Sáng hôm ấy, Minh đến công ty từ rất sớm, lúc trời còn chưa sáng hẳn. Anh ngồi sau bàn làm việc lớn bằng gỗ quý, tách cà phê đen nóng hổi trên tay, nhưng tâm trí không đâu vào đâu. Bề ngoài anh vẫn điềm tĩnh, nhưng trong lòng thì sóng ngầm cuộn lên. Anh nghĩ về cái cách Lan cúi xuống trong bếp tối hôm nào, về cái run nhẹ trên vai cô khi anh chạm vào. "Hôm nay em sẽ ngồi đây, bên cạnh anh. Anh sẽ không để cơ hội này trôi qua đâu, Lan ơi." Anh thầm nhủ, siết chặt tách cà phê.
Đúng 8 giờ, tiếng xe Wave cũ kỹ của Lan nổ giòn tan dưới bãi đỗ. Minh ngó qua cửa kính, thấy cô dựng xe, chỉnh lại mái tóc dài rồi bước vào. Bộ vest công sở màu xám nhạt hôm nay ôm sát cơ thể cô vừa vặn, làm nổi bật từng đường cong. Áo sơ mi trắng bên trong hơi căng ở phần ngực, tôn lên đôi vú đầy đặn. Chiếc váy bút chì dài qua đầu gối nhưng vẫn không giấu được cặp mông cong căng mỗi bước đi. Dưới ánh đèn hành lang, làn da trắng hồng của cô sáng bừng.Cô gõ cửa, bước vào với nụ cười tươi rói:"Chào anh. Hôm nay là ngày đầu em là nhân viên của anh rồi. Em sẽ cố gắng hết mình từ nay."Minh đứng dậy, mỉm cười nhưng mắt không rời cô. Anh kéo ghế mời cô ngồi đối diện:"Vô đi Lan. Mới sáng sớm mà em đã rực rỡ vậy rồi. Ngồi đi, anh hướng dẫn từng bước. Đừng ngại gì hết, coi anh như người bạn trước đây là được."Anh dẫn Lan đi một vòng văn phòng, giới thiệu với mọi người. Vài anh chị em đồng nghiệp nhìn Lan với ánh mắt ngưỡng mộ, nhưng Lan chỉ cúi đầu chào lễ phép. Rồi Minh đưa cô đến bàn làm việc ngay bên ngoài phòng giám đốc - một vị trí vừa kín đáo vừa gần gũi.Minh ngồi xuống ghế đối diện, giọng trầm ấm bắt đầu giới thiệu:"Công ty mình là một trong những tập đoàn bất động sản hàng đầu cả nước, đứng trong top 10. Anh là giám đốc chi nhánh ở đây, lo toàn bộ dự án khu vực miền Trung và Nam. Ba anh là Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc ở Sài Gòn. Công trình thì trải dài từ Bắc vào Nam - chung cư cao cấp, khu đô thị, trung tâm thương mại... Anh hy vọng khi nào em quen việc, có đóng góp nổi bật thì anh sẽ giới thiệu em với ba anh."Lan lắng nghe chăm chú, đôi mắt to tròn long lanh. Cô biết Minh giàu, nhưng không ngờ tầm cỡ lớn vậy. Trong lòng cô thầm nghĩ: "Anh Minh giỏi ghê... con nhà giàu mà khiêm tốn quá. Không như mấy người khác thích khoe của." Cô nhìn anh với ánh mắt ngưỡng mộ không giấu giếm.Rồi Minh cầm một tập tài liệu, đưa qua. Khi tay họ chạm nhau, anh không rụt về ngay mà giữ thêm một giây. Lan hơi giật mình, nhưng không nói gì. Minh nói:"Đây là danh sách khách hàng VIP trong quý này. Em xem qua rồi tối về học thuộc, ngày mai anh kiểm tra."Lan gật đầu, cúi xuống ghi chép. Mỗi khi cô cúi người, áo sơ mi hơi trễ xuống để lộ một phần khe ngực trắng mịn. Minh không nhìn thẳng vào màn hình mà lén liếc xuống mỗi lần cô viết. Anh thấy cặp vú căng tròn phập phồng theo nhịp thở - một nhịp điệu đều đặn, quyến rũ. Anh nuốt nước miếng liên tục, nhưng ngoài mặt vẫn chỉnh tề.Đến giờ nghỉ trưa, Minh đứng dậy:"Em đợi anh một chút."Anh ra ngoài, năm phút sau quay lại với ly trà sữa ít đường và một hộp cơm nhẹ đúng gu Lan (anh vô tình nghe Huy đã chia sẻ trước đây). Lan ngạc nhiên:"Anh biết em thích trà sữa hả?"Minh cười:"Huy nói anh biết. Mà anh cũng tinh ý chứ bộ. Em ăn đi, xong rồi nghỉ trưa. Về sau này anh sẽ đặt đồ ăn trưa cho em mỗi ngày, khỏi phải ra ngoài nắng."Lan thấy lòng ấm áp, nhưng cô cũng hơi ngại. Cô vừa ăn vừa kể:"Ở nhà em với Huy ít khi ăn trưa chung vì ảnh đi làm xa. Tối về ảnh cũng ngồi code tiếp, có khi ảnh nói chuyện toàn về mấy thuật toán, em không hiểu mấy. Hai vợ chồng mà cứ như hai người bạn cùng phòng."Minh lắc đầu, vẻ thông cảm:"Dân IT mà, mê máy tính hơn vợ. Anh học ra nhưng may không theo nó. Em cố gắng nhắc khéo thằng đó, chứ nó cầu toàn công việc lắm. Nhưng mà, em... em có chuyện gì cần, cứ nói anh, anh có thể giúp."Câu cuối anh nói nhẹ nhưng ánh mắt lại sâu hơn bình thường. Lan không nhìn ra, nhưng cô nghe thấy trong giọng anh một sự quan tâm vượt quá tình đồng nghiệp. Tim cô thoáng rung, nhưng cô vội gạt đi.Buổi chiều, Minh hướng dẫn Lan về hệ thống quản lý dự án và hồ sơ đất đai. Khi chỉ vào màn hình, anh đứng sát sau lưng cô - hơi thở anh phả nhẹ lên gáy cô. Lan cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng. Cô cố giữ bình tĩnh, nhưng tay gõ bàn phím hơi run.Minh thấy vậy, anh khẽ cúi xuống, thì thầm đủ để cô nghe:"Em căng thẳng hả? Thả lỏng đi em, anh ở đây mà."Lan quay phắt mặt, mũi gần chạm mũi anh. Khoảng cách quá gần, cô thấy rõ từng đường vân trên mắt anh - một màu nâu đậm, sâu hoắm. Cô bối rối, đánh rơi cây bút. Minh cúi xuống nhặt lên, đưa trả, tay họ lại chạm nhau. Lần này Lan rụt tay nhanh hơn:"Dạ... dạ em không sao. Em chỉ mới làm quen, nên hơi hồi hộp chút anh."Minh cười, lùi lại một bước:"Ừ, từ từ rồi quen. Em giỏi lắm, anh coi ở đây chỉ vài hôm là em thành thục à."Cuối giờ, đúng 5 giờ chiều, Minh bảo:"Thôi, ngày đầu vậy đủ rồi. Em về đi cho kịp, Huy khỏi lo. Mai anh tiếp tục."Lan vui vẻ thu dọn:"Dạ, hôm nay em vui lắm. Cảm ơn anh hướng dẫn kỹ quá. Em ngưỡng mộ anh ghê, cơ mà anh làm sếp mà không hề trịch thượng với em gì hết.""Ngưỡng mộ gì em, mình là bạn bè mà. Về nha, ngủ ngon, đừng nghĩ gì nhiều."Cả hai cười. Lan ra về.Trên đường về, gió chiều thổi mát, nhưng lòng Lan không yên. Cô nghĩ về ánh mắt Minh khi đứng sau lưng cô, về hơi thở phả lên gáy, về cái chạm tay kéo dài. Cô tự nhủ: "Đó chỉ là sếp tốt, là bạn thân của chồng. Mình đừng suy nghĩ linh tinh." Nhưng tim cô cứ đập nhanh.Về đến nhà, Huy đã ở đó - nhưng vẫn ngồi trước máy tính. Anh quay lại:"Em về rồi! Sao? Ngày đầu thế nào? Nó hướng dẫn kỹ không?"Lan cởi giày, ngồi xuống, kể lại một cách khách quan. Nhưng cô không kể cái chạm tay, không kể câu thì thầm. Cô chỉ nói về công việc, về quy mô công ty. Huy gật gù:"Ừ, anh biết, nó giỏi và là loại người tử tế, có trách nhiệm. Em cứ từ từ."Rồi Huy quay lại màn hình. Lan ngồi nhìn anh mấy phút - anh cặm cụi gõ code, mắt dán vào dòng chữ xanh đỏ. Cô thở dài. Cả căn bếp tĩnh lặng. Cô dọn cơm, gọi Huy ăn. Huy ăn vội vàng, miệng vẫn lẩm bẩm về một lỗi logic, xong lại ngồi vào bàn làm việc.Lan rửa chén, lau bếp, rồi ngồi xem ti vi một mình. Đến 10 giờ đêm, Huy mới đứng dậy đi tắm. Lúc lên giường, anh ôm Lan, đưa tay vuốt ve cô một lát, nhưng cô thấy những ngón tay ấy thiếu nhiệt tình. Anh thì thầm: "Em ngủ trước đi, mai anh còn họp online với bên Thụy Sĩ sớm." Rồi anh xoay người, nhanh chóng ngáy đều.Lan nằm đó, mắt mở to trong bóng tối. Cô nhớ về một đêm vài tuần trước, Huy đi công tác, cô nằm một mình và từng tưởng tượng về một bờ vai khác. Bây giờ cô chợt thấy hình ảnh Minh đứng sau lưng cô ban chiều, hơi thở anh ấm nóng trên gáy. Cô bất giác rùng mình - một cơn rùng mình vừa tội lỗi vừa khoái cảm. Cô vội nhắm mắt, cố xua đi. Nhưng cô không thể xóa được ánh mắt của Minh.Trong khi đó, Minh chưa về nhà. Anh ngồi lại văn phòng, nhìn chiếc ghế Lan đã ngồi, còn đọng lại một chút mùi hương nhẹ. Anh nhấc điện thoại, mở tin nhắn với Huy - người bạn thân đang mãi mê với code và những thuật toán. Anh soạn một dòng rồi lại xóa. Cuối cùng, anh nhắn một câu đơn giản: "Khỏe không cu? Lan hôm nay làm tốt lắm. Em nó thông minh." Huy trả lời ngay: "Ừ, nhờ mày hướng dẫn đó. Tao đang họp, nói sau nha." Minh cười một mình, đặt điện thoại xuống."Đúng như anh dự đoán, Lan. Huy không dành thời gian cho em, vậy thì anh sẽ dành cho em. Em cần một người đàn ông biết trân trọng em, và anh sẽ là người đó. Chỉ cần thêm thời gian - và một chút cơ hội - em sẽ thuộc về anh." Minh thầm nghĩ, tay siết nhẹ ly rượu đang uống dở.Đêm đó, anh nằm mơ thấy Lan - cô mặc bộ vest xám, cúi xuống, và tay anh chạm vào eo cô. Lần này, cô không né tránh. Cô quay lại, nhìn thẳng vào mắt anh, và mỉm cười.Hết phần 2
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!