán.
Nhưng khi tôi bước ra xe, mưa vẫn rơi, và qua kính chiếu hậu, tôi thoáng thấy một bóng người di chuyển ở tầng trên - một bóng người mặc áo trắng, mái tóc dài đen nhánh xõa vai, dáng người nhỏ nhắn quen thuộc đến ám ảnh. Tim tôi đập thình thịch. Tôi ngồi trong xe, tay vẫn để trên vô lăng, mắt dán vô tấm kính mờ của tầng hai. Nhưng rồi bóng ấy biến mất, như một ảo ảnh trong màn mưa. Tôi tự hỏi:
"Mình có nhìn lộn không? Trâm có thiệt sự làm ở những nơi như thế này, như một cô thợ massage hay một... điều gì khác? Hay tôi đang trở nên hoang tưởng, đang nhìn thấy cô ở khắp mọi nơi, đang gán ghép hình ảnh cô vào mọi góc tối của thành phố?"Đêm đó, tôi lái xe về nhà trong tình trạng tâm thần bất ổn. Vợ tôi đã ngủ, con tôi đã ngủ, căn nhà im ắng như tờ. Tôi vô phòng tắm, đứng dưới vòi nước nóng hồi lâu, cố gắng gột rửa cái cảm giác bẩn thỉu đang bám lấy tôi. Nhưng không gì có thể xóa đi được hình ảnh bóng trắng ấy, cái cách nó lướt qua ô cửa sổ tầng hai, nhẹ nhàng như một giấc mơ - hay như một cơn ác mộng. Tôi nằm ngủ, nhưng vẫn trằn trọc, đôi mắt mở thao láo nhìn trần nhà. Bên cạnh, vợ tôi thở đều đều, một cánh tay vắt qua bụng tôi. Tôi nhẹ nhàng gỡ ra, quay sang phía khác, và tự dặn lòng:
"Từ nay đừng nghĩ đến Trâm nữa. Hãy để cô ấy là vợ của bạn mình, hãy giữ cho tình bạn của tụi mình được trong sạch."Nhưng tôi không thể.
Vài tuần sau, tôi cố gắng gạt chuyện đó ra khỏi đầu bằng cách tập trung vào công việc, vào gia đình. Tôi đưa vợ con đi ăn, tôi coi ti vi cùng chúng, tôi cười nhiều hơn. Nhưng mỗi khi tôi cầm điện thoại lên và thấy tin nhắn của Dương rủ qua nhậu, tim tôi lại đập mạnh một nhịp. Tôi biết tôi sẽ lại gặp Trâm. Tôi biết tôi sẽ nhìn cô, và cô sẽ nhìn tôi, và giữa hai đứa sẽ có một thứ gì đó không thể nói thành lời, không thể thú nhận với bất kỳ ai. Cảm giác tội lỗi và ham muốn cứ nhảy múa trong tôi như hai con thú dữ, một con kéo tôi về phía trái tim, một con kéo tôi về phía bóng đêm.
Một tối cuối tuần, tôi và Dũng qua nhà Dương như thường lệ. Nhà Dương vẫn như mọi khi: sân sạch sẽ, phòng khách gọn gàng, mùi thức ăn nấu sẵn thoang thoảng từ bếp. Dương đã ngồi sẵn ở bàn, chai rượu đã mở, ly đã xếp hàng ngay ngắn. Nó cười tươi, gãi đầu:
"Tụi bây tới trễ quá. Tao đợi nãy giờ. Trâm nó nấu mấy món mới, nói tối nay sẽ về sớm, tụi mình nhậu thoải mái."Tôi và Dũng ngồi xuống, bắt đầu câu chuyện công việc, thời tiết, bóng đá. Nhưng mắt tôi cứ hướng về phía cửa. Tôi chờ đợi. Và rồi Trâm về. 10 giờ tối, cô mở cửa bước vô, mệt mỏi nhưng vẫn cố nở nụ cười. Tôi nhìn cô, và nhận thấy ngay những dấu hiệu khác thường. Làn da trắng hồng của cô trong ánh đèn vàng ấm áp bỗng trở nên nhợt nhạt, tái xám như một tờ giấy trắng bị phơi nắng quá lâu. Đôi mắt to long lanh mà tôi từng mê mẩn giờ có quầng thâm đậm, mí mắt sưng húp, dù cô có cố gắng che đi bằng một lớp trang điểm mỏng. Mái tóc đen nhánh dài vẫn óng ả, nhưng buộc không được gọn như mọi khi, vài sợi rủ xuống hai bên má, làm khuôn mặt cô càng thêm nhỏ lại, càng thêm yếu ớt.
Cô mặc cái áo thun cotton rộng và quần jogger dài, khác hẳn phong cách gọn gàng ngày trước. Dù vậy, đường cong cơ thể nhỏ nhắn của cô vẫn thoáng hiện dưới lớp vải: vòng ngực đầy đặn khẽ nâng lên khi cô thở, eo thon thắt lại, đôi chân thon dài vẫn mịn màng, nhưng bước đi có vẻ nặng nề hơn. Tôi nheo mắt nhìn kỹ và thấy trên cổ tay phải của cô có một vết bầm tím nhỏ, hình tròn, như bị kim tiêm hoặc bị ngón tay bóp mạnh. Điều đó không thể là do té hay va đập thông thường. Nó giống một dấu hiệu của sự bạo lực - hoặc của một thói quen nào đó mà tôi không dám nghĩ đến.
Trâm đi qua bàn, đặt đĩa trái cây xuống, nói với giọng nhẹ nhàng nhưng mệt mỏi:
"Anh Hùng, anh Dũng, em chào hai anh. Anh em nhậu vui vẻ nhen, em mệt quá, xin phép vô phòng nghỉ trước."Cô định quay đi, nhưng Dương đã ngà ngà say, nó giơ tay nắm lấy cổ tay vợ:
"Ủa, mới về mà đã ngủ rồi hả? Ngồi đây với anh em một chút đi, tiếp bạn bè chứ."Trâm khựng lại, hơi nhíu mày, nhưng không nói gì, chỉ nhẹ nhàng rút tay ra khỏi tay chồng. Trong khoảnh khắc đó, tôi nhìn thấy rõ vết bầm tím trên cổ tay cô dưới ánh sáng đèn. Trâm cúi đầu, nói nhỏ:
"Anh để em vô nghỉ, em mệt lắm."Rồi cô bước thẳng vô phòng, đóng cửa lại. Dương hơi lúng túng, nhưng rồi nó cầm ly rượu lên, cười gượng:
"Vợ tao nó bận quá, làm thêm ca tối mệt. Mình uống tiếp, kệ nó."Tôi gật đầu, nhưng trong lòng đang có một trận bão. Vết bầm tím ấy, cái giọng nói mệt nhoài ấy, cái cách cô rút tay khỏi chồng mình một cách quyết đoán - tất cả như những mảnh ghép của một bức tranh đen tối đang dần hiện ra. Tôi cố nuốt mọi câu hỏi xuống cùng với rượu, nhưng chúng cứ trồi lên, như những bong bóng khí không thể kìm giữ.
Cuối buổi nhậu, khi Dương đã gục xuống bàn ngáy khò khò, tôi và Dũng dìu nó lên ghế sô pha. Dũng thì đã say mềm, nó lẩm bẩm gì đó rồi kéo tôi về. Lúc bước ra cửa, tôi ngoái lại nhìn về phía phòng ngủ của Trâm. Cánh cửa vẫn đóng kín, nhưng tôi thấy ánh đèn hé từ ra bên trong. Cô vẫn còn thức. Cô đang ở đó, sau cánh cửa, với vết bầm tím trên tay và những bí mật trong lòng. Tôi muốn gõ cửa. Tôi muốn hỏi cô:
"Em có sao không? Chuyện gì đang xảy ra với em?" Nhưng tôi không làm vậy. Tôi chỉ bước ra xe, lái về nhà, và lại trằn trọc suốt đêm.
Những ngày sau đó, tôi bắt đầu để ý Trâm nhiều hơn. Không phải chỉ bằng ánh mắt nữa, mà bằng cả trái tim và trí óc. Tôi bắt đầu tưởng tượng ra những kịch bản: cô đang bị ai đó đe dọa, cô đang mắc nợ, cô đang có quan hệ ngoài luồng, hay cô đang bị ép buộc vào một việc gì đó bẩn thỉu. Tôi không biết câu trả lời, nhưng tôi biết mình đang bị cuốn vào một vòng xoáy mà tôi không thể kiểm soát.
Rồi một ngày, tôi tình cờ gặp Trâm ở một quán cà phê nhỏ cách khu phố tiệm massage không xa. Tôi đang lái xe đi làm thì nhìn thấy cô ngồi một mình ở bàn ngoài hiên, mặc cái áo sơ mi trắng, tóc buộc thấp, trước mặt là ly nước cam còn đầy. Cô không trang điểm, trông cô như một sinh viên mới ra trường, trẻ hơn tuổi, khuôn mặt trái xoan hiền lành đến tội nghiệp. Đôi mắt cô nhìn ra ngoài đường với một vẻ trống rỗng, như đang thấy điều gì đó rất xa xôi. Tôi dừng xe, định bước lại chào, nhưng rồi tôi thấy cô lấy điện thoại ra nghe. Mặt cô thay đổi ngay lập tức, từ trống rỗng trở thành căng thẳng, nhăn nhó, bực bội. Cô nói gì đó với vẻ rất khó chịu, giọng tuy nhẹ nhưng đầy sắc cắt:
"Tôi đã nói là đừng gọi vô giờ này. Tôi không muốn ai biết. Chuyện của anh và tôi, tự anh giải quyết."Cô cúp máy mạnh bạo, đặt điện thoại xuống bàn, rồi gục mặt xuống cánh tay, vai run lên. Tôi đứng cách đó vài bàn, tim đập thình thịch đến nghẹt thở. Tôi không dám đến gần. Tôi sợ nếu mình lại gần, tôi sẽ hỏi những câu không nên hỏi, tôi sẽ phá vỡ bức màn mỏng manh giữa tôi và cô, giữa tình bạn và một thứ khác mà tôi không dám gọi tên. Tôi đứng im như tượng, nhìn cô gục trên bàn, và cảm thấy mình vừa hèn nhát vừa đê tiện.
Tối hôm đó, tôi qua nhà Dương sớm hơn mọi khi. Trâm đã có mặt, đang nấu ăn trong bếp. Tôi đi vô, cố tỏ ra bình thường, nhưng khi cô bước ra với nồi canh trên tay, tôi không thể kìm được mà hỏi:
"Trâm, em khỏe không? Dạo này em có vẻ mệt."Cô dừng lại, đôi mắt to nhìn tôi một giây, rồi quay đi, nói nhỏ:
"Dạ em vẫn khỏe, chỉ là làm thêm hơi nhiều nên mệt thôi. Cảm ơn anh Hùng đã quan tâm."Nhưng tôi thấy bàn tay cô cầm nồi canh hơi run. Tôi thấy đôi mắt cô không còn long lanh mà trở nên đục ngầu, đôi má ửng hồng thường thấy giờ đây là một mảng tái xám. Tôi muốn ôm cô. Tôi muốn nói cô đừng che giấu nữa. Nhưng tôi chỉ đứng đó, câm lặng.
Dương bước xuống cầu thang, cười ồn ào:
"Mày qua sớm dữ, vô đây, tao lấy chai rượu mới. Trâm, em ra mời bạn đi, nấu xong rồi thì ra ngoài chơi."Trâm nghe lời, cô vô bếp dọn dẹp, rồi ra ngoài ngồi cùng tụi tôi một lúc. Đây là lần đầu tiên cô ngồi lại với bọn tôi sau rất lâu. Cô ngồi ở cuối bàn, tay cầm ly nước lọc, thỉnh thoảng nhấp một ngụm nhỏ. Dương say rồi, nó khoe khoang:
"Thấy chưa, vợ tao ngoan dữ chưa, nhậu nhẹt thì để đàn ông, đàn bà chỉ việc lo cơm nước."Trâm cười, nhưng là nụ cười gượng gạo, méo mó. Cô nhìn xuống bàn, ngón tay trỏ của cô quẹt quẹt trên thành ly nước một cách vô thức. Tôi thấy sự bất an, sự mệt mỏi và cả một chút khinh miệt trong cách cô lắng nghe chồng mình nói. Dũng thì vô tư chém gió, kể chuyện ngoại tình của một thằng đồng nghiệp trong công ty. Trâm nghe nhưng không phản ứng, cho đến khi tôi đánh bạo hỏi một câu:
"Trâm, em định làm thêm ở đó bao lâu nữa? Nếu mệt quá thì nghỉ, tụi anh sẵn sàng giúp em."Trâm ngẩng lên nhìn tôi, đôi mắt sâu thẳm, đôi môi mím chặt. Rồi cô thì thào, bằng một giọng chỉ có tôi mới nghe được:
"Em không thể nghỉ đâu anh Hùng. Em đang mắc nợ. Mà không chỉ nợ tiền đâu."Cô nói xong, đứng dậy, cúi chào cả ba, rồi vội vã đi vô phòng. Dương vẫn cười hề hề, không hiểu chuyện gì. Nhưng tôi, tôi đã nghe thấy.
"Nợ tiền" và
"không chỉ nợ tiền". Những từ ấy như những mũi dao đâm vào lòng tôi. Tôi nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn của cô khuất sau cánh cửa, tự hỏi cô đã làm gì, đã nợ ai, và tại sao cô lại không tâm sự với chồng mình. Tôi không thể ngồi yên nữa, tôi đứng dậy, kéo Dũng đi về, mặc cho Dương kêu gào.
Đêm đó tôi ngồi một mình ở ban công nhà mình, hút thuốc nhiều hơn mọi khi. Làn khói trắng bay lên trong bóng tối, và tôi tưởng tượng ra Trâm cũng đang ngồi một mình ở đâu đó, trong căn phòng im lìm của nhà Dương, không nói với ai, không khóc, chỉ nhìn vô khoảng không với đôi mắt sâu thẳm. Và tôi thấy mình đã đứng trên bờ vực của một sự lựa chọn khủng khiếp: một bên là tình bạn, gia đình, sự an toàn; một bên là cô gái ấy - vẻ đẹp chết người và sự khốn khổ ngọt ngào.
Một tuần sau, vào một buổi tối Dương đi công tác, Dũng bận việc gia đình, tôi lái xe định đi lang thang. Bỗng điện thoại tôi rung lên, một tin nhắn từ một số lạ:
>
Anh Hùng, em biết anh đang để ý em. Nếu anh muốn biết sự thật, tối nay, 10 giờ, đến cái tiệm massage mà anh đã đứng trước đó. Em sẽ đợi.Tim tôi ngừng đập một nhịp. Tôi đọc lại tin nhắn ba lần, bốn lần, năm lần. Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Đó là Trâm. Chắc chắn là Trâm. Cô biết tôi đã đến đó. Cô biết tôi đang nghi ngờ. Và cô muốn tôi đến gặp cô, không ai biết, không ai chứng kiến. Điều này có thể là một cái bẫy - một cái bẫy tàn nhẫn để gài tôi vào tình thế không thể thoát ra, để phá hủy tình bạn của tôi với Dương, để hủy hoại cuộc hôn nhân của tôi. Nhưng cũng có thể đây là cơ hội duy nhất để tôi hiểu được những gì đang thiệt sự xảy ra với cô, để giải cứu cô nếu cô đang bị đe dọa.
Tôi ngồi trong xe, tay nắm chặt vô lăng, nhìn đồng hồ. 9 giờ 30. Còn nửa tiếng. Tôi có thể về nhà, có thể tắt điện thoại, có thể giả vờ như chưa từng nhận được tin nhắn. Tôi có thể giữ mọi thứ an toàn. Nhưng trong phút chốc, hình ảnh khuôn mặt mệt mỏi của Trâm, vết bầm tím trên cổ tay cô, câu nói
"không chỉ nợ tiền" cứ hiện lên như một vết xước không thể lành. Tôi khởi động xe. Bánh xe lăn về phía con phố quen thuộc, về phía tiệm massage với ánh đèn vàng mờ mờ.
Tôi đã tự hỏi hàng ngàn lần: Tôi làm điều này vì lòng tốt, hay vì tôi đã yêu cô từ lúc nào không hay? Tôi không có câu trả lời. Tôi chỉ biết rằng tôi không thể dừng lại được nữa. Cánh cửa tiệm massage lại mở ra trước mắt tôi, mùi trầm hương lại xộc vô mũi, và lần này, tôi bước vô mà không do dự.
Trâm ngồi ở góc phòng, trong áo đầm trắng rất thanh lịch, tóc xõa, đôi mắt to nhìn thẳng vào tôi. Cô không cười, không e thẹn, không cúi đầu. Cô chỉ nhìn tôi, và nói, giọng trầm khàn, nhưng đầy quyết đoán:
"Anh Hùng, cuối cùng anh cũng đến. Em biết anh sẽ đến."Tôi đứng trước mặt cô, tim đập như trống trận, mồ hôi chảy ròng, và tôi thì thào:
"Trâm, em có biết mình đang làm gì không?"Cô đứng dậy, bước đến gần tôi, bàn tay nhỏ nhắn đặt lên ngực tôi, nơi trái tim đang đập điên cuồng. Cô ngước nhìn tôi, đôi mắt to long lanh giờ đây đã tối sầm lại, đục như vực thẳm, và cô thì thầm:
"Em biết. Nhưng em cần anh. Em cần một người đàn ông đủ dũng cảm để bước qua ranh giới. Anh có làm được không, anh Hùng?"Tôi không trả lời. Tôi chỉ đưa tay lên, chạm nhẹ vô má cô - làn da trắng hồng mịn màng ấy giờ đây mát lạnh như sương đêm. Cô nhắm mắt lại, từng hàng mi cong dài rung rinh. Và tôi biết, sau khoảnh khắc này, tôi không thể quay lại được nữa. Mọi thứ - tình bạn, gia đình, sự an toàn - đều có thể bị đốt cháy. Nhưng tôi vẫn làm. Tôi không thể không làm.
Đêm ấy, tôi ngã vào vực sâu.
Và không ai biết rằng, đó mới chỉ là khởi đầu của cơn ác mộng.
Hết phần 2
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!