Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Vợ Tôi Và Những Cuộc Phiêu Lưu

Tác giả: Cao Hùng | Ngày: 27/11/2025 03:26 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: chia sẻ vợ, ngoại tình, đồng nghiệp, giám đốc, thư ký, bạn thân, bảo vệ, làm tình tập thể, vợ của sếp, con gái của sếp, Truyện nhiều phần, làm tình ở văn phòng, khao khát, dục vọng, mất mát, hối tiếc, phản bội, biệt thự, tình dục, quan hệ tập thể, tình dục đồng thuận, khám phá tình dục, cảnh nóng, hôn nhân, tình yêu, ham muốn, tình tay ba, sự phản bội, tình yêu và mất mát, lòng tin, sự tha thứ, công ty, tập đoàn, đấu đá nội bộ, âm mưu, phe đối lập, bằng chứng, điều tra bí mật, sự sụp đổ, tranh giành quyền lực, gián điệp công ty, phim sex, diễn đàn ẩn danh, gặp gỡ bí mật, mặt nạ, khách sạn, văn phòng, bàn làm việc, phòng tắm, nhà bếp, phòng ngủ, bữa tiệc, đêm khuya, tỉnh táo và say, lần cuối, chia tay, bú lồn, bú cặc, cưỡi ngựa, hành hạ nhẹ, bứt lông lồn, kẹp núm vú, mạnh bạo, tình dục mãnh liệt, dã man, ưu thế, chi phối, bị động, cảm giác mới, thức tỉnh tình dục, ham muốn cấm kỵ, quan hệ loạn luân, em vợ - anh rể, tình nhân, người tình, em vợ, anh rể, chủ tịch, trợ lý, tài xế, nhân viên, kẻ phản bội, người bạn chí cốt, kẻ thù, cưỡng bức, xung đột gia đình, tâm lý nặng, ly hôn, thức tỉnh, lựa chọn, hậu quả, nhận ra sai lầm, bắt đầu lại, vượt qua quá khứ, tìm thấy bản thân, học cách sống, cô đơn, ghen tuông, tội lỗi, hạnh phúc, đau đớn, thất vọng, hy vọng, bình yên, chấp nhận, sợ hãi, mãn nguyện, trống rỗng, day dứt, hận thù, yêu thương, đam mê

Truyện đã hoàn thành (11 phần)

Phần 4: Mặt Nạ Được Gỡ

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:



Cuộc thảo luận trước lần gặp thứ ba
Sau đêm thứ hai với Đại, Tuyết và Cường đều cảm thấy có một sự thay đổi. Không phải là thay đổi xấu, mà là một sự thức tỉnh, một cánh cửa vừa mở ra mà cả hai chưa biết phía sau có gì.
Một buổi tối, khi hai người nằm trên giường, Tuyết bất ngờ nói:
"Anh Cường, em muốn nói với anh một điều."
Cường nhìn cô: "Gì vậy em?"
Tuyết im lặng một lúc, rồi nói, giọng cô nhỏ dần:
"Lần trước... khi em với anh Đại... em thấy có những lúc em muốn anh ấy... mạnh hơn. Em không biết nói sao, nhưng kiểu như... em muốn bị chế ngự một chút. Anh hiểu ý em không?"
Cường nhìn cô, và anh cảm thấy một sự bất ngờ. Tuyết chưa bao giờ nói điều này với anh.
"Ý em là... em muốn bị... hành hạ?"
"Không hẳn," Tuyết nói. "Em chỉ muốn... cảm giác mạnh hơn. Như bị bóp mạnh hơn, bị vỗ mông mạnh hơn, bị giật tóc nhẹ, bị cắn nhẹ... những thứ mà anh chưa bao giờ làm với em. Em muốn thử."
Cường nghe vậy, tim anh đập nhanh. Anh không biết nên cảm thấy thế nào - ghen, tò mò, hay kích thích.
"Em có nghĩ anh Đại sẽ làm những điều đó không?" - Cường hỏi.
Tuyết đỏ mặt: "Em không biết. Nhưng chắc anh không biết... khi vừa rồi những lúc anh Đại bú vú em, ảnh luôn cắn nhẹ đầu vú... lúc bú lồn em, ảnh luôn ngậm hai môi lồn nhai nhai... rồi lúc liếm và mút hột le em, ảnh cũng cắn nhẹ nó nữa... lúc ảnh doggy em, ảnh thò tay xuống bóp mu lồn em, kéo lông lồn em, nhéo nhẹ hột le em, thò lên bóp vú, se đầu vú, anh cũng ngắc nhẹ đầu vú em... chưa nữa, cái này chắc anh thấy, đó là ảnh vỗ mông em mạnh hơn anh, ảnh bóp mông em cũng mạnh hơn anh nữa... và em thấy kích thích hơn, phê hơn lắm. Em... em cũng muốn anh chỉ ngồi quan sát lần tới. Em muốn anh Đại làm những điều này nữa với em nhưng mạnh hơn, công khai hơn cho anh thấy. Ảnh chưa cắn em, nhưng em cũng muốn thử, biết đâu khi em khuyến khích và anh đồng ý, ảnh sẽ bung hết thì... em sẽ có thể biết một mặt khác của chính em... và em muốn anh nhìn, muốn anh thấy em sẽ sướng thế nào... nhưng thật sự em không biết nữa... có lẽ em chưa hiểu hết khoái cảm của mình..."
Cường ngồi im, lòng anh rối bời. Anh đã thấy Tuyết rên với Đại, đã thấy cô ấy lên đỉnh, đã thấy cô ấy nhìn Đại bằng ánh mắt mà trước đây cô chỉ dành cho anh. Nhưng bây giờ, cô ấy đang nói về những điều mà anh chưa bao giờ biết cô ấy muốn.
"Mình đã sống với cô ấy bao lâu mà không biết cô ấy muốn những điều này?" - anh nghĩ. "Hay là mình đã quá an toàn, quá nhẹ nhàng?"
"Anh sẽ làm vậy," Cường nói, cuối cùng, giọng anh khàn đi. "Nếu em muốn, anh sẽ ngồi ngoài quan sát. Anh sẽ chỉ quay phim. Anh sẽ không tham gia."
Tuyết nhìn anh với đôi mắt long lanh: "Em yêu anh, Cường. Cảm ơn anh."
Cường ôm cô, nhưng trong lòng anh, một câu hỏi lớn hơn bắt đầu nảy mầm: "Liệu mình có đang đẩy cô ấy quá xa không? Và nếu cô ấy thích những điều đó với Đại, liệu mình có đủ để giữ cô ấy?"

Lần gặp thứ ba
Tối hôm đó, tại khách sạn cũ, không khí đã khác hẳn hai lần trước. Cường ngồi trên ghế ở góc phòng, máy quay đã sẵn sàng. Anh đã quyết định sẽ chỉ quan sát và quay phim, không tham gia. Con cặc anh đã cương cứng trong tay, nhưng anh không động vào nó. Anh muốn tập trung vào những gì sắp xảy ra.
Tuyết bước vào phòng, cô mặc một chiếc đầm đen ngắn, ôm sát, xẻ sâu. Cô không đeo mặt nạ nữa - cô muốn Đại thấy mặt cô. Nhưng Đại vẫn đeo mặt nạ. Anh ta đứng ở cửa sổ, nhìn ra thành phố về đêm.
Khi Tuyết bước đến gần, Đại quay lại. Anh ta nhìn cô, và anh ta thấy cô không đeo mặt nạ. Ánh mắt anh ta sững lại. Anh ta bước một bước về phía cô, mắt không rời khỏi khuôn mặt cô.
"Em..." - Đại nói, giọng anh khẽ đi. "Em đẹp hơn anh tưởng nhiều. Anh đã tưởng tượng em đẹp, nhưng thực tế còn đẹp hơn gấp nhiều lần."
Tuyết cười, má cô ửng hồng. Cô cảm thấy một sự ấm áp chạy qua người.
"Em cảm ơn anh," cô nói.
Đại vẫn không rời mắt: "Làn da em trắng hơn anh nghĩ. Mắt em sáng hơn. Và nụ cười em... anh sẽ không bao giờ quên nó."
Anh ta bước đến gần, đưa tay chạm nhẹ vào má cô, như thể đang xác nhận rằng cô có thật.
"Em là người phụ nữ đẹp nhất anh từng thấy, Tuyết. Và anh đã thấy nhiều người đẹp."
Tuyết không nói gì. Cô chỉ đứng đó, mắt cô nhìn anh, và cô cảm thấy một sự thèm khát đang dâng lên trong cô.
Đại cúi xuống, hôn cô - không chỉ bằng môi mà bằng cả sự ngưỡng mộ. Tay anh ta luồn vào tóc cô, kéo cô vào lòng. Một lúc sau, anh ta nhả môi cô ra, nhưng vẫn giữ cô trong vòng tay.
"Em đã nói với Cường chưa?" - Đại hỏi. "Về những gì em muốn?"
Tuyết gật đầu: "Em đã nói. Và anh ấy đồng ý. Anh ấy muốn em được sướng. Anh ấy chỉ ngồi quan sát."
Cô đưa tay xuống, vuốt ve con cặc Đại đang cương cứng ngoài quần. Cô mỉm cười, mắt cô nhìn anh đầy thèm khát.
"Anh biết không, anh Đại? Lần trước, cách anh chơi em - nó khác hẳn với Cường. Anh mạnh hơn, táo bạo hơn, và em... em thích nó. Em không biết tại sao, nhưng em thích nó. Em muốn nhiều hơn."
Đại nhìn cô, giọng anh có chút ngạc nhiên nhưng cũng đầy thích thú: "Vậy em muốn anh chơi em thế nào?"
Tuyết cười, tay cô vẫn vuốt ve con cặc anh: "Em muốn anh chơi em như lần trước, nhưng mạnh hơn. Em muốn anh làm những điều mà Cường chưa từng làm. Em muốn anh không sợ. Không sợ Cường nhìn. Anh ấy muốn thấy em sướng, và em cũng muốn anh thấy."
Đại nắm lấy tay cô, kéo cô vào lòng: "Anh có thể làm điều đó. Anh có thể làm em sướng hơn bất kỳ ai. Nhưng em phải hứa với anh - nếu quá đau, em phải nói."
"Em sẽ nói," Tuyết đáp. "Nhưng em sẽ không nói."
Đại cười, rồi anh ta đẩy cô vào giường.

Đêm không giới hạn
Đại cởi đồ Tuyết một cách nhanh chóng, dứt khoát. Khi cô đã trần truồng, anh ta ngồi lên người cô, nắm lấy tay cô, giữ chặt chúng trên đỉnh đầu cô.
"Em muốn mạnh bạo?" - Đại nói, giọng anh khàn đi. "Anh sẽ cho em mạnh bạo. Nhưng em phải nhớ - anh thích hành hạ người phụ nữ anh mê. Anh đã kiềm chế hai lần trước. Lần này, anh sẽ không kiềm chế nữa."
Tuyết nhìn anh, mắt cô sáng lên: "Em không muốn anh kiềm chế."
Đại cúi xuống, cắn nhẹ vào cổ cô - đủ đau để cô rên lên, nhưng không đủ để làm tổn thương cô. Anh ta di chuyển xuống, cắn nhẹ vào vai cô, rồi xuống ngực cô. Khi anh ta đến núm vú cô, anh ta không bú mà cắn nhẹ, đủ để Tuyết giật mình và rên to.
"Ư... anh... cắn nữa..." - cô thở.
Đại cắn nhẹ đầu vú cô mấy lần, mỗi lần mạnh hơn một chút. Rồi anh ta đẩy cô nằm úp, tát mạnh vào mông cô - mạnh hơn cả những gì Cường đã từng làm. Tay anh ta luồn xuống bóp mu lồn cô, kéo đám lông đen xoăn, nhéo nhẹ hột le.
"Em thích vậy không?" - Đại hỏi.
"Thích... phê..." - Tuyết rên.
Đại vỗ mông cô liên tục, mỗi cái mạnh hơn một chút. Anh ta nắm tóc cô, kéo đầu cô ngửa ra sau, và hôn cô từ phía sau. Anh ta đẩy cô xuống giường, cúi xuống cắn nhẹ vào mông cô - một vết cắn đủ để lại dấu răng mờ. Tuyết giật mình vì ngạc nhiên, nhưng cô không phản đối. Cô mỉm cười, như thể cô vừa khám phá ra một điều mới về chính mình.
"Anh cắn em nữa đi," cô nói. "Em thích cái cảm giác đó."
Đại cắn mông cô thêm mấy lần nữa, mỗi lần một chỗ khác nhau - bên trái, bên phải, gần khe mông. Tay anh ta bóp mông cô mạnh hơn, bóp đến mức da đỏ ửng. Anh ta đẩy cô nằm ngửa, cầm con cặc bự dài của mình đập vào má cô, rồi đập vào mũi cô, vào miệng cô.
"Bú nó," Đại nói. "Bú sâu nhất có thể."
Tuyết mở miệng, và Đại đút cặc vào - sâu hơn bất kỳ lần nào trước đây. Anh ta đẩy sâu đến tận họng, và Tuyết suýt nghẹn, nhưng cô không lùi lại. Cô cố gắng nuốt sâu, mắt cô nhìn lên anh với sự tôn thờ.
"Nuốt sâu nữa," Đại nói. "Anh muốn thấy em có thể nuốt được bao nhiêu."
Tuyết cố gắng, nước mắt ứa ra vì nghẹn, nhưng cô vẫn tiếp tục. Đại rút ra, để cô thở, rồi lại đút vào. Anh ta bắt cô liếm từng hòn dái, mút chúng lâu hơn, rồi liếm vùng da nhạy cảm dưới dái - nơi giữa hậu môn và dái - một vùng mà Tuyết chưa bao giờ khám phá với Cường. Cô liếm nó, và cô thấy Đại rùng mình vì khoái cảm.
"Em làm anh sướng quá," Đại nói. "Anh chưa từng được ai làm như vậy."
Tuyết mỉm cười, và cô tiếp tục.

Doggy trên giường
Đại kéo Tuyết đứng dậy, đẩy cô nằm úp trên giường, mông chổng cao. Anh ta đứng phía sau, cầm con cặc đặt vào cửa lồn cô, rồi dọng mạnh một phát lút cán.
"Phạch!"
Tuyết hét lên. Đại bắt đầu đâm nhịp nhàng - từ từ, sâu, mỗi lần đều lút cán. Rồi đột nhiên, anh ta tăng tốc, dọng mạnh bạo liên tục, như một cái máy khoan. "Phạch! Phạch! Phạch!" Mỗi cái đều lút cán, mông Tuyết tưng lên theo mỗi nhịp.
Khi anh ta dừng lại ở phát cuối cùng, anh ta khom người về phía trước, hai tay bóp mạnh hai vú cô, ngắc hai đầu vú. Cùng lúc đó, anh ta xoáy mông, con cặc ngoáy hết cỡ bên trong lồn cô, cọ vào mọi vách thành, mọi điểm nhạy cảm.
"Ư... ư... trời ơi..." - Tuyết rên, cô không thể nói thành lời.
Rồi Đại dọng thêm một cái nữa, mạnh nhất từ trước đến giờ, rồi ghì chặt, ngắc hai đầu vú cô mạnh hơn, giữ nguyên trong vài giây. Tuyết lên đỉnh ngay lập tức, cơ thể cô co giật dữ dội.
Anh ta không cho cô nghỉ. Anh ta kéo cô xuống mép giường, nâng mông cô lên cao, để cái lồn cô ngửa lên trần. Anh ta đứng dưới sàn, một chân chống lên nệm, và bắt đầu dọng con cặc xuống như đóng cọc.
"Phạch! Phạch! Phạch!" - tiếng da thịt vang vọng khắp phòng, nước dâm bắn tung tóe.
Tuyết hét lên vì sướng, cô không thể kiềm chế nữa. Đại đâm liên hồi, không ngừng nghỉ, như thể anh ta muốn xuyên thủng cô. Mông cô tưng lên dập xuống mỗi lần anh ta dọng xuống, và cô lên đỉnh lần nữa, và lần nữa.

Tư thế nằm nghiêng - Cường chưa từng thấy
Đại rút ra, thở hổn hển, và kéo Tuyết nằm nghiêng trên mép nệm - một tư thế mà Cường chưa bao giờ chơi với cô. Cô nằm nghiêng, hai chân co lên, kiểu như khi cô ngủ. Đại đứng dưới sàn, cầm con cặc đặt vào cửa lồn cô từ phía sau.
Vì tư thế này, cơ thể Tuyết không nằm ngửa cũng không nằm úp, mà nghiêng một góc 90 độ so với mặt nệm. Con cặc Đại đâm vào theo một góc hoàn toàn khác với tư thế truyền thống hay doggy.
Đại bắt đầu đâm - không chỉ đâm thẳng, mà còn đâm xéo, đâm xiên, con cặc của anh ta cọ vào những vách thành lồn mà Cường chưa từng chạm tới. Anh ta chống một chân lên mép nệm để có lực, rồi dọng mạnh bạo.
"Phạch! Phạch! Phạch!"
Tuyết rên la, cô chưa bao giờ cảm thấy như thế này. Cô cảm nhận con cặc Đại đâm vào những ngóc ngách mà cô không biết là có. Cô quay đầu lại, mắt cô nhìn Đại với sự đê mê.
"Anh... sướng... sướng quá..." - cô thở.
Đại lật cô quay sang hướng ngược lại, xoay người cô 180 độ, và tiếp tục đâm từ tư thế nghiêng khác. Anh ta vừa đâm vừa bóp mông cô, vừa vỗ mông cô, rồi chồm lên bóp vú cô, ngắc núm vú.
Tuyết lên đỉnh thêm lần nữa, cô không đếm nổi nữa.

Tư thế truyền thống với bạo lực
Đại kéo Tuyết nằm ngửa, đẩy hai chân cô lên cao, và đâm vào cô từ phía trước. Nhưng anh ta không đâm nhẹ nhàng. Anh ta dọng mạnh, mỗi lần đều lút cán, và mỗi lần anh ta dừng lại, anh ta lại khom người xuống cắn nhẹ vào vú cô, rồi bóp mạnh hai vú, ngắc đầu vú, và tiếp tục đâm.
"Em có thích không?" - Đại hỏi, giọng anh khàn đặc vì kích thích.
"Có... em thích..." - Tuyết rên. "Em chưa từng được ai chơi như vậy... Cường chưa bao giờ... anh làm em sướng quá..."
Cường ngồi ở góc phòng, tay anh đang sục cặc, mắt anh không rời khỏi hai người. Anh chưa bao giờ thấy Tuyết như thế này. Cô ấy không chỉ sướng - cô ấy mê mẩn. Cô ấy đang ở trong một trạng thái mà anh chưa từng thấy, một trạng thái mà anh chưa từng đưa cô ấy đến.
"Tại sao mình không thể làm điều đó cho cô ấy?" - anh tự hỏi. "Tại sao cô ấy phải tìm thấy điều đó ở một người đàn ông khác?"
Đại đẩy mạnh hơn, và Tuyết lên đỉnh lần nữa. Rồi Đại rút ra và bắn lên ngực cô, lên mặt cô, lên tóc cô. Anh ta nằm xuống bên cạnh cô, thở dốc.

Lột mặt nạ
Một lúc sau, khi hơi thở đã trở lại bình thường, Đại ngồi dậy. Anh ta nhìn Tuyết, rồi nhìn Cường. Tay anh ta đưa lên mặt nạ của mình.
"Tôi muốn cởi mặt nạ," Đại nói. "Tôi muốn cả hai thấy tôi thật sự là ai."
Cường và Tuyết nhìn nhau. Cả hai không biết nên nói gì.
"Anh có chắc không?" - Cường hỏi.
"Chắc."
Đại tháo mặt nạ. Lần đầu tiên, Cường và Tuyết thấy mặt thật của anh ta. Đại là một người đàn ông khoảng 42 tuổi, với khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sắc sảo và một vẻ tự tin của người có quyền lực. Anh ta đẹp trai theo cách của những người đàn ông trung niên thành đạt - lịch lãm, mạnh mẽ, và có sự cuốn hút khó cưỡng.
"Anh là ai?" - Tuyết hỏi, giọng cô hơi run.
"Anh là Lê Đại," anh ta nói. "Chủ tịch của một tập đoàn bất động sản. Anh có vợ, tên Hân, và một em vợ tên Hồng. Anh không có con. Và anh đang bị những kẻ trong công ty của anh âm mưu lật đổ."
Cường sững người. Anh không bao giờ nghĩ rằng người đàn ông đang nằm bên cạnh vợ mình lại là một tỷ phú.
"Vậy... anh là một tỷ phú?" - Cường hỏi, giọng anh có chút bối rối.
Đại cười nhẹ: "Có thể nói là vậy. Nhưng tiền bạc không mua được hạnh phúc, Cường. Và nó cũng không mua được sự chân thành."
Anh ta nhìn Tuyết, và anh ta nói với giọng chân thành:
"Anh yêu em, Tuyết. Anh đã yêu em từ lần đầu tiên gặp em. Anh không muốn chỉ làm tình với em. Anh muốn có em trong cuộc sống của anh."
Tuyết nhìn anh, và cô không biết nên nói gì. Cô cảm thấy một sự rung động trong lòng, nhưng cô cũng cảm thấy sự bối rối.
"Anh biết em có chồng," Đại nói tiếp. "Và anh không muốn phá hủy cuộc hôn nhân của em. Nhưng anh muốn em biết rằng anh có thể mang đến cho em một cuộc sống tốt hơn. Anh có một công ty, và anh cần những người đáng tin cậy. Nếu em và Cường đồng ý, anh sẽ đưa cả hai vào làm việc cho anh."
Cường ngồi im, suy nghĩ. Anh không biết nên cảm thấy thế nào.
"Anh Đại," Cường nói. "Chúng tôi cần thời gian để suy nghĩ."
"Tất nhiên," Đại đáp. "Nhưng đừng để quá lâu. Cuộc sống là những cơ hội, và cơ hội này có thể không đến lần thứ hai."
Anh ta nhìn Tuyết, và anh ta nói: "Anh muốn gặp em ngoài những lần ở khách sạn. Anh muốn đưa em đi ăn, đi mua sắm, nói chuyện về cuộc sống. Nếu Cường đồng ý."
Cường nhìn Tuyết, và anh thấy trong mắt cô một sự khao khát mà anh chưa từng thấy trước đây. Cô đang bị cuốn hút bởi Đại, và anh không biết liệu anh có thể ngăn cản được điều đó.
"Em có muốn đi không?" - Cường hỏi Tuyết.
Tuyết do dự một lúc, rồi cô nói: "Em muốn. Nhưng chỉ khi anh đồng ý."
Cường im lặng, rồi anh nói: "Anh đồng ý."

Sau lần gặp thứ ba
Trên đường về nhà, Tuyết và Cường im lặng. Cả hai đều có những suy nghĩ riêng.
Tuyết nghĩ: "Anh Đại là một tỷ phú. Anh ấy có thể cho em một cuộc sống mà em chưa từng mơ tới. Nhưng em yêu Cường. Em không muốn rời bỏ anh ấy. Nhưng em cũng thích Đại. Em thích cái cách anh ấy mạnh bạo, cái cách anh ấy chiếm hữu em, cái cách anh ấy làm em khám phá ra những điều em chưa từng biết về bản thân mình. Và em không biết liệu em có thể sống thiếu điều đó."
Cường nghĩ: "Tuyết đã thay đổi. Cô ấy không còn là người phụ nữ tôi cưới. Cô ấy đã mê Đại và mê những điều anh ta làm. Và tôi đã tạo ra điều đó. Nhưng tôi cũng thấy kích thích. Nhưng liệu tôi có thể chấp nhận việc cô ấy có thể rời bỏ tôi?"
Khi về đến nhà, Tuyết ngồi xuống bên cạnh Cường, và cô nói:
"Anh có ghét em không? Vì những gì em đã làm?"
Cường nhìn cô, và anh thấy sự lo lắng trong mắt cô.
"Không," anh nói, giọng anh khàn. "Anh không ghét em. Nhưng anh không biết liệu anh có thể làm những điều đó cho em không."
"Em không cần anh làm những điều đó," Tuyết nói. "Em cần anh chấp nhận rằng em thích chúng. Và em cần anh ở bên em, dù em có làm gì đi chăng nữa."
Cường ôm cô, và anh biết rằng anh đang mất dần cô. Nhưng anh cũng biết rằng anh đã tạo ra điều đó, và anh phải chấp nhận nó.
"Anh sẽ luôn ở bên em," Cường nói. "Dù em có chọn gì đi nữa."
Tuyết ôm anh chặt hơn, và cô khóc. Cô biết rằng cô đang đứng trước một bước ngoặt trong cuộc đời mình.

Những ngày tiếp theo
Trong những ngày sau, Tuyết bắt đầu nhận được tin nhắn từ Đại. Ban đầu, đó là những tin nhắn đơn giản, hỏi thăm cô, về công việc, về cuộc sống. Nhưng dần dần chúng trở nên sâu sắc hơn, thân mật hơn. Đại hỏi về những gì cô muốn, về những giấc mơ của cô, về những điều cô chưa từng nói với ai.
Tuyết không giấu Cường. Cô nói với anh mỗi khi nhận được tin nhắn.
"Anh Đại hỏi em có muốn đi ăn tối với anh ấy không," Tuyết nói. "Anh nghĩ em có nên đi không?"
Cường cảm thấy một sự ghen tuông trong lòng, nhưng anh cũng thấy kích thích.
"Em muốn đi không?" - Cường hỏi.
"Em muốn. Nhưng em chỉ đi nếu anh đồng ý."
"Anh đồng ý."
Và Tuyết bắt đầu gặp Đại ngoài những lần ở khách sạn. Cả hai đi ăn tối, đi mua sắm, nói chuyện về cuộc sống. Và mỗi lần, Tuyết trở về nhà với một ánh mắt khác - một ánh mắt của người phụ nữ đang được yêu thương theo một cách mới mẻ.
Cường nhìn cô, và anh biết rằng mình đang dần mất cô. Nhưng anh cũng biết rằng anh đã tạo ra điều đó, và anh phải chấp nhận nó.

Đêm cuối cùng trước khi quyết định
Một đêm, Tuyết và Cường nằm trên giường. Họ nói chuyện về những gì sắp xảy ra.
"Anh Cường, em cần hỏi anh một điều," Tuyết nói. "Anh có muốn em ngừng gặp anh Đại không?"
Cường im lặng một lúc lâu. Anh nhìn trần nhà, và anh nghĩ về tất cả những gì đã xảy ra - những đêm trong khách sạn, những lần Tuyết rên tên Đại, những lần cô ấy mỉm cười khi nghĩ về anh ta.
"Anh không biết," Cường nói. "Anh không biết em đang cảm thấy thế nào. Nhưng nếu em yêu anh ấy, anh không muốn ngăn em."
Tuyết nhìn anh, và cô khóc: "Em yêu anh, Cường. Nhưng em cũng thích Đại. Em không biết mình nên làm gì."
Cường ôm cô: "Hãy làm những gì em cảm thấy đúng. Anh sẽ luôn yêu em, dù em có chọn gì đi nữa."
Tuyết ôm anh chặt hơn, và cô biết rằng cô đang đứng trước một bước ngoặt trong cuộc đời mình.
Nhưng cô cũng biết rằng, dù cô có chọn gì, Cường sẽ luôn ở bên cô. Và điều đó làm cô yên tâm hơn.

Hết phần 4

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách