Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Tình Bạn - Bí Mật Tối Tâm

Tác giả: Song Chi | Ngày: 19/07/2026 11:32 | Loại: Truyện Ngắn

Thể loại: massage, ngoại tình, Truyện nhiều phần, làm tình ở văn phòng, bạn thân, truyện sex hành hạ, làm tình tập thể, bạn học chung lớp, vợ của bạn

Truyện đã hoàn thành (10 phần)

Phần 4: Lần Massage Đầu Tiên

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:



Tôi đã hôn Trâm. Tôi đã ôm Trâm trong căn phòng nhỏ đầy mùi trầm hương, và tôi đã hứa với cô rằng tôi sẽ không để cô rơi vào bóng tối. Nhưng lời hứa đó dễ dàng hơn rất nhiều so với việc thực hiện nó. Sau đêm đó, tôi về nhà với một cảm giác nặng trĩu trong lồng ngực - vừa nhẹ nhõm vì đã thổ lộ với cô, vừa lo sợ vì những gì tôi sắp sửa lao vào.
Trong 3 ngày tiếp theo, tôi không thể tập trung vào bất cứ điều gì. Vợ tôi hỏi tôi có bệnh không. Con tôi hỏi ba mệt hả. Tôi cười trừ, nhưng trong đầu tôi chỉ có hình ảnh Trâm - đôi mắt đỏ hoe, giọng nói nghẹn ngào, và cơ thể nhỏ nhắn run rẩy dưới bàn tay tôi. Tôi biết mình đang đứng trên một con dốc trơn trượt, và càng cố giữ thăng bằng, tôi càng lao nhanh hơn về phía vực thẳm.
Rồi một tối, Dương gọi:
"Mày sang nhà tao nhậu đi, tao có chai rượu nếp mới, ngon lắm. Dũng cũng sẽ sang."
Tôi định từ chối, nhưng rồi tôi nghĩ: Nếu tôi từ chối, Dương sẽ nghi ngờ. Nếu tôi đến, tôi sẽ gặp Trâm. Và dù tôi biết đó là một trò chơi nguy hiểm, tôi không thể ngăn mình khỏi mong muốn được thấy cô, được nhìn cô trong bộ đồ ở nhà, được quan sát cách cô di chuyển trong căn nhà mà cô và Dương cùng ở.
Tôi đến. Dương đã say từ trước khi tôi bước vô. Nó cười hề hề, kéo tôi ngồi xuống, rót rượu đầy ly. Dũng đã ngồi sẵn ở đó, đang nhai tai heo chiên và kể một câu chuyện tào lao về sếp của nó. Không khí như mọi khi: ồn ào, bình thường, và ấm cúng. Nhưng đối với tôi, nó không còn ấm cúng nữa. Nó ngột ngạt. Tôi ngồi đó, cầm ly rượu, và cảm thấy mình như một kẻ xâm nhập, một gián điệp trong chính cuộc đời của bạn mình.
Trâm bước ra. Cô mặc chiếc áo thun trắng rộng và quần short vải, tóc buộc đuôi gà. Khuôn mặt cô hơi nhợt nhạt, nhưng đôi mắt vẫn sáng. Cô chào tôi và Dũng với nụ cười duyên dáng - nụ cười mà không ai có thể nhận ra là đã từng ướt đẫm nước mắt trong vòng tay tôi.
"Anh Hùng, anh Dũng ngồi chơi nha. Em ra ngoài mua chút đồ."
Cô nói, rồi bước ra cửa. Ánh mắt cô lướt qua tôi trong một phần nghìn giây - đủ để tôi hiểu rằng cô biết tôi đang ở đây, và rằng có điều gì đó cô muốn nói. Nhưng cô không nói. Cô đi.
Dương vẫn say, nó nắm tay tôi:
"Mày thấy chưa, vợ tao ngoan không? Đi chợ mua đồ về nấu cho tụi mình."
Tôi gật đầu, nhưng trong lòng tôi đang nghĩ: "Nếu mày biết vợ mày đã làm gì với tao trong tiệm massage, mày có còn nói như vậy nữa không?"
Tối hôm đó, tôi uống nhiều hơn mọi khi. Tôi uống để quên đi cảm giác tội lỗi, để lấp đầy khoảng trống đang ngày càng lớn trong tôi. Nhưng rượu không giúp được gì. Nó chỉ làm cho tôi thêm mơ hồ, thêm bối rối.
Một tuần sau, tôi nhận được tin nhắn từ Trâm:
> Anh Hùng, ngày mai chủ nhật, 2 giờ chiều, tiệm massage. Em sẽ đợi. Em muốn gặp anh.
Tim tôi đập mạnh. Tôi biết cô không chỉ muốn nói chuyện. Tôi biết cô muốn gì - và tôi cũng muốn điều đó. Tôi ghét bản thân mình vì điều đó, nhưng tôi không thể phủ nhận. Tôi trả lời:
> Anh sẽ đến.
Chủ nhật đến. Tôi nói với vợ là đi gặp bạn cũ từ thời đại học. Cô ấy nhìn tôi, hơi cau mày, nhưng không hỏi gì thêm. Tôi ra khỏi nhà, lái xe về phía tiệm massage, lòng nặng trĩu.
Khi tôi bước vô, Trâm đã đợi sẵn. Cô không mặc bộ đồ massage như lần trước, mà mặc một chiếc đầm dài rất thanh lịch, tóc xõa, trang điểm nhẹ. Cô nhìn tôi, mỉm cười, và nói:
"Anh vô phòng số 3 đi. Em sẽ lên sau."
Tôi leo lên cầu thang, mở cửa phòng. Căn phòng vẫn như cũ: ánh đèn vàng, mùi trầm hương, chiếc giường massage ở giữa. Tôi cởi áo, nằm xuống, nhắm mắt. Tim tôi đập nhanh như trống trận.
Một lúc sau, cánh cửa mở. Trâm bước vô, nhưng lần này, cô không mang theo bộ đồ massage. Cô mặc chiếc đầm, và cô ngồi xuống bên cạnh tôi, tay đặt lên vai tôi.
"Anh Hùng," cô thì thầm, "em biết anh đang bối rối. Em cũng vậy. Nhưng em không thể ngừng nghĩ về anh."
Tôi mở mắt, nhìn cô. Khuôn mặt cô xinh đẹp trong ánh đèn vàng, đôi mắt to long lanh, đôi má ửng hồng. Cô cúi xuống, hôn nhẹ lên má tôi, rồi xuống cổ tôi. Tôi khẽ rùng mình. Bàn tay cô di chuyển trên cơ thể tôi, nhẹ nhàng và nóng bỏng.
"Em muốn cho anh một buổi massage" cô nói, giọng khàn khàn, "một buổi massage mà em chưa từng làm cho ai. Chỉ dành cho anh."
Tôi không trả lời. Tôi chỉ nhắm mắt, và để cô làm những gì cô muốn.
Cô bắt đầu xoa bóp lưng tôi bằng dầu thơm, động tác điêu luyện và mềm mại. Nhưng tôi cảm nhận được sự khác biệt: lần này, bàn tay cô không còn run rẩy, không còn miễn cưỡng. Cô đã chấp nhận. Cô đã lao vào cuộc chơi này với tôi.
Khi cô lật tôi nằm ngửa, tôi nhìn thấy khuôn mặt cô đỏ bừng, đôi mắt sáng lên một cách kỳ lạ. Cô đứng dậy, cởi chiếc đầm, để lộ thân hình nhỏ nhắn hoàn hảo. Làn da trắng hồng mịn màng như sữa, vòng ngực căng đầy với hai đầu vú hồng hào đang cương cứng, eo thon nhỏ, và đôi chân dài thẳng tắp. Cái lồn của cô, với hai môi thịt phồng hồng hào và một đám lông đen xoăn mọc thưa, hiện ra đầy mời gọi. Tôi không thể rời mắt. Trâm cúi xuống, nở một nụ cười e thẹn nhưng đầy quyến rũ - nụ cười mà tôi đã từng thấy trên gương mặt trái xoan xinh đẹp ấy trong những bữa nhậu ở nhà Dương. Nhưng lần này, nụ cười ấy dành riêng cho tôi.
Cô cởi chiếc quần đùi của tôi, và khi con cặc tôi cương cứng bật ra, cô không né tránh. Mắt cô mở to, đôi môi hé mở. Con cặc tôi bự và dài, những đường gân nổi rõ uốn lượn dọc thân, đầu khấc đỏ hồng căng mọng. Trâm nuốt nước miếng, tay cô nâng nhẹ lên, các ngón tay cố ôm quanh thân nhưng không thể khép hết được.
"Anh... nó bự quá... dài nữa... em chưa từng thấy... kích thước như thế này."
Cô thì thầm, giọng vừa ngạc nhiên vừa thích thú, mắt không rời khỏi con cặc đang cương cứng trước mặt. Mắt cô sáng lên, môi cô run run. Tôi thấy cô không chỉ ngạc nhiên mà còn bị cuốn hút. Có lẽ cô đang so sánh với Dương - với thằng đàn ông mình lấy làm chồng, nhưng chưa bao giờ cho cô cảm giác choáng ngợp này. Cô cắn môi dưới, một thói quen tôi đã nhận thấy ở cô mỗi khi cô đang cố kìm nén một cảm xúc mạnh. Tay cô run run chạm vô con cặc tôi, các ngón tay lướt nhẹ trên thân, cảm nhận sự nóng bỏng và độ cứng.
"Anh... bự thiệt... và dài nữa..." Cô lặp lại, như thể đang tự xác nhận với chính mình.
Tôi biết đó là lời so sánh với Dương, và dù tôi không nói gì, một cảm giác vừa hãnh diện vừa tội lỗi dâng lên trong tôi. Tôi đang làm một điều kinh khủng với bạn thân mình, nhưng một phần trong tôi không thể phủ nhận rằng tôi thích thú với điều đó.
Trâm bắt đầu dùng tay và miệng phục vụ tôi. Tay cô nắm lấy con cặc tôi, các ngón tay thon dài cố gắng ôm trọn nhưng không thể khép kín vì nó quá bự. Cô ngước nhìn tôi, đôi mắt long lanh như đang hỏi: "Anh có thích không?" Tôi gật đầu, không nói được lời nào. Cô cúi xuống, dùng đầu lưỡi liếm nhẹ từ gốc lên đầu khấc, từng đường lưỡi ướt át và nóng bỏng. Tôi khẽ rên, tay nắm tóc cô. Cô đưa môi bao quanh đầu khấc, từ từ hút vô, má hóp lại, mắt vẫn nhìn tôi. Cảm giác ấy - đôi môi mềm mại, cái lưỡi linh hoạt, và ánh mắt đầy ham muốn của cô - khiến tôi gần như không chịu nổi. Cô bú sâu hơn, cố gắng nuốt cả thân cặc vô trong miệng, nhưng nó quá dài, chỉ lọt được một nửa. Cô không nản, tay sục phần còn lại, miệng di chuyển nhịp nhàng lên xuống, tiếng chụt chụt vang lên trong căn phòng nhỏ. Tôi không thể tin rằng đôi môi này - đôi môi mà mỗi tối vẫn nói với Dương những lời yêu thương - giờ đang quấn quanh dương vật tôi, đang nuốt lấy từng centimet của tôi, đang làm những điều mà có lẽ cô chưa từng làm với chồng mình.
Cô bú cặc tôi một cách mê đắm, mắt thỉnh thoảng nhìn lên, long lanh và đầy ham muốn. Tôi không thể ngừng nghĩ rằng: đôi môi này từng nói lời yêu với Dương, giờ lại đang quấn quanh dương vật của tôi. Cảm giác đó vừa hỗn độn vừa kích thích đến điên loạn.
Tay tôi vô tình lướt qua eo cô khi cô đang bú tôi. Da cô mát lạnh, mịn màng, và tôi cảm thấy cô rùng mình khi tay tôi chạm vô. Tôi đưa tay lên, vuốt nhẹ má cô - nóng ran, mềm mại. Ngón tay tôi lần xuống cổ, xuống xương quai xanh, nơi tôi có thể cảm nhận nhịp tim cô đang đập nhanh. Cô nhắm mắt, cúi đầu sang một bên, để tôi tự do khám phá. Tôi chạm vô hai vú cô, nhẹ nhàng, và cô thở dài. Những cái chạm nhẹ nhàng ấy, dù chỉ thoáng qua, cũng đủ để cả hai đều bừng cháy.
Khi tôi sắp lên đỉnh, tôi nắm tóc cô, kéo cô lại:
"Em dừng lại đi, anh không muốn... không muốn như thế này."
Trâm ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe, nhưng cô cười - một nụ cười vừa ngượng ngùng vừa thân mật:
"Em muốn anh xuất trong miệng em. Em muốn giữ cái bí mật này, một phần của anh, trong em."
Tôi không thể cưỡng lại. Tôi xuất tinh trong miệng cô, và cô nuốt, đôi mắt nhìn thẳng vào tôi. Khoảnh khắc đó, tôi biết mình đã bán rẻ linh hồn mình cho một cảm xúc không thể gọi tên.
Tôi nằm đó, thở hổn hển, nhìn Trâm đang lau khóe miệng bằng mu bàn tay. Đôi môi cô đỏ hơn, hơi sưng vì vừa phải giãn rộng để đón nhận con cặc quá khổ của tôi. Cô cười - nụ cười đầy mệt mỏi nhưng thỏa mãn. Tôi đưa tay kéo cô nằm xuống bên cạnh, ôm cô, cảm nhận cơ thể nhỏ nhắn ấm áp nép vào lòng. Làn da trắng hồng của cô mát lạnh, mịn màng, và tôi đưa ngón tay vuốt nhẹ lên cánh tay cô, cảm nhận từng sợi lông tơ dựng đứng. Cô rùng mình, ngước nhìn tôi với đôi mắt long lanh như vừa khóc.
"Anh..." cô thì thầm, "em chưa bao giờ làm điều này với ai... cái cách anh nhìn em, cái cách anh chạm vô em... nó khác."
Tôi không hỏi khác với ai, nhưng tôi biết đó là so sánh với Dương. Và thay vì cảm thấy tội lỗi, tôi cảm thấy một niềm hãnh diện tội lỗi - tôi đã làm được điều mà chồng cô không thể làm: đánh thức con đàn bà trong cô.
Sau đó, hai đứa nằm bên cạnh nhau trên chiếc giường hẹp. Trâm gối đầu lên cánh tay tôi, hơi thở dần đều lại. Cô thì thầm:
"Anh Hùng, anh có nghĩ hai đứa mình sai không?"
Tôi im lặng một lúc, rồi trả lời:
"Có. Nhưng sai rồi thì không thể sửa được nữa."
Cô siết chặt tay tôi, mắt nhìn lên trần nhà:
"Em sợ lắm. Em sợ anh Dương biết. Nhưng em cũng sợ mất anh."
Tôi quay sang, nhìn cô:
"Em không mất anh. Nhưng tụi mình phải cẩn thận."
Tôi vòng tay ôm cô, cảm nhận cơ thể nhỏ nhắn của cô nép vào tôi. Mùi hương tóc cô, hơi thở của cô, sự ấm áp của da thịt - tất cả khiến tôi muốn giữ cô mãi mãi, nhưng tôi biết đó là một ảo tưởng nguy hiểm.
Khi tôi rời tiệm massage, trời đã tối. Tôi đứng trước cánh cửa, hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Nhưng khi tôi bước ra đường, tôi thấy một chiếc xe quen thuộc đậu bên kia đường. Một chiếc xe màu xám - chiếc xe của Dương.
Tim tôi như ngừng đập. Tôi đứng im, mắt nhìn chằm chằm vô chiếc xe, chờ đợi cánh cửa mở ra, chờ đợi Dương bước xuống với gương mặt đầy phẫn nộ. Nhưng xe không mở cửa. Nó chỉ đậu ở đó, im lìm, như một con thú đang rình rập.
Tôi bước nhanh về phía xe mình, mồ hôi lạnh tuôn ra. Tôi lái xe đi, mắt liên tục nhìn vô kính chiếu hậu. Chiếc xe xám không bám theo tôi. Nó vẫn đậu ở đó, trong bóng tối, như một lời cảnh báo, như một miệng núi lửa sắp sửa phun trào.
Đêm đó tôi không ngủ được. Tôi không biết đó có phải xe của Dương không. Nhưng trong thâm tâm, tôi biết: "bí mật này sẽ không thể giấu được mãi. Và khi nó vỡ tan, mọi thứ sẽ bị thiêu rụi."
Nhưng tôi vẫn không thể dừng lại. Không phải vì tôi không muốn - mà vì tôi đã quá say. Say mùi hương của Trâm, say cái nhìn của cô khi cô ngước mắt nhìn tôi trong khi miệng cô đang làm điều không thể tin nổi. Say cái cách cô nói "em chưa từng thấy... kích thước như thế này" và cái cách cô rùng mình khi tôi chạm vô cơ thể cô. Tôi đã ngã vào vực sâu, và bây giờ, tôi chỉ muốn lao xuống thật nhanh, cho dù biết phía dưới là đá.
Nhưng tôi vẫn không thể dừng lại. Tôi không thể.

Hết phần 4

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách