Minh và Huy là đôi bạn thân từ thời đại học khoa Công Nghệ Thông Tin. Cả hai đều 28 tuổi, ra trường được 6 năm. Hai người rất thân, Minh đã rất nhiều lần, gần như hàng tuần, qua phòng trọ của Huy khi còn là sinh viên. Hai người cùng nhau code dự án xuyên đêm, nhậu nhẹt, chia ngọt sẻ bùi bao thăng trầm cuộc đời sinh viên. Cả hai còn cùng nhau đi cà phê ôm hay massage kiểu đàn ông với nhau. Đến khi có người yêu, vì cùng chuyên ngành học và làm chung nhiều đề tài, nên vẫn gặp nhau thường xuyên. Lúc một trong hai có chuyện buồn tình cảm, thậm chí chia tay bạn gái, họ cũng tâm sự hết với nhau. Vì thế có thể nói, hai người là đôi bạn thân thiết hơn so với những người bạn học cùng khóa.
Minh xuất thân từ gia đình kinh doanh bất động sản. Sau khi tốt nghiệp, vì theo đuổi đam mê ngành học của mình, nhưng giờ anh được ba cho về làm việc ở chi nhánh của tập đoàn tại Đà Nẵng để làm quen dần, từ từ tiếp quản công việc gia đình. Tập đoàn nhà anh là một trong 5 tập đoàn bất động sản lớn nhất cả nước, có vốn dày, sẵn các mối quan hệ cùng với đầu óc nhanh nhạy trong làm ăn. Chi nhánh của anh ngày càng được mở rộng và quản lý rất nhiều dự án lớn khắp các tỉnh miền Trung. Hiện tại, anh đang là giám đốc chi nhánh này.Huy thì theo nghề kỹ sư phần mềm đúng như ngành học. Anh cũng đổi vài công ty và hiện đang làm cho một tập đoàn Thụy Sĩ với mức lương kha khá. Tuy nhiên, thỉnh thoảng Huy lại phải bay đi công tác dài ngày ở châu Âu, để Lan một mình ở nhà.Lan - vợ sắp cưới của Huy - năm nay 26 tuổi. Cô rất xinh đẹp, làn da trắng mịn màng, thân hình nóng bỏng với đôi vú căng tròn, eo thon và cặp mông cong căng, luôn thu hút ánh nhìn ham muốn của đấng mày râu lẫn sự ghen tỵ từ những cô nàng đố kỵ. Cô đang làm trong một công ty truyền thông, lương không cao và thường xuyên bị sếp lớn tuổi cùng vài đồng nghiệp nam ve vãn. Trước đây, Lan từng có một mối tình thơ mộng sâu đậm thời sinh viên nhưng đã chia tay sau khi ra trường vì nhiều lý do khác nhau. Vì thế, cô giờ rất chín chắn, suy nghĩ sâu sắc trong chuyện tình cảm, không dễ dàng bị cuốn vào những lời ong bướm từ các đồng nghiệp có ý đồ không lành mạnh với mình.Lan và Huy yêu nhau hơn một năm trước khi cưới, và Minh đã thân thiết với cả hai từ những ngày đầu. Minh là người đàn ông rất đàng hoàng, coi trọng sự nghiệp. Dù thời sinh viên từng biết "cà phê đèn mờ" hay đi massage giải khuây - những thú vui đàn ông với nhau - nhưng Minh không phải dạng buông thả. Anh ngoài chuyện học hành thì cũng biết chơi bời, chứ không phải dạng cù lần hay khờ khạo. Anh từng có hai mối tình thời sinh viên và kéo dài vài năm sau khi ra trường.Lần đầu tiên Huy giới thiệu bạn gái mới với Minh, anh đã bị thu hút một cách kỳ lạ bởi Lan. Tuy nhiên, anh vẫn khéo léo không bộc lộ ra bên ngoài. Những buổi nhậu tại căn nhà thuê nhỏ của Huy, Minh thường ngồi uống, mắt lén lướt theo Lan. Mỗi khi cô vô tình cúi xuống, cặp vú trắng nõn, căng mọng như muốn bật ra khỏi cổ áo, hoặc khi cô mặc quần short, đôi mông căng tròn in rõ dưới lớp vải mỏng và cặp đùi trắng thon dài khiến Minh không rời mắt được. Anh thầm mê thân thể Lan từ lâu, nhưng vì cô là bạn gái của thằng bạn thân nhất, nên anh chưa bao giờ có cơ hội - và cũng chưa từng dám nghĩ đến chuyện bậy bạ sau lưng Huy. Chính vì sự chân thành và tính cách đàng hoàng đó mà Huy rất tin tưởng Minh, không bao giờ nghĩ rằng bạn mình có ý đồ gì với Lan.Trong suốt một năm trước khi cưới, ba người gặp nhau thường xuyên, lúc uống cà phê, lúc nhậu ở nhà Huy. Hai người đàn ông thường ôn lại các dự án hay đề bài hồi sinh viên, Huy chia sẻ về công nghệ mới, Minh chỉ nói sơ qua về việc giúp ông già trong công ty bất động sản. Huy chỉ biết Minh ở mức đó cho đến khi Minh được cất nhắc lên giám đốc chi nhánh cách đây hai năm. Tình bạn vẫn rất thân, giờ lại có thêm Lan.Tuy nhiên, vì tế nhị, Lan và Minh hầu như không có tiếp xúc riêng, dù Minh luôn khao khát cô. Anh không thiếu gái để giải tỏa - thỉnh thoảng vẫn lui tới các khách sạn cao cấp có dịch vụ massage, dĩ nhiên ngoài việc được các cô nhân viên xinh đẹp làm cho sung sướng, thì việc xoa nắn, sờ mó thân thể họ cũng chỉ giúp anh giải tỏa chút ít. Còn với Lan, Minh càng ngày càng khao khát hơn, chắc vì cô quá đẹp, quá duyên dáng, thân hình quá nóng bỏng, mà lại là "trái cấm" - người yêu của bạn thân. Lan ăn nói rất có duyên, nụ cười thu hút, ánh mắt cô như có hồn và hơi né tránh Minh những lúc ánh mắt hai người vô tình chạm nhau. Chính sự né tránh đầy bí ẩn đó càng ngày càng làm Minh suy nghĩ về Lan rất nhiều, nhưng anh cũng không biết làm sao trong hoàn cảnh này.Rồi cái ngày Huy và Lan gửi thiệp hồng cho Minh cũng tới. Anh chúc mừng và tham dự đám cưới người bạn thân, nhưng mắt không rời cô dâu xinh đẹp suốt buổi tiệc. Tối đó về, Minh không ngủ được. Anh nằm trên giường, trong đầu cứ hiện lên cái cách Lan cúi xuống nhặt đũa hôm nào - khe ngực sâu, vành vú hồng phớt hiện ra thoáng qua. Hình ảnh ấy cứ đeo đẳng, khiến cặc anh cương cứng. Anh tưởng tượng bàn tay mình thay cho chiếc áo cưới, vuốt ve từng đường cong của Lan, đưa cô lên giường, nghe cô rên rỉ dưới thân mình. Những đêm sau đám cưới, khi Lan và Huy đi tuần trăng mật ở Đà Lạt, Minh vẫn nhiều đêm ám ảnh với những hình ảnh đó. Anh tưởng tượng mình là Huy, được sở hữu thân hình nóng bỏng của Lan, được chơi cô trong khách sạn, trong đồi thông, trong từng ngóc ngách. Tuy nhiên, công việc cuốn Minh trở lại - ba anh giao thêm nhiều trọng trách để mở rộng đế chế bất động sản tại miền Trung - và anh tạm gác những suy nghĩ về Lan lại.Và rồi cái ngày định mệnh ấy đã đến, ngày mở ra cho Minh một cơ hội có Lan. Đó là sau đám cưới khoảng hai tháng, Huy và Lan gọi Minh sang nhà chơi, nói có chuyện quan trọng muốn nghe ý kiến. Hôm đó, Minh xách theo một chai rượu ngoại sang. Mọi chuyện vẫn vui vẻ như mọi lần.Khi Huy đã ngà ngà say, tay vỗ vai Minh:"Mầy với tao, với Lan quá thân rồi. Tụi tao dự tính mua nhà trả góp, rồi sau đó sinh em bé nữa. Tuổi này cũng nên có con trước khi Lan 30 tuổi. Ông bà già tao cũng thúc hoài. Nhưng mà thiệt tình, mới cưới mà đã tính chuyện con cái thì chưa sẵn sàng lắm. Tụi tao muốn tập trung lo sự nghiệp trước đã."Minh gật đầu:"Ừ, chuyện vợ chồng mầy tính vậy, tao thấy cũng đúng. Mới cưới mà, tập trung lo sự nghiệp, dành dụm mua nhà trả góp rồi tính chuyện con cái sau. Lan vẫn còn trẻ mà, bắt em ấy bầu bì sớm rồi chỉ còn một mình mầy đi làm thì không thoải mái. Tao nghĩ vậy. Nhưng mà nè, vợ chồng mầy nói có chuyện quan trọng cần nghe ý kiến tao - chuyện gì vậy? Chỗ bạn bè thân thiết, có gì cứ nói, tao giúp được sẽ giúp."Minh liếc nhanh Lan một cái. Cô tính đứng dậy đi ra sau nhưng Huy kéo cô lại:"Em ở đây đi, đi đâu vậy. Có gì em nói với thằng Minh để nó hiểu công việc và khả năng của em hơn."Lan ngồi xuống lại, cô nhìn Minh và nhoẻn một nụ cười. Huy tiếp:"Thiệt tình Lan đang muốn tìm công việc khác liên quan tới bất động sản."Minh đưa mắt sang Lan. Cô đang ngồi thu mình trên ghế, mặc áo thun mỏng ôm sát cơ thể, quần short bó sát lộ đôi chân trắng. Cô hơi cúi đầu.Huy nói tiếp:"Lan chán công ty quá. Lương không cao so với mặt bằng chung, lại còn mấy thằng cha già trong đó hay chọc ghẹo. Tao với Lan bàn mấy ngày nay, không biết có nên hỏi mầy hay không."Mắt Minh sáng lên. Anh nhìn Lan, cô cũng nhìn anh, mỉm cười. Anh hỏi:"Vậy hả? Lan muốn đổi việc, thử thách công việc mới liên quan bất động sản, nên tụi bây mới muốn nghe ý kiến tao?""Ừ, tụi tao thấy ngành này đang hot quá, mà mầy thì chuyên về nó." Huy ngà ngà say, nói.Lan vẫn im lặng, muốn nghe ý kiến của Minh trước. Huy nói tiếp:"Không biết mầy có quen chỗ nào không, cho Lan làm thư ký hay trợ lý gì đó, lương đừng quá thấp. Miễn tụi tao thấy OK là được. Tao cũng muốn Lan học về mảng bất động sản - tụi tao muốn hiểu biết cái ngành đang hot này. Mầy thấy sao?"Lúc này Lan mới ngẩng mặt lên, nhìn Minh với nụ cười có chút gượng gạo:"Em ngại ghê, nhưng nói thiệt với anh là em chán công việc hiện tại quá. Mỗi lần đi họp, ông giám đốc già cứ đứng sau em... nói bóng gió, gợi ý này nọ. Em biết ổng nhìn gì, muốn gì, mấy ông sếp khác nữa. Giờ em có chồng rồi, em không muốn người khác nghĩ hay muốn em như vậy. Anh giúp được thì em cảm ơn anh. Còn không, anh có thể cho em ý kiến để em biết đường chuẩn bị cho hành trình tìm việc trong lĩnh vực bất động sản này. Em tự tin mình chăm chỉ, chịu học hỏi, nhưng mà... anh biết đó, em chưa có kiến thức hay kinh nghiệm gì."Cô nói tới cuối, giọng hạ xuống, mắt nhìn Minh chờ đợi. Minh nghe mà tim nóng lên. Anh tưởng tượng cảnh Lan phải chịu những ánh mắt của đám đàn ông khác - vừa ghen vừa kích thích. Mắt anh vô thức rơi xuống khe ngực sâu hoắm của cô khi cô vừa nói vừa đưa tay rót rượu. Anh nuốt nước miếng, rồi nói:"Ừm... để anh xem. Anh nghĩ làm thư ký hay trợ lý cho công ty nào đó không phải là vấn đề. Nhưng mà Huy nè, tao thấy Lan có thế mạnh là ngoại hình và cách giao tiếp, học mấy cái phần mềm văn phòng cũng nhanh thôi. Hay vầy đi... Tao đang có dự án mới, cần tuyển một trợ lý kinh doanh để thu thập thông tin thị trường, làm báo cáo và đi với tao khi gặp đối tác. Công việc thực chất cũng giống thư ký, nhưng môi trường chuyên nghiệp hơn, năng động hơn. Để tao nói với ông già, cho Lan vào thử việc ở vị trí trợ lý, lương cơ bản sẽ không thấp - cái này tao hứa. Quan trọng là Lan có thể học hỏi và sau đó lên thư ký nếu làm tốt."Minh nói vậy, nhưng trong lòng nghĩ: "Lan ơi, cơ hội của anh rồi. Anh sẽ không tuyển ở đâu khác đâu, anh sẽ giữ em ngay bên cạnh, từ từ tiến tới." Trước mắt, Minh phải tạo vỏ bọc là một công việc chính đáng để cả Huy và Lan không nghi ngờ.Lan hơi ngập ngừng:"Trợ lý kinh doanh hả anh? Em chưa từng làm bao giờ, nhưng nếu anh hướng dẫn từ từ... em nghĩ em làm được.""Ừ, anh tin em làm được. Mà cu Huy nè, mầy say rồi hả? Thằng này lúc nào cũng yếu vậy ta?"Lan cười, nhìn Minh:"Ảnh thích nhậu nhưng chỉ được chút à. Anh rành quá rồi mà.""Ừ, để anh phụ em dọn dẹp."Huy lúc này đã gục xuống bàn, ngủ say. Lan và Minh dọn dẹp, mang đồ xuống bếp. Căn bếp nhỏ hẹp, Lan cúi xuống nhặt rác, áo thun trễ xuống, để lộ bầu vú trắng hồng căng mọng và khe ngực sâu. Minh đứng phía trước, thấy mồ hôi cô lấm tấm trên cổ, mùi dầu gội hoa lài thoang thoảng. Anh bỗng đưa tay ra, gần như vô thức, chạm nhẹ vào vai cô, nói khẽ:"Lan nè... em biết không, anh đã muốn giúp em từ lâu, không phải vì thằng Huy đâu. Anh luôn muốn được làm việc chung với em."Lan giật mình, suýt đánh rơi chai rượu. Cô đứng sững vài giây, cắn chặt môi, rồi mới khẽ nói:"Anh Minh... đừng... đừng nói vậy anh, em thấy khó xử lắm."Mặt cô đỏ bừng, nhưng cô không dám nhìn anh - chỉ cúi xuống tiếp tục lau bàn, nhưng tay cô hơi run. Cô cảm nhận được hơi thở của anh, mùi rượu và mùi nước hoa đàn ông quyện vào nhau. Một cái gì đó trong bụng cô co thắt. Cô biết mình không nên, nhưng không thể đẩy anh ra. Trong đầu cô xoáy lên hình ảnh Huy say mèm ở trên, và hình ảnh Minh đang đứng trước mặt - người đàn ông thành đạt, mạnh mẽ, khiến cô bất chợt nhớ đến những đêm Huy đi công tác xa trước đây, và mới nhất là tháng trước, Huy đã đi 3 tuần ngay sau tuần trăng mật của hai người. Cô nằm một mình trên giường, từng mơ hồ tưởng tượng ra một bờ vai khác. Cô tự nhủ đó chỉ là suy nghĩ thoáng qua, nhưng bàn tay Minh vừa chạm vào vai cô - cô vẫn còn cảm nhận được nhiệt độ nóng của nó.Minh thấy Lan không rụt vai ra, lòng anh dâng lên một niềm hy vọng. Anh không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ giúp cô dọn dẹp xong rồi lên nhà trên. Cả đêm đó, anh nghĩ về cái run nhẹ trên tay Lan, và tự nhủ: "Mình phải kiên nhẫn."Sáng hôm sau, Minh gọi cho Huy nhưng Huy đang họp, chỉ nhắn tin kêu trả lời. Minh nhắn:"Mọi chuyện thuận lợi rồi. Tao vừa trao đổi với ông già xong. Ổng đồng ý cho Lan về làm trợ lý kinh doanh cho dự án khu đô thị mới. Chưa nói là thư ký riêng của tao lúc này vì sợ người ta nói thiên vị, nhưng dần dần tao sẽ đưa Lan lên. Lương khởi điểm 15 triệu, thưởng thêm theo dự án. Mầy hỏi Lan đi, nếu OK thì mai qua gặp tao ký hợp đồng thử việc. Nhưng mầy đừng lo, nếu Lan có năng lực thì tao sẽ tạo điều kiện."Huy mừng lắm, chụp màn hình gửi cho Lan ngay. Lan đọc mà tim đập mạnh. Cô nhắn lại: "Em đồng ý, nhưng em báo công ty cũ nghỉ cần một tháng mới nghỉ chính thức được." Huy nói lại với Minh. Minh hồi đáp: "Không sao, ký hợp đồng trước, đến khi Lan bắt đầu thì tính. Sáng mai mầy bảo Lan qua công ty tao, tao hướng dẫn sơ qua về phần mềm và quy trình."Sáng hôm sau, Lan mặc bộ vest màu xám, sơ mi trắng bó sát, váy ngắn trên đầu gối, giày cao gót. Cô bước vào văn phòng Minh. Anh đang ngồi sau bàn, nhìn cô bước vào, mắt dán vào đôi chân thon dài và bờ mông cong mỗi bước đi. Hương nước hoa ngọt ngào của cô xộc vào mũi anh. Anh đứng dậy, kéo ghế mời cô ngồi:"Ngồi đi em. Anh sẽ đưa em qua phòng kế bên - chỗ anh chuẩn bị bàn làm việc cho em. Lúc đầu em chỉ đọc tài liệu và làm quen với hệ thống. Cuối tuần này, nếu em rảnh, anh đưa em đi gặp đối tác để biết thị trường."Lan cúi xuống mở cặp, vạt áo hở ra, để lộ một phần viền áo lót đen mỏng dính và làn da trắng muốt. Minh nuốt khan. Anh đưa tay chỉ vào màn hình, vô tình chạm trúng tay Lan. Cô không rụt về ngay, mắt nhìn anh, môi cắn nhẹ. Minh thấy cô thở mạnh hơn một chút.Anh bỗng nói nhỏ:"Tối hôm qua, anh xin lỗi về chuyện anh chạm vai em. Anh không cố ý. Nhưng mà... anh nói thiệt, anh rất vui khi em ở đây."Lan ngước mắt, giọng hơi run:"Em... em cũng vui. Nhưng mà anh nè, Huy là bạn thân anh. Tụi em mới cưới.""Anh biết. Anh không có ý xấu đâu, chỉ muốn gần em thôi. Được không Lan?"Lan im lặng, không lảng tránh. Cô khẽ gật đầu vô thức, rồi quay sang màn hình che đi đôi má đang ửng hồng. Tim cô đập rối bời. Cô biết mình đang bước vào vùng nước ngập, nhưng một phần nào đó trong cô lại thích - thích cái cảm giác được Minh nhìn mình như thể mình là cả thế giới, khác hẳn sự thờ ơ dần dần của Huy vì công việc.Cuối giờ, Minh đưa Lan ra cửa. Lúc về, anh cầm tay cô, nhét vào đó một tấm danh thiếp, mặt sau viết số điện thoại riêng và dòng chữ: "Gọi anh khi cần, bất cứ lúc nào em muốn." Lan nhận, cười nhẹ, rồi bước lên xe.Minh đứng nhìn theo bóng Lan khuất dần, cái eo thon và mông cong đong đưa khiến lòng anh nóng rực. Anh thầm nghĩ: "Rồi sẽ tới ngày mình có được em. Chỉ cần kiên nhẫn thêm chút nữa thôi. Giá mà thằng Huy đi công tác sớm..."Trên đường chạy xe về nhà, Lan một tay đưa tay vuốt ngực, cảm nhận nhịp tim vẫn đập nhanh. Cô nghĩ về Huy, nhưng cũng nghĩ về bàn tay Minh, về ánh mắt anh. Cô cắn môi, tự hỏi: "Mình có đang phản bội chồng không, hay chỉ là một cơn say nắng nhẹ?" Cô không trả lời được, nhưng cô biết mình đã muốn quay lại văn phòng đó vào ngày mai - và thứ cô chờ đợi không chỉ là công việc.Hết phần 1
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!