Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Vợ Bạn Thân Là Thư Ký

Tác giả: Song Chi | Ngày: 26/06/2026 09:50 | Loại: Truyện Ngắn

Thể loại: ngoại tình, đồng nghiệp, giám đốc, thư ký, bạn thân, Truyện nhiều phần, làm tình ở văn phòng, làm tình với sếp

Truyện chưa hoàn thành (phần 6)

Phần 3: Những bước chạm nhẹ

Nhấn play để nghe...


Hai tuần trôi qua kể từ ngày Lan bắt đầu làm việc tại công ty Minh. Mỗi sáng, cô đến đúng giờ, bộ vest công sở gọn gàng, nụ cười tươi tắn chào mọi người. Nhưng dưới lớp vẻ ngoài chuyên nghiệp ấy, một sự thay đổi đang âm thầm diễn ra bên trong cô. Những ngón tay Minh vô tình chạm vào tay cô khi đưa tài liệu, ánh mắt anh kéo dài hơn một chút khi họ trò chuyện, giọng anh trầm ấm hơn mỗi khi gọi tên cô - tất cả những điều nhỏ nhặt ấy đang len lỏi vào tâm trí Lan, khiến cô không thể ngừng nghĩ về anh.

Minh thì ngược lại - anh càng ngày càng có chủ đích. Anh không vội, nhưng mỗi ngày anh đều tạo ra một khoảnh khắc nhỏ để Lan nhận ra sự quan tâm đặc biệt của anh. Một ly cà phê đúng gu cô đặt sẵn trên bàn mỗi sáng. Một câu hỏi thăm sức khỏe khi cô hắt hơi. Một cái nắm tay nhẹ khi cô suýt ngã vì trượt chân ở hành lang. Tất cả đều tinh tế, đều có thể giải thích là "sếp tốt", nhưng với Minh, đó là những viên gạch đầu tiên xây nên con đường đến với Lan.
Hôm nay là thứ Sáu, cũng là ngày Lan làm việc được đúng hai tuần. Minh kêu cô chuẩn bị hồ sơ để cùng anh đi gặp một đối tác quan trọng tại một khách sạn lớn ở trung tâm thành phố. Lan hơi hồi hộp - đây là lần đầu cô đi cùng Minh ra ngoài công ty.
"Em mặc vest đi, nhưng mà... đừng quá cứng nhắc, thoải mái một chút. Đối tác là người Miền Tây, họ thích sự gần gũi, tự nhiên." Minh nói, mắt không rời cô.
Lan gật đầu, về phòng thay một bộ vest khác màu kem nhạt, áo sơ mi trắng mỏng bên trong hơi xuyên thấu để lộ làn da trắng mịn. Cô thoa chút son hồng nhạt, xịt một ít nước hoa nhẹ nhàng mùi hoa nhài. Khi bước ra, Minh đã đứng ở cửa, mặc bộ suit đen lịch lãm, tay cầm chìa khóa xe.
"Xe anh đang ở ngoài. Đi thôi em."
Lan bước theo anh ra bãi đậu xe. Chiếc xe Mercedes màu đen bóng loáng - cô chưa từng thấy Minh lái nó trước đây, vì anh thường đi xe honda SH đến nhà Huy và cô. Cô ngạc nhiên:
"Xe anh đẹp quá. Từ trước giờ em thấy anh toàn đi xe honda SH."
Minh cười, mở cửa ghế phụ cho cô:
"Xe đi làm đó em. Còn con xe kia là để đi nhậu, đi chơi với bạn bè, tránh khoe khoan. Mình lên đi em."
Lan bước lên, ngồi vào ghế da êm ái. Mùi nước hoa nam nhẹ nhàng của Minh thoang thoảng trong xe, pha lẫn một chút mùi gỗ đàn hương. Cô hít vào, thấy lòng lâng lâng. Minh đóng cửa, vòng qua ghế lái, khởi động xe. Nhạc jazz nhẹ nhàng phát ra từ dàn âm thanh.
Trên đường đi, họ nói chuyện công việc, nhưng Minh khéo léo dẫn dắt sang chủ đề riêng tư hơn:
"Cuối tuần này Huy có đi đâu không?"
"Dạ không. Ảnh nói cuối tuần này phải hoàn thành một dự án gấp nên ở nhà code suốt."
"Vậy hả. Còn em, em định làm gì?"
Lan thở dài:
"Em cũng chưa biết nữa anh. Chắc lại coi ti vi, lướt Facebook rồi ngủ nướng quá."
Minh lắc đầu, giọng có chút trách móc nhẹ:
"Thằng Huy sao nó không cưng em chứ, Lan. Lúc trước nó có vậy không em? Đàn ông có vợ đẹp như em mà cứ suốt ngày cắm mặt vào máy tính. Anh mà là nó, chắc chiều nào cũng đưa em đi ăn tối, đi dạo, rồi cuối tuần đưa đi biển chơi, thưởng thức cuộc sống tươi đẹp, thanh bình này."
Lan nghe câu ấy, tim cô khẽ nhói. Cô nhìn qua cửa kính, tránh ánh mắt của Minh:
"Anh Huy... ảnh thương em mà anh, chỉ là ảnh mê công việc quá, ảnh đó giờ vẫn vậy."
"Anh biết. Anh chỉ nói vậy thôi, đừng nghĩ gì." Minh đáp, nhưng giọng anh có sự tiếc nuối mà Lan không thể không nghe ra.
Đến khách sạn, cuộc gặp gỡ diễn ra suôn sẻ. Minh đàm phán chuyên nghiệp, tự tin, khiến đối tác hài lòng. Lan ngồi bên cạnh, ghi chép cẩn thận, thỉnh thoảng cô đưa tài liệu cho Minh hoặc trình bày một vài số liệu cô đã chuẩn bị. Đối tác khen:
"Anh Minh có trợ lý mới vừa đẹp vừa giỏi nha. Công ty anh tuyển người khéo quá."
Minh cười, liếc nhìn Lan:
"Cảm ơn anh. Em Lan này là người nhà, thân thiết lắm, nên làm việc rất ăn ý."
Lan hơi đỏ mặt vì từ "người nhà", nhưng cô không đính chính, chỉ cúi mặt uống nước.
Sau cuộc họp, họ ra về. Đến cửa khách sạn, trời đã chập choạng tối, mưa nhẹ bắt đầu rơi. Minh mở dù che cho Lan, tay anh đặt nhẹ sau lưng cô để hướng cô bước ra xe. Cảm giác bàn tay anh ấm áp trên lưng, dù chỉ qua lớp vải vest, làm Lan như có điện giật. Cô cố bình tĩnh, bước nhanh về phía xe. Minh đóng dù lại, cùng lên xe, xoa nhẹ tay áo bị ướt.
"Mưa bất ngờ quá. May mà anh có dù trong xe. Em không ướt phải không?"
"Em không ướt, cảm ơn anh." Lan đáp, nhưng giọng cô hơi nghẹn.
Họ lái xe về công ty. Trên đường, Minh tấp vào một quán ăn ven đường:
"Cũng trễ rồi, em đi ăn tối với anh một chút rồi về. Thằng Huy nó cũng đang code, chắc chưa nghĩ đến chuyện ăn tối đâu."
Lan định từ chối, nhưng bụng cô đói thật, và một phần nào đó trong cô cũng muốn ở lại thêm bên Minh. Cô gật đầu:
"Dạ, vậy em cảm ơn anh."
Họ vào một nhà hàng nhỏ nhưng sang trọng, bàn đặt ở góc khuất, hướng ra cửa sổ nhìn xuống phố. Minh gọi món, toàn những món Lan thích - cô ngạc nhiên:
"Sao anh biết em thích những món này?"
"Thì mình thân nhau hơn cả năm nay mà, anh để ý anh biết chứ. Em cho anh thể hiện mình là một người sếp biết quan tâm chút nha." Minh cười, nhưng ánh mắt anh nói điều khác.
Họ vừa ăn vừa trò chuyện. Lan kể về thời sinh viên, về những ước mơ cũ, về sự thất vọng khi công việc không như mong đợi. Minh lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng gật đầu, thỉnh thoảng đặt câu hỏi như thể anh thực sự quan tâm đến từng chi tiết nhỏ nhất trong cuộc đời cô.
Khi ăn gần xong, rượu đã ngà ngà say trong người Lan. Cô không quen uống nhiều, mặt hồng lên, mắt long lanh. Minh nhìn cô, lòng dâng lên một cảm xúc mãnh liệt. Anh đứng dậy, đưa tay đỡ cô:
"Em say rồi. Mình về, anh đưa em về."
Lan đứng dậy, hơi loạng choạng. Minh vòng tay qua eo cô, kéo cô sát vào người mình để đỡ cô đi. Mùi tóc và mùi nước hoa của Lan ngào ngạt trong không gian hẹp giữa hai người. Minh cảm nhận được thân thể mềm mại của cô tựa vào mình - cặp vú căng tròn ép nhẹ vào cánh tay anh, cặp mông cong cọ vào hông mỗi bước đi. Tim anh đập dồn dập. Anh muốn ôm chặt cô ngay lúc đó, nhưng anh kiềm lại. "Chưa phải lúc. Mình phải kiên nhẫn."
Ra đến xe, anh đỡ Lan ngồi vào ghế phụ, rồi vòng sang ghế lái. Trên đường về nhà Lan, cô ngả đầu vào thành ghế, mắt nhắm nghiền. Minh vừa lái vừa liếc nhìn cô - ánh đèn đường chiếu vào khuôn mặt ửng hồng của cô, đôi môi hé mở, hơi thở nhẹ nhàng phập phồng. Anh thấy cô đẹp như một thiên thần.
Đến trước nhà Huy, Minh đậu xe lại, gọi Lan dậy:
"Lan, tới nhà em rồi nè."
Lan giật mình tỉnh dậy, dụi mắt:
"Dạ... em xin lỗi, em ngủ quên."
"Không sao. Anh đưa em vô."
Không đợi Lan từ chối, Minh đã mở cửa ghế phụ, đưa tay đỡ cô. Lan bước xuống, hơi run. Trời đã tạnh mưa, nhưng gió đêm lạnh. Minh khoác áo vest của mình lên vai cô:
"Em mặc vào, đừng để lạnh."
Lan định từ chối, nhưng hơi lạnh khiến cô rùng mình. Cô mặc chiếc áo ấm của Minh vào, mùi đàn ông lạ trên đó làm cô xốn xang. Họ bước đến cửa nhà. Lan lấy chìa khóa, nhưng tay cô run nên mở hoài cửa cổng mà không được. Minh đứng sau lưng, đưa tay qua vai cô cầm lấy chìa khóa:
"Để anh."
Anh mở cửa, nhưng không bước vào. Anh đứng ở ngưỡng cửa, nhìn Lan:
"Vào nhà ngủ ngay nha em. Nhớ uống nước nhiều, để mai em không phải nhức đầu."
Lan gật đầu, định nói cảm ơn, nhưng khi cô ngước mắt nhìn Minh, anh bất ngờ cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô - một nụ hôn chạm nhẹ như gió, đủ để Lan sững người.
"Ngủ ngon, Lan." Anh thì thầm, rồi xoay người bước xuống xe, không ngoảnh lại.
Lan đứng như trời trồng ở cửa, tay cầm áo vest của Minh đang khoác trên vai. Trán cô vẫn còn cảm nhận hơi ấm từ môi anh. Tim cô đập loạn xạ, đầu óc quay cuồng. Cô vào nhà, khép cửa lại, tựa lưng vào cánh cửa, tay ôm chặt chiếc áo vest của Minh như một vật quý giá. Trong đầu cô, một giọng nói vang lên:
"Anh hôn em... Anh Minh... anh hôn em sao... Mình có đang mơ hay ảo giác không?"
Cô vào trong, Huy vẫn ngồi trước máy tính, đang tập trung và lầm bầm gì đó. Khi thấy Lan về, anh quay lại:
"Em về rồi hả? Sao về trễ vậy? Em say hả?"
Lan giật mình, lắp bắp:
"Dạ... đi gặp đối tác xong trễ quá, anh Minh mời em ăn tối... anh tổng kết và rút ra một số kinh nghiệm... em có uống một chút rượu nên hơi say, nhưng không sao anh, ở nhà mình em còn xuống say hơn nhiều mà."
Huy gật đầu, vẫn không rời mắt khỏi màn hình:
"Ừ, thằng đó nó hay vậy mà, tính nó anh còn lạ gì, làm gì xong là nóng hổi cái vụ tổng kết, rút kinh nghiệm này nọ. Em đi tắm đi, ngủ sớm. Anh đang làm cho xong cái báo cáo, lát nữa anh ngủ."
Lan gật đầu, bước vào phòng. Cô nhìn chiếc áo vest Minh đang khoác trên vai, không biết phải làm gì. Cô gấp cẩn thận, đặt lên ghế, rồi đi tắm. Dưới vòi nước nóng, cô nhắm mắt, hình ảnh Minh hôn trán cô hiện lên rõ mồn một. Cô tự hỏi: "Mình đã làm gì sai? Tại sao mình không đẩy anh ra chứ?" Cô không có câu trả lời, chỉ biết rằng mình đã thực sự muốn nụ hôn đó.
Hôm sau, Minh đến công ty với một tâm trạng khác thường. Anh đón Lan đúng giờ, thấy cô rụt rè, không dám nhìn thẳng vào mắt anh. Minh mỉm cười - chính xác là phản ứng anh mong đợi.
"Chào em, hôm nay em đẹp hơn hôm qua nha."
Lan đỏ mặt, cúi đầu:
"Dạ... chào anh."
Minh bước lại gần, giọng hạ xuống chỉ đủ cô nghe:
"Tối hôm qua... xin lỗi em vì nụ hôn. Anh hơi đường đột... Nhưng anh không hối hận."
Lan giật mình, ngước nhìn anh. Mắt họ chạm nhau, Minh nhấn mạnh:
"Anh chỉ muốn nói vậy thôi. Vào bàn làm việc đi em."
Anh xoay người vào phòng, để Lan đứng chết lặng ở hành lang. Vài giây sau, cô cũng bước vào, nhưng cả buổi sáng hôm đó, cô không thể tập trung vào công việc. Từng lời nói của Minh văng vẳng trong đầu cô.
Buổi chiều, Lan mang hồ sơ vào phòng Minh. Anh đang ngồi sau bàn, áo sơ mi trắng xắn tay lên khuỷu, để lộ cánh tay săn chắc. Lan đặt hồ sơ lên bàn:
"Anh ký giúp em mấy hợp đồng này nha."
Minh nhìn cô, cầm bút ký, nhưng khi Lan định rút tài liệu lại, anh bất ngờ giữ tay cô:
"Lan nè... tối nay em rảnh không?"
Lan ngạc nhiên:
"Dạ... tối nay anh Huy nói sẽ về sớm, nhưng mà em..."
"Không, anh chỉ muốn đưa em đi ăn tối một bữa thật thoải mái, không có rượu nữa, chỉ đơn giản là anh và em. Em nói dối Huy là công ty tổ chức liên hoan cũng được."
Lan nhìn anh, tim đập mạnh. Cô biết mình đang đứng bên bờ vực, nhưng một sức hút mãnh liệt đang kéo cô về phía Minh. Trong lòng cô giằng xé dữ dội, cuối cùng cô thì thầm:
"Dạ... để em suy nghĩ."
Minh gật đầu, thả tay cô ra, mỉm cười:
"Ừ, anh sẽ gửi địa chỉ cho em. Nếu em đến, anh sẽ đợi."
Lan về nhà với một tâm trạng rối bời. Huy đã về trước, đang nấu mì tôm cho hai vợ chồng. Anh vui vẻ:
"Chiều nay công việc cũng giản hơn, bớt căng rồi nên anh xin làm sớm, anh về nấu ăn cho em. Mai chủ nhật rảnh, anh đưa em đi chơi nha. Dạo này anh bận quá, có bỏ bê em chút, giờ bù lại nha."
Lan ngồi xuống, nhìn Huy - gương mặt hiền lành, người tốt, tin bạn, nhưng thiếu sự tinh tế và quan tâm sâu sắc, điều mà cô khao khát. Cô nghĩ về lời mời tối nay của Minh, về nụ hôn tối qua, về tất cả những gì đang xảy ra. Cô đứng dậy, nói với Huy:
"Anh, tối nay công ty em có tổ chức liên hoan, đón chào nhân viên mới. Em phải đi anh."
Huy nhìn cô, thản nhiên:
"Vậy hả, em đi đi. Nhớ về sớm nha. Anh có việc với mấy đứa bạn, hẹn nhậu tối nay, bàn về một số ý tưởng."
Lan thở phào nhẹ nhõm - cô không ngờ mọi chuyện lại dễ dàng vậy. Cô lên phòng thay đồ, chọn một chiếc váy ôm màu đen, xẻ sâu lưng, tôn lên toàn bộ đường cong cơ thể. Cô son phấn chỉnh tề, xịt nước hoa, và bước ra khỏi nhà mà không quay đầu.
Nhà hàng mà Minh chọn nằm trên tầng thượng một tòa nhà cao cấp, tầm nhìn bao quát toàn thành phố. Ánh đèn lung linh, nhạc jazz êm ái, bàn được đặt riêng ở góc khuất. Minh đã ngồi đó từ lâu, mặc chiếc sơ mi đen lịch lãm, đợi cô.
Lan bước tới, Minh đứng dậy, mắt không rời cô. Anh nhìn chiếc váy đen ôm sát từng đường cong, cái lưng trần trắng mịn, và đôi mắt long lanh dưới ánh nến. Anh thì thầm trong lòng: "Em đẹp quá, Lan ơi. Anh sẽ không thể dừng lại được nữa."
Lan tiến lại gần, cô mỉm cười, nhưng ánh mắt cô đầy bối rối và khao khát:
"Anh đợi em lâu không?"
"Không, mới đến thôi. Em đẹp quá, anh... anh không tin nổi em đã đến."
Họ ngồi xuống. Minh gọi sâm panh. Lan nâng ly, nhìn anh:
"Em không biết mình đang làm gì nữa, anh Minh. Em có chồng, anh là bạn thân của chồng em..."
Minh đặt ly xuống, nhìn thẳng vào mắt cô:
"Anh biết tất cả. Anh biết Huy là bạn thân, anh biết em là vợ nó. Nhưng anh cũng biết một điều: em đang cô đơn. Huy không quan tâm em như em cần. Còn anh, anh đã nhìn em, quan sát em, để ý em từ lâu, Lan. Anh thèm khát em, không chỉ thân thể, mà cả tâm hồn em, con người em nữa. Em có tin lời anh nói không?"
Lan nghe mà tim tan chảy. Cô không trả lời, chỉ nâng ly lên uống một hơi cạn sạch. Rượu sâm banh làm đầu óc cô quay cuồng, nhưng không đủ để xóa tan những gì cô đang cảm nhận.
Minh đứng dậy, bước vòng qua bàn, đến bên cạnh Lan. Anh đưa tay, nhẹ nhàng nâng cằm cô lên:
"Em không cần trả lời bây giờ. Nhưng nếu em cũng có cảm xúc với anh, chỉ cần một cái gật đầu. Anh sẽ chờ em."
Lan nhìn Minh, mắt đầy xao xuyến. Cô thấy khuôn mặt điển trai của anh gần kề, mùi nước hoa đàn ông ấm áp, hơi thở anh phả nhẹ lên môi. Cô biết mình đang làm điều sai trái, nhưng cô không thể cưỡng lại được nữa. Cô từ từ gật đầu, một cái gật rất nhẹ, nhưng đủ để Minh hiểu.
Minh không nói gì, anh cúi xuống, đặt lên môi Lan một nụ hôn nhẹ nhàng, ngọt ngào, đầy dục vọng kìm nén. Lan nhắm mắt, buông mình theo nụ hôn, tay cô vô thức vòng ra sau cổ anh, kéo anh lại gần hơn.
Sau vài giây, Lan bừng tỉnh, đẩy nhẹ Minh ra:
"Anh... em phải về, anh Huy đang đợi."
Minh nhìn cô, có chút thở dài:
"Anh đưa em về."
Trên đường về, Lan không nói câu nào. Cô tựa đầu vào cửa kính xe, nước mắt lăn dài. Cô vừa hôn người đàn ông khác, người đàn ông là bạn thân nhất của chồng mình. Cô biết mình đã vượt qua ranh giới, và không thể quay đầu nữa.
Đến trước cửa nhà, Minh dừng xe, xoay người nhìn cô:
"Lan, anh không ép em. Nhưng từ tối nay, em là của anh, dù em có thừa nhận hay không. Anh sẽ luôn chờ, chờ cho đến khi em thật sự với anh."
Lan bước xuống xe, không dám nhìn lại. Cô vào nhà, thấy Huy đã say mèm từ bữa nhậu, nằm ngủ trên giường từ lúc nào. Cô nhẹ nhàng kéo áo cho Huy, rồi bước vào phòng tắm. Cô nhìn mình trong gương, đôi môi vẫn còn đỏ vì nụ hôn với Minh. Cô đưa tay chạm vào môi, thì thầm:
"Mình đã làm gì vậy... nhưng sao mình không hối hận chút nào cả?"
Đêm đó, Lan không ngủ được. Cô nằm bên cạnh Huy, nhưng trong đầu cô chỉ có hình ảnh Minh - đôi mắt đen anh sâu thẳm, bàn tay ấm áp, nụ hôn ngọt ngào. Cô biết rằng từ ngày mai, cô sẽ không còn là người phụ nữ của riêng Huy nữa.
Còn Minh, sau khi đưa Lan về, anh không về nhà ngay. Anh tới một quán bar, gọi một ly rượu mạnh rồi ra ban công, đưa mắt nhìn ra phố đêm. Anh mỉm cười một mình, cầm ly rượu lên:
"Bước đầu mình đã thành công rồi. Giờ chỉ cần thêm thời gian, thêm những bước tiếp xúc, những nụ hôn... và rồi em sẽ thuộc về anh hoàn toàn, Lan ơi."
Anh uống cạn ly, quay vào quầy, đặt tiền lên bàn và bước ra ngoài, lòng đầy hưng phấn và kế hoạch cho những ngày sắp tới.
Hết phần 3

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách