Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Con Đĩ Vợ Tôi

Tác giả: Thiên Bảo | Ngày: 26/08/2026 00:24 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: Truyện nhiều phần, bạn thân, truyện sex hành hạ, làm tình tập thể, em họ/bà con, bạn học chung lớp, vợ của bạn, hành hạ thể xác, khao khát, dục vọng, nhóm bạn thân, ham muốn thầm kín, truyện người lớn, 18+, quan hệ tập thể, bạn thân đại học, người vợ hiền nhưng dâm, nội dung nhạy cảm, không dành cho người dưới 18, bdsm, diễn đàn ẩn danh, bú lồn, bú cặc, bứt lông lồn, mạnh bạo, em vợ - anh rể, em vợ, anh rể, ghen tuông, khoái cảm, bứt lông, vợ dâm đãng

Truyện chưa hoàn thành (phần 23)

← Phần trước Phần sau →

Phần 23: Ranh Giới

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:


Bữa tối hôm đó diễn ra như bao bữa tối khác, nhưng với tôi, nó mang một hương vị đặc biệt. Ngồi ở bàn ăn, tôi nhìn Ngọc và Như đang trò chuyện rôm rả, và tôi biết rằng trong vài giờ nữa, mọi thứ sẽ thay đổi.
Ngọc nói về công ty, về mấy cô đồng nghiệp hay tám chuyện, về những lần đi mua sắm cùng bạn bè. Cô ấy kể một câu chuyện dài về một lần bị lạc trong siêu thị, và cả hai chị em cười nghiêng ngả. Như thì kể về những người bạn ở quê, về những trò đùa hồi cấp ba, về những dự định cho tương lai.
Tôi cũng tham gia, giả vờ như không có gì khác lạ. Tôi nói về thời sự, về những vụ ồn ào trên báo, về mấy trend đang hot trên Facebook. Như hào hứng lắm, cô ấy biết hết mấy trào lưu mới, kể cả những cái tôi chưa từng nghe. Tôi nhìn cô ấy nói, nhìn đôi mắt sáng lên, nhìn nụ cười rạng rỡ, và tôi lại nghĩ về đêm nay. Về cơ thể cô ấy. Về đám lông đen ngắn xoăn trên mu lồn. Về cái cách cô ấy thủ dâm trong phòng tắm.
Con cặc tôi cương lên một chút dưới bàn. Tôi phải dịch ghế để che đi.
Ngọc không hề nhắc đến chuyện cô ấy sẽ đi đâu tối nay. Tôi cũng không nói. Cả hai chúng tôi đều giữ bí mật đó, như một trò chơi ngầm giữa vợ chồng. Như chỉ là một cô bé vô tư, không biết gì về những gì đang diễn ra phía sau bức màn.
Nhưng trong đầu tôi, hai dòng suy nghĩ đang chạy song song. Một là hình ảnh Ngọc sắp bị Hưng đụ, sắp rên rỉ, sắp đạt cực khoái, có thể có cả Hùng tham gia, hai anh em nó lại xé toạc cái lồn cô ấy suốt đêm nay. Hai là hình ảnh Như, cái lồn non nớt của cô ấy, đám lông đen ngắn xoăn, và đêm dài tối nay sẽ ra sao khi chỉ còn hai chúng tôi. Một bên là sự hoang dại, một bên là sự non nớt. Một bên tôi đã quá quen thuộc, một bên tôi chưa từng chạm vào.
Tôi có nên thức để xem Ngọc và Hưng trên camera không? Có nên để điện thoại mở để nghe những gì xảy ra? Hay tôi sẽ dành thời gian đó cho Như, để gần cô ấy, để nhìn cô ấy, để tận hưởng sự hiện diện của cô ấy?
Tôi chưa có câu trả lời. Nhưng tôi biết rằng tôi sẽ không ngủ đêm nay.

Ăn xong, Như phụ Ngọc dọn dẹp.
Hai chị em đứng dưới bếp, rửa chén, nói chuyện đủ thứ của phụ nữ. Tôi ngồi trong phòng khách, không nghe rõ từng câu, chỉ nghe tiếng chén đũa và tiếng cười của hai chị em. Tôi mở ứng dụng camera trên điện thoại, nhìn thấy cả hai đang cúi xuống bồn, vai sát nhau, cùng rửa, nói chuyện vui vẻ. Có vẻ hai chị em cũng hợp nhau. Ngọc thì luôn chu đáo, Như thì vui vẻ, và tôi thấy hai người như hai chị em thật sự.
Tôi đóng ứng dụng lại. Không phải vì tôi không muốn xem. Mà vì tôi sợ nếu tôi xem lâu, tôi sẽ không kiềm chế được.

Lúc sau, Như bưng đĩa trái cây lên.
Hai chúng tôi ngồi xem tivi, ăn trái cây, nhưng thật ra ai cũng đang cầm điện thoại. Tiếng phim trên tivi chỉ là nền. Như có lẽ đang lướt Facebook. Tôi cũng giả vờ lướt, rồi mở camera phòng ngủ.
Trên màn hình, Ngọc đang cầm khăn tắm lau người. Cô ấy có lẽ mới từ buồng tắm bước ra, da còn hơi ướt, vài giọt nước chạy từ cổ xuống ngực rồi mất trong khăn. Nhìn mặt cô ấy vui vẻ thấy rõ. Cô ấy đi đi lại lại trước gương, gỡ khăn tắm ra, xoay người qua lại, nhìn hai vú mình, nhìn cặp mông căng, nhìn xuống cái lồn nhiều lông.
Tay Ngọc bóp mông khi xoay về phía gương. Rồi lại nâng hai vú lên, tự vặn nhẹ đầu vú, nhìn mình trong gương rồi cười tủm tỉm, miệng nói gì đó một mình. Tôi đeo AirPods vào. Lúc ấy tiếng phòng khách bị đẩy ra xa. Ngọc ưỡn cái lồn sát gương, hai tay nặn hai múi thịt trắng lên xem kỹ. Tôi đoán chắc cô ấy thấy có dấu đỏ hay gì đó. Rồi cô ấy xoa đám lông đen xoăn, nắm một chùm bên này vuốt lên rồi ép xuống, nắm chùm bên kia kéo căng như đang thử xem có đau không. Xong lại nắm cả đám lông kéo lên, vặn nhẹ, rồi giật nhẹ như cách Hưng hành hạ cô ấy lần trước. Cô ấy cười. Cái cười ấy làm tôi cứng ngay trên ghế, cạnh đĩa trái cây, cạnh Như — cô em họ của vợ.
Cô ấy vuốt cho đám lông gọn lại, rồi mặc xì-líp ren mỏng. Xoay qua xoay lại nhìn mình có đẹp không. Giọng Ngọc thì thầm lọt vào tai nghe của tôi, rõ đến từng chữ, như cô ấy đang nói sát lỗ tai tôi:
"Hôm nay em cho anh cái lồn này luôn. Anh phải làm em sướng hơn hôm trước mới được đó. Chồng em đã đồng ý để hai đứa mình làm tình suốt đêm nay rồi. Em nhớ anh, nhớ con cặc anh lắm. Đêm nay em phải khám phá kỹ con cặc cong của anh mới được. Không biết anh Hùng có tham gia không nhưng em mê hai con cặc của hai anh em anh rồi. Em vẫn nhớ, em không thể quên được cái đêm đó. Anh Trường không thể biết được, cũng không thể hiểu được em đã sướng cỡ nào."
Tôi ngồi chết lặng trên ghế sofa. Những lời thì thầm của Ngọc vang vọng trong tai tôi, và tôi cảm thấy một cảm xúc hỗn độn dâng trào trong lồng ngực. Cô ấy đang nói với chính mình, với Hưng, với cái lồn của cô ấy — nhưng không phải với tôi. Và điều này làm tôi vừa đau vừa kích thích.
Tôi thấy cô ấy cười tươi, nhìn rất hớn hở và mong chờ. Cô ấy tự hào về cơ thể mình, về hai vú căng mọng, về cái lồn lông đen xoăn, về cặp mông căng tròn. Cô ấy mất một lúc chỉ để nhìn cơ thể mình trong gương với cái xì-líp. Sau đó, cô ấy mặc áo lót vào, lại xoay nhìn cơ thể mình, nâng vú mình trước gương, lại nghĩ ngợi gì và cười nữa.
Tôi ngồi đó, con cặc cứng đến mức đau, và tôi không thể ngừng nghĩ về những lời cô ấy vừa nói. "Em mê hai con cặc của hai anh em anh rồi." Ngọc đã thừa nhận điều này. Cô ấy đã thừa nhận rằng cô ấy thích bị hai anh em Hưng chơi, thích bị hành hạ, thích cái đau và cái sướng hòa quyện vào nhau. Và cô ấy đang háo hức chờ đợi đêm nay.
Và tôi, thay vì ghen tức, lại thấy kích thích. Tôi thấy cô ấy đang thuộc về tôi theo một cách khác — một cách mà tôi có thể chia sẻ cô ấy với Hưng, với Hùng, và vẫn là người cô ấy yêu.
Tôi cũng nghĩ về Như. Về cô em họ của vợ, về cơ thể trẻ trung của cô ấy, về đám lông đen ngắn xoăn trên mu lồn của cô ấy. Và tôi tự hỏi: liệu tôi có thể có cả hai không? Một người vợ sẵn sàng bị người khác chơi, và một cô em họ trẻ đẹp đang khao khát được yêu?
Tôi không biết câu trả lời. Nhưng tôi biết rằng tôi sẽ không ngủ đêm nay.
Rồi cô ấy mặc cái váy đen dài ngang gối, cái váy đẹp nhất mà cô ấy từng khoe với tôi. Trang điểm nhẹ, tay cầm túi sách, cô ấy đi ra phòng khách.
Tôi liền tắt ứng dụng camera trên điện thoại.

Ngọc xuất hiện trước mặt tôi và Như. Cô ấy đẹp. Đẹp theo một cách khác hẳn những lúc cô ấy ở nhà — rạng rỡ, tự tin, và có một thứ ánh sáng trong mắt mà tôi biết là sự mong chờ.
Như nhìn Ngọc, mắt cô ấy mở to.
"Chị đẹp quá! Chị đi đâu mà đẹp như vậy?"
Ngọc cười, hơi bối rối.
"Chị đi dự sinh nhật đứa bạn thân. Chắc ở lại luôn, không về nhà đêm nay đâu."
Như nhìn tôi, rồi nhìn lại Ngọc. Cô ấy có vẻ bất ngờ.
"Anh rể để chị đi vậy hả? Chị đẹp thế này, anh không sợ mất chị sao?"
Tôi biết Như đang chọc. Nhưng tôi cũng thấy một tia gì đó trong mắt cô ấy — có lẽ là sự tò mò, có lẽ là sự ngạc nhiên vì tôi không tỏ ra ghen.
"Chị vui với bạn bè là chính," tôi nói. "Anh không lo."
Ngọc nhìn tôi, và tôi thấy cô ấy nháy mắt. Một cái nháy rất nhanh, chỉ dành cho tôi.
"Em đi nha," Ngọc nói. "Sáng mai thứ Bảy chắc không về sớm đâu. Sợ chơi suốt đêm."
Cô ấy nháy mắt thêm lần nữa, rồi bước ra cửa.
Tôi nhìn cô ấy đi. Khi cửa đóng lại, tôi biết Hưng đang đợi ngoài cổng. Và ngay lúc đó, điện thoại tôi rung lên — một tin nhắn từ Hưng với link camera.
Tôi để đó. Chưa mở. Tôi biết Ngọc chưa về nhà nó, và tôi sẽ có thời gian sau.

Như ngồi xuống cạnh tôi, mắt cô ấy vẫn còn nhìn về phía cửa như thể vẫn chưa tin.
"Anh rể, anh thật sự không lo hả?" cô ấy hỏi. "Chị Ngọc đẹp như vậy, mà anh còn để chị ấy đi chơi qua đêm."
Tôi nhìn Như. Cô ấy ngây thơ. Cô ấy không biết gì về những gì đang diễn ra phía sau bức màn.
"Anh tin chị," tôi nói. "Tình yêu là tin tưởng."
Như nhìn tôi, và tôi thấy một cái gì đó trong mắt cô ấy. Không phải sự ngạc nhiên. Một cái gì đó khác — sự tò mò, sự khao khát, hoặc có lẽ là một sự hiểu biết về tôi.
"Anh rể lãng mạn ghê," cô ấy nói, giọng nhỏ hơn.
Tôi không nói gì. Tôi chỉ nhìn cô ấy, và tôi cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ. Như đang bắt đầu mở lòng với tôi.
"Anh rể," cô ấy nói, "em có thể tâm sự với anh không?"
"Tất nhiên," tôi nói. "Em cứ nói."
Như im lặng một lúc. Rồi cô ấy bắt đầu kể. Cô ấy kể về người yêu cũ, về những ngày đầu yêu nhau, về sự ngây thơ của cô ấy khi tin tưởng anh ta. Cô ấy kể về cách anh ta phản bội cô ấy, về những ngày cô ấy khóc, và về quyết định chia tay giữa năm lớp 12 để tập trung thi đại học.
"Em đã tin anh ấy," cô ấy nói. "Em đã cho anh ấy tất cả. Và anh ấy đã phản bội em."
Tôi nhìn cô ấy. Mắt cô ấy đỏ hoe, nhưng cô ấy không khóc.
"Em thông minh mà," tôi nói. "Em sẽ tìm được người tốt hơn."
Như nhìn tôi, và tôi thấy một tia hy vọng trong mắt cô ấy.
"Anh rể nghĩ em có thể tìm được không?"
"Anh nghĩ em có thể," tôi nói. "Em xứng đáng."
Cô ấy cười, một nụ cười nhẹ nhàng. Và tôi thấy cô ấy đến gần hơn một chút, vai cô ấy chạm vào vai tôi.
"Cảm ơn anh," cô ấy nói.
Tôi không nói gì. Tôi chỉ để cô ấy dựa vào tôi, và tôi cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể cô ấy.

Điện thoại tôi rung lên. Tôi nhìn màn hình — Ngọc gọi.
Tôi không muốn rời đi. Hơi ấm từ cơ thể Như, cái cách cô ấy dựa vào tôi, tất cả đều khiến tôi muốn ở lại. Nhưng điện thoại vẫn rung, và tôi biết rằng cuộc gọi đó sẽ mang lại cho tôi điều gì đó mà tôi cần.
Tôi đặt tay lên vai Như. Da cô ấy mềm và ấm dưới lớp vải mỏng, và tôi cảm nhận được hơi thở của cô ấy hơi ngừng lại một chút. Tôi muốn ở lại, nhưng tôi biết tôi cần phải nghe cuộc gọi này.
"Anh có cuộc gọi công việc," tôi nói, giọng tôi hơi khàn. "Em ngồi chơi đi."
Như nhìn tôi. Đôi mắt cô ấy sáng lên một chút, và tôi thấy cô ấy đang tự hỏi điều gì đó. Nhưng cô ấy không hỏi. Cô ấy chỉ mỉm cười.
"Em đợi anh."
Như gật đầu, và tôi bước vào phòng làm việc, đóng cửa lại.
Tôi mở máy, và tôi nghe thấy tiếng Ngọc từ bên kia.
"Anh nghe được không? Có Như đó hả anh?" cô ấy hỏi, giọng nhẹ nhàng.
"Anh nghe được," tôi nói. "Không có Như. Anh đang trong phòng làm việc."
Trong nền là tiếng động cơ xe, tiếng mưa rơi, và tiếng Hưng đang nói gì đó.
"Em đang trên xe với anh Hưng," Ngọc nói. "Anh có muốn nghe không?"
"Anh muốn," tôi nói. "Anh sẽ nghe."
Tôi đặt điện thoại xuống bàn, mở loa ngoài. Tôi nghe thấy tiếng Hưng hỏi Ngọc:
"Em nhớ anh không?"
Ngọc im một lúc. Rồi cô ấy nói, giọng nhỏ:
"Em nhớ con cặc cong của anh."
Hưng cười.
"Em nói nhớ anh đi. Trường không ghen đâu. Nó thích mà."
Tôi nghe tiếng Ngọc thì thầm:
"Em nhớ anh..."
Hưng không trả lời ngay. Tôi nghe tiếng nó thở dài, như thể đang tận hưởng câu nói đó.
"Em nói lại đi," Hưng nói, giọng khàn khàn. "Anh muốn nghe em nói thêm."
Ngọc im lặng một lúc. Rồi tôi nghe tiếng cô ấy thì thầm:
"Em nhớ anh. Nhớ cái cách anh chơi em. Nhớ cái cách anh làm em sướng."
"Em nhớ cái gì nhất?" Hưng hỏi, giọng nó thấp xuống, như thể đang thì thầm vào tai cô ấy.
Tôi nghe tiếng Ngọc thở gấp, rồi tiếng cô ấy nói:
"Em nhớ cái cách anh bóp lồn em. Nhớ cái cách anh kéo lông lồn em. Nhớ cái cách anh đụ em bằng con cặc cong của anh."
Hưng cười, nhưng không phải cười vui. Nó cười như thể nó đã đạt được điều nó muốn.
"Em có nhớ ai khác không?" nó hỏi.
Ngọc im lặng. Rồi tôi nghe tiếng cô ấy run run:
"Em nhớ chồng em. Nhưng em nhớ anh theo một cách khác."
"Khác thế nào?"
"Em nhớ anh như nhớ một cơn nghiện," Ngọc nói, giọng vừa thành thật vừa ngạc nhiên với chính mình. "Em nhớ cái cảm giác bị anh chơi đến mức em không còn biết mình là ai."
Tôi ngồi trong phòng làm việc, con cặc cứng đến mức đau. Tôi đã muốn nghe điều này. Tôi đã muốn cô ấy nói ra những điều này. Và Hưng đã làm đúng những gì tôi mong đợi.
"Anh biết em nhớ," Hưng nói. "Anh biết em đã nhịn cả tuần. Anh biết em không chịu được lâu. Và anh biết chồng em đã cho phép em được nhớ anh theo cách đó."
Ngọc không trả lời. Nhưng tôi nghe thấy tiếng cô ấy thở dài, như thể đang thừa nhận một sự thật.
"Em có biết gì không?" Hưng nói, giọng nó trở nên nghiêm túc hơn. "Anh không chỉ muốn em nhớ anh. Anh muốn em yêu anh."
Tôi nghe tiếng Ngọc ngạc nhiên:
"Sao anh nói vậy?"
"Vì anh biết Trường đang nghe," Hưng nói, giọng nó bình thản. "Dù em có thật sự yêu anh đi nữa, nó sẽ không giận hay ghen gì cả, miễn em vẫn là vợ nó. Vì vậy em có thể nói yêu anh cho nó nghe. Nó thích điều này."
Tôi im lặng. Hưng đã nói đúng. Và tôi không nói gì để phủ nhận.
Ngọc im lặng một lúc. Rồi tôi nghe tiếng cô ấy hỏi, giọng vẫn còn hoài nghi:
"Anh nói anh Trường thật sự muốn vậy? Em có thể yêu một người đàn ông khác ngoài ảnh thật sao? Như... yêu anh hả? Anh ấy sẽ không giận nếu em nói yêu anh sao?"
"Anh biết Trường rõ hơn em nghĩ," Hưng nói, giọng nó trở nên trầm và ấm. "Nó đã nói với anh rằng nó thích em yêu người khác mà vẫn là vợ nó. Nó không ghen. Nó chỉ muốn em được sướng, được yêu, và được tự do. Em có thể yêu anh. Em có thể nói yêu anh. Và nó sẽ không giận."
Tôi im lặng. Hưng đã nói đúng. Và tôi cũng không nói gì để phủ nhận. Tôi đã nói với nó như vậy.
Ngọc im lặng một lúc. Rồi tôi nghe tiếng cô ấy hỏi, giọng nhỏ hơn:
"Anh... anh yêu em hả?"
"Anh yêu em," Hưng nói, không chút do dự. "Anh không đòi em bỏ Trường. Anh chỉ muốn em biết rằng em có thể yêu anh mà không sợ hãi. Và anh muốn Trường nghe thấy điều này."
Ngọc thở dài, một tiếng thở dài như vừa được trút bỏ một gánh nặng.
"Anh Hưng... anh khéo léo ghê," cô ấy nói, giọng vừa ngạc nhiên vừa dịu dàng. "Em không ngờ anh lại có thể làm em nói ra những điều này."
"Anh biết em cần nói ra," Hưng nói. "Và anh biết Trường cần nghe."
Tôi nghe tiếng vải sột soạt, rồi tiếng Ngọc thở dài. Một tiếng thở dài không phải vì ngạc nhiên, mà là vì thoải mái, như thể cô ấy đã chờ đợi điều này từ lâu.
"Và bây giờ, anh muốn em," Hưng nói, giọng nó trầm xuống. "Không chỉ nói nữa. Anh muốn chạm vào em."
Tôi nghe tiếng hôn. Tiếng hôn kéo dài, ngấu nghiến, và tôi nghe thấy tiếng Hưng bóp vú Ngọc qua lớp váy.
"Bóp vú em đi," Ngọc rên. "Bóp mạnh vào anh."
Tiếng vải sột soạt, tiếng Ngọc thở gấp, và giọng Hưng thì thầm:
"Em thích bị vặn đầu vú phải không?"
"Có... vặn đi anh... đừng vặn mạnh quá... anh chơi nếu anh thích..."
Tôi nghe tiếng Ngọc rên, một tiếng rên kéo dài, và tiếng Hưng cười.
"Em thích bị đau mà. Vợ thằng Trường thích bị anh chơi cho đau đây mà. Giờ tới cái lồn. Cái lồn em đâu? Ngồi sát vô anh..."
Rồi tôi nghe tiếng Ngọc kêu lên khi Hưng kéo lông lồn cô ấy:
"Á... kéo... kéo mạnh hơn... anh luôn thích hành hạ em mà... giờ em thích rồi..."
"Em nói cho Trường nghe đi," Hưng nói, giọng nó trở nên dẫn dắt. "Nói cho nó biết anh đang làm gì với em."
Ngọc rên, và tôi nghe tiếng cô ấy nói, giọng đứt quãng:
"Anh Hưng... đang bóp lồn em... anh ấy đang kéo lông lồn em... anh ấy luôn muốn hành hạ vợ người ta..."
"Em có thích như vậy không?" Hưng hỏi.
"Có... em thích... em chiều anh hết rồi... anh đã chơi em sướng nhất mà... thân thể này anh có chừa chỗ nào đâu..."
"Em thích bị anh kéo lông lồn lắm hả? Nói cho Trường nghe."
Ngọc rên to hơn:
"Em thích... em thích bị anh Hưng kéo lông lồn... em thích bị anh ấy chơi..."
Xe vẫn đang chạy. Tôi nghe tiếng mưa rơi trên nóc xe, tiếng cần gạt nước đều đều, và thỉnh thoảng là tiếng còi xe từ xa. Nhưng tôi chỉ tập trung vào những gì đang xảy ra trong xe.
Tôi nghe tiếng Ngọc sờ soạng, tiếng cô ấy tìm thấy dây kéo quần Hưng, tiếng dây kéo được kéo xuống. Rồi tiếng cô ấy thở dài, một tiếng thở dài đầy thoả mãn, như thể cô ấy vừa tìm thấy một thứ đã mất từ lâu.
"Con cặc của anh..." Ngọc thì thầm, giọng vừa vui mừng vừa khao khát. "Em nhớ nó quá... em nhớ cái cong của nó..."
Tôi nghe tiếng Ngọc cầm con cặc Hưng, tiếng cô ấy vuốt ve, tiếng mân mê từ dái đến đầu khấc.
"Em muốn bú cặc anh," Ngọc nói, giọng cô ấy hơi run. "Em muốn bú con cặc cong của anh trên xe, ngay lúc anh đang lái. Em nhớ nó quá. Em không chờ đến nhà anh được đâu."
Tôi nghe tiếng Hưng cười, và tiếng ghế hơi dịch ra sau một chút, như thể nó đang tạo không gian cho cô ấy.
"Em nhớ nó lắm hả?" Hưng hỏi. "Vậy em bú cặc anh cho đỡ nhớ đi. Anh cũng nhớ cái lồn này..."
Tôi nghe tiếng Ngọc di chuyển, tiếng cô ấy cúi xuống, và tiếng bú cặc bắt đầu vang lên trong xe. Tiếng chụt chụt, tiếng thở dốc, và tiếng Hưng rít lên mỗi khi cô ấy ngậm sâu.
Trong lúc đó, tôi vẫn nghe thấy tiếng tay Hưng bóp mông Ngọc, tiếng vỗ mông nhẹ, và tiếng Ngọc cười mỗi khi cô ấy nhả ra vì lồn cô ấy nứng không chịu nổi.
"Á... kéo... kéo nữa..." Ngọc rên giữa những lần bú. "Anh cứ kéo lông lồn em... nhéo hột le em... nhưng sao em thích quá... đừng làm mạnh nha anh..."
Tôi nghe tiếng Hưng cười, và tôi biết nó đang tận hưởng từng giây phút.
"Em có nhớ lần trước không?" Hưng hỏi, giọng nó như đang thúc giục. "Lúc hai con cặc đã cùng trong lồn em đó?"
Ngọc im lặng. Tôi nghe tiếng cô ấy ngừng bú, và tôi biết cô ấy đang suy nghĩ.
"Em..." Ngọc nói, giọng cô ấy hơi ngập ngừng. "Em nhớ..."
"Nhớ gì?" Hưng hỏi, giọng nó nhẹ nhàng nhưng đầy dẫn dắt. "Em nhớ cái gì?"
Ngọc im lặng một lúc lâu. Tôi nghe tiếng cô ấy thở gấp, và tôi biết cô ấy đang đấu tranh với chính mình.
"Em nhớ..." Ngọc nói, giọng cô ấy nhỏ hơn, như thể cô ấy đang thú nhận một bí mật. "Em nhớ lúc hai con cặc cùng vào lồn em..."
Hưng không nói gì, và tôi biết nó đang đợi.
"Em nhớ lúc anh Hùng tham gia," Ngọc nói, giọng cô ấy run run. "Em nhớ lúc em bị hai anh em anh chơi cùng lúc..."
Tôi nghe tiếng Hưng thở dài, và tôi biết nó hài lòng.
"Em có biết Trường thích nghe điều này không?" Hưng hỏi. "Nó thích nghe em nói về cái đêm đó. Nó thích nghe em nói về cảm xúc của em khi em bị hai con cặc đụ cùng lúc."
Ngọc không trả lời. Nhưng tôi nghe tiếng cô ấy thở gấp, và tôi biết cô ấy đang hiểu ra.
"Em nói thật đi," Hưng nói. "Em có thích cái đêm đó không?"
"Có..." Ngọc nói, giọng cô ấy nhỏ nhưng rõ ràng. "Em thích... em thích bị hai con cặc đụ cùng lúc..."
Và rồi xe dừng lại.
Tôi nghe tiếng phanh, tiếng động cơ tắt, và tiếng mưa vẫn rơi đều bên ngoài. Hưng ngả ghế tài xế ra hết phía sau, và tôi nghe tiếng Ngọc thở gấp.
"Lên đây," Hưng nói, giọng nó trầm và ấm. "Lên người anh."
Tôi nghe tiếng Ngọc di chuyển, tiếng cơ thể cô ấy trườn lên người Hưng. Tôi nghe tiếng cô ấy rên khi cô ấy ngồi lên, và tôi biết cô ấy đang cố gắng điều chỉnh.
"Chậm thôi," Ngọc nói, giọng cô ấy run run. "Chậm thôi anh... em muốn cảm nhận từng chút một..."
Tôi nghe tiếng cô ấy từ từ hạ xuống, tiếng cặc trượt vào lồn cô ấy từng chút một. Tôi nghe tiếng Ngọc rên, một tiếng rên dài và đầy cảm xúc.
"Đầy... đầy lồn em..." Ngọc thì thầm, giọng cô ấy như đang khóc. "Em nhớ cái cảm giác này... em nhớ cặc anh... trời ơi... con cặc cong này..."
Khi cô ấy đã ngồi hết xuống, tôi nghe tiếng cô ấy thở dài, một tiếng thở dài đầy thoả mãn.
"Hết rồi... lút hết rồi anh... nó ngọ ngoạy trong lồn em... ôi... phê... phê quá..."
Tôi nghe tiếng Hưng siết chặt thân thể cô ấy, hai tay nó vỗ nhẹ rồi bóp mạnh cặp mông cô ấy. Tôi chỉ có thể tưởng tượng ra cảnh đó — hai cơ thể trần truồng áp vào nhau, lồn và cặc hòa làm một, trong không gian tối tăm của chiếc xe giữa đêm mưa.
"Da của em..." Hưng thì thầm, giọng nó đầy xúc động. "Da của em ấm quá... anh nhớ cái cảm giác này... cơ thể này đang thuộc về anh..."
Tôi nghe tiếng hôn. Tiếng hôn kéo dài, ngấu nghiến, và tôi nghe thấy tiếng hai cơ thể trần truồng áp vào nhau. Hưng đang ôm thân thể trần truồng của vợ tôi. Lồn vợ tôi đang tròng vô con cặc nó. Tôi nghe tiếng Ngọc rên nhẹ, và tôi biết cô ấy đang tận hưởng từng giây phút.
"Sướng..." Ngọc thì thầm, giọng cô ấy như đang mê mẩn. "Sướng quá... em không thể tin được... em nhớ cái cảm giác này... em đã không ngủ được..."
Tôi nghe tiếng Ngọc nhấc mông lên rồi hạ xuống, và tôi nghe tiếng cặc trượt ra vào lồn cô ấy — mỗi lần hạ xuống là một tiếng thở dài đầy thoả mãn, mỗi lần nhấc lên là một tiếng rên như không muốn rời đi. Tôi nghe tiếng cô ấy rên, và tôi nghe tiếng Hưng thở gấp.
"Em cưỡi anh đi," Hưng nói, giọng nó đầy khao khát. "Cưỡi cặc anh đi..."
Tôi nghe tiếng Ngọc cưỡi Hưng, tiếng da thịt va chạm, tiếng cô ấy rên, và tiếng Hưng bóp mông cô ấy. Tôi nghe tiếng Ngọc lên đỉnh, và tôi nghe tiếng cô ấy hét lên trong xe.
"Sướng... sướng lồn em... sướng quá anh Hưng ơi..."
Và rồi tôi nghe tiếng Hưng mở cửa xe. Tiếng gió ùa vào, tiếng Ngọc ngạc nhiên:
"Anh... sao anh mở cửa? Ra ngoài hả?"
"Xuống xe đi," Hưng nói, giọng nó đầy quyết tâm. "Anh muốn đụ em ngoài trời. Anh muốn gió thổi qua da em, muốn mưa lạnh trên người em trong khi anh làm em nóng. Anh muốn cả thế giới nghe thấy em rên."
Tôi nghe tiếng Ngọc ngần ngừ, rồi tiếng cô ấy bước xuống xe. Tôi nghe tiếng mưa, tiếng gió, và tiếng Hưng đẩy cô ấy vào cửa xe.
"Chổng mông lên," Hưng nói. "Anh sẽ đụ em ngay đây."
Tôi nghe tiếng Ngọc rên khi Hưng vỗ mông cô ấy khi đẩy cô ấy vào cửa xe, tiếng cô ấy thở gấp, và tiếng Hưng đưa cặc vào lồn cô ấy từ phía sau.
"Á... lạnh... mà sướng... sao sướng quá anh... cặc anh lại trong lồn em rồi..."
Tiếng da thịt va chạm vang lên trong không gian tối tăm. Tôi nghe tiếng gió, tiếng xe máy ở xa, và tiếng Ngọc rên lớn hơn. Tiếng vỗ mông liên tục, tiếng hôn lên lưng cô ấy, và tôi nghe thấy tiếng Ngọc nói giữa những tiếng rên:
"Sướng... sướng lồn em... hoang dã quá... em chưa bao giờ bị đụ ngoài trời... trời ơi..."
Rồi tôi nghe có tiếng xe máy đến gần. Tiếng Hưng thì thầm:
"Ngồi xuống. Bú cặc anh."
Tôi nghe tiếng Ngọc quỳ xuống, tiếng cô ấy ngậm cặc Hưng. Tiếng xe máy đi qua, không dừng lại, và tôi nghe tiếng Hưng thở dài khi nó đi xa dần.
Tiếng xe máy đã khuất hẳn. Không còn âm thanh nào khác ngoài tiếng gió thổi qua những hàng cây và tiếng mưa vừa tạnh còn đọng lại trên lá.
"Đứng dậy," Hưng nói, giọng nó khàn đi vì ham muốn. "Anh muốn đụ em đứng. Hôm nay cho cái lồn này sướng tê tái."
Tôi nghe tiếng Ngọc đứng dậy, tiếng cô ấy thở gấp, và tiếng Hưng di chuyển. Rồi tôi nghe tiếng Ngọc kêu lên khi Hưng ẵm cô ấy lên, hai tay nó đỡ lấy mông cô ấy, và tiếng cặc đâm vào lồn cô ấy từ dưới lên.
"Á... sâu... sâu quá..." Ngọc rên, tôi tưởng tượng hai tay cô ấy quàng qua cổ Hưng. "Đụ em... đụ em đứng thế này... lút hết rồi con cặc này..."
Tiếng da thịt va chạm vang lên, nhẹ hơn lúc nãy nhưng sâu hơn, và tôi nghe tiếng Ngọc thở gấp khi cơ thể cô ấy bị nâng lên rồi hạ xuống trên con cặc của Hưng. Những tiếng kêu "phụp phụp" phát ra giữa đêm đầy gió xen lẫn tiếng lá rơi.
"Sướng... sướng lồn em... sướng quá đi..." Ngọc rên, giọng cô ấy gần như không còn là giọng nói nữa, chỉ là những tiếng rên rỉ không thành lời.
Tôi nghe tiếng Hưng thở nặng, và tôi biết nó đang cố gắng giữ bình tĩnh nhưng đang bị cuốn theo cảm xúc.
"Anh đang đụ em đứng... trong đêm tối... không ai nhìn thấy..." Hưng nói, giọng nó gần như thì thầm. "Em có thích mình chơi thế này không?"
"Có... em thích... em thích bị anh đụ đứng... em thích cảm giác này... thích hai đứa trần truồng..."
Hưng đụ cô ấy thêm một lúc, rồi tôi nghe tiếng nó hạ Ngọc xuống, tiếng cô ấy thở dốc.
"Lên capo," Hưng nói. "Anh sẽ đụ em trên capo."
"Trời đất... anh... nữa hả anh? Em sướng ghê mà..."
Tôi nghe tiếng Ngọc di chuyển, tiếng cô ấy nằm lên nắp capo xe, tiếng thân thể trần truồng chạm vào kim loại lạnh. Rồi tiếng Hưng đứng trước mặt cô ấy, tiếng hai người hôn nhau. Tôi đang tưởng tượng hai tay nó đặt lên đùi cô ấy, mở rộng chúng ra.
"Em nằm đó đi," Hưng nói, giọng nó như đang ra lệnh. "Anh sẽ đụ em cho em nhớ đời."
Tiếng da thịt va chạm vang lên — phạch... phạch... phạch — hòa với tiếng gió thổi qua những hàng cây, tiếng lá rơi xào xạc, và tiếng Ngọc rên như không còn kiểm soát được nữa. Tôi nghe tiếng Ngọc rên lớn, và tôi nghe tiếng Hưng thở gấp khi nó đẩy vào từng nhịp một.
"Á... sướng... sướng lồn em... đụ em... đụ mạnh hơn..."
Tiếng Ngọc rên thất thanh khi Hưng kéo đứt một vài sợi lông lồn của cô ấy:
"Á... đau... đau mà sướng... kéo... kéo nữa... nhưng nhẹ thôi anh... đứt lông em rồi..."
Tiếng Ngọc rên khi Hưng cắn vú cô ấy, và tôi nghe tiếng cô ấy lên đỉnh, tiếng hét của cô ấy vang vọng trong đêm vắng, hòa với tiếng gió và tiếng lá cây xào xạc:
"Aaaa... sướng... sướng chết em... sướng lồn em... cắn... cắn đi anh..."
Tiếng thở của cả hai, tiếng gió, tiếng lá cây. Tôi nghe tiếng Hưng thở nặng, và tôi biết nó sắp xuất. Nhưng nó không xuất. Nó chỉ dừng lại, thở dốc, và tôi nghe tiếng nó thì thầm:
"Chưa. Anh chưa muốn xong. Anh muốn đụ em lúc về nhà. Sướng lắm hả em?"
Tôi nghe tiếng Ngọc thở gấp, và tôi nghe tiếng Hưng kéo cô ấy xuống khỏi capo, tiếng cô ấy bước vào xe lại, tiếng cửa đóng, và tiếng hôn.
"Em sướng lạ," Ngọc thì thầm. "Em chưa bao giờ bị đụ hoang dại như vậy. Ngoài trời, đụ chổng mông, đụ đứng, trên capo, có xe chạy qua... cảm xúc em khó tả lắm..."
"Anh biết em sẽ thích," Hưng nói. "Anh biết mình cùng thích hoang dại."
Rồi tôi nghe tiếng Ngọc rên lần nữa — Hưng đang bú lồn cô ấy trong xe.
"Sướng... bú em nữa hả... bú lồn em đi..."
Tiếng nổ máy xe. Tiếng xe chạy. Và tôi nghe thấy tiếng Hưng bắt Ngọc bú cặc nó trên đường về nhà nó, tiếng Ngọc vừa bú vừa rên, tiếng nước bọt, tiếng thở.
Tôi ngồi đó, con cặc cứng đến mức đau, và tôi nghe vợ mình đang bú cặc của người đàn ông khác trên đường về nhà anh ta. Đêm nay cái lồn vợ tôi một đêm trọn vẹn sẽ không biết thế nào.

Rồi tiếng gõ cửa.
"Anh rể? Mưa đã tạnh rồi. Anh còn nghe điện thoại nữa hả? Em mang trà lên cho anh nè."
Tôi giật mình. Tôi vội tắt điện thoại, cất vào túi, nhưng tôi không biết Như đã đứng ở cửa bao lâu, có nghe thấy gì không. Con cặc vẫn còn cứng, nhưng tôi cố kiềm chế.
"Ừ... anh ra ngay," tôi nói, giọng hơi khàn.
Tôi đứng dậy khỏi ghế và bước ra khỏi phòng làm việc. Nhưng trước khi tôi bước hẳn ra ngoài, tôi dừng lại ở ngưỡng cửa. Phòng làm việc của tôi không bật đèn — tôi đã tắt từ lúc bắt đầu cuộc gọi, vì tôi chỉ cần ánh sáng từ màn hình điện thoại. Ánh sáng từ hành lang hắt vào phía sau tôi, đủ để chiếu sáng căn phòng một cách mờ ảo, nhưng đủ để tôi nhìn thấy cô ấy.
Con cặc của tôi vẫn còn cứng, và tôi phải cố gắng giữ bình tĩnh khi nhìn thấy cô ấy đứng đó, gần như trần truồng dưới ánh sáng mờ.
Như đứng ở hành lang, cách tôi khoảng một mét. Ánh sáng từ đèn hành lang chiếu từ phía sau cô ấy, tạo thành một đường viền sáng quanh cơ thể cô ấy, và làm cho lớp vải mỏng của chiếc áo ngủ trở nên gần như trong suốt.
Tôi thấy rõ cô ấy không mặc áo ngực. Hai vú của cô ấy căng tròn, và tôi có thể thấy đường viền của hai đầu vú đang hơi nhô lên dưới lớp vải. Tôi nhìn xuống, và tôi thấy rằng cô ấy cũng không mặc xì-líp. Làn da dưới áo ngủ trơn tru, và khi ánh sáng chiếu qua lớp vải, tôi có thể thấy — rõ ràng hơn tôi tưởng — bóng dáng của đám lông đen xoăn ngắn ở phía dưới bụng cô ấy.
Chiếc quạt trên tường phòng làm việc — tôi đã quên tắt nó từ lâu — vẫn đang quay đều. Một luồng gió từ chiếc quạt thổi về phía tôi, nhưng tôi đang đứng ở ngưỡng cửa, trong khi cô ấy đứng ở hành lang, cách tôi khoảng một mét. Luồng gió từ quạt xoáy qua không gian giữa chúng tôi, thổi về phía cô ấy trước khi tôi kịp nhận ra. Chiếc áo ngủ của cô ấy áp sát vào người, và tôi thấy rõ hình dạng của cặp vú cô ấy — hai quả núi nhỏ căng tròn với hai đầu vú nhô lên rõ ràng. Tôi thấy bụng cô ấy phẳng lì, và tôi thấy phần dưới của cô ấy — một vùng tối mờ nơi có đám lông đen ngắn xoăn, vài sợi lông lồn dài hơn đang nhẹ bay bay dưới luồng gió yếu ớt từ chiếc quạt.
Như đứng yên. Cô ấy không di chuyển. Đôi mắt cô ấy nhìn tôi trong bóng tối của phòng làm việc, và tôi biết cô ấy đang nhìn thấy tôi, đang thấy bóng dáng của tôi trong ánh sáng mờ, và có lẽ — tôi không dám chắc — nhưng có lẽ cô ấy cũng thấy con cặc của tôi vẫn đang cương cứng trong quần.
Quạt quay đi. Áo ngủ của cô ấy lại rũ xuống. Như vẫn đứng yên. Ánh mắt cô ấy không rời khỏi tôi.
Quạt quay trở lại. Một luồng gió khác thổi qua, một lần nữa áo ngủ cô ấy áp sát vào người. Một lần nữa tôi thấy hai vú căng tròn, đôi chân dài, và đám lông đen ngắn xoăn phía dưới. Và tôi thấy đôi mắt của cô ấy — sáng, tò mò, và có một cái gì đó như sự mời gọi.
Tôi tự hỏi liệu cô ấy có thấy con cặc của tôi không. Tôi đang đứng trong bóng tối, nhưng ánh sáng từ hành lang hắt vào phía sau tôi, chiếu sáng người tôi từ phía trước — nhưng tôi đứng ở ngưỡng cửa, nửa trong bóng tối, nửa trong ánh sáng. Có lẽ cô ấy thấy, có lẽ không. Nhưng tôi biết chắc rằng cô ấy đang nhìn vào mắt tôi, và ánh mắt cô ấy không hề né tránh.
Quạt quay đi lần nữa. Không khí tĩnh lặng trở lại. Tôi bước ra khỏi phòng làm việc.
Như vẫn đứng đó, tay cầm tách trà, và cô ấy mỉm cười. Giọng cô ấy không hề có vẻ nghi ngờ, nhưng tôi biết cô ấy đã thấy ít nhất là một phần của những gì đã xảy ra.
"Anh nghe điện thoại lâu quá," cô ấy nói, giọng nhẹ nhàng. "Em sợ anh bị gì."
"Không có gì," tôi nói, cố giữ giọng bình thường. "Chỉ là công việc."
Như nhìn tôi một lúc. Ánh mắt cô ấy di chuyển xuống một chút — xuống ngực tôi, xuống bụng tôi — và tôi biết cô ấy đang nhìn thấy con cặc của tôi vẫn còn cương cứng trong quần. Dù ánh sáng có yếu, nhưng đủ để thấy hình dáng của nó. Cô ấy không nói gì. Cô ấy chỉ nhìn, rồi nhìn lên mắt tôi.
"Em pha trà cho anh. Uống đi cho ấm."
Tôi nhận tách trà, và tôi thấy ngón tay cô ấy chạm vào tay tôi. Một cái chạm nhẹ, nhưng tôi cảm nhận được hơi ấm từ cô ấy.
"Cảm ơn em," tôi nói.
Như cười, và cô ấy bước sang một bên để tôi ra khỏi hành lang.
"Anh ra uống trà với em đi. Em không muốn ngồi một mình."
Tôi nhìn cô ấy. Cô ấy đẹp. Cô ấy trẻ. Và tôi biết rằng đêm nay vẫn còn dài. Tôi biết rằng cô ấy đã chuẩn bị cho đêm nay. Tôi biết rằng cô ấy đang chờ đợi một cái gì đó, và tôi không biết liệu tôi có thể cưỡng lại hay không.
Tôi nghĩ về Ngọc. Tôi nghĩ về những gì cô ấy đang làm với Hưng. Tôi nghĩ về cái cách cô ấy đang bị đụ, đang rên, đang sướng. Và tôi nghĩ về Như, về cô em họ của vợ tôi, về cơ thể trẻ trung của cô ấy, về đám lông đen ngắn xoăn trên mu lồn của cô ấy. Tôi nghĩ về cái cách cô ấy đã dựa vào tôi trong đám đông, cái cách cô ấy đã để tôi ôm cô ấy, cái cách cô ấy đã thủ dâm trong phòng tắm khi nghĩ rằng tôi không nhìn thấy.
Tôi biết rằng nếu tôi bước ra ngoài, nếu tôi ngồi uống trà với cô ấy, sẽ có một cái gì đó xảy ra. Một phần trong tôi muốn nói không, muốn quay vào phòng và đóng cửa lại, để giữ mọi thứ an toàn. Nhưng một phần khác, phần điên rồ hơn, đang thúc giục tôi bước tới, ngồi xuống cạnh cô ấy, và để chuyện gì sẽ xảy ra. Tôi nghĩ về Ngọc, về những gì cô ấy đang làm. Và tôi nghĩ rằng nếu cô ấy có thể được tự do như vậy, thì tại sao tôi lại không?
"Được," tôi nói, giọng tôi hơi khàn.
Tôi bước ra khỏi hành lang, và tôi thấy Như đã ngồi trên sofa, tay cầm tách trà, đôi mắt cô ấy nhìn tôi như thể cô ấy đã biết tôi sẽ đến. Tôi ngồi xuống cạnh cô ấy, và tôi không biết mình đang bắt đầu một cuộc chơi mới hay đang kết thúc một cuộc chơi cũ.

Hết Phần 23

Còn tiếp…

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

← Phần trước Phần sau →

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách