Lần Cuối Tôi Nhìn Thấy Em
Danh sách phần:
- Phần 1: Người Vợ Của Tôi
- Phần 2: Cuộc Nói Chuyện Quyết Định
- Phần 3: Đêm Thứ Bảy
- Phần 4: Vòng Xoáy
- Phần 5: Vực thẳm
Phần 1: Người Vợ Của Tôi
Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ:
18px
Highlight:
Xin tự giới thiệu, tôi tên Cường, năm nay 32 tuổi. Sinh ra và lớn lên tại một vùng quê nghèo ở miền Trung, tôi đã dùng con đường học vấn để thoát khỏi cái nghèo, bước chân vào Sài Gòn hoa lệ từ năm 18 tuổi. Bây giờ, nhìn lại hành trình 14 năm của mình, tôi có thể tự hào mà nói rằng tôi đã thành công. Có lẽ không phải là thành công vang dội, không phải loại giàu sang phú quý khiến người đời trầm trồ, nhưng tôi có một cuộc sống ổn định, một công việc mà tôi yêu thích, và một người vợ mà tôi yêu thương hơn bất cứ điều gì trên đời này.Tôi là một kiến trúc sư. Tôi không làm cho những tập đoàn lớn, không thiết kế những tòa nhà chọc trời. Văn phòng của tôi nhỏ bé, chỉ có 5 nhân viên, nép mình trong một con hẻm nhỏ ở quận 3. Chúng tôi chuyên thiết kế nhà phố, những căn biệt thự nhỏ, những không gian sống mà tôi tin rằng mỗi chi tiết đều phản ánh con người của chủ nhân. Công việc của tôi không giàu có, nhưng nó cho tôi một cảm giác thỏa mãn sâu sắc. Nhìn thấy một ngôi nhà từ bản vẽ trở thành hiện thực, nhìn thấy gia đình nào đó hạnh phúc trong không gian mà tôi đã tạo ra, đó là phần thưởng lớn nhất của nghề này.Nhưng tôi không viết những dòng này để kể về sự nghiệp của mình. Tôi cũng không viết để tìm kiếm sự đồng cảm hay để biện minh cho bất cứ điều gì. Tôi viết bởi vì tôi cần phải ghi lại, cần phải nhìn lại con đường đã dẫn dắt tâm trí tôi đến một ngã rẽ kỳ lạ, một ngã rẽ mà tôi không bao giờ nghĩ mình sẽ bước vào. Tôi viết bởi vì tôi muốn hiểu, muốn mổ xẻ, muốn tìm ra cái lý do đã biến cuộc sống hoàn hảo của tôi thành một mớ hỗn độn.Nhưng để hiểu được ngã rẽ đó, trước hết bạn phải hiểu tôi là ai, và người phụ nữ bên cạnh tôi là ai.
Vợ tôi tên Dung. Dương Thu Dung. Cái tên giản dị, ấm áp, không có gì cầu kỳ hay hoa mỹ, nhưng nó đã trở thành âm thanh quen thuộc nhất, thân thương nhất trong cuộc đời tôi. Nàng năm nay 28 tuổi, nhỏ hơn tôi 4 tuổi. Chúng tôi gặp nhau khi tôi 26, nàng 22, một cô sinh viên năm cuối trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, đang làm thực tập tại một tạp chí kiến trúc - nơi tôi có vài bài viết cộng tác. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy nàng, tôi đã biết. Tôi không tin vào tình yêu sét đánh, nhưng khi nàng bước vào quán cà phê nhỏ với tập hồ sơ dày cộp trên tay, tôi đã không thể rời mắt.Nàng cao 1 mét 62, vóc dáng không quá nổi bật nhưng cân đối đến hoàn hảo. Mái tóc đen dài, thẳng mượt, thường được buộc gọn gàng trong công việc nhưng mỗi khi thả xuống, nó lại khiến tôi phải ngừng thở. Gương mặt nàng trái xoan, thanh tú, với đôi mắt to tròn màu nâu hạt dẻ, luôn ánh lên sự thông minh và một chút tinh nghịch khi nàng cười. Làn da nàng trắng, không phải loại trắng bệch hay trắng sứ như những cô gái miền Bắc, mà là một màu trắng tự nhiên, mịn màng, có thể ửng hồng mỗi khi nàng ngượng hay xúc động. Mũi nàng thẳng, nhỏ, đôi môi hồng tự nhiên không cần son phấn. Khi nàng cười, cả căn phòng dường như sáng lên.Nhưng vẻ đẹp của Dung không nằm ở ngoại hình. Nó nằm ở cách nàng nói chuyện, cách nàng lắng nghe, cách nàng đặt tay lên vai tôi khi tôi mệt mỏi. Nàng không phải kiểu phụ nữ thích làm trung tâm của sự chú ý. Nàng trầm tính, ít nói, nhưng mỗi câu nàng thốt ra đều có trọng lượng. Nàng là một biên tập viên, và nghề đó đã dạy nàng cách chọn lọc từ ngữ, cách suy nghĩ trước khi nói, cách quan sát và thấu hiểu những gì bên dưới bề mặt của một văn bản - hay của một con người.Có lẽ đó là lý do tại sao nàng hiểu tôi hơn bất cứ ai. Khi tôi trầm lặng, nàng không hỏi "anh sao vậy?" một cách sốt ruột, mà chỉ ngồi bên cạnh, im lặng, để tôi tự tìm ra câu trả lời. Khi tôi lo lắng, nàng không vội trấn an, mà chỉ đặt tay lên tay tôi, một cái chạm nhẹ nhàng, đủ để tôi biết rằng mình không đơn độc. Nàng có một sự kiên nhẫn hiếm có, một sự điềm tĩnh khiến tôi luôn cảm thấy an toàn.Dung làm việc cho một tạp chí kiến trúc, một công việc mà nàng yêu thích. Nàng viết bài, biên tập, thỉnh thoảng thực hiện những cuộc phỏng vấn với các kiến trúc sư - có khi là chính tôi. Nàng nói rằng nàng thích công việc của mình vì nó cho nàng cơ hội nhìn thấy những ngôi nhà chưa từng được xây dựng, những ý tưởng vẫn còn nằm trên bản vẽ. Nàng tin rằng một ngôi nhà không chỉ là tường gạch và mái ngói, mà là một câu chuyện, một lịch sử, một ước mơ. Và nàng muốn kể những câu chuyện đó.Trong mắt tôi, Dung là hoàn hảo. Không, tôi không nói nàng không có khuyết điểm. Đôi khi nàng quá cầu toàn, đến mức tự làm khổ mình với những chi tiết nhỏ nhặt mà người khác không bao giờ để ý. Đôi khi nàng quá trầm lặng, khiến tôi phải đoán xem nàng đang nghĩ gì. Nhưng tất cả những điều đó, đối với tôi, chỉ làm nàng trở nên thực hơn, gần gũi hơn. Tôi yêu nàng không phải vì nàng hoàn hảo, mà vì nàng là nàng.Chúng tôi yêu nhau 2 năm trước khi cưới. Buổi hẹn hò đầu tiên là ở một quán cà phê ven sông, nàng mặc một chiếc áo sơ mi trắng giản dị và chiếc quần jean xanh đã bạc màu. Tôi nhớ nàng đã cười khi tôi làm đổ cà phê ra bàn, không phải cười trêu chọc, mà là một nụ cười ấm áp, đầy cảm thông. Nàng nói: "Không sao đâu, em cũng thường làm đổ đồ." Tôi biết nàng nói dối để tôi bớt xấu hổ, và tôi yêu nàng vì điều đó.Chúng tôi lấy nhau bằng một tiệc cưới cũng bình thường, chỉ có gia đình, bà con họ hàng và những người bạn. Không phải đám cưới hoành tráng, không có bữa tiệc xa hoa. Chúng tôi đã dùng số tiền đó để đặt cọc mua căn hộ nhỏ của mình ở quận Bình Thạnh, một căn hộ tầng 5, không có thang máy, nhưng có một ban công nhỏ nhìn ra con đường rợp bóng cây. Đó là căn nhà đầu tiên của chúng tôi, và tôi nghĩ nó đẹp hơn bất kỳ biệt thự nào.Cuộc sống sau hôn nhân của chúng tôi diễn ra êm đềm, ấm áp. Buổi sáng, tôi thức dậy sớm hơn nàng một chút, pha cà phê và chuẩn bị bữa sáng. Nàng thích trứng ốp la và bánh mì nướng, tôi thích một tô phở nóng hay mì gói. Chúng tôi ăn sáng cùng nhau, vừa ăn vừa đọc báo hoặc lướt điện thoại, thỉnh thoảng trao đổi vài câu về những dự định trong ngày. Buổi tối, khi cả hai đã về nhà, chúng tôi thường nấu ăn cùng nhau. Nàng nấu ăn rất ngon, đặc biệt là các món miền Tây - nơi nàng sinh ra. Tôi thì giỏi hơn về khoản pha chế, và thường đảm nhận phần nước uống. Chúng tôi ngồi ăn tối trong căn bếp nhỏ, dưới ánh đèn vàng ấm áp, và tôi thường nghĩ rằng những khoảnh khắc này chính là hạnh phúc.Nhưng điều kỳ lạ là, sau 3 năm chung sống, chúng tôi vẫn chưa có con. Không phải là chúng tôi không muốn. Chúng tôi đã cố gắng, và đã thất bại. Những lần đi khám bác sĩ, những lần thử thai âm tính, những lần im lặng trong xe hơi trên đường từ bệnh viện về. Dung không bao giờ khóc trước mặt tôi, nhưng tôi biết nàng đau đớn. Tôi cũng đau đớn, nhưng tôi cố gắng không để nàng thấy. Có thể chính sự đau đớn đó đã làm nảy sinh trong tôi một thứ gì đó mà tôi không hiểu, một sự trống rỗng mà tôi không thể lấp đầy. Và có thể, chính sự trống rỗng đó đã đẩy tôi đến những suy nghĩ mà tôi không dám thừa nhận.
Bạn thân nhất của tôi là Long. Tôi không có nhiều bạn bè, và Long là người duy nhất tôi thực sự tin tưởng. Chúng tôi quen nhau từ những ngày đầu đại học, khi cả hai còn là những thằng sinh viên năm nhất ngơ ngác trước Sài Gòn rộng lớn. Long đến từ Đà Lạt, một chàng trai cao ráo, có một vẻ phong trần mà tôi không bao giờ có được. Anh ấy không học giỏi như tôi, nhưng anh ấy có một thứ mà tôi thiếu: sự tự tin, khả năng giao tiếp, và một sức hút kỳ lạ với mọi người xung quanh.Những ngày đầu, tôi thường bị lôi cuốn bởi sự sôi nổi của Long. Trong khi tôi trầm lặng, dành hàng giờ trong thư viện, Long lại biết cách khiến mọi người chú ý. Anh ấy có thể nói chuyện với bất kỳ ai, từ cô bán hàng rong đến giáo sư già khó tính. Anh ấy có một nụ cười làm tan chảy cả những người khó gần nhất. Nhưng điều khiến tôi gắn bó với Long không phải là sự hào nhoáng bên ngoài, mà là một phẩm chất sâu sắc hơn.Long là một người trung thành. Tôi đã thấy anh ấy đứng về phía bạn bè trong những tình huống khó khăn, đã thấy anh ấy vay tiền để giúp một đứa bạn cùng phòng đóng học phí, đã thấy anh ấy im lặng chịu đựng khi bị người khác hiểu lầm vì không muốn làm tổn thương họ. Long không phải là người hoàn hảo - anh ấy có thể hơi vô tâm, đôi khi bỏ bê công việc vì những cuộc vui - nhưng anh ấy có một trái tim tốt. Và tôi trân trọng điều đó.Long hiện tại là giám đốc kinh doanh của một công ty vật liệu xây dựng. Công việc đòi hỏi anh ấy phải gặp gỡ nhiều người, và anh ấy làm điều đó một cách xuất sắc. Anh ấy có một mạng lưới quan hệ rộng khắp, từ những ông chủ công ty lớn đến những thợ xây dựng nhỏ lẻ. Anh ấy không học kiến trúc, nhưng anh ấy hiểu về ngành này đủ để có thể nói chuyện với tôi bằng những thuật ngữ tôi hiểu. Đó là điều khiến tình bạn của chúng tôi bền vững - chúng tôi có một điểm chung.Long chưa lập gia đình. Anh ấy đã có vài mối tình, vài cô bạn gái, nhưng không ai đủ đặc biệt để khiến anh ấy muốn dừng lại. Anh ấy nói rằng anh ấy thích sự tự do, thích không bị ràng buộc, thích có thể đi bất cứ đâu vào bất cứ lúc nào. Nhưng tôi biết, một phần của anh ấy cũng đang chờ đợi. Chờ đợi một người đủ sức thuyết phục anh ấy từ bỏ sự tự do đó.Dung và Long quen nhau qua tôi. Ngay từ lần đầu tiên họ gặp nhau, tôi đã nhận thấy họ nói chuyện rất dễ dàng. Long kể những câu chuyện hài hước, Dung cười thành tiếng - một thứ tiếng cười mà tôi ít khi nghe thấy. Không phải tôi không làm cho nàng cười, nhưng tiếng cười của nàng bên Long có một sự thoải mái khác. Như thể nàng không cần phải giữ gìn, không cần phải suy nghĩ về từng lời nói.Lúc đầu, tôi đã có chút ghen tuông. Đó là bản năng của một người đàn ông khi thấy người phụ nữ của mình cười quá nhiều với một người đàn ông khác. Nhưng tôi đã kìm nén nó, bởi vì tôi tin tưởng Long. Tôi tin tưởng Dung. Và có lẽ quan trọng hơn, tôi tin rằng tôi là người đàn ông tốt nhất cho nàng.Tôi đã sai.
Những suy nghĩ kỳ lạ đầu tiên bắt đầu xuất hiện vào một buổi tối cuối tuần, cách đây khoảng 8 tháng. Long đến nhà tôi ăn tối, một thói quen đã trở nên phổ biến trong những năm gần đây. Chúng tôi ngồi ở bàn ăn, Dung mang ra món thịt bò nướng mà nàng đã chuẩn bị từ chiều. Long khen nàng: "Trời ơi, Dung, nấu giỏi thế này sao mà tao không kiếm được vợ ta?" Dung cười, mắt nàng sáng lên.Tôi nhìn họ. Họ ngồi đối diện nhau, trò chuyện sôi nổi về một bộ phim mới ra. Tôi thấy cách Long nhìn Dung khi nàng nói, cách anh ấy lắng nghe một cách chăm chú, cách anh ấy nở nụ cười mỗi khi nàng làm một nhận xét hóm hỉnh. Và tôi thấy cách Dung đáp lại, cách nàng nghiêng đầu khi Long nói, cách nàng chạm nhẹ vào mu bàn tay anh ấy khi cười quá trớn.Tôi không biết lúc đó tôi cảm thấy thế nào. Nó không hoàn toàn là ghen tuông. Nó giống như một sự ấm áp, một cảm giác hài lòng khó hiểu. Nhìn họ vui vẻ bên nhau, tôi cảm thấy một khoảnh khắc bình yên kỳ lạ.Đêm đó, sau khi Long về, tôi nằm trên giường, nhìn Dung đang thay đồ ngủ. Tôi đã hỏi nàng một câu mà tôi không biết từ đâu nghĩ ra:"Nếu Long thích em, em sẽ làm gì?"Dung quay lại, nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên: "Anh nói gì vậy? Long là bạn của anh.""Anh chỉ hỏi vậy thôi."Nàng cười, lại gần và hôn lên trán tôi: "Anh đừng nghĩ ngợi lung tung. Em yêu anh, chỉ có anh thôi."Nhưng tôi đã thấy trong mắt nàng có một tia gì đó, một khoảnh khắc lưỡng lự. Nàng cũng không biết câu trả lời của mình là gì.Và chính khoảnh khắc lưỡng lự đó đã làm nảy sinh trong tôi một ham muốn mà tôi không thể hiểu nổi. Tôi muốn nhìn thấy nàng bị người khác chiếm lấy. Tôi muốn nhìn thấy nàng mất kiểm soát. Tôi muốn nhìn thấy nàng có những khoảnh khắc mà tôi không thể cho nàng.Tại sao? Tôi không thể giải thích được. Có thể bởi vì tôi đã thất bại trong việc cho nàng một đứa con. Có thể bởi vì tôi sợ rằng mình không đủ để giữ nàng. Có thể bởi vì tôi muốn trải nghiệm cảm giác mất mát trước khi nó thực sự xảy ra. Hoặc có thể đơn giản là tôi bị hư hỏng, bị tổn thương, không thể yêu theo cách bình thường.Tôi không biết. Và bây giờ, nhìn lại, tôi không biết liệu việc tìm ra câu trả lời có còn ý nghĩa gì nữa không.
Tôi bắt đầu tạo ra những cơ hội. Không phải một cách có ý thức, mà như thể có một bàn tay vô hình đang dẫn dắt tôi.Tôi đề nghị Long đến nhà thường xuyên hơn. Tôi nói rằng tôi bận, và cần một người giúp Dung với những việc nặng nhọc trong nhà - một lý do vô lý, vì nhà tôi chẳng có gì nặng nề. Long vui vẻ đồng ý. Anh ấy đến mang theo bánh trái, hoa quả, hoặc đôi khi chỉ là một chai rượu ngon.Tôi thấy Dung bắt đầu chuẩn bị kỹ hơn khi Long đến. Nàng dành thêm thời gian trang điểm, chọn quần áo đẹp hơn một chút, nấu những món mà Long thích. Nàng không làm điều đó một cách cố ý - tôi nghĩ nàng cũng không nhận ra - nhưng tôi thấy. Tôi thấy mọi thứ.Một lần, tôi về nhà sớm hơn dự định và thấy Dung và Long đang ngồi trên ghế sofa, quá gần nhau. Họ đang xem một bộ phim trên TV, và Long đặt tay lên lưng ghế, ngay sau đầu Dung. Nàng không di chuyển. Họ không nói gì, nhưng không khí giữa họ nặng nề đến mức tôi có thể cắt ra được.Tôi đứng trong hành lang, quan sát họ trong vài giây. Tim tôi đập nhanh, và một cảm giác kích thích lạ lùng trào dâng. Tôi không tức giận. Tôi không đau khổ. Tôi cảm thấy... háo hức. Như thể tôi đang đứng trước một cánh cửa và sắp sửa mở nó ra, không biết bên trong có gì.Tôi đã làm gì? Tôi đã lùi lại, đóng cửa nhẹ nhàng, và gây tiếng động để báo hiệu tôi đã về. Khi tôi bước vào phòng khách, họ đã ngồi xa nhau hơn một chút. Long đang nói về một trận bóng đá. Dung đang cười.Tôi không nói gì. Nhưng tôi đã thấy mọi thứ.
Tôi đã bắt đầu tìm hiểu về cảm giác của mình. Tôi lên mạng, đọc những bài viết, tham gia các diễn đàn. Lần đầu tiên tôi gõ từ khóa "chồng thích vợ ngoại tình", tim tôi đập như điên. Tôi tìm thấy một cộng đồng, những người đàn ông có cùng sở thích với tôi. Một vài người trong số họ đã sống với điều đó suốt nhiều năm. Họ gọi đó là "cuckold", một từ nghe có vẻ nước ngoài, xa lạ, nhưng khi tôi hiểu ý nghĩa của nó, nó như một cái tát vào mặt tôi.Tôi không đơn độc. Nhưng điều đó không làm tôi cảm thấy dễ chịu hơn. Nó chỉ làm tôi nhận ra rằng tôi thực sự có vấn đề. Rằng tôi không chỉ tưởng tượng, mà tôi thực sự muốn điều đó.Tôi không thể ngủ được nhiều đêm liền. Tôi nằm bên cạnh Dung, nhìn nàng ngủ, và nghĩ về những gì tôi sắp làm. Tôi đã rất gần với việc từ bỏ, gần với việc nói với chính mình rằng đó chỉ là một pha bất thường, một ý tưởng điên rồ sẽ qua đi. Nhưng rồi tôi lại nhớ đến cái cách Long nhìn Dung, cái cách Dung cười với Long, và ham muốn đó lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.Tôi quyết định nói chuyện với Long. Không phải để thú nhận tất cả, mà chỉ để thăm dò, để xem anh ấy nghĩ gì, để xem liệu hạt giống tôi đã gieo có bắt đầu nảy mầm hay không.Tôi đã không biết rằng hạt giống đó đã nảy mầm từ lâu rồi. Và nó sẽ mọc thành một cái cây mà tôi không thể nào kiểm soát được.
Cuộc nói chuyện đó diễn ra tại một quán cà phê nhỏ trên đường Nguyễn Trãi. Long ngồi đối diện tôi, tay cầm ly espresso, nhìn tôi chăm chú. Tôi đã kể cho anh ấy nghe về mối quan hệ của tôi và Dung, về những khó khăn, về sự trống rỗng mà tôi đang cảm thấy. Tôi không đề cập đến cuckold, không nói về những ham muốn của tôi. Nhưng tôi đã nói đủ để Long hiểu rằng có điều gì đó đang thay đổi."Mày và Dung có vấn đề gì sao?" Long hỏi."Không, không hẳn. Tụi tao vẫn bình thường. Chỉ là... tao đôi khi nghĩ rằng tao không đủ tốt cho nàng."Long nhìn tôi với ánh mắt nghiêm trọng. "Mày đang nói gì vậy? Mày là một người chồng tốt, Cường. Tao đã thấy mày đối xử với nàng thế nào. Tao không nghĩ có ai có thể tốt với nàng hơn mày.""Vậy thì tại sao tao luôn cảm thấy như sắp mất nàng?"Long im lặng một lúc lâu. Rồi anh ấy nói: "Bởi vì mày sợ. Sợ mất đi thứ mày yêu nhất. Nhưng nếu mày cứ sợ hãi, mày sẽ đẩy nàng ra xa."Tôi không trả lời. Tôi chỉ nhìn Long, và tự hỏi liệu anh ấy có biết rằng chính anh ấy là người sẽ kéo Dung ra khỏi tôi không. Hay có thể, anh ấy đã biết từ lâu rồi.Tôi không nói với Long về ham muốn thầm kín của mình. Nhưng tôi nghĩ, ở một mức độ nào đó, anh ấy đã biết. Anh ấy đã nhìn thấy tôi nhìn họ. Anh ấy đã cảm nhận được sự thay đổi trong không khí mỗi khi 3 người chúng tôi ở bên nhau. Anh ấy chỉ chờ tôi nói ra.Và tôi sắp nói ra.
Những tuần tiếp theo, tôi sống trong một trạng thái kỳ lạ giữa mong đợi và sợ hãi. Tôi bắt đầu để Dung và Long có nhiều thời gian riêng tư hơn. Tôi nói rằng tôi có việc bận, hoặc đi công tác, và tôi sẽ về muộn. Tôi không biết họ làm gì trong những giờ đó. Tôi không hỏi. Nhưng tôi tưởng tượng. Và những tưởng tượng đó, dù khiến tôi đau đớn, cũng mang lại một cảm giác kích thích đến nghẹt thở.Một lần, tôi về nhà sớm và thấy Dung đang ngồi một mình trên ghế sofa, mặt đỏ ửng. Nàng nhìn tôi, và có điều gì đó trong ánh mắt nàng khiến tôi biết."Anh về rồi," nàng nói, giọng hơi khác thường."Về rồi. Long có đến không?"Nàng ngập ngừng một giây: "Có. Anh ấy vừa đi."Tôi không hỏi thêm. Tôi đi vào bếp, pha một ly nước, và cố gắng giữ bình tĩnh. Tim tôi đập mạnh đến mức tôi nghĩ Dung có thể nghe thấy.Đêm đó, trên giường, tôi hỏi Dung một câu mà tôi đã chuẩn bị từ lâu:"Em có thích Long không?"Nàng không trả lời ngay. Nàng nằm im, mắt nhìn lên trần nhà. Một lúc lâu sau, nàng mới nói:"Em không biết. Anh ấy là bạn của anh. Em không nên có cảm giác gì với anh ấy.""Anh hỏi em, nếu anh không phải là chồng em, em có thích Long không?"Nàng quay sang nhìn tôi. Trong bóng tối, tôi có thể thấy khuôn mặt nàng đang đỏ lên. "Cường, anh đang nói gì vậy?""Anh chỉ muốn biết sự thật."Dung im lặng. Rồi nàng thở dài, một hơi thở dài đầy mệt mỏi. "Em không biết. Có lẽ... có lẽ em có một chút cảm tình. Nhưng em sẽ không bao giờ làm gì để làm tổn thương anh."Những lời đó, đối với tôi, không phải là một lời từ chối. Nó là một lời mời gọi. Nó nói với tôi rằng cánh cửa đã hé mở, và tôi chỉ cần đẩy nó thêm một chút nữa.Tôi không biết lúc đó tôi đang nghĩ gì. Có lẽ tôi đang nghĩ rằng tôi có thể kiểm soát được mọi thứ. Rằng tôi có thể quyết định khi nào và như thế nào để Dung vượt qua ranh giới đó. Rằng tôi có thể đứng ngoài cuộc và theo dõi, như một khán giả xem một bộ phim.Tôi đã quá ngây thơ.Bạn không thể kiểm soát tình cảm của con người. Bạn không thể đặt một con sư tử vào trong lồng và hy vọng nó sẽ đứng yên khi bạn mở cửa. Tôi đã mở cửa, và con sư tử đã lao ra ngoài. Và bây giờ, tôi đang đứng trên bờ vực, nhìn xuống vực thẳm mà tôi đã tự tạo ra cho mình.
Tôi không biết liệu tôi có nên viết tiếp hay không. Những dòng này đã đủ đau đớn. Nhưng có một nhu cầu kỳ lạ, một sự thôi thúc khiến tôi không thể dừng lại. Tôi cần phải ghi lại mọi thứ, cần phải đối mặt với những gì tôi đã làm, cần phải hiểu tại sao tôi đã tự hủy hoại cuộc đời mình.Tôi biết những gì sắp xảy ra. Tôi biết tôi đang gieo vào gió một cơn bão. Tôi biết rằng một khi bắt đầu, không có gì có thể ngăn cản nó. Nhưng tôi vẫn tiếp tục, bởi vì có một phần trong tôi không thể sống thiếu sự kích thích đó, không thể từ bỏ cơ hội được chứng kiến điều mà tôi luôn khao khát.Có lẽ tôi sẽ hối hận. Có lẽ đã quá muộn để hối hận. Nhưng tôi sẽ tiếp tục viết, bởi vì đó là cách duy nhất tôi có thể đối mặt với sự thật mà tôi đã trốn tránh bấy lâu nay.Và bạn, người đang đọc những dòng này, bạn sẽ thấy mọi thứ đổ vỡ. Bạn sẽ thấy tôi từ một người đàn ông có tất cả, trở thành một người không có gì. Bạn sẽ thấy câu chuyện của tôi là một bài học về những ham muốn không được kiểm soát, về lòng tin bị phản bội, và về sự hủy diệt mà chính tôi đã gây ra cho cuộc sống của mình.Tôi không viết để tìm sự tha thứ. Tôi viết để tìm sự hiểu biết. Và có lẽ, một ngày nào đó, tôi sẽ tìm thấy sự bình yên.Nhưng không phải hôm nay.Hôm nay, tôi vẫn đang ở trên bờ vực đó, sắp sửa nhảy xuống, và chờ đợi cú rơi.
Đêm đó, tôi ngồi một mình trong phòng làm việc, nhìn ra cửa sổ. Sài Gòn về đêm vẫn sáng rực, những ánh đèn xe cộ tạo thành những dòng sông vàng trên đường phố. Tôi nghĩ về Dung, về Long, về những gì sắp xảy ra. Tôi nghĩ về câu hỏi mà tôi sẽ đặt ra cho Long trong cuộc gặp sắp tới.Tôi biết rằng sau cuộc nói chuyện đó, mọi thứ sẽ thay đổi mãi mãi. Không còn đường quay lại. Tôi đã đưa ra quyết định của mình, và bây giờ tôi phải sống với nó.Dung vẫn đang ngủ ở phòng bên cạnh. Tôi không dám vào nhìn nàng. Tôi sợ rằng nếu tôi nhìn thấy khuôn mặt thanh bình đó, tôi sẽ thay đổi ý định. Và tôi không muốn thay đổi ý định. Dù điều đó có nghĩa là tôi sẽ tự hủy hoại chính mình.Tôi với lấy điện thoại, bấm số của Long."Alo?""Long, tao cần nói chuyện với mày. Ngày mai, quán cà phê cũ, 7 giờ tối.""Có chuyện gì vậy? Mày nghe có vẻ kỳ lạ.""Sẽ nói với mày ngày mai. Cứ đến đi."Tôi cúp máy, và ngồi lặng yên trong bóng tối. Tôi đã bắt đầu cuộc chơi. Bây giờ, tôi chỉ có thể chờ đợi và xem nó sẽ đưa tôi đến đâu.
Hết phần 1
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Danh sách phần:
- Phần 1: Người Vợ Của Tôi
- Phần 2: Cuộc Nói Chuyện Quyết Định
- Phần 3: Đêm Thứ Bảy
- Phần 4: Vòng Xoáy
- Phần 5: Vực thẳm
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!