Lồng đèn không tắt
Danh sách phần:
- Phần 1: Những ngày đầu xa xứ
- Phần 2: Những rung động đầu đời
- Phần 3: Yêu thương chớm nở
- Phần 4: Những cám dỗ đầu đời
- Phần 5: Khi yêu thương hòa quyện cùng xác thịt
- Phần 6: Lần đầu đi nhà nghỉ
- Phần 7: Sau lần đầu
- Phần 8: Những cung bậc mới
- Phần 9: Ở chung
- Phần 10: Lén lút với bạn cùng phòng trọ của bồ
- Phần 11: Ghé thăm phòng ký túc xá cũ
- Phần 12: Cám dỗ mới
- Phần 13: Lại tiếp tục some với bạn của bồ
- Phần 14: Nghiện some rồi
- Phần 15: Lén lút ngoài nhà tắm khi bồ đang tắm
- Phần 16: Bú lồn bên cạnh người yêu đang ngủ
- Phần 17: Bú cặc bồ trong khi lồn được bạn bồ bú
- Phần 18: Lại chổng mông bú cặc bồ khi bạn bồ bú lồn từ dưới sàn
- Phần 19: Hành hạ lần đầu
- Phần 20: Hành hạ lần hai
- Phần 21: Hành hạ lần ba
- Phần 22: Hành hạ lần bốn
- Phần 23: Khi trái tim chọn lối đi riêng
- Phần 24: Hành trình không điểm dừng
Phần 12: Cám dỗ mới
Mấy tháng trời dạy kèm cho thằng bé Bảo, Lan đã quen với căn nhà trên đường Nguyễn Thị Minh Khai, quen với tiếng cười nói của cậu học trò nghịch ngợm, nhưng cũng quen luôn với những ánh mắt của anh Hải - ba của thằng bé. Những ánh mắt dài, những cái chạm tay "vô tình" mỗi khi anh ta đưa tiền học, những lần "tình cờ" đi ngang qua lúc Lan đang cúi xuống chỉ bài cho con. Lan cảm thấy mình như con mồi đang bị rình rập, và cô biết, nếu còn ở lại, một ngày nào đó cô sẽ không thể cưỡng lại.
"Mình phải nghỉ thôi. Mình có Minh rồi, mình không thể để mình rơi vào tình huống nguy hiểm."
Lan tự nhủ.
Cô xin nghỉ, viện cớ bận học và muốn tập trung cho việc làm thêm ở chỗ khác. Anh Hải tiễn cô ra cổng, mắt buồn buồn:
"Anh tiếc lắm, em là cô giáo giỏi nhất mà Bảo từng học."
"Cảm ơn anh, nhưng em không thể tiếp tục được."
Lan đáp, không dám nhìn thẳng vào mắt anh ta.
Anh Hải đưa cho Lan một phong bì:
"Tiền tháng này, anh cho thêm chút quà. Em cầm lấy."
Lan biết trong đó không chỉ có tiền học, nhưng cô vẫn nhận, cám ơn rồi vội vã ra về. Trên đường, cô mở phong bì, thấy ba triệu bạc và một mảnh giấy nhỏ:
"Anh sẽ chờ em. Bất cứ lúc nào em cần, anh luôn ở đây."
Lan đọc rồi xé mảnh giấy, bỏ vào thùng rác. Nhưng trong lòng, cô biết mình vừa nhận một món nợ tình cảm.
Lan bắt đầu đi xin việc ở các trung tâm. Cô nộp hồ sơ vào ba nơi, và được nhận vào một trung tâm Anh ngữ ở quận 1, dạy kèm cho các học viên người lớn. Công việc nhẹ nhàng hơn, lương cao hơn, nhưng quan trọng nhất là cô sẽ không phải đối mặt với những ông bố như anh Hải.
Trung tâm nằm trên đường Lê Thánh Tôn, trong một tòa nhà cao tầng. Phòng học rộng rãi, thoáng mát, có máy lạnh, có bảng trắng, có máy chiếu. Lan được phân công dạy ba lớp: một lớp giao tiếp cơ bản, một lớp luyện thi chứng chỉ, và một lớp dành cho doanh nhân.
Người quản lý trung tâm là một người đàn ông trạc ba mươi tuổi, tên là Phúc. Anh ta đẹp trai, lịch lãm, ăn mặc bảnh bao với những bộ suit tối màu. Phúc có bằng thạc sĩ ở nước ngoài, về nước mở trung tâm, và đang trên đà phát triển. Anh ta nói chuyện nhẹ nhàng, từ tốn, nhưng rất sắc sảo trong công việc.
"Chào mừng em đến với trung tâm. Anh tin em sẽ làm tốt."
Phúc nói với Lan trong ngày đầu tiên, mắt anh ta nhìn cô với một sự quan tâm đặc biệt.
"Dạ, em cảm ơn anh."
Lan cúi đầu, lòng cô hơi bối rối trước ánh nhìn ấy.
Những ngày đầu làm việc, Lan cố gắng tập trung chuyên môn. Cô soạn giáo án, lên lớp, chấm bài, trò chuyện với học viên. Nhưng Phúc luôn tìm cách ở bên cô. Anh ta thường xuyên ghé qua phòng làm việc của Lan, hỏi han, góp ý, thỉnh thoảng mời cô ly cà phê ở quầy bar trong trung tâm.
"Em dạy hay lắm, học viên khen em nhiều."
Phúc nói, mắt anh ta nhìn Lan đầy trìu mến.
"Tại anh tạo điều kiện cho em."
Lan đáp, cô cố gắng giữ khoảng cách.
"Tối nay anh mời em đi ăn tối nhé, mình bàn về kế hoạch tuyển sinh học kỳ tới."
Phúc nói.
"Dạ, em xin lỗi, tối nay em có việc gia đình."
Lan nói dối.
"Thế mai nhé?"
"Dạ, em cũng bận."
Phúc cười, không nài ép, nhưng ánh mắt anh ta vẫn dõi theo Lan mỗi khi cô đi qua.
Lan bắt đầu để ý thấy Phúc khác với những người đàn ông cô từng gặp. Anh ta không vồ vập, không táo bạo, mà tinh tế, kiên nhẫn. Anh ta không nói những lời đường mật sáo rỗng, mà thể hiện sự quan tâm qua những hành động nhỏ: chuẩn bị sẵn ly nước ấm cho Lan trước mỗi buổi lên lớp, gửi tin nhắn hỏi thăm khi cô ốm, tặng cô cuốn sách cô thích sau khi vô tình nghe cô nói chuyện với đồng nghiệp.
Lan biết Phúc đang cố gắng chinh phục cô, và cô thấy mình dần yếu lòng.
"Mình có Minh rồi. Mình yêu Minh. Mình không thể."
Lan tự nhủ, nhưng mỗi lần nghĩ đến Phúc, tim cô lại đập nhanh.
Một lần, sau giờ làm, Phúc rủ Lan đi uống cà phê. Lần này Lan không từ chối được, vì Phúc nói có việc quan trọng cần bàn. Họ đến một quán cà phê sang trọng ở tầng thượng của một tòa nhà, nhìn ra toàn cảnh thành phố.
Phúc gọi cho Lan ly cappuccino, còn anh ta uống espresso. Họ ngồi đối diện nhau, bàn về công việc, về những dự định phát triển trung tâm.
"Em có người yêu chưa Lan?"
Phúc bất ngờ hỏi.
Lan ngập ngừng:
"Dạ, em có người yêu rồi."
"Anh biết. Nhưng anh vẫn thích em."
Phúc nói thẳng, mắt anh ta nhìn Lan không chớp.
Lan cúi đầu, tay cô run run, suýt làm rớt ly cà phê.
"Anh Phúc, anh đừng nói vậy. Em có người yêu, bọn em yêu nhau lắm."
"Anh không muốn phá vỡ hạnh phúc của em, anh chỉ muốn em biết rằng anh luôn ở đây, nếu một ngày nào đó em cần."
Phúc nói, rồi anh ta đứng dậy, trả tiền, đưa Lan về.
Trên đường về, Lan ngồi trong xe hơi của Phúc, lòng cô rối bời. Cô chưa bao giờ ngồi xe hơi sang trọng như vậy, chưa bao giờ được ai đối xử tinh tế đến thế. Minh yêu cô, nhưng Minh chỉ có chiếc xe đạp cà tàng, chỉ có những buổi hẹn hò ở quán cóc vỉa hè, chỉ có những món quà giản dị. Phúc thì khác, anh ta có tiền, có địa vị, có sự lịch lãm.
"Mình không nên so sánh. Mình yêu Minh vì con người của Minh, không phải vì vật chất."
Lan tự nhủ, nhưng trong thâm tâm, cô thấy mình đang dần thay đổi.
Ở một diễn biến khác, Minh cũng có những thay đổi trong công việc. Cậu xin nghỉ ở quán cà phê "Le Soleil" vì không chịu nổi sự quấy rối của chị Thúy. Mỗi lần lên phòng riêng, cậu lại phải đối mặt với những bộ đồ hở hang, những cái đụng chạm cố ý. Có lần chị Thúy còn chặn cậu ở cửa, ôm cậu, đặt tay lên cặc cậu, thì thầm:
"Em đừng giả vờ, anh biết em muốn mà."
Minh phải đẩy chị ra, nói:
"Chị Thúy, em xin lỗi, em không thể."
Chị Thúy tức giận, đuổi cậu về sớm. Vài hôm sau, cậu xin nghỉ.
Minh xin vào làm ở một quán cà phê khác, tên "Sài Gòn Xưa", nằm trên đường Đề Thám. Quán nhỏ, không sang trọng như chỗ cũ, nhưng bầu không khí ấm cúng, đồng nghiệp thân thiện. Ở đây, Minh gặp Chiến - một cô gái đồng nghiệp trạc tuổi cậu.
Chiến là sinh viên năm hai trường Sân khấu Điện ảnh. Cô ấy xinh đẹp, cá tính, ăn mặc thời trang. Chiến có dáng người nhỏ nhắn nhưng đường cong rõ nét, khuôn mặt trái xoan, đôi mắt to tròn, đen láy. Cô ấy thích Minh ngay từ lần đầu gặp.
"Chào anh, em là Chiến, mới vào làm."
Chiến nói, cô ấy cười, để lộ hai má lúm đồng tiền.
"Chào em, anh Minh."
Minh đáp.
Chiến thường xuyên tìm cách nói chuyện với Minh. Lúc thì mượn cái này, lúc thì hỏi đường, lúc thì rủ đi ăn trưa. Minh từ chối khéo, nhưng Chiến không nản.
"Anh có bạn gái chưa?"
Chiến hỏi thẳng một hôm khi cả hai đang dọn dẹp quán.
"Có rồi."
Minh đáp.
"Ồ, tiếc quá. Nhưng mà có bạn gái rồi vẫn có thể làm bạn mà, đúng không?"
"Ừ, làm bạn thì được."
Minh nói.
Chiến cười, cô ấy nhìn Minh với ánh mắt đầy ẩn ý.
Một lần, khi quán vắng khách, Chiến rủ Minh lên tầng trên lấy đồ. Trên tầng, chỉ có hai người. Chiến mặc chiếc váy ngắn màu đỏ, cô ấy cúi xuống lấy thùng hàng, để lộ cặp mông tròn căng, và qua lớp xì-líp mỏng, Minh có thể nhìn thấy lờ mờ cái lồn của cô ấy.
Minh quay mặt đi, cố không nhìn.
"Anh Minh, anh có thể giúp em bê thùng này xuống được không?"
Chiến nói.
"Ừ, để anh."
Minh bước lại, cầm thùng hàng. Chiến đứng sát bên cạnh, vô tình chạm tay vào tay Minh. Da cô ấy mềm mại, ấm áp.
"Em có thể tự làm được mà."
Minh nói, lùi lại một bước.
"Em muốn ở gần anh thôi."
Chiến nói thẳng.
Minh không biết nên đáp lời thế nào, cậu quay đi, bê thùng hàng xuống dưới.
Những lần sau, Chiến càng táo bạo hơn. Cô ấy mặc những bộ đồ hở hang hơn, khoe đôi chân dài trắng nõn, khoe bờ ngực căng tròn. Có lần, cô ấy mặc chiếc quần short bó sát, và một chiếc áo hai dây mỏng tang, không mặc áo lót. Khi cô ấy cúi xuống, Minh có thể nhìn thấy rõ hai bầu vú trắng ngần, đầu vú hồng hồng.
"Anh Minh, anh thấy em mặc đẹp không?"
Chiến hỏi, cô ấy đứng trước mặt Minh, xoay người khoe.
"Đẹp, nhưng em nên mặc kín đáo hơn, ở quán còn khách."
Minh nói.
"Khách có anh không?"
Chiến cười.
Minh đỏ mặt, cậu bước ra quầy pha chế, tránh xa Chiến.
Nhưng Chiến không bỏ cuộc. Một hôm, cô ấy đến sớm hơn mọi khi, khi quán chưa mở cửa. Chỉ có Minh đang lau dọn bàn ghế. Chiến bước vào, đóng cửa lại.
"Sao em đến sớm thế?"
Minh hỏi.
"Em muốn gặp anh."
Chiến nói, cô ấy bước lại gần Minh, sát đến nỗi ngực cô ấy chạm vào tay Minh.
"Em đừng..."
Minh lùi lại.
"Anh sợ gì? Bạn gái anh có biết đâu."
Chiến nói, cô ấy đưa tay lên, cởi cúc áo của Minh.
Minh nắm lấy tay Chiến, ngăn lại:
"Em đừng làm vậy, anh có bạn gái rồi."
"Em biết, nhưng em vẫn thích anh. Em chỉ muốn anh một lần thôi."
Chiến nói, mắt cô ấy đầy khát khao.
Minh nhìn Chiến, thấy cô ấy đẹp, thấy cơ thể cô ấy nóng bỏng. Con cặc cậu bắt đầu cương cứng trong quần. Cậu muốn đẩy Chiến ra, nhưng tay cậu không nghe lời.
Chiến cảm nhận được sự do dự của Minh, cô ấy tiến thêm một bước, đặt tay lên cặc Minh qua quần:
"Anh cương rồi kìa."
"Em... em đừng..."
Minh nói, nhưng giọng cậu yếu ớt.
Chiến quỳ xuống, mở quần Minh, lấy cặc ra. Cặc Minh cương cứng, to và dài. Chiến nhìn nó, mắt sáng lên:
"Cặc anh to quá, em thích."
Cô ấy đưa miệng ngậm lấy, bú một cách thành thạo. Minh rên lên, cậu đưa tay lên bịt miệng, sợ ai nghe thấy.
"Em... em bú giỏi quá..."
Minh nói.
Chiến bú một lúc, rồi đứng dậy, kéo váy lên, để lộ cái lồn không xì-líp. Cô ấy nằm lên bàn, hai chân dang rộng, mắt nhìn Minh:
"Anh đút vào đi, em muốn lắm."
Minh nhìn cái lồn của Chiến, cũng đầy lông, cũng hồng hào, nhưng khác của Lan. Cậu bước lại gần, đặt cặc lên hột le Chiến, chà nhẹ. Chiến rên lên.
"Anh đút vào đi."
"Anh... anh không thể."
Minh nói, cậu lùi lại, kéo quần lên.
"Tại sao?"
Chiến hỏi, mắt cô ấy đầy thất vọng.
"Tại anh có bạn gái, anh yêu cô ấy."
Minh nói.
"Em hiểu, nhưng em không cần anh yêu em, em chỉ cần anh đụ em thôi."
Chiến nói.
Minh lắc đầu:
"Xin lỗi, anh không thể."
Cậu quay đi, ra mở cửa, bước ra ngoài. Chiến ở lại, cô ấy ngồi dậy, chỉnh lại quần áo, mắt cay cay.
Từ hôm đó, Chiến không còn chủ động với Minh nữa. Cô ấy vẫn nói chuyện, vẫn cười đùa, nhưng không còn những cử chỉ táo bạo. Minh thấy nhẹ nhõm, nhưng cũng có chút tiếc nuối.
"Mình đã làm đúng."
Minh tự nhủ.
Về phòng trọ, Minh kể cho Lan nghe về Chiến, nhưng chỉ kể sơ qua, không kể chi tiết. Lan nghe xong, cô ôm Minh:
"Anh giỏi lắm, đã không để cô ta quyến rũ."
"Anh chỉ yêu mình em."
Minh nói.
Lan cười, nhưng trong lòng, cô nghĩ về Phúc, về những lời anh ta nói, về sự ga lăng, về chiếc xe hơi, về căn hộ cao cấp. Cô thấy mình đang dần so sánh, đang dần xa rời Minh.
"Mình không nên như vậy."
Lan tự nhủ.
Nhưng rồi, một hôm, Lan nhận được tin nhắn từ Phúc:
"Em Lan, ngày mai trung tâm nghỉ lễ, anh mời em đi Đà Lạt chơi nhé. Anh bao hết."
Lan đọc tin nhắn, tim cô đập nhanh. Cô biết mình không nên đi, nhưng cô thấy tò mò, thấy thích thú.
"Để em suy nghĩ."
Lan trả lời.
"Anh chờ em."
Phúc nhắn lại.
Tối đó, Lan nằm cạnh Minh, cô trằn trọc không ngủ. Minh hỏi:
"Em sao vậy? Có chuyện gì?"
"Không có gì, tại em nóng quá."
Lan nói dối.
"Để anh bật quạt lên."
Minh nói.
Lan nhìn Minh, thấy cậu lo lắng cho mình, cô thấy thương. Cô quyết định từ chối Phúc.
"Anh Phúc ơi, em không đi được, em bận học. Cảm ơn anh nhiều."
Lan nhắn.
"Tiếc quá, lần sau nhé."
Phúc đáp.
Lan thở phào, cô nghĩ mình đã làm đúng. Nhưng rồi, trong những ngày sau đó, Phúc vẫn quan tâm cô, vẫn những tin nhắn, những món quà nhỏ. Lan dần quen, và cô thấy mình bị cuốn hút.
Một buổi chiều, trời mưa tầm tã. Lan tan làm, đứng ở cửa trung tâm, không có áo mưa. Phúc bước ra, cầm chiếc ô, đưa cho cô:
"Em cầm lấy, mưa to lắm."
"Cảm ơn anh, nhưng anh còn ô không?"
"Anh có xe, không sao."
Phúc nói, rồi anh ta chạy ra xe, lái đi.
Lan đứng nhìn theo, lòng cô ấm áp. Cô thầm so sánh Minh với Phúc, nếu là Minh, cậu ấy sẽ chở cô về, nhưng cậu ấy không có xe hơi, cậu ấy sẽ ướt như chuột. Phúc thì khác, anh ta ga lăng, anh ta có xe hơi, anh ta có thể che chở cho cô.
"Mình đang nghĩ gì vậy?"
Lan tự trách.
Nhưng cô không thể ngăn mình nghĩ về Phúc.
Ở phòng trọ, Minh đang đợi Lan về. Cậu nấu sẵn tô mì, thấy Lan ướt, cậu lo lắng:
"Em ướt hết rồi, vào thay đồ đi."
"Dạ."
Lan đáp, cô đi vào phòng tắm.
Khi ra, cô thấy Minh ngồi ở bàn, tô mì đã được bày sẵn. Cô ngồi xuống, ăn mì, lòng rưng rưng.
"Anh à, em xin lỗi."
Lan bỗng nói.
"Xin lỗi gì?"
"Tại em... không có gì."
Lan nói dối.
Minh nhìn Lan, mắt cậu lo lắng:
"Em có chuyện gì không?"
"Không, em chỉ thương anh quá."
Lan nói, rồi cô ôm Minh, khóc.
Minh ôm Lan, vỗ về:
"Em đừng khóc, có anh đây rồi."
Lan biết Minh yêu cô, nhưng cô cũng biết mình đang thay đổi. Cô không còn là cô gái tỉnh lẻ ngây thơ ngày nào. Cô bắt đầu thích những thứ xa hoa, thích được ga lăng, thích được chiều chuộng. Cô thích Phúc, dù cô không dám thừa nhận.
Một lần, Lan bị căng thẳng vì kỳ thi giữa kỳ. Phúc biết được, anh ta gửi cho Lan một giỏ trái cây và một tấm thiệp:
"Hãy cố gắng lên nhé. Anh tin em sẽ làm được."
Lan nhận giỏ trái cây, mắt cô sáng lên. Cô thấy mình được quan tâm, được trân trọng. Minh cũng quan tâm cô, nhưng theo cách khác, giản dị hơn.
"Nếu Minh có được một phần của Phúc thì tốt biết mấy."
Lan thầm nghĩ, rồi cô giật mình vì ý nghĩ ấy.
Vài hôm sau, Minh bị ốm vì đi làm thêm về khuya, gặp mưa. Lan nấu cháo cho Minh, chăm sóc cậu. Cô nhìn Minh nằm trên giường, mặt mũi xanh xao, cô thấy thương.
"Anh cố gắng uống cháo đi."
Lan nói.
"Cảm ơn em."
Minh đáp.
Lan đút cho Minh từng muỗng cháo, lòng cô dịu lại. Cô tự nhủ, mình chỉ nên yêu Minh, chỉ nên nghĩ về Minh.
Nhưng rồi, khi Minh khỏe lại, đi làm, Lan ở nhà một mình, cô lại nhận được tin nhắn từ Phúc:
"Em ơi, tối nay anh mời em đi xem phim nhé, có bộ phim hay lắm."
Lan đọc tin nhắn, cô ngập ngừng. Tay cô run run, cô gõ:
"Dạ, mấy giờ anh?"
Cô gửi đi, rồi vội vàng xóa tin nhắn. Lòng cô đập nhanh, cô biết mình đang làm sai, nhưng cô không thể dừng lại.
Tối đó, Lan bảo Minh:
"Anh à, tối nay em đi học nhóm với mấy đứa bạn, về hơi muộn."
"Ừ, em đi đi, nhớ về sớm."
Minh nói.
Lan thay đồ, mặc chiếc váy đẹp nhất, trang điểm nhẹ. Cô ra ngoài, Phúc đợi sẵn ở đầu hẻm.
"Em đẹp quá."
Phúc nói, anh ta mở cửa xe cho Lan.
Lan bước lên xe, lòng cô dâng lên một cảm giác lạ, vừa hồi hộp vừa tội lỗi.
Họ đi xem phim, ngồi ở hàng ghế cuối. Phúc đặt tay lên tay Lan, Lan không rút về. Anh ta xiết nhẹ, Lan cảm nhận được hơi ấm.
Sau phim, Phúc mời Lan đi ăn tối ở nhà hàng sang trọng. Ánh nến, hoa hồng, rượu vang. Lan chưa bao giờ được trải nghiệm những thứ này.
"Anh thích em, Lan à."
Phúc nói.
"Em có người yêu rồi."
"Anh biết, nhưng anh không thể ngừng nghĩ về em."
Phúc nói.
Lan im lặng, cô nhìn ly rượu vang đỏ, lòng cô rối bời.
Phúc đưa Lan về, trước cửa phòng trọ, anh ta nói:
"Anh sẽ chờ em, cho đến khi em chọn anh."
Lan bước vào phòng, Minh đang nằm xem tivi. Thấy Lan, cậu hỏi:
"Em về rồi à? Học vui không?"
"Dạ."
Lan đáp, cô đi vào phòng tắm, khóc.
Cô biết mình đang đứng giữa hai lựa chọn, và cô sẽ phải chọn một. Nhưng cô chưa thể, cô cần thời gian.
Và rồi, những ngày tháng tiếp theo, Lan càng ngày càng dành nhiều thời gian cho Phúc, ít thời gian cho Minh hơn. Những cuộc cãi vã giữa hai người bắt đầu xuất hiện, những hiểu lầm, những giận hờn.
Tình yêu của họ, đang dần rạn nứt.
Hết phần 12
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Danh sách phần:
- Phần 1: Những ngày đầu xa xứ
- Phần 2: Những rung động đầu đời
- Phần 3: Yêu thương chớm nở
- Phần 4: Những cám dỗ đầu đời
- Phần 5: Khi yêu thương hòa quyện cùng xác thịt
- Phần 6: Lần đầu đi nhà nghỉ
- Phần 7: Sau lần đầu
- Phần 8: Những cung bậc mới
- Phần 9: Ở chung
- Phần 10: Lén lút với bạn cùng phòng trọ của bồ
- Phần 11: Ghé thăm phòng ký túc xá cũ
- Phần 12: Cám dỗ mới
- Phần 13: Lại tiếp tục some với bạn của bồ
- Phần 14: Nghiện some rồi
- Phần 15: Lén lút ngoài nhà tắm khi bồ đang tắm
- Phần 16: Bú lồn bên cạnh người yêu đang ngủ
- Phần 17: Bú cặc bồ trong khi lồn được bạn bồ bú
- Phần 18: Lại chổng mông bú cặc bồ khi bạn bồ bú lồn từ dưới sàn
- Phần 19: Hành hạ lần đầu
- Phần 20: Hành hạ lần hai
- Phần 21: Hành hạ lần ba
- Phần 22: Hành hạ lần bốn
- Phần 23: Khi trái tim chọn lối đi riêng
- Phần 24: Hành trình không điểm dừng
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!