Trang web truyện

Lồng đèn không tắt

Tác giả: Thiên Bảo | Ngày: 13/04/2026 06:30 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: truỵện sex sinh viên, ngoại tình, loạn luân, đồng nghiệp, bạn thân, ba của người yêu, truyện sex hành hạ, truyện sex lãng mạn, rạp chiếu phim, làm tình tập thể, bạn học chung lớp, làm tình trong văn phòng, bạn gái của bạn, Truyện Nhiều phần

Truyện đã hoàn thành (24 phần)

← Phần trước Phần cuối

Phần 24: Hành trình không điểm dừng


Hai tháng sau ngày Lan dọn về sống với Phúc, cuộc sống của cô như bước sang một trang mới hoàn toàn khác. Căn hộ của Phúc ở tầng hai mươi lăm của một tòa nhà cao cấp ven sông Sài Gòn, cửa kính lớn nhìn ra toàn cảnh thành phố, đặc biệt là về đêm khi những ánh đèn từ những tòa nhà cao tầng lấp lánh như sao sa. Lan chưa bao giờ nghĩ mình có thể sống trong một nơi xa hoa như vậy.

Phúc đối xử với Lan rất tốt. Anh mua cho cô những bộ váy đắt tiền, những đôi giày cao gót hàng hiệu, một chiếc túi xách mà Lan chỉ dám mơ trước đây. Anh đưa cô đi ăn ở những nhà hàng sang trọng, đi du lịch Đà Lạt, Vũng Tàu, Phú Quốc. Anh giới thiệu cô với bạn bè, đồng nghiệp như một phần quan trọng trong cuộc đời anh. Và trên giường, Phúc vẫn là một cao thủ thực thụ.

"Em có hạnh phúc không?"

Phúc thường hỏi Lan sau mỗi lần làm tình.

"Có."

Lan đáp, và cô đang cố gắng thuyết phục bản thân rằng đó là sự thật.

Nhưng trong thâm tâm, Lan thấy trống trải. Cô nhớ những ngày tháng ở phòng trọ, nhớ Minh, nhớ Tuấn và Đức, nhớ Huyền. Cô nhớ những buổi tối cả bốn người quây quần bên mâm cơm, nhớ những lần cười đùa, nhớ cả những lần lén lút, những lần bị hành hạ đến rã rời. Cô nhớ cái cảm giác căng đầy khi cặc Tuấn hay cặc Đức đút vào lồn cô, nhớ cái cảm giác hai con cặc cùng lúc trong miệng và lồn.

Cô thử nói với Phúc về những sở thích ấy, nhưng Phúc từ chối:

"Anh không thích mấy trò đó. Anh chỉ muốn làm tình bình thường, với người mình yêu."

Lan không dám ép. Cô biết Phúc khác với Tuấn và Đức. Phúc là người đàn ông lịch lãm, đứng đắn, không thích những trò bạo dâm. Lan tôn trọng điều đó, nhưng cô cũng thấy mình không được thỏa mãn.

Một buổi tối, khi Phúc đi công tác Đà Nẵng, Lan ở nhà một mình. Cô đang nấu ăn thì chuông cửa reo. Lan ra mở, thấy một người đàn ông trạc năm mươi lăm tuổi, dáng người cao ráo, khuôn mặt phúc hậu, ánh mắt sắc sảo. Ông mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen, trông rất phong độ.

"Cháu là Lan phải không? Ta là ba của Phúc, tên Hòa. Nghe thằng Phúc kể nhiều về cháu."

Ông Hòa nói, giọng ông ấm áp.

Lan cuống quýt mời ông vào nhà, pha trà, bưng nước. Lòng cô có chút lo lắng, nhưng cũng tò mò. Bà của Phúc đã mất từ lâu, ông Hòa sống một mình ở dưới quê, thỉnh thoảng lên thăm con.

"Cháu xinh quá, thằng Phúc có mắt."

Ông Hòa khen, mắt ông nhìn Lan từ đầu đến chân, không giấu được sự thích thú.

Lan mặc chiếc váy ngủ mỏng tang màu hồng, không mặc áo lót, bên dưới chỉ có xì-líp ren trắng. Cô không ngờ có khách, nên hơi ngượng, nhưng cũng không muốn thay đồ vì sợ mất lòng ông.

"Ba ăn cơm chưa? Để cháu nấu thêm vài món."

Lan nói.

"Chưa, ba ăn với cháu nhé."

Ông Hòa đáp.

Lan vào bếp nấu thêm món canh chua và thịt kho. Ông Hòa ngồi ở phòng khách, mắt dán vào tivi, nhưng thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lan qua ô cửa kính bếp. Lan cảm nhận được ánh mắt ấy, cô thấy mình nóng ran.

Họ ăn cơm tối, uống vài ly rượu vang. Ông Hòa kể về thời trẻ của ông, về những chuyến đi xa, về những cuộc tình. Ông kể về vợ mình - một người phụ nữ xinh đẹp, nết na, nhưng mất sớm vì bạo bệnh. Ông kể về Phúc - đứa con trai duy nhất, niềm tự hào của ông.

"Ba thấy cháu hiền lành, dễ thương. Thằng Phúc có phúc."

Ông Hòa nói, mắt ông nhìn Lan với ánh mắt đầy trìu mến.

Lan cúi đầu, lòng cô dâng lên một cảm giác lạ. Ông Hòa đẹp trai, phong độ, giọng nói trầm ấm, và có một sự từng trải, từng trải trong tình yêu, trong cuộc sống. Lan chợt nghĩ, nếu ông Hòa trẻ hơn, chắc cô cũng sẽ bị cuốn hút.

Rượu đã ngà ngà say. Lan đứng dậy dọn bát đũa, ông Hòa cũng đứng dậy, vô tình chạm vào tay Lan. Da ông ấm áp, hơi thở có mùi rượu và thuốc lá. Lan rùng mình.

"Để ba dọn cho."

Ông Hòa nói.

"Dạ thôi, để cháu."

Lan đáp, cô bê chồng bát vào bếp.

Khi Lan đang rửa chén, ông Hòa bất ngờ đứng sau lưng cô, rất gần. Hơi thở ông phả vào gáy cô, nóng hổi.

"Cháu thơm quá."

Ông Hòa thì thầm.

Lan đứng im, tay cô run run. Cô biết mình nên đẩy ông ra, nên nói không, nên chạy đi. Nhưng cô không thể. Cô đã quen với những cuộc vui lén lút, quen với cảm giác nguy hiểm, quen với việc để đàn ông chạm vào cơ thể mình.

"Ba... ba đừng..."

Lan nói, giọng cô yếu ớt.

"Ba xin lỗi, tại cháu đẹp quá, ba không kìm được."

Ông Hòa nói, rồi ông vòng tay ôm eo Lan.

Lan quay lại, mặt đối mặt với ông Hòa. Mắt ông đỏ hoe, môi ông run run. Ông cúi xuống hôn Lan. Lan nhắm mắt, để mặc ông hôn. Nụ hôn ướt át, nóng hổi, lưỡi ông luồn vào miệng cô, tìm lưỡi cô. Lan đáp trả, cô đưa tay lên ôm cổ ông.

"Cháu... cháu cho phép ba?"

Ông Hòa hỏi, thở hổn hển.

Lan không nói gì, cô kéo tay ông đặt lên ngực mình. Ông Hòa xoa bóp bầu vú Lan qua lớp vải mỏng, rồi luồn tay vào trong, chạm trực tiếp lên da thịt.

"Vú cháu đẹp quá."

Ông Hòa nói.

Lan dẫn ông Hòa vào phòng ngủ. Cô cởi áo, cởi quần, để cơ thể trần truồng trước mặt ông. Ông Hòa nhìn cô, mắt ông sáng quắc. Ông cũng cởi quần áo, để lộ cơ thể rắn chắc, không hề kém cạnh người trẻ. Và con cặc của ông - to, dài, hơi cong, gân guốc, giống hệt con cặc của Phúc, thậm chí còn to hơn một chút. Lan nuốt nước bọt.

"Con cặc ba đẹp quá."

Lan nói.

"Cháu thích không?"

"Dạ..."

Lan đáp.

Lan quỳ xuống, đưa miệng ngậm lấy cặc ông Hòa. Cô bú một cách say sưa, lưỡi cô liếm khắp thân cặc, liếm đầu cặc, liếm hai hòn dái. Ông Hòa rên lên, ông nắm tóc Lan, kéo cô bú sâu hơn.

"Cháu... cháu bú giỏi quá..."

Ông Hòa nói.

Lan bú một lúc, rồi nằm ngửa ra giường, hai chân dang rộng. Ông Hòa nằm lên người cô, đặt cặc lên hột le Lan, chà nhẹ.

"Ba đút vào nhé."

"Dạ."

Lan đáp.

Ông Hòa từ từ đưa cặc vào lồn Lan. Cặc to quá, Lan thấy căng tức, nhưng rất nhanh sau đó, cô thấy sướng. Cặc ông Hòa vào sâu, chạm đến những điểm nhạy cảm nhất.

"Ba... cặc ba to quá... lồn cháu căng hết..."

Lan rên.

Ông Hòa bắt đầu nhấp nhô, chậm rãi, rồi nhanh dần. Mỗi nhịp ra vào, Lan lại rên lên. Cô chưa bao giờ cảm thấy như vậy với Phúc, dù cặc Phúc cũng to, nhưng có một cái gì đó khác, một cái gì đó mãnh liệt hơn, dữ dội hơn.

"Ba... ba ơi... cháu sướng... sướng quá..."

Lan la lên.

Ông Hòa đút cặc thêm vài chục cái nữa, rồi đột ngột rút ra, xuất tinh lên bụng Lan. Tinh dịch nóng hổi bắn lên da thịt, từng giọt, từng giọt. Lan cũng lên đỉnh, người cô co giật.

"Cháu sướng chưa?"

Ông Hòa hỏi.

"Dạ... sướng..."

Lan đáp.

Họ nằm ôm nhau, thở hổn hển. Ông Hòa vuốt ve tóc Lan, hôn lên trán cô.

"Ba không ngờ mình lại có ngày hôm nay."

Ông Hòa nói.

"Cháu cũng vậy."

Lan đáp.

"Cháu có muốn làm lại không?"

"Dạ..."

Lan nói.

Họ làm tình thêm hai lần nữa, cho đến khi cả hai đều kiệt sức. Ông Hòa nằm bên cạnh Lan, tay ông đặt lên bầu vú cô.

"Ba phải về quê sớm mai, nhưng ba sẽ nhớ cháu."

Ông Hòa nói.

"Cháu cũng sẽ nhớ ba."

Lan đáp.

Sáng hôm sau, ông Hòa về quê, không đợi Phúc về. Lan tiễn ông ra cửa, ông hôn lên má cô, lén nhét vào tay cô một chiếc phong bì dày.

"Của ba cho cháu, mua sắm gì đó."

Ông Hòa nói rồi đi.

Lan mở phong bì, thấy năm nghìn đô la. Cô đứng hình, lòng cô dâng lên một cảm giác phức tạp. Cô vừa làm tình với ba của người yêu mình, và được trả tiền như một cô gái điếm.

"Mình là con đĩ thực sự."

Lan nghĩ.

Nhưng cô không thể phủ nhận rằng cô thích nó. Cô thích cái cảm giác được đàn ông ham muốn, thích cái cảm giác được trả tiền, thích cái cảm giác mình có giá trị.

Từ hôm đó, Lan và ông Hòa thường xuyên liên lạc với nhau. Mỗi khi Phúc đi công tác, ông Hòa lại lên thành phố, ở lại căn hộ với Lan. Họ làm tình thỏa thích, thử đủ tư thế, đủ kiểu. Ông Hòa cũng dạy Lan nhiều trò mới, những trò mà Tuấn và Đức chưa từng làm.

Một lần, ông Hòa rủ thêm một người bạn thân, ông Thành - một doanh nhân giàu có, trạc tuổi ông, cũng phong độ không kém. Cả ba người làm tình với Lan. Hai ông già, một cô gái trẻ. Lan nằm giữa, hai tay cô nắm lấy hai con cặc to lớn, cô bú lần lượt, rồi để họ đút cặc vào lồn cô.

"Cháu dâm quá."

Ông Thành nói.

"Cháu là con đĩ của hai bác."

Lan cười.

Họ làm tình suốt đêm. Lan lên đỉnh bảy lần. Cô kiệt sức, nhưng cô thấy mình sống động hơn bao giờ hết.

Lan cũng giới thiệu Huyền với ông Hòa và ông Thành. Bốn người cùng vui vẻ. Huyền cũng thích thú với hai ông già, cô ấy bảo:

"Tụi mình sướng quá, có tiền, có cặc to."

Lan cười, cô thấy mình không cô đơn nữa.

Một lần, trong lúc làm tình với ông Hòa, Lan bỗng nhiên thấy nhớ Minh. Cô nhớ những ngày đầu mới yêu, những buổi chiều trong thư viện, những lần hôn nhau dưới gốc cây bàng già. Cô tự hỏi, không biết Minh bây giờ ra sao.

Lan lấy điện thoại, tìm tên Minh, nhắn một tin:

"Anh khỏe không?"

Minh trả lời ngay:

"Anh khỏe. Em sao rồi?"

"Em cũng khỏe."

Lan nhắn.

Họ trò chuyện một lúc. Minh kể rằng cậu đã ra ở riêng, Tuấn và Đức cũng mỗi đứa một nơi. Cậu đang làm thêm ở một công ty, và cũng sắp có người yêu mới. Lan nghe mà lòng se lại.

"Chúc anh hạnh phúc."

Lan nhắn.

"Em cũng vậy."

Minh đáp.

Lan tắt điện thoại, cô quay sang, ông Hòa đang đợi cô.

"Ai nhắn cho cháu vậy?"

"Bạn cũ."

Lan đáp.

"Thôi, quên đi, giờ cháu có ba rồi."

Ông Hòa nói, rồi ông đút cặc vào lồn Lan.

Lan nhắm mắt, để mặc ông Hòa làm tình với mình. Cô cố gắng tận hưởng, cố gắng quên đi hình ảnh Minh.

Nhưng không thể.

Lan biết, cô sẽ không bao giờ quên được Minh. Minh là mối tình đầu, là kỷ niệm đẹp nhất của cuộc đời cô. Dù cô có ngủ với bao nhiêu người đàn ông, dù cô có làm tình với Phúc, với ông Hòa, với ông Thành, với Tuấn, với Đức, thì Minh vẫn mãi là một phần không thể thay thế.

"Mình ích kỷ quá."

Lan nghĩ.

Cô biết mình đã sai, biết mình đã phản bội Minh, biết mình đã sống một cuộc đời dâm đãng, trụy lạc. Nhưng cô không thể quay lại. Cô đã chọn con đường này, và cô sẽ đi đến cùng.

Một tuần sau, Phúc về nhà, thấy Lan có vẻ khác.

"Em sao vậy? Nhớ anh à?"

Phúc hỏi.

"Dạ."

Lan đáp, cô ôm Phúc, dụi mặt vào ngực anh.

Phúc ôm Lan, hôn lên tóc cô.

"Anh yêu em."

"Em cũng yêu anh."

Lan nói, nhưng trong lòng cô, những dòng chữ ấy trống rỗng.

Tối đó, Phúc đút cặc vào lồn Lan, Lan cố gắng tận hưởng, nhưng cô không thể lên đỉnh. Cô nhắm mắt, tưởng tượng ra ông Hòa, tưởng tượng ra ông Thành, tưởng tượng ra những con cặc to lớn, những bàn tay già nua nhưng đầy kinh nghiệm. Cô lên đỉnh, nhưng đó là đỉnh cao của sự giả dối.

"Em ổn chứ?"

Phúc hỏi.

"Dạ."

Lan đáp, cô quay sang, giả vờ ngủ.

Lan biết mình không thể sống mãi như thế này. Cô yêu Phúc, nhưng cô cũng yêu những cuộc vui bên ngoài. Cô muốn có Phúc, muốn có căn hộ cao cấp, muốn có cuộc sống sung túc, nhưng cô cũng muốn có ông Hòa, muốn có những cuộc làm tình điên cuồng, muốn có những con cặc to lớn, muốn có những trò hành hạ.

"Mình không thể có tất cả."

Lan nghĩ.

Và rồi, một hôm, Lan gặp lại Tuấn trên đường phố. Tuấn trông khác hơn, chững chạc hơn, nhưng nụ cười vẫn tươi.

"Em Lan, lâu quá không gặp."

Tuấn nói.

"Dạ, anh Tuấn, anh khỏe không?"

"Anh khỏe. Em sao rồi? Sống với người yêu mới sướng không?"

Tuấn hỏi.

Lan cười buồn:

"Cũng tạm."

"Tối nay tụi anh Đức có nhậu, em qua nhé?"

Tuấn rủ.

Lan ngập ngừng, rồi gật đầu:

"Dạ."

Tối đó, Lan đến phòng trọ của Tuấn và Đức. Họ vẫn ở đó, căn phòng nhỏ vẫn vậy, chỉ khác là không có Minh. Ba người ngồi nhậu, uống bia, nói chuyện. Rượu vào, Lan thấy lòng mình cồn cào.

"Em nhớ hai anh."

Lan nói.

"Tụi anh cũng nhớ em."

Đức nói.

Lan đứng dậy, cởi áo, cởi quần, để cơ thể trần truồng trước mặt Tuấn và Đức. Họ nhìn cô, con cặc nào cũng cương cứng.

"Em vẫn đẹp."

Tuấn nói.

Lan quỳ xuống, mở quần cả hai, lấy hai con cặc ra. Cô bú lần lượt, mỗi tay một cái. Cảm giác cũ ùa về, cô thấy mình như trở về những ngày xưa cũ.

Họ làm tình suốt đêm. Lan lên đỉnh năm lần. Cô kiệt sức, nhưng cô thấy mình thỏa mãn.

"Em có muốn quay lại không?"

Tuấn hỏi.

"Em không thể, em có Phúc rồi."

Lan đáp.

"Thế thì thỉnh thoảng mình gặp nhau."

Đức nói.

Lan gật đầu:

"Ừ, thỉnh thoảng."

Lan về nhà lúc trời rạng sáng. Phúc đã ngủ, không hề hay biết. Lan lên giường, nằm cạnh Phúc, nhìn anh ngủ. Cô thấy thương Phúc, thương anh vì đã yêu một người con gái như cô.

"Anh ơi, em xin lỗi."

Lan thì thầm.

Rồi cô quay sang, ngủ thiếp đi.

Cuộc sống của Lan từ đó trôi qua với hai mặt: một mặt là bạn gái ngoan ngoãn của Phúc, một mặt là con đĩ dâm đãng của ông Hòa, ông Thành, Tuấn, Đức, và thỉnh thoảng là những người đàn ông khác. Cô không thể dừng lại, cô đã quá say mê, quá đắm chìm.

Một lần, ông Hòa rủ Lan đi du lịch Thái Lan. Lan đồng ý, bảo với Phúc là đi công tác. Ở Thái Lan, ông Hòa dẫn Lan đến một khu resort tư nhân, nơi có hồ bơi riêng, có những cô gái massage, và cả một bể sục ngoài trời.

"Ba muốn cháu thử cảm giác mới."

Ông Hòa nói.

"Cảm giác gì?"

"Cảm giác làm tình dưới nước."

Ông Hòa cười.

Họ xuống bể sục, nước ấm, sủi bọt. Ông Hòa đút cặc vào lồn Lan. Nước làm mọi thứ trơn hơn, dễ dàng hơn. Lan rên lên, cô ôm cổ ông Hòa.

"Ba... sướng quá..."

"Cháu có muốn thêm người không?"

Ông Hòa hỏi.

"Dạ..."

Lan đáp.

Ông Hòa gọi hai cô gái massage đến, cả hai đều trẻ, xinh đẹp. Họ cởi quần áo, xuống bể sục. Một cô gái bú vú Lan, một cô gái bú cặc ông Hòa. Lan chưa bao giờ trải qua cảm giác này: vừa có cặc trong lồn, vừa có lưỡi trên vú, vừa nhìn thấy hai cô gái đang bú cặc người tình của mình.

Cô lên đỉnh, người cô co giật, nước bắn tung tóe.

"Cháu sướng chưa?"

Ông Hòa hỏi.

"Dạ..."

Lan đáp.

Từ Thái Lan về, Lan thay đổi. Cô không còn hài lòng với những cuộc làm tình đơn giản nữa. Cô cần nhiều hơn, cần những trò mới, cần nhiều người hơn, cần những cảm giác mạnh hơn.

Cô bắt đầu tìm kiếm những cuộc vui trên mạng, kết bạn với những người đàn ông lạ, hẹn họ ở khách sạn, làm tình với họ, rồi về nhà với Phúc như không có chuyện gì.

Phúc bắt đầu nghi ngờ. Anh thấy Lan thường xuyên đi vắng, thấy cô có những cuộc điện thoại kín đáo, thấy cô không còn hào hứng với anh như trước.

"Em có người khác à?"

Phúc hỏi một hôm.

"Không."

Lan nói dối.

"Anh thấy em khác lắm."

Phúc nói.

"Tại em mệt."

Lan đáp.

Phúc không hỏi thêm, nhưng anh biết có điều gì đó không ổn.

Một hôm, Phúc về sớm, thấy Lan đang nằm trên giường, ông Hòa đang bú lồn cô. Phúc đứng hình, như chết lặng.

"Ba? Lan? Các người đang làm gì vậy?"

Phúc hỏi, giọng anh lạnh như băng.

Lan giật mình, ngồi bật dậy. Ông Hòa cũng giật mình, đứng dậy.

"Thằng Phúc, ba xin lỗi."

Ông Hòa nói.

"Các người... các người đã làm thế này bao lâu rồi?"

Phúc hỏi.

"Lâu rồi."

Lan nói, cô không còn muốn nói dối nữa.

Phúc quay đi, ra khỏi phòng, đóng sầm cửa lại.

Lan khóc, cô biết mình vừa mất đi người đàn ông yêu cô thật lòng, vừa mất đi cuộc sống sung túc, vừa mất đi tất cả.

"Cháu có hối hận không?"

Ông Hòa hỏi.

"Không."

Lan đáp.

Lan dọn ra khỏi căn hộ của Phúc, quay về sống với Tuấn và Đức. Họ vui mừng đón cô, và những cuộc vui lại tiếp diễn. Huyền cũng thường xuyên đến chơi. Cả bốn người lại sống những ngày tháng điên cuồng, không lo nghĩ về tương lai.

Một hôm, Lan nhận được tin nhắn của Minh:

"Anh sắp cưới vợ rồi. Em nhé."

Lan đọc tin nhắn, nước mắt cô chảy dài. Cô nhớ Minh, nhớ những ngày xưa cũ, nhớ tình yêu đầu đời. Cô muốn chúc mừng anh, nhưng không biết nói gì.

"Chúc mừng anh. Em cũng ổn."

Lan nhắn lại.

"Cảm ơn em."

Minh đáp.

Lan tắt điện thoại, cô quay sang, Tuấn và Đức đang đợi cô.

"Ai nhắn thế?"

Tuấn hỏi.

"Không ai."

Lan đáp.

Cô cởi áo, cởi quần, để cơ thể trần truồng trước mặt hai người đàn ông. Họ nhìn cô, con cặc nào cũng cương cứng.

"Làm tình thôi."

Lan nói.

Tuấn và Đức tiến lại gần, họ đút cặc vào lồn và miệng Lan. Lan nhắm mắt, cố gắng tận hưởng, nhưng trong lòng cô, một khoảng trống vô tận đang dâng lên.

Cô biết, mình đã mất đi tất cả: tình yêu, danh dự, và cả chính mình. Nhưng cô không thể quay lại. Cô đã chọn con đường này, và cô sẽ đi đến cùng, cho đến khi không còn sức lực, cho đến khi không còn ai muốn cô nữa.

Lan mở mắt, nhìn lên trần nhà, thấy những vệt nước mờ trên bức tường ẩm mốc. Căn phòng trọ nhỏ bé, chật chội, nhưng đó là nơi cô thuộc về. Nơi cô có thể là chính mình, dù chính mình có là một con đĩ.

"Mình là Lan, mình dâm, mình thích làm tình, mình thích bị hành hạ, mình thích được nhiều người đàn ông. Và mình không hối hận."

Lan nghĩ.

Cô quay sang, hôn Tuấn, rồi hôn Đức. Cô cười, một nụ cười mãn nguyện.

"Làm tiếp đi."

Lan nói.

Và những cuộc vui lại tiếp diễn, không hồi kết.

Hết

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

← Phần trước Phần cuối

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách