Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Vợ Tôi Và Những Cuộc Phiêu Lưu

Tác giả: Cao Hùng | Ngày: 27/11/2025 03:26 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: chia sẻ vợ, ngoại tình, đồng nghiệp, giám đốc, thư ký, bạn thân, bảo vệ, làm tình tập thể, vợ của sếp, con gái của sếp, Truyện nhiều phần, làm tình ở văn phòng, khao khát, dục vọng, mất mát, hối tiếc, phản bội, biệt thự, tình dục, quan hệ tập thể, tình dục đồng thuận, khám phá tình dục, cảnh nóng, hôn nhân, tình yêu, ham muốn, tình tay ba, sự phản bội, tình yêu và mất mát, lòng tin, sự tha thứ, công ty, tập đoàn, đấu đá nội bộ, âm mưu, phe đối lập, bằng chứng, điều tra bí mật, sự sụp đổ, tranh giành quyền lực, gián điệp công ty, phim sex, diễn đàn ẩn danh, gặp gỡ bí mật, mặt nạ, khách sạn, văn phòng, bàn làm việc, phòng tắm, nhà bếp, phòng ngủ, bữa tiệc, đêm khuya, tỉnh táo và say, lần cuối, chia tay, bú lồn, bú cặc, cưỡi ngựa, hành hạ nhẹ, bứt lông lồn, kẹp núm vú, mạnh bạo, tình dục mãnh liệt, dã man, ưu thế, chi phối, bị động, cảm giác mới, thức tỉnh tình dục, ham muốn cấm kỵ, quan hệ loạn luân, em vợ - anh rể, tình nhân, người tình, em vợ, anh rể, chủ tịch, trợ lý, tài xế, nhân viên, kẻ phản bội, người bạn chí cốt, kẻ thù, cưỡng bức, xung đột gia đình, tâm lý nặng, ly hôn, thức tỉnh, lựa chọn, hậu quả, nhận ra sai lầm, bắt đầu lại, vượt qua quá khứ, tìm thấy bản thân, học cách sống, cô đơn, ghen tuông, tội lỗi, hạnh phúc, đau đớn, thất vọng, hy vọng, bình yên, chấp nhận, sợ hãi, mãn nguyện, trống rỗng, day dứt, hận thù, yêu thương, đam mê

Truyện đã hoàn thành (11 phần)

Phần 5: Cửa Đã Mở

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:



Quyết định sau lời đề nghị
Ba ngày sau đêm hôm đó, Cường và Tuyết vẫn chưa đưa ra quyết định. Hai người nằm trên giường, trần truồng, nhưng không làm tình. Cả hai chỉ nằm đó, nhìn trần nhà, suy nghĩ.
"Anh nghĩ gì vậy?" - Tuyết hỏi.
Cường thở dài: "Anh không biết. Một mặt, anh thấy kích thích. Một mặt, anh thấy sợ."
"Sợ gì?"
"Sợ mất em."
Tuyết quay sang nhìn anh: "Anh sẽ không mất em. Anh là chồng em. Em yêu anh."
"Nhưng em cũng thích Đại," Cường nói. "Và anh ta có thể cho em một cuộc sống mà anh không thể cho em. Anh chỉ là một kỹ sư IT bình thường. Anh ta là một tỷ phú."
Tuyết đặt tay lên ngực anh: "Anh không hiểu. Anh có thể không có tiền như anh ấy, nhưng anh có tình yêu của em. Và tiền bạc không mua được tình yêu. Anh ấy nói vậy, và anh ấy đúng."
Cường nhìn cô, và anh thấy trong mắt cô một sự chân thành. Cô không nói dối.
"Vậy em muốn làm gì?" - Cường hỏi.
"Em muốn thử," Tuyết nói. "Em muốn vào tập đoàn của anh ấy. Em muốn xem cuộc sống đó như thế nào. Và nếu em không thích, em sẽ rời đi. Nhưng em muốn thử."
Cường im lặng một lúc lâu. Anh nhìn cô, và anh thấy trong mắt cô một sự quyết tâm mà anh chưa từng thấy.
"Anh sẽ đi với em," Cường nói. "Anh sẽ không để em đi một mình."
Tuyết mỉm cười, và cô hôn anh: "Cảm ơn anh, Cường. Anh đúng là chồng của em. Anh là người chồng tuyệt vời nhất."

Kế hoạch xin nghỉ việc
Sáng hôm sau, Cường ngồi xuống bên Tuyết với một tách cà phê và một quyển sổ ghi chú.
"Em, mình cần bàn chuyện quan trọng trước khi bắt đầu," Cường nói. "Mình không thể xin nghỉ hẳn công ty hiện nay ngay được. Hợp đồng của anh là dài hạn, phải báo trước 45 ngày. Còn em thì 30 ngày vì hợp đồng năm. Nếu mình bỏ việc đột ngột, sẽ bị phạt, và không còn đường quay lại."
Tuyết gật đầu: "Anh nói đúng. Nhưng phải làm sao? Mình không thể vừa đi làm ở tập đoàn anh Đại vừa đi làm ở công ty hiện nay."
Cường mỉm cười: "Anh có một mánh khóe. Hồi trước có thằng bạn của anh - nó âm thầm đi Nhật làm việc, nhưng nó báo với công ty là có việc gia đình gấp cần về quê ở miền Trung xử lý tranh chấp đất đai. Nó xin nghỉ 2 tuần, công ty đồng ý. Đến ngày thứ 12, nó gửi email xin thêm một tháng vì chưa xong. Rồi trước khi hết tháng đó, nó lại gửi email báo rằng mọi chuyện rắc rối như mớ bòng bong, phải đưa ra tòa, không hứa khi nào quay lại được. Thế là nó cũng chẳng bao giờ phải quay lại công ty, mà vẫn ở Nhật."
Tuyết nghe xong, mắt cô sáng lên: "Anh định làm y như vậy?"
"Đúng. Mình sẽ xin nghỉ phép với lý do gia đình có việc gấp. Rồi kéo dài thời gian nghỉ bằng những lý do tương tự. Như vậy, nếu kế hoạch với anh Đại không thành công, mình vẫn có thể quay lại công ty mà không bị vi phạm hợp đồng."
"Tuyệt," Tuyết nói. "Vậy em sẽ làm đơn xin nghỉ phép dài hạn, lý do là mẹ em bệnh nặng cần chăm sóc ở quê. Còn anh?"
"Anh sẽ nói là đất đai ở quê có tranh chấp, cần về giải quyết. Viết thư xin nghỉ dài hạn, nhưng không từ bỏ hợp đồng."
Hai người cùng cười, và cả hai biết rằng kế hoạch đã bắt đầu.

Cuộc gọi với Đại
Sau khi thống nhất kế hoạch, Cường gọi cho Đại.
"Anh Đại, chúng tôi đã quyết định. Chúng tôi sẽ thử."
Đại im lặng một lúc, rồi nói, giọng anh có vẻ hài lòng:
"Tôi rất vui khi nghe điều đó, Cường. Tôi sẽ sắp xếp mọi thứ. Các bạn hãy đến văn phòng trụ sở chính của tập đoàn vào thứ Hai tới, lúc 9 giờ sáng. Tôi sẽ cho các bạn thấy mọi thứ. Tôi sẽ nhắn tin địa chỉ ngay."
"Anh Đại, tôi cần nói với anh một chuyện," Cường nói. "Chúng tôi chưa xin nghỉ hẳn công ty cũ. Chúng tôi sẽ xin nghỉ phép dài hạn để giữ đường lui. Anh thấy được không?"
Đại im lặng một giây, rồi nói: "Rất thông minh. Cứ làm vậy. Nếu mọi chuyện thuận lợi, các bạn sẽ không cần quay lại. Nhưng nếu có rủi ro, các bạn vẫn có lối thoát. Tôi đồng ý."
Cường thở phào nhẹ nhõm: "Cảm ơn anh Đại. Chúng tôi sẽ thu xếp và đến đúng hẹn."
"Và Cường," Đại nói thêm, giọng anh trở nên nghiêm túc, "hãy nhớ rằng đây không chỉ là một công việc. Đây là một phần của cuộc sống mới. Hãy chuẩn bị tinh thần."
Cường gác máy, và anh cảm thấy một sự hồi hộp.

Lương thưởng và bảo mật - Cuộc họp trước ngày đầu tiên
Trước ngày bắt đầu, Đại mời Cường và Tuyết đến một nhà hàng riêng, kín đáo để thống nhất chi tiết.
"Tôi sẽ trả cho hai người mức lương gấp 3 so với công ty hiện nay," Đại bắt đầu. "Ngoài ra, mỗi người sẽ được thưởng 6 tháng lương nếu mọi thứ hoàn thành. Và tôi sẽ tặng mỗi người một số cổ phiếu của tập đoàn tương đương 1% cổ phần. Nếu mọi chuyện thành công, các bạn sẽ là triệu phú. Riêng Tuyết, anh sẽ tặng em thêm số cổ phiếu tương đương 0.5% cổ phần, vì em sẽ luôn bên cạnh anh hằng ngày."
Tuyết và Cường nhìn nhau, mắt cả hai đều sáng lên, Tuyết có chút xúc động, mắt cô trở nên long lanh. Đại nhìn cô, ánh mắt đầy hứa hẹn, nhưng cũng đầy ham muốn.
"Về bảo mật," Đại nói tiếp, "chúng ta sẽ dùng Viber có mã hóa đầu cuối. Mọi thông tin quan trọng đều phải được mã hóa và chia sẻ qua các kênh bí mật. Khi cần gặp mặt đột xuất, chúng ta sẽ dùng địa điểm an toàn - tôi có một căn hộ bí mật ở quận 7. Sẽ có mật mã để vào. Danh sách các mật mã để thông báo khi nào cần gặp gấp, khi gặp nguy hiểm, khi cần người tới giúp liền, khi bắt đầu nói chuyện điện thoại để đảm bảo rằng người đầu giây bên kia không đang bị uy hiếp, v.v... cần phải học thuộc lòng. Tôi sẽ gửi cho các bạn sau."
"Và lưu ý," Đại giọng trầm xuống, "tay mắt của Lê Quang và Phó tổng giám đốc nhân sự có mặt ở khắp nơi. Trong tập đoàn, chỉ có Quốc và tôi biết nhiệm vụ thật sự của các bạn. Những người khác sẽ chỉ thấy Cường là nhân viên IT bình thường và Tuyết là thư ký mới. Còn về mối quan hệ của hai bạn, không được tiết lộ hai bạn là vợ chồng để tránh bị Lê Quang suy luận ra rồi nghi ngờ. Mối quan hệ của hai bạn chỉ có tôi, Quốc và người trong nhà tôi biết, tôi sẽ giới thiệu sau."
Tuyết nghe xong, cô cảm thấy một sự căng thẳng nhưng cũng đầy hứng khởi.

Ngày đầu tiên tại Đại Thành Group
Sáng thứ Hai, Tuyết và Cường đến tòa nhà của Đại Thành Group - một tòa nhà 30 tầng ở trung tâm thành phố, với mặt tiền kính phản chiếu ánh mặt trời. Tuyết mặc một bộ vest công sở màu xám, lịch sự nhưng vẫn ôm sát thân hình, để lộ những đường cong quyến rũ. Cường mặc áo sơ mi trắng và quần tây đen.
Cường bước vào sảnh trước, 5 phút sau Tuyết bước vào theo, và mọi ánh mắt trong sảnh đều đổ dồn về phía Tuyết. Một vài người đàn ông thì thầm với nhau:
"Ồ, thư ký mới của chủ tịch à? Đẹp dữ."
"Nhìn cặp mông cong, nhìn vòng một, chắc chủ tịch có gu lắm."
"Không biết cô ấy có chồng chưa? Trẻ quá."
"Liệu cô ấy được chủ tịch 'quan tâm' thế nào."
"Cô Hân, vợ chủ tịch có biết không? À, còn con bé Hồng nữa, nó hay đến đây mà, nó có 'quan sát' giùm chị nó không?"
"Mày điên à, chủ tịch đang bận túi bụi, chắc chỉ là công việc thôi."
"Mày ngây thơ quá. Biết đâu là mỹ nhân kế thì sao, cô ấy hấp dẫn quá, nhìn cái lằn xì-líp ôm cặp mông căng tròn kìa."
Tuyết không nghe thấy hết, nhưng cô cảm nhận được những ánh mắt. Cô cười nhẹ, và cô không hề ngại. Cô biết mình đẹp, mình quyến rũ, và đã quen với sự chú ý.
Một người phụ nữ lịch sự đưa cả hai lên tầng 28. Khi thang máy mở ra, hai vợ chồng thấy một hành lang rộng lớn với những bức tranh đắt tiền treo trên tường. Ở cuối hành lang, một cánh cửa gỗ lớn - cửa văn phòng của Đại - nhưng trước đó là một cửa phụ cách âm, được khóa kín, và một chiếc chuông nhỏ yêu cầu người vào phải bấm.
Đại mở cửa từ bên trong. Anh ta đứng bên cửa sổ, quay lại khi cả hai bước vào. Anh ta mặc bộ vest đen hoàn hảo, cà vạt xám, đôi giày da bóng loáng. Anh ta trông hoàn toàn khác - một doanh nhân quyền lực.
"Chào mừng hai người," Đại nói, bắt tay Cường, rồi nhìn Tuyết với một nụ cười. Mắt anh ta lướt nhanh từ đầu đến chân cô, và anh ta không giấu được sự thèm thuồng.
Tuyết đáp lại nụ cười, và Cường thấy trong mắt cô một tia sáng.
"Tôi đã sắp xếp mọi thứ," Đại nói. "Cường sẽ làm việc ở tầng 25, trong bộ phận IT. Nhưng thực tế, anh sẽ làm việc cho tôi. Anh sẽ báo cáo trực tiếp với tôi. Nhiệm vụ của anh là tìm ra bằng chứng về Lê Quang và đồng bọn."
Cường gật đầu.
"Và Tuyết," Đại nói, giọng anh trở nên ấm áp hơn, "em sẽ làm thư ký riêng của tôi. Em sẽ làm việc ở đây, trên tầng này. Em sẽ làm việc trực tiếp với tôi hàng ngày."
Anh ta nhìn cô, và Cường thấy trong mắt Đại một sự thèm khát, nhưng anh ta kiềm chế nó.
"Quy trình bổ nhiệm thư ký riêng phải thông qua Phó tổng giám đốc nhân sự," Đại nói, giọng nghiêm túc. "Vậy nên chúng ta phải làm mọi thứ hợp lệ. Tôi đã cử Quốc sắp xếp hồ sơ của em. Nhưng hãy cẩn thận với ông ta - nó là người của Lê Quang."

Quốc và những người mới
Trong khi Đại hướng dẫn Tuyết về công việc, Cường được Quốc đưa xuống tầng 25.
"Chào mừng, Cường," Quốc nói, bắt tay anh. "Đại nói nhiều về anh."
Trên đường xuống, Cường gặp một số nhân vật quan trọng:
- Ông Lê Quang - Tổng giám đốc, em họ Đại, một người đàn ông trạc 50, mắt sắc như diều hâu, nhìn Cường với vẻ dò xét.
- Ông Nguyễn Văn Phúc - Phó tổng giám đốc nhân sự, một người đàn ông béo, lúc nào cũng cười xã giao nhưng mắt thì không cười.
- Bà Trần Thị Kim Oanh - Giám đốc tài chính, khoảng 45 tuổi, sắc sảo.
- Anh Nguyễn Hữu Lợi - Trưởng phòng Sale & Marketing, nổi tiếng đào hoa.
- Anh Phạm Văn Tài - Trưởng phòng nghiên cứu và phát triển, trầm lặng.
- Chú Bảy - Bảo vệ trưởng, từng là lính đặc công.
- Anh Tý - Tài xế riêng của Đại, người tin cậy.
Mỗi người đều nhìn Cường với một thái độ khác nhau, nhưng Cường biết rằng anh không thể tin tưởng bất kỳ ai ngoài Quốc và Đại.

Văn phòng của Đại - Sự gần gũi và cám dỗ
Buổi chiều đầu tiên, khi Cường đang ở tầng 25, Tuyết làm việc trong văn phòng Đại. Cánh cửa cách âm khép kín, và mọi người bên ngoài đều phải bấm chuông.
Đại đang ngồi sau bàn, Tuyết đứng bên cạnh với tập hồ sơ trên tay. Tay anh ta đưa xuống dưới gầm bàn, nhẹ nhàng luồn vào váy cô, xoa nắn cái lồn đang ướt dần.
Tuyết hít một hơi, cố giữ bình tĩnh. Cô thì thầm:
"Anh Đại... ai đó có thể vào..."
"Cửa khóa rồi," Đại nói, giọng khàn. "Và nếu có ai bấm chuông, em sẽ có thời gian để chỉnh lại váy."
Tay anh ta bóp nhẹ mu lồn cô, xoa đám lông đen xoăn, ngón tay cuốn những sợi lông lại và kéo nhẹ. Tuyết rên khẽ, cô đặt tập hồ sơ xuống bàn và nắm lấy cổ tay anh.
"Anh đang làm em không thể tập trung."
"Anh không muốn em tập trung vào công việc," Đại nói, mắt không rời cô. "Anh muốn em nhớ rằng em là của anh. Ngày mai, khi mọi người đã về, anh sẽ giữ em ở lại. Anh sẽ để em ngồi lên bàn làm việc này, và anh sẽ bú cái lồn em ngay tại đây. Và em sẽ bú cặc anh, mình làm tình trước khi về, anh muốn cảm giác chơi em tại phòng này."
Tuyết cắn môi, cô cảm thấy một sự kích thích dâng trào. Cô nhìn Đại, và trong đầu cô, một suy nghĩ hỗn độn chạy qua: "Mình đang làm gì vậy? Mình sẽ làm tình với một tỷ phú trong văn phòng của anh ta. Mình chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm điều đó. Nhưng mình không muốn dừng lại."
"Em sẽ ở lại," cô nói. "Em chờ anh đụ em."
Đại rút tay ra, nhưng mắt anh vẫn đầy thèm khát. "Bây giờ hãy tiếp tục làm việc. Anh sẽ chỉ thỉnh thoảng thế này thôi, cô em vợ anh thường tới đây trong giờ làm việc."

Cuộc gặp với Hồng
Khi Cường đang làm quen với văn phòng, cánh cửa mở ra và một cô gái trẻ bước vào. Cô khoảng 20 tuổi, mái tóc dài đen óng, khuôn mặt xinh đẹp, và một nụ cười rạng rỡ. Cô mặc một chiếc váy trắng đơn giản, nhưng hôm nay là một chiếc đầm ôm sát hơn, để lộ đường cong cơ thể.
"Chào anh," cô nói, giọng vui vẻ. "Anh là nhân viên mới đúng không? Tôi là Hồng, em vợ của anh Đại."
Cường nhìn cô, và anh cảm thấy một sự quen thuộc - cô có nét giống Đại, dù là em vợ, không phải em ruột.
"Chào em," Cường đáp. "Tôi là Cường."
Hồng mỉm cười: "Anh Đại có nói về anh. Anh là chồng của thư ký mới, phải không? Tuyết?"
Cường hơi ngạc nhiên nhưng anh nhớ ra câu nói của anh Đại "Mối quan hệ của hai bạn chỉ có tôi, Quốc và người trong nhà tôi biết, tôi sẽ giới thiệu sau."
"Đúng vậy." - Cường trả lời.
Hồng nhìn anh, và trong mắt cô có một sự tò mò, nhưng cũng có một chút gì đó khác - như thể cô đang đánh giá anh.
"Tuyết đẹp quá," Hồng nói. "Anh Đại có vẻ thích cô ấy lắm."
Cường nhìn thẳng vào mắt cô, và anh nói: "Vợ tôi cũng rất thích anh Đại."
Câu trả lời khiến Hồng bất ngờ. Cô không ngờ Cường lại thẳng thắn như vậy. Cô cười, nhưng nụ cười có phần gượng gạo:
"Vậy thì... có vẻ mọi người đều hài lòng."
Cường không trả lời. Anh cảm nhận Hồng đang ghen - cái nét ghen cho chính cô chứ không phải cho chị cô ấy. Và anh cũng biết rằng Hồng sẽ là một nhân tố quan trọng.
Hồng quay đi, bước ra khỏi phòng. Cường nhìn theo cô, và anh thấy trong bước đi của cô một sự quyến rũ và một sự tức giận tiềm ẩn.

Hồng - Sự ghen tị ngày càng rõ
Trong những ngày tiếp theo, Hồng bắt đầu xuất hiện nhiều hơn ở văn phòng trụ sở chính. Cô đến thăm Đại với tần suất dày đặc, và cô luôn có vẻ không hài lòng khi thấy Tuyết gần gũi với anh ta.
Một lần, Hồng bước vào, sau khi đã bấm chuông, Tuyết ra mở cửa rồi quay lại nói chuyện với Đại, cửa vẫn để mở, và Hồng cố tình bước đến đứng giữa hai người. Cô mặc một chiếc váy đen ôm sát, để lộ rõ đường cong và lằn xì-líp ren qua lớp vải mỏng.
"Anh Đại, em cần anh giúp em một việc," Hồng nói, nhìn Tuyết với ánh mắt lạnh lùng.
Đại nhìn Tuyết, rồi nhìn Hồng: "Đợi một chút, Hồng. Tôi đang nói chuyện với Tuyết."
Hồng nhăn mặt, nhưng cô không nói gì. Cô đứng đó, nhìn Tuyết với sự ghen tị rõ ràng. Tay cô vặn vẹo chiếc váy, và Cường - đang đứng ở cửa nhìn vào - thấy sự căng thẳng trong cơ thể cô.
Tuyết cảm thấy sự căng thẳng, và cô quyết định rời đi: "Em sẽ quay lại sau."
Khi Tuyết bước ra khỏi phòng, Hồng quay sang Đại và hỏi thẳng:
"Anh Đại, anh có thích cô ấy không?"
Đại nhìn cô, và anh ta nói: "Đó là chuyện của anh, Hồng."
Hồng cắn môi, nhưng cô không nói thêm. Cô quay lưng bỏ đi, và Đại thấy trong mắt cô một sự đau đớn thực sự.

Đại và Hồng - Sự nhận thức
Tối hôm đó, Đại về nhà muộn. Hồng đang ngồi trong phòng khách, mặc một bộ đồ ngủ mỏng tang, hở hang hơn bình thường. Đại bước vào, và anh không khỏi liếc nhìn cô. Cô đang ngồi co chân trên ghế, chiếc áo ngủ mỏng để lộ một bên vai và một phần ngực trắng. Qua lớp vải, anh thấy rõ hai núm vú cô đang cương cứng - cô không mặc áo ngực.
"Em chưa ngủ à?" - Đại hỏi, cố giữ giọng bình thường.
"Em đợi anh," Hồng nói, giọng cô có chút dỗi hờn. "Anh về muộn quá. Chắc lại bận với cô thư ký mới?"
Đại không trả lời. Anh ta ngồi xuống ghế đối diện, cách cô vài mét. Mắt anh ta vô tình lướt qua thân hình cô - cặp mông cong căng tròn hiện rõ qua chiếc quần ngủ mỏng, đường gợn xì-líp ren lộ ra ngoài. Anh ta nhận ra rằng Hồng đang cố tình gợi cảm trước mặt anh.
"Anh có thấy gì không?" - Hồng hỏi, với vẻ tinh nghịch.
Đại nhìn cô, và anh ta nói: "Em đang cố tình, Hồng?"
Hồng không trả lời, nhưng cô mỉm cười. Cô đứng dậy, bước đến gần anh, và ngồi xuống cạnh anh trên ghế.
"Anh Đại, em đã thích anh từ lâu rồi," cô nói. "Anh có biết không?"
Đại im lặng. Anh ta nhìn cô, và anh ta thấy vẻ đẹp của cô - trẻ trung, quyến rũ, và đầy sức sống. Nhưng anh ta cũng nhớ rằng cô là em vợ anh.
"Anh biết," Đại nói. "Nhưng em cũng biết rằng điều đó không thể."
"Tại sao không?" - Hồng hỏi, giọng cô có một chút thách thức. "Vì chị em? Chị em và anh đã không còn yêu nhau. Anh có thể nói dối em, nhưng đừng nói dối chính mình."
Đại đứng dậy: "Em đi ngủ đi, Hồng. Đêm đã khuya."
Hồng chạy lại ôm Đại từ phía sau. Hai vú cô cọ sát lưng anh, cằm cô gác lên vai anh.
"Em... em không bỏ cuộc... em phải có anh."
Đại cảm nhận một sự hưng phấn đến lạ vì mối quan hệ cấm kỵ này. Hai vú căng mọng của cô em vợ xinh đẹp với hai núm vú cương cứng đang áp vào lưng anh ta. Và rồi Đại gở tay Hồng ra, anh xoay người lại, hai tay vịn vai cô. Áo ngủ bị trễ xuống một bên, anh có thể thấy cả cặp vú căng trần trụi, hai núm vú đỏ hồng khi nhìn gần từ trên xuống. Mắt Hồng nhìn anh ta, một giây đắn đo ghìm cảm xúc mặc dù con cặc anh ta đã cứng lên phía dưới.
"Không được, Hồng. Em đừng anh khó xử. Bình tĩnh lại em. Anh hiểu tình cảm của em dành cho anh. Anh sẽ suy nghĩ... giờ mình đi ngủ đi."
Anh ta buông Hồng ra, bước lên tầng, nhưng trong lòng anh, một sự mông lung bắt đầu nảy mầm. Hồng thực sự hấp dẫn, nhưng anh ta chưa sẵn sàng đối mặt với điều đó. Anh ta còn cần Tuyết, và còn cần kế hoạch của mình. Nhưng một phần nhỏ trong anh ta đã bị lay động.
Hồng đứng giữa phòng khách, nhìn Đại bước lên cầu thang. Trái tim cô đau nhói. Cô đã cố gắng hết sức. Cô đã mặc chiếc áo ngủ mỏng nhất, đã ôm anh từ phía sau, đã để anh nhìn thấy cơ thể cô. Nhưng anh vẫn từ chối. Nước mắt cô bắt đầu rơi. Cô không biết phải làm gì nữa. Cô chỉ biết rằng cô sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.
"Anh sẽ thuộc về em," cô nghĩ. "Bằng mọi giá."
Cô lau nước mắt và bước lên phòng mình, nhưng trong đầu cô, một kế hoạch đang bắt đầu hình thành.

Hồng tiếp cận Cường - Khoảnh khắc hành lang
Một buổi chiều, khi Cường đang đi lên tầng 28 để báo cáo với Đại, Hồng bắt gặp anh ở hành lang. Cô mặc một chiếc váy đỏ ôm sát, cắt xẻ cao, để lộ đôi chân dài trắng muốt. Cô đứng chặn đường anh, và khi nói chuyện, cô đưa tay chạm nhẹ vào cánh tay Cường - một cái chạm nhẹ nhưng đầy ý nghĩa.
"Anh Cường," cô nói, giọng thấp hơn bình thường. "Anh có biết anh Đại và vợ anh đang làm gì trong văn phòng không?"
Cường nhìn cô: "Ý em là gì?"
"Ý tôi là, anh có biết anh ấy đang yêu vợ anh không?" - Hồng nói, giọng có chút tức giận. "Anh ấy đang muốn cướp cô ấy khỏi anh. Và vợ anh đang để điều đó xảy ra."
Cường im lặng. Anh biết điều đó, nhưng anh không muốn thừa nhận.
"Tôi thích anh Đại," Hồng nói tiếp. "Tôi đã thích anh ấy từ lâu. Và tôi không muốn thấy anh ấy bị tổn thương. Nhưng tôi cũng không muốn thấy anh bị tổn thương."
Cường nhìn cô, và anh thấy trong mắt cô một sự đau đớn thực sự. Cô không giả vờ. Cô cũng đang đau khổ, giống như anh.
"Em yêu anh ấy," Cường nói. "Đúng không?"
Hồng không trả lời, nhưng cô gật đầu. Cô vẫn giữ tay trên cánh tay anh, và Cường cảm nhận được sự rung động của cô qua cái chạm đó.
Cường cảm thấy một sự đồng cảm với cô. Cả hai đều đang yêu những người mà cả hai có thể không bao giờ có được.
"Em có muốn anh ấy hạnh phúc không?" - Cường hỏi.
"Muốn," Hồng đáp.
"Vậy hãy để anh ấy tìm hạnh phúc của mình. Cũng như em cũng sẽ tìm hạnh phúc của mình."
Hồng nhìn anh, và lần đầu tiên, cô mỉm cười - một nụ cười thực sự. Cô rút tay ra khỏi cánh tay anh, nhưng ánh mắt cô vẫn đầy sự kết nối.
"Cảm ơn anh, Cường. Em chưa hiểu anh, nhưng em nghĩ anh là một người đàn ông tốt."
Cường nhìn cô bước đi, và anh không thể không nghĩ: "Cô ấy cũng đang đau khổ. Anh không thể giúp cô ấy. Nhưng anh cũng không muốn làm tổn thương cô ấy."

Trong văn phòng - Đại và Tuyết
Trong khi đó, trong văn phòng của Đại, cánh cửa cách âm khép kín. Đại và Tuyết đang ngồi trên ghế sofa, bàn tay anh ta đã luồn vào váy cô, xoa nắn cái lồn đang ướt dần. Cô cười khúc khích, ngón tay cô vuốt ve mái tóc anh.
"Anh có biết em thích nhất gì không?" - Tuyết thì thầm.
"Gì?"
"Em thích cái cách anh không sợ. Anh chơi em như thể em là của anh, và em thích điều đó. Cường không bao giờ làm vậy."
Đại nhìn cô, và anh ta nói: "Vì anh thích em, Tuyết. Anh thích em không chỉ vì thể xác. Anh thích em vì con người em."
Anh ta cúi xuống, hôn cô, và tay anh ta bóp mạnh vú cô qua áo. Tuyết rên nhẹ.
"Ngày mai," Đại thì thầm vào tai cô, "khi mọi người đã ra về, em sẽ ở lại. Anh sẽ đóng cửa, và anh sẽ làm tình với em ngay trên bàn làm việc này. Anh sẽ bú cái lồn em, và em sẽ bú cặc anh. Anh muốn thấy em sướng dưới tay anh, Tuyết."
Tuyết nhắm mắt, cô cảm thấy một sự kích thích mạnh mẽ. Trong đầu cô, một suy nghĩ hỗn loạn chạy qua: "Mình sẽ làm tình với một tỷ phú trong văn phòng của anh ta. Mình chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm điều đó. Nhưng mình không muốn dừng lại. Mình muốn biết mình có thể đi bao xa."
"Em sẽ ở lại," cô nói. "Em chờ anh đụ em."
Hai người nhìn nhau, và cả hai biết rằng mối quan hệ của hai người đang đi xa hơn những gì cả hai đã dự định.

Cường và Quốc - Cuộc nói chuyện về tiến độ
Một buổi trưa, khi tòa nhà yên tĩnh, Cường và Quốc ngồi trong phòng họp nhỏ ở tầng 25. Cánh cửa khép kín, và tiếng điều hòa chạy êm.
"Cường, anh có tìm thấy gì chưa?" - Quốc hỏi, giọng trầm xuống.
Cường mở một tập hồ sơ trên máy tính: "Có. Tôi đã tìm thấy một số giao dịch đáng ngờ giữa Lê Quang và một công ty vỏ bọc ở nước ngoài. Khoảng 2 triệu đô la đã được chuyển đi trong 6 tháng qua. Nhưng tôi cần thêm thời gian để xác nhận."
Quốc gật đầu, mắt anh ta sắc lạnh: "Hãy cẩn thận. Lê Quang đã bắt đầu nghi ngờ. Tôi nghe nói anh ta đang hỏi về anh. Anh ta muốn biết tại sao Đại lại thuê một nhân viên IT mới một cách đột ngột."
Cường cảm thấy một sự căng thẳng trong ngực: "Tôi sẽ cẩn thận."
"Và," Quốc nói thêm, "hãy tránh xa Phó tổng giám đốc nhân sự. Nó là tai mắt của Lê Quang. Nếu nó nghi ngờ anh, mọi chuyện sẽ trở nên phức tạp."
Cường gật đầu. Anh biết rằng mình đang đứng trước một mối nguy hiểm, nhưng anh cũng biết rằng anh đang làm điều đúng đắn.

Quyết định cuối cùng của Cường và Tuyết
Đêm đó, khi hai vợ chồng về nhà, Cường về trước, Tuyết về sau để tránh bị bảo vệ để ý. Hai vợ chồng ngồi xuống và nói chuyện.
"Anh Cường, em cần nói với anh một điều," Tuyết nói. "Em đã quyết định. Em sẽ ở lại với Đại. Nhưng em cũng sẽ ở lại với anh."
Cường nhìn cô: "Ý em là gì?"
"Ý em là, em sẽ ở bên cả hai người. Em sẽ yêu anh, và em sẽ yêu Đại. Em không muốn chọn."
Cường im lặng một lúc lâu. Anh nhìn cô, và anh thấy trong mắt cô một sự quyết tâm.
"Anh sẽ chấp nhận," Cường nói. "Nếu đó là điều em muốn."
Tuyết ôm anh, và cô khóc: "Cảm ơn anh, Cường. Em yêu anh."
Cường ôm cô, và anh biết rằng cuộc sống của cả hai đã thay đổi mãi mãi.
Nhưng anh cũng biết rằng, dù có chuyện gì xảy ra, anh sẽ luôn yêu cô và sẽ không bao giờ để cô đi một mình.
Và khi cô ngủ, anh nhìn cô và nghĩ về những gì sắp tới. Anh đang bước vào một thế giới nguy hiểm, nơi mà mỗi bước đi đều có thể là bẫy. Nhưng anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ bảo vệ Tuyết bằng mọi giá, dù điều đó có nghĩa là phải đối mặt với những kẻ thù nguy hiểm nhất.

Hết phần 5

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách