Lồng đèn không tắt
Danh sách phần:
- Phần 1: Những ngày đầu xa xứ
- Phần 2: Những rung động đầu đời
- Phần 3: Yêu thương chớm nở
- Phần 4: Những cám dỗ đầu đời
- Phần 5: Khi yêu thương hòa quyện cùng xác thịt
- Phần 6: Lần đầu đi nhà nghỉ
- Phần 7: Sau lần đầu
- Phần 8: Những cung bậc mới
- Phần 9: Ở chung
- Phần 10: Lén lút với bạn cùng phòng trọ của bồ
- Phần 11: Ghé thăm phòng ký túc xá cũ
- Phần 12: Cám dỗ mới
- Phần 13: Lại tiếp tục some với bạn của bồ
- Phần 14: Nghiện some rồi
- Phần 15: Lén lút ngoài nhà tắm khi bồ đang tắm
- Phần 16: Bú lồn bên cạnh người yêu đang ngủ
- Phần 17: Bú cặc bồ trong khi lồn được bạn bồ bú
- Phần 18: Lại chổng mông bú cặc bồ khi bạn bồ bú lồn từ dưới sàn
- Phần 19: Hành hạ lần đầu
- Phần 20: Hành hạ lần hai
- Phần 21: Hành hạ lần ba
- Phần 22: Hành hạ lần bốn
- Phần 23: Khi trái tim chọn lối đi riêng
- Phần 24: Hành trình không điểm dừng
Phần 1: Những ngày đầu xa xứ
Sài Gòn, tháng Chín, cái nắng vẫn chưa chịu buông tha cho phố phường. Những tia nắng vàng óng như rót mật lên từng gốc cây, từng mái nhà, từng tà áo dài trắng tinh khôi của những cô sinh viên năm nhất còn bỡ ngỡ trước cổng trường đại học. Lan đứng nép mình dưới bóng cây me già trước cổng, tay nắm chặt chiếc ba lô cũ mèm, mắt nhìn ngắm dòng người hối hả xuôi ngược. Cô từ một tỉnh nhỏ miền Tây lên, nhà không khá giả, ba mẹ làm ruộng, gửi cho cô tháng đầu được ba triệu, còn lại tự cô xoay sở. Cái cảm giác lạc lõng giữa thành phố đông đúc khiến lòng cô nao nao, nhưng cũng đầy háo hức.
"Mình sẽ làm được mà. Mình đã xin được chỗ dạy kèm, còn học bổng nữa..."
Lan tự nhủ, rồi hít một hơi thật sâu, bước qua cánh cổng trường. Hôm nay là ngày đầu tiên nhập học, cô được phân vào lớp Kế toán K45. Phòng học nằm ở tầng ba dãy nhà A, rộng rãi, thoáng mát, nhưng cái lạnh của máy lạnh khiến cô hơi rùng mình. Cô chọn một chỗ ngồi cuối lớp, cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn ra sân trường với những hàng cây xanh ngát.
Lần lượt từng sinh viên kéo vào, ai nấy đều trẻ trung, rạng rỡ. Họ đã quen nhau từ hôm nhập học, từ những buổi định hướng, có người còn chung trường cấp ba, nên nhanh chóng tụm năm tụm ba trò chuyện rôm rả. Lan chỉ lặng lẽ ngồi xem điện thoại, thỉnh thoảng liếc nhìn xung quanh.
Rồi Minh bước vào.
Cậu không phải là người đến sớm nhất, cũng chẳng phải muộn nhất. Cậu mặc chiếc áo thun trắng đã hơi ngả màu, quần jean xanh, ba lô đeo một bên, tóc hơi rối vì gió. Gương mặt cậu sáng sủa, nước da ngăm đen khỏe khoắn, đôi mắt đen láy nhìn thẳng, có một nét trầm tính pha chút lạnh lùng. Cậu dạo mắt tìm chỗ ngồi, và vô tình chạm ánh mắt của Lan.
Lan vội cúi xuống, lòng bỗng đập nhanh hơn một chút. Chỉ là một cái nhìn thoáng qua, nhưng cô thấy trong đôi mắt ấy có một điều gì đó rất thật, rất hiền.
"Mình bị gì vậy? Mới gặp lần đầu..."
Minh đi ngang qua Lan, chọn chỗ ngồi cách cô hai dãy bàn, phía bên trái. Cậu đặt ba lô xuống, lấy vở ra, nhưng mắt lại liếc nhìn về phía cô gái tóc dài da trắng ngồi gần cửa sổ. Cậu thấy cô có một vẻ đẹp rất nhẹ nhàng, thanh thoát, nhưng cũng đầy nội lực.
Tuần học đầu tiên trôi qua với bao bỡ ngỡ. Lan và Minh chưa có dịp nói chuyện với nhau, họ chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn nhau trong giờ học, rồi lại vội vàng quay đi. Mỗi lần như vậy, Lan lại thấy má mình hơi nóng, còn Minh thì siết nhẹ cây bút trong tay.
"Cô ấy tên gì nhỉ?"
Minh tự hỏi, nhưng không dám hỏi ai.
Lan thì bắt đầu công việc dạy kèm cho một học sinh lớp 8 ở quận 3. Mỗi tối thứ ba, thứ năm và thứ bảy, cô đạp xe gần bốn mươi phút từ ký túc xá nữ đến nhà học sinh. Cô dạy rất tận tâm, vì cô biết đồng tiền kiếm được vất vả lắm. Những buổi dạy kèm, cô phải ngồi gần ba tiếng, giảng bài, chấm bài, khi về đến ký túc xá đã hơn 9 giờ tối. Các bạn cùng phòng, Huyền, Thảo, Ngọc, Phượng, mỗi đứa mỗi vẻ, nhưng đều dễ thương. Huyền là đứa thân nhất, hay kéo Lan lên sân thượng tâm sự.
"Mày có người yêu chưa Lan?"
Huyền hỏi.
"Chưa. Mà sao mày hỏi vậy?"
Lan đáp.
"Tại tao thấy mày xinh quá, chắc chẳng bao lâu có người để ý liền."
Huyền cười.
Lan chỉ cười trừ, lòng chợt nghĩ về Minh.
Minh cũng vậy. Cậu xin làm ở một quán ăn nhỏ trên đường Lê Văn Sỹ, từ 5 giờ chiều đến 11 giờ đêm. Cậu làm đủ việc, từ rửa chén, bưng bát, đến quét dọn. Lương tháng được ba triệu rưỡi, nhưng cậu chỉ tiêu một triệu, còn lại gửi về cho mẹ và để dành học phí. Cậu ở trọ cùng Tuấn và Đức, hai thằng bạn thân từ hồi cấp ba. Phòng trọ nhỏ, chừng hai mươi mét vuông, nhưng có hai cái giường đôi. Minh ngủ một giường, Tuấn và Đức ngủ giường kia. Tụi nó học khác trường đại học, nhưng tình cảm vẫn keo sơn.
"Bữa nào mày đưa nhỏ bạn về phòng chơi, tao với Đức coi nó thế nào."
Tuấn thường trêu Minh.
"Có con mẹ ấy! Chưa có nhỏ nào đâu."
Minh cười, nhưng trong lòng cậu lại nghĩ đến Lan.
Rồi một ngày, trong giờ thực hành môn Triết học, giảng viên yêu cầu chia nhóm làm bài thuyết trình. Các sinh viên tự phân công, và Lan cùng Minh nằm trong một nhóm, cùng với Huyền, và một bạn nam tên Khoa. Lan và Minh nhìn nhau, ngượng ngùng gật đầu chào.
"Tui là Minh."
Cậu nói, giọng trầm ấm.
"Tui là Lan."
Cô đáp, mắt cô nhìn xuống bàn.
"Tui biết, hồi đầu năm thấy ngồi gần cửa sổ."
Minh nói thêm, rồi như hối hận vì đã nói quá nhiều.
Lan nghe mà lòng thấy vui lạ. Thì ra cậu ấy cũng để ý mình. Huyền ngồi bên cạnh, khẽ huých tay Lan, mắt nháy liên tục. Lan đỏ mặt, lấy tay đẩy Huyền.
Buổi họp nhóm đầu tiên được tổ chức ở thư viện trường. Bốn người ngồi quanh một cái bàn tròn, sách vở ngổn ngang. Lan ngồi đối diện với Minh, thỉnh thoảng cô ngước lên, lại bắt gặp ánh mắt cậu đang nhìn mình. Cô vội vàng cúi xuống, tim đập loạn xạ. Minh cũng vậy, cậu cố tập trung vào bài, nhưng đầu óc cứ lơ lửng đâu đâu.
Sau buổi họp, trời bỗng đổ mưa. Lan không mang áo mưa, đành đứng dưới tán cây trước thư viện, ôm cặp vào lòng. Minh từ phía sau đi tới, cầm chiếc áo mưa ni lông màu xanh.
"Tui đưa nè, mình về chung đi, tui chở."
Lan ngập ngừng:
"Nhưng mà..."
"Có gì đâu, tui cũng về ký túc xá nữ, tiện đường."
Minh nói, rồi mở áo mưa ra, che cho Lan. Lần đầu tiên, họ đứng gần nhau đến thế. Lan có thể ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng trên người Minh, còn Minh thì ngửi thấy mùi bột giặt thơm từ mái tóc dài của Lan. Không ai nói với ai câu nào, chỉ im lặng, lòng mỗi người đều dâng lên một cảm xúc khó tả.
Trên chiếc xe đạp cà tàng của Minh, Lan ngồi sau, tay cô bám vào yên xe, rồi dần dần, vì đường trơn, cô bám nhẹ lên hông Minh. Minh cảm nhận được hơi ấm từ tay Lan, cậu hơi nghiêng người, như muốn để cô bám chắc hơn. Lòng cậu bỗng thấy bồi hồi, thấy muốn được che chở cho người con gái này suốt quãng đường dài.
"Lan."
Minh cất tiếng.
"Hả?"
Lan đáp.
"Hôm sau tui đưa đi học nhé?"
Lan im lặng một lúc, rồi cô nói khẽ:
"Ừ."
Từ hôm đó, Minh đều đặn đến đón Lan trước cổng ký túc xá nữ mỗi sáng. Lan cũng cố gắng dậy sớm hơn, để không bắt cậu chờ lâu. Những buổi chiều tan học, nếu không có việc gì, hai đứa lại ra ghế đá sau thư viện, ngồi nói chuyện. Nào là chuyện học, chuyện làm thêm, chuyện quê nhà, chuyện Sài Gòn hoa lệ.
Lan kể về lớp dạy kèm, về cậu học trò nghịch ngợm, về người mẹ hay năn nỉ cô ở lại ăn cơm. Minh kể về quán ăn, về bà chủ quán hay sai cậu đi chợ, về những đồng tiền lương lần đầu cậu dành dụm mua được đôi giày mới.
"Tháng sau tui lãnh lương, tui mời đi ăn kem."
Minh nói, mắt cậu nhìn Lan đầy trìu mến.
"Thôi khỏi, tui cũng có lương dạy kèm, để tui mời."
Lan đáp.
"Không được, để tui."
Minh khăng khăng.
"Được rồi, tuỳ ông."
Lan cười, nụ cười làm rạng rỡ cả khuôn mặt. Minh nhìn cô mà lòng tan ra từng chút.
Rồi những buổi học nhóm ở thư viện dần trở thành những buổi hẹn hò lén lút. Họ ngồi cạnh nhau, tay chạm tay khi lấy sách. Minh hay đưa bút cho Lan, cố tình để ngón tay mình chạm vào tay cô. Lan hiểu ý, nhưng không nói gì, chỉ thầm mong cậu cứ giữ tay mình lâu hơn một chút.
Một buổi chiều, khi cả nhóm đã tan, chỉ còn Lan và Minh ở lại thư viện vì Lan muốn tìm thêm tài liệu. Họ lên tầng ba, nơi có những giá sách cao, kín đáo. Lan cúi xuống lấy cuốn sách ở kệ dưới, tóc cô xõa xuống. Minh đứng bên cạnh, nhìn cô, lòng cậu bỗng dâng lên một sự thôi thúc kỳ lạ.
"Lan."
Minh gọi.
Lan ngước lên, tóc cô phủ nửa gương mặt. Minh đưa tay ra, khẽ vuốt nhẹ mái tóc ấy ra sau tai cô. Ngón tay cậu chạm lên da thịt cô, một cảm giác mềm mại, ấm áp. Lan đứng hình, mắt cô mở to nhìn Minh. Họ đối diện nhau, cách nhau chỉ một gang tay.
Minh cúi xuống, môi cậu chạm nhẹ lên trán Lan. Một nụ hôn vụng về, nhanh chóng, rồi cậu lùi ra, mặt cậu đỏ bừng.
"Xin lỗi... tui..."
Minh lắp bắp.
Lan không nói gì, cô cúi đầu, nhưng trong lòng cô, một cơn bão cảm xúc đang trỗi dậy. Cô đưa tay lên, chạm vào trán mình, nơi vẫn còn hơi ấm từ môi Minh. Cô muốn cậu hôn thêm một lần nữa, nhưng không dám nói ra.
"Tui... tui đi trước nha."
Lan vội vàng bước ra, cô đi thật nhanh, để Minh đứng lại một mình, lòng dâng đầy tiếc nuối.
Tối hôm đó, Lan nằm trên giường, mắt mở thao láo nhìn lên trần nhà. Huyền nằm bên cạnh, thấy cô thở dài, liền hỏi:
"Bị gì vậy con Lan? Có thằng nào làm cho mày suy tư à?"
"Hổng có đâu."
Lan đáp, nhưng nụ cười của cô nói lên tất cả.
"À, thằng Minh đúng không? Tao để ý hồi lâu rồi, tụi mày đang tán tinh nhau hả?"
Huyền trêu.
"Nói bậy!"
Lan lấy gối đập vào đầu Huyền, rồi cả hai cười rúc rích.
Trong khi đó, Minh về phòng trọ, thấy Tuấn và Đức đang nhậu với nhau. Cậu lấy một lon bia, uống một hơi dài. Tuấn nhìn cậu:
"Sao mặt mày như vừa mất trâu? Có chuyện gì?"
"Hổng có."
Minh đáp, rồi cậu nằm xuống giường, ôm gối, nhớ về môi Lan.
Những ngày sau, Minh trở nên chủ động hơn. Cậu thường chủ động nắm tay Lan khi đi bộ qua sân trường, rồi thả ra, nhưng ánh mắt cậu luôn dõi theo cô. Lan cũng vậy, cô hay đan những chiếc vòng len nhỏ tặng Minh, hoặc mua tô chè đậu đỏ bỏ vào cặp cậu lúc nào không hay.
Tình yêu đến nhẹ nhàng như những cơn gió thoảng, không ồn ào, không dữ dội, nhưng đủ làm lòng người xao xuyến.
Một buổi chiều chủ nhật, Minh rủ Lan đi dạo công văn Lê Thị Riêng. Hai đứa đi bộ bên nhau, dưới những hàng cây xanh mát. Lan mặc chiếc váy trắng hoa nhỏ, tóc thả dài, trông như một nàng thơ. Minh mặc chiếc áo sơ mi trắng mới mua, cố gắng ăn mặc bảnh bao hơn một chút.
Họ dừng lại ở ghế đá ven hồ, ngồi ngắm những đứa trẻ đang thả diều. Thỉnh thoảng, tay họ chạm nhau, rồi lại rụt ra. Minh quyết định:
"Lan này, tui... tui thích cậu."
Lan quay sang nhìn Minh, mắt cô long lanh dưới ánh nắng chiều. Cô không đáp, chỉ mỉm cười, rồi cô đan những ngón tay mình vào ngón tay Minh. Một sự im lặng bao trùm, nhưng lại đầy ý nghĩa.
Minh siết chặt tay Lan, lòng cậu vui sướng vô bờ. Cậu kéo Lan đứng dậy, dẫn cô ra gốc cây bàng già, nơi khuất bóng người qua lại. Cậu nhìn Lan, đôi mắt đầy chân thành:
"Anh yêu em."
Lan bật khóc, cô không ngờ mình lại hạnh phúc đến thế. Cô cũng nói:
"Em cũng yêu anh."
Minh cúi xuống hôn Lan, lần này là một nụ hôn thật sự, môi chạm môi, không vụng về như lần trước. Môi cậu mềm mại, hơi thở cậu nóng hổi phả lên gò má cô. Lan nhắm mắt, đôi tay cô vòng qua cổ Minh, kéo cậu sát lại gần. Lưỡi cậu khẽ chạm vào môi cô, rồi nhẹ nhàng luồn vào. Lan thở gấp, cô chưa quen, nhưng cô muốn điều đó.
Nụ hôn kéo dài, say đắm. Minh đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt tóc Lan, rồi bàn tay cậu trượt xuống, chạm vào bờ vai trần của cô qua lớp váy mỏng. Lan rùng mình, cô dựa lưng vào thân cây bàng, cảm nhận từng ngón tay Minh đang lần mò trên da thịt mình.
Minh dừng lại, cậu nhìn Lan, đôi mắt cậu sáng bừng nhưng cũng đầy kiềm chế.
"Em sợ không?"
"Không, có anh bên cạnh, em không sợ."
Lan thì thầm.
Minh lại hôn Lan, lần này mạnh mẽ hơn. Bàn tay cậu từ bờ vai trượt xuống, chạm nhẹ lên bầu ngực Lan qua lớp áo. Lan hơi nhúc nhích, cô thấy lồng ngực mình căng lên, trái tim đập nhanh như muốn nhảy ra ngoài. Minh vẫn giữ bàn tay ở đó, không dám mạnh bạo hơn, nhưng đủ để cảm nhận được sự mềm mại, ấm áp của cô gái trẻ.
Lan đưa tay lên, nắm lấy tay Minh, cô muốn cậu giữ nguyên vậy, đừng rời đi. Cô mở mắt, nhìn Minh, rồi cô cười, một nụ cười vừa e thẹn vừa hạnh phúc.
"Anh nhớ mãi ngày hôm nay."
Minh nói.
"Em cũng vậy."
Lan đáp.
Họ lại hôn nhau, và lần này, Minh đưa tay luồn vào trong áo Lan, chạm trực tiếp lên bầu vú căng tròn của cô. Lan rên nhẹ, một tiếng rên khẽ thoát ra từ cổ họng, cô giật mình vì chính mình. Minh cũng giật mình, cậu rụt tay ra, sợ mình đã làm quá.
"Xin lỗi em, anh..."
Lan đặt ngón tay lên môi Minh, ngăn cậu nói tiếp.
"Không sao đâu anh, em thích như vậy."
Lan thì thầm, mắt cô khép hờ, đôi mi cong vút rung rinh như cánh bướm.
Minh lại đưa tay vào áo Lan, lần này cậu tự tin hơn. Cậu xoa nhẹ lên đầu vú Lan, cảm nhận nó cứng dần lên dưới lòng bàn tay. Lan thở dốc, cô ngửa mặt lên, môi cô hé mở, mắt nhắm nghiền. Minh cúi xuống, hôn lên cổ Lan, rồi xuống xương quai xanh, hôn qua lớp vải mỏng.
"Anh... anh làm em..."
Lan không nói hết câu, cô ôm chặt đầu Minh, để cậu tiếp tục.
Bất chợt, có tiếng xe máy chạy qua, tiếng cười đùa của đám trẻ con gần đó. Cả hai giật mình, Lan vội chỉnh lại áo, mặt đỏ bừng. Minh cũng lúng túng, cậu quay mặt đi, cố lấy lại bình tĩnh.
"Tụi mình về đi anh."
Lan nói, giọng cô vẫn còn run run.
"Ừ, về đi em."
Minh đáp, rồi cậu nắm tay Lan, dắt cô ra bãi giữ xe.
Trên đường về, Lan dựa vào lưng Minh, tay cô ôm chặt eo cậu, mặt cô áp vào lưng áo cậu, cô ngửi thấy mùi mồ hôi hòa cùng mùi xà phòng thơm thoang thoảng. Cô thầm nghĩ, mình yêu cậu mất rồi, yêu thật rồi.
Đến cổng ký túc xá nữ, Minh dừng xe, Lan bước xuống. Cô nhìn Minh, mắt cô long lanh dưới ánh đèn đường.
"Về đi em, mai anh qua đón."
Minh nói.
"Dạ."
Lan đáp, rồi cô quay đi, bước vào cổng. Nhưng chỉ được vài bước, cô quay lại, chạy đến bên Minh, nhanh chóng hôn lên má cậu một cái, rồi chạy biến vào bên trong, để lại Minh đứng ngây người, tay đưa lên chạm vào má, nơi vừa có môi Lan đặt lên.
"Con nhỏ này..."
Mình lẩm bẩm, lòng tràn ngập hạnh phúc.
Lan lên phòng, Huyền đang nằm đọc truyện, thấy cô mặt đỏ bừng, tóc rối, liền la lên:
"Trời đất! Mày đi với thằng Minh hả? Mà bộ tụi mày làm gì dữ vậy? Mặt mày như vừa..."
"Im đi bà Huyền!"
Lan lấy gối che mặt, cười rúc rích. Cô nằm xuống giường, nhớ về bàn tay Minh trên ngực mình, nhớ về những nụ hôn, nhớ về đôi mắt cậu. Cô khép hai đùi lại, một cảm giác nóng ran trỗi dậy ở nơi kín đáo, một cảm giác mới lạ mà cô chưa từng trải qua. Cô muốn Minh nhiều hơn nữa, muốn cậu chạm vào mình nhiều hơn nữa.
"Mình bị sao vậy nè?"
Lan tự hỏi, rồi cô thẹn thùng đắp chăn kín đầu.
Huyền bên cạnh, thấy Lan trằn trọc, cô ấy biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng không hỏi thêm, chỉ mỉm cười.
"Ngủ đi mày, mai còn học sớm."
Huyền nói rồi tắt đèn.
Nhưng Lan không thể ngủ. Cô nằm nghĩ về Minh, về những ngày tới, về những lần họ sẽ gặp nhau, về những cái nắm tay, những nụ hôn, và có lẽ, sẽ có những điều xa hơn nữa. Cô sợ, nhưng cũng háo hức. Cô mới mười tám tuổi, còn trẻ, còn đầy những khát khao, và cô muốn được sống hết mình với tình yêu.
Ở phòng trọ bên kia thành phố, Minh cũng nằm trằn trọc. Cậu đưa tay lên mũi, ngửi mùi hương của Lan còn vương trên tay. Cậu nhớ cái cảm giác bàn tay mình chạm vào bầu vú Lan, mềm mại, căng tròn, đầu vú hơi cứng lên. Cậu nhớ cái rùng mình của cô, cái thở dốc, cái rên khẽ.
"Con cặc tao nứng quá..."
Minh thầm nghĩ, cậu cảm thấy con cặc mình cương cứng, căng lên trong quần sịp. Cậu đưa tay xuống, xoa nhẹ, nhưng rồi lại thôi.
"Mình không nên như vậy, mình phải tôn trọng em ấy."
Minh tự nhủ, rồi cậu nằm nghiêng, cố ngủ.
Tuấn bên giường kia, nghe tiếng Minh thở dài, liền hỏi:
"Mày làm sao đấy? Thằng điên, đang thủ dâm à?"
"Mày im đi!"
Minh đáp, ném cái gối về phía Tuấn.
Tuấn cười hề hề, rồi quay sang ngủ tiếp.
Đức thì đã ngủ say từ lúc nào, còn ngáy to như sấm.
Minh nằm, mắt nhìn lên trần nhà, lòng nghĩ về Lan, về những dự định sắp tới. Cậu sẽ cố gắng làm thêm nhiều hơn, để dành tiền đưa Lan đi chơi, để mua cho cô những món quà nhỏ, để cô không phải khổ như cậu.
Rồi cậu chìm vào giấc ngủ, với hình ảnh Lan cười, Lan đỏ mặt, Lan khóc trong vòng tay cậu.
Tình yêu của họ, mới chỉ bắt đầu, nhưng đã đủ để thấy, đó sẽ là một hành trình dài, với bao cung bậc cảm xúc, bao ngọt bùi cay đắng, bao những phút giây lén lút đầy kích thích, và cả những lúc yên bình đến lạ.
Nhưng đó là chuyện của những ngày sau.
Còn bây giờ, họ chỉ là hai đứa sinh viên nghèo, yêu nhau bằng cả trái tim non trẻ, bằng những rung động đầu đời thuần khiết nhất, và bằng cả những khát khao đang dần lớn dậy trong cơ thể.
Và rồi, những ngày tháng tiếp theo, họ sẽ bước vào những vòng xoáy mới, nơi tình yêu không chỉ là nắm tay và hôn hít, mà còn là những đam mê cháy bỏng, những lần vụng trộm, và cả những sai lầm khó tha thứ.
Nhưng tất cả, đều bắt đầu từ những cái nhìn đầu tiên, những lần chạm tay, những nụ hôn lén lút dưới gốc cây bàng già.
Hết phần 1
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Danh sách phần:
- Phần 1: Những ngày đầu xa xứ
- Phần 2: Những rung động đầu đời
- Phần 3: Yêu thương chớm nở
- Phần 4: Những cám dỗ đầu đời
- Phần 5: Khi yêu thương hòa quyện cùng xác thịt
- Phần 6: Lần đầu đi nhà nghỉ
- Phần 7: Sau lần đầu
- Phần 8: Những cung bậc mới
- Phần 9: Ở chung
- Phần 10: Lén lút với bạn cùng phòng trọ của bồ
- Phần 11: Ghé thăm phòng ký túc xá cũ
- Phần 12: Cám dỗ mới
- Phần 13: Lại tiếp tục some với bạn của bồ
- Phần 14: Nghiện some rồi
- Phần 15: Lén lút ngoài nhà tắm khi bồ đang tắm
- Phần 16: Bú lồn bên cạnh người yêu đang ngủ
- Phần 17: Bú cặc bồ trong khi lồn được bạn bồ bú
- Phần 18: Lại chổng mông bú cặc bồ khi bạn bồ bú lồn từ dưới sàn
- Phần 19: Hành hạ lần đầu
- Phần 20: Hành hạ lần hai
- Phần 21: Hành hạ lần ba
- Phần 22: Hành hạ lần bốn
- Phần 23: Khi trái tim chọn lối đi riêng
- Phần 24: Hành trình không điểm dừng
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!