Lồng đèn không tắt
Danh sách phần:
- Phần 1: Những ngày đầu xa xứ
- Phần 2: Những rung động đầu đời
- Phần 3: Yêu thương chớm nở
- Phần 4: Những cám dỗ đầu đời
- Phần 5: Khi yêu thương hòa quyện cùng xác thịt
- Phần 6: Lần đầu đi nhà nghỉ
- Phần 7: Sau lần đầu
- Phần 8: Những cung bậc mới
- Phần 9: Ở chung
- Phần 10: Lén lút với bạn cùng phòng trọ của bồ
- Phần 11: Ghé thăm phòng ký túc xá cũ
- Phần 12: Cám dỗ mới
- Phần 13: Lại tiếp tục some với bạn của bồ
- Phần 14: Nghiện some rồi
- Phần 15: Lén lút ngoài nhà tắm khi bồ đang tắm
- Phần 16: Bú lồn bên cạnh người yêu đang ngủ
- Phần 17: Bú cặc bồ trong khi lồn được bạn bồ bú
- Phần 18: Lại chổng mông bú cặc bồ khi bạn bồ bú lồn từ dưới sàn
- Phần 19: Hành hạ lần đầu
- Phần 20: Hành hạ lần hai
- Phần 21: Hành hạ lần ba
- Phần 22: Hành hạ lần bốn
- Phần 23: Khi trái tim chọn lối đi riêng
- Phần 24: Hành trình không điểm dừng
Phần 23: Khi trái tim chọn lối đi riêng
Mọi chuyện bắt đầu từ một buổi chiều cuối thu, khi những tia nắng nhạt dần nhường chỗ cho hoàng hôn tím biếc. Lan ngồi trên ghế đá sau thư viện, nơi cô và Minh từng hẹn hò những ngày đầu mới yêu. Cây bàng già vẫn đó, tán lá xanh rì vươn dài che mát. Nhưng trong lòng Lan, một cái gì đó đã khác hẳn. Cô không còn là cô sinh viên tỉnh lẻ ngây thơ ngày nào. Cô đã trải qua những cuộc vui điên cuồng với Tuấn và Đức, đã biết thế nào là cực khoái ngút ngàn, đã biết thế nào là bị hành hạ đến rã rời. Và cô cũng đã biết đến Phúc.
Phúc - người đàn ông lịch lãm, ga lăng, có xe hơi, có căn hộ cao cấp, có địa vị trong xã hội. Phúc - người đã kiên nhẫn chờ đợi cô suốt bao tháng ngày, gửi những tin nhắn ngọt ngào, tặng những món quà đắt tiền, đưa cô đi ăn ở những nhà hàng sang trọng mà cô chưa từng đặt chân tới. Lan biết mình đang bị cuốn hút, không chỉ bởi sự ga lăng của Phúc, mà còn bởi những gì anh ta có thể mang lại cho cô - một cuộc sống ổn định, sung túc, không phải lo lắng về tiền học, tiền nhà, tiền ăn từng bữa.
Nhưng trên hết, Lan bị cuốn hút bởi con cặc của Phúc.
Lần đầu tiên họ làm tình, Lan đã phải trố mắt ngạc nhiên. Phúc đưa cô về căn hộ của anh ta ở quận 2, một căn hộ rộng rãi, nội thất sang trọng, cửa kính nhìn ra sông Sài Gòn lấp lánh ánh đèn. Họ uống rượu vang, nghe nhạc jazz du dương. Phúc nhìn Lan với ánh mắt đầy ham muốn:
"Em đẹp quá, anh không thể chờ đợi thêm được nữa."
Lan không nói gì, cô để Phúc cởi áo mình ra, để anh ta ngắm nhìn cơ thể trần truồng của cô. Khi Phúc cởi quần, con cặc của anh ta bật ra - to, dài, và hơi cong lên, gân guốc nổi rõ, đầu cặc đỏ hồng, to hơn cặc Tuấn, dài hơn cặc Đức. Lan nuốt nước bọt, cô chưa bao giờ thấy con cặc nào đẹp như vậy.
"Anh... cặc anh đẹp quá."
Lan thì thầm.
"Em thích không?"
"Dạ..."
Lan đáp.
Lan quỳ xuống, đưa miệng ngậm lấy cặc Phúc. Cô bú một cách say sưa, lưỡi cô liếm khắp thân cặc, liếm từng đường gân, liếm đầu cặc, liếm hai hòn dái. Phúc rên lên, anh ta nắm tóc Lan, kéo cô bú sâu hơn.
"Em... em bú giỏi quá..."
Phúc nói.
Lan bú một lúc, rồi Phúc bế cô lên giường, nằm lên người cô. Anh ta đặt cặc lên hột le Lan, chà nhẹ, rồi từ từ đưa vào. Cặc Phúc to hơn bất kỳ con cặc nào Lan từng trải qua, cô cảm thấy căng tức, nhưng rất nhanh sau đó, cơn đau biến mất, thay vào đó là một cảm giác tràn đầy, ấm nóng, cuồn cuộn.
"Anh... cặc anh to quá... lồn em căng hết..."
Lan rên.
"Em có đau không?"
"Không... sướng... sướng lắm..."
Lan đáp.
Phúc bắt đầu nhấp nhô, không nhanh, không chậm, mà là một nhịp điệu đều đặn, uyển chuyển, như một nghệ sĩ dương cầm đang chơi bản nhạc yêu thương. Mỗi nhịp ra vào, cặc Phúc lại chạm vào những điểm nhạy cảm nhất trong lồn Lan, những điểm mà chưa ai từng chạm tới.
"Anh... anh đụ... đã quá..."
Lan la lên, cô quên mất rằng mình đang ở trong căn hộ của Phúc, quên mất rằng bên ngoài kia là cả Sài Gòn hoa lệ, quên mất rằng cô có bạn trai tên Minh đang ở phòng trọ chờ cô về.
Lan lên đỉnh lần thứ nhất, người cô co giật, nước dâm cô bắn ra, ướt cả cặc Phúc. Phúc vẫn tiếp tục, không dừng lại. Anh ta đổi tư thế, bảo Lan nằm sấp, đút cặc từ phía sau. Cặc vào sâu hơn, chạm đến tận cùng, Lan sướng đến phát điên.
"Em... em sắp ra nữa rồi..."
Lan la lên.
Phúc tăng tốc độ, những cú đút cặc mạnh mẽ, dồn dập. Lan lên đỉnh lần thứ hai, rồi lần thứ ba, liên tiếp, không kịp thở. Phúc cũng xuất tinh, dòng tinh dịch nóng hổi phun vào sâu trong lồn Lan, từng đợt, từng đợt.
"Em sướng không?"
Phúc hỏi, thở hổn hển.
"Dạ... em chưa bao giờ sướng như vậy..."
Lan đáp.
Đó là lần đầu tiên, và cũng là lần mở đầu cho một mối quan hệ mới. Sau hôm đó, Lan không thể ngừng nghĩ về Phúc, về con cặc của anh ta, về những cú đút cặc điêu luyện, về những lần cô lên đỉnh liên tục. Cô so sánh Phúc với Minh, với Tuấn, với Đức. Minh thua xa. Tuấn và Đức cũng không thể sánh bằng.
Lan bắt đầu tìm cớ để đi gặp Phúc. Cô bảo Minh đi học nhóm, đi làm thêm, đi gặp bạn bè. Minh tin cô, không hề nghi ngờ. Và Lan, trong những buổi chiều lén lút, lại đến căn hộ của Phúc, lại cởi quần áo, lại nằm xuống, lại để Phúc đút cặc vào lồn mình.
"Anh Phúc, em yêu anh."
Lan nói một lần, sau khi làm tình xong, khi cô nằm trong vòng tay của Phúc, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh ta.
"Anh cũng yêu em. Bỏ thằng Minh đi, về sống với anh."
Phúc nói.
Lan im lặng. Cô biết đến lúc phải chọn lựa. Ở lại với Minh, cô sẽ có tình yêu chân thành, nhưng sẽ không bao giờ được thỏa mãn về thể xác, và cũng sẽ không bao giờ có được cuộc sống sung túc. Đến với Phúc, cô sẽ có tất cả: tình yêu, tình dục đỉnh cao, tiền bạc, địa vị. Nhưng cô sẽ mất Minh, mất đi mối tình đầu đẹp đẽ.
"Anh cho em thời gian suy nghĩ."
Lan nói.
"Anh sẽ chờ."
Phúc đáp.
Những ngày sau đó, Lan sống trong mâu thuẫn. Cô vẫn ở bên Minh, vẫn nấu cơm, giặt đồ, vẫn làm tình với cậu, nhưng không còn cảm thấy gì nữa. Cặc Minh quá nhỏ, quá ngắn, không thể làm cô thỏa mãn. Cô nhắm mắt lại, tưởng tượng ra Phúc, tưởng tượng ra con cặc to lớn, cong lên, đang đút vào lồn mình. Cô lên đỉnh nhờ những tưởng tượng đó, chứ không phải nhờ Minh.
Với Tuấn và Đức, Lan vẫn tiếp tục. Cô vẫn lén lút với họ mỗi khi Minh đi vắng, vẫn để họ hành hạ mình, vẫn bú cặc họ, vẫn để họ đút cặc vào lồn cô. Nhưng giờ đây, những cuộc làm tình đó cũng không còn đủ. Lan so sánh Tuấn và Đức với Phúc. Cặc Phúc to hơn, dài hơn, và quan trọng nhất, Phúc có kỹ thuật. Anh ta biết cách làm tình, biết khi nào nên nhanh, khi nào nên chậm, biết cách chạm vào những điểm nhạy cảm nhất.
"Em không còn muốn làm với tụi anh nữa."
Lan nói với Tuấn và Đức một buổi chiều, sau khi cả ba vừa làm tình xong.
"Sao vậy? Tụi anh làm em không vừa ý à?"
Tuấn hỏi, giọng cậu ta buồn buồn.
"Không phải, tại em... em có người khác rồi."
Lan nói.
"Ai?"
Đức hỏi.
"Người yêu mới của em, anh ấy sẽ cưới em."
Lan nói, cô nói dối một phần, thật một phần.
Tuấn và Đức nhìn nhau, im lặng. Họ biết không thể giữ Lan mãi, dù họ có tình cảm với cô. Họ chỉ là những người tình, là những người cho cô những phút giây thoải mái, chứ không phải là tình yêu đích thực.
"Thôi thì tụi anh chúc em hạnh phúc."
Tuấn nói.
"Cảm ơn hai anh."
Lan đáp, cô ôm Tuấn, rồi ôm Đức, lần cuối.
Một buổi tối, trời mưa tầm tã. Lan và Minh ngồi trong phòng trọ, chỉ có hai người. Tuấn và Đức đi nhậu với bạn, hẹn khuya mới về. Lan nấu một bữa cơm thịnh soạn, những món mà Minh thích: canh chua cá lóc, thịt kho tàu, rau muống xào tỏa. Minh ăn ngon lành, không biết rằng đây có thể là bữa cơm cuối cùng họ ăn cùng nhau.
"Anh à, em có chuyện muốn nói."
Lan bắt đầu, giọng cô run run.
"Chuyện gì vậy em?"
Minh hỏi, vừa ăn vừa nhìn Lan.
"Em... em muốn chia tay."
Lan nói, nước mắt cô bắt đầu chảy.
Minh đặt đũa xuống, mặt cậu tái đi:
"Sao vậy? Tụi mình đã bên nhau bao nhiêu năm, qua bao nhiêu khó khăn, sao em nỡ?"
"Em xin lỗi, em đã gặp người khác. Anh ấy có thể cho em cuộc sống tốt hơn, em ích kỷ, em biết."
Lan nói, cô không dám nhìn thẳng vào mắt Minh.
Minh im lặng một lúc lâu. Cậu nhìn mâm cơm, nhìn những món ăn Lan nấu, nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô. Cậu nhớ về những ngày đầu mới yêu, những buổi chiều trong thư viện, những lần hôn nhau dưới gốc cây bàng già, những lần làm tình vụng về trong nhà nghỉ. Tất cả ùa về, như một thước phim quay chậm.
"Là ai?"
Minh hỏi, giọng cậu khàn khàn.
"Là... quản lý ở trung tâm anh ấy tên Phúc."
Lan nói.
"Em đã ngủ với anh ta rồi à?"
"Dạ."
Lan đáp, không dám nói dối.
Minh đứng dậy, cậu bước ra cửa, tay cậu nắm chặt lấy tay nắm cửa. Cậu muốn la hét, muốn đập phá, muốn hỏi Lan tại sao, nhưng cậu không thể. Cậu chỉ đứng đó, lưng quay về phía Lan.
"Anh Minh, em xin lỗi. Em biết em sai, nhưng em không thể tiếp tục được nữa. Em mệt mỏi lắm rồi."
Lan nói, cô khóc nức nở.
"Em mệt mỏi vì điều gì? Vì anh nghèo? Vì anh không đủ tiền nuôi em?"
Minh hỏi, giọng cậu đầy cay đắng.
"Không phải, tại em... em thấy mình không xứng với anh."
Lan nói dối. Cô không thể nói ra sự thật rằng cô đã lén lút với Tuấn và Đức suốt bao tháng ngày, rằng cô đã bị hành hạ và thích bị hành hạ, rằng cô đã biến mình thành một con đĩ thực sự.
"Em có yêu anh không?"
Minh hỏi.
"Có, em vẫn yêu anh. Nhưng không đủ để em ở lại."
Lan đáp.
Minh mở cửa, bước ra ngoài. Mưa vẫn rơi, ướt đẫm áo cậu. Cậu đi lang thang trên những con đường quen thuộc, nơi cậu và Lan từng đi qua. Cậu khóc, khóc như một đứa trẻ. Tình yêu đầu đời, tình yêu chân thành nhất, đã tan vỡ.
Lan ở lại phòng, cô dọn dẹp bát đũa, cất đồ đạc. Cô viết một mảnh giấy để lại trên bàn: *"Anh Minh, em xin lỗi. Cảm ơn anh vì tất cả. Em sẽ không bao giờ quên những ngày tháng bên anh. Hãy sống tốt, anh nhé."
Rồi cô xách vali, bước ra khỏi phòng trọ, bỏ lại sau lưng những kỷ niệm, bỏ lại sau lưng tình yêu đầu đời, bỏ lại sau lưng cái phòng nhỏ nơi cô đã trải qua biết bao đêm dài đầy kích thích.
Phúc đến đón cô bằng chiếc xe hơi màu đen bóng loáng. Anh ta mở cửa, đỡ Lan lên. Lan ngồi trên ghế da mềm mại, nhìn qua khung cửa kính, thấy dòng người, thấy những con đường, thấy thành phố Sài Gòn hoa lệ. Cô thấy lòng mình trống trải.
"Em có buồn không?"
Phúc hỏi.
"Có."
Lan đáp thật.
"Rồi em sẽ quen."
Phúc nói.
Lan không trả lời. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn những hàng cây lùi dần phía sau, nhìn những ánh đèn vàng vọt của thành phố về đêm. Cô nghĩ về Minh, nghĩ về những ngày tháng bên nhau, nghĩ về tình yêu thuần khiết đầu đời. Cô biết mình đã mất đi một điều quý giá, và cô sẽ không bao giờ tìm lại được.
Nhưng cô cũng biết, cô đã chọn con đường của mình, và cô sẽ không quay đầu.
Tối đó, trong căn hộ cao cấp của Phúc, Lan nằm trên chiếc giường rộng lớn, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể Phúc. Phúc ôm cô, hôn lên trán cô.
"Anh sẽ làm em hạnh phúc."
Phúc nói.
"Em tin anh."
Lan đáp, nhưng trong lòng cô, một nỗi buồn vô hạn đang dâng lên.
Và rồi, Phúc đút cặc vào lồn Lan. Những cú đút cặc vẫn mạnh mẽ, vẫn điêu luyện, vẫn làm Lan lên đỉnh. Nhưng tối nay, Lan không thể lên đỉnh. Cô nhắm mắt, cố gắng tận hưởng, nhưng hình ảnh Minh cứ hiện về. Minh đang ở đâu? Có đang khóc không? Có ướt mưa không?
Lan cố gắng đẩy những hình ảnh đó ra khỏi tâm trí. Cô tập trung vào cặc Phúc, vào những cú đút cặc mạnh mẽ, vào cảm giác căng đầy trong lồn. Cô lên đỉnh, nhưng đó là một đỉnh cao trống rỗng, không còn cảm xúc.
"Em sao vậy?"
Phúc hỏi, nhận ra sự khác thường của Lan.
"Em mệt."
Lan nói dối.
"Ngủ đi em."
Phúc nói, rồi anh ta ôm Lan, tắt đèn.
Lan nằm trong bóng tối, mắt mở to nhìn lên trần nhà. Cô nghe thấy tiếng Phúc thở đều đều, cô biết anh ta đã ngủ. Cô lấy điện thoại ra, mở tin nhắn, nhìn vào tên Minh. Tay cô run run, cô muốn nhắn tin cho cậu, nhưng rồi cô không nhắn.
"Mình đã chọn rồi, không thể quay lại."
Lan nghĩ.
Cô tắt điện thoại, quay sang, cố gắng chìm vào giấc ngủ.
Nhưng giấc ngủ không đến. Lan nằm trằn trọc, nhớ về những đêm ở phòng trọ, nhớ về Minh, nhớ về Tuấn và Đức, nhớ về những cuộc làm tình điên cuồng, nhớ về những lần bị hành hạ đến rã rời. Cô nhớ cái cảm giác lén lút, cái cảm giác nguy hiểm, cái cảm giác được hai con cặc to lớn cùng lúc đút vào lồn và miệng.
"Mình có thể tìm lại những cảm giác đó với Phúc không?"
Lan tự hỏi.
Cô không biết. Cô chỉ biết, mình đã mất đi tất cả để đổi lấy một cuộc sống sung túc, và cô hy vọng đó là quyết định đúng đắn.
Sáng hôm sau, Lan thức dậy, thấy Phúc đã đi làm từ sớm. Trên bàn ăn, có một bữa sáng thịnh soạn: bánh mì, trứng ốp la, sữa tươi, và một bông hồng đỏ trong chiếc lọ nhỏ. Lan cầm bông hồng, ngửi, mùi thơm nhẹ nhàng.
"Anh ấy tốt với mình thật."
Lan nghĩ.
Cô ăn sáng, rồi đi tắm, thay đồ, chuẩn bị đến trung tâm. Trên đường đi, cô nhận được tin nhắn của Minh:
"Anh không trách em. Chúc em hạnh phúc."
Lan đọc tin nhắn, nước mắt cô lại chảy. Cô muốn trả lời, muốn nói với Minh rằng cô yêu anh, muốn nói xin lỗi, nhưng cô không thể. Cô chỉ có thể im lặng.
"Mình là đồ tồi."
Lan nghĩ.
Và cô tiếp tục bước đi trên con đường mình đã chọn.
Hết phần 24
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Danh sách phần:
- Phần 1: Những ngày đầu xa xứ
- Phần 2: Những rung động đầu đời
- Phần 3: Yêu thương chớm nở
- Phần 4: Những cám dỗ đầu đời
- Phần 5: Khi yêu thương hòa quyện cùng xác thịt
- Phần 6: Lần đầu đi nhà nghỉ
- Phần 7: Sau lần đầu
- Phần 8: Những cung bậc mới
- Phần 9: Ở chung
- Phần 10: Lén lút với bạn cùng phòng trọ của bồ
- Phần 11: Ghé thăm phòng ký túc xá cũ
- Phần 12: Cám dỗ mới
- Phần 13: Lại tiếp tục some với bạn của bồ
- Phần 14: Nghiện some rồi
- Phần 15: Lén lút ngoài nhà tắm khi bồ đang tắm
- Phần 16: Bú lồn bên cạnh người yêu đang ngủ
- Phần 17: Bú cặc bồ trong khi lồn được bạn bồ bú
- Phần 18: Lại chổng mông bú cặc bồ khi bạn bồ bú lồn từ dưới sàn
- Phần 19: Hành hạ lần đầu
- Phần 20: Hành hạ lần hai
- Phần 21: Hành hạ lần ba
- Phần 22: Hành hạ lần bốn
- Phần 23: Khi trái tim chọn lối đi riêng
- Phần 24: Hành trình không điểm dừng
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!