Lồng đèn không tắt
Danh sách phần:
- Phần 1: Những ngày đầu xa xứ
- Phần 2: Những rung động đầu đời
- Phần 3: Yêu thương chớm nở
- Phần 4: Những cám dỗ đầu đời
- Phần 5: Khi yêu thương hòa quyện cùng xác thịt
- Phần 6: Lần đầu đi nhà nghỉ
- Phần 7: Sau lần đầu
- Phần 8: Những cung bậc mới
- Phần 9: Ở chung
- Phần 10: Lén lút với bạn cùng phòng trọ của bồ
- Phần 11: Ghé thăm phòng ký túc xá cũ
- Phần 12: Cám dỗ mới
- Phần 13: Lại tiếp tục some với bạn của bồ
- Phần 14: Nghiện some rồi
- Phần 15: Lén lút ngoài nhà tắm khi bồ đang tắm
- Phần 16: Bú lồn bên cạnh người yêu đang ngủ
- Phần 17: Bú cặc bồ trong khi lồn được bạn bồ bú
- Phần 18: Lại chổng mông bú cặc bồ khi bạn bồ bú lồn từ dưới sàn
- Phần 19: Hành hạ lần đầu
- Phần 20: Hành hạ lần hai
- Phần 21: Hành hạ lần ba
- Phần 22: Hành hạ lần bốn
- Phần 23: Khi trái tim chọn lối đi riêng
- Phần 24: Hành trình không điểm dừng
Phần 4: Những cám dỗ đầu đời
Buổi sáng sau cái đêm ở nhà nghỉ, Lan thức dậy với cơ thể ê ẩm, cái lồn vẫn còn hơi rát, nhưng trong lòng cô dâng lên một cảm giác lạ lùng, vừa mãn nguyện vừa trống vắng. Cô nằm trên giường, ngắm nhìn Minh đang ngủ say bên cạnh, khuôn mặt cậu hiền hòa, đôi mắt nhắm nghiền, hàng mi dài. Lan đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt lên má Minh, rồi vuốt xuống cổ, xuống ngực. Cậu có một cơ thể rắn chắc, săn gọn, làn da ngăm đen, mùi cơ thể pha lẫn mùi nước hoa và mùi tinh dịch từ đêm qua vẫn còn vương.
"Anh Minh à, em yêu anh nhiều lắm."
Lan thì thầm, rồi cô nhẹ nhàng rời khỏi vòng tay Minh, vào phòng tắm.
Cô đứng trước gương, nhìn ngắm cơ thể mình. Trên bụng vẫn còn vết tinh dịch khô lại của Minh, từng vệt trắng đục bám trên da. Cô đưa tay quệt lấy một vệt, đưa lên mũi ngửi, mùi hơi tanh, mùi của đàn ông, mùi của Minh. Cô bật cười một mình, rồi bật vòi sen tắm rửa. Nước ấm chảy qua cơ thể, qua cái lồn còn hơi sưng đỏ, qua đám lông đen ướt sũng. Lan xoa xà bông lên người, lên vú, lên bụng, lên lồn, cô mân mê đám lông lồn, nghĩ về đêm qua, nghĩ về lần đầu tiên Minh đút cặc vào.
"Đau thật, nhưng cũng lạ.* Cô tự nhủ. *Mình sẽ quen thôi."
Lan ra khỏi phòng tắm, Minh đã thức dậy, đang ngồi trên giường nhìn cô. Mắt cậu còn ngái ngủ, nhưng khi thấy Lan khỏa thân bước ra, mắt cậu sáng lên, con cặc cậu bắt đầu cương cứng.
"Em đẹp quá, đẹp như nữ thần."
Minh nói.
"Anh tắm đi, rồi mình về, em còn đi dạy kèm nữa."
Lan nói, cô mặc quần áo vào, không quên phủ lên môi một lớp son hồng nhạt.
Minh tắm xong, cả hai trả phòng rồi ra về. Trên đường về, Lan ngồi sau xe Minh, tay ôm chặt eo cậu, mặt áp vào lưng cậu, cô thấy hạnh phúc đến nao lòng.
"Anh à, tối nay em đi dạy kèm, anh qua đón em nhé?"
Lan nói.
"Ừ, anh đến đón."
Minh đáp.
Chiều hôm đó, Lan chuẩn bị đi dạy. Cô mặc chiếc áo dài trắng, quần trắng, xì-líp ren màu hồng phấn mỏng tang. Cô đứng trước gương, ngắm mình, thấy cái mông căng tròn, chiếc quần trắng mỏng để lộ màu xì-líp bên trong, cô cười, cô thích cái cảm giác mình đẹp và quyến rũ.
"Mình xinh quá."
Lan tự khen mình, rồi cô xách cặp lên xe đạp, đạp đến nhà học sinh.
Học sinh của Lan tên là Bảo, một cậu bé lớp 8, hiếu động nhưng thông minh. Nhà cậu ở một căn biệt thự nhỏ trên đường Nguyễn Thị Minh Khai, ba của Bảo là anh Hải, một doanh nhân trẻ, khoảng ba mươi lăm tuổi, đẹp trai, lịch lãm, hay mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen. Vợ anh Hải - chị Thúy, một phụ nữ xinh đẹp, nhưng hay đi công tác xa, thường xuyên vắng nhà.
Những buổi đầu, anh Hải chỉ lịch sự chào hỏi Lan, đôi khi rót cho cô ly nước, rồi đi vào phòng làm việc. Nhưng dần dần, anh ta bắt đầu để ý đến Lan nhiều hơn.
Một buổi tối, khi Lan đang giảng bài cho Bảo, anh Hải đi ngang qua, dừng lại, đứng sau lưng Lan, chỉ bài cho con:
"Con hiểu chỗ này chưa?"
Giọng anh Hải trầm ấm, hơi thở anh phả vào gáy Lan, hơi ấm, hơi ẩm, làm Lan nổi da gà. Anh Hải cúi xuống, tay anh đặt lên vai Lan, như để giữ thăng bằng, nhưng thực ra bàn tay ấy đã ở đó hơi lâu, hơi lâu so với bình thường.
Lan cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh Hải qua lớp áo dài mỏng, cô hơi nghiêng người, né tránh một cách tinh tế.
"Dạ, cháu hiểu rồi, anh cứ để cháu dạy."
Lan nói, giọng cô hơi run.
Anh Hải rút tay về, cười, một nụ cười đầy ẩn ý:
"Cảm ơn em, em dạy giỏi lắm, Bảo tiến bộ nhiều."
Anh ta đi vào phòng, để lại Lan với trái tim đập nhanh.
Lan cố tập trung giảng bài, nhưng trong đầu cô cứ văng vẳng cái cảm giác bàn tay anh Hải trên vai, hơi thở anh trên gáy. Cô không biết đó là sự vô tình hay cố ý, nhưng cô thấy mình hơi bối rối.
Buổi học hôm đó kéo dài hơn bình thường, vì Bảo có bài tập khó. Lan kết thúc lúc 9 giờ tối, cô dọn dẹp sách vở, chuẩn bị ra về. Anh Hải bước ra phòng khách, tay cầm xấp tiền:
"Tiền học của em đây, anh cho thêm chút tiền xăng xe, em đi đường xa."
Anh Hải nói, đưa tiền cho Lan, cố tình chạm vào tay cô.
Lan cảm ơn, cô bỏ tiền vào ví, rồi vội vã ra về. Ra đến cổng, cô thấy Minh đang đợi. Cô thở phào, chạy đến bên cậu, ôm chầm lấy.
"Sao em mặt mày bần thần vậy? Có chuyện gì?"
Minh hỏi.
"Không có gì, tại dạy hơi mệt."
Lan đáp, cô không dám kể về anh Hải.
Minh chở Lan về, trên đường đi, Lan dựa vào lưng Minh, cô nghĩ về anh Hải, về cái chạm tay, về ánh mắt của anh ta. Cô thấy trong lòng mình dâng lên một cảm giác khó tả, vừa sợ vừa... thích? Cô lắc đầu, gạt đi suy nghĩ ấy.
"Mình có Minh rồi, mình chỉ yêu Minh thôi."
Lan tự nhủ.
Nhưng rồi những buổi sau, anh Hải càng ngày càng táo bạo hơn. Một lần, khi Lan đang dạy Bảo ở phòng học riêng, anh Hải mang lên một đĩa trái cây, đặt lên bàn, rồi ngồi xuống ghế bên cạnh Lan.
"Em ăn trái cây đi, rồi hãy dạy tiếp."
Anh Hải nói, mắt anh ta nhìn Lan, nhìn từ khuôn mặt xuống cổ, xuống ngực.
Lan cảm nhận được ánh mắt ấy, cô thấy ngực mình căng lên, đầu vú hơi cứng lại, cô lấy tay che ngực, cố tỏ ra tự nhiên.
"Dạ, để cháu dạy xong rồi ăn."
Lan đáp.
Anh Hải cười, anh ta đứng dậy, đi ra ngoài, nhưng trước khi đi, anh ta nói:
"Em mặc áo dài đẹp quá, trông em như hoa hậu."
Lan đỏ mặt, cúi đầu xuống, không nói gì.
Tối hôm đó, Lan về ký túc xá, cô nằm trên giường, nhìn lên trần nhà, nghĩ về những lời khen của anh Hải, về ánh mắt của anh ta. Cô thấy cái lồn mình hơi ướt, cô đưa tay xuống, xoa nhẹ qua lớp xì-líp.
Mình bị sao vậy? Mình không nên có cảm xúc với người khác.* Lan nghĩ, nhưng tay cô vẫn không dừng lại, cô xoa hột le, xoa mãi cho đến khi lên đỉnh, rồi cô ôm gối khóc thầm.
"Mình hư quá, mình dâm quá."
Lan tự trách.
Trong khi đó, ở một diễn biến khác, Minh cũng đang phải đối mặt với những cám dỗ từ công việc làm thêm. Cậu vừa xin vào làm ở một quán cà phê sang trọng trên đường Đồng Khởi, nơi có nhiều khách Tây và người giàu có. Quán có tên "Le Soleil", không gian lãng mạn, ánh đèn vàng mờ ảo.
Chủ quán là chị Thúy, một phụ nữ ba mươi hai tuổi, gốc Hoa, rất đẹp và quyến rũ. Chị Thúy đã có chồng, nhưng chồng chị thường xuyên đi công tác nước ngoài, chị ở nhà một mình, quản lý quán cà phê. Chị Thúy có dáng người mảnh mai, nhưng đầy đặn ở những chỗ cần đầy đặn. Ngực chị to, mông tròn, làn da trắng mịn, và đặc biệt, chị có một đôi mắt sắc sảo, biết nũng nịu, biết quyến rũ.
Ngay từ ngày đầu Minh đến xin việc, chị Thúy đã để ý đến cậu. Chị thấy Minh đẹp trai, cao ráo, ăn nói lễ phép, lại có một vẻ gì đó chân chất, thật thà. Chị nhìn cậu từ đầu đến chân, rồi cười:
"Em tên gì?"
"Dạ, em tên Minh."
"Bao nhiêu tuổi?"
"Dạ, hai mươi."
"Còn đi học à?"
"Dạ, em học đại học, năm nhất."
Chị Thúy gật đầu, rồi chị bảo:
"Em bắt đầu làm từ mai nhé, ca chiều từ 2 giờ đến 10 giờ tối, lương tháng 4 triệu, có tip riêng."
Minh mừng quá, cậu cảm ơn chị rối rít.
Những ngày đầu làm việc, Minh chỉ phục vụ bàn, rửa chén, pha chế đơn giản. Cậu làm việc chăm chỉ, nhanh nhẹn, được các nhân viên khác quý mến. Nhưng chị Thúy lại có một sự quan tâm đặc biệt dành cho Minh. Chị thường sai cậu lên phòng trên lấy đồ, hoặc xuống hầm lấy nguyên liệu. Những nơi đó vắng vẻ, chỉ có hai người.
Một lần, chị Thúy bảo Minh lên phòng trên lấy chai rượu vang để chiêu đãi khách VIP. Minh lên phòng, thấy chị Thúy đang ngồi trên ghế, mặc chiếc váy ngủ mỏng tang, hở cả vai, hở cả ngực. Chị Thúy nhìn Minh, cười:
"Vào đây lấy rượu đi em, ở trong tủ kia kìa."
Minh bước vào, cậu cố gắng không nhìn vào những chỗ hở trên cơ thể chị Thúy, nhưng mắt cậu cứ bị hút vào cặp vú căng tròn của chị, qua lớp vải mỏng, cậu thấy rõ đầu vú chị hơi nhô lên, màu hồng đậm.
Chị Thúy đứng dậy, đi đến tủ rượu, cúi xuống lấy chai, cố tình để mông chị chạm vào hông Minh.
"Em đỡ chị cái, chai nặng quá."
Chị Thúy nói.
Minh đưa tay ra đỡ, tay cậu chạm vào tay chị, da chị mềm mại, ấm áp. Chị Thúy quay lại, mặt đối mặt với Minh, cách nhau chỉ một gang tay. Chị nhìn Minh, mắt chị long lanh, đầy ẩn ý.
"Em có bạn gái chưa?"
Chị Thúy hỏi.
"Dạ, em có rồi."
Minh đáp, cậu lùi ra một bước.
"Bạn gái em chắc xinh lắm nhỉ?"
"Dạ... cũng tạm."
Minh đáp, cậu muốn kết thúc cuộc trò chuyện càng nhanh càng tốt.
Chị Thúy cười, chị cầm chai rượu, đưa cho Minh, rồi nói:
"Xuống dưới phục vụ khách đi em."
Minh cầm chai rượu, đi xuống, lòng thấy nhẹ nhõm. Nhưng cậu biết, chị Thúy đang cố tình cám dỗ cậu, và cậu không biết mình có thể chống cự được bao lâu.
Một lần khác, khi quán vắng khách, chị Thúy gọi Minh lên phòng riêng, bảo cậu lau chùi tủ kính. Chị ngồi trên ghế, mặc chiếc váy ngắn, khi chị đứng dậy, cố tình làm rơi cây viết xuống sàn, rồi cúi xuống nhặt. Từ phía sau, Minh có thể nhìn thấy rõ cái xì-líp ren đen mỏng tang của chị, và cặp mông tròn căng mọng, trắng ngần. Cậu nuốt nước bọt, con cặc cậu bắt đầu cương cứng trong quần.
"Em đến đây lau kệ này giúp chị, chỗ này cao quá, chị với không tới."
Chị Thúy nói, chỉ vào cái kệ trên cao.
Minh bước lại, cậu với tay lên lau, nhưng không ngờ chị Thúy đứng sát phía sau, vòng tay qua eo cậu, như để giữ thăng bằng cho cậu. Hơi thở của chị phả vào lưng cậu, hơi ấm từ cơ thể chị truyền sang, và cậu cảm nhận rõ ràng cặp vú mềm mại của chị áp vào lưng cậu.
"Chị... chị Thúy..."
Minh lắp bắp.
"Sao em?"
Chị Thúy hỏi, giọng chị ngọt như mía lùi.
"Em... em lau xong rồi, em xin phép xuống."
Minh nói, cậu vội vã bước ra, suýt vấp ngã.
Chị Thúy cười khanh khách, chị nhìn Minh bước ra, lòng chị thầm nghĩ: "Thằng nhỏ này còn non lắm, nhưng mà dễ thương. Rồi chị sẽ có em."
Tối đó, Minh về phòng trọ, cậu nằm trên giường, nhớ lại cảm giác cặp vú chị Thúy áp vào lưng mình. Cậu thấy con cặc mình cương cứng, cậu đưa tay xuống, thủ dâm một lúc, tưởng tượng ra chị Thúy khỏa thân, tưởng tượng ra cái lồn chị, nhưng rồi cậu nghĩ đến Lan, cậu dừng lại, cảm thấy có lỗi.
"Mình không được như vậy, mình có Lan rồi."
Minh tự nhủ.
Tuấn bên giường kia, thấy Minh trằn trọc, liền hỏi:
"Mày bị gì thế? Lại thủ dâm à?"
"Mày im đi, tao đang nghĩ."
Minh đáp.
"Nghĩ hay thủ dâm thì nói đại đi, có gì đâu, tụi tao cũng vậy."
Đức nói, cười hề hề.
Minh không nói gì, cậu quay mặt vào tường, cố ngủ.
Những ngày sau, chị Thúy càng ngày càng táo bạo. Chị thường xuyên gọi Minh lên phòng riêng với những lý do như: lấy đồ, lau chùi, sắp xếp lại kho. Mỗi lần như vậy, chị đều mặc những bộ đồ hở hang, hoặc cố tình để lộ những phần nhạy cảm trên cơ thể.
Một lần, chị Thúy bảo Minh lên phòng giúp chị sửa cái bóng đèn bị cháy. Minh lên, thấy chị Thúy mặc chiếc quần short ngắn cũn cỡn, và một chiếc áo hai dây mỏng tang, không mặc áo lót. Qua lớp vải mỏng, Minh thấy rõ cặp vú căng tròn của chị, đầu vú chị hơi nhô ra, màu nâu hồng.
"Chị với không tới, em leo lên ghế giúp chị."
Chị Thúy nói.
Minh leo lên ghế, thay bóng đèn. Trong lúc cậu với tay lên, chị Thúy đứng bên dưới, cố tình ngước nhìn lên, tay chị đặt lên đùi Minh, vuốt nhẹ.
"Em cẩn thận kẻo té."
Chị Thúy nói, giọng chị đầy lo lắng giả tạo.
Minh thay xong bóng đèn, cậu bước xuống, chị Thúy bất ngờ ôm lấy cậu:
"Cảm ơn em nhiều nhé."
Chị nói, rồi chị hôn lên má Minh một cái.
Minh đứng hình, cậu không biết phải làm gì. Chị Thúy cười, rồi chị buông cậu ra:
"Em xuống làm việc đi."
Minh đi xuống, lòng cậu rối bời. Cậu biết chị Thúy đang cố tình quyến rũ cậu, và cậu đang dần bị cuốn vào.
Minh không dám kể với Lan chuyện này, cậu sợ Lan sẽ lo lắng, sẽ ghen tuông. Nhưng cậu cũng không thể giữ trong lòng mãi được. Mỗi tối, khi nhắn tin cho Lan, cậu chỉ kể những chuyện vui ở quán, còn những chuyện liên quan đến chị Thúy, cậu giấu kín.
Lan cũng vậy, cô cũng không kể cho Minh nghe về những ánh mắt, những cử chỉ của anh Hải. Cô sợ Minh sẽ nghĩ ngợi, sẽ gây chuyện. Cô tự nhủ, mình sẽ giữ khoảng cách, mình sẽ không để anh Hải có cơ hội.
Nhưng càng cố giữ khoảng cách, Lan lại càng thấy mình bị cuốn hút. Mỗi lần đến nhà anh Hải, cô lại cố tình ăn mặc đẹp hơn, mặc váy ngắn hơn, mặc áo mỏng hơn. Cô không hiểu tại sao mình lại làm vậy, nhưng cô thấy thích thú khi được anh Hải khen, thích thú khi thấy ánh mắt anh ta nhìn mình đầy ham muốn.
Một buổi tối, Lan mặc chiếc váy ngắn màu xanh pastel, xì-líp ren đen mỏng tang, không mặc áo lót. Cô đến nhà anh Hải, dạy Bảo học như thường lệ. Anh Hải đi làm về muộn, thấy Lan đang ngồi bên bàn học, từ phía sau, anh ta thấy rõ cái mông căng tròn của Lan in qua lớp váy mỏng, và cả cái xì-líp ren đen lờ mờ bên trong. Anh Hải nuốt nước bọt, con cặc anh ta cương cứng lên.
"Em dạy Bảo xong chưa? Ở lại ăn cơm với gia đình nhé?"
Anh Hải nói, bước vào phòng.
"Dạ, cháu dạy xong rồi, cháu về đây."
Lan nói, cô đứng dậy, vội vàng cất sách vở.
"Khoan đã, anh có chuyện này muốn nói với em."
Anh Hải nói, anh ta bước lại gần Lan.
Lan hơi lùi lại, lưng cô chạm vào tường. Anh Hải đứng trước mặt cô, chỉ cách cô nửa mét. Anh ta nhìn cô, mắt đầy khát khao.
"Em đẹp lắm, anh không thể cưỡng lại được."
Anh Hải nói, giọng anh ta trầm khàn.
Lan cố gắng bình tĩnh:
"Anh Hải, anh đừng như vậy, cháu có bạn trai rồi."
"Anh biết, nhưng anh không thể ngừng nghĩ về em."
Anh Hải nói, anh ta bước thêm một bước, đưa tay lên, chạm vào má Lan.
Lan quay mặt đi, bước sang bên, cố gắng thoát ra. Anh Hải không ngăn cô, nhưng anh ta nói:
"Anh sẽ đợi em, khi nào em cần anh, anh luôn ở đây."
Lan chạy ra khỏi phòng, xuống cầu thang, ra cổng. Cô thấy Minh đang đợi, cô chạy đến, ôm chầm lấy cậu, khóc nức nở.
"Sao vậy em? Có chuyện gì?"
Minh lo lắng.
"Không có gì, tại em nhớ anh quá."
Lan nói dối.
Minh chở Lan về, trên đường đi, Lan dựa vào lưng Minh, cô nghĩ về anh Hải, về cái chạm tay, về ánh mắt. Cô thấy trong lòng mình dâng lên một cảm giác vừa sợ vừa thích, một cảm giác tội lỗi nhưng không thể chối bỏ.
Tối đó, Lan nằm trên giường, cô không thể ngủ. Cô nhắn tin cho Minh:
"Anh ngủ chưa?"
Minh trả lời:
"Chưa, anh đang nhớ em."
"Em cũng nhớ anh."
"Em có chuyện gì không, sao tối nay em khóc?"
Lan im lặng một lúc, rồi nhắn:
"Tại em yếu đuối thôi. Anh đừng lo."
Minh không hỏi thêm, cậu chỉ nhắn:
"Anh yêu em, anh sẽ luôn bảo vệ em."
Lan đọc tin nhắn, cô cười, nhưng nước mắt vẫn chảy. Cô biết mình đang dần thay đổi, dần xa rời sự ngây thơ ngày nào. Cô bắt đầu có những suy nghĩ về đàn ông, về cám dỗ, về những điều không nên.
Lan vẫn tiếp tục dạy kèm cho Bảo, nhưng cô đã cẩn thận hơn. Cô không mặc những bộ đồ gợi cảm nữa, cô mặc áo dài kín đáo, không trang điểm đậm. Cô cũng cố gắng không ở lại lâu sau giờ dạy, luôn kết thúc đúng giờ và ra về ngay.
Nhưng anh Hải vẫn không buông tha. Anh ta bắt đầu gửi cho Lan những tin nhắn, lúc đầu chỉ là hỏi thăm, sau dần trở nên tình cảm hơn. Anh ta khen Lan đẹp, khen Lan thông minh, khen Lan có duyên. Anh ta hỏi Lan có muốn đi ăn tối với anh ta không, có muốn đi xem phim không. Lan từ chối tất cả, nhưng cô vẫn đọc những tin nhắn ấy, vẫn cảm thấy vui vui trong lòng.
"Mình không nên đọc, mình nên chặn anh ta lại."
Lan nghĩ, nhưng cô không làm.
Một lần, anh Hải gửi cho Lan một bức ảnh, là ảnh anh ta đang mặc áo sơ mi trắng, tay cầm ly rượu, đứng trước cửa sổ, trông rất lịch lãm và quyến rũ. Kèm theo bức ảnh là dòng tin nhắn:
"Anh nhớ em, nhớ ánh mắt em, nhớ nụ cười em. Anh biết em có bạn trai, nhưng anh không thể ngừng yêu em."
Lan đọc tin nhắn, cô thấy tim mình đập nhanh. Cô đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập, cô thấy cái lồn mình hơi ướt. Cô vội vàng xóa tin nhắn, nhưng hình ảnh anh Hải vẫn in sâu trong tâm trí cô.
Tối hôm đó, Lan thủ dâm trong phòng tắm, lần đầu tiên cô thủ dâm mà nghĩ về một người đàn ông khác không phải Minh. Cô nghĩ về anh Hải, nghĩ về bàn tay anh chạm vào vai cô, nghĩ về ánh mắt anh nhìn cô, nghĩ về cái cách anh nói "Anh yêu em". Cô xoa hột le, rồi đưa ngón tay vào lồn, tưởng tượng đó là cặc anh Hải, tưởng tượng anh Hải đang đút cặc vào lồn cô. Cô lên đỉnh nhanh chóng, nước dâm chảy ra nhiều, cô dựa vào tường, thở hổn hển.
"Mình hư quá, mình đã có Minh rồi, sao mình lại nghĩ về người khác?"
Lan tự trách, nhưng cô không thể kìm lại.
Ở một diễn biến khác, Minh cũng đang dần yếu lòng trước sự quyến rũ của chị Thúy. Một buổi tối, khi quán sắp đóng cửa, chỉ còn vài khách cuối cùng, chị Thúy gọi Minh lên phòng riêng. Chị bảo Minh xoa bóp cho chị vì chị bị đau cổ.
"Chị mệt quá, em xoa bóp cho chị với."
Chị Thúy nói, giọng chị mệt mỏi nhưng vẫn đầy quyến rũ.
Minh ngập ngừng, nhưng rồi cậu cũng đồng ý. Chị Thúy ngồi xuống ghế, cởi áo khoác ra, để lộ đôi vai trần trắng nõn. Minh đứng sau lưng chị, đặt tay lên vai chị, bắt đầu xoa bóp.
Da chị Thúy mềm mại, ấm áp, hơi ẩm mồ hôi. Minh cố gắng tập trung, nhưng tay cậu cứ run. Chị Thúy rên rỉ, những tiếng rên nhẹ nhàng, phát ra từ cổ họng, như tiếng mèo kêu.
"Em xoa nhẹ thôi, mạnh quá đau."
Chị Thúy nói.
Minh giảm lực, cậu xoa từ vai xuống cổ, từ cổ lên gáy. Chị Thúy nghiêng đầu, để lộ bờ cổ thon dài, và cậu có thể nhìn thấy rõ xương quai xanh của chị, và một phần bầu vú căng tròn bên dưới lớp áo mỏng.
"Em xoa xuống dưới lưng chị với, chị đau lưng nữa."
Chị Thúy nói, giọng chị như tiếng thì thầm.
Minh đưa tay xuống lưng chị, xoa dọc theo xương sống, rồi xuống thắt lưng. Chị Thúy cúi người về phía trước, để mông chị chạm vào hông Minh. Cậu cảm nhận được sự mềm mại, ấm nóng, cậu thấy con cặc mình cương cứng, cậu cố gắng lùi ra sau một chút.
"Chị... chị Thúy, em xoa thế này được chưa?"
Minh hỏi, giọng cậu khàn khàn.
"Được lắm, em có tay nghề giỏi quá."
Chị Thúy đáp, rồi chị bất ngờ quay lại, nhìn thẳng vào mắt Minh.
Hai người đối diện nhau, mặt đối mặt, cách nhau chỉ vài centimet. Chị Thúy nhìn Minh, mắt chị long lanh, môi chị hé mở, hơi thở chị nóng hổi phả vào mặt cậu.
"Em có muốn hôn chị không?"
Chị Thúy hỏi.
Minh đứng hình, cậu không biết phải trả lời thế nào. Trong đầu cậu, hình ảnh Lan hiện về, cậu nhớ đến nụ cười của Lan, ánh mắt của Lan, cái lồn đầy lông của Lan.
"Em... em có bạn gái rồi, chị Thúy ạ."
Minh nói, cậu lùi lại, cúi đầu.
Chị Thúy cười, không buồn, không giận, chỉ cười, một nụ cười đầy ẩn ý:
"Chị biết, chị chỉ hỏi vậy thôi. Em về đi, muộn rồi."
Minh chào chị, cậu đi xuống cầu thang, lòng cậu nhẹ nhõm như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng. Nhưng cậu cũng biết, mình đã suýt vấp ngã.
Về đến phòng trọ, Minh nằm trên giường, thở dài. Tuấn thấy thế, hỏi:
"Mày bị gì thế? Có con nào làm khó mày à?"
"Không, tao mệt."
Minh đáp.
"Mà thằng này, hồi nãy tao thấy mày lên phòng bà chủ lâu quá, làm gì ở đó thế?"
Đức hỏi, giọng đầy nghi ngờ.
"Tao xoa bóp cho bả."
Minh nói thật.
"Xoa bóp? Bả bảo mày xoa bóp? Rồi sau đó?"
Tuấn hỏi, mắt sáng lên.
"Sau đó thì tao xuống. Chứ sao."
Minh đáp.
"Thằng điên, mày bỏ lỡ cơ hội vàng rồi. Con bà chủ đó xin xắn lắm, tao mà được như mày, tao đụ bả rồi."
Đức nói, cười hề hề.
"Mày im đi, tao có bạn gái rồi."
Minh nói, giọng cậu đầy bực tức.
"Có bạn gái thì có thằng nào cấm mày chơi bồ bịch đâu. Con nhỏ Lan nó có biết đâu."
Tuấn nói.
"Mày mà nói bậy nữa, tao đấm cho vỡ mồm."
Minh nói, cậu nằm quay mặt vào tường.
Tuấn và Đức nhìn nhau cười, nhưng không dám trêu nữa.
Minh nằm, mắt mở to, nhìn lên trần nhà. Cậu nghĩ về Lan, nghĩ về tình yêu của họ, nghĩ về những khó khăn họ đã trải qua. Cậu tự hứa với lòng, sẽ không để bất cứ cám dỗ nào làm lung lay tình cảm của mình dành cho Lan.
Lan cũng vậy, cô cũng tự hứa với lòng, sẽ giữ khoảng cách với anh Hải, sẽ không trả lời tin nhắn của anh ta nữa. Nhưng cô biết, cám dỗ vẫn còn đó, và lòng cô vẫn còn yếu đuối.
Một tuần sau, Lan nhận được tin nhắn từ anh Hải:
"Em ơi, anh biết em tránh anh, nhưng anh chỉ muốn nói rằng anh yêu em, và anh sẽ chờ em. Dù có bao lâu."
Lan đọc tin nhắn, cô thấy lòng mình rối bời. Cô không trả lời, nhưng cô cũng không xóa. Cô lưu tin nhắn ấy lại, như một báu vật bí mật.
Tối hôm đó, Lan và Minh gặp nhau, đi dạo trong công viên. Họ nắm tay nhau, bước dưới ánh đèn vàng. Lan tựa đầu vào vai Minh, cô thấy bình yên.
"Anh à, nếu sau này có người khác thích em, anh có buồn không?"
Lan hỏi.
"Có, anh sẽ buồn lắm. Nhưng anh tin em, tin tình yêu của tụi mình."
Minh đáp.
Lan im lặng, cô siết chặt tay Minh, cô muốn nói ra sự thật về anh Hải, nhưng cô không đủ can đảm. Cô sợ Minh sẽ buồn, sẽ ghen, sẽ tạo ra chuyện.
"Em yêu anh."
Lan nói, thay cho tất cả.
"Anh cũng yêu em."
Minh đáp, rồi cậu cúi xuống hôn Lan.
Nụ hôn dưới ánh đèn đường, dưới những tán cây xanh, ngọt ngào và nồng cháy. Lan muốn thời gian ngừng lại, để cô mãi được ở bên Minh, để cô không phải nghĩ về những cám dỗ ngoài kia.
Nhưng thời gian không dừng lại, và những cám dỗ vẫn còn đó, ngày càng nhiều hơn, ngày càng gần hơn.
Và rồi, một bước ngoặt nữa lại đến, khi Lan vô tình phát hiện ra một bí mật về chị Thúy, và Minh cũng vô tình biết được về anh Hải. Những bí mật ấy, sẽ đẩy tình yêu của họ vào những thử thách mới, những thử thách chưa từng có.
Hết phần 4
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Danh sách phần:
- Phần 1: Những ngày đầu xa xứ
- Phần 2: Những rung động đầu đời
- Phần 3: Yêu thương chớm nở
- Phần 4: Những cám dỗ đầu đời
- Phần 5: Khi yêu thương hòa quyện cùng xác thịt
- Phần 6: Lần đầu đi nhà nghỉ
- Phần 7: Sau lần đầu
- Phần 8: Những cung bậc mới
- Phần 9: Ở chung
- Phần 10: Lén lút với bạn cùng phòng trọ của bồ
- Phần 11: Ghé thăm phòng ký túc xá cũ
- Phần 12: Cám dỗ mới
- Phần 13: Lại tiếp tục some với bạn của bồ
- Phần 14: Nghiện some rồi
- Phần 15: Lén lút ngoài nhà tắm khi bồ đang tắm
- Phần 16: Bú lồn bên cạnh người yêu đang ngủ
- Phần 17: Bú cặc bồ trong khi lồn được bạn bồ bú
- Phần 18: Lại chổng mông bú cặc bồ khi bạn bồ bú lồn từ dưới sàn
- Phần 19: Hành hạ lần đầu
- Phần 20: Hành hạ lần hai
- Phần 21: Hành hạ lần ba
- Phần 22: Hành hạ lần bốn
- Phần 23: Khi trái tim chọn lối đi riêng
- Phần 24: Hành trình không điểm dừng
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!