Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Tình Bạn - Bí Mật Tối Tâm

Tác giả: Song Chi | Ngày: 19/07/2026 11:32 | Loại: Truyện Ngắn

Thể loại: massage, ngoại tình, Truyện nhiều phần, làm tình ở văn phòng, bạn thân, truyện sex hành hạ, làm tình tập thể, bạn học chung lớp, vợ của bạn

Truyện đã hoàn thành (10 phần)

Phần 3: Lần Đầu

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:


Đêm đó, tôi đã chạm vô má Trâm.

Đêm đó, tôi đã nhìn vô mắt cô trong ánh đèn vàng vọt của tiệm massage, và tôi biết mình đã bước qua một ranh giới không thể nào quay lại. Tôi không hôn cô. Tôi không làm gì hơn ngoài việc đặt bàn tay lên làn da trắng hồng mát lạnh của cô, cảm nhận hơi thở của cô ngắn dần, và nhìn thấy hàng mi dài cong vút của cô rung lên khi cô nhắm mắt lại. Nhưng chính khoảnh khắc đó, trong sự im lặng nghẹt thở của căn phòng nhỏ, tôi biết rằng tôi đã phản bội Dương - không chỉ bằng hành động, mà bằng cả trái tim.
Sau đêm ấy, tôi không ngủ được suốt ba ngày liền. Tôi cố gắng tập trung vô công việc, nhưng hình ảnh Trâm trong cái đầm trắng cứ hiện về, đôi mắt cô mở to nhìn tôi, bàn tay cô đặt lên ngực tôi, và giọng nói thì thầm: "Em cần anh. Em cần một người đàn ông đủ dũng cảm để bước qua ranh giới." Tôi tự hỏi mình có phải là người đàn ông đó không, và nếu có, tôi sẽ phải trả giá bằng những gì?
Vợ tôi bắt đầu để ý. Một buổi tối, cô ngồi cạnh tôi trên ghế sô pha, vừa coi ti vi vừa hỏi:
"Anh có chuyện gì hả? Dạo này hay ngồi im vậy?"
Tôi cười, nói chỉ là mệt vì công việc. Nhưng tôi biết cô không tin. Vợ tôi không phải người ngu. Chỉ là cô chọn cách im lặng, như hầu hết những người đàn bà từng trải đều làm - chờ đợi những mảnh ghép tự động xếp vô chỗ của nó, hoặc tự vỡ tan.
Trong khi đó, Dương vẫn vô tư. Nó vẫn gọi tôi mỗi cuối tuần, giọng hớn hở:
"Mày qua nhà nhậu không? Tao có chai rượu mới, ngon lắm. Trâm lại nói sẽ nấu mấy món khoái khẩu của tụi mày."
Mỗi lần nghe giọng nó, tim tôi lại thắt lại. Tôi không thể từ chối, vì nếu từ chối, nó sẽ nghi ngờ. Tôi cũng không thể đến, vì nếu đến, tôi phải đối mặt với Trâm. Nhưng tôi đến. Tôi luôn đến. Bởi vì một phần trong tôi không thể cưỡng lại cái cảm giác được ngồi gần cô, được nhìn cô, được đánh hơi mùi hương cô để lại khi cô lướt qua.
Những buổi nhậu sau đó trở thành những cuộc đấu tranh ngầm. Tôi ngồi đó, uống rượu, cười đùa với Dương và Dũng, nhưng mắt tôi luôn dõi về phía cánh cửa bếp. Trâm xuất hiện, cô bưng món ăn ra, đặt xuống bàn, và ánh mắt hai đứa chạm nhau trong một phần nghìn giây. Không ai khác nhìn thấy. Nhưng tôi thấy. Trong cái chạm mắt ngắn ngủi ấy, tôi đọc được nỗi sợ hãi, sự bối rối, và một thứ gì đó khác - một tia sáng khao khát, nhưng ngay lập tức bị dập tắt bởi vẻ mặt nghiêm nghị của cô.
Dương vẫn ham nhậu, vẫn khoe khoang về vợ. Nó vỗ vai tôi, cười hề hề:
"Thằng Hùng, mày thấy vợ tao đẹp không? Đẹp mà biết lo, tao sướng thiệt."
Tôi gật đầu, cố nở nụ cười. Nhưng trong lòng tôi đang có một cơn sóng ngầm. Tôi muốn nói với Dương: "Mày có biết vợ mày làm gì ở ngoài kia không? Mày có biết tao đã chạm vô mặt cô ấy trong một căn phòng tối mờ không?" Nhưng tôi không nói. Tôi chỉ uống thêm một ly, và một ly nữa, cho đến khi tôi không còn cảm thấy gì ngoài cơn say.
Một tuần sau, tôi quyết định phải gặp Trâm một mình. Tôi không thể chịu đựng được nữa. Cái cảnh vờ vịt, giấu diếm, nhìn nhau như người xa lạ trong khi giữa hai đứa có một bí mật cháy bỏng đang đè nặng. Tôi nhắn tin cho cô, bằng cái số mà cô đã nhắn tôi hôm đó:
> Trâm, anh cần gặp em. Nói chuyện. Chỉ hai đứa mình. Anh hẹn 9 giờ tối mai, quán cà phê cuối phố, nơi anh thấy em ngồi một mình hôm trước. Em đến được không?
Tôi chờ. 10 phút, 20 phút, 1 tiếng. Điện thoại im lặng. Tôi bắt đầu nghĩ rằng mình đã đi quá xa, rằng tôi đã đẩy cô vào một tình thế nguy hiểm. Rồi đến 11 giờ đêm, khi tôi đã nằm trong bóng tối, mắt mở thao láo nhìn trần nhà, điện thoại tôi rung lên một cái. Một tin nhắn:
> Anh đến đi. Nhưng đừng đến quán cà phê. Đến tiệm massage. 10 giờ tối mai. Em sẽ đợi.
Tôi đọc đi đọc lại tin nhắn, tim đập nhanh như trống trận. Cô muốn gặp tôi ở tiệm massage. Nơi cô làm việc. Nơi mà hai đứa đã gặp nhau. Có nghĩa là cô muốn cuộc gặp này phải được giấu kín, không ai có thể biết. Có nghĩa là cô tin tưởng tôi, hoặc cô đang thử thách tôi. Tôi không biết. Nhưng tôi biết mình sẽ đến.
Tối hôm sau, tôi nói vợ là đi nhậu với đồng nghiệp. Cô nhìn tôi, hơi cau mày, nhưng chỉ nói: "Đừng uống nhiều." Tôi gật đầu, mặc áo khoác, và lái xe về phía con phố quen thuộc. Trời lại mưa. Có vẻ như mưa luôn rơi vào những khoảnh khắc quan trọng nhất của tôi.
Tôi bước vô tiệm massage, mùi trầm hương và dầu nóng lại xộc vô mũi. Lần này, tôi không đứng ở cửa như kẻ lạc loài. Tôi gọi tên Trâm. Một người đàn bà khác ở quầy lễ tân nhìn tôi, cười hiểu ý, và chỉ tay lên lầu: "Cô Trâm đợi anh ở phòng số 3, mời anh lên thẳng."
Tôi leo lên cầu thang hẹp, mỗi bước chân như đặt trên lửa. Tôi gõ cửa phòng số 3. Cánh cửa mở ra. Trâm đứng đó, trong bộ đồ massage trắng bó sát, tóc xõa dài, khuôn mặt không trang điểm nhưng vẫn rạng rỡ dưới ánh đèn vàng. Cô nhìn tôi, mỉm cười - không còn là nụ cười e thẹn hay lo lắng, mà là một nụ cười vừa mệt mỏi vừa chấp nhận:
"Anh vô đi. Em không có nhiều thời gian đâu."
Tôi bước vô, cánh cửa đóng lại sau lưng. Căn phòng nhỏ, một cái giường massage ở giữa, đèn vàng dịu, và hương thơm nhè nhẹ quen thuộc - mùi dầu gội của Trâm, mùi mà tôi đã từng ngửi thấy khi cô cúi xuống bên cạnh tôi ở nhà Dương.
"Trâm" tôi nói, giọng trầm khàn, "em có biết mình đang làm gì không?"
Cô không trả lời. Cô bước đến gần tôi, và bắt đầu cởi khuy áo khoác của tôi, từng cái một, chậm rãi. Tay cô hơi run, nhưng ánh mắt vẫn nhìn thẳng vô tôi. Cô nói nhỏ:
"Em biết. Nhưng em không còn lựa chọn nào khác. Anh Dương không biết em mất việc, không biết em nợ tiền, không biết em đang bị ai đó đe dọa. Anh chỉ biết nhậu, và khoe khoang, và nghĩ rằng vợ mình ngoan ngoãn như một con búp bê. Em không còn chịu đựng được nữa."
Trên mặt cô, một giọt nước mắt chảy dài, nhưng cô lau nó đi bằng mu bàn tay một cách quyết đoán.
"Em cần tiền. Em cần người hiểu em. Anh Hùng, anh là người duy nhất, trong số tất cả bạn bè của anh Dương, nhìn thấy em. Không phải như một món đồ chơi hay một bà nội trợ, mà như một con người."
Tôi đứng im, không biết nói gì. Sự thật vừa được phơi bày ra trước mắt tôi, nặng nề và đau đớn. Tôi muốn ôm cô, muốn an ủi cô, nhưng tôi chỉ biết đứng đó, bàn tay để trên cánh tay cô, siết nhẹ.
"Anh sẽ giúp em" tôi thì thầm. "Bằng bất cứ giá nào."
Trâm ngước nhìn tôi, đôi mắt to long lanh ướt đẫm, môi mím chặt. Rồi cô kéo tôi về phía giường massage, nhấn nhẹ vai tôi, nói tôi nằm xuống.
"Đây là công việc của em, anh Hùng. Hãy để em làm nó."
Tôi nằm xuống, nhắm mắt. Có lẽ tôi đang làm điều sai trái. Có lẽ tôi nên đứng dậy và bỏ đi. Nhưng đôi bàn tay của Trâm bắt đầu lướt trên lưng tôi, và tôi hoàn toàn tan chảy.
Cô massage tôi, lần này chuyên nghiệp và chu đáo hơn. Đôi bàn tay nhỏ nhắn nhưng mạnh mẽ, xoa bóp từ bả vai xuống thắt lưng. Tôi cảm nhận được sự chăm chút trong từng động tác, và tôi nhận ra cô đã làm việc này nhiều đến mức nào. Một cảm giác đau xót trộn lẫn với khoái cảm dâng lên trong tôi. Cô đã phải học những động tác này. Cô đã phải làm việc này với bao nhiêu người đàn ông khác chỉ để kiếm sống? Tôi ghét bản thân mình vì đã nghĩ đến điều đó, nhưng nó lại làm tôi càng muốn bảo vệ cô hơn.
Khi cô lật tôi lại, tôi mở mắt nhìn cô. Cô đã cởi cái áo khoác bên ngoài, chỉ còn bộ đồ massage ôm sát, đường cong cơ thể hiện rõ dưới ánh đèn. Vòng ngực căng đầy, eo thon, đôi chân dài mịn màng. Cô ngồi xuống bên cạnh tôi, bắt đầu massage bụng, rồi xuống vùng bẹn. Tay cô khéo léo, nhưng tôi thấy mắt cô nhìn đi chỗ khác, đôi má ửng hồng vì ngượng.
"Em không cần phải làm điều này." Tôi thì thầm.
Cô lắc đầu, không trả lời. Tay cô tiếp tục di chuyển trên vùng bụng dưới và đùi tôi, những ngón tay mềm mại lướt qua lớp quần đùi mỏng, khiến tôi run lên từng đợt. Mỗi cái chạm của cô đều gửi một luồng điện xuyên qua cơ thể tôi. Sự căng thẳng, khao khát và tội lỗi hòa quyện với nhau. Tôi đã quá gần ranh giới. Tôi có thể cảm nhận hơi thở cô phả lên da mình, mùi hương tóc cô thoang thoảng, và tôi biết nếu cô chạm vô thêm một lần nữa, tôi sẽ không thể kiềm chế được. Trong cơn khoái lạc đang bùng nổ, tôi nắm lấy tay cô, kéo cô về phía tôi, và tôi hôn cô - một nụ hôn nồng cháy, như thể tôi đang cố nuốt lấy cả cô vào lòng.
Nụ hôn đầu tiên. Nhanh, nóng bỏng, và đầy tuyệt vọng.
Trâm sững người một giây, rồi cô đáp lại. Môi cô mềm, nóng, có vị mặn của nước mắt. Cô ghì chặt tôi, như thể đang tìm một điểm tựa trong một cơn bão. Hai đứa ôm nhau trong ánh đèn vàng vọt, trong căn phòng nhỏ hẹp, hai con người vừa xa lạ vừa thân thuộc.
Khi tách ra, cô nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe. Giọng cô nghẹn ngào:
"Anh Hùng, em xin anh. Đừng để em đi. Đừng để em rơi vào bóng tối."
Tôi ôm cô, và tôi hứa - bằng cả trái tim của một kẻ sắp sửa đánh mất tất cả.
Nhưng tôi chưa biết rằng, cái hẹn hò bí mật ấy sẽ bị phát hiện sớm hơn tôi tưởng. Và khi Dương, với bộ mặt đầy máu và sự phản bội, gọi tôi vào một cuộc đối chất đẫm nước mắt, mọi thứ sẽ tan vỡ thành hàng ngàn mảnh.
Nhưng đó là chuyện của phần sau. Còn bây giờ, trong đêm mưa ấy, tôi chỉ biết ôm Trâm, và để cảm xúc cuốn trôi mình.

Hết phần 3

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách