Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Vợ Tôi Và Những Cuộc Phiêu Lưu

Tác giả: Cao Hùng | Ngày: 27/11/2025 03:26 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: chia sẻ vợ, ngoại tình, đồng nghiệp, giám đốc, thư ký, bạn thân, bảo vệ, làm tình tập thể, vợ của sếp, con gái của sếp, Truyện nhiều phần, làm tình ở văn phòng, khao khát, dục vọng, mất mát, hối tiếc, phản bội, biệt thự, tình dục, quan hệ tập thể, tình dục đồng thuận, khám phá tình dục, cảnh nóng, hôn nhân, tình yêu, ham muốn, tình tay ba, sự phản bội, tình yêu và mất mát, lòng tin, sự tha thứ, công ty, tập đoàn, đấu đá nội bộ, âm mưu, phe đối lập, bằng chứng, điều tra bí mật, sự sụp đổ, tranh giành quyền lực, gián điệp công ty, phim sex, diễn đàn ẩn danh, gặp gỡ bí mật, mặt nạ, khách sạn, văn phòng, bàn làm việc, phòng tắm, nhà bếp, phòng ngủ, bữa tiệc, đêm khuya, tỉnh táo và say, lần cuối, chia tay, bú lồn, bú cặc, cưỡi ngựa, hành hạ nhẹ, bứt lông lồn, kẹp núm vú, mạnh bạo, tình dục mãnh liệt, dã man, ưu thế, chi phối, bị động, cảm giác mới, thức tỉnh tình dục, ham muốn cấm kỵ, quan hệ loạn luân, em vợ - anh rể, tình nhân, người tình, em vợ, anh rể, chủ tịch, trợ lý, tài xế, nhân viên, kẻ phản bội, người bạn chí cốt, kẻ thù, cưỡng bức, xung đột gia đình, tâm lý nặng, ly hôn, thức tỉnh, lựa chọn, hậu quả, nhận ra sai lầm, bắt đầu lại, vượt qua quá khứ, tìm thấy bản thân, học cách sống, cô đơn, ghen tuông, tội lỗi, hạnh phúc, đau đớn, thất vọng, hy vọng, bình yên, chấp nhận, sợ hãi, mãn nguyện, trống rỗng, day dứt, hận thù, yêu thương, đam mê

Truyện đã hoàn thành (11 phần)

Phần 6: Những Mầm Mống

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:



Hồng không bỏ cuộc
Sau đêm bị từ chối, Hồng không ngủ được. Cô nằm trên giường, mắt mở trừng nhìn trần nhà, và trong đầu cô, từng khoảnh khắc với Đại hiện về như một thước phim quay chậm.
"Anh đã thấy hết của em ở phần trên," cô nghĩ. "Anh đã thấy hai vú em, đã thấy núm vú em cương cứng, và anh đã bối rối. Anh bị kích thích. Con cặc anh đã cứng lên. Anh không thể chối bỏ điều đó."
Cô ngồi dậy, nhìn mình trong gương. Cô trẻ, xinh đẹp, và cơ thể cô nóng bỏng hơn Tuyết. Cô biết điều đó. Cô chỉ cần một cơ hội khác.
Và cô sẽ tạo ra cơ hội đó.

Đêm quyết định của Hồng
Hai đêm sau, khi Hân đã đi ngủ, Hồng bước xuống phòng khách. Đại đang ngồi đọc báo, một tay cầm ly rượu vang đỏ. Anh ta mặc áo sơ mi trắng, cởi hai nút trên cùng, trông vẫn lịch lãm và quyến rũ.
Hồng mặc một chiếc áo ngủ trắng mỏng tang, gần như trong suốt. Qua lớp vải, có thể thấy rõ từng đường cong cơ thể cô - không áo lót, không xì-líp. Đôi vú căng tròn với hai núm vú đỏ hồng đang cương cứng hiện rõ. Và cái lồn của cô - một cái lồn gái sinh viên trẻ đẹp, căng mọng với tam giác lông đen mượt, hai múi thịt phồng lên, và hột le đã thấm nước nhờn qua lớp vải mỏng.
Đại ngước lên, và anh ta suýt làm rơi ly rượu.
"Em... em đang làm gì vậy, Hồng?" - anh nói, giọng khàn đi.
Hồng không trả lời. Cô bước đến gần anh, và cô cởi áo ngủ - chiếc áo ngủ mỏng cũng là thứ duy nhất che giấu cơ thể cô - để nó trượt xuống sàn.
Đại nhìn cô. Anh ta không thể rời mắt. Cô đẹp hơn bất kỳ người phụ nữ nào anh từng thấy. Cô trẻ, tươi mới, và cơ thể cô hoàn hảo.
"Anh Đại," Hồng nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy quyết tâm. "Anh thấy hết rồi phải không? Anh có thích em không? Hay anh chê em?"
Đại toát mồ hôi. Anh ta không thể nói dối, nhưng anh ta cũng không thể thừa nhận. "Mình đang làm gì vậy? Cô ấy là em vợ mình. Nhưng cô ấy thật sự hấp dẫn. Mình không thể để điều này xảy ra."
"Hồng... em đừng làm vậy..."
Hồng bước đến gần, và cô ôm chặt anh ta. Cơ thể cô áp sát vào anh, và Đại cảm nhận rõ từng đường cong của cô. Con cặc anh ta bắt đầu cương cứng, và Hồng cảm nhận được điều đó khi nó chạm vào đùi cô.
"Anh thích cô thư ký của anh thôi đúng không?" - Hồng thì thầm vào tai anh. "Em có gì kém cô ấy? Em trẻ hơn, đẹp hơn, và em yêu anh."
Đại nắm lấy vai Hồng, đẩy cô ra nhẹ nhàng. Anh ta nhìn cô, và trong mắt anh ta có một sự đấu tranh nội tâm. "Cô ấy nói đúng. Cô ấy trẻ hơn, đẹp hơn. Nhưng điều đó không có nghĩa là mình có thể. Mình phải suy nghĩ về cách khác."
"Hồng, em đẹp. Em rất đẹp. Và anh... anh bị em thu hút. Nhưng em là em vợ anh. Anh không thể."
Hồng không lùi bước. Cô lại tiến đến gần:
"Anh có thể, Đại. Anh chỉ cần dám. Em sẽ không nói với ai. Em sẽ là bí mật của anh."
Đại nhắm mắt lại. Anh ta thở dài, và anh ta nói:
"Em hãy cho anh thời gian, Hồng. Anh cần suy nghĩ. Chuyện này không đơn giản."
Hồng nhìn anh, và cô mỉm cười. Cô biết rằng cô đã lay chuyển được anh.
"Em sẽ chờ, Đại. Nhưng đừng để em đợi quá lâu."
Cô nhặt áo ngủ lên, quay lưng bước lên tầng. Đại ngồi đó, mắt dõi theo cặp mông cô rung nhẹ mỗi bước đi, mồ hôi lấm tấm trên trán, và trong đầu anh ta, một kế hoạch mới bắt đầu hình thành.

Đại suy tính - Một giải pháp táo bạo
Đại ngồi một mình trong phòng khách, ly rượu đã cạn, nhưng tâm trí anh ta vẫn còn đầy những suy nghĩ hỗn độn. Hồng quá hấp dẫn. Anh ta không thể từ chối cô mãi được. Nhưng nếu anh ta chấp nhận Hồng, mọi chuyện sẽ trở nên rất phức tạp. Bản thân hôm nay khi thấy thân thể cô trần truồng, cặp vú căng mộng đó, cái lồn căng múp đó, cặp mông căng tròn đó, gương mặt xinh đẹp đó, đặc biệt cái đám lông lồn đen mọc trên da mu trắng với hai hàng lông mịn chạy dọc hai bên mép lồn xuống phía dưới - thứ kích thích anh ta kinh khủng.
Và rồi một ý nghĩ lóe lên trong đầu anh ta - một ý nghĩ táo bạo mà anh ta chưa từng nghĩ tới.
"Nếu Cường có một người phụ nữ khác để thỏa mãn, anh ta sẽ chấp nhận Tuyết là của tôi một cách dễ dàng hơn. Và Hồng... nếu tôi thể từ chối cô ấy mãi, tại sao không để Cường và Hồng đến với nhau? Nhưng không... Hồng muốn tôi. Cô ấy không muốn Cường. Và tôi giờ cũng muốn cô em vợ 20 tuổi - cô sinh viên nóng bỏng này. Nhưng nếu Hồng và Cường có thể hiểu nhau... liệu tôi có thể chấp nhận điều đó không? Tôi không biết. Nhưng tôi biết rằng tôi không thể kiểm soát mọi thứ."
Rồi một ý nghĩ khác xuất hiện:
"Vậy còn Hân? Nếu Cường có thể tiếp cận Hân... nếu anh ta có thể làm cho vợ tôi vui vẻ trở lại... thì tôi sẽ có nhiều không gian hơn với Tuyết, và Hồng có thể... không, tôi không thể nghĩ về điều đó bây giờ... thân thể em, đám lông lồn với hai hàng lông chạy dọc hai bên mép lồn em đã... thay đổi tôi rồi."
Đại đứng dậy, bước lên phòng ngủ. Nhưng trong lòng anh ta, những suy nghĩ đó vẫn tiếp tục lớn dần. Một kế hoạch đang được hình thành.
"Tôi sẽ để mọi thứ diễn ra tự nhiên. Nếu Hân thích Cường, đó là một lợi thế. Nếu Hồng và Cường kết nối, đó cũng là một lợi thế. Tôi sẽ không ép buộc ai, nhưng tôi sẽ tạo điều kiện, và chắc tôi cũng sẽ không thể chiến thắng mình nếu cô em vợ này dám tiến xa hơn nữa với tôi, nhưng phải để Hân vui vẻ trước, liệu tôi có kìm được không?"
Và Tuyết... Đại vẫn muốn cô ấy. Cô ấy là người phụ nữ đã đánh thức những ham muốn trong anh, đã cho anh cảm giác được yêu lại, mê lại và sống lại. Nhưng anh ta không thể có tất cả. Anh ta phải lựa chọn. Hoặc là anh ta giữ Tuyết, hoặc là anh ta để Hồng vào cuộc. Hoặc có thể... anh ta có thể có cả hai, nếu anh ta đủ khôn khéo và nếu Cường có một lối thoát.
Đại thở dài. Anh ta biết rằng mình đang đứng trên bờ vực của một quyết định sẽ thay đổi mọi thứ. Và anh ta không biết liệu mình có đủ can đảm để bước qua đó.

Bữa tiệc tại nhà Đại - Sự gặp gỡ của 5 người
Cuối tuần sau, Đại quyết định tổ chức một bữa tiệc nhỏ tại nhà. Khách mời: Tuyết, Cường, Hồng, và Hân - vợ anh ta.
Đây là lần đầu tiên cả 5 người ngồi cùng nhau. Hân, người vợ đã trầm cảm một thời gian, lần đầu tiên thấy có gì đó vui trở lại. Cô mặc một chiếc váy đẹp, trang điểm nhẹ, và cười nhiều hơn bình thường. "Sao hôm nay mình lại thấy háo hức thế này?" - Hân nghĩ. "Có lẽ vì có khách mới. Nhưng mà... Cường trông có vẻ gì đó hay hay - con Hồng nói khi lần đầu tiên nó gặp anh ta ở văn phòng chính của tập đoàn."
Khi Cường và Tuyết bước vào, Hân nhìn Cường với một sự tò mò đặc biệt. Cô thấy anh ta đẹp trai, lịch sự, và có một vẻ trầm ổn khiến cô cảm thấy thoải mái.
"Anh là Cường, phải không?" - Hân hỏi, mỉm cười. "Đại nói về anh. Anh là người mới trong tập đoàn."
"Đúng rồi," Cường đáp, cũng mỉm cười. "Cảm ơn chị đã mời chúng tôi."
Hân nhìn anh lâu hơn một chút, và Cường cảm nhận được một sự ấm áp từ cô. "Cô ấy đẹp, rất đẹp, nhưng có vẻ cô đơn," anh nghĩ. "Có lẽ vì Đại bận rộn. Tôi có thể thông cảm với điều đó. Nhưng tại sao cô ấy lại nhìn tôi như vậy? Có vẻ cô ấy đang tìm kiếm điều gì đó... hoặc ai đó."
Trong bữa tối, Hân ngồi cạnh Cường. Hai người nói chuyện về công việc, về sở thích, về cuộc sống. Hân cười thường xuyên hơn, và mắt cô sáng lên khi Cường kể những câu chuyện vui. "Lâu lắm rồi mình mới cười nhiều như vậy," Hân nghĩ. "Anh ấy có một cách nói chuyện rất nhẹ nhàng. Không giống Đại. Đại hay nói về công việc, về áp lực. Còn anh ấy... anh ấy nói về những điều giản dị. Mình thích điều đó."
Đại nhìn thấy tất cả, và trong lòng anh, kế hoạch của anh bắt đầu rõ ràng hơn. "Có vẻ vợ tôi thích Cường. Điều đó có thể tốt. Nếu cô ấy có ai đó để nói chuyện, cô ấy sẽ không nghi ngờ về tôi và Tuyết. Thậm chí cũng sẽ không để ý đến cô em vợ xinh đẹp đang ngày đêm dụ dỗ tôi."
Nhưng rồi một ý nghĩ khác lóe lên: "Nhưng nếu Cường quá thân với Hân, và Hồng cũng có cảm tình với Cường... cả hai chị em nhà này sẽ dính vào Cường sao? Vợ và em vợ của tôi? Tôi đang nghĩ gì vậy? Nhưng nếu điều đó xảy ra, tôi sẽ có Tuyết cho riêng mình. Liệu đó có phải là một kế hoạch không hoàn hảo? Tôi bắt đầu mê em vợ tôi rồi, và tôi không muốn cái lồn mê người của Hồng sẽ cho Cường mà không có tôi. Từ cái đêm thấy lồn em, tôi bắt đầu cũng muốn có em rồi. Liệu tôi sẽ có cả hai người phụ nữ trẻ đẹp bên cạnh sao?"
Hồng ngồi bên kia bàn, cô im lặng nhìn mọi người. Cô nhìn chị mình - Hân - đang cười với Cường, và cô thấy một điều mà cô chưa từng thấy trong nhiều năm: chị cô đang vui, đang thực sự vui. "Lần đầu tiên em thấy chị cười như vậy sau nhiều năm trầm cảm," Hồng nghĩ. "Có thể chị đã tìm thấy ai đó để nói chuyện. Liệu chị có thích Cường không? Hay chị chỉ đang vui vì có khách?"
Cô nhìn Cường, và cô thấy anh cũng đang cười. Anh có vẻ thoải mái, tự nhiên, và điều đó làm cô cảm thấy nhẹ nhõm. "Anh ta cũng đang bị bỏ rơi, giống như tôi," Hồng nghĩ. "Có lẽ anh ta có thể hiểu tôi."
Rồi cô nhìn Tuyết - người phụ nữ đã chiếm lấy Đại. Tuyết đang ngồi yên, cố tỏ ra bình thường, nhưng Hồng thấy trong mắt cô một sự lo lắng. "Cô ta đang sợ. Cô ta sợ chị tôi và tôi sẽ lấy mất Cường. Hay cô ta sợ tôi sẽ lấy mất anh Đại? Hoặc có thể cô ta sợ cả hai."
Hồng đưa mắt sang Đại. Anh ta cũng đang nhìn Tuyết, và trong mắt anh ta có một sự thèm khát - một ánh mắt mà Hồng đã quá quen thuộc. "Anh vẫn muốn cô ta. Nhưng anh cũng muốn em. Em biết điều đó. Em đã thấy con cặc anh cương cứng khi em ôm anh. Anh rể của em, anh đã thấy hết tất cả của em rồi. Anh tính sẽ còn kiềm chế mình được bao lâu nữa?"
Tuyết đang ngồi giữa bàn, cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng cô, mọi thứ đang xáo trộn. Cô nhìn Cường đang nói chuyện với Hân, và một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong cô. "Anh đang cười với cô ấy sao? Cười nhiều hơn những gì anh đã cười với em gần đây. Em biết em đã bỏ rơi anh, nhưng mà... em không muốn mất anh, chồng của em."
Cô quay sang nhìn Đại, và cô thấy anh ta đang nhìn Hồng. Cô không thể đọc được suy nghĩ của anh ta, nhưng cô biết rằng có điều gì đó đang thay đổi. "Anh ấy đang nghĩ gì vậy? Có phải anh ấy đang nghĩ về cô ấy? Về những gì cô em vợ này đã đường đột ở văn phòng? Hay anh ấy đang nghĩ về kế hoạch của mình?"
Hồng nhìn Đại, và cô quyết định thử một cử chỉ. Cô đưa tay xuống dưới bàn, nhẹ nhàng đặt lên đùi Đại. Không có ai nhìn thấy. Cô giữ nguyên đó, và cô cảm nhận sự căng thẳng trong cơ thể anh ta.
Đại cảm nhận bàn tay của Hồng, và anh ta suýt giật mình. "Em đang làm gì vậy, Hồng? Ở đây, ngay trước mặt mọi người?" Anh ta cố giữ bình tĩnh, nhưng anh ta không rút tay ra. Bàn tay cô em vợ đã làm con cặc anh cứng lên ngay lập tức, vì hình ảnh cái lồn với đám lông đen và hai hàng lông mượt chạy dọc hai bên mép lồn căng mọng đang tái hiện ra trong đầu anh ta.
Hồng liếc thấy nó đã nhô lên một cục giữa hai chân Đại, cô mỉm cười. Cô thì thầm:
"Hôm nay chị em vui quá ha? Chắc tại có Cường. Anh có căng thẳng không?"
Đại không trả lời - anh căng thẳng thật. Nhưng mắt anh ta liếc nhanh về phía Hồng. Trong ánh mắt đó, có một sự phức tạp: một sự khao khát, một sự lo lắng, một sự bối rối, và một sự táo bạo. Anh ta cũng chợt có suy nghĩ thoáng qua: "Mình là một người cũng táo bạo. Thích bạo lực..." - làm con cặc anh cứng hơn, dài hơn, đội quần cao hơn.
Tuyết nhìn thấy ánh mắt Đại, nhưng không thấy gì dưới bàn. Tim cô thắt lại. "Anh ấy đang nhìn cô ấy. Cái cách anh ấy nhìn cô ấy... nó khác. Nó không giống cái cách anh ấy nhìn mình, cũng không giống cách anh ấy nhìn một cô em vợ... có cái gì lạ lạ ở đây."
Đại nhận ra rằng mình đang bị mắc kẹt - giữa Tuyết, Hồng, Hân, Cường, và kế hoạch của mình. Anh ta cố gắng làm dịu lại để con nứng cặc dịu xuống sau khi Hồng quét sơ bàn tay cô phớt qua con cặc đang cương cứng dựng đứng trong quần anh. Đại đứng dậy, nâng ly lên:
"Tôi muốn nâng ly chào mừng sự có mặt của những người bạn mới. Cường và Tuyết sẽ giúp tôi trong một số công việc quan trọng. Tôi tin tưởng hai con người tuyệt vời này, và tôi mong mọi người cũng sẽ tin tưởng họ."
Hân nhìn Đại, và cô thấy có điều gì đó khác trong mắt anh ta. Nhưng cô không biết đó là gì. "Có lẽ anh ấy đang nghĩ về công việc," cô nghĩ. "Nhưng sao anh ấy lại nhìn Tuyết nhiều như vậy?"
Hồng cũng nhìn Đại, và cô biết rằng cô đã đạt được điều mình muốn. "Anh bối rối. Con cặc anh lại cương nữa. Anh đã cương vì em, như cái đêm đó. Em gần như đã chạm nó. Anh đang phân vân, phải không? Chỉ còn một bước nữa thôi."
Cô quay sang Cường, và cô nói, giọng vui vẻ và tự nhiên:
"Anh Cường, em nghe nói anh làm IT hả? Chắc anh giỏi lắm. Lúc nào rảnh, anh chỉ em vài thứ về máy tính đi. Em đang học Đông Phương Học, nhưng máy tính của em cứ bị lỗi hoài."
Cường nhìn cô, và anh thấy cô đang mỉm cười với anh. Ánh mắt của cô không có gì đe dọa, chỉ là một sự thân thiện và tò mò.
"OK em," Cường đáp, cũng cười. "Khi nào em cần, cứ nói."
Hồng nhìn anh, và cô thấy trong mắt anh một sự ấm áp. "Anh ta cũng đang tìm kiếm một người bạn," cô nghĩ. "Có lẽ chúng ta có thể giúp đỡ lẫn nhau."
Đại nhìn cảnh tượng trước mắt - Hân cười với Cường, Hồng nói chuyện với Cường, Tuyết lo lắng, và anh ta đang đứng giữa tất cả. Một suy nghĩ lóe lên trong đầu anh ta: "Cả hai chị em Hân và Hồng đều đang chú ý đến Cường. Có lẽ đó là một cơ hội. Nếu Cường có thể làm cho Hân vui và giữ Hồng bận rộn... thì tôi sẽ có Tuyết. Nhưng liệu tôi có đang đánh giá thấp sức hút của Hồng đối với tôi không? Cô ấy vẫn muốn tôi. Muốn như điên, khi lúc nãy đã suýt sờ con cặc tôi ngay đây, ngay dưới bàn này. Hồng ơi, em đang làm anh điên đảo rồi."
Anh ta nhìn Hồng, và anh ta thấy cô đang cười với Cường, nhưng ánh mắt của cô, thỉnh thoảng, lướt qua anh ta với một sự thèm khát. "Cô ấy đang giả vờ thân với Cường để làm tôi ghen. Hay cô ấy thực sự thích Cường? Tôi không biết nữa."
Hồng, trong khi nói chuyện với Cường, vẫn giữ một phần tâm trí hướng về Đại. Cô thấy anh ta đang nhìn cô, và cô biết rằng cô đã đạt được mục tiêu của mình. "Anh đang nghĩ về em. Anh đang phân vân, phải không? Em táo bạo lắm, phải không? Con cặc anh bự lắm, phải không? Em sẽ làm cho anh không thể cưỡng lại được. Em đã thấy anh và chị em làm tình từ khi em 18 tuổi rồi. Em mơ con cặc dài bự của anh, anh rể yêu dấu của em."
Cô quay sang Tuyết, và cô nói, giọng vẫn vui vẻ:
"Chị Tuyết, chị có vẻ trầm tư quá. Chị nghĩ gì vậy?"
Tuyết giật mình: "Không có gì. Em chỉ đang nghĩ về công việc."
Hồng mỉm cười, nhưng trong mắt cô có một sự sắc bén. "Cô ta biết tôi đang nhắm vào anh Đại - anh rễ tôi. Và cô ta đang sợ. Tốt thôi. Chúng ta bắt đầu chơi..."
Quay lại phía Cường để tiếp tục trò chuyện, cô nhận ra dưới vẻ huyên náo của bữa tiệc là những đợt sóng ngầm cảm xúc phức tạp đang bủa vây. Mỗi người trong phòng đều đang giữ một bí mật, và những bí mật đó đang bắt đầu va chạm với nhau.

Hân tiếp cận Cường
Một vài ngày sau bữa tiệc, Hân xuất hiện tại văn phòng trụ sở chính. Mọi người đều nghĩ rằng cô đến gặp Đại - chồng cô - nhưng thực tế, cô muốn gặp Cường.
Cô đứng trước cửa phòng Cường, tay cô hơi run. "Mình đang làm gì vậy? Mình là vợ của chủ tịch, mà mình đang đứng trước cửa phòng một nhân viên mới. Nếu có ai thấy... nếu Đại biết..." Cô hít một hơi thật sâu và gõ cửa.
"Anh Cường," Hân nói, khi cô bước vào. "Tôi có thể nói chuyện với anh một lát không?"
Cường ngạc nhiên, nhưng anh đồng ý. "Chị ấy đến tìm tôi? Chuyện gì vậy? Có phải chị ấy biết gì về tôi, về Tuyết và về Đại không? Hay chị ấy chỉ đơn giản là muốn nói chuyện? Nhưng nếu Đại biết tôi gặp riêng vợ anh ta... chuyện này có thể rất nguy hiểm."
"Có chuyện gì không chị?" - Cường hỏi, cố giữ giọng bình tường.
Hân nhìn xung quanh, như thể sợ ai đó nghe thấy: "Tôi... tôi không muốn nói ở đây. Chúng ta có thể ra quán cà phê ở tầng trệt không?"
Cường do dự. "Đi với chị ấy? Ra ngoài? Nếu có ai thấy... nhưng nếu tôi từ chối, chị ấy có thể nghi ngờ. Và chị ấy có vẻ thực sự cần ai đó để nói chuyện."
"Được," Cường nói. "Để tôi lấy áo khoác."
Hai người đi xuống tầng trệt, chọn một bàn góc khuất, xa những ánh mắt tò mò. Hân ngồi xuống, tay cô vẫn run nhẹ.
"Tôi biết nghe có vẻ lạ," Hân bắt đầu, giọng cô nhỏ hơn bình thường. "Nhưng tôi cảm thấy thoải mái khi nói chuyện với anh. Đại bận rộn quá, và tôi... tôi đã cô đơn trong một thời gian dài. Tôi không có ai để nói chuyện. Hồng thì còn trẻ, nó có cuộc sống riêng. Còn tôi... tôi chỉ là người vợ ngồi nhà."
Cường nhìn cô, và anh cảm thấy một sự đồng cảm sâu sắc. Cô là một người phụ nữ đẹp, nhưng cô có vẻ mệt mỏi và buồn. "Chị ấy thực sự cô đơn. Tôi biết cảm giác đó. Tôi cũng đang cảm thấy cô đơn khi Tuyết ở bên Đại."
"Tôi hiểu," Cường nói, giọng anh nhẹ nhàng. "Tôi cũng biết cảm giác cô đơn. Khi người bạn yêu không còn dành thời gian cho bạn. Nhưng nhìn chị đẹp lắm, chỉ là có nét buồn, nhưng chị vẫn rất cuốn hút, vui lên đi chị Hân."
Hân ngước nhìn anh, đã rất lâu rồi mới có người gọi tên cô. Mắt cô có một tia hy vọng. "Anh ấy gọi tên mình. Đã lâu rồi không ai gọi tên mình. Đại chỉ gọi mình là 'em' hay 'vợ'. Còn anh ấy... anh ấy gọi tên mình như thể mình vẫn còn là một người trẻ tuổi - ôi thanh xuân của tôi"
"Anh cũng vậy sao? Anh và Tuyết...?" - Hân hỏi.
Cường im lặng một lúc. "Tôi có nên nói với chị ấy không? Chị ấy có thể hiểu. Nhưng chắc chị ấy không thể hiểu câu chuyện kỳ quái của tôi. Và nếu chị ấy nói với Đại... mọi chuyện sẽ đổ bể."
"Chuyện phức tạp," Cường nói, rồi tiếp. "Nhưng tôi hiểu cảm giác của chị. Hãy tin tôi, chị còn đẹp lắm."
Hân nhìn anh, và cô thấy trong mắt anh một sự chân thành. "Anh ấy không nói dối. Anh ấy cũng đang đau khổ. Anh ấy đang động viên mình. Có lẽ chúng ta có thể giúp đỡ lẫn nhau."
"Tôi có thể... gặp anh nữa không?" - Hân hỏi, giọng cô hơi run. "Không phải chuyện gì lớn. Chỉ là nói chuyện thôi. Tôi không có ai để nói chuyện."
Cường nhìn cô, và anh biết rằng mình đang đứng trên một ranh giới nguy hiểm. "Nếu Đại biết tôi gặp riêng vợ anh ta... nhưng chị ấy đang đau khổ. Và tôi cũng vậy. Có lẽ chúng ta có thể giúp đỡ lẫn nhau."
"Được," Cường nói. "Nhưng chị phải hiểu - nếu Đại biết... chuyện này có thể trở nên rất phức tạp."
Hân gật đầu: "Tôi biết. Tôi sẽ cẩn thận."
Cô mỉm cười, và lần đầu tiên sau một thời gian dài, cô cảm thấy mình không cô đơn. "Anh ấy có vẻ chân thành. Có lẽ tôi có thể tin tưởng anh ấy. Nhưng tôi phải cẩn thận. Nếu Đại biết... tôi không biết anh ấy sẽ làm gì. Nhưng tôi có thật sự còn đẹp trong mắt Cường sao? Anh ấy đã khen mình. Đã lâu rồi không ai khen mình. Có lẽ anh ấy thực sự thấy mình đẹp."
Cường nhìn cô, và trong đầu anh, những suy nghĩ quay cuồng: "Tôi đang làm gì vậy? Tôi đang gặp riêng vợ của ông chủ. Người phụ nữ vẫn rất đẹp, đẹp theo kiểu mặn mà, khác với Tuyết, thu hút tôi. Nhưng nếu Đại biết, tôi có thể mất việc, mất Tuyết, và thậm chí gặp nguy hiểm. Nhưng chị ấy đang đau khổ. Và tôi không thể quay lưng với ai đó đau khổ. Nhưng có thể tôi không sợ - Đại đang chơi Tuyết của tôi mà, anh ta đang dần lấy mất Tuyết của tôi."
Anh nhìn Hân, và anh thấy cô ấy đang cười nhẹ. Có một sự khác biệt trong ánh mắt cô - một tia sáng mà anh ít thấy ở những người phụ nữ tầm tuổi như cô. "Có lẽ mình đã làm cho chị ấy vui hơn," anh nghĩ. "Và điều đó làm mình cảm thấy... ấm áp. Nhưng mình cũng phải cẩn thận. Mình không thể để cảm xúc lấn át lý trí. Chị ấy đang là vợ của Đại"
Hai người ngồi thêm một lúc nữa, nói về những điều nhẹ nhàng - về sở thích, về những bộ phim cả hai cùng thích, về những nơi hai người muốn đi. Nhưng cả hai đều biết rằng mình đang bước vào một vùng nước nguy hiểm.
Khi hai người chia tay, Hân nói, giọng cô ấm áp hơn:
"Cảm ơn anh, Cường. Tôi không biết làm thế nào để nói với anh điều này, nhưng... anh đã làm cho tôi cảm thấy sống lại."
Cường nhìn cô, và anh nói:
"Chị không cần cảm ơn tôi. Tôi chỉ làm những gì tôi nghĩ là đúng."
Hân bước đi, và Cường đứng đó nhìn theo cô. Dáng hình ấy vẫn cuốn hút - cặp mông vẫn rất căng và tròn đầy, lằn xì-líp vẫn lộ ra đầy lôi cuốn dưới lớp váy mỏng. "Chị ấy vẫn đẹp lắm," anh nghĩ. "Đẹp một cách mặn mà. Và chị ấy đang cô đơn. Có lẽ mình có thể giúp chị ấy. Nhưng mình cũng đang cô đơn. Có lẽ chúng ta có thể giúp đỡ lẫn nhau."
Trong lòng anh, anh biết rằng mình đang bước vào một mớ hỗn độn, nhưng anh không thể dừng lại. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố đang lấp lánh, và anh tự hỏi liệu mình có đang làm điều đúng đắn hay không.
Hân bước ra khỏi tòa nhà, và trong lòng cô, những cảm xúc đang xáo trộn. "Mình đã làm gì vậy? Mình đã gặp riêng một người đàn ông khác. Nhưng mình không hề có ý xấu. Mình chỉ muốn một người bạn. Và Cường... anh ấy có vẻ hiểu mình. Có lẽ mình có thể tin tưởng anh ấy. Nhưng mình cũng phải cẩn thận. Mình không thể để Đại biết. Nếu anh ấy biết, mọi chuyện sẽ rất phức tạp."
Và trong khi cô nghĩ về Cường, cô không thể phủ nhận rằng có một điều gì đó trong anh đã làm cho cô cảm thấy đặc biệt. Không chỉ là sự lắng nghe, mà là cách anh nhìn cô, cách anh gọi tên cô, cách anh khen cô. "Đã lâu rồi mình không cảm thấy như vậy," cô nghĩ. "Có lẽ mình đã bắt đầu có cảm tình với anh ấy. Nhưng mình không thể để điều đó xảy ra. Mình là vợ của Đại. Mình chỉ đang cô đơn, và mình muốn thoát khỏi nỗi cô đơn này."

Cường và Hồng - Bất ngờ bởi Hồng dâm đãng
Cùng buổi chiều hôm đó, Hồng cũng tìm đến Cường. Cô không báo trước. Chỉ một tiếng gõ cửa nhẹ, rồi cánh cửa mở ra, và cô bước vào. Trước khi Cường kịp nói gì, cô đã khép cửa lại và gài chốt. Tiếng chốt cửa "cạch" một cái vang lên trong căn phòng yên tĩnh, như một lời tuyên bố không lời.
Hôm nay Hồng mặc một chiếc áo thun trắng ôm sát, chất vải mỏng đến mức có thể thấy rõ đường cong của đôi vú đầy đặn bên dưới. Chiếc quần jeans bó sát ôm trọn cặp đùi thon dài và cặp mông căng tròn, tạo nên một đường cong hoàn hảo từ eo xuống hông. Cường không thể không liếc nhìn - cặp mông cô in rõ dưới lớp vải jeans, và giữa hai đùi, một vùng tam giác phồng lên gợi cảm, khiến anh không khỏi nghĩ về những gì ẩn bên trong.
"Anh Cường," Hồng nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng có một sự tinh nghịch đầy ẩn ý. "Em biết anh đang đau khổ. Anh yêu Tuyết, nhưng cô ấy đang yêu anh Đại. Em cũng vậy. Em yêu anh rể em, nhưng anh ấy đang yêu vợ anh. Em biết điều đó."
Cường nhìn cô, và anh không biết nên nói gì. "Cô ấy đang thú nhận với tôi? Cô ấy có biết tôi biết về Đại và Tuyết không?"
"Chúng ta có thể làm gì?" - Cường hỏi, giọng anh có chút tò mò xen lẫn hồi hộp.
Hồng không trả lời ngay. Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, quay lưng về phía anh. Cặp mông căng tròn của cô in rõ dưới lớp quần jeans bó sát, và Cường không thể rời mắt. Cô nói, giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý:
"Em không biết. Nhưng em biết rằng anh và em có thể hiểu nhau. Chúng ta đều đang bị bỏ lại phía sau. Anh có nghĩ vậy không?"
Cường thở dài. Anh cảm thấy một sự kết nối với Hồng, nhưng cũng có một sự hấp dẫn mơ hồ mà anh không thể phủ nhận. Cô trẻ, xinh đẹp, và cơ thể cô đang nói với anh một ngôn ngữ mà anh không thể bỏ qua.
"Em đúng," Cường nói, giọng anh có chút khàn đi. "Chúng ta đều đang bị bỏ lại phía sau."
Hồng quay lại, bước đến gần anh. Cô ngồi xuống cạnh anh trên ghế, và cô đưa tay ra, chạm nhẹ vào bàn tay anh. Ngón tay cô thon mềm, và Cường cảm nhận được hơi ấm lan tỏa từ cô.
"Anh cũng đau khổ, giống như tôi," Hồng nghĩ. "Nhưng anh cũng đẹp trai. Và cơ thể anh hấp dẫn tôi. Tôi có thể cảm nhận được sự ham muốn trong ánh mắt anh. Tôi thích điều này. Tôi muốn biến sự ham muốn đó thành hiện thực."
"Anh Cường," cô nói, giọng trở nên thân mật hơn, "em không muốn ở một mình trong cuộc chiến này. Nếu anh Đại đang chơi vợ anh, tại sao chúng ta không chơi lại? Hai người đó sướng, tại sao mình không sướng? Em cũng muốn anh Đại, nhưng em cũng thấy anh... hấp dẫn trong mắt em."
Cường bất ngờ. "Cô ấy đang nói gì vậy? Cô ấy đang tán tỉnh tôi? Ngay lúc này?"
"Hồng... em đang nói gì vậy? Chơi là sao?" - Cường hỏi, giọng anh có chút run.
Hồng mỉm cười. Cô nghiêng người về phía trước, để Cường có thể nhìn rõ khe ngực của cô dưới lớp áo thun trắng mỏng. Qua lớp vải, anh thấy hai núm vú cô đã cương cứng, nhô ra phía ngoài, tạo thành hai điểm nhấn rõ ràng trên vải.
"Em nói là, nếu anh Đại có thể có Tuyết, thì anh cũng có thể có em. Em không cần tình yêu, Cường. Em chỉ cần... một chút thỏa mãn. Em thèm, em đói hằng đêm, và em thấy anh có thể giúp em thoát khỏi cơn đói khát này."
Cường nhìn cô, và anh không biết nên trả lời thế nào. Một phần anh muốn đứng dậy và bỏ đi, nhưng một phần khác... anh bị cuốn hút. Cô đang nói những điều mà anh đã kìm nén từ lâu.
"Cô ấy đang đề nghị tôi... chơi với cô ấy? Nhưng cô ấy cũng muốn Đại. Cô ấy muốn có cả hai người đàn ông. Và tôi... tôi cũng muốn có một chút thỏa mãn. Tuyết đã bỏ rơi tôi. Tại sao tôi không thể?"
"Em làm anh bất ngờ," Cường nói, giọng anh vừa tò mò vừa bối rối. "Tại sao em lại có suy nghĩ như vậy? Một cô gái trẻ đẹp như em, sao lại nói mình đói và thèm hằng đêm?"
Hồng cười khúc khích. Cô ngồi thẳng dậy, đưa tay xuống, và bắt đầu mở khóa quần jeans. Tiếng kéo dây kéo "soạt" một tiếng vang lên, rồi cô kéo nhẹ xuống một nửa, để Cường có thể nhìn thấy một phần chiếc xì-líp ren trắng bên trong, nơi đám lông đen ẩn hiện mờ ảo. Rồi cô khép hai chân lại, để chiếc áo thun trắng phủ xuống che đi phần nào, nhưng Cường vẫn thấy vùng tam giác tối màu qua khe hở của dây kéo.
"Anh hỏi nhiều ghê," Hồng nói, giọng cô trở nên trầm hơn, nhưng vẫn đầy ranh mãnh. "Nhưng toàn là câu hỏi đúng. Em sẽ trả lời anh. Em sẽ nói cho anh biết sự thật."
Cường nuốt nước bọt. Anh không thể rời mắt khỏi nơi đen đen đang ẩn hiện đó.
"Anh đang nghe đây," anh nói, giọng khàn đi.
Hồng nhìn sâu vào mắt Cường, rồi cô liếc xuống phía dưới, nơi con cặc anh đã bắt đầu phồng lên trong quần. Cô mỉm cười, nhưng không nói gì. Rồi cô bất ngờ bắt chéo hai chân, kéo áo thun che lại phía trước, không cho anh nhìn nữa. Cường cảm thấy một sự thất vọng nhẹ, nhưng cũng đầy tò mò.
"Em... em đã rình thấy anh rể và chị em làm tình năm em 18 tuổi," Hồng bắt đầu.
Cường há hốc miệng. "Em nói gì?"
"Em đã không chịu được cảnh ấy, nhưng không biết làm gì. Sau đó, em rình anh chị mỗi ngày. Em đã thấy lồn chị em, cặc anh rể, và em không thở được."
Hồng lại dang hai chân ra, nhưng không kéo áo thun lên, nên Cường chỉ có thể thấy nửa cái hình tam giác căng tròn, phồng lên rõ ràng qua lớp vải jeans. Cường vẫn nhìn vào đó, không thể rời mắt. Hồng nhoẻn miệng cười, rồi tiếp tục.
"Sau đó, các bạn gái trong lớp 12 rủ em đến nhà một đứa để xem phim sex trên máy tính. Từ đó, em biết các trang web sex. Em cũng có thể dùng Google để tìm kiếm nếu cần."
Cô dừng lại. Tay cô kéo chiếc quần jeans xuống một chút nữa, để lộ chiếc xì-líp ren trắng mỏng manh. Qua những khoảng trống trên ren, Cường có thể thấy rõ đám lông đen mượt bên dưới, và hai múi thịt phồng lên căng mọng. Rồi cô lại khép chân bắt chéo, che đi tất cả. Cường nuốt nước bọt một cách khó khăn.
"Em đã xem rất nhiều phim sex," cô nói tiếp, giọng cô vẫn bình thản như đang kể chuyện thời tiết. "Cả phim tay ba, phim loạn luân, đủ thể loại. Và em không chịu được khi mấy đứa bạn thân của em tụi nó có bồ hết, chỉ để đụ thôi."
"Rồi sao em?" - Cường hỏi, giọng anh khàn đặc. "Em cũng tìm bồ để chơi?"
"Chứ sao nữa anh?" - Hồng cười khúc khích. "Sao em chịu được khi ghiền phim và tụi bạn gái cứ kể sướng đủ thứ?"
"Anh muốn nghe hết," Cường nói, giọng anh có một sự thèm muốn không che giấu, "nhưng cho anh thấy của em được không?"
Hồng cười. Cô dang háng ra, kéo áo thun lên, để Cường nhìn thấy cái lồn qua lớp xì-líp ren trắng. Nhưng cô không lột ra, cũng không cởi áo thun. Cô chỉ muốn thử anh, xem anh sẽ phản ứng thế nào. Và anh đã ngã rồi. Cô thấy con cặc anh căng cứng trong quần, và cô rất hài lòng.
"Anh thích rồi hả?" - Hồng hỏi, giọng cô đầy thích thú. "Nó đang đói lắm đó. Hihi."
Cô kể tiếp, giọng trở nên bình thường hơn:
"Kết quả là em quen một bạn học cuối năm 12, chỉ để thỏa mãn. Vào đại học, tụi em chia tay. Em quen một anh khác, học năm cuối, hơn em 3 lớp. Tụi em yêu nhau, nhưng anh ta chia tay em khi ra trường. Giờ em đang học năm hai, tụi em đã chia tay hơn 6 tháng nay."
Cô dừng lại, mắt cô trở nên xa xăm:
"Anh Đại và chị Hân không còn làm tình nữa. Nhưng nói thật, con cặc anh rể em là khủng nhất, hai thằng bồ cũ em không thể so sánh. Cả 6 tháng nay em đói, em thèm. Em yêu anh rể khi hằng ngày thấy anh cũng chỉ biết lo công việc, lúc nào cũng buồn. Em đã yêu thầm ảnh. Nhưng em chưa hề thổ lộ gì cho đến gần đây, khi ảnh vui hơn vì sự xuất hiện của anh và chị Tuyết."
Hồng kể xong. Cô đứng dậy, mặc lại quần jeans, kéo khóa lên. Cường ngơ ngác, chưa kịp định hình. Hồng cười khúc khích, giọng cô trở lại vẻ tinh nghịch:
"Anh biết hết rồi đó. Giờ anh tính sao?"
Trong đầu cô, một suy nghĩ lướt qua: "Anh nghĩ giờ em có sợ gì không? Tình dục chỉ là trò chơi giữa nam và nữ thôi. Em biết mình muốn gì, và làm gì để thỏa mãn cái lồn đói của em. Nhưng em chưa muốn ngay hôm nay, không phải ở đây. Mà ở nhà em, trong phòng em."
Cường chỉ cười, anh đã trấn tĩnh lại khi không còn cái lồn cô trước mặt.
"Cảm ơn em đã kể hết cho anh biết. Em muốn anh tính gì?" - Cường hỏi.
Hồng trở lại bình thường, điềm tĩnh nói:
"Em biết chị Hân đang vui khi có sự xuất hiện của anh. Nhưng em không quan tâm. Nếu chị ấy muốn anh, thì chị ấy có thể có anh. Còn em, em chỉ muốn anh làm cho lồn em sướng trước thôi. Em thấy mình và anh có thể bớt buồn khi sướng với nhau."
Cường im lặng một lúc lâu. Anh nhìn Hồng, và anh thấy trong mắt cô một sự táo bạo và ham muốn thực sự. Cô đã khoe lồn và khiêu khích anh nãy giờ, và anh không thể phủ nhận rằng anh bị cuốn hút.
"Em có chắc về những gì em muốn không?" - Cường hỏi, giọng anh nghiêm túc.
"Chắc," Hồng đáp, giọng cô dứt khoát. "Em đã nghĩ về điều này từ lâu. Kể từ khi em thấy vợ anh và anh Đại gần gũi với nhau, em đã nghĩ: tại sao em không thể có anh? Em không muốn yêu đương gì cả, Cường. Em chỉ muốn lồn em được thỏa mãn."
Cường nhìn cô, và trong lòng anh, những suy nghĩ đang xoay vần. "Cô ấy dâm và táo bạo. Cô ấy biết mình muốn gì. Và cô ấy đang đề nghị cho tôi một lối thoát khỏi nỗi cô đơn. Nhưng cô ấy cũng muốn Đại. Cô ấy muốn có cả hai. Liệu tôi có thể chấp nhận điều đó? Tôi đang đói. Và một cô gái trẻ đẹp đang mời gọi. Nhưng tôi có nên để mình bị cuốn theo không?"
"Em có thật sự yêu Đại không?" - Cường hỏi.
"Có. Nhưng em biết rằng Đại sẽ không chỉ thuộc về em. Anh ấy sẽ có Tuyết. Và có thể anh ấy sẽ có em. Nhưng em không muốn chỉ có một người. Em muốn có cả hai. Em muốn được sướng với cả hai người đàn ông." - Hồng đáp, giọng cô đầy quyết tâm. "Và nếu Đại có Tuyết, em sẽ có anh. Chúng ta sẽ đổi chác, Cường. Em thích cái cảm giác đó."
Cường nhìn cô, và anh hiểu rằng Hồng không còn là cô gái ngây thơ của những phần trước. Cô là một người phụ nữ có kế hoạch, có ham muốn, và không ngại thể hiện chúng.
"Anh sẽ suy nghĩ," Cường nói, giọng anh có vẻ do dự. "Anh không thể quyết định ngay bây giờ."
Hồng mỉm cười. Cô đứng dậy, bước đến gần anh, và cô hôn nhẹ lên má anh. Hơi thở của cô ấm áp, và Cường cảm nhận được một sự rung động chạy qua cơ thể mình.
"Nhớ cái lồn em hôm nay nha," cô thì thầm. "Em sẽ chờ, Cường. Nhưng đừng để em đợi quá lâu. Lồn em không có nhiều kiên nhẫn đâu. Hay anh muốn anh Đại đang chơi Tuyết, giờ chơi em trước anh?"
Cô cười khúc khích, bước ra khỏi phòng, để lại Cường ngồi đó với những suy nghĩ hỗn độn. Cánh cửa đóng lại, và anh nghe thấy tiếng bước chân cô xa dần.
Anh nhìn ra cửa sổ, nơi thành phố đang lên đèn. Những ánh đèn lấp lánh như những con mắt đang quan sát anh. Anh tự hỏi liệu mình có đang bước vào một mớ hỗn độn mới.
"Mình đang làm gì vậy? Mình đang cân nhắc việc chơi với em vợ của sếp. Nhưng cô ấy đang nói đúng - Tuyết đang ở bên Đại. Tại sao mình không thể có Hồng? Cô ấy muốn có cả hai. Liệu mình có thể chấp nhận điều đó?"
Anh nhìn xuống bàn tay mình, nơi cô đã chạm vào. Cảm giác đó vẫn còn. Anh nhắm mắt lại, và hình ảnh chiếc xì-líp ren trắng với đám lông đen ẩn hiện hiện lên trong tâm trí.
"Mình đang đói. Và một cô gái trẻ đẹp đang mời gọi. Nhưng mình có nên để mình bị cuốn theo không? Công việc đang ở giai đoạn nguy hiểm. Mình phải cân bằng."
Và trong đầu anh, một câu hỏi lớn hơn bắt đầu nảy mầm:
"Liệu mình có đang dần trở thành một phần của trò chơi này? Tình dục có đang làm rối rắm và phân tâm mình quá không? Hay đây chính là những gì mình cần để quên đi sự thật rằng Tuyết đang dần rời xa mình?"
Anh không có câu trả lời. Nhưng anh biết rằng mình đang đứng trước một bước ngoặt - một bước ngoặt sẽ định hình mọi thứ.

Quốc bắt đầu để ý đến Tuyết
Trong khi đó, Quốc đã quan sát Tuyết từ ngày đầu tiên cô bước vào văn phòng. Anh ta biết mọi thứ về mối quan hệ giữa cô và Đại, và anh ta cũng biết rằng cô là vợ của Cường.
Quốc, với bản tính ăn chơi và thích kích thích, bắt đầu nảy sinh ý định. Anh ta muốn chơi Tuyết. Không chỉ vì cô đẹp, mà còn vì cảm giác chơi vợ của người khác - đặc biệt là vợ của một người dưới quyền mình - làm anh ta phấn khích.
Một buổi chiều, Quốc tìm cách gặp riêng Tuyết ở tầng 28.
"Tuyết, tôi cần em giúp một việc," Quốc nói, giọng anh ta có vẻ chuyên nghiệp, nhưng ánh mắt thì không.
"Việc gì vậy anh Quốc?" - Tuyết hỏi.
"Tôi có một số giấy tờ cần em xem qua. Đại nói em rất giỏi trong việc sắp xếp hồ sơ."
Tuyết không nghi ngờ gì, cô đồng ý. Nhưng khi cô vào phòng Quốc, anh ta đóng cửa lại và bắt đầu nói những câu có ý nghĩa khác.
"Em biết không, Tuyết, em là người phụ nữ đẹp nhất trong tòa nhà này. Đại có mắt nhìn người."
Tuyết cảm thấy một sự khó chịu, nhưng cô cố giữ bình tĩnh: "Anh Quốc, tôi là thư ký của anh Đại. Tôi chỉ muốn làm công việc của mình."
Quốc cười: "Không cần phải căng thẳng như vậy, Tuyết. Tôi chỉ muốn nói rằng, nếu em cần bất cứ điều gì, tôi sẵn sàng giúp đỡ."
Tuyết cảm thấy một sự đe dọa âm ỉ, nhưng cô không nói gì. "Anh ta đang cố gắng tiếp cận tôi. Tôi cần nói với Đại và Cường về điều này." Cô rời khỏi phòng, và trong đầu cô, cô biết rằng Quốc sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.

Cường phát hiện ra điều bất ngờ
Trong khi Quốc tìm cách tiếp cận Tuyết, Cường tiếp tục điều tra. Và anh phát hiện ra một điều bất ngờ - Quốc cũng có mối quan hệ với một người trong phe đối lập. Không phải Quốc đang làm việc cho người đó, mà là người đó đang cố gắng mua chuộc anh ta.
Cường biết rằng nếu Quốc bị mua chuộc, mọi kế hoạch sẽ đổ bể. "Nếu Quốc chuyển sang phe đối lập, tôi và Tuyết sẽ gặp nguy hiểm. Tôi cần nói với Đại ngay lập tức."
Anh phải nhanh chóng tìm ra cách để bảo vệ mình và Tuyết.

Đêm của Cường và Tuyết
Tối đó, khi Tuyết về nhà, Cường đang đợi cô. Hai người ngồi xuống, và Cường kể cho cô nghe về những gì anh phát hiện - về Quốc, và về những mối nguy đang chồng chất.
"Em, mình đang ở trong một tình huống nguy hiểm," Cường nói. "Quốc đang bị mua chuộc, và nếu anh ta biết nhiều hơn, mình sẽ gặp rắc rối."
Tuyết ôm anh: "Em sợ, Cường. Em không biết nên làm gì."
"Hãy tin anh," Cường nói. "Anh sẽ bảo vệ em."
Hai người nhìn nhau, và lần đầu tiên, cả hai đều biết rằng mình không thể quay lại. Tuyết ngước nhìn anh, và cô thấy trong mắt anh một sự quyết tâm mà cô chưa từng thấy. "Anh ấy sẽ hy sinh tất cả vì tôi," cô nghĩ. "Và tôi cũng sẽ làm điều tương tự cho anh ấy."

Quyết định cuối cùng của Đại
Đêm đó, Đại ngồi một mình trong phòng làm việc. Anh ta đã suy nghĩ rất nhiều về những gì đã xảy ra - về Hồng, về Tuyết, về Cường, và về kế hoạch của anh ta.
Anh ta biết rằng anh ta không thể từ chối Hồng mãi. Cô quá hấp dẫn, và cô đã nhìn thấy sự bối rối của anh ta.
Anh ta cũng biết rằng anh ta cần Cường ở bên cạnh, và nếu Cường có một người phụ nữ khác, anh ta sẽ chấp nhận mối quan hệ giữa Đại và Tuyết dễ dàng hơn.
Anh ta biết rất nhiều người thèm khát Tuyết, cô thuộc kiểu phụ nữ cuốn hút, nhất là nụ cười mỉm luôn làm mọi đàn ông đều muốn cô, muốn lên giường với cô, trong đó có cả Quốc - thằng bạn ăn chơi của anh ta.
Đại nghĩ về Quốc, người bạn thân nhất của mình. "Nó đã giúp tôi rất nhiều, nhưng tôi biết tính cách của nó. Nó thích phụ nữ, và nó thích sự mạo hiểm. Nếu nó thực sự muốn Tuyết, tôi không thể ngăn nó một cách trực tiếp. Tôi phải tìm cách để nó hiểu rằng cô ấy là của tôi, nhưng mà không làm mất đi sự trung thành của nó."
Và rồi Đại đưa ra quyết định:
- Anh ta sẽ để Cường tiếp cận Hân một cách tự nhiên.
- Anh ta sẽ để Hồng và Cường hiểu nhau hơn.
- Anh ta sẽ bảo vệ Tuyết khỏi mọi người, khỏi Quốc nhưng đối với Quốc thì thật sự khó vì cả hai anh ta và Quốc là bạn chí cốt, không chuyện gì mà không chia sẻ. Và điều quan trọng là Quốc biết hầu như mọi thứ về anh ta, đã giúp anh ta rất nhiều việc quan trọng.
- Anh ta sẽ dùng mọi cách để giữ vững vị trí chủ tịch - anh ta cần Cường, cần Quốc và cả cần Tuyết nếu thật sự cần cô làm mỹ nhân kế, và anh biết cách để Tuyết tự nguyện.
Đại biết rằng quyết định này có thể đưa anh ta đến một nơi nguy hiểm, nhưng anh ta cũng biết rằng đây là cách duy nhất để giữ mọi người ở bên cạnh anh.
Anh ta nhắn tin cho Cường:
"Cường, tôi cần nói chuyện với anh. Chuyện quan trọng. Hãy đến văn phòng vào sáng mai."
Anh ta nhắn tin cho Hồng:
"Hồng, anh đã suy nghĩ về những gì em nói. Mình sẽ nói chuyện."
Và anh ta nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố đang lấp lánh. "Tôi sẽ không để bất kỳ ai phá hỏng kế hoạch của tôi. Tôi sẽ chiến thắng, dù phải đánh đổi bất cứ điều gì."
Cuộc chiến đang bắt đầu, và anh ta sẽ không lùi bước.

Hết phần 6

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách