Lần Cuối Tôi Nhìn Thấy Em
Danh sách phần:
Phần 4: Vòng Xoáy
Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ:
18px
Highlight:
Những ngày sau đêm thứ Bảy đó, tôi sống trong một trạng thái lơ lửng. Không phải hạnh phúc, không phải đau khổ, mà là một thứ gì đó ở giữa - một sự tê liệt kỳ lạ của cảm xúc. Dung và tôi vẫn nói chuyện, vẫn ăn cơm cùng nhau, vẫn ngủ bên cạnh nhau. Nhưng có một khoảng cách giữa chúng tôi, một bức tường vô hình mà cả hai đều cảm nhận được nhưng không ai đề cập đến.Tôi thấy Dung thay đổi. Không phải là thay đổi rõ ràng, mà là những điều nhỏ nhặt. Nàng trang điểm cẩn thận hơn khi đi làm. Nàng mua những bộ đồ mới, những chiếc váy mà tôi chưa từng thấy nàng mặc trước đây. Nàng cười nhiều hơn, nhưng nụ cười đó thường không dành cho tôi. Nàng dành nhiều thời gian hơn với điện thoại, và mỗi khi tôi đến gần, nàng lại tắt màn hình.Tôi biết nàng đang nói chuyện với Long. Tôi không hỏi. Tôi không muốn biết. Nhưng tôi cũng không thể ngừng nghĩ về nó.Một buổi tối, khi chúng tôi đang ngồi xem TV, Dung đặt điện thoại xuống và nhìn tôi."Anh Long muốn đến chơi vào cuối tuần này," nàng nói, giọng bình thản như thể đang nói về thời tiết.Tôi cảm thấy tim mình ngừng đập trong một giây. "Anh ấy có nói tại sao không?"Dung nhìn tôi, và tôi thấy một tia gì đó trong mắt nàng - sự thách thức, hay sự mong đợi, tôi không biết. "Anh ấy nói anh ấy muốn gặp em. Và anh ấy nói anh ấy muốn nói chuyện với anh.""Về chuyện gì?""Em không biết. Anh có muốn anh ấy đến không?"Tôi không trả lời ngay. Tôi nhìn Dung, và tôi thấy nàng đang chờ đợi. Nàng muốn tôi nói ra điều đó. Nàng muốn tôi thừa nhận rằng tôi vẫn muốn điều này."Anh muốn anh ấy đến," tôi cuối cùng cũng nói.Dung gật đầu, như thể nàng đã biết câu trả lời. Nàng cầm điện thoại lên, nhắn tin cho Long, và tôi thấy một nụ cười nhẹ trên môi nàng.Đêm đó, khi chúng tôi nằm trên giường, tôi ôm Dung từ phía sau. Nàng không nói gì, nhưng tôi cảm thấy nàng đang căng thẳng. Tôi muốn hỏi nàng về Long, về những gì họ đã nói với nhau. Nhưng tôi không dám. Tôi sợ câu trả lời.
Thứ Bảy đến. Lần này, tôi không nấu ăn. Tôi không chuẩn bị gì cả. Tôi chỉ ngồi trên ghế sofa, nhìn ra cửa sổ, và chờ đợi.Long đến lúc 7 giờ, như lần trước. Nhưng lần này, anh ấy không mang hoa. Anh ấy mang một chai rượu whisky và một nụ cười tự tin hơn. Anh ấy bước vào nhà tôi như thể anh ấy thuộc về nơi này."Chào mày," Long nói, đưa chai rượu cho tôi. "Tao nghĩ chúng ta có thể cần cái này."Tôi nhận chai rượu, và tôi cảm thấy một sự ghen tị nhói lên trong lòng. Long trông thật thoải mái. Anh ấy không có vẻ gì là bối rối hay e ngại. Anh ấy biết anh ấy đang ở đâu, và anh ấy biết những gì anh ấy muốn.Dung bước ra từ phòng ngủ. Nàng mặc một chiếc váy đen, ngắn hơn những gì nàng thường mặc. Tóc nàng được thả xuống, và nàng đã trang điểm kỹ hơn bình thường. Nàng trông thật xinh đẹp, và tôi thấy Long đang nhìn nàng với một ánh mắt mà tôi không thể diễn tả."Em đẹp quá," Long nói, và anh ấy bước đến gần Dung. Anh ấy đặt tay lên eo nàng, và nàng không lùi lại. Tôi thấy họ nhìn nhau, và tôi cảm thấy mình như một người ngoài cuộc trong căn nhà của chính mình."Tao đi pha rượu," tôi nói, và tôi bước vào bếp.Tôi đứng đó, tay run run khi rót rượu vào ly. Tôi nghe thấy tiếng nói chuyện của họ từ phòng khách, tiếng cười của Dung, tiếng nói trầm ấm của Long. Họ dễ dàng với nhau, như thể họ đã làm điều này cả đời.Khi tôi quay lại phòng khách với 3 ly rượu, tôi thấy họ đang ngồi trên ghế sofa, gần nhau hơn tôi nghĩ. Long đang nói gì đó, và Dung đang cười. Khi tôi bước vào, họ không tách ra.Tôi đặt ly rượu xuống bàn, và tôi ngồi xuống ghế đối diện. Tôi cảm thấy mình như một khán giả trong một vở kịch mà tôi đã viết kịch bản nhưng không thể kiểm soát diễn biến."Mày có OK không?" Long hỏi, nhìn tôi với một sự quan tâm chân thành."Tao OK," tôi nói, nhưng tôi không nghĩ tôi thuyết phục được ai, kể cả chính mình.Long gật đầu. "Tao đã suy nghĩ về những gì đã xảy ra," anh ấy nói. "Và tao muốn nói với mày rằng tao không hối hận. Nhưng tao muốn biết mày cảm thấy thế nào."Tôi nhìn Dung, nhưng nàng đang nhìn Long. Tôi cảm thấy một sự cô đơn lạ lùng."Tao cũng không hối hận," tôi nói. "Tao muốn điều này tiếp tục."Long nhìn tôi một lúc lâu. Rồi anh ấy gật đầu, và tôi thấy một nụ cười thoáng qua trên môi anh ấy."Được rồi," anh ấy nói. "Vậy thì hãy để nó tiếp tục."
Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra sau đó. Tôi chỉ nhớ rằng Long đã đứng dậy, và anh ấy đã đưa tay cho Dung. Nàng đã đứng dậy, và họ đã bước về phía phòng ngủ. Lần này, tôi đã đi theo họ.Tôi đứng ở cửa, như lần trước, và tôi nhìn họ. Long cởi áo của Dung, từ từ, như đang mở một món quà. Nàng đứng đó, trong chiếc áo lót ren màu đen, và tôi thấy Long đang nhìn nàng với một sự ngưỡng mộ không che giấu."Em đẹp đến mức khiến tao đau lòng," Long nói, và anh ấy cúi xuống hôn cổ nàng.Dung rên khẽ. Nàng đưa tay lên, vòng qua cổ Long, và tôi thấy nàng kéo anh ấy gần hơn. Họ hôn nhau, một nụ hôn sâu và kéo dài, và tôi thấy tay Long đang di chuyển xuống lưng nàng, xuống eo nàng, xuống mông nàng.Tôi không thể rời mắt.Long đẩy Dung nhẹ nhàng lên giường. Nàng nằm đó, tóc xõa trên gối, mắt nhắm nghiền. Long cởi áo của mình, và tôi thấy cơ thể rắn chắc của anh ấy dưới ánh đèn mờ. Anh ấy cúi xuống, hôn Dung lên bụng, và tôi thấy nàng rùng mình."Em muốn điều này không?" Long hỏi, giọng khàn khàn.Dung mở mắt, và nàng nhìn Long. "Em muốn," nàng nói. "Em muốn điều này."Và tôi đã thấy nó xảy ra. Tôi đã thấy Long cởi chiếc áo lót của Dung, để lộ bộ ngực nàng. Tôi đã thấy anh ấy hôn nàng, từng chút một, từ cổ xuống ngực, xuống bụng. Tôi đã thấy Dung nắm lấy tóc Long, kéo anh ấy gần hơn, và tôi đã thấy nàng rên rỉ khi anh ấy chạm vào những nơi nhạy cảm nhất của nàng.Tôi đã thấy tất cả.Và tôi đã cảm thấy một sự kích thích không thể tin được, một sự pha trộn giữa đau đớn và khoái lạc mà tôi không thể diễn tả. Tôi đã đứng đó, nhìn người phụ nữ tôi yêu trong vòng tay của người đàn ông khác, và tôi đã cảm thấy sự kích thích dâng trào trong cơ thể mình.
Long đã ở lại đêm đó. Tôi không biết điều đó đã xảy ra như thế nào. Tôi chỉ biết rằng khi tôi thức dậy vào sáng hôm sau, Long đang nằm trên giường của tôi, bên cạnh Dung. Họ đang ngủ, tay Long đặt trên eo Dung, và tôi đã đứng đó, nhìn họ, và cảm thấy một sự trống rỗng kỳ lạ.Tôi đã ra khỏi phòng, đi vào bếp, và pha cà phê. Tôi ngồi đó, nhìn ra cửa sổ, và tôi tự hỏi mình đang làm gì.Khoảng một giờ sau, Dung bước ra khỏi phòng ngủ. Nàng mặc một chiếc áo choàng tắm, tóc nàng rối bù. Nàng đi đến chỗ tôi, và nàng ngồi xuống bên cạnh tôi."Em xin lỗi," nàng nói."Em không có gì phải xin lỗi," tôi nói. "Anh đã muốn điều này."Nàng nhìn tôi, và tôi thấy nước mắt trong mắt nàng. "Nhưng em không muốn làm tổn thương anh.""Em không làm tổn thương anh," tôi nói, và đó là một lời nói dối. Tôi đang bị tổn thương. Nhưng tôi cũng đang bị kích thích. Và tôi không biết cái nào mạnh hơn.Long bước ra khỏi phòng ngủ một lúc sau. Anh ấy đã mặc quần áo, nhưng tóc anh ấy vẫn còn rối. Anh ấy đi đến bàn, và anh ấy ngồi xuống đối diện tôi."Tao xin lỗi," anh ấy nói. "Tao không có ý định ở lại qua đêm.""Không sao," tôi nói. "Tao đã nói rồi, tao muốn điều này."Long nhìn tôi một lúc lâu. "Mày có chắc không? Vì tao có thể thấy mày đang đau khổ.""Tao không đau khổ," tôi nói, nhưng tôi không biết tôi đang nói với ai. "Tao đang trải nghiệm điều gì đó mới mẻ. Và tao muốn tiếp tục."
Những tuần tiếp theo, mọi thứ thay đổi. Long bắt đầu đến nhà tôi thường xuyên hơn. Đôi khi, tôi ở đó. Đôi khi, tôi rời đi để họ có thời gian riêng tư. Tôi không biết điều nào đau đớn hơn.Mỗi lần tôi nhìn thấy họ bên nhau, tôi cảm thấy một sự kích thích mãnh liệt. Nhưng sau khi họ rời đi, tôi cảm thấy trống rỗng. Tôi bắt đầu nghiện cảm giác đó - sự pha trộn giữa đau đớn và khoái lạc.Tôi bắt đầu yêu cầu họ làm những điều khác nhau. Tôi muốn thấy Long chiếm hữu Dung theo những cách mà tôi chưa từng làm. Tôi muốn thấy nàng mất kiểm soát. Tôi muốn thấy nàng đạt đến những đỉnh cao mà tôi không thể đưa nàng đến.Và họ đã làm điều đó. Họ đã làm mọi thứ tôi yêu cầu. Tôi không biết họ làm điều đó vì tôi, hay vì chính họ. Nhưng tôi không hỏi. Tôi sợ câu trả lời.
Một buổi tối, tôi yêu cầu họ làm điều đó trước mặt tôi. Không phải từ xa, mà ngay trên ghế sofa trong phòng khách, nơi tôi có thể nhìn thấy mọi thứ.Long nhìn tôi với một ánh mắt khó hiểu. "Mày chắc chắn chứ?""Tao chắc chắn."Dung nhìn tôi, và tôi thấy sự do dự trong mắt nàng. Nhưng nàng không từ chối. Nàng chỉ gật đầu.Họ bắt đầu ngay trên ghế sofa. Long cởi áo của Dung, và tôi thấy nàng đang run. Anh ấy hôn nàng, và tôi thấy tay anh ấy di chuyển xuống cơ thể nàng. Dung rên khẽ, và tôi thấy nàng đang nhắm mắt lại.Tôi ngồi đó, nhìn họ, và tôi cảm thấy một sự kích thích dâng trào trong cơ thể mình. Tôi đưa tay xuống, và tôi bắt đầu chạm vào chính mình.Long nhìn tôi, và tôi thấy một nụ cười thoáng qua trên môi anh ấy. Anh ấy biết tôi đang làm gì. Và anh ấy tiếp tục, mạnh mẽ hơn, như thể anh ấy đang trình diễn cho tôi.Dung mở mắt, và nàng thấy tôi. Mặt nàng đỏ lên, nhưng nàng không nói gì. Nàng chỉ nhắm mắt lại, và để Long tiếp tục.Đó là lần đầu tiên tôi tham gia vào một cách thụ động. Và đó cũng là lần đầu tiên tôi cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ với họ - một sự kết nối mà tôi không thể giải thích.
Tôi bắt đầu yêu cầu nhiều hơn. Tôi muốn thấy họ làm những điều mà tôi chưa từng làm với Dung. Tôi muốn thấy nàng ở những vị trí mới, những tư thế mới, những trải nghiệm mới.Và họ đã làm tất cả.Tôi đã thấy Long ôm Dung từ phía sau, tay anh ấy ôm lấy eo nàng, và họ di chuyển cùng nhau trong một nhịp điệu mà tôi chưa từng thấy. Tôi đã thấy nàng quỳ trước mặt anh ấy, và tôi đã thấy sự kích thích trên khuôn mặt anh ấy. Tôi đã thấy họ trên giường, trên sàn nhà, trên bàn ăn.Tôi đã thấy tất cả.Và mỗi lần, tôi cảm thấy một sự kích thích mãnh liệt hơn. Nhưng mỗi lần, tôi cũng cảm thấy một sự trống rỗng sâu sắc hơn.Tôi bắt đầu nghi ngờ bản thân. Tôi tự hỏi liệu tôi có thực sự muốn điều này không, hay tôi chỉ đang tự hủy hoại chính mình. Nhưng tôi không thể dừng lại. Tôi đã quá xa rồi.
Một tối, khi Long đã về, Dung ngồi bên cạnh tôi trên ghế sofa. Nàng im lặng một lúc lâu, và tôi biết nàng đang chuẩn bị nói điều gì đó quan trọng."Em có thể nói với anh một điều không?" nàng hỏi."Em nói đi."Nàng nhìn tôi, và tôi thấy một sự do dự trong mắt nàng. "Em nghĩ em đang yêu Long."Những từ đó rơi vào không gian như một quả bom. Tôi cảm thấy trái tim mình tan vỡ, nhưng tôi cũng cảm thấy một sự kích thích kỳ lạ. Đó là những gì tôi đã muốn. Nhưng bây giờ, khi nó đã xảy ra, tôi không biết phải làm gì."Anh biết," tôi nói.Nàng nhìn tôi với sự ngạc nhiên. "Anh biết?""Anh đã thấy nó từ lâu. Cách em nhìn anh ấy, cách em cười khi anh ấy nói chuyện. Anh biết."Dung cúi đầu. "Em không muốn làm tổn thương anh.""Em không làm tổn thương anh," tôi nói, nhưng tôi biết đó là một lời nói dối. Tôi đang bị tổn thương nhiều hơn tôi có thể diễn tả. Nhưng tôi cũng đang cảm thấy một sự kích thích không thể tin được."Anh có muốn em dừng lại không?" nàng hỏi.Tôi nhìn vào mắt nàng. Tôi có thể nói có. Tôi có thể dừng tất cả. Nhưng tôi biết rằng nếu tôi làm điều đó, tôi sẽ mất nàng mãi mãi. Và tôi không thể chịu đựng được điều đó."Không," tôi nói. "Anh muốn em tiếp tục."
Và tôi đã tiếp tục. Tôi đã tiếp tục nhìn họ, tiếp tục cảm thấy sự kích thích đó, tiếp tục tự hủy hoại chính mình.Tôi đã yêu cầu họ cho tôi thấy nhiều hơn. Tôi muốn thấy họ khi họ không biết tôi đang nhìn. Tôi muốn thấy những khoảnh khắc riêng tư của họ, những khoảnh khắc mà họ nghĩ rằng tôi không có ở đó.Và tôi đã làm điều đó bằng cách giấu mình trong phòng ngủ khi họ ở phòng khách, hoặc giấu mình trong phòng làm việc khi họ ở phòng ngủ. Tôi đã trở thành một kẻ rình rập trong chính ngôi nhà của mình.Tôi đã thấy họ nói chuyện, cười đùa, chạm vào nhau. Tôi đã thấy họ yêu nhau theo những cách mà tôi chưa từng thấy. Và tôi đã cảm thấy một sự kích thích không thể tin được.Nhưng tôi cũng cảm thấy một sự trống rỗng sâu sắc hơn. Tôi đang mất Dung. Tôi đang mất Long. Tôi đang mất chính mình.Nhưng tôi không thể dừng lại. Tôi đã quá xa rồi.
Đêm đó, sau khi Long rời đi, tôi đã ngồi một mình trong phòng khách. Tôi đã nhìn ra cửa sổ, nơi Sài Gòn đang ngủ, và tôi đã nghĩ về những gì tôi đã làm.Tôi đã tạo ra một con quái vật. Và bây giờ, con quái vật đó đang nuốt chửng tôi.Tôi không biết làm thế nào để dừng lại. Tôi không biết làm thế nào để quay lại. Tôi chỉ biết rằng tôi đang ở trong một vòng xoáy, và tôi không thể thoát ra.Tôi đã nghĩ về Dung, về cách nàng nhìn Long, về cách nàng cười khi ở bên anh ấy. Tôi đã nghĩ về Long, về cách anh ấy nhìn nàng, về cách anh ấy chạm vào nàng. Và tôi đã nghĩ về bản thân mình, về sự đau đớn và kích thích mà tôi đã cảm thấy.Tôi không biết tôi sẽ đi đến đâu. Nhưng tôi biết rằng tôi không thể dừng lại. Tôi đã quá xa rồi.
Tôi tiếp tục vòng xoáy đó. Tôi đã tiếp tục yêu cầu họ cho tôi thấy nhiều hơn, và họ đã tiếp tục làm điều đó. Tôi đã thấy những điều mà tôi chưa từng thấy, và tôi đã cảm thấy những điều mà tôi chưa từng cảm thấy.Nhưng tôi cũng bắt đầu thấy những vết nứt. Long bắt đầu ở lại lâu hơn. Dung bắt đầu dành ít thời gian hơn với tôi. Họ bắt đầu có những bí mật riêng, những khoảnh khắc mà họ không chia sẻ với tôi.Tôi biết điều đó sẽ xảy ra. Tôi đã tạo ra điều đó. Nhưng tôi không thể ngăn nó. Tôi chỉ có thể nhìn nó xảy ra, và cảm thấy sự đau đớn và kích thích đó.Tôi đã tạo ra vòng xoáy này. Và bây giờ, tôi đang bị cuốn vào nó.Tôi không biết tôi sẽ đi đến đâu. Nhưng tôi biết rằng tôi không thể dừng lại. Tôi đã quá xa rồi.
Đó là phần tôi có thể kể cho bạn. Phần tiếp theo sẽ là về sự đổ vỡ. Về cách mà mọi thứ đã sụp đổ, về cách tôi đã mất tất cả, và về cách tôi đã học được rằng một số ham muốn có thể giết chết những người bạn yêu thương nhất.
Hết phần 4
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Danh sách phần:
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!