Trang web truyện

Cà phê góc phố

Tác giả: Thiên Bảo | Ngày: 11/04/2026 07:08 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: truỵện sex sinh viên, làm tình trong công viên, ngoại tình, đồng nghiệp, bạn thân, bạn gái, bạn của người yêu, truyện sex lãng mạn, rạp chiếu phim, bạn học chung lớp, làm tình trong văn phòng, bạn gái của bạn, Truyện Nhiều phần

Truyện đã hoàn thành (15 phần)

PHẦN 1: NHỮNG NGÀY ĐẦU XA LẠ


Nắng Sài Gòn như đổ lửa xuống mặt sân trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn. Ngày nhập học, dòng người chen chúc, nào xe cộ, nào ba lô, va li. Ly đứng giữa cổng chính, tay xách chiếc va li cũ sờn màu vải, trên tay còn cái giỏ xách nhựa đựng mấy bộ đồ. Cô mặc chiếc áo dài trắng may đo cách đây hai năm từ hồi còn học cấp ba, nay đã hơi chật, nhất là phần ngực. Hai bầu vú căng tròn như sắp bật ra khỏi lớp vải mỏng, mỗi bước đi lại khẽ rung động dưới lớp áo dài truyền thống. Ly không dám mặc áo ngực dày vì trời nóng, chỉ một lớp áo lót mỏng tang, vì thế hai hạt đậu nhỏ trên đầu vú hơi nhô lên, nhìn qua vải có thể thấy được hai chấm hồng nhạt. Cô bỡ ngỡ nhìn quanh, mắt đỏ hoe vừa nhớ mẹ vừa lo lắng cho tương lai.

"Mình phải tự lập thôi. Ở nhà mẹ không còn tiền gửi lên nữa."

Ly tự nhủ, lấy tay quệt nhẹ khóe mắt, rồi cố nở nụ cười. Nụ cười của cô rất đẹp, môi cong lên để lộ hàm răng trắng đều, hai bên má lúm đồng tiền sâu hoắm. Bất chợt, cô bắt gặp một ánh nhìn từ phía bên phải. Một chàng trai cao lớn, dáng người nam tính, rám nắng, đang đứng dưới gốc cây me già, tay cầm tập hồ sơ nhập học. Anh mặc chiếc áo thun trắng đã bạc màu, quần jean xanh, đôi giày thể thao cũ mèm. Nhưng cái nhìn của anh thì rất đặc biệt: trầm tĩnh, sâu lắng, như có thể xuyên thấu mọi thứ.

Ly quay đi, bước nhanh về phía khu nhà để làm thủ tục nhập học. Chàng trai ấy - sau này cô biết tên là Tuấn - vẫn đứng yên, mắt dõi theo dáng cô cho đến khi khuất sau hàng cây.

Buổi học đầu tiên của năm nhất. Phòng học chật ních sinh viên, tiếng nói cười rôm rả. Giáo sư bộ môn Triết học Mác - Lênin - một ông già khắc khổ - lên danh sách điểm danh.

"Nguyễn Thị Thanh Ly."

"Dạ có!"

Ly đứng dậy, giọng nhẹ nhàng nhưng rõ ràng. Cô hơi cúi đầu chào giáo sư. Chiếc áo dài trắng lúc này càng làm nổi bật làn da trắng ngần của cô. Cổ tay, cánh tay để trần, lộ ra một lớp lông tơ mịn, màu đen nhánh, mọc lưa thưa nhưng rất rõ. Ly có một đặc điểm: lông tay, lông đùi và lông lồn đen xoăn nhưng thưa, mọc trên làn da mu lồn trắng muốt. Những sợi lông ấy như những đường chỉ đen vẽ nên một bức tranh kích thích bên dưới lớp xì-líp - dĩ nhiên lúc này chưa ai thấy. Nhưng cô thừa biết mình có bộ lông đẹp, khác lạ.

"Ngồi xuống đi."

Giáo sư cất tiếng. Ly ngồi xuống, vô tình quay sang trái, thấy chàng trai gốc cây me lúc nãy đang ngồi bàn cuối cùng, hai tay khoanh trước ngực, mắt nhìn cô chằm chằm. Cô đỏ mặt, quay ngoắt đi. Tuấn khẽ mỉm cười, cái miệng hơi nhếch lên một bên, rất đỗi tự nhiên. Trong đầu anh lúc đó chỉ nghĩ:

"Con nhỏ này lạ ghê. Da trắng, tóc dài, nụ cười duyên. Mà hình như vú căng quá, áo dài chật."

Rồi anh tự cười thầm vì ý nghĩ có phần "bậy bạ" ấy.

Mấy tuần sau, cô giáo bộ môn Toán cao cấp ghép nhóm học tập. Ly và Tuấn cùng rơi vào một nhóm với hai bạn nữa là Quỳnh và Nam. Bốn người ngồi vòng tròn trên hành lang thư viện, giấy bút bày ra. Ly là người chủ động phân công: Tuấn làm nhóm trưởng vì anh có vẻ chắc chắn, cô làm thư ký. Tuấn chỉ gật đầu, ít nói, nhưng mỗi khi Ly giảng bài cho cả nhóm, anh lại nhìn cô với ánh mắt vừa trầm tư vừa thán phục. Cô nói giọng miền Tây ngọt lịm, từ "dạ" rất chi là lễ phép, cách cô cầm bút, lật sách, gảy tóc, tất cả đều làm Tuấn xao xuyến.

Một lần, trong giờ giải lao, Ly ra hành lang tầng ba, tựa vào lan can nhìn xuống sân trường. Nắng xuyên qua kẽ lá, đổ bóng xuống tóc cô, nhìn như một bức tranh. Tuấn từ phòng bên cạnh đi ra, vô tình bước ngang. Anh dừng lại, hơi thở như ngừng một nhịp. Ly cũng vừa lúc quay mặt lại, mắt chạm mắt. Cả hai cùng cứng người trong một giây. Ly vội cúi xuống, giả vờ mở nắp chai nước uống, nhưng ngón tay cô hơi run. Tuấn thì thở ra nhẹ, bước thẳng, nhưng trong lòng dâng lên một cảm giác lạ: vừa ấm áp vừa nhói đau, kiểu như mình vừa lỡ mất một điều gì đó nếu không bắt chuyện.

"Cô ấy có người yêu chưa nhỉ?"

Tuấn tự hỏi, rồi lắc đầu nguầy nguậy.

Một buổi trưa, Ly ngồi một mình ở căng tin, trước mặt là hộp cơm 15.000 đồng với một miếng trứng chiên, chút rau muống luộc và tương ớt. Cô ăn từng miếng nhỏ, chậm rãi. Tuấn bưng khay cơm đến, ngồi đối diện, tự nhiên như không.

"Ly ơi, cậu có đi làm thêm không?"

Tuấn hỏi, mắt nhìn thẳng.

"Dạ có. Tui dạy kèm cho một em lớp bảy. Mà mới được mấy buổi, lương cũng ít."

"Tui làm bưng bê ở quán cơm bình dân trên đường Lê Văn Sỹ. Làm từ 4h chiều tới 9h tối, lương 20k một giờ."

Tuấn cười, lấy đũa gắp một miếng thịt kho từ khay mình sang hộp cơm của Ly.

"Ăn đi, tui thấy cậu ăn ít quá. Con gái gì mà ốm nhách."

Ly ngạc nhiên nhìn anh, định từ chối nhưng rồi cũng cười, gắp miếng thịt bỏ vào miệng. Thịt mềm, béo ngậy, lâu lắm rồi cô mới được ăn. Lòng cô bỗng ấm lên, không phải vì miếng thịt, mà vì sự quan tâm lạ lùng của một người cũng nghèo như mình.

Họ bắt đầu hẹn học ở thư viện trường. Ban đầu chỉ là học, nhưng rồi những buổi học ấy kéo dài ra, không chỉ là sách vở. Một hôm, Tuấn rủ Ly ra vỉa hè ăn bánh tráng trộn. Trời đã nhá nhem tối, đèn đường chưa kịp lên. Họ đứng nép dưới gốc cây bàng, hai đứa cầm tô bánh tráng trộn, vừa ăn vừa cười nói.

"Ly, cậu có nghĩ đến chuyện yêu đương không?"

Tuấn hỏi, giọng vờ như vô tư.

"Có chứ, nhưng mà phải học đã. Giờ còn cơm áo gạo tiền chưa lo xong."

Ly trả lời, mắt nhìn xuống đất.

Tuấn im lặng một lúc, rồi lấy khăn giấy lau khóe miệng giúp cô. Ngón tay anh chạm vào môi cô, thoáng cái, rất nhẹ. Ly giật mình, đỏ bừng mặt, vội giật lấy khăn tự lau.

"Cậu làm gì vậy!"

Cô xuý xoa, nhưng giọng không hề giận.

Tuấn cười, mắt nhìn cô chăm chú. Lúc này ánh đèn đường bật lên, hắt vào mặt Ly, làm nổi bật đôi mắt to tròn, lông mi dài cong vút, và bờ môi hơi ướt vì dầu ăn. Tuấn thấy lòng mình loạn nhịp.

Một buổi chiều, trời đổ mưa bất chợt. Ly không mang áo mưa, đứng co ro dưới mái hiên nhà A. Tuấn từ xa chạy xe đạp đến, lấy chiếc áo mưa ni lông mỏng trong cốp đưa cho cô.

"Mặc vào. Lên xe, tôi chở về ký túc xá."

"Nhưng anh không có áo mưa, anh sẽ ướt mất."

"Tôi con trai, ướt chút không sao. Lên nhanh đi, mưa to sắp tới."

Ly ngập ngừng, rồi mặc áo mưa, leo lên yên sau. Tay cô nắm hờ hai bên hông Tuấn. Qua lớp áo mưa, cô có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể anh, cái lưng rộng, rắn chắc. Tuấn đạp xe vun vút, mưa tạt vào mặt, ướt hết cả người, nhưng anh chẳng quan tâm, chỉ muốn chở cô về nhanh để cô khỏi lạnh.

Đến cổng ký túc xá nữ, Ly nhảy xuống, trả áo mưa.

"Cám ơn anh nhiều. Anh về thay đồ kẻo cảm."

Ly nói, mắt nhìn thẳng vào mặt Tuấn, thấy những giọt mưa lăn trên má, trên môi anh. Bất chợt, cô có cảm giác muốn lấy tay lau những giọt mưa ấy. Nhưng cô kìm lại, quay lưng chạy vội vào cổng.

"Ly ơi!"

Tuấn gọi với theo.

Cô đứng khựng lại, quay đầu.

"Tối nhắn tin nhé!"

Anh nói to, rồi cười tươi, đạp xe đi mất.

Tối đó, chiếc điện thoại cũ kỹ của Ly rung lên. Tin nhắn từ Tuấn:

"Em có ướt không?"

"Dạ không. Có áo mưa của anh mà. Cám ơn anh trai."

"Đừng gọi anh trai, kêu Tuấn thôi. Nghe ngọt hơn."

Ly cười, bụng thấy nhộn nhạo. Từ đó, họ nhắn tin mỗi tối. Tin nhắn từ chuyện học hành chuyển dần sang chuyện linh tinh: hôm nay ăn gì, có nhớ nhau không, kể chuyện làm thêm. Ly hay gửi sticker mèo dễ thương, Tuấn thì gửi hình những món ăn ở quán anh làm, kèm dòng:

"Hôm nay có món sườn nướng, thấy hình mà thèm, giá mà có em ngồi cạnh."

Ly đọc mà tim đập thình thịch.

Một lần, anh chàng Phong trong lớp - con nhà giàu, hay tán tỉnh Ly - mời cô đi uống nước. Ly từ chối khéo nhưng Phong cứ bám theo, năn nỉ. Tuấn đi ngang, thấy cảnh ấy, liền đến đứng sát bên Ly, tay anh khoác lên vai cô, kéo cô sát vào mình. Mặt anh lạnh tanh, nhìn Phong với ánh mắt dữ dội.

"Em ơi, mình đi ăn tối. Quán cơm tấm bà Hường ngon lắm, anh đặt xe rồi."

Giọng Tuấn rất đỗi tự nhiên, như thể họ đã là người yêu từ lâu. Phong tái mặt, lủi đi. Ly đẩy tay Tuấn ra, mặt đỏ bừng.

"Anh làm gì vậy! Lỡ người ta hiểu lầm."

"Thì để người ta hiểu lầm. Em không thích thằng Phong đó đúng không?"

Ly im lặng, cúi đầu. Tuấn nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.

"Đi ăn với anh. Anh mời."

Và lần đầu tiên, Ly không rút tay lại.

Chiều hôm ấy, sau giờ học, hai đứa đi bộ về phía cổng sau, nơi có con đường nhỏ hai bên trồng bằng lăng tím. Ly kể về mẹ ở quê, về những đêm mẹ một mình, về nỗi nhồn nhộn vì học phí sắp tới. Giọng cô nghẹn lại, mắt đỏ hoe. Tuấn im lặng, bước bên cạnh. Rồi anh nhẹ nhàng luồn ngón tay mình vào giữa các ngón tay cô, nắm lấy.

"Có anh rồi. Anh sẽ ở bên em."

Anh nói, giọng trầm ấm.

Ly ngước lên nhìn anh, hai hàng nước mắt rơi, nhưng miệng lại cười. Họ nắm tay nhau đi suốt con đường dài, không ai nói gì thêm. Chỉ có tiếng lá cây xào xạc trong gió và tiếng tim đập của hai đứa hòa vào nhau.

Tối đó, Ly về phòng ký túc xá. Phòng cô ở tầng ba, dãy B, có bốn người: Ly, Mai, Ngọc, Phương. Vừa mở cửa, Mai và Ngọc đã xông ra.

"Ly ơi Ly! Bộ có bồ hả? Tao thấy mày nắm tay thằng Tuấn từ ngoài cổng vô!"

Ngọc la lên, mắt mở to. Ly đỏ bừng mặt, chối bay chối biến.

"Đâu có! Tụi tao chỉ là bạn thôi."

"Bạn mà nắm tay ngọt xớt? Ai tin?"

Mai cười lớn, rồi giật lấy chiếc điện thoại trên giường Ly. Vừa lúc ấy, tin nhắn của Tuấn tới.

"Về đến nơi chưa? Anh nhớ em quá. Hôm nay nắm tay em, anh cảm giác như mình đã tìm được nửa kia của đời mình."

Ngọc đọc to, cả phòng cười rộ. Ly lao đến giật điện thoại, ôm gối lăn ra giường, vừa cười vừa đỏ mặt tía tai.

"Tụi bây im đi! Tui không có yêu ảnh!"

"Còn chối! Mà thằng Tuấn nhìn cũng ưa, ít nói nhưng chắc tình cảm lắm. Chịu khó giữ mày ạ."

Mai nói, vỗ vai Ly.

Phương ngồi ở góc phòng, từ đầu đến cuối không nói gì, chỉ mỉm cười. Cô trầm tính, ít khi tham gia vào chuyện ong bướm.

Mấy hôm sau, cả nhóm học ở thư viện đến tối muộn. Khi các bạn về hết, chỉ còn Ly và Tuấn. Họ dọn dẹp bàn ghế, cất sách vở. Bỗng nhiên, Tuấn kéo tay Ly, kéo cô ra gốc cây sau lưng thư viện, nơi tối om, không một bóng người.

"Tuấn, anh làm gì vậy?..."

Ly hỏi nhỏ, giọng run run.

Tuấn không trả lời. Anh nhìn cô, mắt sáng lạ kỳ. Ánh đèn mờ từ xa hắt vào, chỉ đủ để thấy đường nét gương mặt cô: sống mũi cao, môi hơi mím, đôi mắt mở to. Tuấn cúi xuống, môi anh chạm nhẹ lên má cô, rồi trượt qua khóe môi, rồi đặt lên môi cô. Đó là một nụ hôn nhẹ như lông hồng, nhưng cả hai đều run bần bật. Ly nhắm nghiền mắt, hai tay cô vịn vào vai anh, móng tay như bấu vào da thịt.

Tuấn hôn lần nữa, lần này lâu hơn, môi anh hơi mở ra, lưỡi nhẹ nhàng liếm môi dưới của Ly. Cô như muốn tan chảy, đầu óc quay cuồng.

"Anh yêu em."

Tuấn thì thầm vào tai cô.

Ly đẩy anh ra, thở hổn hển.

"Anh liều quá... có ai nhìn thấy không..."

"Không thấy đâu em. Anh đã ngắm kỹ rồi."

Tuấn cười, vuốt tóc cô, rồi bất ngờ anh đặt tay lên ngực cô, nơi trái tim đang đập loạn xạ. Chỉ một thoáng, anh cảm nhận được bầu vú căng tròn, mềm mại dưới lớp áo. Ly rùng mình, rụt người lại.

"Từ từ thôi em. Anh sẽ không làm gì vội."

Tuấn rút tay về, nắm lấy tay cô, dắt cô ra ánh sáng.

Kể từ hôm đó, Ly bắt đầu thay đổi. Cô để ý đến ngoại hình hơn. Mượn của Mai chiếc áo thun cổ tim màu hồng nhạt, mặc vào thấy khoe được bờ vai trắng, xương quai xanh đẹp, và nhất là hai bầu vú căng tròn được áo ôm sát làm nổi bật. Cô cũng mua một cây son dưỡng màu cherry, môi lúc nào cũng đỏ mọng, mọng nước. Mấy bạn trong phòng chọc:

"Chuẩn bị đi cưới hả con?"

Ly cười, tóc xõa dài, mắt lim dim.

"Làm đẹp cho mình chứ ai."

Nhưng thực ra, cô muốn mỗi lần Tuấn nhìn, anh phải nghĩ đến cô, phải thèm muốn cô. Bởi lúc này, Ly đã biết mình có sức hút. Cô nhìn vào gương, thấy làn da trắng muốt, thấy những sợi lông đen mảnh trên tay, trên đùi, thấy cặp mông cong vút, thấy eo thon, thấy vòng một đầy đặn. Cô bắt đầu thích cảm giác được đàn ông - dù chỉ là Tuấn - nhìn mình với ánh mắt nóng bỏng.

Một đêm, Tuấn tan ca làm ở quán cơm lúc 9 giờ tối. Trời đã tối đen. Anh không về phòng trọ ngay, mà đạp xe vòng qua ký túc xá nữ. Đứng dưới tầng một, anh gọi điện cho Ly.

"Xuống đi em. Anh ở cổng."

Ly đang mặc bộ đồ ngủ mỏng - chiếc áo hai dây màu trắng, quần đùi cũn cỡn. Cô không thay đồ, chỉ khoác thêm chiếc áo khoác mỏng rồi chạy xuống. Họ đứng ở hành lang tầng một, nơi có bóng cây che khuất ánh đèn. Tuấn ôm cô vào lòng, mặt anh vùi vào tóc cô.

"Nhớ em quá."

Anh nói, rồi hôn lên trán cô, lên mắt, lên mũi, xuống môi. Lần này nụ hôn kéo dài hơn, cuồng nhiệt hơn. Tay Tuấn vuốt dọc sống lưng Ly, rồi xuống dưới, nắn bóp cặp mông căng tròn qua lớp quần đùi mỏng. Ly rên nhẹ, hai tay ôm chặt cổ anh, đẩy người sát vào anh. Cô cảm nhận được có một vật cứng đang chạm vào bụng dưới mình - qua lớp quần sịp của Tuấn. Lần đầu tiên cô thấy con cặc đàn ông khi còn mặc quần, nó to, cứng, nóng hổi. Cô hơi hoảng, nhưng cũng thấy tò mò.

"Tuấn... em sợ..."

Ly thì thầm.

"Không sao đâu em. Anh sẽ không làm gì nếu em chưa sẵn sàng."

Tuấn nói, nhưng tay anh vẫn đặt trên mông cô, những ngón tay lần mò xuống khe mông, chạm đến lớp xì-líp của cô. Qua lớp vải mỏng, anh cảm nhận được những sợi lông lồn của cô, thưa nhưng mềm, hơi xoăn.

"Lông em nhiều quá..."

Tuấn buột miệng.

Ly đỏ mặt, đẩy anh ra.

"Anh thấy ghê quá! Về đi, muộn rồi."

Cô quay lưng chạy lên cầu thang. Tuấn đứng nhìn theo, tay vẫn còn lưu lại cảm giác mềm mại ấy. Anh biết, từ nay họ không chỉ là bạn bè nữa.

Về đến phòng, Ly lao lên giường, lấy chăn trùm kín đầu. Mai và Ngọc nhìn nhau cười.

"Thằng Tuấn xuống hả? Hôn nhau dữ chưa?"

Ngọc hỏi.

Ly không trả lời, nhưng trong lòng cô đang nghĩ về cảm giác con cặc của Tuấn chạm vào bụng mình, về những ngón tay anh lần mò qua xì-líp. Cô thấy bên dưới cái lồn mình ướt át. Cô đưa tay xuống, luồn qua xì-líp, sờ thấy những sợi lông lồn đen mềm mượt, thấy hai mép lồn hơi ướt, thấy hột le nhô lên. Lần đầu tiên trong đời, Ly chủ động thủ dâm, vừa xấu hổ vừa sung sướng, nhắm mắt tưởng tượng về Tuấn.

"Mình hư rồi... mình dâm quá..."

Cô tự nghĩ, nhưng tay vẫn không dừng lại.

Và Tuấn ở phòng trọ, cũng không ngủ được. Anh nằm trên giống, tay đặt lên con cặc đang cương cứng, sờ dọc thân cặc, mân mê cái đầu khấc. Anh nghĩ về Ly, về bầu vú căng tròn, về cặp mông cong, về đám lông lồn thưa mà mềm.

"Mình yêu cô ấy rồi. Yêu thật rồi."

Tuấn thầm thì, rồi khẽ thở dài.

Đêm đó, cả hai đều mơ những giấc mơ ướt át. Nhưng họ chưa dám bước thêm một bước nào xa hơn. Tình yêu sinh viên bắt đầu như thế đấy, ngọt ngào, bỡ ngỡ, và đầy cám dỗ.

Hết phần 1

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách