Trang web truyện

Cà phê góc phố

Tác giả: Thiên Bảo | Ngày: 11/04/2026 07:08 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: truỵện sex sinh viên, làm tình trong công viên, ngoại tình, đồng nghiệp, bạn thân, bạn gái, bạn của người yêu, truyện sex lãng mạn, rạp chiếu phim, bạn học chung lớp, làm tình trong văn phòng, bạn gái của bạn, Truyện Nhiều phần

Truyện đã hoàn thành (15 phần)

PHẦN 9: GIỮA ĐỐNG ĐỔ NÁT


Ly thức dậy trên chiếc giường cũ của Tuấn, mắt đỏ hoe, đầu óc quay cuồng. Căn phòng trọ nhỏ bé, bừa bộn, ẩm thấp vì mùa mưa Sài Gòn. Hùng đã đi học từ sớm, Tuấn cũng đã rời khỏi phòng, chỉ để lại trên bàn một tô cháo trắng và mảnh giấy nhỏ: "Em ăn đi. Anh đi làm." Ly cầm mảnh giấy, nước mắt lại trào ra. Cô biết Tuấn vẫn còn thương cô, nhưng vết thương lòng quá sâu.

Ly đưa tay sờ lên cái lồn mình. Qua lớp xì-líp mỏng, cô cảm nhận được những sợi lông đen xoăn vẫn còn hơi ẩm ướt vì đêm qua cô không tắm. Cô nhớ lại lần cuối làm tình với Tuấn - nếu có thể gọi đó là làm tình - khi cô chủ động nhấp nhô trên người anh mà Tuấn chẳng hề đáp trả. Anh chỉ nằm im như một khúc gỗ, mắt nhìn xa xăm, để mặc cô tự mướt tự khô. Đau đớn hơn cả sự từ chối là sự thờ ơ.

"Mình đã làm gì với người đàn ông từng yêu mình tha thiết?"

Ly tự hỏi, rồi cô bước vào nhà tắm. Vòi sen nước lạnh xối xả, cô kỳ cọ cơ thể, đặc biệt là cái lồn. Những sợi lông đen dính bết vào nhau, cô vuốt từng sợi, kéo nhẹ, xoáy tròn. Hành động ấy khiến cô nhớ đến những ngày ở bên Phát, những lần Duy vuốt ve đám lông và khen ngợi. Cô tự hỏi, liệu có ai trên đời này yêu cô vì con người thật của cô, chứ không chỉ vì cái lồn đẹp, đôi vú căng, hay vì những cuộc làm tình điên cuồng?

Ra khỏi nhà tắm, Ly mặc chiếc váy cũ ngày xưa - một chiếc váy hoa nhàu nhĩ, dài qua đầu gối. Cô búi tóc cao, để lộ gáy trắng ngần. Cô ăn hết tô cháo, rồi lấy điện thoại cũ ra. Hàng chục tin nhắn chưa đọc từ Phát: "Em cút khỏi đời anh." "Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa." "Anh hận em." Ly xóa hết. Tin nhắn từ Duy: "Xin lỗi, anh không thể tiếp tục. Vợ anh biết rồi." Cô cũng xóa. Chẳng còn ai.

Buổi trưa, Hùng về, mang theo đồ ăn. Anh thấy Ly đã dọn dẹp phòng, quần áo xếp gọn gàng. Anh gật đầu.

"Mày khá hơn chưa?"

"Cám ơn anh Hùng, em ổn. Em sẽ tìm việc mới, rồi kiếm phòng trọ khác."

"Từ từ, mày ở đây cũng được. Tuấn nó không đuổi mày đâu. Nó vẫn còn thương."

Hùng nói, rồi ngồi xuống bên Ly.

Ly nhìn Hùng. Sau bao nhiêu chuyện, Hùng vẫn là người duy nhất còn bên cạnh cô. Anh không giận cô vì những lần vụng trộm, cũng không trách cô đã bỏ Tuấn. Anh chỉ im lặng, giúp đỡ, như một người bạn già.

"Anh Hùng, em có lỗi với anh nhiều lắm. Những lần em với anh..."

"Thôi, đừng nhắc nữa. Chuyện qua rồi."

Hùng cắt lời, đứng dậy đi pha cà phê.

Ly ngồi thu mình, nghĩ về những lần cô và Hùng ân ái sau lưng Tuấn. Những lần con cặc to lớn, có gân guốc của Hùng cắm sâu vào lồn cô, những lần cô rên la, những lần cô đạt cực khoái đến nghẹt thở. Cô nhận ra, với Hùng, cô không yêu, chỉ có ham muốn xác thịt. Và giờ, khi mọi thứ sụp đổ, ham muốn ấy cũng chẳng còn.

Chiều tối, Tuấn về. Anh mệt mỏi, áo ướt đẫm mồ hôi. Thấy Ly đang nấu cơm, anh thoáng ngỡ ngàng.

"Em không cần làm đâu."

"Em muốn đền đáp anh. Em biết lỗi rồi."

Tuấn không nói gì, đi tắm rồi ngồi vào bàn ăn. Bữa cơm đạm bạc: canh rau muống luộc, cá kho tộ, dưa leo. Hùng ăn ngon lành, khen Ly nấu ngon. Tuấn thì chỉ gắp vài miếng rồi bỏ đũa.

"Em có định tìm việc không?"

Tuấn hỏi.

"Dạ. Em sẽ xin lại chỗ cũ, nếu họ còn nhận. Hoặc em sẽ đi dạy kèm."

"Ừ, cố gắng lên."

Tuấn nói, rồi đứng dậy ra ban công hút thuốc.

Ly nhìn theo, lòng se lại. Cô nhận ra mình đã làm tổn thương người đàn ông tốt bụng này quá nhiều. Cô muốn ôm anh, muốn nói rằng cô yêu anh, nhưng cô biết mình không còn quyền.

Đêm đó, Hùng ngủ sớm. Ly nằm trên giường của Tuấn, nhưng Tuấn lại trải chiếu dưới đất ngủ. Cô nghe tiếng thở của anh, đều đều, nhưng không ngủ được. Cô lặng lẽ bước xuống, nằm cạnh anh.

"Anh Tuấn, lạnh quá. Em xin phép nằm cạnh anh."

Tuấn không đáp, nhưng không đuổi. Ly nép vào người anh, cảm nhận hơi ấm. Cô đặt tay lên ngực anh, cảm thấy trái tim vẫn đập.

"Anh có ghét em không?"

"Anh không ghét. Nhưng anh không thể quên được."

"Em biết. Em sẽ chờ. Em sẽ chứng minh cho anh thấy em đã thay đổi."

Ly nói, rồi cô đưa môi hôn lên má Tuấn. Anh quay mặt đi. Ly không nản, cô hôn xuống cổ anh, xuống vai. Tay cô luồn vào trong áo, sờ lên ngực anh - một ngực rắn chắc, có lông tơ. Tuấn thở mạnh hơn.

"Ly, đừng."

"Anh muốn em không?"

Ly hỏi, tay cô đã luồn xuống bụng, mân mê cạp quần sịp.

Tuấn nắm lấy tay Ly, ngăn lại.

"Không phải bây giờ. Em đi ngủ đi."

Ly rụt tay về, nằm im. Cô thấy thất vọng, nhưng cũng hiểu. Cô tự nhủ phải kiên nhẫn.

Những ngày sau đó, Ly xin được việc làm bán thời gian ở một quán cà phê nhỏ gần chợ Bà Chiểu. Cô làm từ 6h sáng đến 10h sáng, rồi chiều lại dạy kèm cho ba em học sinh cấp hai. Công việc vất vả, lương ít ỏi, nhưng Ly thấy mình có ích hơn. Cô không còn ăn mặc hở hang nữa. Cô mặc áo thun dài tay, quần jean bó, và che kín đáo. Cô cũng không còn chủ động tán tỉnh bất kỳ ai.

Một buổi chiều, Ly đang dạy kèm cho một em học sinh tên Bảo, thì mẹ của Bảo - chị Lan - vào phòng, nhìn Ly từ đầu đến chân.

"Ly à, em có người yêu chưa? Chị thấy em hiền lành, xinh xắn, muốn giới thiệu cho em một người."

"Dạ, em cám ơn chị, nhưng em chưa muốn yêu ai."

Ly từ chối.

Chị Lan không ép, nhưng ánh mắt vẫn có gì đó thông cảm. Ly biết chị Lan đã nghe qua chuyện của cô - một cô gái bỏ bạn trai cũ để theo đại gia, rồi bị đuổi. Dư luận bao giờ cũng khắc nghiệt.

Tối về, Ly nấu cơm. Tuấn về sớm hơn mọi ngày, thấy Ly đang cặm cụi nấu ăn, mặc bộ đồ bình thường, không trang điểm. Anh bỗng thấy nhói lòng.

"Để anh giúp em."

Tuấn nói, rồi đến bên, nhặt rau.

Hai người làm việc bên nhau, im lặng, nhưng có một sự đồng điệu kỳ lạ. Hùng về, thấy vậy, cười thầm. Bữa cơm tối ấm cúng hơn. Hùng kể chuyện ở trường, Ly kể chuyện dạy kèm, Tuấn thỉnh thoảng góp vài câu. Không khí như những ngày xưa, khi họ còn yêu nhau say đắm.

Tối đó, khi Hùng đã ngủ, Ly lại nằm cạnh Tuấn. Lần này, cô không chủ động, chỉ nằm yên, thở nhẹ. Tuấn quay sang, nhìn cô trong bóng tối.

"Ly, em có hối hận không?"

"Dạ, em hối hận lắm. Em ước gì mình đừng bao giờ rời xa anh."

"Nếu anh cho em cơ hội, em có làm lại từ đầu không?"

"Em sẽ làm tất cả để anh tin em."

Ly nói, nước mắt chảy.

Tuấn thở dài, đưa tay lau nước mắt cho cô. Anh kéo cô vào lòng, ôm chặt. Lần đầu tiên sau bao ngày, họ ôm nhau như những người yêu.

"Anh Tuấn, em yêu anh."

Ly thì thầm.

"Anh cũng yêu em. Nhưng anh cần thời gian."

Tuấn đáp.

Họ ngủ trong vòng tay nhau, không làm tình, chỉ ôm nhau. Với Ly, thế là đủ.

Nhưng rồi, những cám dỗ vẫn chưa dứt. Một hôm, Ly đang phục vụ ở quán cà phê, một người đàn ông trung niên bước vào. Ông ta mặc vest, đeo kính vàng, trông giàu có. Ông gọi cà phê, rồi nhìn Ly chằm chằm.

"Em tên gì? Xinh quá."

"Dạ, em tên Ly. Cà phê của anh đây ạ."

Ly đặt ly cà phê xuống, định quay đi, nhưng ông ta nắm tay cô.

"Ly à, anh có một lời mời. Em đến làm việc cho công ty anh, lương cao gấp năm lần chỗ này. Anh sẽ lo cho em."

"Dạ, em cám ơn, nhưng em không muốn."

Ly rút tay lại, bước nhanh vào trong.

Ông ta không bỏ cuộc. Mấy hôm sau, ông lại đến, rồi lại đến. Hôm nào cũng khen Ly, hôm nào cũng mời cô đi ăn tối. Ly kiên quyết từ chối. Cô không muốn lặp lại sai lầm cũ.

Một lần, khi Ly tan làm, ông ta chờ sẵn trước cửa, mời Ly lên xe. Ly từ chối, ông ta bước xuống, nắm tay cô.

"Em đừng làm khó. Anh có thể cho em tất cả: tiền, nhà, xe. Em chỉ cần nghe lời anh."

"Anh buông tay em. Em không cần."

Ly gạt phăng, chạy bộ về phòng trọ.

Về đến nhà, cô kể cho Tuấn nghe. Tuấn tức giận, định đến quán tìm ông ta. Ly can.

"Thôi anh, em từ chối được rồi. Em không muốn anh gây chuyện."

Tuấn nhìn Ly, mắt đầy yêu thương.

"Em đã thay đổi thật rồi. Cám ơn em."

"Tại vì em yêu anh."

Ly nói.

Đêm đó, khi Hùng đi ngủ, Tuấn chủ động ôm Ly. Anh hôn lên trán cô, rồi xuống môi. Ly đáp trả, lưỡi quấn lấy lưỡi Tuấn. Họ hôn nhau rất lâu, rất ngọt ngào. Tuấn luồn tay vào áo Ly, sờ lên bầu vú căng tròn. Ly rên nhẹ.

"Anh nhớ vú em lắm."

Tuấn thì thầm, rồi cúi xuống, kéo áo Ly lên, để lộ đôi vú trắng muốt, đầu vú hồng hào đã dựng đứng. Anh ngậm lấy một bên, mút mạnh. Tay kia bóp bên còn lại.

"A... anh Tuấn... em nhớ anh... nhớ lắm..."

Ly rên.

Tuấn mút vú Ly một lúc, rồi kéo quần cô xuống. Cái lồn với mu trắng, lông đen xoăn thưa hiện ra. Tuấn vuốt nhẹ đám lông.

"Lông em vẫn thế, đẹp lắm. Anh chưa bao giờ thấy cái lồn nào đẹp như của em."

"Anh sờ nữa đi... em thích anh sờ..."

Ly nói.

Tuấn dùng hai ngón tay se từng sợi lông, kéo nhẹ, rồi cúi xuống hôn lên mu. Lưỡi anh liếm dọc khe lồn, day vào hột le. Ly đạt cực khoái nhanh chóng, nước lồn chảy ra.

Tuấn đứng dậy, cởi quần sịp. Con cặc của anh đã cương cứng, to, nóng hổi. Anh đặt Ly nằm ngửa, đưa đầu cặc vào khe lồn, cà đi cà lại, rồi từ từ đẩy vào.

"A... vào rồi... cặc anh... nóng quá..."

"Em có nhớ nó không?"

"Dạ... nhớ... em nhớ lắm..."

Tuấn bắt đầu nhấp. Lúc đầu chậm, rồi nhanh dần. Ly ôm chặt Tuấn, mông nâng lên đón từng nhịp đẩy.

"Anh Tuấn... đẩy mạnh vô... em muốn sâu nữa..."

"Sâu thế này được không?"

Tuấn đẩy mạnh, con cặc chạm đến cổ tử cung. Ly la lên sung sướng.

Họ làm tình say đắm, quên hết mọi thứ. Tuấn đưa Ly lên đỉnh nhiều lần. Đến khi anh xuất tinh, cả hai cùng thở dốc, nằm ôm nhau.

"Anh yêu em, Ly. Đừng bao giờ rời xa anh nữa."

"Em yêu anh. Em sẽ không đi đâu cả."

Ly nói, nước mắt hạnh phúc.

Sáng hôm sau, Ly thức dậy thấy Tuấn đã nấu sẵn bữa sáng. Hùng cười cười nhìn hai người.

"Tối qua ồn ào quá. Tao không ngủ được."

Hùng trêu. Ly đỏ mặt, Tuấn cười.

"Lần sau tụi tao sẽ nhẹ nhàng hơn."

"Thôi khỏi, tao ra ngoài chơi cho tụi mày thoải mái."

Hùng nói, rồi bỏ đi.

Ly nhìn Tuấn, mắt đầy biết ơn. Cô nghĩ rằng mình đã có lại tất cả. Nhưng cuộc sống không đơn giản vậy. Những ngày sau đó, Ly nhận ra Tuấn vẫn còn những vết thương chưa lành. Anh thỉnh thoảng lại trầm ngâm, hay hỏi Ly về Phát, về Duy. Ly phải kể lại mọi chuyện, đau đớn nhưng cũng phải kể.

Một lần, khi đang nằm bên nhau, Tuấn hỏi:

"Em có còn liên lạc với Hùng không?"

"Hùng là bạn anh mà. Em chỉ nói chuyện bình thường."

"Anh biết. Nhưng anh từng thấy... thôi, bỏ đi."

Tuấn nói dở, quay mặt đi.

Ly hoảng hốt. Cô nghĩ Tuấn đã biết chuyện cô và Hùng? Hay chỉ là nghi ngờ? Cô không dám hỏi. Cô chỉ biết siết chặt tay Tuấn.

"Anh Tuấn, em hứa sẽ không bao giờ phản bội anh nữa. Em xin anh hãy tin em."

"Anh sẽ cố."

Tuấn đáp.

Ly biết, để lấy lại lòng tin, cô còn phải cố gắng rất nhiều. Và cô cũng biết, những cám dỗ vẫn còn ở phía trước. Nhưng lần này, cô quyết tâm không để bản thân gục ngã.

Một tuần sau, Ly nhận được tin nhắn từ một số lạ.

"Ly à, anh Khánh đây. Em còn nhớ anh không? Gặp nhau một lần ở bữa tiệc sinh nhật. Anh có chút việc muốn nhờ em. Chiều nay anh qua đón nhé."

Ly nhìn điện thoại, tim đập nhanh. Cô nhớ Khánh - người đàn ông trẻ, đẹp trai, đã bỏ số vào túi cô hôm ấy. Cô định xóa tin nhắn, nhưng rồi lại tò mò. Cô trả lời:

"Anh Khánh, em bận lắm. Anh có việc gì thì nói qua tin nhắn."

"Chuyện quan trọng lắm, liên quan đến công việc. Em đừng từ chối. Anh sẽ trả công hậu hĩnh."

Ly do dự. Cô đang cần tiền. Công việc ở quán cà phê lương thấp, dạy kèm cũng chẳng bao nhiêu. Cô nghĩ đến Tuấn, đến những khó khăn chồng chất.

"Mình sẽ gặp, nhưng chỉ nói chuyện công việc, không có gì khác."

Cô tự hứa.

Chiều đó, Khánh lái xe hơi đến đón Ly. Cô mặc chiếc váy công sở đơn giản, kín đáo. Khánh nhìn cô, cười.

"Ly, em vẫn xinh như ngày nào. Lên xe đi."

"Anh Khánh, em chỉ có một tiếng. Em phải về nấu cơm."

"Được, một tiếng."

Khánh đưa Ly đến một nhà hàng sang trọng. Anh gọi rượu vang, đồ ăn đắt tiền. Ly hơi ngượng.

"Anh Khánh, anh muốn nói chuyện gì?"

"Ly à, công ty anh đang cần một trợ lý giám đốc. Anh thấy em phù hợp. Lương khởi điểm 15 triệu, chưa kể thưởng. Em có muốn thử không?"

Ly sững người. 15 triệu - gấp ba lần những gì cô đang kiếm. Cô có thể giúp Tuấn rất nhiều.

"Em... em cần thời gian suy nghĩ."

"Được, nhưng anh cần câu trả lời sớm."

Khánh nói, tay đặt lên tay Ly.

Ly rụt lại.

"Anh Khánh, em có người yêu rồi. Bọn em sắp cưới."

"Anh biết. Anh chỉ muốn giúp em thôi. Không có ý gì khác."

Khánh nói, mắt vẫn nhìn Ly đầy ẩn ý.

Ly không tin. Cô đã quá hiểu những ánh mắt ấy. Cô đứng dậy, xin phép về. Khánh tiễn cô ra xe, lăng xăng mở cửa. Trên đường về, Khánh hỏi:

"Ly à, nếu anh cho em một cuộc sống sung túc, em có từ bỏ người yêu em không?"

"Anh Khánh, em xin lỗi. Em không thể. Em đã sai một lần, em không muốn sai lần nữa."

Ly nói dứt khoát.

Khánh im lặng. Anh chở Ly về phòng trọ, rồi bỏ đi không nói gì thêm.

Ly bước vào phòng, thấy Tuấn đang lo lắng.

"Em đi đâu vậy? Anh gọi không bắt máy."

"Em đi phỏng vấn xin việc. Nhưng em từ chối rồi."

"Sao lại từ chối? Lương cao không?"

"Cao. Nhưng người ta... có ý đồ."

Ly thú thật.

Tuấn ôm cô.

"Em làm đúng lắm. Cám ơn em."

"Em yêu anh. Em không muốn mất anh lần nữa."

Ly nói, nước mắt lưng tròng.

Tối đó, họ lại làm tình. Lần này, Ly chủ động hơn. Cô muốn cho Tuấn thấy cô chỉ thuộc về anh. Cô cởi hết quần áo, nằm lên giường, dang rộng hai chân, để lộ cái lồn đầy lông. Cô dùng tay vạch hai mép lồn, để lộ bên trong đỏ hồng, hột le nổi lên.

"Anh Tuấn, em chỉ muốn anh thôi. Anh hãy làm tình với em như ngày đầu."

Tuấn đến bên, đưa con cặc vào lồn Ly. Lần này, anh không vội vàng. Anh nhấp nhẹ nhàng, từ tốn, mắt nhìn Ly đầy yêu thương.

"Anh yêu em, Ly. Dù em có lỗi lầm, anh vẫn yêu."

"Em yêu anh. Cám ơn anh đã tha thứ."

Ly rên, hai tay ôm chặt Tuấn.

Họ làm tình lâu hơn mọi lần, đến khi cả hai cùng lên đỉnh, cùng rên rỉ, cùng ôm nhau trong bóng tối. Với Ly, lần này là sự tái sinh. Cô quyết tâm sẽ sống tốt, sẽ yêu thương Tuấn hết lòng, và sẽ không bao giờ để những cám dỗ quật ngã.

"Mình sẽ làm lại từ đầu. Vì Tuấn, vì tình yêu này."

Ly nghĩ, rồi chìm vào giấc ngủ, trong vòng tay ấm áp của người cô yêu.

Nhưng cô không biết rằng, một cơn bão khác đang đến gần. Hùng, sau bao ngày im lặng, bắt đầu có những cử chỉ khác thường. Anh ta nhìn Ly với ánh mắt nhớ nhung, và một buổi chiều, khi Tuấn đi làm vắng, Hùng đã tìm gặp Ly.

"Ly à, tao muốn nói với mày điều này. Tao... tao yêu mày. Từ lâu rồi. Mày có thể bỏ Tuấn, đến với tao không?"

"Anh Hùng, em xin lỗi. Em không thể. Em yêu Tuấn."

"Nhưng mày từng làm tình với tao, nhiều lần. Mày cũng thích tao mà."

"Đó là sai lầm. Em xin lỗi. Em mong anh hiểu."

Ly nói, rồi bỏ vào phòng, khóa cửa.

Hùng đứng ngoài, đấm vào tường. Anh ta bắt đầu ghen tức, và một ý nghĩ nảy sinh trong đầu: sẽ nói cho Tuấn biết sự thật về những lần vụng trộm của Ly và Hùng, để Tuấn bỏ Ly, và Hùng sẽ có cơ hội. Nhưng liệu anh ta có làm vậy không? Và Ly sẽ đối phó thế nào?

Cánh cửa của quá khứ chưa bao giờ đóng hẳn. Và những bí mật, dù được giấu kỹ, cũng có ngày bại lộ.

Hết phần 9

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách