Trang web truyện

Cà phê góc phố

Tác giả: Thiên Bảo | Ngày: 11/04/2026 07:08 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: truỵện sex sinh viên, làm tình trong công viên, ngoại tình, đồng nghiệp, bạn thân, bạn gái, bạn của người yêu, truyện sex lãng mạn, rạp chiếu phim, bạn học chung lớp, làm tình trong văn phòng, bạn gái của bạn, Truyện Nhiều phần

Truyện đã hoàn thành (15 phần)

← Phần trước Phần cuối

PHẦN 15: HẠNH PHÚC MONG MANH VÀ NHỮNG LỐI RẼ


Ly và Tuấn đã sống với nhau được ba năm kể từ ngày cưới. Con gái Tuệ An của họ đã hai tuổi, xinh xắn, thông minh, lanh lợi. Cô bé ở với bác nuôi của Tuấn dưới quê, cuối tuần vợ chồng lại về thăm. Cuộc sống tuy không dư dả nhưng cũng tạm ổn. Tuấn đã có công việc hành chính ổn định, lương 15 triệu. Ly vẫn làm kế toán, lương 10 triệu. Họ đã tiết kiệm được một khoản, dự định cuối năm sẽ mua một căn chung cư nhỏ trả góp.

Buổi tối, sau khi ăn cơm xong, Ly ngồi ôm con gái, xem tivi. Tuấn nằm trên giường, đọc báo. Không khí gia đình ấm cúng, bình yên.

"Anh Tuấn, cuối tuần này mình về quê đón con lên chơi nhé? Em nhớ nó quá."

"Ừ, anh cũng nhớ. Để anh xin nghỉ thứ bảy."

Tuấn nói, rồi đặt báo xuống, đến ngồi cạnh Ly.

"Ly à, anh có chuyện muốn nói với em."

"Chuyện gì thế anh?"

"Công ty anh đang cử người đi học ở nước ngoài, thời gian sáu tháng. Anh đã nộp đơn, và có lẽ anh sẽ được chọn. Nếu đi, cơ hội thăng tiến rất cao, lương sẽ tăng gấp đôi."

Ly im lặng. Cô không muốn xa Tuấn, nhưng cô cũng hiểu đó là cơ hội tốt.

"Anh đi đi. Em sẽ ở nhà chờ anh."

"Em có buồn không?"

"Có, nhưng vì tương lai của mình, em sẽ cố gắng."

Tuấn ôm Ly, hôn lên trán cô.

"Cám ơn em. Anh yêu em."

"Em cũng yêu anh."

Họ hôn nhau, rồi dắt nhau vào phòng. Tuấn cởi áo Ly, cởi quần. Anh đặt Ly nằm xuống giường, cúi xuống hôn khắp người cô. Từ cổ, xuống ngực, xuống bụng, xuống lồn. Những sợi lông đen xoăn trên mu trắng vẫn còn đó, dù Ly đã sinh con, nhưng nó vẫn đẹp, vẫn kích thích.

"Anh Tuấn... em nhớ anh... nhớ cái này..."

"Anh cũng nhớ. Anh sẽ làm cho em sướng."

Tuấn liếm lồn Ly. Cô rên to, hai tay bấu vào đầu Tuấn. Anh liếm mãi, đến khi Ly đạt cực khoái, nước lồn chảy ra ướt đẫm.

Tuấn đứng dậy, cởi quần sịp. Con cặc đã cương cứng. Anh đưa vào lồn Ly, đẩy mạnh. Ly rên rỉ.

"Anh Tuấn... đẩy mạnh vô... em muốn sâu..."

"Em có thích không?"

"Dạ... thích... em thích lắm..."

Họ làm tình say đắm, đến khi cả hai cùng lên đỉnh. Ly ôm Tuấn, khóc.

"Anh Tuấn, em sợ xa anh lắm."

"Chỉ sáu tháng thôi. Anh sẽ về ngay."

Tuấn an ủi, lau nước mắt cho Ly.

Tuấn đi được hai tháng. Ly ở nhà một mình, nhớ chồng da diết. Tối nào cô cũng gọi video call cho Tuấn, kể đủ thứ chuyện. Tuấn cũng kể về công việc, về những người bạn mới. Họ thủ dâm qua điện thoại cho nhau, tưởng tượng ra cảnh làm tình.

"Anh Tuấn, em nhớ cặc anh lắm. Em thủ dâm hoài mà không thỏa mãn."

"Anh cũng nhớ lồn em. Cố lên em, anh sắp về rồi."

Nhưng rồi, những cám dỗ bắt đầu xuất hiện. Ở công ty, có một anh đồng nghiệp tên là Minh - một người đàn ông trẻ, đẹp trai, ga lăng, có vợ nhưng vẫn hay tán tỉnh Ly. Anh ta biết Ly có chồng đi xa, nên càng tìm cách tiếp cận.

"Ly à, tối nay em có đi ăn tối với anh không? Anh biết một quán ngon lắm."

"Em xin lỗi, em bận."

"Em đừng từ chối mãi thế. Chỉ là bữa ăn thôi mà."

Minh năn nỉ.

Ly do dự. Cô nhớ đến Tuấn, nhớ đến những lỗi lầm trong quá khứ. Nhưng rồi cô cũng đồng ý, với suy nghĩ chỉ là bạn bè.

Họ đến một nhà hàng sang trọng. Minh gọi rượu vang, đồ ăn đắt tiền. Ly uống hơi nhiều, mặt đỏ bừng. Minh khen cô đẹp, khen cô thông minh, khen đủ thứ.

"Ly à, anh thích em lắm. Từ ngày đầu vào công ty, anh đã để ý em."

"Anh Minh, em có chồng rồi. Anh cũng có vợ."

"Anh biết. Nhưng anh không thể kìm lòng."

Minh nói, tay đặt lên tay Ly.

Ly rụt lại, nhưng không mạnh. Minh thấy vậy, liều hơn. Anh gọi thêm rượu, mời Ly uống. Ly say, đầu óc quay cuồng. Minh đưa cô về nhà, nhưng không về nhà Ly, mà về nhà anh ta - một căn hộ riêng, nơi anh ta thường đưa gái về.

"Anh Minh, đưa em về. Em muốn về."

"Em say rồi, nghỉ đây một lát đã."

Minh đóng cửa, khóa then. Anh ôm Ly, hôn cô. Ly đẩy ra, nhưng không có sức.

"Anh Minh, đừng..."

"Em đẹp lắm. Anh muốn em."

Minh nói, tay luồn vào áo Ly, bóp vú. Ly rên nhẹ, cơ thể cô phản ứng theo bản năng. Minh cởi áo Ly, để lộ hai bầu vú căng tròn. Anh cúi xuống mút.

"A... anh Minh... đừng... em có chồng..."

"Chồng em đi xa rồi. Em cần đàn ông."

Minh nói, tay luồn xuống kéo quần Ly.

Ly cố gắng chống cự, nhưng Minh mạnh hơn. Anh ta cởi hết quần áo của Ly, để lộ cơ thể trần trụi. Cái lồn với mu trắng, lông đen xoăn thưa hiện ra. Minh nhìn chăm chú, mắt đầy ham muốn.

"Lồn em đẹp quá. Anh chưa thấy cái nào đẹp như thế."

"Anh Minh, em xin anh, đừng làm thế. Thả em ra."

Ly khóc.

Minh không nghe. Anh ta cởi quần, lấy con cặc đã cương cứng ra. Anh đặt Ly nằm xuống giường, dang rộng hai chân. Anh đưa đầu cặc vào khe lồn Ly, cà lên hột le.

"Anh sẽ cho em sướng. Rồi em sẽ không muốn về với chồng nữa."

"Đừng... em xin anh..."

Ly khóc nức nở, nhưng cơ thể cô lại ướt đẫm. Minh cười, đẩy mạnh con cặc vào.

"A... đau... anh Minh... đừng..."

"Vào rồi. Lồn em ướt sẵn rồi, còn giả vờ?"

Minh bắt đầu nhấp. Ly rên rỉ, vừa đau vừa tủi nhục. Cô cố gắng đẩy Minh ra, nhưng không được. Minh nhấp một lúc, rồi xuất tinh vào trong lồn Ly.

"Em sướng không? Có muốn làm nữa không?"

"Anh Minh... anh đã cưỡng bức em... em sẽ tố cáo anh..."

"Tố cáo đi. Ai tin? Em say rượu, em đến nhà anh, em cởi quần áo ra. Ai tin em?"

Minh cười, rồi mặc quần áo, bỏ ra ngoài, để Ly nằm khóc một mình.

Ly nằm trên giường lạ, nước mắt chảy dài. Cô sờ vào cái lồn mình, tinh trùng của Minh vẫn còn, ướt nhẹp. Cô ghét bản thân, ghét cái lồn dâm đãng của mình, ghét những sợi lông đen đã từng làm bao kẻ mê mẩn.

"Mình lại hư rồi. Mình lại phản bội Tuấn. Mình đáng chết."

Ly tự đay nghiến.

Cô mặc quần áo, ra khỏi nhà Minh. Cô không về nhà, mà lang thang trên đường. Mưa bắt đầu rơi, những hạt mưa lạnh buốt. Ly ngồi bệt xuống vệ đường, khóc nức nở.

Một người đàn ông lạ mặt đi ngang, thấy Ly, dừng lại.

"Cô ơi, sao cô ngồi đây? Mưa to lắm, về nhà đi."

"Tôi không có nhà."

"Tôi đưa cô về. Cô ở đâu?"

"Tôi... tôi không biết."

Ly nói, mắt mờ đi.

Người đàn ông thương tình, đưa Ly về nhà anh ta - một căn phòng trọ nhỏ. Anh ta cho Ly mượn quần áo, nấu cho Ly tô mì. Ly ăn vội, rồi ngủ thiếp đi trên ghế.

Sáng hôm sau, Ly thức dậy, thấy mình nằm trên giường lạ. Cô hoảng hốt, nhìn xuống thấy mình mặc bộ đồ ngủ của đàn ông. Cô chạy ra ngoài, thấy người đàn ông đang nấu cháo.

"Cô dậy rồi à? Ăn cháo đi cho ấm bụng."

"Tôi... tôi đã làm gì?"

"Cô không làm gì cả. Tối qua cô say quá, tôi để cô ngủ trên giường, còn tôi ngủ dưới đất."

Người đàn ông nói, mỉm cười hiền lành.

Ly cảm động, khóc.

"Cám ơn anh. Anh tốt quá."

"Tôi tên Hưng. Còn cô?"

"Tôi tên Ly."

Ly kể hết mọi chuyện cho Hưng nghe. Hưng lắng nghe, không phán xét.

"Ly à, ai cũng có lúc sai lầm. Quan trọng là biết sửa sai. Cô về nhà đi, chồng cô sẽ tha thứ."

"Em sợ lắm. Em sợ mất anh ấy."

"Hãy thành thật. Đó là cách duy nhất."

Ly về nhà. Cô tắm rửa, thay quần áo. Cô gọi điện cho Tuấn.

"Anh Tuấn, em có chuyện muốn nói với anh."

"Chuyện gì thế em? Em khóc à?"

"Anh... anh về đi. Em cần anh."

Tuấn lo lắng, xin nghỉ bay về sớm hơn dự định.

Khi Tuấn về đến nhà, thấy Ly ngồi thu mình trên giường, mắt sưng húp. Anh ôm cô.

"Có chuyện gì? Nói anh nghe."

"Anh Tuấn... em... em xin lỗi... em lại phản bội anh..."

Ly khóc, kể lại mọi chuyện. Tuấn nghe xong, mặt tái mét. Anh đứng dậy, đi ra ban công, hút thuốc. Ly chạy theo, ôm anh từ phía sau.

"Anh Tuấn, em xin lỗi. Em không cố ý. Hắn cưỡng bức em. Em say quá, không chống cự nổi."

"Em có thể không đi ăn tối với hắn. Em có thể không uống rượu. Em có thể về nhà. Tại sao em lại để mình vào tình thế đó?"

Tuấn nói, giọng đau đớn.

"Em sai rồi. Em hứa sẽ không bao giờ tái phạm."

"Em đã hứa bao nhiêu lần rồi? Anh không thể tin em nữa."

Tuấn bỏ vào phòng, đóng cửa lại.

Ly đứng ngoài, khóc nức nở. Cô biết mình đã làm hỏng tất cả.

Những ngày sau đó, Tuấn ít nói, ít cười. Anh không động đến Ly, không làm tình với cô. Ly cố gắng bù đắp bằng cách nấu ăn ngon, dọn dẹp nhà cửa, nhưng Tuấn vẫn lạnh lùng.

Một hôm, Ly nhận được tin nhắn của Hùng: "Ly à, tao về nước rồi. Tao muốn gặp mày." Ly do dự, nhưng rồi cũng đồng ý. Cô nghĩ, gặp Hùng để tâm sự, biết đâu anh ta có thể cho cô lời khuyên.

Họ hẹn nhau ở một quán cà phê vắng. Hùng trông già hơn, nhưng vẫn đẹp trai, vẫn nam tính.

"Ly, mày sao thế? Mắt mày sưng húp, khóc à?"

"Anh Hùng, em... em lại phản bội Tuấn. Lần này em bị cưỡng bức."

Ly kể lại. Hùng nghe xong, tức giận.

"Tao sẽ tìm thằng đó, đánh cho nó một trận."

"Thôi anh Hùng, em chỉ muốn tâm sự. Em không biết phải làm sao."

"Hãy thành thật với Tuấn. Và hãy cho nó thời gian. Nếu nó yêu mày, nó sẽ tha thứ."

Ly khóc.

"Anh Hùng, em sợ lắm. Em sợ mất anh ấy."

"Tao ở đây, nếu cần, tao sẽ giúp."

Hùng nói, tay đặt lên tay Ly.

Ly nhìn Hùng, lòng bỗng dâng lên một cảm xúc lạ. Cô nhớ những lần vụng trộm ngày xưa, nhớ con cặc to lớn của Hùng, nhớ những trận làm tình điên cuồng. Cô kìm nén, đứng dậy.

"Anh Hùng, em về đây."

"Tao đưa về."

Hùng đưa Ly về nhà. Trước cửa, anh ta bất ngờ ôm Ly, hôn lên má cô.

"Ly, nếu mày cần, tao luôn ở đây."

Ly đẩy ra, chạy vào nhà. Cô không muốn thêm sai lầm.

Tuấn ngồi trong phòng, thấy Ly chạy vào, mắt còn đỏ. Anh hỏi:

"Em đi đâu?"

"Em... em đi gặp Hùng. Anh ấy về nước."

"Em lại đi gặp nó? Em không thể tránh xa mấy người đàn ông đó được à?"

Tuấn gắt.

"Anh Tuấn, em chỉ đi tâm sự. Em không làm gì sai."

"Anh không tin em nữa. Em đi đi, để anh yên."

Tuấn bỏ ra ngoài, đóng sầm cửa.

Ly ngồi khóc một mình. Cô nghĩ về cuộc đời mình, về những sai lầm chồng chất. Cô tự hỏi, có phải mình sinh ra là để làm khổ Tuấn? Có phải mình không xứng đáng được hạnh phúc?

Đêm đó, Ly không ngủ được. Cô nằm trên giường, nhìn lên trần nhà. Cô nhắn tin cho Tuấn: "Anh Tuấn, em xin lỗi. Em sẽ rời khỏi đây. Em không muốn làm khổ anh nữa." Cô đứng dậy, thu dọn đồ đạc.

Tuấn về lúc nửa đêm, thấy Ly đang xếp đồ vào vali. Anh chạy đến, giật lấy vali.

"Em làm gì thế?"

"Em đi. Em không muốn làm anh buồn nữa."

"Ly, anh xin lỗi. Anh nóng quá. Anh không muốn em đi."

Tuấn ôm Ly, khóc.

"Anh yêu em. Dù em có lỗi lầm, anh vẫn yêu. Anh chỉ sợ mất em."

"Em cũng yêu anh. Em hứa sẽ thay đổi. Em sẽ không bao giờ để mình vào tình thế đó nữa."

Họ ôm nhau khóc.

Tối đó, họ làm tình. Tuấn nhẹ nhàng, từ tốn. Anh muốn xóa đi những tổn thương, muốn khẳng định tình yêu của mình.

"Anh Tuấn, em yêu anh. Cám ơn anh đã tha thứ."

"Anh yêu em. Đừng bao giờ rời xa anh."

Họ làm tình đến sáng, rồi ngủ thiếp đi trong vòng tay nhau.

Tuấn quyết định bỏ qua chuyện cũ, và họ lại bắt đầu xây dựng hạnh phúc. Tuấn không đi học nước ngoài nữa, anh xin ở lại để ở bên vợ. Ly xin nghỉ việc ở công ty cũ, chuyển sang chỗ khác, không còn gặp Minh nữa.

Họ đón con lên thành phố, thuê người giữ. Cuộc sống bận rộn hơn, nhưng ấm cúng hơn. Ly thấy mình đã trưởng thành hơn, biết trân trọng những gì mình có.

Một hôm, Ly nhận được tin nhắn của Khánh - người đàn ông ở bữa tiệc sinh nhật năm nào: "Ly à, lâu quá không gặp. Anh nhớ em. Tối nay đi ăn với anh nhé?" Ly đọc xong, xóa tin nhắn, chặn số. Cô không muốn bất kỳ cám dỗ nào nữa.

Ly và Tuấn sống với nhau thêm vài năm nữa. Họ mua được căn chung cư nhỏ, trả góp mỗi tháng. Con gái họ lớn lên, khỏe mạnh, thông minh. Ly cảm thấy mình đã tìm được bến đỗ bình yên.

Nhưng câu chuyện chưa kết thúc. Một lần, Ly vô tình gặp lại Phát trên đường. Anh ta già đi, mệt mỏi, không còn vẻ hào hoa ngày nào. Họ đứng nói chuyện một lúc.

"Ly, anh đã sai khi đuổi em đi. Anh hối hận lắm."

"Chuyện qua rồi, anh Phát. Em có gia đình hạnh phúc rồi."

"Anh biết. Anh chỉ muốn nói lời xin lỗi."

Ly gật đầu, rồi bước đi. Cô không ngoái lại.

Rồi một lần khác, Ly gặp lại Hùng ở siêu thị. Hùng đi cùng một cô gái trẻ, xinh đẹp. Họ chào hỏi xã giao.

"Ly, em vẫn đẹp. Tuấn có tốt với em không?"

"Dạ, anh ấy tốt lắm. Còn anh Hùng, anh ổn chứ?"

"Tao ổn. Tao sắp cưới rồi."

"Chúc mừng anh."

Ly nói, rồi bước đi. Lòng cô thoáng chút bồi hồi, nhưng rồi nguôi ngoai.

Một tối, khi con đã ngủ, Ly và Tuấn nằm trên giường. Tuấn hỏi Ly:

"Ly à, em có hạnh phúc không?"

"Dạ, em hạnh phúc lắm. Có anh, có con, em không còn gì hơn."

"Anh cũng vậy. Anh yêu em."

Tuấn ôm Ly, hôn cô. Anh cởi áo Ly, cởi quần. Ly cũng cởi cho Tuấn. Họ làm tình nhẹ nhàng, chậm rãi, như hai người đã già.

"Anh Tuấn, em có thai lần nữa rồi."

"Thật sao? Anh sắp được làm cha lần nữa?"

Tuấn mừng quá, ôm Ly xoay vòng.

"Cám ơn em. Cám ơn em đã cho anh thêm một đứa con."

"Em cám ơn anh. Cám ơn anh đã yêu thương em, tha thứ cho em, và ở bên em suốt những năm qua."

Ly khóc.

"Anh yêu em. Suốt đời này, chỉ có em."

"Em cũng yêu anh. Suốt đời này, chỉ có anh."

Họ làm tình lần nữa, lần này mãnh liệt hơn. Ly rên rỉ, Tuấn thở dốc. Cả hai cùng lên đỉnh, cùng ôm nhau trong bóng tối.

Ly nằm trong lòng Tuấn, nghe nhịp tim anh. Cô nghĩ về cuộc đời mình: những sai lầm, những nước mắt, những đổ vỡ, và cả những hạnh phúc. Cô biết rằng, không có tình yêu nào là hoàn hảo, không có con người nào là không sai lầm. Quan trọng là biết đứng dậy, biết tha thứ, biết trân trọng những gì mình có.

"Mình sẽ hạnh phúc. Mình xứng đáng được hạnh phúc."

Cô tự nhủ, rồi chìm vào giấc ngủ.

Bên ngoài, thành phố Sài Gòn vẫn lên đèn, vẫn tấp nập. Nhưng trong căn phòng nhỏ, Ly và Tuấn đã tìm thấy bình yên.

Hết

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

← Phần trước Phần cuối

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách