Con Đĩ Vợ Tôi
Danh sách phần:
- Phần 1: Lời Tự Thuật Của Tôi
- Phần 2: Hai Thằng Bạn Thân
- Phần 3: Khoảng Trống Ngày Càng Lớn
- Phần 4: Ranh Giới Ngày Càng Mỏng
- Phần 5: Hành Động Cụ Thể
- Phần 6: Không Còn Giả Vờ Nữa
- Phần 7: Tôi Không Còn Tránh Nữa
- Phần 8: Không Còn Dừng Lại Nữa
- Phần 9: Buổi Sáng Sau
- Phần 10: Thói Quen Mới
- Phần 11: Khoảng Cách Mới
- Phần 12: Thêm Một Người
- Phần 13: Thói Quen Mới
- Phần 14: Sau Đêm Đó
- Phần 15: Lời Nói
- Phần 16: Cặc Cong
- Phần 17: Chơi Em
- Phần 18: Khám Phá Những Điều Mới
- Phần 19: Đêm Với Hưng
- Phần 20: Cuộc Gặp Sau Đêm Ấy
- Phần 21: Đôi Mắt Trong Nhà
- Phần 22: Những Ngày Có Như
- Phần 23: Ranh Giới
Phần 22: Những Ngày Có Như
Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ:
18px
Highlight:
Như đã ở nhà tôi được ba ngày.Ba ngày, và tôi đã thấy cô ấy tắm bốn lần. Không phải tôi cố tình canh giờ. Tôi chỉ mở ứng dụng camera mỗi khi tôi ở một mình, và mỗi lần tôi mở ra, có một phần trong tôi hy vọng sẽ thấy cô ấy trong phòng tắm. Và tôi đã thấy. Lần nào cũng vậy. Cô ấy tắm vào những giờ khác nhau, có lúc sáng sớm, có lúc chiều muộn, có lúc sau khi đi dạo về. Và mỗi lần, tôi đều không thể rời mắt khỏi màn hình điện thoại.Đêm đầu tiên tôi thấy cô ấy tắm, tôi đã xuất tinh trong quần. Đêm thứ hai, tôi cố kiềm chế, nhưng khi thấy cô ấy đứng dưới vòi nước, đám lông đen ngắn xoăn ướt sũng bám sát vào da mu, tôi không thể không đưa tay xuống. Đêm thứ ba, tôi đã chuẩn bị sẵn khăn giấy. Tôi zoom cận cảnh, nhìn thấy từng cọng lông, từng giọt nước chảy xuống khe lồn của cô ấy. Tôi thấy rõ hơn cả khi nhìn Ngọc, vì camera zoom cận cảnh đến mức không thể tưởng tượng được. Tôi thấy hai môi lồn hồng hào của Như khép hờ, thấy cái lỗ nhỏ xíu giữa hai mép thịt khi cô ấy đứng thẳng, và thấy cách nó hé mở khi cô ấy cúi người kỳ cọ chân. Tôi thấy cặp vú của cô ấy căng tròn, mỗi lần cô ấy cử động, chúng lại đung đưa theo một cách tự nhiên và gợi cảm mà tôi chưa từng thấy ở Ngọc. Không phải Ngọc không đẹp. Nhưng Như trẻ hơn, tươi mới hơn, và cái sự non nớt của cô ấy lại làm tôi khao khát theo một cách khác.Tôi đã xuất tinh ba lần trong ba đêm, mỗi lần đều mạnh hơn lần trước. Và mỗi lần, tôi đều tự hứa với mình rằng đây là lần cuối. Nhưng tôi biết đó là dối trá.
Ban ngày, cuộc sống vẫn bình thường.Ngọc đi làm về lúc 5 giờ chiều, rồi chúng tôi cùng đi siêu thị mua đồ ăn tối. Cô ấy vẫn là người vợ đảm đang, vẫn lo cho bữa cơm gia đình, và giờ còn phải lo thêm cho Như. Cô ấy nấu dư một ít để trưa mai Như có đồ ăn sẵn, vì cả hai vợ chồng tôi đều ăn cơm ở quán gần công ty, không về nhà vào buổi trưa."Em sợ con bé đói," Ngọc nói, khi đang xếp thức ăn vào hộp. "Nó còn đang ôn thi, phải ăn uống đầy đủ."Tôi nhìn Ngọc. Cô ấy vẫn đẹp, vẫn chu đáo, vẫn là người vợ mà tôi yêu. Nhưng có một sự khác biệt nhỏ trong mắt cô ấy — một sự thiếu thốn, một sự bứt rứt mà tôi nhận ra ngay. Tôi biết cô ấy đang nhớ những đêm với Quốc, với Tiến, với Hưng. Tôi biết cô ấy đang nhớ cái cảm giác bị nhiều người đàn ông đụ, bị chơi đến mức không còn biết mình là ai. Và tôi biết cô ấy đang phải nhịn, vì Như đang ở đây."Em có sao không?" tôi hỏi.Ngọc nhìn tôi, và tôi thấy cô ấy mỉm cười, nhưng nụ cười không hoàn toàn thật."Em không sao," cô ấy nói. "Chỉ là... hơi nhớ. Em không biết nữa. Có lẽ em bị nghiện rồi."Tôi không hỏi thêm. Tôi biết cô ấy đang nói về những đêm với đám đàn ông, về cái cảm giác bị lấp đầy và bị xé toạc. Và tôi cũng biết cô ấy đang phải chịu đựng sự thiếu thốn đó.
Như ngồi ở bàn ăn, tóc buộc đuôi ngựa, mặc một cái áo thun trắng mỏng và quần short vải. Cô ấy đang ăn cơm, vừa ăn vừa kể chuyện về những người bạn ở quê, về những dự định của cô ấy cho kỳ thi đại học. Cô ấy nói chuyện rất vui, rất tự nhiên, và mỗi khi cô ấy cười, tôi lại thấy tim mình đập nhanh hơn một chút."Anh rể, anh có thể giúp em mấy bài toán không?" Như hỏi, mắt cô ấy long lanh."Dĩ nhiên," tôi nói. "Anh cũng từng học khối A mà."Như cười, và tôi thấy cô ấy thích thú. Cô ấy thích tôi giúp cô ấy, thích những lúc tôi ngồi gần cô ấy để chỉ bài, thích cái cách tôi giải thích từng bước một cách kiên nhẫn. Tôi cũng thích điều đó. Tôi thích được ngồi gần cô ấy, thích nhìn thấy những đường cong của cơ thể cô ấy qua lớp áo thun mỏng, thích thấy lằn xì-líp ren in dưới lớp vải quần short khi cô ấy ngồi.Ngọc cũng vui. Cô ấy cười nhiều hơn khi có Như ở nhà. Có lẽ vì cô ấy cũng thích cô em họ của mình, thích có thêm một người để trò chuyện, để chia sẻ. Nhưng tôi cũng thấy cô ấy có những lúc ngồi im, mắt nhìn vào khoảng không, như đang nghĩ về một cái gì đó khác.Tôi biết cô ấy đang nghĩ về việc được đụ.
Một buổi tối, sau khi Như đã vào phòng, Ngọc ngồi trên giường, nhìn tôi. Cô ấy nói:"Anh có thể xin nghỉ hai ngày để dắt Như đi chơi không? Dẫn nó đi mấy địa điểm thi, để đến ngày thi nó không phải mất công tìm kiếm. Rồi dẫn nó đi dạo một vòng thành phố cho nó biết đường. Em cũng muốn nó thoải mái, vui vẻ.""Được," tôi nói. "Anh sẽ sắp xếp."Ngọc im lặng một lúc. Rồi cô ấy nói, giọng nhỏ hơn:"Em cũng muốn... anh biết mà... em nhớ. Nhưng có Như ở đây, em không thể."Tôi nhìn cô ấy. Tôi thấy sự bứt rứt trong mắt cô ấy, thấy sự khao khát không thể nói thành lời."Em có muốn anh gọi một trong hai thằng đến không?" tôi hỏi. "Khi Như ngủ?"Ngọc lắc đầu."Không được. Nó có thể dậy. Nó có thể nghe thấy. Em không muốn nó biết."Tôi gật đầu. Tôi hiểu. Và tôi cũng biết rằng Ngọc đang phải chịu đựng, đang phải nhịn, và điều đó làm cô ấy khó chịu hơn cô ấy muốn thừa nhận."Em có muốn đi đến nhà Hưng không?" tôi hỏi. "Một đêm? Anh sẽ nói với Như là em đi dự sinh nhật bạn và ở lại chơi."Ngọc nhìn tôi, mắt cô ấy sáng lên."Anh nghĩ em có thể không?""Anh nghĩ em có thể. Anh sẽ lo."Ngọc mỉm cười, và lần đầu tiên trong nhiều ngày, tôi thấy cô ấy thật sự vui.Nhưng trong đầu tôi, tôi đã nghĩ về một điều khác. Nếu Ngọc đi đến nhà Hưng, tôi sẽ ở nhà một mình với Như. Tôi sẽ có cả một đêm để ở gần cô ấy, để nhìn cô ấy, để tận hưởng sự hiện diện của cô ấy. Tôi sẽ có thể thấy cô ấy trong những khoảnh khắc riêng tư, có thể thấy cô ấy trong bộ đồ ngủ mỏng manh, có thể thấy cô ấy khi cô ấy không biết tôi đang nhìn.Ý nghĩ đó làm tôi cứng lên ngay lập tức.
Hai ngày xin nghỉ của tôi bắt đầu vào thứ Năm.Sáng hôm đó, tôi dậy sớm hơn mọi khi. Không phải vì tôi muốn, mà vì tôi không thể ngủ được. Tôi đã nghĩ về ngày hôm nay suốt đêm. Tôi sẽ ở bên Như, một mình với cô ấy, cả một ngày dài. Tôi sẽ dẫn cô ấy đến những địa điểm thi, đi dạo phố, và tôi sẽ có cơ hội để nhìn cô ấy, để gần cô ấy, để cảm nhận sự hiện diện của cô ấy.Tôi bước ra khỏi phòng ngủ và thấy Như đang ngồi ở bàn ăn sáng, mặc một chiếc áo thun trắng mỏng và quần jean bó. Tóc cô ấy buộc đuôi ngựa, khuôn mặt tươi tắn, và khi cô ấy nhìn thấy tôi, cô ấy cười."Anh rể dậy sớm ghê," cô ấy nói. "Em tưởng anh còn ngủ nữa.""Anh thức dậy sớm để chuẩn bị," tôi nói. "Hôm nay anh sẽ dẫn em đi khám phá thành phố."Như cười, và tôi thấy mắt cô ấy sáng lên."Em háo hức lắm. Em chưa bao giờ đi chơi với anh rể một mình."Câu nói đó làm tôi cứng lên một chút. Tôi không biết cô ấy có ý gì, nhưng tôi không muốn nghĩ về điều đó. Không phải bây giờ.
Chúng tôi bắt đầu bằng việc đi đến các địa điểm thi.Tôi đưa Như đến trường đại học nơi cô ấy sẽ thi, chỉ cho cô ấy cổng chính, vị trí phòng thi, và những quán ăn gần đó. Cô ấy chăm chú lắng nghe, ghi nhớ từng chi tiết, và thỉnh thoảng hỏi tôi những câu hỏi về cách di chuyển, về giờ giấc, về những thứ cô ấy cần chuẩn bị."Sao anh rể biết nhiều thế?" cô ấy hỏi."Anh cũng từng thi đại học mà," tôi nói. "Cách đây hơn mười năm, nhưng anh vẫn nhớ."Như cười."Anh rể dễ thương ghê."Tôi không biết phải nói gì. Tôi chỉ mỉm cười và tiếp tục lái xe.
Sau đó, chúng tôi đến phố đi bộ Nguyễn Huệ.Như chưa bao giờ thấy một nơi như thế này — rộng rãi, thoáng đãng, với những tòa nhà cao tầng và những hàng cây xanh mát. Cô ấy đi bên cạnh tôi, mắt sáng lên vì thích thú, thỉnh thoảng chỉ vào một tòa nhà hay một bức tượng và hỏi tôi đó là gì."Em thấy thành phố đẹp quá," cô ấy nói. "Em ước gì em được sống ở đây mãi.""Em có thể," tôi nói. "Nếu em đậu đại học."Như nhìn tôi, và tôi thấy một tia hy vọng trong mắt cô ấy."Anh rể nghĩ em có thể đậu không?""Anh nghĩ em có thể," tôi nói. "Em thông minh mà."Cô ấy cười, và tôi thấy cô ấy vui. Tôi cũng vui. Tôi thích nhìn cô ấy vui.
Khi chúng tôi đến khu phố Tây Bùi Viện, mọi thứ trở nên khác hẳn.Như chưa bao giờ thấy nhiều người nước ngoài như vậy. Cô ấy nhìn những cô gái tóc vàng xinh đẹp, những anh chàng da trắng cao lớn, và những người da đen với mái tóc xoăn đặc trưng. Cô ấy hỏi tôi đủ thứ: họ đến từ đâu, họ nói tiếng gì, họ sống ở đây như thế nào."Sao họ đẹp thế?" cô ấy hỏi, khi nhìn một cô gái tóc vàng đang ngồi ở quán cà phê."Em cũng đẹp mà," tôi nói, và tôi thấy má cô ấy ửng đỏ.Nhưng rồi cô ấy nhìn thấy một anh chàng da đen đang ngồi ở một quán cà phê khác. Anh ta nhìn cô ấy, và tôi thấy cô ấy hơi sợ. Cô ấy chưa bao giờ thấy một người da đen trực tiếp như vậy, và ánh mắt của anh ta có vẻ đầy tò mò và thèm khát. Cô ấy nắm tay tôi, siết chặt."Anh rể..." cô ấy nói, giọng hơi run. "Anh ta nhìn em kìa.""Đừng sợ," tôi nói. "Anh ở đây."Tôi nắm tay cô ấy, và tôi thấy cô ấy thở phào nhẹ nhõm. Cô ấy không buông tay tôi ngay. Cô ấy giữ nó, như thể tôi là điểm tựa duy nhất của cô ấy trong thế giới xa lạ này.Và tôi không muốn cô ấy buông.
Chúng tôi đi qua một đoạn đường hẹp, nơi có rất nhiều người đang tụ tập để xem một sự kiện gì đó. Đám đông dày đặc, và tôi phải ôm eo Như để giữ cô ấy không bị lạc."Đi trước đi," tôi nói. "Anh sẽ đi sau để giữ em."Như gật đầu, và cô ấy bắt đầu chen qua đám đông. Tôi đi sau cô ấy, một tay ôm eo cô ấy, và tôi cảm nhận được từng chuyển động của cơ thể cô ấy. Mỗi lần cô ấy bước, mông cô ấy lại chạm nhẹ vào người tôi. Và con cặc của tôi bắt đầu cương cứng.Tôi cố gắng kiểm soát, nhưng không thể. Càng lúc càng đông, càng lúc càng chật, và mỗi lần Như nhích người về phía trước, mông cô ấy lại ép sát vào con cặc của tôi. Tôi có thể cảm nhận được sự ấm áp từ cơ thể cô ấy qua lớp quần jean mỏng, và tôi biết rằng cô ấy cũng cảm nhận được sự cương cứng của tôi.Đến giữa đám đông, cô ấy dừng lại. Cô ấy nắm lấy hai tay tôi, kéo chúng lên phía trước, và tôi ôm cô ấy sát hơn. Mông cô ấy ép chặt vào con cặc của tôi, và tôi có thể cảm nhận được cô ấy đang cố tình làm điều đó. Cô ấy quay đầu lại, nhìn tôi, và cười.Tôi không biết phải nói gì. Tôi chỉ cười lại, và tôi ôm cô ấy chặt hơn. Con cặc của tôi đang cứng đến mức đau, và tôi biết rằng cô ấy biết điều đó. Nhưng cô ấy không né tránh. Cô ấy chỉ đứng đó, để tôi ôm cô ấy, để tôi cảm nhận cô ấy.Và tôi không muốn đám đông này tan đi.
Khi chúng tôi cuối cùng cũng thoát khỏi đám đông, Như buông tôi ra và bước sang một bên. Cô ấy không nói gì về những gì vừa xảy ra. Nhưng tôi thấy má cô ấy vẫn còn đỏ, và tôi thấy cô ấy đang thở hơi gấp."Cảm ơn anh rể," cô ấy nói, giọng nhỏ hơn bình thường. "Em sợ bị lạc.""Không có gì," tôi nói, cố giữ giọng bình thường. "Anh đã hứa sẽ giữ em mà."Như nhìn tôi, và tôi thấy một cái gì đó trong mắt cô ấy. Không phải sự sợ hãi. Không phải sự ngây thơ. Một cái gì đó khác — sự tò mò, sự khao khát, hoặc có lẽ là một sự hiểu biết.Chúng tôi tiếp tục đi, nhưng không khí giữa hai chúng tôi đã thay đổi. Tôi không còn chỉ là anh rể của cô ấy nữa. Tôi là người đàn ông đã ôm cô ấy trong đám đông, đã cảm nhận cô ấy, và đã để cô ấy cảm nhận tôi.
Tối hôm đó, khi chúng tôi về nhà, Như vào phòng tắm trước.Tôi ngồi trong phòng làm việc, mở ứng dụng camera, và tôi thấy cô ấy. Cô ấy đang đứng dưới vòi nước, tóc ướt, cơ thể trần truồng. Nước chảy xuống cặp vú căng tròn, xuống bụng, xuống đám lông đen ngắn xoăn trên mu lồn. Cô ấy xoa xà phòng lên người, và tôi thấy tay cô ấy di chuyển chậm hơn bình thường.Rồi cô ấy dừng lại. Cô ấy đứng yên, tay đặt trên thành vòi tắm, và tôi thấy cô ấy đang nhắm mắt. Tay kia của cô ấy di chuyển xuống, xuống bụng, và tôi thấy ngón tay cô ấy chạm vào đám lông đen xoăn. Cô ấy xoa nhẹ, rồi đẩy sâu hơn. Tôi thấy ngón tay cô ấy biến mất giữa hai môi lồn, và tôi thấy cô ấy rùng mình.Cô ấy thủ dâm. Ngay trong phòng tắm. Ngay trước camera mà cô ấy không biết.Tôi thấy ngón tay cô ấy di chuyển nhanh hơn, và tôi thấy cô ấy ngả đầu ra sau, môi hé mở. Tôi thấy cô ấy đang lên đỉnh, thấy cơ thể cô ấy căng lên, thấy những ngón chân cô ấy co lại. Và khi cô ấy xong, cô ấy đứng đó, thở dốc, nước vẫn chảy xuống người cô ấy.Tôi đã xem toàn bộ. Tôi đã thấy từng chi tiết. Và tôi đã xuất tinh trong quần, không thể kiềm chế được.Tôi biết rằng tôi đã bị cuốn vào một cái gì đó không thể dừng lại. Tôi biết rằng tôi đang bị hấp dẫn bởi Như theo một cách mà tôi không thể kiểm soát. Và tôi biết rằng tôi sẽ không thể dừng lại.
Đêm đó, khi Ngọc về nhà, cô ấy thấy tôi đang ngồi trong phòng khách. Cô ấy ngồi xuống bên cạnh tôi, và cô ấy nói:"Anh có chuyện gì vậy? Trông anh khác lắm."Tôi nhìn cô ấy, và tôi không biết phải nói gì. Tôi không thể nói với cô ấy rằng tôi đã thấy Như tắm, rằng tôi đã thấy cô ấy thủ dâm, rằng tôi đã xuất tinh khi nhìn cô ấy. Tôi không thể nói với Ngọc rằng tôi đang bị cuốn hút bởi em họ của cô ấy."Anh không có gì," tôi nói. "Anh chỉ mệt thôi."Ngọc nhìn tôi, và tôi thấy cô ấy không tin. Nhưng cô ấy không hỏi thêm. Cô ấy chỉ gật đầu, và cô ấy nói:"Em sẽ đi ngủ. Anh cũng nên nghỉ ngơi đi."Tôi gật đầu, và tôi nhìn cô ấy bước vào phòng ngủ. Tôi ngồi đó, một mình trong phòng khách, và tôi nghĩ về những gì đã xảy ra. Tôi nghĩ về Như, về cơ thể cô ấy, về đám lông đen ngắn xoăn trên mu lồn của cô ấy. Tôi nghĩ về cái cách cô ấy đã nhìn tôi trong đám đông, về cái cách cô ấy đã để tôi ôm cô ấy.Và tôi biết rằng tôi sẽ không thể dừng lại.
Hết Phần 22
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Danh sách phần:
- Phần 1: Lời Tự Thuật Của Tôi
- Phần 2: Hai Thằng Bạn Thân
- Phần 3: Khoảng Trống Ngày Càng Lớn
- Phần 4: Ranh Giới Ngày Càng Mỏng
- Phần 5: Hành Động Cụ Thể
- Phần 6: Không Còn Giả Vờ Nữa
- Phần 7: Tôi Không Còn Tránh Nữa
- Phần 8: Không Còn Dừng Lại Nữa
- Phần 9: Buổi Sáng Sau
- Phần 10: Thói Quen Mới
- Phần 11: Khoảng Cách Mới
- Phần 12: Thêm Một Người
- Phần 13: Thói Quen Mới
- Phần 14: Sau Đêm Đó
- Phần 15: Lời Nói
- Phần 16: Cặc Cong
- Phần 17: Chơi Em
- Phần 18: Khám Phá Những Điều Mới
- Phần 19: Đêm Với Hưng
- Phần 20: Cuộc Gặp Sau Đêm Ấy
- Phần 21: Đôi Mắt Trong Nhà
- Phần 22: Những Ngày Có Như
- Phần 23: Ranh Giới
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!