Lần Cuối Tôi Nhìn Thấy Em
Danh sách phần:
Phần 5: Vực thẳm
Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ:
18px
Highlight:
Sau đêm Dung thú nhận với tôi rằng nàng yêu Long, tôi đã ngồi một mình trong phòng khách cho đến khi bình minh lên. Tôi không khóc. Tôi không tức giận. Tôi chỉ ngồi đó, nhìn ra cửa sổ, và cảm thấy một sự trống rỗng kỳ lạ. Tôi đã mong đợi điều này. Tôi đã tạo ra điều này. Nhưng khi nó thực sự xảy ra, tôi không biết phải làm gì.Ánh sáng ban mai bắt đầu len lỏi qua khe rèm, vẽ những vệt vàng mờ ảo trên sàn nhà. Tôi nhìn chúng di chuyển, từ từ, chậm chạp, như thời gian đang trôi qua mà tôi không thể nắm bắt. Tôi nghĩ về Dung, về cách nàng đã nói những lời đó, về cách nàng nhìn tôi khi nàng nói rằng nàng yêu anh ấy. Không có sự hối hận trong mắt nàng. Chỉ có một sự giải thoát, như thể nàng đã giữ bí mật đó quá lâu và cuối cùng cũng được thả ra.Tôi đã mong đợi điều này. Tôi đã tạo ra điều này. Nhưng khi nó thực sự xảy ra, tôi không biết phải làm gì.Dung đã ngủ trong phòng ngủ của chúng tôi đêm đó, lần cuối cùng. Tôi không vào. Tôi không thể đối mặt với nàng. Tôi sợ rằng nếu tôi nhìn thấy nàng, tôi sẽ cố gắng giữ nàng lại. Và tôi biết rằng nếu tôi làm điều đó, tôi sẽ chỉ kéo dài sự đau khổ.Tôi nghe thấy tiếng nàng cựa mình trong giấc ngủ, tiếng thở đều đều, và tôi nhớ lại tất cả những đêm tôi đã nằm bên cạnh nàng, cảm nhận hơi ấm của nàng, ngửi mùi hương của nàng. Tôi đã có tất cả. Và bây giờ, tôi sắp mất tất cả.
Sáng hôm sau, khi tôi bước vào phòng ngủ, Dung đã thức. Nàng đang ngồi trên giường, tay ôm đầu gối, nhìn ra cửa sổ. Ánh sáng ban mai chiếu trên khuôn mặt nàng, và tôi thấy nàng đã khóc. Mắt nàng sưng đỏ, má nàng ướt đẫm.Nàng quay lại khi tôi bước vào, và tôi thấy nàng đang cố gắng mỉm cười. Một nụ cười yếu ớt, đau khổ, như thể nàng đang cố gắng làm cho tôi cảm thấy dễ dàng hơn."Anh có muốn nói chuyện không?" nàng hỏi, giọng nàng khàn khàn."Em muốn nói gì?"Nàng nhìn tôi một lúc lâu. "Em không biết. Em chỉ không muốn rời đi mà không nói gì."Tôi ngồi xuống bên cạnh nàng. Giường kêu nhẹ dưới trọng lượng của tôi, và tôi cảm thấy sự ấm áp từ cơ thể nàng, lần cuối cùng. "Anh không biết phải nói gì. Anh đã tạo ra điều này. Anh không thể ngăn em.""Anh có thể ngăn em," nàng nói, giọng thì thầm. "Nếu anh nói rằng anh muốn em ở lại, em sẽ ở lại."Tôi nhìn vào mắt nàng. Tôi có thể làm điều đó. Tôi có thể giữ nàng lại. Tôi có thể nói rằng tôi đã thay đổi ý định, rằng tôi không thể sống thiếu nàng. Nhưng tôi biết rằng nếu tôi làm điều đó, nàng sẽ không bao giờ hạnh phúc. Và tôi sẽ không bao giờ có thể quên rằng nàng đã yêu người khác. Bóng ma của Long sẽ luôn ở giữa chúng tôi."Anh muốn em hạnh phúc," tôi nói, và tôi nghe thấy giọng mình run rẩy. "Nếu Long là người làm em hạnh phúc, thì em nên ở bên anh ấy."Dung nhìn tôi, và tôi thấy nước mắt lăn trên má nàng. Nàng không khóc thành tiếng, nhưng những giọt nước mắt cứ lăn dài, và tôi muốn lau chúng đi, muốn ôm nàng và nói rằng mọi chuyện cũng sẽ bình thường. Nhưng tôi không thể."Em yêu anh, Cường. Em sẽ luôn yêu anh. Nhưng em...""Anh biết," tôi nói, ngắt lời nàng. "Anh biết."Chúng tôi ngồi đó, trong im lặng, và tôi cảm thấy một sự kết thúc đang đến gần. Tôi không biết phải nói gì. Tôi chỉ biết rằng mọi thứ đang thay đổi, và tôi không thể ngăn nó lại.
Dung rời đi vào chiều hôm đó. Nàng chỉ mang theo một vali nhỏ, vài bộ quần áo, những thứ cần thiết nhất. Nàng nói rằng nàng sẽ quay lại vào cuối tuần để lấy những thứ còn lại, nhưng cả hai chúng tôi đều biết đó là lời nói dối.Tôi đứng ở cửa, nhìn nàng bước xuống cầu thang. Từng bước chân của nàng vang lên trong hành lang vắng lặng, mỗi tiếng bước như một nhát dao đâm vào trái tim tôi. Nàng quay lại một lần, nhìn tôi, và tôi thấy nàng cố gắng mỉm cười. Một nụ cười yếu ớt, đau khổ. Rồi nàng bước đi, và tôi đóng cửa lại.Tôi ngồi xuống ghế sofa. Căn phòng chưa bao giờ im lặng đến vậy. Tôi có thể nghe thấy tiếng đồng hồ tích tắc, tiếng tủ lạnh vo ve, tiếng tim mình đập. Và trên hết, một sự trống rỗng khủng khiếp bao trùm tất cả.Tôi đã ngồi đó suốt 3 tiếng đồng hồ. Không di chuyển. Không khóc. Không suy nghĩ. Chỉ tồn tại. Và khi màn đêm buông xuống, tôi nhận ra rằng tôi không thể tiếp tục như thế này. Tôi cần phải làm gì đó. Tôi cần phải cảm thấy gì đó.Tôi gọi cho Long.
Long đến ngay đêm đó. Khi tôi mở cửa, tôi thấy anh ấy đang lo lắng. Mặt anh ấy hốc hác, mắt thâm quầng, như thể anh ấy cũng không ngủ được đêm qua. Anh ấy mặc một chiếc áo sơ mi cũ, không là ủi, và tôi có thể thấy anh ấy đang run.Chúng tôi đứng nhìn nhau một lúc lâu, không ai nói gì. Có một sự ngượng ngùng kỳ lạ giữa chúng tôi, một khoảng cách mà trước đây chưa từng có. Đây là người bạn thân nhất của tôi, người đã lấy vợ tôi. Và tôi đã mời anh ấy đến."Vào đi," tôi cuối cùng cũng nói.Anh ấy bước vào, và tôi đóng cửa lại. Chúng tôi ngồi xuống ghế sofa, đối diện nhau, và tôi cảm thấy một sự căng thẳng trong không khí."Mày có OK không?" Long hỏi, giọng anh ấy thấp và lo lắng."Tao không biết," tôi nói. "Tao không biết tao đang cảm thấy gì."Long nhìn tôi với một sự cảm thông mà tôi không ngờ tới. "Tao xin lỗi, Cường. Tao không có ý định...""Đừng xin lỗi," tôi ngắt lời anh ấy. "Đó là những gì tao muốn. Tao đã tạo ra điều này."Long im lặng một lúc. Anh ấy nhìn xuống sàn nhà, rồi nhìn lên. "Mày có muốn tao không đến nữa không? Nếu mày muốn, tao sẽ biến mất khỏi cuộc đời mày."Tôi suy nghĩ về điều đó. Tôi có thể nói có. Tôi có thể đuổi Long ra khỏi cuộc đời tôi, cố gắng quên đi tất cả. Nhưng tôi biết tôi sẽ không thể. Dung đã không trở lại. Và nếu tôi mất cả Long, tôi sẽ hoàn toàn cô đơn."Không," tôi nói. "Tao không muốn mày biến mất."Long thở dài, nhưng tôi thấy một sự nhẹ nhõm trong mắt anh ấy. "Mày muốn tao làm gì?"Tôi nhìn anh ấy, và tôi cảm thấy một sự kích thích quen thuộc dâng trào trong cơ thể. Tôi đã mất Dung, nhưng tôi vẫn có thể có điều này. Tôi vẫn có thể cảm nhận được sự đau đớn và kích thích đó."Tao muốn mày kể cho tao nghe," tôi nói, giọng tôi khàn khàn."Kể về cái gì?""Về mày và Dung. Từ đầu. Từ ngày đầu tiên mày bắt đầu có những suy nghĩ về nàng."Long nhìn tôi như thể tôi đã phát điên. "Mày nghiêm túc chứ?""Tao chưa bao giờ nghiêm túc hơn thế."
Long bắt đầu kể. Giọng anh ấy thấp, từ từ, như thể anh ấy đang đọc một câu chuyện. Nhưng câu chuyện đó không phải là chuyện cổ tích.Anh ấy kể về lần đầu tiên anh ấy nhận ra mình có cảm xúc với Dung. Đó là tại một bữa tiệc, vài tháng trước khi mọi chuyện bắt đầu. Dung đang cười với ai đó, và Long không thể rời mắt khỏi nàng. Anh ấy kể về cách nàng cười, cách nàng nghiêng đầu, cách ánh mắt nàng sáng lên khi nàng nói chuyện. Anh ấy kể về sự khao khát đã bắt đầu từ khoảnh khắc đó, về những tưởng tượng đã ám ảnh anh ấy từ đêm đó."Tao đã cố gắng không nghĩ về nàng," Long nói, giọng anh ấy thì thầm. "Tao đã cố gắng tập trung vào công việc, vào những người phụ nữ khác. Nhưng mỗi khi tao nhìn thấy nàng, tất cả lại trở về. Tao muốn nàng, Cường. Tao đã muốn nàng từ rất lâu rồi."Anh ấy kể về đêm đầu tiên họ ở bên nhau. Đêm đó, trong phòng ngủ của tôi, khi tôi đứng ở cửa nhìn. Anh ấy kể về cách Dung nhìn anh ấy, cách nàng chạm vào anh ấy, cách nàng thì thầm tên anh ấy trong những khoảnh khắc cao trào."Nàng không hề do dự," Long nói, và tôi thấy một sự ngạc nhiên trong giọng anh ấy. "Nàng đã muốn nó. Nàng đã muốn tao. Và khi chúng tao ở bên nhau, nàng đã để tao làm bất cứ điều gì."Anh ấy kể về những đêm tiếp theo, về những vị trí họ đã thử, về những nơi họ đã làm. Anh ấy kể về cách Dung ngày càng trở nên tự tin, ngày càng khao khát, ngày càng yêu anh ấy."Lần đầu tiên nàng nói rằng nàng yêu tao," Long nói, giọng anh ấy run rẩy, "là sau một đêm chúng tao làm tình suốt ba tiếng đồng hồ. Nàng đã khóc, Cường. Nàng đã khóc và nói rằng nàng không thể sống thiếu tao."Tôi ngồi đó, lắng nghe, và tôi cảm thấy một sự kích thích không thể tin được. Tay tôi đưa xuống, và tôi bắt đầu chạm vào chính mình. Tôi không thể ngăn mình. Cảm giác đó quá mạnh mẽ, quá say đắm.Long nhìn tôi, và tôi thấy một sự ngạc nhiên trong mắt anh ấy. Nhưng anh ấy không dừng lại. Anh ấy tiếp tục kể, với nhiều chi tiết hơn, như thể anh ấy đang trình diễn cho tôi. Anh ấy kể về những âm thanh Dung tạo ra, về cách nàng rên rỉ, về cách nàng gọi tên anh ấy. Anh ấy kể về những vị trí mà tôi chưa từng thử với nàng, những vị trí mà nàng đã cho phép anh ấy."Lần đầu tiên tao làm nàng từ phía sau," Long nói, giọng anh ấy khàn khàn, "nàng đã hét lên, Cường. Nàng đã hét lên như thể nàng chưa bao giờ cảm thấy như vậy. Và khi tao bắn vào trong nàng, nàng đã khóc và nói rằng nàng yêu tao."Tôi đã đạt đến cao trào khi Long kể về lần đầu tiên Dung đạt đến cao trào với anh ấy. Cơ thể tôi co giật, và tôi cảm thấy một sự giải thoát kỳ lạ. Tôi nhìn thấy sự kích thích trên khuôn mặt Long, và tôi biết anh ấy cũng đang cảm thấy điều tương tự. Chúng tôi chia sẻ một khoảnh khắc kỳ lạ, một sự kết nối mà tôi không thể diễn tả.
Sau đó, tôi bắt đầu yêu cầu nhiều hơn. Không chỉ là những câu chuyện. Tôi muốn bằng chứng. Tôi muốn thấy những gì tôi đã nghe.Long ban đầu từ chối. Anh ấy nói rằng đó là quá nhiều, rằng nó sẽ làm tổn thương Dung nếu nàng biết. Nhưng tôi đã thuyết phục anh ấy. Tôi nói rằng tôi cần nó, rằng tôi không thể sống thiếu nó, rằng đó là cách duy nhất tôi có thể vượt qua."Tao sẽ chết nếu mày không làm điều này," tôi nói, và tôi không biết mình đang nói sự thật hay chỉ đang thao túng anh ấy. "Tao sẽ không thể sống nếu không được thấy nàng."Long nhìn tôi một lúc lâu. Tôi thấy sự đấu tranh trong mắt anh ấy, sự giằng xé giữa lòng trung thành với tôi và tình yêu dành cho Dung. Cuối cùng, anh ấy thở dài và gật đầu."Được rồi," anh ấy nói. "Nhưng mày phải hứa với tao rằng mày sẽ không bao giờ để nàng biết.""Tao hứa."
Một tuần sau, tôi nhận được tin nhắn đầu tiên từ Long. Đó là một bức ảnh. Dung đang ngủ trên giường, tóc nàng xõa trên gối, tay nàng đặt trên ngực. Nàng không mặc gì. Bức ảnh được chụp từ góc nhìn của Long, như thể anh ấy vừa thức dậy và nhìn nàng.Tôi đã nhìn vào bức ảnh đó suốt một giờ đồng hồ. Tôi đã chạm vào chính mình khi nhìn nó. Và tôi đã cảm thấy một sự kích thích mãnh liệt hơn bất cứ điều gì tôi từng cảm thấy. Dung trông thật bình yên, thật đẹp. Và tôi biết rằng nàng đã thuộc về Long.Sau đó, những bức ảnh khác bắt đầu đến. Dung trong phòng tắm, dưới vòi nước, nước chảy trên cơ thể nàng. Dung trên ghế sofa, đọc sách, mặc một chiếc áo mỏng để lộ những đường cong của nàng. Dung trong bếp, nấu ăn, cúi người, và tôi có thể thấy mông nàng dưới lớp vải mỏng.Mỗi bức ảnh đều đẹp, đều tinh tế, và đều khiến tôi khao khát nhiều hơn. Tôi bắt đầu gọi điện cho Long vào ban đêm, yêu cầu anh ấy kể cho tôi nghe về những gì họ vừa làm. Anh ấy kể về những đêm họ bên nhau, về cách họ làm tình, về những âm thanh Dung tạo ra, về cách nàng nhìn anh ấy khi nàng đạt đến cao trào.Tôi trở thành một kẻ nghiện, và Long trở thành người cung cấp.
Một buổi tối, khi tôi đang nhìn những bức ảnh mới nhất mà Long đã gửi, tôi nhận ra một điều. Tôi không còn cảm thấy đau đớn nữa. Sự đau đớn đã biến mất, thay thế bằng một sự trống rỗng mà tôi không thể lấp đầy. Tôi muốn nhiều hơn. Tôi cần nhiều hơn. Tôi muốn không chỉ nhìn, mà còn được ở đó, cảm nhận sự hiện diện của họ.Tôi gọi cho Long."Tao cần gặp mày.""Bây giờ? Đã một giờ sáng rồi.""Tao biết. Tao cần mày đến."Long đến nửa tiếng sau. Khi tôi mở cửa, tôi thấy anh ấy đang mặc đồ ngủ, tóc rối bù. Anh ấy trông mệt mỏi, nhưng cũng lo lắng."Có chuyện gì vậy?" anh ấy hỏi."Tao muốn gặp Dung," tôi nói."Mày không thể. Em ấy đang ngủ.""Tao không muốn gặp nàng. Tao chỉ muốn nhìn nàng. Từ xa."Long nhìn tôi một lúc lâu. Tôi thấy sự do dự trong mắt anh ấy, nhưng cũng có một sự thương hại."Mày chắc chắn chứ?""Tao chắc chắn."
Chúng tôi đến căn hộ của họ vào lúc 2 giờ sáng. Long mở cửa, và tôi bước vào. Tôi đi đến phòng ngủ, và tôi nhìn qua khe cửa.Dung đang ngủ trên giường. Nàng nằm nghiêng, một tay đặt dưới gối, mái tóc xõa trên gối. Nàng mặc một chiếc áo ngủ mỏng manh, và tôi có thể thấy đường cong của cơ thể nàng dưới lớp vải. Ngực nàng phập phồng nhẹ nhàng theo nhịp thở, và tôi nhớ lại cảm giác được nằm bên cạnh nàng.Tôi đứng đó, nhìn nàng, và tôi cảm thấy một sự kích thích dâng trào. Tôi đưa tay xuống, và tôi bắt đầu chạm vào chính mình.Long đứng sau tôi. Tôi không biết anh ấy đang nghĩ gì. Tôi không muốn biết. Tôi chỉ muốn cảm nhận khoảnh khắc này, cảm giác này, sự pha trộn giữa đau đớn và kích thích.Khi tôi đạt đến cao trào, tôi thấy Dung đang cựa mình trong giấc ngủ. Nàng không thức dậy. Nhưng tôi biết rằng nếu nàng thức dậy và thấy tôi đang đứng đó, nhìn nàng, nàng sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi.Nhưng tôi không quan tâm. Tôi đã có những gì tôi muốn.
Sau đó, tôi bắt đầu đến thăm họ thường xuyên hơn. Mỗi tuần một lần, rồi hai lần, rồi ba lần. Tôi đến vào ban đêm, khi Dung đã ngủ, và tôi đứng nhìn nàng. Tôi trở thành một bóng ma trong cuộc sống của họ, một kẻ rình rập mà họ không biết đến.Long không nói gì. Anh ấy chỉ để tôi làm điều đó. Tôi không biết anh ấy đang nghĩ gì. Có lẽ anh ấy cảm thấy có lỗi. Có lẽ anh ấy cảm thấy rằng nếu anh ấy không để tôi làm điều đó, tôi sẽ làm điều gì đó tồi tệ hơn.Tôi không biết. Và tôi không quan tâm. Tôi chỉ muốn có được cảm giác đó, cảm giác kích thích và đau đớn, một lần nữa.Đêm nào tôi cũng đến. Tôi đứng đó, nhìn Dung ngủ, và tôi chạm vào chính mình. Tôi trở nên ám ảnh, không thể kiểm soát. Tôi không còn quan tâm đến hậu quả. Tôi chỉ muốn cảm nhận.
Một đêm, khi tôi đang đứng nhìn Dung, nàng thức dậy.Nàng nhìn thấy tôi, và tôi thấy sự kinh hoàng trong mắt nàng. Nàng hét lên, và Long chạy vào phòng."Anh đang làm gì ở đây?" Dung hét lên, giọng nàng run rẩy. "Anh điên rồi? Anh không có quyền đến đây!"Tôi không biết phải trả lời thế nào. Tôi chỉ đứng đó, nhìn nàng, và tôi cảm thấy một sự trống rỗng sâu sắc. Tôi đã làm tổn thương nàng, một lần nữa. Và tôi không thể dừng lại.Long bước đến, đặt tay lên vai tôi. "Mày nên đi," anh ấy nói, giọng anh ấy nghiêm trọng. "Mày cần phải đi."Tôi nhìn Dung. Nàng đang khóc, và tôi thấy sự tổn thương trong mắt nàng. Tôi đã gây ra điều đó. Tôi đã làm tổn thương người phụ nữ tôi yêu nhất.Tôi không tranh cãi. Tôi bước ra khỏi phòng, và tôi rời khỏi căn hộ của họ. Khi tôi đóng cửa lại, tôi nghe thấy tiếng Dung đang khóc. Tiếng khóc đó ám ảnh tôi suốt nhiều ngày sau.
Đó là lần cuối cùng tôi nhìn thấy Dung. Tôi không cố gắng liên lạc với nàng sau đó. Tôi không cố gắng xin lỗi. Tôi biết rằng không có lời xin lỗi nào có thể sửa chữa những gì tôi đã làm.Long đã gọi cho tôi vài ngày sau. Anh ấy nói rằng Dung đang rất buồn, và anh ấy nghĩ rằng tôi nên tránh xa họ một thời gian."Tao hiểu," tôi nói, giọng tôi trống rỗng. "Tao sẽ không đến nữa.""Mày có sao không?" Long hỏi."Tao không biết," tôi nói. "Nhưng tao sẽ vượt qua."Tôi đã cúp máy, và tôi ngồi đó trong bóng tối. Tôi đã mất tất cả. Tôi đã mất vợ. Tôi đã mất bạn thân. Tôi đã mất chính mình.Và tôi không biết làm thế nào để tiếp tục.
Những tháng tiếp theo, tôi sống trong một sự tê liệt. Tôi đi làm, tôi về nhà, tôi ngủ. Nhưng tôi không còn cảm thấy gì nữa. Mọi thứ đều mờ nhạt, vô nghĩa. Tôi ăn mà không thấy vị, nói mà không nghe thấy giọng mình.Tôi bắt đầu tìm kiếm trên internet. Tôi tìm thấy những câu chuyện của những người đàn ông có cùng sở thích với tôi. Tôi tìm thấy một cộng đồng, những người hiểu tôi, những người không phán xét tôi.Tôi bắt đầu nói chuyện với họ, chia sẻ câu chuyện của mình. Họ lắng nghe, họ đồng cảm, và họ kể cho tôi nghe những câu chuyện của họ. Tôi không còn cảm thấy cô đơn nữa. Nhưng tôi cũng không cảm thấy tốt hơn.Tôi bắt đầu tìm kiếm sự kích thích ở những nơi khác. Tôi xem phim, đọc truyện, tham gia các diễn đàn. Nhưng không có gì có thể thay thế cảm giác tôi đã có với Dung và Long. Không có gì có thể mang lại sự pha trộn giữa đau đớn và kích thích mà tôi đã cảm thấy.
Một năm sau, tôi gặp Hương. Nàng là một kiến trúc sư, làm việc ở một công ty khác. Chúng tôi gặp nhau trong một hội thảo, và chúng tôi bắt đầu nói chuyện. Nàng thông minh, hài hước, và có một nụ cười ấm áp.Chúng tôi bắt đầu hẹn hò, và dần dần, tôi bắt đầu cảm thấy một điều gì đó. Không phải là tình yêu sâu đậm như tôi đã có với Dung, nhưng là một sự ấm áp, một sự kết nối. Tôi bắt đầu nghĩ rằng có lẽ tôi có thể bắt đầu lại.Tôi đã không nói với Hương về quá khứ của tôi. Tôi sợ rằng nếu nàng biết, nàng sẽ rời đi. Nhưng một phần của tôi biết rằng tôi không thể giữ bí mật mãi mãi. Bóng ma của Dung và Long vẫn luôn ở đó, trong những khoảnh khắc yên tĩnh, trong những giấc mơ.
Một đêm, khi chúng tôi đang nằm trên giường, Hương nhìn tôi và hỏi:"Anh có chuyện gì muốn nói với em không? Anh thường có vẻ đăm chiêu. Đôi khi em thấy anh nhìn vào khoảng không, như thể anh đang ở một nơi khác."Tôi nhìn nàng, và tôi biết đó là thời điểm. Tôi không thể tiếp tục giấu giếm nữa. Tôi đã kể cho nàng nghe tất cả. Về Dung, về Long, về những gì đã xảy ra. Tôi kể mà không bỏ sót gì, từ lúc bắt đầu cho đến kết thúc.Hương lắng nghe mà không ngắt lời. Khi tôi kết thúc, nàng im lặng một lúc lâu. Tôi thấy nàng đang xử lý những gì tôi vừa nói, đang cố gắng hiểu."Anh vẫn còn yêu cô ấy chứ?" nàng hỏi, giọng nàng bình tĩnh.Tôi suy nghĩ về câu hỏi đó. Tôi đã muốn nói không. Tôi đã muốn nói rằng tôi đã vượt qua nó. Nhưng tôi không thể nói dối."Anh không biết," tôi nói. "Một phần của anh sẽ luôn yêu cô ấy. Nhưng anh cũng yêu em, Hương. Anh yêu em theo một cách khác."Hương nhìn tôi một lúc lâu. Rồi nàng nói: "Anh có muốn em giúp anh không? Anh có muốn em... trở thành cô ấy không?"Tôi đã nhìn nàng, và tôi đã cảm thấy một sự kích thích kỳ lạ. Ý nghĩ đó, thật hấp dẫn. Tôi có thể có lại cảm giác đó. Tôi có thể tái tạo những gì tôi đã mất. Nhưng tôi đã nói không."Anh không muốn em trở thành cô ấy," tôi nói. "Anh muốn em là em. Anh muốn học cách yêu lại một cách bình thường."Hương đã gật đầu. Và chúng tôi đã tiếp tục.
Nhưng đôi khi, vào ban đêm, khi Hương đang ngủ bên cạnh tôi, tôi vẫn nghĩ về những gì đã xảy ra. Tôi vẫn nhớ về Dung và Long. Và tôi vẫn cảm thấy sự khao khát đó.Tôi không biết liệu tôi có bao giờ thoát khỏi nó không. Tôi không biết liệu tôi có bao giờ có thể yêu một cách hoàn toàn, không có sự pha trộn của đau đớn và kích thích.Nhưng tôi biết rằng tôi sẽ tiếp tục cố gắng. Bởi vì đó là tất cả những gì tôi có thể làm.
Tôi vẫn còn những bức ảnh. Tôi vẫn còn những ký ức. Và đôi khi, khi tôi ở một mình, tôi vẫn nhìn chúng.Tôi không biết liệu điều đó có làm cho tôi trở thành một người xấu hay không. Tôi không biết liệu tôi có đáng được tha thứ hay không.Nhưng tôi biết rằng tôi sẽ không bao giờ ngừng cố gắng trở thành một người tốt hơn.Và đó là tất cả những gì tôi có thể làm.
Đoạn kết: Bóng ma không bao giờ tắt
3 năm đã trôi qua kể từ lần cuối tôi nhìn thấy Dung. Tôi và Hương vẫn bên nhau. Chúng tôi đã chuyển đến một căn hộ mới, lớn hơn, sáng sủa hơn. Tôi đã thay đổi công việc, bắt đầu một văn phòng kiến trúc nhỏ của riêng mình. Cuộc sống của tôi, nhìn từ bên ngoài, dường như đã ổn định.Nhưng bên trong, tôi vẫn còn bị ám ảnh.Tôi không thể quên những đêm tôi đã nhìn họ. Tôi không thể quên cảm giác đó, sự pha trộn giữa đau đớn và kích thích. Tôi không thể quên Dung, cơ thể nàng, giọng nói nàng, ánh mắt nàng khi nàng ở bên Long.Đôi khi, tôi vẫn liên lạc với Long. Không thường xuyên, nhưng đủ để biết rằng họ vẫn còn bên nhau. Anh ấy kể cho tôi nghe về cuộc sống của họ, về những dự định của họ, về những giấc mơ của họ. Và mỗi lần, tôi cảm thấy một sự kích thích quen thuộc dâng trào.Tôi đã không nói với Hương về những cuộc trò chuyện này. Tôi biết nàng sẽ không hiểu. Tôi cũng không hiểu nổi chính mình. Tôi không biết tại sao tôi vẫn giữ liên lạc, tại sao tôi vẫn muốn biết về họ. Có lẽ đó là cách duy nhất tôi có thể giữ Dung trong cuộc sống của mình, dù chỉ là qua những câu chuyện.Một buổi tối, khi tôi đang ngồi một mình trong phòng làm việc, tôi nhận được một tin nhắn từ Long. Anh ấy gửi cho tôi một bức ảnh.Đó là Dung, đang đứng trước cửa sổ, nhìn ra thành phố. Nàng đang cười, một nụ cười hạnh phúc, và tôi thấy trong mắt nàng có một ánh sáng mà tôi chưa từng thấy khi nàng còn ở bên tôi. Nàng trông thật đẹp, thật bình yên.Tôi nhìn vào bức ảnh đó, và tôi cảm thấy một sự kết hợp kỳ lạ giữa đau đớn và kích thích. Tôi đưa tay xuống, và tôi bắt đầu chạm vào chính mình.Nhưng lần này, tôi dừng lại. Tôi nhìn vào bức ảnh, và tôi nhận ra rằng Dung đã hạnh phúc. Thực sự hạnh phúc. Và tôi đã là một phần của điều đó. Tôi đã giúp nàng tìm thấy hạnh phúc đó, bằng cách để nàng ra đi.Tôi không biết liệu điều đó có làm cho những gì tôi đã làm trở nên đúng đắn hay không. Nhưng nó làm cho tôi cảm thấy dễ chịu hơn một chút.Tôi đã trả lời tin nhắn của Long:"Cảm ơn mày. Hãy chăm sóc nàng."Và tôi đã tắt điện thoại.
Tôi vẫn còn những bức ảnh. Tôi vẫn còn những ký ức. Và tôi biết rằng tôi sẽ không bao giờ hoàn toàn thoát khỏi chúng.Nhưng tôi đã học cách sống chung với chúng. Tôi đã học cách chấp nhận rằng một phần của tôi sẽ luôn khao khát điều đó. Và tôi đã học cách yêu Hương theo một cách khác, một cách không bị ám ảnh bởi quá khứ.Tôi không biết liệu tôi có bao giờ hoàn toàn bình thường không. Tôi không biết liệu tôi có bao giờ có thể yêu mà không có sự pha trộn của đau đớn và kích thích.Nhưng tôi biết rằng tôi sẽ tiếp tục cố gắng. Bởi vì đó là tất cả những gì tôi có thể làm.Và có lẽ, một ngày nào đó, tôi sẽ tìm thấy sự bình yên.Nhưng không phải hôm nay. Không phải ngày mai. Có lẽ không bao giờ.Nhưng tôi sẽ tiếp tục sống. Tiếp tục yêu. Tiếp tục cố gắng.Bởi vì đó là tất cả những gì tôi có thể làm.
Hết
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Danh sách phần:
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!