Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Vợ Tôi Và Những Cuộc Phiêu Lưu

Tác giả: Cao Hùng | Ngày: 27/11/2025 03:26 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: chia sẻ vợ, ngoại tình, đồng nghiệp, giám đốc, thư ký, bạn thân, bảo vệ, làm tình tập thể, vợ của sếp, con gái của sếp, Truyện nhiều phần, làm tình ở văn phòng, khao khát, dục vọng, mất mát, hối tiếc, phản bội, biệt thự, tình dục, quan hệ tập thể, tình dục đồng thuận, khám phá tình dục, cảnh nóng, hôn nhân, tình yêu, ham muốn, tình tay ba, sự phản bội, tình yêu và mất mát, lòng tin, sự tha thứ, công ty, tập đoàn, đấu đá nội bộ, âm mưu, phe đối lập, bằng chứng, điều tra bí mật, sự sụp đổ, tranh giành quyền lực, gián điệp công ty, phim sex, diễn đàn ẩn danh, gặp gỡ bí mật, mặt nạ, khách sạn, văn phòng, bàn làm việc, phòng tắm, nhà bếp, phòng ngủ, bữa tiệc, đêm khuya, tỉnh táo và say, lần cuối, chia tay, bú lồn, bú cặc, cưỡi ngựa, hành hạ nhẹ, bứt lông lồn, kẹp núm vú, mạnh bạo, tình dục mãnh liệt, dã man, ưu thế, chi phối, bị động, cảm giác mới, thức tỉnh tình dục, ham muốn cấm kỵ, quan hệ loạn luân, em vợ - anh rể, tình nhân, người tình, em vợ, anh rể, chủ tịch, trợ lý, tài xế, nhân viên, kẻ phản bội, người bạn chí cốt, kẻ thù, cưỡng bức, xung đột gia đình, tâm lý nặng, ly hôn, thức tỉnh, lựa chọn, hậu quả, nhận ra sai lầm, bắt đầu lại, vượt qua quá khứ, tìm thấy bản thân, học cách sống, cô đơn, ghen tuông, tội lỗi, hạnh phúc, đau đớn, thất vọng, hy vọng, bình yên, chấp nhận, sợ hãi, mãn nguyện, trống rỗng, day dứt, hận thù, yêu thương, đam mê

Truyện đã hoàn thành (11 phần)

← Phần trước Phần sau →

Phần 11: Những Gì Còn Lại

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:



Hân phát hiện
Đã hơn một tuần Hân không về biệt thự. Sáng hôm đó cô ghé qua chỉ để lấy vài món đồ còn để quên trong phòng ngủ cũ và dọn dẹp đôi chút. Cô chọn lúc Cường đang ở công ty, và cô thành thật không muốn gặp Đại. Càng ít nói chuyện với người chồng sắp thành người cũ càng tốt.
Cô lên tầng, mở cửa phòng ngủ của Đại vì nhớ mình từng để một cuốn sách trên kệ bên giường. Ánh sáng ban mai lọt qua rèm. Căn phòng gọn gàng, nhưng trên ghế tựa gần tủ quần áo có một chiếc áo ngủ màu trắng mỏng. Không phải của cô.
Hân cầm lên. Mùi nước hoa quen thuộc xộc vào mũi. Mùi Hồng vẫn dùng từ năm mười tám tuổi.
Tay cô khựng lại. Cô mở tủ quần áo của Đại. Trong ngăn kéo bên phải, nơi anh thường để đồ lót, có một chiếc xì-líp đen nhỏ, ren mỏng. Cô nhận ra nó ngay. Cô từng thấy Hồng mặc đúng chiếc này khi ở nhà.
Hân không hét. Không đập đồ. Cô chỉ ngồi xuống mép giường, tay vẫn cầm chiếc xì-líp, nhìn vào khoảng không trước mặt rất lâu. Những hình ảnh tự động hiện về: ánh mắt Đại khi nhìn Hồng cười, những lần Hồng về muộn mà không giải thích rõ, những đêm nhà quá yên ắng, và cả những lần chính cô cảm thấy có gì đó lệch lạc nhưng đã cố tình bỏ qua.
Cô ngồi đó gần mười lăm phút. Chỉ khi cảm giác lạnh từ gáy lan xuống lưng, cô mới đứng dậy và bước xuống cầu thang.
Đại đang ngồi trong phòng khách, một tay cầm ly cà phê, mắt nhìn máy tính bảng. Khi ngẩng lên và thấy Hân, rồi thấy thứ trong tay cô, nụ cười xã giao trên mặt anh tắt ngấm. Anh đặt ly xuống.
"Hân..."
"Đừng." Giọng cô thấp và lạnh. "Em không muốn nghe anh giải thích. Em chỉ hỏi một câu thôi. Bao lâu rồi?"
Đại im lặng. Anh nhìn chiếc xì-líp trong tay vợ, rồi nhìn lên mặt cô. Không có đường nào để chối.
"Đủ lâu," anh nói cuối cùng, giọng khàn. "Lâu hơn anh muốn thừa nhận."
Hân cười nhạt. Tiếng cười ngắn và khô.
"Anh phản bội em với em gái ruột của em." Cô nói rất chậm. "Anh có hiểu câu đó nặng như thế nào không? Không phải một người phụ nữ ngoài đường. Là em ruột của em."
Đại đứng dậy. Anh muốn bước lại gần nhưng cuối cùng chỉ đứng yên. Trong lòng anh lúc này không chỉ có sự trống trải. Có cả một lớp nặng nề thật sự - dù anh không muốn níu cuộc hôn nhân đã chết, anh vẫn nhận ra mình đã làm tổn thương người từng ở bên anh từ những ngày khó khăn nhất.
"Anh không chối. Anh đã sai. Anh biết mình đáng bị trách. Anh cũng biết em từng là người duy nhất tin anh khi anh chưa có gì. Nhưng anh không thể đứng đây và nói rằng anh hối hận vì đã bắt đầu với Hồng. Anh sẽ không nói dối em thêm nữa."
Hân nhìn anh như nhìn một người hoàn toàn xa lạ. Người đàn ông từng là chồng cô, từng được cô hết lòng tin tưởng, giờ chỉ còn là kẻ đã chọn em gái mình.
"Em sẽ ly hôn," cô nói, giọng bình tĩnh đến đáng sợ. "Sạch sẽ. Không ầm ĩ. Không đòi hỏi gì nhiều. Nhưng em sẽ không ở lại thêm một ngày nào trong ngôi nhà này."
Cô quay người. Trước khi lên cầu thang, cô hỏi mà không nhìn lại:
"Hồng đang ở trên?"
"Phải."
Hân bước lên từng bậc. Lưng thẳng. Tay vẫn cầm chiếc xì-líp đen.

Chị em
Hồng đang nằm nghiêng trên giường, chăn chỉ phủ đến ngang hông, thì cửa phòng mở. Chị gái bước vào. Chỉ cần nhìn biểu cảm của Hân, Hồng biết mọi thứ đã vỡ. Cô vội kéo chăn lên che thân, rồi với lấy áo ngủ khoác vội vào người.
Hân đóng cửa lại, đứng dựa lưng vào đó, nhìn em gái rất lâu. Không nói gì ngay.
"Em có muốn nói gì trước không?" cuối cùng Hân hỏi. Giọng không lớn, nhưng mỗi chữ đều rõ.
Hồng mở miệng. Lần đầu tiên trong đời cô cảm thấy thực sự sợ chị mình.
"Em xin lỗi..."
"Xin lỗi vì đã ngủ với chồng chị, hay xin lỗi vì bị phát hiện?"
Hồng cúi đầu sâu. Nước mắt rơi xuống gối.
"Em đã yêu anh ấy từ năm mười tám tuổi. Em đã nhìn thấy... nhiều lần. Lúc đầu không cố ý. Sau đó em không dừng lại được. Em đã thèm anh ấy từ những lần đó."
Hân cảm thấy máu dồn lên ót. Cô đứng im, nhưng ngón tay bấu chặt vào chiếc xì-líp vẫn còn cầm trên tay.
"Em đã biến chị thành thứ để em kích thích từ năm đó." Giọng Hân rất khẽ, gần như thì thầm, nhưng sắc lạnh. "Em nhìn chị bị chồng đụ, rồi đem hình ảnh đó về tưởng tượng. Em nhìn chị lên đỉnh, rồi thèm được như vậy. Em có hiểu em đã làm gì với chị của em không?"
Hồng khóc nức. Vai run lên run xuống.
"Em biết. Em biết em hỏng. Em biết em đáng bị chị khinh. Nhưng em không thể ngừng. Em đã yêu anh ấy thật. Từ rất lâu rồi."
Hân nhìn em gái đang khóc trước mặt. Trong đầu cô vừa có sự phẫn nộ, vừa có một nỗi đau kỳ lạ cho chính đứa em từng được cô che chở. Cô nhớ Hồng năm mười tám, nhớ những lần chị em nằm nói chuyện với nhau đến khuya. Tất cả giờ chỉ còn vị đắng.
"Chị không thể tha thứ cho em hôm nay." Hân nói cuối cùng. "Có lẽ không phải ngày mai. Cũng không phải tuần sau. Chị cần thời gian. Đừng đến gần chị lúc này. Đừng nhắn tin. Đừng gọi. Để chị yên."
Cô đặt chiếc xì-líp xuống bàn gần cửa, rồi quay đi. Hồng gọi với theo, giọng đứt quãng, nhưng Hân không dừng lại. Cô đóng cửa phòng em gái lại phía sau mình.

Lời chia tay
Hân xuống tầng với hai vali đã chuẩn bị sẵn từ trước. Đại vẫn đứng trong phòng khách. Anh đã tắt hết màn hình, chỉ còn đứng đó.
"Em đi với Cường," Hân nói, không nhìn thẳng vào mắt anh. "Anh ấy không phản bội em. Ít nhất đến lúc này."
Đại gật đầu chậm. Trong ngực anh lúc này có sự trống trải thật, lẫn với một lớp nặng nề khó diễn tả. Anh biết mình đã làm tổn thương người từng đứng bên cạnh khi anh chưa có gì. Nhưng anh cũng biết cuộc hôn nhân đã chết từ lâu. Giờ chỉ mới chính thức được chôn.
"Anh không ngăn. Em xứng đáng được yên ổn."
Hân kéo vali đến cửa. Cô dừng lại một giây, vẫn không quay đầu.
"Em không hận anh đến mức muốn anh nát đời. Nhưng em cũng chẳng còn gì để cho anh nữa. Giữ lấy những gì anh đã chọn. Và đừng bao giờ liên lạc với em trừ khi liên quan đến giấy tờ."
Cô mở cửa, bước ra ngoài, rồi đóng lại nhẹ nhàng. Không đập cửa. Không khóc ầm. Chỉ có tiếng khóa cửa kêu một tiếng khô khốc.
Đại đứng im trong phòng khách rất lâu sau đó. Anh không đuổi theo.

Cường hoàn tất hồ sơ
Trong những ngày Hân làm thủ tục ly hôn và chuyển hết đồ, Cường gần như không ngủ đủ. Anh làm việc xuyên đêm với đống tài liệu.
Anh Tý cung cấp thêm vài ghi chép về lịch trình của Lê Quang. Chú Bảy xác nhận danh tính Tuấn và một số lần hai người gặp nhau ở tầng hầm. Cường đối chiếu với các giao dịch ngân hàng, các cuộc gọi quốc tế, và những hợp đồng được ký bất thường trong thời gian ngắn.
Khi anh đặt toàn bộ hồ sơ lên bàn Đại, cả hai đều im lặng một lúc.
"Đủ để kết thúc," Cường nói. "Lê Quang và cả Quốc."
Đại cầm từng trang, đọc chậm. Cuối cùng anh ngẩng lên, nhìn Cường bằng một ánh mắt phức tạp.
"Cảm ơn anh. Thật sự. Không có anh thì tôi không làm được đến nước này."
Cường chỉ gật. Anh không cần lời cảm ơn nhiều hơn. Việc cần làm vẫn còn.

Quốc và Lê Quang sụp đổ
Cuộc họp hội đồng quản trị bất thường được triệu tập chỉ ba ngày sau. Đại bước vào phòng họp với vẻ mặt bình thản đến mức đáng sợ. Ông ta đưa ra từng chứng cứ một cách có hệ thống: hợp đồng giả, dòng tiền chảy ra nước ngoài, cuộc gặp bí mật với đối thủ, và cuối cùng là vai trò trung gian của Quốc.
Lê Quang cố gắng phản bác, nhưng càng nói càng lộ. Khi hội đồng bỏ phiếu, kết quả rõ ràng. Hắn bị cách chức ngay tại chỗ, hồ sơ được chuyển cho cơ quan điều tra trong ngày.
Quốc định rời tòa nhà trước khi mọi thứ lan ra thì bị Cường chặn lại ở tầng hầm. Những tin nhắn, cuộc gọi và giao dịch được đưa ra trước mặt Đại.
Đại nhìn người bạn từng cùng hắn vượt qua rất nhiều bão tố. Giọng anh ta thấp và mệt:
"Mày chọn cách đâm sau lưng thì nhận hậu quả đi. Tao không cứu."
Quốc cười nhạt, cay đắng. Hắn bị buộc phải rời công ty trong thế nhục nhã. Không còn chỗ đứng, không còn mạng lưới.
Có người nói hắn đang ở một nước nhỏ ven biển, sống một cuộc sống bình lặng dưới tên giả. Nhưng không ai muốn tìm hiểu thêm. Đại đôi lúc vẫn nhớ người bạn từng cùng hắn thủ đoạn và bảo vệ lẫn nhau, nhưng không còn muốn tìm kiếm. Quốc đã chọn con đường của mình, và hậu quả là của hắn.
Đại không truy cùng diệt tận. Anh ta cũng không giữ lại chút tình cảm nào.

Những ngày sau khi Hân rời đi
Biệt thự trở nên trống trải hơn. Chỉ còn Đại, Tuyết và Hồng.
Không khí không ngay lập tức biến thành nơi ấm áp. Có những buổi sáng Hồng vẫn lạnh mặt khi thấy Tuyết ở quá lâu trong phòng Đại. Có những đêm Tuyết nằm im nghe tiếng Hồng cười từ phòng bên và phải tự nhủ mình đã chọn chấp nhận.
Đại phải học cách phân chia thời gian và sự chú ý. Anh không được phép hành xử như việc có cả hai là quyền đương nhiên.
Một đêm chỉ có Hồng ở nhà, Đại về rất muộn, mệt mỏi sau hàng loạt cuộc họp. Hồng không hỏi han nhiều. Cô chỉ cởi áo ngủ khi anh ngồi xuống sofa.
Đại nhìn cái lồn căng múp tuổi hai mươi, đám lông đen dày và hai hàng lông chạy dọc mép. Con cặc anh cương ngay. Anh kéo cô lại, đẩy nằm ngửa, banh chân cô ra và cúi xuống. Anh bứt từng cụm lông, liếm, ngửi, mút hột le đến mức Hồng rên và cào ghế. Rồi anh đụ cô rất mạnh, gần như trút hết căng thẳng vào trong. Anh giữ tóc, vỗ mông, nói những câu bẩn về việc cái lồn này đang thuộc về anh, về việc anh muốn đụ nát nó mỗi khi mệt. Hồng vừa khóc vừa lên đỉnh, ôm chặt lấy anh như sợ người đàn ông này biến mất.
Một đêm khác chỉ có Tuyết. Đại hành hạ cô đúng gu cũ. Anh kẹp nhẹ núm vú, giữ tóc cô kéo ra sau, vừa đụ vừa nhắc về việc cô đã suýt đẩy anh về phía Hồng vì chủ quan. Tuyết nhận hết. Cô vừa sướng vừa day dứt, nước mắt chảy trong lúc lên đỉnh vì cảm giác được giữ lại sau khi suýt mất tất cả.
Dần dần, khoảng cách giữa hai người phụ nữ mỏng đi. Không phải vì đột nhiên yêu nhau như chị em, mà vì cả hai đều hiểu rõ một điều: họ đang chia sẻ người đàn ông mà cả hai đều không muốn mất. Ghen vẫn còn, nhưng đã biết kìm lại.

Hồng và Cường - Lần cuối
Trong khi mọi thứ đang ổn định lại, Hồng vẫn còn một việc chưa làm.
Một buổi chiều, cô nhắn cho Cường:
"Anh Cường, em cần gặp anh. Lần cuối."
Họ chọn một quán cà phê nhỏ ven sông, góc khuất nhất, xa tầm mắt người qua lại. Hồng mặc giản dị hơn mọi lần, nhưng ánh mắt vẫn còn cái gì đó chưa dứt.
Cô ngồi xuống, im lặng một lúc rồi nói:
"Em không định làm tình với anh đâu. Em chỉ muốn nói lời tạm biệt thật sự."
Cường gật đầu. "Anh hiểu."
"Em đã có Đại. Em sẽ ở bên anh ấy. Và em biết anh cũng đã có chị Hân. Em mừng cho anh."
Cường nhìn cô. "Anh cũng mừng cho em."
Im lặng kéo dài. Không khí giữa hai người vẫn còn một lớp mỏng của những đêm cũ - những lần Cường hành hạ cô, những lần cô lên đỉnh vì bị chiếm lấy theo cách không ai từng làm với cô trước đó.
Hồng khẽ cười, giọng thấp:
"Nhưng có những thứ... không dễ quên lắm. Anh biết không?"
Cường không trả lời ngay. Dưới bàn, tay anh từ từ đặt lên đùi cô, rồi trượt lên dưới váy. Ngón tay anh chạm vào lớp vải mỏng của xì-líp, xoa nhẹ qua mu lồn. Hồng không tránh. Cô chỉ nhìn anh, mắt không chớp, hơi thở đã bắt đầu nặng hơn.
Cường vén mép xì-líp sang một bên. Ngón tay anh chạm trực tiếp vào da nóng và đám lông đen. Anh bóp nhẹ mu lồn, rồi dùng hai ngón kéo nhẹ vài sợi lông, đủ để Hồng rùng mình. Ngón giữa anh miết chậm lên hột le, rồi kẹp nhẹ, day vòng.
Hồng há miệng, một tiếng thở run thoát ra. Lý trí vẫn bảo cô dừng lại, nhưng cơ thể đã phản bội. Cô đưa tay xuống, nắm lấy chỗ đang cứng dần của Cường qua quần, siết chặt và xoa chậm.
Hai người nhìn nhau. Khoảng cách giữa hai khuôn mặt chỉ còn vài centimet.
"Em vẫn nhớ..." Hồng thì thầm, giọng đã khàn. "Cách anh giữ em. Cách anh không hỏi xin phép. Những thằng trước chưa bao giờ... làm em như vậy."
Cường siết hột le mạnh hơn một chút, đồng thời bứt nhẹ thêm vài sợi lông. Hồng không chịu nổi nữa. Cô nghiêng người về phía trước, hôn anh cuồng nhiệt. Môi cô nóng, lưỡi cô chủ động, như còn chưa muốn buông.
Trong lúc hôn, tay cô kéo mạnh xì-líp xuống đến tận gót chân. Cường hiểu ý ngay. Anh đẩy hai ngón vào trong lồn cô, móc lên, đồng thời ngón cái vẫn day và ngắt nhẹ hột le. Tay còn lại vẫn không quên kéo, bứt những sợi lông đen quanh mu.
Hồng vừa hôn vừa rên vào miệng anh, tay siết chặt con cặc qua lớp vải, xoa nhanh hơn. Cường tăng tốc ngón tay. Anh móc sâu, day mạnh, thỉnh thoảng kéo mạnh một cụm lông khiến cô giật mình vì đau lẫn sướng.
Chỉ một lúc sau, Hồng ôm chặt lấy vai anh, toàn thân căng cứng rồi run lên. Cô lên đỉnh ngay tại góc quán vắng, nước nhờn ướt đẫm tay Cường, miệng cô cắn nhẹ vào môi dưới anh để không phát ra tiếng.
Cả hai giữ nguyên tư thế một lúc lâu. Hơi thở nóng vẫn còn lẫn vào nhau.
Khi Hồng dịu xuống, cô chậm rãi kéo xì-líp lên, chỉnh lại váy. Cường cũng rút tay về. Hai người nhìn nhau lần nữa - lần này rõ ràng hơn, thành thật hơn.
Hồng mỉm cười, vừa mệt vừa còn dư vị:
"Vậy thì... nếu một ngày anh cần, hoặc em cần... chúng ta vẫn có thể gặp. Được không?"
Cường nhìn cô lâu. Rồi gật.
"Được."
Hồng đứng dậy, cúi xuống hôn nhẹ lên má anh, lần này chậm và dứt khoát hơn.
"Cảm ơn anh, Cường. Vì tất cả."
Cường nắm tay cô một lúc rồi buông ra.
"Đi đi. Đừng để Đại đợi."
Hồng bước ra khỏi quán, không ngoảnh lại. Cường ngồi nhìn theo, ngón tay vẫn còn ẩm. Anh biết rằng dưới hình thức cũ, đây thực sự là lần cuối. Nhưng thứ kích thích và khoái cảm từng có giữa họ - đặc biệt cách cô từng sướng vì bị anh hành hạ - vẫn còn đó, chưa thể quên hẳn.
Cánh cửa nhỏ vẫn còn khẽ hé.

Màn tay ba
Đêm đó đến một cách tự nhiên hơn là được sắp đặt trước.
Cả ba ngồi trong phòng khách sau bữa ăn tối. Rượu vang đỏ. Không khí không còn sắc cạnh như những ngày đầu. Đại ngồi giữa, một tay đặt trên đùi Tuyết, tay kia trên đùi Hồng.
Anh hôn Tuyết trước. Sâu, chậm, có lưỡi. Rồi quay sang hôn Hồng cũng sâu không kém. Khi anh nói khẽ "Hai em hôn nhau", cả hai nhìn nhau một lúc. Lần này không còn sự do dự rõ như trước. Tuyết đưa tay lên gáy Hồng, và hai người hôn nhau. Nụ hôn có tiếng nước bọt, có hơi thở nóng, có sự chấp nhận thật sự.
Họ lên tầng, vào phòng ngủ lớn. Đại cởi đồ cả hai người. Hai cơ thể trần trụi nằm cạnh nhau dưới ánh đèn vàng ấm: Tuyết chín chắn, da trắng, đường cong đầy đặn; Hồng trẻ hơn, căng hơn, đám lông đen hai hàng rõ nét chạy dọc hai bên mép.
Đại không vội đưa cặc vào ngay. Anh bảo hai người nằm cạnh nhau, rồi cúi xuống bú Tuyết trước. Lưỡi anh liếm chậm, tách mép, mút hột le, hai tay giữ đùi cô. Hồng nằm bên cạnh nhìn, thở ngày một nặng. Đại kéo Hồng lại gần, chuyển sang bú cô. Anh liếm dọc hai hàng lông, bứt nhẹ vài sợi, mút hột le đến mức Hồng phải bấu tóc anh.
Tuyết đưa tay xuống giữa hai chân Hồng, ngón tay trượt nhẹ. Hồng nhìn Tuyết, rồi cũng đáp lại bằng cách hôn lên ngực chị.
Đại ngồi dậy, để Hồng nằm ngửa, đút cặc vào một phát sâu. Anh đụ Hồng mạnh, vừa đụ vừa kéo tay Tuyết đặt lên ngực Hồng. Tuyết cúi xuống hôn Hồng, tay chơi với núm vú và hột le của cô em. Hồng rên giữa hai người, chân quấn lấy lưng Đại.
Sau đó họ đổi vị trí. Tuyết ngồi lên mặt Đại, hai đầu gối hai bên tai anh. Hồng ngồi lên cặc anh, lưng quay về phía Tuyết. Cả hai cưỡi. Đại dùng miệng làm Tuyết ướt đẫm và lên đỉnh trong khi hông anh đẩy lên đụ Hồng. Tiếng rên của hai người phụ nữ hòa vào nhau. Rồi họ đổi chỗ. Đại đụ Tuyết từ phía sau rất sâu, một tay giữ tóc cô, trong khi Hồng nằm dưới Tuyết, hai chị em hôn nhau, tay Tuyết giữa hai chân Hồng.
Không có lời nói sáo rỗng về mãi mãi hay gia đình. Chỉ có tiếng da thịt va vào nhau, tiếng rên, tiếng thở nặng, và sự chiếm hữu xen lẫn chia sẻ rõ ràng. Đại lần lượt xuất vào cả hai. Anh bắn vào trong Hồng trước, rồi sau đó vào Tuyết. Cả hai đều nhận hết.
Họ làm thêm lần nữa trước khi thực sự kiệt sức. Lần này chậm hơn. Đại nằm giữa, Tuyết và Hồng nằm hai bên. Anh thay phiên đụ từng người một cách sâu và chậm, trong khi người còn lại hôn anh hoặc hôn người kia. Có lúc cả hai người phụ nữ cùng cúi xuống liếm và mút cặc anh. Có lúc Đại bảo họ nằm chồng lên nhau và đụ từ phía sau, luân phiên từng cái lồn.
Khi mọi thứ lắng xuống, cả ba nằm im. Tuyết và Hồng vẫn còn chân chạm nhau. Đại ôm mỗi người một bên.
Tuyết nằm im, cảm nhận hơi thở của Đại và Hồng bên cạnh. Cô không biết mình có thể gọi đây là hạnh phúc không. Nhưng cô biết mình đã chọn ở lại. Và điều đó là đủ.
Hồng nhìn trần nhà, ngón tay cô vẫn đan với ngón tay Tuyết. Cô không cần phải chiến đấu nữa. Cô đã có những gì cô muốn. Và cô đã học được rằng yêu một người đôi khi có nghĩa là chia sẻ.
Đại ôm cả hai, và trong lòng anh, lần đầu tiên sau rất lâu, có một sự bình yên thật sự. Không phải vì anh có hai người phụ nữ, mà vì anh đã ngừng chạy trốn.
Không ai nói "em yêu chị". Chỉ có hơi thở dần đều và sự chấp nhận câm lặng rằng từ nay sẽ là như vậy.

Hân và Hồng - Một năm sau
Một năm sau khi rời biệt thự, Hân nhận được tin nhắn từ Hồng:
"Chị ơi, em vẫn còn nhớ những gì đã xảy ra. Em vẫn còn đau. Nhưng em cũng còn thương chị. Em không xin chị tha thứ. Em chỉ muốn chị biết em không quên chị."
Hân đọc tin nhắn nhiều lần. Cô không trả lời. Cô chỉ giữ lại, và thỉnh thoảng mở ra đọc lại trong những đêm yên tĩnh. Không phải vì đã sẵn sàng tha thứ. Mà vì biết rằng đứa em gái kia cũng đang mang một vết thương riêng, và điều đó làm khoảng trống trong lòng cô bớt lạnh hơn một chút.

Đoạn kết
Một năm sau - Nha Trang
Cường và Hân mua lại một khách sạn nhỏ gần biển, khoảng hai mươi phòng. Họ tự vận hành, tự đứng ra nhận khách những ngày đầu. Hân vẫn thỉnh thoảng nhớ lại biệt thự cũ, nhớ em gái, nhớ cả những năm tháng từng là vợ Đại. Nỗi đau không còn sắc như lúc mới phát hiện, nhưng cũng chưa bao giờ mất hẳn. Nó chỉ trở thành một phần của quá khứ mà cô chọn không đào bới thêm.
Cường trở thành người đàn ông ổn định đầu tiên sau nhiều năm cô bị bỏ rơi trong chính cuộc hôn nhân của mình. Họ đăng ký kết hôn giản dị, không mời ai từ Sài Gòn. Đêm nào Hân vẫn đòi anh, vẫn thích bị giữ chặt và bị chiếm lấy một chút. Cường đáp ứng, và dần dần học được cách cho cô nhiều hơn những gì anh từng nghĩ mình có thể cho.
Cường nhìn Hân đang ngủ bên cạnh, và anh nghĩ về tất cả những gì đã xảy ra. Anh không hối hận. Anh đã tìm thấy tình yêu, và anh đã học cách từ bỏ những gì không thuộc về mình. Những biến cố trong quá khứ đã dạy cho anh biết rằng điều quan trọng nhất không phải là thắng hay thua trong cuộc chơi, mà là tìm ra được người thực sự sẽ ở lại bên mình sau tất cả.
Đại - Tuyết - Hồng
Họ chuyển sang một căn biệt thự khác ở khu yên tĩnh hơn, ít kỷ niệm cũ. Không có hôn nhân giấy tờ với bất kỳ ai. Đại vẫn là trung tâm của cả hai. Tuyết dần đảm nhận nhiều việc bên cạnh anh, từ công việc đến việc nhà. Hồng tìm được chỗ đứng riêng, không còn chỉ là "cô em vợ trẻ".
Vẫn có những ngày ghen. Vẫn có những đêm Đại chỉ muốn một trong hai, và người còn lại phải tự xử lý cảm xúc của mình. Nhưng cả ba đã học cách nói chuyện trước khi mọi thứ vỡ vụn. Họ không gọi mình là gia đình hạnh phúc hoàn hảo. Họ chỉ sống, và chấp nhận rằng đây là lựa chọn của cả ba.
Và trong những đêm yên tĩnh, khi cả ba nằm bên nhau, họ không còn phải hỏi mình có đang làm đúng hay không. Họ chỉ biết rằng họ đã tìm thấy một điều gì đó để giữ. Không ai được toàn vẹn. Nhưng cũng không ai còn ở trong bóng tối như trước nữa.

Cuộc chơi đã kết thúc theo cách không hoàn hảo.
Mỗi người giữ lấy phần mình đã chọn, và phải sống với những gì đi kèm theo lựa chọn đó.
Không ai được toàn vẹn. Nhưng cũng không ai còn ở trong bóng tối như trước nữa.

Hết

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

← Phần trước Phần sau →

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách