Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Lần Cuối Tôi Nhìn Thấy Em

Tác giả: Tuấn Long | Ngày: 25/08/2026 09:17 | Loại: Truyện Ngắn

Thể loại: chia sẻ vợ, ngoại tình, Truyện nhiều phần, vợ của bạn, biên tập viên, dục vọng, mất mát, ham muốn thầm kín, tan vỡ, đau khổ, truyện người lớn, 18+, tình dục, tình dục đồng thuận, tình yêu và hôn nhân, câu chuyện kích thích, nội dung nhạy cảm, không dành cho người dưới 18, tình yêu và mất mát, người bạn chí cốt, ly hôn, hậu quả, kiến trúc sư, mất kiểm soát, đấu tranh nội tâm

Truyện đã hoàn thành (5 phần)

Phần 3: Đêm Thứ Bảy

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:


Tôi đã không thể tập trung làm bất cứ việc gì trong suốt cả tuần đó. Những bản vẽ thiết kế mà tôi thường hoàn thành trong 2 ngày, lần này tôi kéo dài đến 5 ngày mà vẫn chưa xong. Nhân viên trong công ty hỏi tôi có chuyện gì không, tôi nói tôi bị cảm cúm. Họ không hỏi thêm, nhưng tôi biết họ không tin. Mặt tôi xanh xao, mắt thâm quầng, và tôi thường xuyên đứng ngồi không yên, nhìn đồng hồ rồi lại nhìn ra cửa sổ.
Thực ra, tôi không bị cảm. Tôi đang sống trong một trạng thái kỳ lạ giữa mong đợi và sợ hãi. Tôi đã tạo ra tình huống này, tôi đã đẩy nó đến bước này, và bây giờ tôi không thể dừng lại. Nhưng tôi cũng không thể kiểm soát nó. Nó đã trở thành một thực thể sống, một con quái vật mà tôi đã nuôi dưỡng trong tâm trí mình, và bây giờ nó đang đòi được giải thoát.
Long và tôi đã nói chuyện qua điện thoại 2 lần trong tuần đó. Lần đầu, anh ấy gọi để xác nhận kế hoạch. Giọng anh ấy bình thường, nhưng tôi có thể nghe thấy một sự căng thẳng phía sau.
"Mày vẫn còn muốn điều này chứ?" anh ấy hỏi.
"Tao vẫn muốn."
"Mày có chắc không? Vì tao đã suy nghĩ rất nhiều, và tao không muốn làm hỏng tình bạn của chúng ta."
"Tao đã nói rồi, Long. Tao muốn điều này. Tao đã nghĩ về nó hàng tháng trời. Đừng lo lắng."
Long im lặng một lúc. "Được rồi. Vậy tao sẽ đến. Thứ Bảy, 7 giờ tối."
Lần thứ 2, anh ấy gọi vào tối thứ Sáu. Lần này, giọng anh ấy khác. Có một sự do dự, một sự e ngại mà tôi chưa từng nghe thấy ở Long.
"Tao vừa nói chuyện với Dung," anh ấy nói.
"Em ấy nói gì?"
"Em ấy nói em ấy đã suy nghĩ về điều đó, và em ấy sẵn sàng. Nhưng em ấy nói rằng em ấy sợ. Sợ rằng nó sẽ thay đổi mọi thứ."
"Tao cũng sợ," tôi thú nhận. "Nhưng tao vẫn muốn nó xảy ra."
"Mày biết không, Cường," Long nói, "tao đã luôn nghĩ mày là người đàn ông may mắn nhất trên đời. Mày có một công việc mà mày yêu thích, một người vợ tuyệt vời, một cuộc sống ổn định. Và bây giờ, mày đang nói với tao rằng mày muốn đặt tất cả những thứ đó vào rủi ro."
"Tao không đặt nó vào rủi ro," tôi nói. "Tao đang mở rộng nó. Tao đang tạo ra một thứ gì đó mới."
Long thở dài. "Tao hy vọng mày biết mày đang làm gì. Bởi vì một khi chúng ta bước qua bước này, sẽ không có đường quay lại."
"Tao biết."
Chúng tôi cúp máy. Và tôi ngồi đó, nhìn vào bóng tối, tự hỏi liệu tôi có thực sự biết mình đang làm gì không.

Thứ Bảy đến. Tôi đã chuẩn bị cho ngày hôm đó như một người lính chuẩn bị cho trận chiến. Tôi dậy sớm, đi chợ mua những nguyên liệu tốt nhất. Tôi nấu bữa sáng cho Dung, một bữa sáng thịnh soạn mà tôi thường không có thời gian để làm. Trứng ốp la, bánh mì nướng, trái cây tươi, cà phê đen. Dung nhìn tôi với một ánh mắt khó hiểu.
"Hôm nay anh có chuyện gì vậy? Sao lại nấu nhiều vậy?"
"Không có gì. Anh chỉ muốn làm một điều gì đó đặc biệt cho em."
Dung ngồi xuống bàn, nhìn bữa sáng mà tôi đã chuẩn bị. Nàng không nói gì, nhưng tôi thấy nàng đang cố gắng kìm nén một nỗi xúc động. Nàng biết tôi đang lo lắng, biết rằng có điều gì đó sắp xảy ra. Nhưng nàng không hỏi. Có lẽ nàng không muốn phá vỡ sự cân bằng mong manh giữa chúng tôi.
Buổi sáng trôi qua trong một sự im lặng kỳ lạ. Chúng tôi ngồi trên ghế sofa, xem TV, nhưng cả hai đều không thực sự chú ý. Tôi thỉnh thoảng nhìn Dung, và tôi thấy nàng cũng đang nhìn tôi. Ánh mắt của chúng tôi gặp nhau, và tôi thấy một điều gì đó trong mắt nàng mà tôi không thể diễn tả. Đó không phải là sợ hãi, cũng không phải là mong đợi. Nó giống như một sự chấp nhận, một sự đầu hàng trước điều không thể tránh khỏi.
Buổi chiều, tôi bắt đầu chuẩn bị bữa tối. Tôi nấu những món mà Long thích: thịt bò nướng, salad, khoai tây nướng, và một chai rượu vang đỏ mà tôi đã để dành từ lâu. Dung vào bếp giúp tôi, và trong khoảnh khắc đó, mọi thứ dường như bình thường. Chúng tôi nói chuyện về công việc, về những dự định nhỏ, về những chuyện vặt vãnh. Tôi gần như quên mất những gì sắp xảy ra.
Nhưng khi tôi nhìn đồng hồ và thấy đã 6 giờ, trái tim tôi bắt đầu đập nhanh. Long sẽ đến trong một giờ nữa. Tôi cảm thấy một sự kết hợp giữa hồi hộp và sợ hãi, giữa khao khát và lo lắng.
Dung cũng nhìn đồng hồ. Nàng đặt tay lên tay tôi, và tôi cảm thấy bàn tay nàng đang run.
"Em sợ," nàng nói, giọng thì thầm.
"Anh cũng sợ."
"Nhưng anh vẫn muốn điều này?"
Tôi nhìn vào mắt nàng. "Anh vẫn muốn."
Nàng gật đầu, như thể đã chấp nhận một số phận. "Vậy thì, hãy để nó xảy ra."

Long đến đúng 7 giờ. Anh ấy mặc một chiếc áo sơ mi trắng, quần tây đen, trông lịch lãm và tự tin hơn bao giờ hết. Trên tay anh ấy là một bó hoa hồng đỏ và một chai rượu vang.
"Cho Dung," anh ấy nói, đưa hoa cho tôi. "Tao nghĩ nàng sẽ thích."
Tôi nhận hoa, và tôi cảm thấy một sự ghen tị nhói lên trong lòng. Nhưng tôi đã đẩy nó xuống. Tôi đã chọn con đường này.
Dung ra mở cửa. Khi nàng thấy Long với bó hoa, mặt nàng đỏ lên. Nàng nhận hoa, thì thầm cảm ơn, và tôi thấy một nụ cười thoáng qua trên môi nàng.
"Vào đi," tôi nói, cố gắng giữ giọng bình thường. "Bữa tối đã sẵn sàng."
Chúng tôi ngồi xuống bàn ăn. Tôi đã chuẩn bị mọi thứ một cách hoàn hảo: đèn nến, nhạc nhẹ, rượu vang. Nó giống như một bữa tối lãng mạn dành cho 3 người.
Trong bữa tối, chúng tôi nói chuyện về những chuyện bình thường. Long kể về công việc, về những khách hàng khó tính, về những kế hoạch tương lai. Dung cười, hỏi những câu hỏi thông minh, và tôi thấy sự căng thẳng ban đầu đang dần tan biến. Họ dễ dàng với nhau, như thể họ đã quen với việc này từ lâu.
Tôi nhìn họ, và tôi cảm thấy một sự kết hợp lạ lùng giữa hạnh phúc và đau đớn. Tôi muốn họ ở bên nhau. Tôi muốn thấy điều đó. Nhưng tôi cũng muốn họ dừng lại. Tôi muốn mọi thứ trở lại như trước.
Nhưng tôi không thể dừng lại. Tôi đã bắt đầu cuộc chơi, và bây giờ tôi phải chơi đến cùng.

Sau bữa tối, chúng tôi chuyển sang phòng khách. Tôi pha cà phê, và chúng tôi ngồi xuống ghế sofa. Long ngồi ở một đầu, Dung ở đầu kia, và tôi ở giữa. Sự căng thẳng lại trở về, nặng nề hơn bao giờ hết.
Tôi nhìn đồng hồ. Đã 9:30.
"Tao nghĩ tao nên đi," Long nói, nhưng anh ấy không đứng dậy.
"Không," tôi nói, giọng tôi khô khốc. "Ở lại."
Long nhìn tôi. "Mày chắc chắn chứ?"
Tôi gật đầu. Tôi không thể nói gì thêm.
Long quay sang Dung. Nàng nhìn anh ấy, và tôi thấy sự do dự trong mắt nàng. Nhưng rồi nàng gật đầu, một cái gật đầu rất nhẹ.
Long đứng dậy, đi đến chỗ Dung. Anh ấy ngồi xuống bên cạnh nàng, và tôi nhìn thấy tay anh ấy đặt lên tay nàng. Dung không rút lại.
Tôi đứng dậy. "Tao đi vào bếp một lát."
Tôi bước ra khỏi phòng khách, để lại họ một mình. Tim tôi đập nhanh đến mức tôi có thể nghe thấy nó trong tai. Tôi đứng trong bếp, nhìn vào khoảng không, và tôi cảm thấy mình như đang đứng bên ngoài cơ thể của chính mình.
Tôi không biết đã trôi qua bao lâu. Có thể là 5 phút, có thể là 10. Tôi không dám quay lại phòng khách. Tôi sợ những gì tôi sẽ thấy.
Nhưng cuối cùng, tôi không thể chịu đựng thêm được nữa. Tôi bước ra khỏi bếp, và tôi đi về phía phòng khách.
Từ hành lang, tôi nhìn thấy họ. Long đang ngồi gần Dung hơn, tay anh ấy đặt lên lưng ghế phía sau nàng. Họ đang nói chuyện, nhưng giọng họ thấp đến mức tôi không thể nghe thấy. Tôi thấy Dung đang cười, một nụ cười nhẹ nhàng, và tôi thấy Long cúi đầu gần nàng hơn.
Tôi đứng đó, như một bức tượng, không thể di chuyển.

Long là người đầu tiên nhìn thấy tôi. Anh ấy ngẩng đầu lên, và ánh mắt của chúng tôi gặp nhau. Tôi không thể đọc được biểu cảm của anh ấy, nhưng anh ấy không hề bối rối. Anh ấy chỉ nhìn tôi, như thể đang chờ đợi một tín hiệu.
Dung cũng quay lại. Khi nàng thấy tôi đang đứng ở hành lang, mặt nàng đỏ lên. Nàng định đứng dậy, nhưng Long đã đặt tay lên vai nàng, giữ nàng lại.
"Không sao," Long nói, nhưng tôi không biết anh ấy đang nói với Dung hay với tôi.
Tôi bước vào phòng khách. Tôi ngồi xuống ghế đối diện họ, và tôi nhìn họ. Dung đang nhìn xuống, tay nàng đặt trên đùi. Long đang nhìn tôi, chờ đợi.
"Tao đã nói rồi," tôi nói, giọng tôi bình thường hơn tôi mong đợi. "Tao muốn thấy điều này."
Long gật đầu. Anh ấy quay sang Dung, đưa tay nâng cằm nàng lên. "Em có muốn không?" anh ấy hỏi, giọng dịu dàng.
Dung nhìn Long, rồi nhìn tôi. Tôi thấy nàng đang run.
"Em không biết," nàng nói. "Nhưng em sẽ thử."
Long cúi xuống và hôn nàng.
Tôi nhìn thấy nụ hôn đó. Tôi nhìn thấy môi Long chạm vào môi Dung, nhìn thấy cách nàng nhắm mắt lại, cách nàng thở dài. Tôi nhìn thấy cách Long ôm nàng, cách nàng dựa vào anh ấy.
Và tôi cảm thấy một cơn sóng kích thích chạy qua cơ thể mình, mạnh hơn bất cứ điều gì tôi từng cảm thấy.
Tôi đã thấy những gì tôi muốn thấy. Và tôi biết rằng không có đường quay lại.

Nụ hôn đó kéo dài hơn tôi mong đợi. Khi Long rời khỏi môi Dung, nàng đang thở hổn hển, mặt nàng đỏ ửng. Nàng nhìn tôi, và tôi thấy một sự ngượng ngùng trong mắt nàng, nhưng cũng có một điều gì khác. Một sự khao khát mà tôi chưa từng thấy.
"Em có OK không?" tôi hỏi.
Dung gật đầu, nhưng nàng không nói gì.
Long đứng dậy, đưa tay cho Dung. Nàng do dự một chút, rồi nắm lấy tay anh ấy. Họ bước về phía phòng ngủ.
Tôi không đi theo họ ngay lập tức. Tôi ngồi đó, trong phòng khách, lắng nghe tiếng bước chân của họ trên hành lang. Tôi nghe thấy tiếng cửa phòng ngủ mở ra, rồi đóng lại.
Tôi ngồi đó một lúc lâu, cảm thấy trái tim mình đập như điên. Tôi biết tôi nên đi theo họ. Đó là những gì tôi đã muốn. Nhưng tôi không thể di chuyển.
Cuối cùng, tôi đã đứng dậy. Tôi bước từng bước chậm chạp về phía phòng ngủ. Khi tôi đến gần cửa, tôi nghe thấy những âm thanh từ bên trong. Những tiếng thì thầm, những tiếng cười khẽ, những tiếng động của vải.
Tôi đứng đó, một tay đặt lên tay nắm cửa. Tôi có thể mở nó ra. Tôi có thể nhìn thấy mọi thứ. Nhưng tôi sợ hãi hơn bao giờ hết.
Và rồi tôi đã mở cửa.

Ánh sáng trong phòng ngủ mờ mờ. Chỉ có đèn ngủ trên bàn, và một ngọn nến mà Dung đã thắp lên. Long đang ngồi trên giường, và Dung đang đứng trước mặt anh ấy. Nàng đã cởi áo khoác, và nàng đang đứng đó trong chiếc áo sơ mi trắng mỏng.
Long đưa tay lên, chạm vào cổ áo của Dung. Nàng không di chuyển. Anh ấy từ từ cởi từng nút áo của nàng, một cách chậm từ từ, như thể đang tận hưởng từng khoảnh khắc.
Tôi đứng ở cửa, không thể rời mắt.
Khi Long cởi hết nút, chiếc áo sơ mi của Dung mở ra, để lộ lớp áo lót màu trắng của nàng. Long đưa tay lên, chạm vào vai nàng, và chiếc áo trượt xuống.
Dung đứng đó, trong lớp áo lót mỏng manh, dưới ánh sáng mờ của ngọn nến. Nàng trông đẹp hơn bao giờ hết. Và tôi thấy Long đang nhìn nàng với một ánh mắt mà tôi chưa từng thấy ở anh ấy. Đó không chỉ là ham muốn. Đó là sự ngưỡng mộ.
"Em đẹp lắm," Long nói, giọng khàn khàn.
Dung cúi đầu, một nụ cười ngượng ngùng trên môi. Nàng không nói gì, nhưng nàng bước lại gần Long.
Long đưa tay lên, chạm vào ngực nàng qua lớp áo lót. Dung rùng mình, và tôi thấy nàng nhắm mắt lại. Anh ấy từ từ di chuyển tay xuống, xuống bụng nàng, và rồi anh ấy dừng lại ở cạp quần của nàng.
Tôi không thể thở được.
Long nhìn lên, và ánh mắt anh ấy gặp tôi. Anh ấy không ngạc nhiên khi thấy tôi đang đứng ở đó. Anh ấy chỉ nhìn tôi, và tôi thấy một sự xác nhận trong ánh mắt anh ấy. Anh ấy hỏi tôi, bằng ánh mắt, liệu tôi có muốn anh ấy tiếp tục không.
Tôi gật đầu.
Long quay lại Dung. Anh ấy nâng nàng lên, đặt nàng lên giường. Nàng nằm đó, tóc xõa trên gối, mắt nhắm nghiền. Long cởi áo của mình, và tôi thấy cơ thể rắn chắc của anh ấy dưới ánh sáng mờ.
Anh ấy cúi xuống, hôn Dung lên cổ. Nàng rên khẽ. Anh ấy hôn xuống ngực nàng, và tôi thấy bàn tay nàng nắm chặt lấy ga giường.
Tôi đứng đó, nhìn họ, và tôi cảm thấy một sự kết hợp kỳ lạ của cảm xúc: kích thích, ghen tị, đau đớn, và một niềm vui đen tối. Tôi đã muốn điều này. Tôi đã tạo ra điều này. Và bây giờ, tôi đang chứng kiến nó.
Tôi không biết đã trôi qua bao lâu. Có thể là 10 phút, có thể là nửa giờ. Tôi đã mất cảm giác về thời gian. Tôi chỉ đứng đó, nhìn họ, và cảm thấy mình tan chảy vào bóng tối.
Cuối cùng, khi nó kết thúc, tôi lùi lại. Tôi đóng cửa nhẹ nhàng, và tôi trở lại phòng khách. Tôi ngồi xuống ghế sofa, và tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Sài Gòn đang ngủ.
Tôi không khóc. Tôi không cười. Tôi chỉ ngồi đó, cảm thấy trống rỗng.
Và tôi biết rằng tôi đã vượt qua một ranh giới mà không có đường quay lại.

Long rời đi khoảng nửa đêm. Tôi nghe thấy tiếng cửa mở, tiếng bước chân của anh ấy trên hành lang, và rồi tiếng cửa đóng lại. Tôi không ra ngoài để chào anh ấy. Tôi không thể.
Dung ra khỏi phòng ngủ một lúc sau. Nàng mặc một chiếc áo choàng tắm, tóc nàng rối bù. Nàng đi đến chỗ tôi, và nàng ngồi xuống bên cạnh tôi trên ghế sofa.
"Em xin lỗi," nàng nói, giọng thì thầm.
"Em không có gì phải xin lỗi," tôi nói. "Đó là những gì anh muốn."
Nàng nhìn tôi. "Anh có còn muốn em nữa không?"
Tôi nhìn vào mắt nàng. "Anh sẽ luôn muốn em. Dù có chuyện gì xảy ra."
Nàng dựa đầu vào vai tôi, và tôi ôm lấy nàng. Chúng tôi ngồi đó, trong bóng tối, và tôi cảm thấy một sự im lặng kỳ lạ giữa chúng tôi. Một sự im lặng mà tôi biết sẽ không bao giờ biến mất hoàn toàn.
Tôi đã thấy những gì tôi muốn thấy. Và tôi đã mất một phần của chính mình trong đó.

Nhưng đó chỉ là đêm đầu tiên. Những đêm tiếp theo sẽ còn khó khăn hơn, bởi vì Dung và Long đã không chỉ dừng lại ở một lần. Họ đã tìm thấy một điều gì đó trong nhau, một sự kết nối mà tôi đã vô tình tạo ra. Và bây giờ, tôi phải đối mặt với hậu quả.
Tôi sẽ kể cho bạn về những gì đã xảy ra sau đó. Về sự leo thang của mối quan hệ đó, về nỗi đau và sự kích thích mà nó mang lại, và về sự đổ vỡ cuối cùng.
Nhưng hôm nay, tôi chỉ có thể nhìn lại đêm đó, và tự hỏi liệu tôi có thể làm khác đi không. Liệu tôi có thể dừng lại trước khi mọi thứ trở nên quá xa vời.
Nhưng tôi không biết câu trả lời. Và có lẽ, tôi sẽ không bao giờ biết.

Hết phần 3

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách