Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Vợ Bạn Thân Là Thư Ký

Tác giả: Song Chi | Ngày: 26/06/2026 09:50 | Loại: Truyện Ngắn

Thể loại: ngoại tình, đồng nghiệp, giám đốc, thư ký, bạn thân, Truyện nhiều phần, làm tình ở văn phòng, làm tình với sếp

Truyện chưa hoàn thành (phần 6)

Phần 4: Những ngọt ngào và giông bão

Nhấn play để nghe...


Ba ngày trôi qua kể từ đêm hôm đó - đêm mà Lan và Minh đã trao cho nhau nụ hôn đầu tiên. Mỗi ngày trôi qua, cả hai đều cảm nhận được sự thay đổi trong cách họ nhìn nhau, nói chuyện và thậm chí là hít thở chung không khí. Không có lời hứa hẹn nào, không có sự thừa nhận rành rọt - nhưng giữa họ đã có một sợi dây vô hình, mỏng manh nhưng vô cùng chắc chắn, kéo hai người lại gần nhau mỗi giây phút.

Minh biết rằng anh phải rất cẩn thận. Anh vẫn là bạn thân của Huy, vẫn là người mà Huy tin tưởng tuyệt đối. Một sơ xuất nhỏ cũng có thể làm sụp đổ mọi thứ. Nhưng đồng thời, anh cũng biết rằng thời gian đang đứng về phía anh - bởi vì Lan đã không đẩy anh ra, đã không phản đối nụ hôn đó, và tối hôm qua, khi anh vô tình chạm tay vào đùi cô trong lúc đưa tài liệu, cô chỉ hít một hơi thật sâu, chứ không rụt về.
Mỗi lần Lan cúi xuống, mỗi lần cô bước đi, mỗi lần mùi nước hoa của cô thoang thoảng trong không khí, Minh lại thấy dục vọng bùng lên trong lòng. Anh thầm nghĩ:
"Anh muốn biết tất cả về em, Lan ơi. Anh muốn khám phá cái lồn em, muốn biết nó căng mọng thế nào dưới cái váy của em đó. Anh muốn bú nó, muốn đưa lưỡi mình vào sâu bên trong để cảm nhận vị ngọt của em. Anh muốn được sờ nắn nó mỗi ngày, bàn tay anh phải được sướng với nó, với cái lồn của thằng Huy mà, Lan ơi."
"Anh cũng muốn em biết con cặc anh nữa, cho em biết nó bự, nó dài và cứng ngắt mỗi ngày vì em, vì em đó, Lan ơi. Anh sẽ đụ em, sẽ chơi nát cái lồn em, nhưng cái lồn em giờ nó thế nào chứ, anh thật sự muốn biết nó quá em ơi."
"Anh sẽ phải làm mê mẫn, làm cho em khao khát anh, muốn được anh chơi em mới được mà, em biết không? Một khi anh được em rồi, anh sẽ hành hạ em mỗi ngày, hành hạ em trong sung sướng, sung sướng cái lồn của vợ thằng bạn thân mà."
"Rồi đây em phải năn nĩ anh, để anh cho em lên đỉnh nhiều lần, em sẽ thuộc về anh, không thể rời xa anh và mình sẽ sướng với nhau. Cho thằng Huy nó cứ mãi mê với code của nó đi, còn em, em luôn có anh, anh sẽ luôn cho em sướng ngất ngây trong vòng tay anh, Lan ơi, Lan biết không? Sao anh mê em quá, anh phải có em, bằng mọi giá anh phải có được em."
Lan thì đang sống trong một cơn lốc cảm xúc. Cô vẫn về nhà với Huy, vẫn nấu cơm, vẫn mỉm cười khi Huy hỏi han công việc. Nhưng trong thâm tâm, cô biết mình đã thay đổi. Cô không còn là người vợ chung thủy của Huy nữa - ít nhất là trong suy nghĩ. Cô nhìn Huy và thấy một người đàn ông tốt nhưng thiếu sự tinh tế, đã không còn cái nhìn ham muốn, thèm khát như thuở ban đầu, như Minh bây giờ. Và mỗi đêm, khi Huy xoay lưng lại sau vài cái ôm qua loa, cô lại nằm đó, nhớ về những ngày đầu của hai người thoáng qua, nhưng lại tưởng tượng đến bàn tay Minh trên da thịt mình lúc này.
Tối hôm đó, Lan và Huy ăn cơm cùng nhau. Huy có vẻ thoải mái, kể về một dự án mới ở công ty. Lan gật đầu lắng nghe, nhưng tâm trí cô ở đâu đâu. Trong lúc Huy đang say sưa nói về một thuật toán rất hay mà anh đang dần hiểu và rất độc đáo. Lan đợi cho anh nói xong, cười vui tự hào với những gì anh đang hào hứng khám phát và hiểu được cái thuật toán ấy. Sau khi anh thao thao bất tuyệt nói xong thì xoay lại chăm chú vào máy tính tiếp trong khi tay vẫn đang cầm đũa. Lan nhìn anh, cô rất đắn đo, suy nghĩ tới lui, dù cô đã suy nghĩ rất nhiều rồi, hàng trăm lần rồi từ trước khi cưới nhau. Cô nhìn anh kỹ hơn, cô nhớ tới nụ hôn của Minh, cô biết mình đang trong vòng xoáy, tình cảm cô đang dao động với Minh, và cô biết khó mà giữ mình, khó mà kiềm lòng trước một người đẹp trai, tài giỏi, giàu có như Minh.
Cô nhớ Huy trước đây, trước cái ngày anh đi Nhật công tác trước khi cưới nhau đó, anh đã ham muốn cô cở nào, hai người đã vui vẻ và sướng với nhau từ khi khám phá cơ thể nhau, nhưng mọi thứ đã thay đổi sau cái ngày anh trở về từ chuyến công tác đó. Cô thật tình không biết chuyện gì đã xảy ra với anh bên Nhật, chuyện gì mà đã làm anh thay đổi đến vậy. Anh vẫn thủy chung với cô, vẫn không có ai khác ngoài cô, và hai người vẫn lấy nhau. Đám cưới vẫn xảy ra như dự tính của hai đứa. Chỉ duy nhất một điều là anh không còn hăm hở ham muốn cô như trước đó nữa. Trước đó không ngày nào mà anh không sờ mó, xoa nắn cơ thể cô. Nhưng từ sau chuyến công tác đó thì anh đã thay đổi. Cô biết chắc đã có chuyện gì tác động lên tâm lý anh, nhưng cô đã không thể hỏi anh được. Và giờ đứng trước sự cám dỗ từ Minh, cô như muốn cố gắng tìm cách giữ mình trước Minh, giữ cho anh, giữ cho sự trong trắng của cô. Và rồi cô quyết định hỏi anh, đêm nay cô hy vọng anh có thể nói cho cô biết. Để có thể cho cô tìm lại cảm giác ngày xưa với anh, Để cô có thể né tránh trước sự dao động với Minh. Giọng cô nhẹ nhàng, khéo léo nhất có thể, sau khi đã đắn đo suy nghĩ tới lui nãy giờ:
"Anh... anh, mình đang ăn cơm mà, anh vừa ăn vừa làm như vậy không tốt đâu. Mình có thể nói chuyện chút không? Em có chuyện muốn hỏi anh."
Huy nghe giọng cô nói, anh đơn giản nghĩ chắc có chuyện gì đó ở công ty của Minh mà cô cần nghe ý kiến của anh, nên anh hỏi khi vừa xoay sang nhìn cô môt cái, rồi lại xoay lại màn mình máy tính nữa.
"Em hỏi đi, anh nghe, có chuyện gì ở công ty hả? Minh nó cần em hỏi anh điều gì hả?"
Lan có một chút thất vọng vì anh có vẻ quá vô tâm, anh không hiểu nội tâm cô đang dằn xé lúc này. Vợ của anh đang có thể mất mình với người khác, mà anh vẫn cứ đam mê công việc đến vậy. Vợ anh đẹp mà, bao nhiêu người dòm ngó từ công ty cũ luôn mà. Nhưng tại sao anh như vậy chứ, sao anh không có ý gì đề phòng người bạn thân mình cũng có thể thích vợ mình chứ. Sao anh tin bạn đến vậy, nhưng cô vẫn mềm mỏng, mở lời dịu dàng với anh.
"Anh nè, anh có thể tạm ngưng nhìn máy tính chút không? Mình ăn cơm cho xong đã. Em muốn hỏi anh một chuyện quan trọng mà, chuyện... chuyện này em đã muốn hỏi anh lâu rồi, nhưng... nhưng mà hôm nay em thật sự muốn biết..."
Huy quay phắc lại, anh nhưng nhìn màn hình dù hơi tiếc nuối, vì code anh đang đọc quá cuốn hút anh, code được viết dạng mã nguồn mở bởi một giáo sư của trường đại học nổi tiếng Berkeley. Anh cầm chén lên, gấp miếng thịt bỏ vô miệng, nhai vài cái rồi nhìn cô, anh hỏi:
"Vậy hả? Chuyện gì mà thấy em có vẻ quan trọng vậy? Anh ủng hộ em hết mình mà..."
Nhưng câu cô hỏi không trong dự định của Huy, cô nhìn thẳng vào mắt anh.
"Anh... anh, từ lúc anh đi Nhật về, anh có thấy mình thay đổi gì không?"
Huy bất ngờ, nhìn Lan với vẻ ngạc nhiên xen lẫn bối rối. Trong đầu anh, hình ảnh 3 tuần ở Nhật hiện về rõ mồn một. Ban ngày, công việc căng thẳng với những buổi họp kéo dài, những đối tác khó tính, và những áp lực về deadline. Nhưng tối đến, khi trở về khách sạn, anh thường pha một bồn nước ấm đầy, thả mình vào đó để thư giãn. Và rồi sau đó, anh bật TV, tìm đến cái kênh người lớn đó - một kênh chiếu các đoạn video ngắn, mỗi đoạn chỉ kéo dài đúng một phút. Mỗi khi chuyển qua kênh đó, anh lại thấy hình ảnh một cô gái xinh đẹp, vú căng, mông cong, lồn căng mọng với lông mu mọc hình tam giác nhưng thưa trên nền da trắng, vô cùng kích thích anh. Anh cứ tranh thủ bật qua kênh đó, mỗi lần xem được một phút trước khi màn hình tối đi, vì yêu cầu trả tiền bằng thẻ credit. Anh không rành việc đăng ký thẻ này khi chỉ ở Nhật 3 tuần, nên mỗi đêm anh lại mở TV, tranh thủ xem mỗi phút trên kênh đó, vừa sục cặc vừa nhìn hình ảnh của cô gái ấy. Có đêm, anh thức đến 2, 3 giờ sáng và xuất tinh hai lần liên tục. Những hình ảnh đó, những khoảnh khắc đó cứ đeo đẳng anh khi về nước, và anh vẫn tự thỏa mãn chính mình, mà ít gần gũi và ham muốn cô như trước nữa.
Huy nhìn Lan, một chút lúng túng. Anh không thể nói với cô rằng: "Anh đã bị ghiền những hình ảnh trên TV đó, nó kích thích anh hơn khi anh với cô. Anh thích cách cô gái ấy thủ dâm bằng cặc giả, cách cô ấy làm tình đầy kích thích, cách cơ thể cô ấy phản ứng, gương mặt cô ấy, ánh mắt cô ấy nhìn thẳng ống quay như đang nhìn chính anh. Mỗi lần thấy hình ảnh đó, cặc anh cương cứng và anh chỉ cần 30 giây đến một phút tập trung là đã ra, đã có thể tự sướng. Sau những buổi đi chơi với cô, về nhà, anh thấy nhẹ nhàng hơn khi tự xử một mình, không cần phải gần gũi, không cần phải nói chuyện, không cần phải thể hiện. Anh biết là có vấn đề, nhưng anh không thể kiểm soát được nữa. Anh vẫn yêu em, mình vẫn yêu nhau, và cưới nhau đến giờ, nhưng thú thật từ khi cưới em đến giờ, anh cũng vẫn thích tự mình làm chính mình sướng hơn là bên em."
Thay vào đó, Huy đặt đũa xuống, đưa tay vỗ nhẹ lên tay Lan, giọng trầm nhẹ, anh né tránh trả lời trực tiếp câu hỏi của cô:
"Anh... anh xin lỗi em. Công việc dạo này nhiều áp lực quá. Anh bận suy nghĩ đủ thứ, có khi không để ý đến em. Nhiều lúc anh stress lắm, em hiểu cho anh nha. Sắp tới, vợ chồng mình sẽ gần gũi nhiều hơn ha."
Lan nhìn Huy, cô muốn hỏi thêm: "Nhưng em đã thấy anh thủ dâm một mình, em biết anh nghĩ em ngủ nhưng em không ngủ. Tại sao như vậy chứ? Tại sao anh không còn ham muốn em nữa? Tại sao anh lại hành xử như vậy chứ? Anh có đang bị một chứng bệnh tâm lý gì không? Em... em có làm gì sai không?" Nhưng cô nuốt lời, không mở miệng với những lời này được. Một phần cô sợ Huy sẽ tổn thương, phần khác cô biết nếu hỏi ra, sẽ mở ra một cuộc đối thoại quá lớn mà cô chưa sẵn sàng, và anh có sẵn sàng nói mọi thứ với cô không? Sau phút suy nghĩ, cô chỉ mỉm cười, đáp:
"Dạ, em hiểu. Anh có gì muốn chia sẻ với em thì cứ nói nha. Mình là vợ chồng mà..."
Huy gật đầu, quay lại ăn cơm, nhưng mắt đã hướng về phía laptop đang mở sẵn. Lan nhìn anh, trong lòng cô lại hiện lên hình ảnh Minh. Cô tự hỏi: "Nếu em hỏi anh ấy điều tương tự, chắc chắn anh ấy sẽ lắng nghe em chứ? Anh ấy có thay đổi khi bên em như vậy không?" Rồi cô lại tự trách mình: "Mình đang điên rồi. Mình có chồng và đang nghĩ về người đàn ông khác sao? Anh vẫn tốt mà, vẫn ở với mình chứ không có ai khác, mình chắc cần tìm cách, từ từ cần thời gian, cần suy nghĩ nhiều hơn, kỹ hơn để... để hỏi anh nữa... nhưng lúc này thời gian đang chống lại mình mà..."
Cô không thể ngăn mình nghĩ về Minh, và cả việc so sánh giữa hai người đàn ông.
Hôm nay là thứ Ba, một ngày làm việc bình thường. Nhưng với Minh, đó là ngày anh quyết định đưa mối quan hệ này lên một tầm cao mới.
Buổi sáng, Minh gọi Lan vào phòng mình. Anh đang ngồi sau bàn, tay cầm một tập hồ sơ. Khi Lan bước vào và khép cửa lại, anh đặt tập hồ sơ xuống, đứng dậy và đi đến bên cô.
"Lan, anh có chuyện muốn nói với em." Giọng anh trầm ấm, nhưng có chút căng thẳng.
Lan đứng im, lòng hồi hộp:
"Dạ, anh nói đi."
Minh đứng trước mặt cô, cách chỉ một sải tay. Anh nhìn thẳng vào mắt cô:
"Anh không thể giả vờ được nữa. Mỗi ngày em ở đây, anh càng khó giữ bình tĩnh. Anh nhìn em, anh muốn em, anh không thể tập trung vào công việc. Em có biết điều đó không hả Lan?"
Lan nghe tim mình đập thình thịch. Cô cúi mặt, giọng nghẹn lại:
"Anh Minh... em... em cũng vậy."
Minh bước đến gần hơn, đưa tay nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt anh:
"Em cũng vậy là sao em? Em cũng muốn anh? Em cũng không thể ngừng nghĩ về anh? Đúng không Lan?"
Lan ngước mắt nhìn anh, môi run run. Cô gật nhẹ, thì thầm:
"Dạ... em không biết tại sao, nhưng em không thể ngừng nghĩ về anh. Mỗi đêm, khi anh Huy đã ngủ, em nằm đó và nghĩ về anh. Em thấy mình tội lỗi, nhưng em không thể ngăn được chính mình."
Minh như vỡ òa trong lòng. Anh không nói gì, chỉ kéo Lan vào lòng mình, ôm chặt cô như thể sợ cô sẽ biến mất. Lan không kháng cự, cô vòng tay qua lưng anh, áp mặt vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim đập mạnh dưới lớp áo sơ mi. Mùi nước hoa của Minh, hơi ấm từ cơ thể anh - tất cả đều khiến cô mê mẩn.
Và rồi một điều xảy ra khiến cả hai đều bối rối. Trong lúc ôm siết Lan, con cặc của Minh bắt đầu cương cứng. Nó bự và dài, không thể giấu được qua lớp quần tây mỏng, từ từ ép vào phía trước, chạm đúng vào cái lồn của Lan qua mấy lớp vải. Lan cảm nhận rõ rệt sự cương cứng đó - nóng hổi, cứng ngắc và đầy sức sống, hình như nó bự quá, dài quá so với Huy. Cô đứng sững, cơ thể cô cứng đờ, nhưng một cảm giác tò mò và xao xuyến chạy dọc sống lưng. "Trời ơi... cái đó... là cặc của anh hả anh... bự quá... dài quá..." Lan thầm nghĩ, hai gò má bắt đầu ửng hồng.
Minh cũng nhận ra. Anh cảm thấy cặc mình cọ vào bụng dưới của Lan, và biết cô cũng nhận thấy. Một sự căng thẳng ngọt ngào lan tỏa giữa hai người. Minh siết chặt cô hơn, như thể muốn cô cảm nhận rõ hơn nữa, muốn cô biết nó cương cứng vì cô thế nào. Cặc và lồn chạm nhau, nóng hổi và ấm áp, qua những lớp vải mỏng manh. Hai tay anh muốn thò xuống bóp cặp mông cong căng tròn gợi dục quyến rũ anh mỗi ngày, nhưng anh chưa thể làm vậy lúc này. Minh thầm nghĩ: "Em cảm nhận con cặc anh rồi phải không? Em nứng lắm phải không? Anh muốn em tò mò về nó, muốn em ham muốn nó. Nó sẽ đâm nát cái lồn em... em biết không Lan ơi." Còn Lan, trái tim cô đập loạn nhịp, cô không dám cử động, không dám nói gì, nhưng trong lòng cô, một ham muốn đang chớm nở: "Mình muốn biết con cặc này... muốn thấy nó... muốn chạm vào nó."
"Anh đã chờ lời nói này từ lâu lắm, Lan ơi." Minh thì thầm vào tóc cô.
Trong lòng Minh, dục vọng bùng lên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Anh thầm nghĩ khi đang ôm cô, con cặc vẫn cương cứng ép vào người cô: "Anh muốn biết cái lồn em, Lan ơi. Anh muốn bú cái lồn em mà. Cái lồn... cái lồn của em nè. Anh muốn để em thấy con cặc anh dài, cứng và gân guốc thế nào, và muốn em bú nó, để em mê mẩn nó như anh mê mẩn em. Anh sẽ làm em lên đỉnh nhiều lần, đến nỗi em không thể quên những gì anh làm cho em. Thằng Huy không thể cho em điều đó, nhưng anh sẽ cho em tất cả."
Minh và Lan đứng ôm nhau trong phòng giám đốc một lúc lâu, hai thân thể sát rạt nhau, bất chấp tiếng điện thoại reo bên ngoài và tiếng đồng nghiệp qua lại. Cuối cùng, Minh buông cô ra, nhìn cô với ánh mắt đầy hy vọng:
"Tối nay thằng Huy nó có đi đâu không em?"
Lan ngập ngừng, tim vẫn còn đập loạn vì cái chạm vừa rồi:
"Dạ... ảnh nói tối nay phải họp online với bên Thụy Sĩ đến khuya. Có lẽ ảnh ở nhà."
Minh gật đầu, nghĩ ngợi một lúc:
"Vậy... vậy, ngày mai. Anh có gặp một đối tác ở tỉnh, anh sẽ thu xếp đưa em đi cùng. Đi từ sáng sớm, chiều về. Em nói Huy là công việc, không ai biết. Ở đó, anh và em có thể... có thời gian riêng bên nhau."
Lan hiểu ý Minh. Tim cô đập nhanh, nhưng cô không từ chối. Cô vẫn còn nhớ cảm giác con cặc Minh cương cứng chạm vào mình - nó bự, nó cứng, nó dài và nó làm cô tò mò không thể tả. Một phần trong cô muốn nói "không", nhưng phần khác mạnh mẽ hơn, bị đánh thức bởi cái chạm đó, và đã gật đầu:
"Dạ... em sẽ nói với anh Huy."
Minh mỉm cười mãn nguyện, lùi lại một bước. Anh nhìn Lan, lòng tràn đầy hy vọng và dục vọng: "Ngày mai, em sẽ thuộc về anh, Lan ơi. Anh sẽ cho em thấy con cặc anh, và em sẽ mê nó như anh mê em. Cái thân thể này, anh sẽ có được mà..."
Tối hôm đó, Lan về nhà với tâm trạng bồn chồn. Cô nấu cơm, dọn dẹp, nhưng trong đầu chỉ nghĩ về ngày mai - một ngày chỉ có cô và Minh. Huy vẫn ngồi trước máy tính, áo thun cũ, tóc bù xù, cặm cụi gõ code. Lan dọn cơm ra bàn:
"Anh, mình ăn cơm đi."
"Ừ, lát nữa anh ăn. Em ăn trước đi, anh đang nhập tâm cái này quá, ngắt ngang sợ lát quên..." Huy đáp mà không rời mắt khỏi màn hình.
Lan ngồi xuống, nhìn chồng mình. Cô muốn nói điều gì đó, nhưng lời nói không thể thoát ra. Cuối cùng, cô lên tiếng:
"Anh nè, ngày mai công ty em có chuyến đi làm việc với đối tác ở tỉnh. Em đi từ sáng sớm, chiều tối mới về. Nếu em về trễ quá, anh kiếm gì ăn tối đi nha."
Huy vẫn không quay lại:
"Ừ, em đi cẩn thận nha. Em đi với thằng Minh hả?"
"Dạ, em với ảnh cùng đi. Để em dần làm quen..."
"OK em. Thằng đó nó cũng giỏi và lanh mấy vụ này, em có thể học hỏi từ nó đó. Em đi với nó, có gì nó lo cho em."
Lan cắn môi. Câu nói "nó lo cho em" của Huy vô tình như một lời mỉa mai. Cô tự hỏi: "Sao anh tin bạn đến vậy chứ? Anh có biết anh Minh đang lo cho em thế nào không?" Cô dọn cơm xong, nhanh chóng đi tắm và vào phòng ngủ sớm.
Huy đến 12 giờ mới tắt máy, lên giường. Anh ôm Lan, đặt một nụ hôn lên má cô, rồi lại xoay người, nhanh chóng ngủ thiếp đi. Lan mở mắt trong bóng tối, nhìn lên trần nhà, lòng tràn ngập cảm xúc lẫn lộn: tội lỗi, lo lắng, và một sự háo hức khó tả. Cô tự nhủ: "Ngày mai, mọi chuyện sẽ khác. Sao mình không cưỡng lại được chứ."
Sáng hôm sau, Lan dậy từ rất sớm. Cô chọn bộ đồ đẹp nhất: một chiếc váy dài màu trắng kem, hơi xẻ nhẹ ở đùi, áo khoác blazer màu hồng phấn bên ngoài, mái tóc thả xõa tự nhiên. Cô son phấn nhẹ nhàng, nhưng mắt kẻ đậm hơn thường lệ để tạo vẻ quyến rũ. Khi cô bước xuống nhà, Huy đã dậy từ trước, đang pha cà phê:
"Em đẹp quá! Hôm nay đi gặp đối tác quan trọng hả?"
Lan đỏ mặt, cười gượng:
"Dạ... cũng hơi quan trọng. Anh Minh kêu em mặc đẹp một chút."
"Ừ, đi đi, anh lái xe chở em ra chỗ hẹn?" Huy hỏi.
"Dạ thôi, anh Minh sẽ tới đón em."
Huy gật đầu, không nghi ngờ gì. Anh hôn vợ một cái, rồi quay lại máy tính. Lan bước ra khỏi nhà, lòng nhẹ tênh và cũng đầy căng thẳng. Đúng 6 giờ 30, chiếc Mercedes đen của Minh xuất hiện trước cửa. Anh bước xuống, mặc bộ suit xám nhạt, trông vô cùng lịch lãm.
"Hello em. Em đẹp ghê." Anh nói, mắt sáng lên.
Lan cười, bước vào xe. Minh đóng cửa, vòng qua ghế lái. Khi xe bắt đầu lăn bánh, không khí trong xe trở nên đặc quánh. Minh đưa tay qua, nắm lấy tay Lan, nhẹ nhàng xoa ngón cái lên mu bàn tay cô.
"Em có hồi hộp không?"
"Dạ... có một chút." Lan đáp, giọng hơi run.
"Đừng sợ, anh ở đây mà."
Trên đường đi, Minh thỉnh thoảng liếc nhìn Lan, và trong suy nghĩ anh, hình ảnh cô đã hoàn toàn trần trụi. Anh tưởng tượng đến lúc sẽ đưa tay qua chiếc váy mỏng manh của cô, khám phá từng đường cong, từng tấc da thịt. Anh thầm nghĩ: "Anh sẽ bú cái lồn em hôm nay. Cái lồn em hôm nay anh sẽ biết nó căng tròn, lông nhiều hay ít, dài hay ngắn thế nào. Anh sẽ được nghe tiếng em rên rỉ vì khoái cảm của em. Em sẽ biết con cặc anh tường tận hôm nay, anh sẽ để em bú nó cho đến khi em mê mẩn. Anh sẽ đưa nó vào trong em và làm em lên đỉnh nhiều lần, để em không bao giờ quên được đêm nay."
Họ lái xe khoảng hai giờ. Trên đường, Minh dừng lại mua cà phê cho Lan, hỏi han đủ thứ để làm cô thoải mái. Anh không vồ vập, mà tỏ ra tinh tế và quan tâm. Khi xe đến một thành phố ven biển, Minh đậu xe trước một resort sang trọng, nằm ngay trên bãi biển.
"Mình đến đây chi vậy anh?" Lan hỏi, ngạc nhiên.
"Đây là resort của một đối tác của công ty. Anh đã đặt phòng trước để... nghỉ trưa. Công việc gặp đối tác sẽ là chiều nay, nhưng trước đó, anh muốn dành thời gian cho em."
Lan hiểu ra, mặt cô đỏ bừng. Cô không biết nói gì, chỉ cúi đầu. Minh nắm tay cô, dìu cô bước vào khách sạn.
Căn phòng là một suite hướng biển, rộng rãi, thoáng đãng, với tường kính lớn nhìn ra bãi cát trắng và sóng biển xanh ngắt. Minh khép cửa lại, kéo rèm, tạo bóng mờ dịu nhẹ. Anh quay lại nhìn Lan, người đang đứng ở giữa phòng, tay nắm chặt quai túi, mắt nhìn xuống đất.
"Lan, nhìn anh đi."
Cô ngước lên. Minh bước đến gần, đặt tay lên vai cô, kéo cô lại gần. Anh nhìn vào đôi mắt long lanh của cô, hơi thở trầm xuống:
"Anh đã chờ khoảnh khắc này từ lâu. Em biết không, những đêm anh nằm mơ, anh thấy em, thấy thân thể em, thấy nụ cười em. Anh không thể chịu đựng thêm được nữa."
Lan cảm nhận được hơi thở nóng hổi của anh trên mặt mình. Cô không nói gì, chỉ khẽ nhắm mắt, một cách đồng ý thầm lặng.
Minh cúi xuống, hôn cô - một nụ hôn nồng nàn, khao khát, không còn sự dè dặt như lần trước. Tay anh vòng qua eo cô, kéo cô sát vào người, cảm nhận từng đường cong mềm mại. Lan đáp lại nụ hôn, tay cô vòng qua cổ anh, những ngón tay đan vào mái tóc đen của anh.
Minh từ từ cởi chiếc áo khoác blazer của Lan, để nó rơi xuống sàn. Anh tiếp tục hôn xuống cổ cô, vai cô, trong khi tay anh lần mò đến dây kéo của chiếc váy. Lan thở gấp, cô mở mắt nhìn về phía tường kính vẫn còn hở vì rèm không kéo che hết, nơi biển xanh đang vỗ nhẹ. Trong đầu cô, một ý nghĩ thoáng qua: "Mình đang làm gì vậy? Mình có chồng mà." Nhưng những ý nghĩ đó nhanh chóng tan biến khi cảm giác từ tay Minh làm cô bùng cháy.
Minh kéo chiếc váy trắng của Lan tuột xuống, để lộ thân hình cô trong bộ nội y màu đen mỏng manh - một cặp vú căng tròn, eo thon săn chắc, và cặp mông cong căng. Mắt Minh sáng lên vì sung sướng. Anh lùi lại một bước ngắm nhìn cô, rồi thì thầm:
"Em đẹp hơn cả những gì anh tưởng tượng, Lan ơi."
Lan đứng đó, không che đậy, không ngại ngùng. Cô không còn ngại ngùng nữa - cô muốn anh, cô muốn điều này. Cô tự nhủ trong đầu: "Mình đã vượt qua ranh giới rồi, không thể quay lại. Vậy thì hãy tận hưởng đi."
Minh cởi áo sơ mi, để lộ thân hình săn chắc, cơ bắp cuồn cuộn, làn da rám nắng. Anh bước đến bên Lan, ôm cô, và cùng cô ngã xuống chiếc giường lớn, mềm mại.
Những phút giây sau đó là một cuộc làm tình mãnh liệt - Minh không còn kìm nén, anh thỏa mãn mọi ham muốn mà anh đã ấp ủ bấy lâu. Anh vuốt ve từng tấc da thịt Lan, bú và nặn đôi vú căng tròn của cô, đưa tay xuống khu vực nhạy cảm khiến cô rên rỉ. Trong đầu anh, một suy nghĩ vụt qua: "Anh muốn bú cái lồn em, muốn cảm nhận vị ngọt của em. Và anh muốn em bú cặc anh, để em biết nó bự và cứng thế nào. Anh muốn em mê mẩn nó như mình mê mẩn em." Lan đáp lại gần như tất cả, cô vòng chân qua eo Minh, kéo anh gần hơn, khao khát hơn.
Và họ đã làm tình - đụ nhau mãnh liệt, cuồng nhiệt. Minh đưa con cặc bự và dài của mình vào sâu bên trong Lan, cô rên rỉ, cô đáp lại, hai cơ thể hòa quyện. Khi mọi thứ lắng xuống, họ nằm đó, thở hổn hển, thỏa mãn lẫn nhau.
Lan gối đầu lên ngực Minh, mắt nhìn ra biển xanh qua cửa kính. Minh vòng tay ôm cô, đặt một nụ hôn lên tóc cô:
"Anh hạnh phúc quá, Lan. Em có biết không?"
Lan cười, nhưng trong mắt cô có chút buồn. Cô nghĩ về Huy, về người chồng tốt bụng nhưng vô tâm đang ngồi ở nhà, chờ cô về. Cô tự hỏi mình đã trở thành người phụ nữ như thế nào.
Nhưng cô không nói ra, chỉ nắm chặt tay Minh và thì thầm:
"Em cũng hạnh phúc. Nhưng anh... đừng làm em đau lòng."
Minh ôm cô, siết chặt:
"Anh không bao giờ làm em đau. Anh hứa."
Họ ở lại resort cho đến chiều, rồi Minh đưa Lan đi gặp đối tác - một buổi gặp chỉ kéo dài một giờ đồng hồ, nhưng đủ để hợp thức hóa chuyến đi. Khi lên xe về, Minh lại nắm tay Lan và thì thầm:
"Anh muốn điều này thường xuyên hơn. Anh muốn em là của anh."
Lan nhìn anh, lòng rối bời. Cô biết mình đang trên một con đường không có lối về, nhưng cô không thể dừng lại. Cô gật đầu:
"Em cũng muốn. Nhưng mình phải cẩn thận, đừng để anh Huy biết."
"Anh biết. Cảm ơn em. Anh sẽ sắp xếp."
Trên đường về, Minh vẫn nắm tay Lan, nhưng trong lòng anh, suy nghĩ không chỉ dừng lại ở lần này. Anh thầm nghĩ: "Anh đã chơi được em rồi, nhưng đó mới chỉ là bắt đầu. Anh muốn chơi em lần nữa, ngày mai, ngày kia, và rồi sẽ chơi em mỗi ngày. Anh muốn thấy em chủ động với anh hơn - chủ động bú cặc mình, chơi đùa với nó, cưỡi nó như một kỵ sĩ. Anh muốn chơi đùa với cái lồn em, với lông lồn em, hành hạ em một chút để em thấy sướng hơn. Anh muốn cả hai đứa mình vui đùa thân thể nhau như một cặp tình nhân thực thụ, không lo lắng, không lý trí. Anh muốn em thoải mái với anh, để em không còn giữ khoảng cách. Rồi một ngày nào đó, khi anh đã chơi em đủ nhiều, em sẽ yêu anh như một người yêu đúng nghĩa, và lúc đó, mình sẽ không cần lý trí nữa. Anh và em sẽ là của nhau. Ôi, anh yêu em, anh mê em, mê thân thể này của em, mê con người em, Lan ơi."
Anh mỉm cười, siết nhẹ tay Lan, và thầm hứa với lòng mình: "Anh sẽ không dừng lại. Mỗi ngày, anh sẽ tiến gần hơn. Và rồi, em sẽ thuộc về anh hoàn toàn, Lan ơi."
Về đến nhà, trời đã tối. Huy đã ăn cơm xong, đang ngồi xem ti vi. Thấy Lan về, anh đứng dậy:
"Về rồi hả em? Chuyến đi thế nào? Mệt không?"
Lan cười, cởi giày:
"Dạ, cũng tốt hết anh. Em đã học được nhiều thứ."
Huy gật đầu, vén tóc cho Lan:
"Đi tắm đi em, nước nóng anh đã bật sẵn. Lát nữa anh mát xa cho em."
Lan nghe câu đó, tim cô thắt lại. Huy vẫn yêu cô, vẫn quan tâm theo cách của anh. Cô thấy mình tội lỗi hơn bao giờ hết, nhưng hình ảnh Minh vẫn đeo đẳng trong tâm trí cô. Cô nhẹ nhàng hôn Huy:
"Cảm ơn anh, nhưng em mệt lắm, để em đi tắm rồi ngủ."
Huy gật đầu, không hỏi thêm. Lan đi tắm, và khi nằm xuống giường, cô lại thấy mình khóc - một dòng nước mắt trong bóng tối. Cô đã có một ngày tuyệt vời với Minh, nhưng cô cũng đã phản bội người đàn ông đang ngủ bên cạnh.
Trong khi đó, Minh sau khi đưa Lan về, anh lái xe về nhà với một cảm giác hưng phấn vô tận. Anh đã có Lan, hoàn toàn, nhưng hình như vẫn chưa trọn vẹn. Nhưng anh cũng biết mình phải bảo vệ bí mật này bằng mọi giá. Huy là bạn thân, nhưng với anh lúc này, Lan mới là tất cả. Anh thầm nghĩ:
"Từ nay, em sẽ là của anh. Thằng Huy nó không xứng với em, nhưng anh thì có. Anh sẽ tiếp tục vun đắp, tiếp tục tạo cơ hội. Và rồi một ngày, em sẽ rời bỏ nó để đến với anh."
Anh mở một chai rượu vang, rót một ly, và nâng lên chúc mừng chiến thắng của mình.
Vài ngày sau, Lan tình cờ vào phòng làm việc của Huy để tìm một cuốn sách. Trên bàn, cô thấy một tab trình duyệt vẫn còn mở trên máy tính, đó là một trang web về tâm lý học tình dục, với dòng tiêu đề: "Tại sao đàn ông sau khi kết hôn lại mất hứng thú với vợ?" Cô đứng sững, đọc vài dòng: "Sau một thời gian, áp lực công việc, stress, hoặc thói quen thủ dâm khi xem phim sex có thể khiến đàn ông giảm ham muốn với bạn đời..." Lan ngồi sụp xuống ghế. Nước mắt cô bắt đầu rơi. Cô không biết Huy đã tìm kiếm những thông tin này từ khi nào, nhưng rõ ràng anh cũng nhận ra vấn đề, chỉ là anh không dám hoặc không biết chia sẻ với cô. Cô nghĩ thầm:
"Thì ra không phải em kém hấp dẫn. Anh cũng đang gặp vấn đề, nhưng anh không tìm đến em. Anh chọn im lặng, chọn tự giải quyết một mình. Còn anh Minh... anh Minh đến với em, chia sẻ với em, làm em sống lại. Em có phải xin lỗi anh không hả Huy?"
Lan biết mình sẽ không bao giờ nói với Huy về những gì cô phát hiện. Nhưng cũng từ đó, cô bớt cảm thấy tội lỗi khi đến với Minh. Trong lòng cô, một quyết định mơ hồ đang dần hình thành:
"Mình biết là sai, biết là có lỗi với anh. Nhưng mà... mình không thể dừng lại. Mình đã nếm được vị ngọt của sự ham muốn, của bao thèm khát được thỏa mãn. Mình không thể quay lại cái cảnh cô đơn bên cạnh anh nữa, Huy ơi. Làm sao mà mình có thể quên được, không tìm đến nữa, không để thân thể mình sung sướng, khoái lạc với mọi cảm xúc được thăng hoa ngất ngây như hôm nay chứ. Nhưng nếu em tiếp tục, liệu em có còn là em không? Liệu em có đánh mất bản thân mình trong cuộc chơi này không, Huy? Em sợ lắm, nhưng em còn sợ hơn khi nghĩ về việc quay lại cái cảnh cô đơn bên cạnh anh. Em đã chọn rồi... và em sẽ không quay đầu."
Đêm đó, Minh ngồi trong phòng, nhìn ra cửa sổ với một nụ cười nhẹ. Anh nhớ đến từng chi tiết trên cơ thể Lan, từ cặp vú căng tròn, đến cặp mông cong căng mà anh nhìn thấy mỗi ngày. Có những lúc anh như muốn không ngăn mình lại được khi cặp mông ấy cứ đong đưa, lắc lư qua lại trước mặt anh. Và cái lồn mọng nước với lớp lông đen xoăn rậm rạp mà anh đã thưởng thức. Anh thầm nghĩ:
"Lần tới, anh muốn em chủ động. Anh muốn em bú cặc anh, chơi đùa với nó như món đồ yêu thích. Anh muốn chơi đùa với cái lồn em, với đám lông đen xoăn, bứt từng sợi để thấy em càng sướng. Anh muốn hai đứa vui đùa thân thể nhau như một cặp tình nhân, không còn lý trí nữa. Hôm nay chỉ là khởi đầu - ngày mai, ngày kia, anh sẽ chơi em mãi. Rồi em sẽ mê anh như anh mê em, và đến lúc đó, chỉ còn anh và em, chỉ còn cái thân thể dâm đãng của em dưới con cặc anh."
"Hôm nay, anh đã biết em rồi, biết em là phụ nữ rất dâm nhưng lý trí em vững vàng, che đậy tất cả, và anh sẽ là người sẽ làm cho em sống dâm đãng với đúng con người em nha Lan. Lan ơi, đến lúc đó, sẽ chẳng cần lý trí gì nữa, chỉ có anh và em, chỉ có người phụ nữ dâm đãng thông minh, rên rĩ dưới con cặc anh. Lan nè, chơi em, chơi một phụ nữ dâm đãng, thông minh, lý trí như em, anh sướng con cặc lắm em biết không hả Lan? Rồi đây, anh sẽ đập con cặc anh lên cái gương mặt xinh đẹp của em, lên đôi môi mọng đỏ của em, lên cái miệng cười tươi duyên dáng của em. Và hơn tất cả, con cặc này sẽ khuất phục, thuyết phục em đến bên anh. Cuộc đời này em phải là của anh, Lan ơi."
Anh cầm ly rượu, nâng lên một lần nữa, và mỉm cười mãn nguyện. Mũi anh, miệng anh vẫn còn thoang thoảng mùi lông lồn của cô.
Hết phần 4

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách