Tôi tên Hùng, ngoài ba mươi, có vợ có con, cuộc sống gia đình êm ấm đều đều đến mức đôi khi tôi thấy mình đang trôi theo một lịch trình đã được lập trình sẵn. Sáng đưa con đi học, tối cơm nước, xem ti vi rồi ngủ. Vợ tôi là người phụ nữ đảm đang, nhưng những cuộc trò chuyện của hai đứa ngày một ngắn lại, chỉ xoay quanh tiền bạc, con cái và những lời dặn dò vụn vặt.
Chính vì vậy, những buổi nhậu cuối tuần cùng Dương và Dũng trở thành
"liều thuốc bổ" không thể thiếu. Tụi tôi quen nhau từ hồi đại học, cùng chí hướng, cùng những ly cà phê đá đen thâu đêm, cùng mặc chung một cái quần khi áo quần đem đi giặt hết. Thời gian và cuộc sống gia đình không làm đám bạn bè tụi tôi phai nhạt, trái lại, nó càng làm cho những cuộc gặp gỡ trở nên quý giá hơn. Dương là thằng ham nhậu nhất. Cuối tuần nào nó cũng gọi:
"Tối mai qua nhà tao, tao lấy được chai rượu nếp mới, tao với thằng Dũng đặt mồi rồi, mày qua là đủ."Dương cưới vợ trễ nhất trong bọn tôi. Ngày xưa nó nói phải dựng cơ đồ trước đã, làm giám đốc kinh doanh cho một công ty nội thất rồi mới tính chuyện gia đình. Tụi tôi cứ tưởng nó yêu đương làm cao, ai dè nó kén đến tận năm ngoái mới xiêu lòng trước Trâm. Trâm năm nay hai mươi hai tuổi, sinh viên mới ra trường, nhỏ hơn bọn tôi cả chục tuổi. Ban đầu thấy thằng bạn lấy vợ trẻ vậy, tôi cũng giật mình, nhưng Dương nói:
"Tao thấy Trâm chín chắn hơn tuổi, lo cho tao từng chút một." Thôi thì cái duyên cái số, chẳng ai cấm được.
Lần đầu tiên tôi gặp Trâm là hôm tụi tôi đến chúc mừng tân hôn. Lúc đó tôi chỉ để ý thấy một cô gái có đôi mắt rất to và rất biết cười, miệng tươi rói, khép nép chào từng người bạn của chồng. Ấn tượng đầu tiên của tôi về vợ Dương là sự trong trẻo - thứ trong trẻo mà một người đàn ông ngoài ba mươi như tôi lâu lắm mới bắt gặp ngoài khuôn mặt của con gái mình.
Nhưng rồi những buổi nhậu đều đặn khiến cái ấn tượng ban đầu ấy dần bị bào mòn, nhường chỗ cho một cảm giác khó gọi tên.
Nhà Dương ở một khu dân cư yên tĩnh ngoại ô, căn nhà nhỏ hai tầng xinh xắn, sạch sẽ. Mỗi tối cuối tuần, tôi hay mang theo chai rượu nếp hay vang đỏ, Dũng thì xuất sắc ở khoản mua đồ nhậu: da heo chiên, đậu phộng rang, mắm tôm chua, lúc thì lươn um chuối đậu. Vợ chồng Dương chuẩn bị thêm nồi canh chua cá, hoặc thịt kho tàu béo ngậy. Trâm là người nấu hết.
Và Trâm luôn xuất hiện như một phần không thể thiếu của không khí ấm cúng ấy, nhưng lại tách biệt khỏi cơn say của bọn đàn ông. Khi tụi tôi tới, cô thường mặc một cái áo thun cotton mỏng, tối màu, quần short ngắn vừa đủ. Dáng đi của cô nhẹ nhàng, uyển chuyển, đôi chân trắng muốt bước trên nền gạch bóng lộn. Cô ra chào, giọng ngọt ngào:
"Anh Hùng, anh Dũng vô đi, anh Dương chờ trong nhà từ chiều rồi đó." Tôi hay cười đáp lại:
"Trâm lại đẹp hơn hôm trước rồi, Dương sướng quá hen." Cô sẽ đỏ bừng cả hai má, cúi mặt, đôi mắt to chớp chớp và lảng vô bếp.
Những lúc cô quay lưng, tôi không thể không liếc nhìn. Không phải kiểu nhìn thèm thuồng, mà kiểu nhìn của một người đàn ông đã quen với cuộc sống đơn điệu bỗng thấy một chút ánh sáng. Eo cô thon, nhỏ, vòng ba tròn đầy hơi căng dưới lớp vải quần short. Mái tóc đen dài cô buộc đuôi gà, để lộ phần gáy trắng ngần - thứ mà tôi luôn thấy rất ám ảnh ở phụ nữ. Mỗi lần cô cúi xuống nhặt cái ly bị rơi hay bê nồi canh ra, tôi thường giả vờ nhìn đi chỗ khác, nhưng đôi mắt lại vô thức bị kéo về phía đường cong mềm mại của bờ vai hay bắp chân căng mịn của cô.
Có một tối, tôi qua sớm hơn mọi khi, Dương đang tắm, chỉ có Trâm ngồi ở bàn uống trà. Cô mặc một cái đầm ngủ mỏng tanh, tóc xõa rối. Thấy tôi, cô hơi giật mình, đưa tay kéo nhẹ tà áo đầm che đi phần đùi. Nhưng cái động tác vội vã ấy lại càng làm tôi chú ý đến đôi chân dài, thon, làn da trắng hồng như phủ một lớp kem mỏng. Tôi chào cô, cố tỏ ra bình thường, nhưng tim đập hơi nhanh. Ngồi xuống ghế, tôi bỗng thấy mình thật đê tiện, vì vợ bạn mà lại rạo rực. Tôi lấy điện thoại ra giả vờ xem, nhưng trong đầu vẫn là hình ảnh đôi chân ấy. Trâm vô bếp, một lát sau đem ra ly nước lọc cho tôi. Tay cô đặt ly xuống, đầu ngón tay chạm nhẹ vô mu bàn tay tôi. Chỉ một tích tắc. Nhưng đủ để tôi cảm nhận được cái mát lạnh của da thịt cô. Tôi ngước lên, cô không nhìn tôi, mà mắt nhìn xuống đất, rồi nói nhỏ:
"Anh Hùng uống nước trước đi, em vô nấu cơm." Lúc đó, tôi thầm nghĩ:
"Thôi, đừng có nghĩ ngợi linh tinh, bạn bè thân thiết, vợ bạn thì mình phải tôn trọng."Dương bước xuống, tóc còn ướt, cười toe toét:
"Mày qua sớm dữ, có chuyện gì hả?" Tôi lắc đầu, nâng ly rượu và bắt đầu câu chuyện tào lao về bóng đá, về sếp, về những nỗi khổ của dân công sở. Dũng tới sau, thở hổn hển, ôm theo ba bịch đồ nhậu. Tụi tôi nhậu. Những buổi nhậu của bọn tôi lúc nào cũng ồn ào, đàn ông không có đàn bà ngồi cùng thường thoải mái hơn. Tụi tôi kể chuyện ngày xưa, chuyện mấy đứa bạn học dở, chuyện những lần thi rớt, chuyện gái gú thời sinh viên.
Dương hay khoe vợ lắm. Nó nói:
"Trâm khéo tay, nấu ngon, lại giỏi chiều chồng." Mỗi lần vậy, tôi lại gật gù, nhưng không chọc lại như mọi khi. Tôi chỉ lặng lẽ nâng ly. Dũng không để ý, nó đang chăm chăm gắp miếng da heo chiên chấm tương ớt, khen lấy khen để. Nhưng tôi thì thấy nhói một thứ gì đó. Tôi thấy Dương không hiểu hết giá trị mình đang có. Nó ngồi nhậu, uống đến đỏ mắt mà không một lần ngoảnh lại nhìn vợ mình khi cô bưng ra đĩa thức ăn nóng hổi. Trâm vẫn tươi cười, nhưng đôi mắt cô, mỗi lần nhìn tôi hay Dũng, hình như có chút gì đó lấp lánh, không còn chỉ là vẻ e thẹn ban đầu nữa.
Dần dần, tôi bắt đầu để ý thấy Trâm thay đổi. Cô không còn ở nhà suốt những buổi tối cuối tuần. Thỉnh thoảng, tôi thấy cô trang điểm rất kỹ, môi đỏ, mắt kẻ viền, đi một đôi giày cao gót rồi xách túi ra cửa. Dương nói:
"Trâm nói làm thêm ca tối kiếm tiền, nó tham công tiếc việc quá." Tôi không hỏi thêm. Nhưng một lần, tôi đi công chuyện ngang qua mấy tòa nhà văn phòng ở trung tâm, chẳng thấy bóng dáng Trâm đâu. Tôi chỉ thoáng nghĩ, rồi lại gạt đi.
Rồi một buổi nhậu định mệnh cách đây ba tuần. Đêm đó mưa tầm tã. Trời tối đen như mực, gió thổi khiến mái tôn trên nhà Dương kêu rào rào. Mưa lớn quá, tôi và Dũng mắc kẹt lại, uống nhiều hơn mọi khi. Dương đã ngà ngà say, mắt nhắm mắt mở. Lúc đó, Trâm bước ra. Cô vừa về từ
"ca làm thêm" trễ. Cô mặc một cái đầm rất thanh lịch, không hề giống kiểu văn phòng, đầm ngắn trên đầu gối, lưng trần một khoảng trắng tinh. Mưa ướt làm mái tóc cô ướt sũng, bết trên má, đôi môi cô đỏ mọng hơn bình thường.
Nhìn thấy tôi, cô hơi bất ngờ. Cô đi qua lấy ly nước, hơi thở phả nhẹ gần mặt tôi, thoảng mùi nước hoa ngọt ngào, không phải mùi nước hoa hằng ngày cô dùng. Tôi hỏi đùa:
"Ca tối nay mệt lắm hả Trâm, về trễ quá, mặc đẹp dữ vậy." Trâm nhìn tôi, đôi mắt to bỗng trở nên sâu hun hút, cô cười, nhưng là một nụ cười khác hẳn nụ cười dễ thương ngày nào - nó có chút mệt mỏi, có chút mỉa mai, và một chút bí ẩn. Cô đáp nhỏ:
"Có công việc phải tiếp khách, cũng mệt thiệt lắm anh Hùng, nhưng mà đời ai chẳng phải mưu sinh."Trong cơn mơ màng vì rượu, tôi thấy trước mắt tôi là một người phụ nữ hoàn toàn khác với cô gái nhút nhát nấu cơm ngày nào. Một người phụ nữ mang trên mình thứ sức hút vừa chín muồi, vừa nguy hiểm. Và tôi đã không kìm được ánh mắt. Tôi nhìn chăm chú vào cô, từ khuôn mặt trái xoan, xuống cổ, xuống bờ vai trần trắng nõn, rồi xuống đôi chân dài, thẳng tắp. Trâm không né tránh. Cô nhìn thẳng vô mắt tôi, tụi tôi trao nhau một khoảnh khắc im lặng đến ngột ngạt, cho đến khi Dương ngáy một tiếng trên ghế, phá tan không khí. Trâm quay đi, nhưng tôi thấy khóe môi cô có vẻ nhếch lên. Tôi không biết đó là cười hay là khinh.
Đêm đó về nhà, tôi nằm trằn trọc mãi không ngủ được. Trong tôi, một góc nào đó đang rạn nứt. Tình bạn với Dương thiêng liêng đến vậy, nhưng hình ảnh vợ nó trong đêm mưa cứ ám ảnh tôi. Tôi tự nghĩ phải giữ khoảng cách. Nhưng rồi, cơn say và sự tò mò đẩy tôi đi xa hơn.
Một tuần sau, cái ngưỡng cửa mà tôi không nên bước qua đã đến. Cũng một đêm mưa gió, vợ con tôi về ngoại, tôi một mình ở nhà, thấy bần thần, thấy cô đơn. Tôi lái xe định đến nhà Dương, nhưng vô tình tôi lại rẽ vào con phố mà hôm trước tôi từng thấy Trâm bước ra từ một tòa nhà có bảng hiệu
"Massage và Spa" vào lúc khá khuya. Nó nằm lọt thỏm giữa một dãy nhà trọ, ánh đèn vàng mờ mờ, màn cửa kéo kín mít.
Tôi dừng xe. Mưa đập lạnh vô kính xe. Tôi nhìn vô tấm kính mờ sương của tiệm massage ấy, tưởng tượng ra bên trong là một không gian ấm nóng, hương thơm và những bàn tay ma sát lên da thịt. Người thợ massage ngày hôm đó của tôi sẽ là ai? Trong thoáng chốc, tôi nhớ lại đôi mắt của Trâm, cái nhìn không còn e thẹn, mà sắc như dao kéo. Một cảm giác tội lỗi và ham muốn trộn lẫn trong tôi, như hai con quỷ giằng xé.
Tôi vẫn còn có thể quay xe đi được. Tôi vẫn còn có thể giữ cho phần
"Tình Bạn" này được trong trắng. Nhưng bàn tay tôi đã đưa ra, nắm lấy tay nắm cửa của tiệm massage đằng kia, và mở nó ra.
Cánh cửa kêu một tiếng
"kít" nhẹ. Mùi hương trầm và dầu nóng xộc ra. Một người đàn bà ngồi trong đó ngửa mặt nhìn tôi.
Và vậy là mọi thứ bắt đầu sụp đổ.
Hết phần 1
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!