Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Con Đĩ Vợ Tôi

Tác giả: Thiên Bảo | Ngày: 26/08/2026 00:24 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: Truyện nhiều phần, bạn thân, truyện sex hành hạ, làm tình tập thể, em họ/bà con, bạn học chung lớp, vợ của bạn, hành hạ thể xác, khao khát, dục vọng, nhóm bạn thân, ham muốn thầm kín, truyện người lớn, 18+, quan hệ tập thể, bạn thân đại học, người vợ hiền nhưng dâm, nội dung nhạy cảm, không dành cho người dưới 18, bdsm, diễn đàn ẩn danh, bú lồn, bú cặc, bứt lông lồn, mạnh bạo, em vợ - anh rể, em vợ, anh rể, ghen tuông, khoái cảm, bứt lông, vợ dâm đãng

Truyện chưa hoàn thành (phần 23)

Phần 6: Không Còn Giả Vờ Nữa

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:


Sau đêm đó, tôi biết rằng mình đã vượt qua một ranh giới.
Không phải chỉ trong đầu tôi nữa. Những gì tôi tưởng tượng đã bắt đầu len vào thực tế, và thực tế ấy đang thay đổi Ngọc theo cách tôi không thể kiểm soát hoàn toàn. Cô ấy vẫn là vợ tôi, vẫn dịu dàng, vẫn quan tâm. Nhưng có một điều gì đó trong mắt cô ấy, một tia sáng mới mẻ mà tôi chưa từng thấy trước đây. Một sự tự tin, một sự tò mò, một cái gì đó đang chờ đợi được khám phá.
Tôi bắt đầu nhận ra rằng Ngọc không chỉ chấp nhận những khoảng trống tôi tạo ra. Cô ấy còn mong chờ chúng.
Có một buổi chiều, khi Quốc và Tiến chưa đến, Ngọc đang đứng trước gương, mặc thử một cái váy mới. Cô ấy xoay người, nhìn từ mọi góc độ, rồi quay sang tôi:
"Cái này có đẹp không anh?"
Tôi nhìn cô ấy. Cái váy màu đen, ngắn, ôm sát cơ thể. Vòng ngực căng đầy, đường cong mềm mại của eo và hông, cặp mông tròn đầy được tôn lên rõ rệt. Tôi nhìn cô ấy, và tôi biết cô ấy không hỏi về cái váy. Cô ấy hỏi về những ánh mắt sẽ đổ dồn vào cô ấy khi cô ấy mặc nó.
"Đẹp," tôi nói. "Em mặc đi."
Ngọc cười, và tôi thấy cô ấy hài lòng. Cô ấy hài lòng vì tôi đã hiểu.

Tối đó, khi Quốc và Tiến đến, tôi không mất nhiều thời gian để tạo ra khoảng trống. Tôi nói có cuộc gọi công việc và đứng dậy ngay sau khi mời tụi nó ngồi. Lần này tôi không đứng sau cánh cửa. Tôi đứng trong hành lang tối, nơi tôi có thể nhìn thấy phòng khách qua khe cửa.
Ngọc mặc chiếc váy đen. Cô ấy ngồi giữa sofa, Quốc bên trái, Tiến bên phải. Quốc ngồi sát hơn bình thường. Tiến cũng vậy. Khoảng cách giữa cô ấy và tụi nó đã bị thu hẹp đến mức tôi có thể thấy rõ đùi hai thằng gần như chạm vào đùi cô ấy.
Và rồi nó xảy ra.
Quốc đưa tay lên, chạm vào dây áo của Ngọc. Một động tác nhẹ nhàng, như thể nó đang giúp cô ấy chỉnh lại dây áo. Ngón tay nó lướt qua da vai cô ấy, chạm vào sợi dây ren mỏng, rồi kéo nhẹ xuống một chút. Chỉ một chút, nhưng đủ để tôi thấy bờ vai trắng của vợ mình lộ ra dưới ánh đèn.
Ngọc không đẩy tay Quốc ra. Cô ấy không nhìn nó với vẻ khó chịu. Cô ấy chỉ ngồi đó, má ửng đỏ, mắt nhìn xuống, như thể đang chờ một cái gì đó tiếp theo.
Tiến cũng không ngồi yên. Nó đưa tay đặt lên đùi Ngọc - không phải trên đầu gối, mà cao hơn một chút, gần đến mép váy. Ngón tay nó vuốt nhẹ qua lớp vải mỏng, từ từ, như thể đang tận hưởng cảm giác của vải trên da cô ấy.
Ngọc không né tránh. Cô ấy chỉ đưa mắt nhìn về phía hành lang - về phía tôi - như thể cô ấy biết tôi đang ở đó.
Tôi đứng trong bóng tối, con cặc cứng đến mức đau. Tôi không thể thở. Tôi không thể rời mắt. Cảnh tượng đó - vợ tôi đang ngồi giữa hai người đàn ông, một người kéo dây áo cô ấy xuống, một người đặt tay lên đùi cô ấy - đã vượt xa bất kỳ tưởng tượng nào tôi từng có.
Và tôi vẫn tiếp tục nhìn.

Tôi ở trong hành lang lâu hơn tôi dự định. Có thể là 10 phút, có thể là 20. Khi tôi bước ra, Quốc đã rút tay khỏi dây áo của Ngọc, Tiến cũng đã bỏ tay khỏi đùi cô ấy. Nhưng không ai có vẻ ngạc nhiên khi tôi xuất hiện. Ngọc ngẩng đầu lên, mỉm cười với tôi, và trong nụ cười ấy có một điều gì đó mà tôi chưa từng thấy trước đây.
Một sự tự tin mới. Một sự hiểu biết về sức mạnh của chính mình.
"Anh xong việc rồi hả?" cô ấy hỏi, giọng bình thường, như thể không có gì xảy ra.
"Ừ," tôi nói, ngồi xuống ghế đối diện.
Quốc nhìn tôi, và nó mỉm cười. Không phải nụ cười thách thức, mà là nụ cười của một người biết rằng mình vừa được phép làm điều gì đó. Nó không cần tôi nói ra, nó đã hiểu.
Tiến thì nhìn xuống, rồi nhìn tôi, như thể đang đợi tôi nói điều gì đó. Tôi không nói gì. Tôi không cần phải nói.

Buổi tối đó kết thúc như mọi buổi tối khác. Quốc và Tiến ra về, Ngọc và tôi dọn dẹp, và tôi nhìn cô ấy trong bóng đèn của nhà bếp, vẫn còn mặc chiếc váy đen.
"Anh có muốn hỏi em gì không?" cô ấy hỏi, như đã từng hỏi.
"Không," tôi nói.
Ngọc bước tới gần tôi. Cô ấy ngẩng mặt lên, nhìn thẳng vào mắt tôi.
"Anh có muốn em tiếp tục không?"
Tôi im lặng một lúc. Câu hỏi của cô ấy rõ ràng hơn câu hỏi lần trước. Cô ấy không hỏi tôi có thấy gì không. Cô ấy hỏi tôi có muốn cô ấy tiếp tục hay không.
"Anh muốn," tôi nói.
Ngọc mỉm cười, và nụ cười đó làm tôi cứng lên ngay lập tức.
Cô ấy quay người và bước vào phòng ngủ. Tôi đứng lại, nhìn cô ấy đi. Cặp mông tròn đầy của cô ấy lắc nhẹ dưới lớp váy đen, và tôi biết rằng mình đã mở ra một cánh cửa mà tôi sẽ không bao giờ đóng lại được.

Đêm đó, trên giường, tôi không hỏi Ngọc bất kỳ câu hỏi nào. Tôi không cần phải hỏi. Tôi đã thấy. Và khi tôi đưa con cặc vào cô ấy, cô ấy đã ướt sẵn. Cô ấy ướt vì những ngón tay của Quốc và Tiến, vì những ánh mắt tụi nó đã trao cho cô ấy, vì sự kích thích của việc bị chạm vào khi tôi đang ở gần đó.
Và tôi, khi tôi xuất tinh, tôi đã nghĩ về điều đó.

Hết Phần 6

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách