Trang web truyện

Cà phê góc phố

Tác giả: Thiên Bảo | Ngày: 11/04/2026 07:08 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: truỵện sex sinh viên, làm tình trong công viên, ngoại tình, đồng nghiệp, bạn thân, bạn gái, bạn của người yêu, truyện sex lãng mạn, rạp chiếu phim, bạn học chung lớp, làm tình trong văn phòng, bạn gái của bạn, Truyện Nhiều phần

Truyện đã hoàn thành (15 phần)

PHẦN 8: NHỮNG SỢI DÂY MỎNG MANH


Sau bữa tiệc cuối năm, Ly cảm thấy Phát có chút thay đổi. Anh không còn vô tư như trước, thỉnh thoảng hỏi Ly về Duy, về những lúc cô đi làm về muộn. Ly phải rất cẩn thận, xóa tin nhắn, tắt máy khi về nhà, và không bao giờ để lại bất kỳ dấu vết nào. Nhưng cô vẫn không thể dứt bỏ Duy. Mỗi lần Phát đi công tác, lại là mỗi lần Ly và Duy hẹn hò.

Duy ngày càng táo bạo. Anh ta không chỉ muốn gặp Ly ở nhà nghỉ, mà còn muốn đến tận căn hộ của Phát khi Phát đi vắng. Ly ban đầu từ chối, vì sợ hàng xóm để ý, nhưng rồi cũng đồng ý sau nhiều lần Duy năn nỉ.

Một buổi chiều, Phát bay ra Hà Nội ba ngày. Ly báo cho Duy. Tối đó, Duy đến căn hộ, mang theo một chai rượu vang và hoa hồng. Ly mặc chiếc váy ngủ màu đen, mỏng tang, gần như trong suốt. Cô không mặc áo ngực, để lộ hai bầu vú căng tròn, đầu vú hồng hồng nhô lên rõ mồn một. Duy nhìn cô, mắt đỏ rực vì ham muốn.

"Ly, em đẹp như một nữ thần. Anh không thể tin là anh đang ở đây, trong căn hộ của trưởng phòng, sắp được làm tình với người đẹp nhất công ty."

"Anh Duy, uống rượu đi rồi tính."

Ly cười, rót rượu ra hai ly.

Họ ngồi trên sofa, vừa uống vừa trò chuyện. Duy kể về vợ sắp cưới của anh - một cô gái hiền lành, ngoan ngoãn, nhưng không quyến rũ bằng Ly. Ly lắng nghe, lòng thấy thương cho cô gái ấy, nhưng cũng thấy mình không có tư cách phán xét.

"Anh Duy, anh sắp cưới rồi, sao còn tán em?"

"Anh không biết nữa. Có lẽ anh yêu em, Ly à. Em làm anh điên đảo."

Duy nói, rồi đặt ly rượu xuống, kéo Ly vào lòng.

Anh hôn cô, tay luồn vào trong áo ngủ, bóp vú. Ly rên nhẹ, hai tay ôm cổ Duy. Duy đẩy Ly nằm xuống sofa, cởi áo ngủ của cô. Cơ thể trần trụi của Ly hiện ra dưới ánh đèn vàng ấm. Duy ngắm nhìn cô từ đầu đến chân, mắt say đắm.

"Ly, em có biết em đẹp thế nào không? Da em trắng muốt, mịn màng. Vú em căng tròn như hai quả bưởi. Và cái lồn... ôi cái lồn của em..."

Duy cúi xuống, dùng tay vuốt nhẹ đám lông đen xoăn trên mu lồn trắng. Những sợi lông mềm mượt, xoăn tít, mọc lưa thưa từ mu xuống tận hai bên mép lồn. Duy kéo nhẹ từng sợi, se lại, thả ra.

"Em có biết, mỗi lần anh thấy lông lồn của em, anh lại muốn chết đi sống lại. Nó đẹp một cách hoang dại, vừa dâm đãng vừa thanh khiết."

"Anh Duy, đừng nói nữa... em ngượng lắm..."

Ly nói, nhưng cô không đẩy tay Duy ra.

Duy cúi xuống, hôn lên mu lồn, lên từng sợi lông. Lưỡi anh liếm dọc khe lồn, day vào hột le. Ly bật người lên, rên to. Duy liếm mãi, cho đến khi Ly đạt cực khoái, nước lồn chảy ra ướt cả môi anh.

"Em ra nước rồi kìa. Em nhanh quá."

"Tại anh Duy... anh giỏi quá..."

Ly thở hổn hển.

Duy đứng dậy, cởi quần. Con cặc của anh cương cứng, to, dài, đầu hơi cong. Anh đặt Ly nằm lên sofa, kê gối dưới mông cho cao. Rồi anh đưa đầu cặc vào khe lồn, cà lên hột le mấy cái, rồi từ từ đẩy vào.

"A... vào rồi... anh Duy... cặc anh nóng quá..."

"Em thích không?"

"Dạ... thích... anh đẩy mạnh vô..."

Duy đẩy hết chiều dài con cặc vào lồn Ly. Cô cảm thấy căng đầy, sung sướng. Duy bắt đầu nhấp, lúc đầu chậm, rồi nhanh dần. Sofa kêu cót két theo nhịp đẩy. Ly rên la, chẳng còn giữ ý tứ. Cô bấu chặt vào lưng Duy, móng tay cào thành những vệt đỏ.

"Anh Duy... đẩy mạnh nữa... em sắp ra rồi..."

"Ra đi em. Ra cho anh."

Duy đẩy mạnh thêm vài cái, Ly đạt cực khoái lần thứ hai. Cô người cong lên, rên rỉ. Duy không dừng, anh tiếp tục đẩy, đưa Ly lên đỉnh lần thứ ba. Đến khi anh xuất tinh, cả hai cùng thở dốc.

Họ nằm trên sofa, mệt nhoài. Duy rút con cặc ra, thấy tinh trùng chảy ra từ lồn Ly, thấm xuống ga sofa. Ly lấy khăn giấy lau.

"Anh Duy, em phải dọn dẹp kẻo Phát về thấy."

"Ừ, anh giúp em."

Duy lau sofa, còn Ly đi tắm. Cô đứng dưới vòi sen, nước ấm xối lên người. Cô nhắm mắt, nghĩ về Duy, về Phát, về những gì mình đang làm. Cô thấy mình như bị chia cắt: một bên là cuộc sống sang trọng, ổn định bên Phát; một bên là những cuộc vụng trộm đầy kích thích bên Duy. Cô không thể bỏ một trong hai.

"Hay là mình cứ sống thế này? Phát không biết, Duy cũng chẳng đòi hỏi gì. Mình vẫn có tất cả."

Cô tự an ủi.

Nhưng rồi một hôm, Phát về sớm hơn dự định. Ly đang ở nhà một mình, mặc bộ đồ ngủ mỏng, nằm xem phim. Phát mở cửa, thấy cô, mỉm cười.

"Anh về sớm, em bất ngờ chưa?"

"Dạ... bất ngờ... sao anh không báo em?"

Ly nói, giọng hơi run.

"Anh muốn tạo bất ngờ cho em."

Phát đến ôm Ly, hôn lên má cô. Rồi anh nhìn quanh phòng, mắt dừng lại ở sofa.

"Ly, sao sofa lại có vết bẩn thế kia?"

Ly tim đập thình thịch.

"Hồi chiều em uống cà phê, làm đổ chút. Em lau rồi, chắc chưa khô."

"Ừ."

Phát nói, nhưng mắt anh vẫn nhìn chằm chằm vào vết ố. Linh tính đàn ông mách bảo anh có điều không ổn. Nhưng Phát không hỏi thêm. Anh đi tắm, rồi ra ngoài ăn tối với Ly.

Bữa tối im ắng lạ thường. Phát ít nói, Ly cũng không biết nói gì. Cô sợ mình lỡ lời, sợ Phát phát hiện. Sau bữa ăn, Phát bảo Ly:

"Ly à, anh có vài lời muốn nói. Dạo này em có vẻ xa cách. Có phải em đang giấu anh điều gì không?"

Ly run bần bật.

"Đâu có. Em chỉ mệt vì công việc thôi."

"Ừ, nếu em mệt thì nghỉ ngơi. Anh thương em."

Phát nói, rồi lên giường ngủ.

Ly nằm bên cạnh, không tài nào ngủ được. Cô tự hứa sẽ chấm dứt với Duy, ít nhất là trong một thời gian. Nhưng chỉ vài hôm sau, khi Phát đi làm, Duy lại nhắn tin, và Ly lại không thể cưỡng lại.

Lần này, Duy rủ Ly đi Đà Lạt cuối tuần. Phát bận công ty, không thể đi cùng. Ly do dự, nhưng rồi cũng đồng ý. Cô nói dối Phát là đi công tác với đồng nghiệp nữ. Phát tin.

Hai người lái xe lên Đà Lạt. Duy thuê một căn biệt thự nhỏ, có lò sưởi, có vườn hoa. Tối đầu tiên, sau bữa tối lãng mạn, Duy đưa Ly ra vườn. Trời se lạnh, hoa cúc nở vàng. Duy trải chăn ra cỏ, hai người nằm ngắm sao.

"Ly à, nếu anh bỏ vợ sắp cưới, em có bỏ Phát để đến với anh không?"

Duy hỏi, giọng nửa đùa nửa thật.

"Anh Duy, đừng nói vậy. Tụi mình chỉ là... những người bạn đặc biệt thôi."

"Bạn đặc biệt? Em gọi những lần mình làm tình là bạn đặc biệt?"

Duy cười, rồi kéo Ly vào lòng.

Anh hôn cô, tay luồn vào trong áo. Ly cũng đáp trả, nhưng trong lòng cô có sự bất an. Cô sợ Duy yêu cô thật lòng, sợ những ràng buộc. Cô chỉ muốn những cuộc vụng trộm, không muốn thay đổi cuộc sống hiện tại.

Duy cởi đồ của Ly giữa vườn hoa. Cô nằm trên chăn, khỏa thân dưới bầu trời đầy sao. Duy ngắm nhìn cô, thấy cơ thể cô trắng muốt, nổi bật trong đêm. Anh cúi xuống, hôn từng bầu vú, từng sợi lông lồn.

"Ly, em có biết, anh chưa bao giờ thấy cái lồn nào đẹp như của em. Lông đen, da trắng, mu căng, hai mép mọng nước. Anh muốn chụp ảnh nó để ngắm mãi."

"Anh đừng có điên. Chụp ảnh rồi lộ ra thì chết em."

"Anh chỉ nói thế thôi. Anh sẽ cất trong tim."

Duy nói, rồi đưa con cặc vào lồn Ly.

Họ làm tình giữa vườn hoa, dưới ánh trăng lờ mờ. Gió lạnh thổi, nhưng cơ thể họ nóng hổi. Ly rên rỉ, tiếng vọng trong đêm vắng. Duy đẩy mạnh, đưa cô lên đỉnh nhiều lần. Đến khi xuất tinh, anh nằm lên người Ly, thở dốc.

"Ly à, anh yêu em. Anh muốn có em mãi mãi."

"Anh Duy, đừng mơ mộng nữa. Về thực tế đi. Sáng mai mình về Sài Gòn, cuộc sống lại như cũ."

Ly nói, rồi đứng dậy mặc đồ.

Hai ngày ở Đà Lạt trôi qua nhanh. Ly trở về, thấy Phát vẫn bình thản. Anh không nghi ngờ gì. Ly thở phào, nhưng cũng thấy chút tội lỗi.

Một lần, Phát rủ Ly đi dự tiệc sinh nhật của một đối tác. Trong bữa tiệc, Ly gặp một người đàn ông tên là Khánh - một doanh nhân trẻ, đẹp trai, ga lăng. Khánh mời Ly nhảy, Phát không phản đối. Ly nhảy với Khánh, và cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của anh ta.

"Chị Ly đẹp quá. Em có thể xin số điện thoại của chị không?"

Khánh hỏi.

"Em à, chị sắp cưới rồi. Chồng chị đang ở kia kìa."

Ly từ chối, nhưng Khánh vẫn cố tình bỏ số điện thoại vào túi áo Ly.

Tối đó, Ly về nhà, thấy mảnh giấy trong túi. Cô định vứt, nhưng rồi lại giữ lại. Cô tự nhủ:

"Mình giữ làm gì? Mình đã có Phát, có Duy rồi, còn muốn gì nữa?"

Nhưng cô vẫn không vứt. Cô cất mảnh giấy vào ngăn kéo, như một sự dự phòng.

Rồi Phát bắt đầu đi công tác nhiều hơn. Công ty của anh mở rộng ra các tỉnh, anh phải bay đi liên tục. Ly ở nhà một mình, càng có nhiều thời gian cho Duy. Họ gặp nhau hầu như mỗi tối. Ly dần dần mất đi cảm giác tội lỗi. Cô thấy việc lén lút trở nên bình thường, như một thói quen.

Một buổi tối, khi đang làm tình với Duy ở căn hộ của Phát, Ly bỗng nghe thấy tiếng mở cửa. Cô và Duy đứng hình. Phát đã về sớm, không báo trước.

"Chết rồi! Anh Duy, anh trốn vào nhà tắm nhanh lên!"

Ly thì thầm.

Duy vội vàng nhặt quần áo, chạy vào phòng tắm. Ly mặc vội váy ngủ, ra mở cửa. Phát bước vào, mặt mệt mỏi.

"Anh về rồi à? Sao không báo em?"

"Anh muốn tạo bất ngờ."

Phát nói, rồi nhìn quanh. Anh thấy sofa lộn xộn, có vết ướt trên ghế.

"Sofa sao thế? Lại đổ cà phê à?"

"Dạ... em uống cà phê tối, không cẩn thận."

Ly nói, giọng run.

Phát nhìn Ly, mắt sắc lại. Anh bước lại gần, ngửi thấy mùi nước hoa lạ trên người Ly. Anh cũng thấy mùi tinh dịch thoang thoảng.

"Ly, có ai ở đây không?"

"Đâu có. Mình em thôi."

Phát không tin. Anh đi một vòng quanh phòng, rồi dừng lại trước cửa phòng tắm. Tay anh nắm chặt tay nắm cửa.

"Mở cửa ra."

"Anh Phát, trong đó không có ai đâu. Em mới tắm xong, chưa kịp lau."

"Anh bảo mở cửa."

Phát gằn giọng.

Ly run cầm cập. Cô biết không thể thoát. Cô mở cửa phòng tắm. Bên trong, Duy đứng thu lu trong góc, quần áo cầm trên tay, mặt tái mét. Phát nhìn Duy, rồi nhìn Ly. Mắt anh tối sầm lại.

"Duy? Mày đang làm gì ở đây?"

"Anh Phát... em... em xin lỗi... em đến... đến để..."

Duy lắp bắp.

Phát không nói gì thêm. Anh bước lại gần Duy, đấm một phát vào mặt. Duy ngã lăn ra, máu chảy từ môi. Phát đấm tiếp, đá túi bụi.

"Mày dám động vào vợ tao? Mày dám?"

Phát gầm lên.

Ly lao vào can, ôm Phát từ phía sau.

"Anh Phát! Anh dừng lại! Em xin lỗi! Tất cả là lỗi của em!"

Phát hất Ly ra, tay chỉ vào mặt cô.

"Mày... mày dám phản bội tao? Tao đã cho mày tất cả: nhà, xe, tiền bạc, tình yêu. Thế mà mày lại ăn nằm với thằng này?"

"Anh Phát, em xin lỗi... em sai rồi... em chỉ... chỉ một lần... tha cho em..."

"Một lần? Tao ngửi thấy mùi này cả tháng nay rồi. Mày tưởng tao không biết?"

Phát nói, giọng lạnh như băng.

Duy nhân lúc Phát đang nói với Ly, bò dậy, lao ra cửa. Anh mở cửa chạy mất. Phát không đuổi theo. Anh quay sang Ly, mắt đầy thất vọng và đau đớn.

"Ly, em cất đồ đi. Tối nay em ngủ ở phòng khách. Mai mình nói chuyện."

Phát nói, rồi bước vào phòng ngủ, đóng sầm cửa.

Ly khóc nức nở. Cô biết mọi chuyện đã vỡ lở. Cô mất Phát, mất tất cả. Cô ngồi thu mình trên sofa, ôm gối khóc suốt đêm.

Sáng hôm sau, Phát ra khỏi phòng, mặt hốc hác. Anh nhìn Ly, không còn vẻ yêu thương nào.

"Ly, anh sẽ không làm gì em cả. Nhưng tụi mình chia tay. Em dọn ra khỏi đây trong hôm nay."

"Anh Phát... em xin anh... cho em một cơ hội... em sẽ không tái phạm..."

"Không. Anh đã từng tin em, nhưng em đã phản bội. Anh không thể tiếp tục."

Phát nói, giọng dứt khoát.

Anh bỏ vào phòng, đóng cửa. Ly ngồi khóc một mình. Cô gọi cho Duy, nhưng Duy tắt máy. Cô gọi cho bạn bè, nhưng chẳng ai đến giúp. Cô nhận ra mình đã tự đẩy mình vào chỗ không lối thoát.

Ly thu dọn đồ đạc trong nước mắt. Cô bỏ tất cả những gì Phát tặng: quần áo, trang sức, điện thoại. Cô chỉ lấy những thứ của mình từ trước. Cô gọi xe ôm, chở đồ về phòng trọ cũ - nơi cô ở với Tuấn và Hùng. Nhưng khi đến nơi, cô không dám gõ cửa. Cô đứng ngoài đường, không biết đi đâu.

Hùng đi chợ về, thấy Ly ngồi bệt dưới gốc cây, đồ đạc bên cạnh. Anh ngạc nhiên.

"Ly? Sao mày ở đây? Xảy ra chuyện gì?"

"Anh Hùng... em không có nơi nào để đi cả... em xin lỗi... em có thể ở nhờ vài hôm được không?"

Ly nức nở.

Hùng thở dài, xách đồ giúp Ly.

"Vào đi. Tuấn nó đi làm rồi, về muộn. Mày vào trước đi."

Ly bước vào căn phòng trọ cũ - nơi cô từng sống với Tuấn, nơi cô đã phản bội anh với Hùng, và nơi cô đã ra đi để đến với Phát. Căn phòng giờ đây bừa bộn, đồ đạc của Tuấn và Hùng chất đống. Giường của Tuấn vẫn y nguyên, chiếc màn màu xanh cũ kỹ.

Ly đặt đồ xuống, ngồi lên giường của Tuấn. Cô sờ vào chiếc gối, còn vương mùi quen thuộc. Cô nhớ lại những ngày tháng bên Tuấn, nhớ tình yêu thuần khiết, nhớ những buổi tối nắm tay nhau, nhớ những nụ hôn dưới gốc cây me. Nước mắt cô lại trào ra.

"Mình đã làm gì vậy? Mình đã đánh mất tất cả chỉ vì những ham muốn ích kỷ."

Ly tự trách.

Hùng nấu cho Ly tô mì. Cô ăn vội, nhưng không thấy ngon. Hùng ngồi cạnh, im lặng.

"Ly à, tao biết chuyện gì rồi. Mày đừng buồn. Ở đây tao với Tuấn sẽ lo cho mày."

"Anh Hùng, em có lỗi với Tuấn nhiều lắm. Em không biết mặt mũi nào nhìn anh ấy."

"Tuấn nó vẫn còn yêu mày. Nó chưa quên mày đâu. Có lẽ đây là cơ hội để hai đứa làm lành."

Hùng nói, nhưng Ly biết điều đó không dễ dàng.

Chiều tối, Tuấn đi làm về. Anh mở cửa, thấy Ly đang ngồi trên giường mình. Anh đứng sững, tay bỏ quên chìa khóa.

"Ly? Sao em ở đây?"

"Anh Tuấn... em... em xin lỗi... em không có nơi nào để đi... em xin phép ở lại vài hôm..."

Ly nói, mắt đỏ hoe.

Tuấn im lặng một lúc lâu. Anh nhìn Ly, thấy cô gầy hơn trước, mắt thâm quầng, tóc rối bù. Anh thương cô, nhưng cũng đau đớn vì những gì cô đã gây ra.

"Em ở lại đi. Nhưng đừng làm phiền tụi anh."

Tuấn nói, rồi bỏ vào phòng tắm.

Ly thở phào nhẹ nhõm. Cô nằm lên giường, mệt mỏi rã rời. Cô nhắm mắt, nhưng không ngủ được. Cô nghĩ về những ngày tháng sắp tới: cô mất Phát, mất việc (vì chắc chắn Phát sẽ đuổi cô khỏi công ty), mất bạn bè, mất tất cả. Cô chỉ còn Tuấn - người đã bị cô phản bội.

Tối đó, khi Tuấn lên giường nằm, Ly rón rén bước lại, nằm cạnh anh.

"Anh Tuấn, em xin lỗi. Em đã sai. Em hứa sẽ thay đổi."

"Ly, em đã từng nói vậy với anh lúc em chia tay. Và em đã đi. Anh không thể tin em nữa."

Tuấn nói, giọng buồn bã.

"Anh hãy cho em một cơ hội. Em sẽ chứng minh."

Ly nói, rồi cô đặt tay lên ngực Tuấn. Anh không đẩy ra. Ly bạo dạn hơn, cô luồn tay xuống, sờ vào quần sịp của Tuấn. Con cặc của anh đã cương cứng từ lúc nào. Ly rút nó ra, cúi xuống mút.

Tuấn rên nhẹ.

"Ly, đừng làm vậy... anh không muốn..."

"Nhưng anh đang cương kìa. Em biết anh nhớ em."

Ly nói, rồi tiếp tục mút.

Tuấn không cưỡng lại được. Anh để Ly làm gì thì làm. Ly mút một lúc, rồi cởi quần mình, trèo lên người Tuấn. Cô đưa cái lồn đầy lông của mình áp vào con cặc Tuấn, rồi từ từ ngồi xuống. Con cặc của Tuấn vào dễ dàng, vì lồn Ly đã ướt sẵn.

"A... anh Tuấn... em nhớ cặc anh quá..."

Ly bắt đầu nhấp nhô. Tuấn nằm im, mắt nhìn lên trần nhà. Anh không có cảm xúc gì, chỉ có bản năng. Ly nhấp một lúc, rồi gục xuống người Tuấn, khóc nức nở.

"Anh Tuấn, em sai rồi. Em xin lỗi. Em yêu anh. Anh tha thứ cho em nhé."

Tuấn không trả lời. Anh đẩy Ly ra, đứng dậy.

"Ly, tình yêu không phải là thế này. Em đi ngủ đi, anh ra ngoài hút thuốc."

Tuấn bỏ đi, để Ly nằm khóc một mình.

Ly nằm trên giường, cảm thấy trống rỗng. Cô nhận ra rằng, cô đã mất Tuấn mãi mãi. Cô không thể lấy lại tình yêu mà cô đã phá hủy. Cô chỉ còn lại một mình, với những sai lầm không thể sửa chữa.

"Mình đã làm gì? Mình đã phản bội Tuấn, phản bội Phát, phản bội cả chính mình. Mình là con người tồi tệ nhất trên đời."

Ly tự đay nghiến.

Cô nằm đó, nước mắt chảy dài. Hùng ở giường bên, thấy vậy, cũng không nói gì. Anh chỉ thở dài, tắt đèn.

Bên ngoài, Sài Gòn vẫn lên đèn, vẫn tấp nập. Nhưng với Ly, mọi thứ đã sụp đổ. Cô không biết mình sẽ đi đâu, sẽ làm gì. Cô chỉ biết rằng, những lựa chọn của cô đã dẫn cô đến bước đường cùng. Và giờ đây, cô phải trả giá cho tất cả.

Hết phần 8

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách