Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Lần Cuối Tôi Nhìn Thấy Em

Tác giả: Tuấn Long | Ngày: 25/08/2026 09:17 | Loại: Truyện Ngắn

Thể loại: chia sẻ vợ, ngoại tình, Truyện nhiều phần, vợ của bạn, biên tập viên, dục vọng, mất mát, ham muốn thầm kín, tan vỡ, đau khổ, truyện người lớn, 18+, tình dục, tình dục đồng thuận, tình yêu và hôn nhân, câu chuyện kích thích, nội dung nhạy cảm, không dành cho người dưới 18, tình yêu và mất mát, người bạn chí cốt, ly hôn, hậu quả, kiến trúc sư, mất kiểm soát, đấu tranh nội tâm

Truyện đã hoàn thành (5 phần)

Danh sách phần:

Phần 2: Cuộc Nói Chuyện Quyết Định

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:


Tôi đã không ngủ được đêm đó. Có lẽ bạn sẽ nghĩ rằng tôi đang hồi hộp, lo lắng về cuộc nói chuyện ngày mai với Long. Nhưng sự thật thì phức tạp hơn nhiều. Tôi đang hồi hộp, đúng, nhưng không phải vì lo lắng. Tôi đang hồi hộp vì mong đợi. Tôi đang đứng trước một ngưỡng cửa mà tôi đã tưởng tượng hàng trăm lần, và bây giờ, tôi sắp sửa bước qua nó. Cảm giác đó giống như đang đứng trên một tấm ván mỏng bắc qua vực thẳm, biết rằng một bước sai có thể khiến bạn rơi xuống, nhưng vẫn không thể ngăn mình bước tiếp.
Dung nằm bên cạnh tôi, ngủ say. Nàng thở đều đều, nhẹ nhàng, một bàn tay đặt lên ngực tôi như thường lệ. Trong bóng tối, tôi nhìn khuôn mặt nàng. Ánh đèn từ ngoài đường hắt qua rèm cửa, tạo thành một vệt sáng mờ ảo trên gò má nàng. Nàng đẹp trong giấc ngủ, đẹp một cách bình yên, vô tư. Tôi tự hỏi liệu nàng có biết những gì tôi sắp làm không. Liệu nàng có cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, một điều gì đó đang rình rập, đang đến gần.
Tôi đưa tay, nhẹ nhàng vuốt một lọn tóc trên mặt nàng. Dung khẽ cựa mình, kéo tay tôi vào lòng, và thì thầm trong giấc ngủ: "Ừm... Cường..." Tên tôi thoát ra khỏi môi nàng như một lời thì thầm của sự tin tưởng, và tôi cảm thấy một nỗi đau nhói trong lòng. Tôi yêu nàng. Tôi yêu nàng hơn bất cứ điều gì trên đời này. Vậy mà tôi sắp làm điều không thể tin được. Tôi sắp đẩy nàng vào vòng tay của người đàn ông khác.
Nhưng đó chính xác là điều tôi muốn. Đó là điều tôi đã khao khát từ lâu. Và sự mâu thuẫn đó, sự giằng xé giữa tình yêu và ham muốn, đã trở thành bản chất của con người tôi. Tôi không thể giải thích nó. Tôi không thể biện minh cho nó. Nhưng tôi không thể thoát khỏi nó.

7 giờ tối hôm sau. Quán cà phê trên đường Nguyễn Trãi. Tôi đến sớm 15 phút, chọn một bàn ở góc khuất, nơi ít người qua lại. Tôi gọi một ly espresso đen, không đường, và ngồi nhìn ra đường. Sài Gòn đang vào giờ cao điểm, xe cộ nườm nượp, tiếng còi xe và tiếng động cơ hòa vào nhau thành một bản giao hưởng đô thị quen thuộc. Tôi nhìn những người qua lại, những khuôn mặt vội vã, những ánh mắt mệt mỏi. Mỗi người đều có một câu chuyện riêng, một bí mật riêng. Và tôi, tôi cũng có bí mật của mình, một bí mật mà tôi sắp chia sẻ với người bạn thân nhất.
Long đến đúng giờ. Anh ấy bước vào quán với chiếc áo sơ mi trắng, tay áo xắn lên, một dáng vẻ thoải mái nhưng vẫn thu hút. Anh ấy nhìn quanh, thấy tôi, và cười. Một nụ cười rộng, tự nhiên, không có chút lo lắng nào. Anh ấy không biết những gì sắp xảy ra.
"Mày đến sớm ha," anh ấy nói, ngồi xuống đối diện tôi. "Gọi gì chưa? Tao đói quá, từ trưa đến giờ chưa ăn gì."
"Gọi đi, tao mời."
Long gọi một ly cà phê sữa đá và một phần bánh mì thịt nướng. Trong khi chờ phục vụ đem ra, anh ấy kể về một vụ việc ở công ty, về một khách hàng khó tính, về những áp lực trong công việc. Tôi lắng nghe, gật đầu, cười theo những câu chuyện của anh ấy. Nhưng tâm trí tôi đang ở một nơi khác, đang tính toán những bước tiếp theo.
Cuối cùng, khi đồ ăn đã được mang ra, tôi đặt tay lên bàn, nhìn thẳng vào mắt Long.
"Tao cần nói với mày một chuyện quan trọng."
Long ngẩng đầu, nhìn tôi chăm chú. Anh ấy thấy được sự nghiêm trọng trong giọng nói của tôi. "Chuyện gì? Nhìn mày có vẻ căng thẳng."
"Tao không biết phải bắt đầu từ đâu," tôi nói, và đó là sự thật. Mặc dù tôi đã chuẩn bị cho cuộc nói chuyện này hàng tuần, tôi vẫn không biết làm thế nào để nói ra điều mà tôi sắp nói.
"Bắt đầu từ đầu đi," Long nói, giọng trầm xuống. "Tao đang lắng nghe."
Tôi hít một hơi thật sâu. Tôi có thể cảm thấy nhịp tim mình đập nhanh, có thể nghe thấy tiếng máu chảy trong tai. Nhưng tôi đã quyết định, và tôi không thể lùi bước.
"Mày có nhớ mấy tuần trước, tao nói với mày về cảm giác của tao khi ở bên Dung không?"
Long gật đầu.
"Thực ra, đó không phải là tất cả. Tao đã không nói với mày hết."
Long không nói gì, chỉ chờ đợi.
Tôi cúi đầu nhìn ly cà phê, rồi ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt anh ấy. "Tao thích khi mày ở bên Dung. Tao thích nhìn hai người nói chuyện, cười đùa. Tao thích nhìn mày chạm vào nàng."
Long nhíu mày, nhưng vẫn im lặng.
"Tao không thể giải thích tại sao," tôi tiếp tục, lời nói bắt đầu tuôn ra như một dòng nước vỡ đê. "Tao biết nó kỳ lạ. Tao biết nó sai. Nhưng tao không thể ngăn mình nghĩ về nó. Tao không thể ngừng tưởng tượng."
"Tưởng tượng cái gì?" Long hỏi, giọng anh ấy có một sự căng thẳng mới.
Tôi nhắm mắt lại, rồi mở ra. "Tao tưởng tượng mày và Dung. Cùng nhau."
Im lặng. Một sự im lặng nặng nề, dày đặc. Long nhìn tôi, và trong mắt anh ấy, tôi thấy nhiều thứ: sốc, hoang mang, nhưng cũng có một tia gì đó khác. Sự tò mò, có lẽ, hoặc một sự thấu hiểu.
"Ý mày là... mày muốn tao và Dung...?" Long không thể nói hết câu.
"Tao không biết tao muốn gì," tôi nói, và điều đó một phần là sự thật. "Tao chỉ biết rằng tao không thể ngừng nghĩ về nó. Và tao nghĩ rằng... nếu nó xảy ra, tao sẽ không phản đối. Nếu mày và Dung..."
Long đặt tay lên bàn, ngả người về phía trước. Giọng anh ấy thấp, nghiêm trọng: "Mày có biết mày đang nói gì không? Dung đang là vợ mày. Em ấy là người mày yêu nhất. Mày đang nói với tao rằng mày muốn tao... làm tình với vợ mày?"
Tôi gật đầu. Không phải một cái gật mạnh mẽ, nhưng đủ để Long thấy tôi không đùa.
"Tại sao?" Long hỏi, và trong giọng anh ấy có một sự thật sự tò mò.
"Tao không biết," tôi lặp lại. "Có lẽ bởi vì tao yêu nàng quá nhiều. Có lẽ bởi vì tao muốn thấy nàng hạnh phúc theo một cách khác. Có lẽ bởi vì tao cảm thấy mình không đủ. Tao không biết, Long. Nhưng tao biết rằng tao không thể ngừng nghĩ về nó."
Long ngồi lặng người một lúc lâu. Anh ấy nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi dòng người vẫn đang tấp nập. Anh ấy có vẻ đang suy nghĩ, đang xử lý những gì tôi vừa nói. Tôi có thể thấy những nếp nhăn xuất hiện trên trán anh ấy, dấu hiệu của một cuộc đấu tranh nội tâm.
Cuối cùng, anh ấy nói: "Mày biết không, tao đã từng nghĩ rằng mày là người đàn ông may mắn nhất trên đời. Một công việc tốt, một người vợ tuyệt vời, một cuộc sống ổn định. Và bây giờ, mày đang nói với tao rằng mày muốn phá hủy tất cả."
"Tao không muốn phá hủy bất cứ thứ gì," tôi đáp. "Tao muốn mở rộng nó. Tao muốn... thêm một thứ gì đó."
Long lắc đầu. "Mày điên rồi, Cường. Tao biết mày đang trải qua một giai đoạn khó khăn, nhưng điều này..."
"Tao không điên, Long. Tao biết nó nghe có vẻ điên rồ. Nhưng tao đã suy nghĩ về nó rất lâu. Tao không thể chỉ gạt nó sang một bên. Nó ở trong đầu tao, nó lớn dần lên mỗi ngày. Tao cần biết liệu nó có khả thi không. Tao cần biết liệu mày có..."
"Có những suy nghĩ về Dung không?" Long hỏi, và lần đầu tiên, giọng anh ấy có một chút gì đó e dè.
Tôi không trả lời. Tôi chỉ nhìn anh ấy.
Long thở dài, đưa tay lên xoa mặt. Anh ấy trông mệt mỏi, bối rối. "Tao không thể trả lời mày ngay bây giờ. Điều này quá nhiều, Cường. Mày vừa yêu cầu tao điều mà không một người bạn nào sẽ mong đợi."
"Tao biết. Tao chỉ muốn mày suy nghĩ về nó. Đừng trả lời ngay. Hãy nghĩ về nó, và nói với tao khi mày sẵn sàng."
Long nhìn tôi một lúc lâu. Rồi anh ấy đứng dậy, để lại một ít tiền trên bàn. "Tao cần thời gian," anh ấy nói. "Tao không biết mình sẽ nói gì với mày. Nhưng tao sẽ nghĩ về nó."
Anh ấy bước ra khỏi quán, để lại tôi ngồi đó một mình, nhìn ly cà phê đã tan đá. Tôi thở dài, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa lo lắng. Tôi đã nói ra. Tôi đã đặt nó lên bàn. Bây giờ, mọi thứ đã nằm ngoài tầm kiểm soát của tôi.

Những ngày tiếp theo trôi qua trong một sự căng thẳng ngột ngạt. Long không gọi điện, không nhắn tin, không xuất hiện. Tôi không biết anh ấy đang làm gì, đang nghĩ gì. Tôi đoán rằng anh ấy đang tránh tôi, và có lẽ cũng đang tránh Dung. Tôi không thể trách anh ấy. Tôi đã đặt lên vai anh ấy một gánh nặng mà không ai nên phải gánh.
Dung dường như cũng nhận ra có điều gì đó đang xảy ra. Nàng hỏi tôi tại sao Long không đến nữa, tại sao tôi trông có vẻ lo lắng. Tôi nói dối, nói rằng Long bận công việc, rằng tôi đang căng thẳng vì một dự án. Nàng không hỏi thêm, nhưng tôi biết nàng không tin.
Một buổi tối, khi chúng tôi đang ăn tối, Dung đặt đũa xuống và nhìn tôi chăm chú.
"Anh có chuyện gì với anh Long sao?" nàng hỏi.
"Không có," tôi đáp quá nhanh.
"Anh ấy đã không nói chuyện với em mấy ngày nay. Anh ấy thường đến ít nhất 2 lần một tuần."
"Anh ấy bận."
Dung nhìn tôi với đôi mắt sắc sảo của một biên tập viên, đôi mắt có thể nhìn thấu những lời nói dối. "Cường, anh đang nói dối em. Anh có thể nói dối người khác, nhưng không thể nói dối em. Chuyện gì đang xảy ra?"
Tôi không thể trả lời. Tôi chỉ ngồi đó, nhìn nàng, và tất cả những gì tôi muốn nói dồn lên cổ họng như một khối nghẹn. Tôi không biết làm thế nào để nói với nàng về những ham muốn của mình. Làm thế nào để nói với người phụ nữ tôi yêu rằng tôi muốn nàng ở bên người đàn ông khác.
"Em xin lỗi," Dung nói, giọng dịu đi. "Em không muốn ép anh. Nhưng em lo lắng. Anh và anh Long là bạn thân nhất của nhau. Nếu có chuyện gì xảy ra, em muốn biết."
Tôi gật đầu, nhưng không nói gì. Tôi không thể nói gì.

Một tuần trôi qua. Long cuối cùng cũng gọi cho tôi, vào tối thứ Bảy. Giọng anh ấy vẫn bình thường, nhưng tôi có thể nghe thấy một sự cẩn trọng trong đó.
"Tao có thể đến nói chuyện với mày không? Ở nhà mày?"
Tôi do dự. Nếu Long đến nhà, Dung sẽ hỏi. Nhưng tôi biết rằng cuộc nói chuyện này cần phải diễn ra. "Được, đến đi."
Long đến khoảng một giờ sau. Tôi ra mở cửa, thấy anh ấy đứng đó với một chai rượu vang trong tay. Anh ấy cười, nhưng nụ cười đó không chạm đến mắt.
"Tao nghĩ chúng ta có thể cần thứ này," anh ấy nói, đưa chai rượu cho tôi.
Tôi dẫn anh ấy vào phòng khách. Dung đang ở trong bếp, và tôi đã nói với nàng rằng tôi và Long cần nói chuyện riêng. Nàng gật đầu, nhưng tôi thấy sự tò mò trong mắt nàng.
Long ngồi xuống ghế sofa, và tôi ngồi đối diện. Chúng tôi im lặng một lúc, nhìn nhau, cố gắng tìm từ ngữ thích hợp.
"Tao đã suy nghĩ rất nhiều về những gì mày nói," Long bắt đầu. "Và tao không biết phải làm gì."
"Tao hiểu."
"Mày có biết rằng tao đã có những suy nghĩ về Dung không? Tao có những suy nghĩ đó từ rất lâu rồi. Không phải lúc nào cũng có, nhưng thỉnh thoảng, khi tao nhìn thấy nàng, tao... tao đã tưởng tượng."
Tôi nín thở.
"Nhưng tao không bao giờ nghĩ rằng tao có thể làm gì với những tưởng tượng đó," Long nói tiếp. "Dung là vợ mày. Tao là bạn mày. Có những ranh giới không nên vượt qua."
"Nếu những ranh giới đó được dời đi thì sao?" tôi hỏi.
Long nhìn tôi một lúc lâu. "Mày thực sự muốn điều này, đúng không? Mày không chỉ đang nói suông."
"Tao không bao giờ nghiêm túc hơn bây giờ," tôi nói. "Tao đã nghĩ về nó hàng tháng trời, và tao vẫn muốn nó. Tao muốn thấy mày và Dung bên nhau."
Long thở dài, một hơi thở dài, mệt mỏi. "Mày có biết mày đang yêu cầu tao điều gì không? Tao sẽ không chỉ làm tình với vợ mày. Tao sẽ thay đổi mối quan hệ của chúng ta mãi mãi. Nếu điều này xảy ra, mọi thứ sẽ khác."
"Tao biết. Và tao sẵn sàng chấp nhận điều đó."
Long đứng dậy, đi đến cửa sổ, nhìn ra bên ngoài. Anh ấy đứng đó một lúc lâu, tay đút trong túi quần. Cuối cùng, anh ấy quay lại, nhìn tôi với một ánh mắt mà tôi chưa từng thấy ở anh ấy trước đây.
"Tao sẽ làm," Long nói. "Nhưng với một điều kiện."
"Điều kiện gì?"
"Mày phải nói với Dung trước. Không phải tao sẽ nói với nàng. Mày phải là người nói với nàng. Nếu nàng đồng ý, thì tao sẽ làm. Nhưng nếu nàng từ chối, tao sẽ không bao giờ nhắc lại. Chúng ta sẽ quên đi chuyện này."
Tôi gật đầu. Đó là một điều kiện công bằng. Nó có nghĩa là tôi không thể trốn tránh trách nhiệm. Tôi phải là người đối mặt với Dung, phải là người giải thích những ham muốn của mình.
"Được," tôi nói. "Tao sẽ nói với nàng."

Nói với Dung còn khó hơn tôi tưởng tượng.
Tôi đã cố gắng 3 lần. Lần đầu, tôi mở miệng nhưng không thể phát ra tiếng. Lần thứ 2, tôi đã nói được vài câu rồi lạc hướng. Lần thứ 3, tôi đã chuẩn bị tinh thần, nhưng nhìn thấy khuôn mặt nàng, tôi lại không thể nói.
Tôi đã chọn một buổi tối Chủ Nhật, sau bữa tối. Dung đang ngồi trên ghế sofa đọc sách. Tôi ngồi xuống bên cạnh nàng, và tôi nhìn nàng. Nàng mặc một chiếc áo len trắng, mái tóc buông xõa, trông thật bình yên và đẹp đẽ. Tôi muốn ôm lấy nàng và nói rằng tôi đã thay đổi ý định. Nhưng tôi không thể.
"Anh cần nói chuyện với em," tôi bắt đầu.
Dung đặt sách xuống, nhìn tôi với sự chú ý hoàn toàn. "Chuyện gì anh? Nhìn anh có vẻ nghiêm túc."
"Ừ. Anh có một điều muốn nói với em, và anh không biết em sẽ phản ứng thế nào."
Tay nàng đặt lên tay tôi, một cử chỉ an ủi. "Anh cứ nói đi."
Tôi hít một hơi thật sâu. "Em có biết Long không?"
"Anh ấy là bạn của anh. Tất nhiên em biết. Sao anh hỏi kỳ vậy?"
"Anh có một cảm giác... một ham muốn..." Tôi không thể nói tiếp.
Dung nhìn tôi, đôi mắt nàng đầy lo lắng. "Anh đang nói gì, Cường?"
"Anh muốn em và Long bên nhau."
Câu nói đó rơi vào không gian như một hòn đá xuống mặt hồ yên tĩnh. Dung nhìn tôi như thể tôi vừa nói một thứ ngôn ngữ nào đó nàng không hiểu.
"Ý anh là... bên nhau như thế nào?" nàng hỏi, nhưng tôi biết nàng đã hiểu.
"Anh muốn em và Long có một mối quan hệ. Anh muốn em... yêu anh ấy."
Dung rút tay lại. Nàng nhìn tôi với một biểu cảm mà tôi không thể đọc được: sốc, tức giận, hay một sự tổn thương sâu sắc. "Em không hiểu. Anh đang nói rằng anh muốn em ngoại tình với bạn thân của anh?"
"Không phải ngoại tình. Anh sẽ biết. Anh sẽ đồng ý. Anh..."
Dung đứng dậy. Nàng đi vài bước trong phòng khách, rồi quay lại nhìn tôi. "Em không thể tin những gì em vừa nghe. Anh yêu em, đúng không? Hay em đã nhầm?"
"Anh yêu em hơn bất cứ điều gì," tôi nói, và đó là sự thật. "Đó là lý do tại sao anh muốn điều này. Anh muốn em hạnh phúc. Anh muốn em có mọi thứ."
"Nhưng em đã có mọi thứ," Dung nói, giọng nàng run rẩy. "Em có anh. Đó là tất cả những gì em cần."
"Nhưng anh không thể cho em một đứa con," tôi nói, và tôi không biết tại sao tôi lại nói điều đó. Có lẽ tôi muốn biện minh cho ham muốn của mình. Có lẽ tôi chỉ đang tìm một lý do để làm tổn thương chính mình.
Dung im lặng. Nàng nhìn tôi, và trong mắt nàng, tôi thấy một nỗi đau mà tôi chưa từng thấy. Nàng quay người, bước nhanh ra khỏi phòng khách, và đóng sầm cửa phòng ngủ lại.
Tôi ngồi đó, một mình trong căn phòng yên tĩnh, và tôi cảm thấy mình như một kẻ khốn nạn. Tôi đã làm tổn thương người phụ nữ tôi yêu nhất. Và tôi đã không thể ngăn mình làm điều đó.

Những ngày tiếp theo thật khó khăn. Dung hầu như không nói chuyện với tôi. Nàng ra khỏi phòng vào buổi sáng, làm việc, và trở về phòng ngủ vào buổi tối. Chúng tôi ăn tối trong im lặng. Tôi cố gắng bắt chuyện, nhưng nàng chỉ trả lời bằng những câu ngắn ngủi, lạnh lùng.
Tôi biết mình đã làm hỏng mọi thứ. Tôi đã nghĩ rằng tôi có thể kiểm soát được tình huống, rằng tôi có thể giải thích cho nàng hiểu. Nhưng tôi đã đánh giá thấp nỗi đau mà nàng cảm thấy. Làm thế nào bạn có thể nói với người bạn yêu rằng bạn muốn họ ở bên người khác mà không gây tổn thương?
Cuối cùng, một buổi tối, Dung bước ra khỏi phòng ngủ và ngồi xuống bên cạnh tôi trên ghế sofa. Nàng không nhìn tôi, nhưng nàng đặt tay lên tay tôi, như thể đang cố gắng kết nối lại.
"Anh thực sự muốn điều đó không?" nàng hỏi, giọng thì thầm.
Tôi không nói gì. Tôi chỉ gật đầu.
"Tại sao?" nàng hỏi. "Em cần hiểu tại sao."
"Anh không biết," tôi nói. "Anh đã cố gắng tìm câu trả lời, nhưng anh không thể tìm thấy. Anh chỉ biết rằng khi anh nghĩ về em và Long, anh cảm thấy... kích thích. Và anh không thể ngăn mình nghĩ về nó."
"Em có quan trọng với anh không?" Dung hỏi, và trong giọng nàng có một sự bất an mà tôi chưa từng thấy.
"Em là mọi thứ đối với anh," tôi nói. "Anh yêu em hơn bất cứ điều gì. Đó là lý do tại sao anh muốn chia sẻ em. Anh muốn em có mọi trải nghiệm, mọi niềm vui. Anh muốn em được hạnh phúc theo mọi cách có thể."
Dung nhắm mắt lại. Nàng ngồi im lặng một lúc lâu. Cuối cùng, nàng nói: "Em cần thời gian suy nghĩ."
"Em có thời gian. Em có bao nhiêu thời gian em cần."
Nàng đứng dậy, nhưng trước khi bước đi, nàng quay lại nhìn tôi: "Em yêu anh, Cường. Đừng bao giờ quên điều đó."
Và nàng bước vào phòng ngủ, để lại tôi ngồi đó với một cảm giác vừa hy vọng vừa sợ hãi.

2 tuần nữa trôi qua. Dung bắt đầu nói chuyện với tôi nhiều hơn, nhưng chúng tôi vẫn chưa nói về Long. Tôi không dám nhắc đến nó. Tôi sợ rằng nếu tôi đẩy quá xa, tôi sẽ mất nàng hoàn toàn.
Nhưng rồi, một tối, khi chúng tôi đang ngồi trên ghế sofa xem TV, Dung nói:
"Em đã suy nghĩ về những gì anh nói."
Tim tôi đập nhanh. Tôi không nói gì, chỉ chờ đợi.
"Em không hiểu tại sao anh lại muốn điều đó," nàng nói. "Nhưng em hiểu rằng đó là một phần của anh, một phần mà anh không thể ngăn cản."
Tôi nắm tay nàng, như để cảm ơn nàng vì đã cố gắng hiểu.
"Em sẽ không nói rằng em đồng ý," nàng nói. "Nhưng em sẽ nói rằng... em sẵn sàng thử. Một lần. Nếu đó là những gì anh thực sự muốn."
Tôi nhìn nàng, và tôi cảm thấy một cảm xúc hỗn hợp: vui mừng, sợ hãi, kích thích, và một nỗi đau sâu sắc. Tôi đang đưa người phụ nữ tôi yêu đến gần hơn với người đàn ông khác. Và tôi không thể ngăn mình.
"Dung," tôi nói, giọng nghẹn ngào. "Anh..."
"Đừng nói gì cả," nàng nói, đặt ngón tay lên môi tôi. "Chỉ cần biết rằng em đang làm điều này vì anh."

Tôi gọi cho Long vào đêm hôm đó. Khi tôi nói với anh ấy rằng Dung đã đồng ý, tôi có thể nghe thấy sự bất ngờ trong giọng anh ấy. Anh ấy không nói gì trong một lúc lâu.
"Tao không biết phải nói gì," Long cuối cùng cũng nói. "Tao đã nghĩ rằng em ấy sẽ từ chối."
"Em ấy đã từ chối," tôi nói. "Nhưng em ấy sẵn sàng thử. Một lần."
"Mày có chắc chắn không? Mày có thực sự sẵn sàng cho điều này không?"
"Tao không biết," tôi thú nhận. "Nhưng tao muốn thử. Tao muốn thấy nó."
Long thở dài. "Vậy thì... tao sẽ đến. Tối thứ Bảy, được không?"
"Được."
Tôi cúp máy, và ngồi một mình trong bóng tối. Tôi đã đạt được những gì tôi muốn. Và tôi sợ hãi hơn bao giờ hết.

Tôi sẽ không kể chi tiết về đêm thứ Bảy đó. Không phải vì tôi không thể, mà bởi vì tôi không muốn. Mỗi chi tiết là một vết dao trên ký ức của tôi. Tôi đã đứng ở đó, nhìn Long bước vào nhà tôi, nhìn Dung đón anh ấy với một sự ngượng ngùng mà tôi chưa từng thấy ở nàng. Tôi đã nhìn họ ngồi trên ghế sofa, nói chuyện, cố gắng tìm một sự thoải mái giữa những khoảng lặng kỳ lạ.
Tôi đã rời khỏi phòng khách, đi vào bếp, và ngồi đó trong im lặng. Tôi đã nghe thấy tiếng cười của họ, tiếng nói chuyện của họ, và sau đó là sự im lặng. Tôi đã chờ đợi trong sự hồi hộp, trong sự sợ hãi, trong sự khao khát.
Và cuối cùng, tôi đã nhìn thấy. Từ khe cửa phòng ngủ, tôi đã nhìn thấy Long bên cạnh Dung, tay anh ấy đặt lên tay nàng, và nàng không rút lại. Tôi đã nhìn thấy họ quay về phía nhau, và tôi đã biết rằng mọi thứ sẽ không bao giờ như trước nữa.
Tôi đã đứng đó, nhìn họ, và cảm thấy một sự kích thích kỳ lạ trộn lẫn với một nỗi đau không thể diễn tả. Tôi đã có những gì tôi muốn. Và tôi đã bắt đầu mất tất cả.
Đó là đêm đầu tiên. Nhưng sẽ không phải là đêm cuối cùng.

Hết phần 2

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Danh sách phần:

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách