Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Vợ Tôi Và Những Cuộc Phiêu Lưu

Tác giả: Cao Hùng | Ngày: 27/11/2025 03:26 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: chia sẻ vợ, ngoại tình, đồng nghiệp, giám đốc, thư ký, bạn thân, bảo vệ, làm tình tập thể, vợ của sếp, con gái của sếp, Truyện nhiều phần, làm tình ở văn phòng, khao khát, dục vọng, mất mát, hối tiếc, phản bội, biệt thự, tình dục, quan hệ tập thể, tình dục đồng thuận, khám phá tình dục, cảnh nóng, hôn nhân, tình yêu, ham muốn, tình tay ba, sự phản bội, tình yêu và mất mát, lòng tin, sự tha thứ, công ty, tập đoàn, đấu đá nội bộ, âm mưu, phe đối lập, bằng chứng, điều tra bí mật, sự sụp đổ, tranh giành quyền lực, gián điệp công ty, phim sex, diễn đàn ẩn danh, gặp gỡ bí mật, mặt nạ, khách sạn, văn phòng, bàn làm việc, phòng tắm, nhà bếp, phòng ngủ, bữa tiệc, đêm khuya, tỉnh táo và say, lần cuối, chia tay, bú lồn, bú cặc, cưỡi ngựa, hành hạ nhẹ, bứt lông lồn, kẹp núm vú, mạnh bạo, tình dục mãnh liệt, dã man, ưu thế, chi phối, bị động, cảm giác mới, thức tỉnh tình dục, ham muốn cấm kỵ, quan hệ loạn luân, em vợ - anh rể, tình nhân, người tình, em vợ, anh rể, chủ tịch, trợ lý, tài xế, nhân viên, kẻ phản bội, người bạn chí cốt, kẻ thù, cưỡng bức, xung đột gia đình, tâm lý nặng, ly hôn, thức tỉnh, lựa chọn, hậu quả, nhận ra sai lầm, bắt đầu lại, vượt qua quá khứ, tìm thấy bản thân, học cách sống, cô đơn, ghen tuông, tội lỗi, hạnh phúc, đau đớn, thất vọng, hy vọng, bình yên, chấp nhận, sợ hãi, mãn nguyện, trống rỗng, day dứt, hận thù, yêu thương, đam mê

Truyện đã hoàn thành (11 phần)

Phần 9: Giành Lại

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:



Quốc lấn tới trong giờ làm việc
Buổi trưa hôm đó, khi cả tầng đang chìm trong không khí làm việc lặng lẽ, Tuyết nhận được tin nhắn từ Quốc:
"Tuyết, qua phòng tôi ngay. Có mấy hồ sơ cần duyệt gấp."
Cô đọc đi đọc lại. Trong lòng một sự bất an dâng lên. Cô biết Quốc không thực sự cần cô vì hồ sơ. Nhưng cô cũng biết nếu từ chối, anh ta sẽ trở nên khó chịu, và bí mật của cô sẽ không còn an toàn.
Cô hít một hơi thật sâu, đứng dậy và bước về phía phòng Quốc. Trên đường đi, cô liếc vào gương hành lang và thấy một người phụ nữ đang cố tỏ ra bình tĩnh. Mặt vẫn đẹp, nhưng mắt có vẻ mệt mỏi không thể che giấu.
Cô gõ cửa. Quốc mở ra, mỉm cười. Ngay khi cô vừa qua ngưỡng cửa, anh ta đã khóa lại. Tiếng chốt "cạch" vang lên khô khốc.
"Anh Quốc... giữa ban ngày... mọi người sẽ để ý..."
Quốc không trả lời. Anh ta đẩy cô sát vào cánh cửa, kéo dây kéo váy xuống một mạch. Trong vài giây, Tuyết đã đứng trần trụi hoàn toàn giữa phòng làm việc của anh ta. Ánh nắng ban trưa lọt qua rèm, chiếu lên cơ thể trắng trẻo và đám lông đen xoăn giữa hai đùi. Cô cảm thấy xấu hổ và kích thích lẫn lộn, nhưng cơ thể đã bắt đầu phản ứng.
"Đứng yên. Anh muốn chơi cái lồn này bây giờ. Ngay tại đây. Ngay khi có thằng Đại bên kia."
Quốc quỳ xuống ngay tại cửa. Anh ta banh rộng hai chân cô, gác một chân cô lên vai mình, rồi cúi vào bú lồn như người đói. Lưỡi liếm mạnh, mút hột le, thỉnh thoảng cắn nhẹ vào mép. Một tay bóp mu lồn, tay kia bứt nhẹ từng sợi lông đen.
"Ư... anh... có người... anh lại bứt lông em nữa..."
"Cửa khóa rồi. La lớn bao nhiêu cũng không ai nghe. Em sướng mà." Quốc nói giữa lúc liếm. "Cái lồn này thích bị hành hạ đúng không? Nó nứng rồi này."
Tuyết cố cắn môi, nhưng cơ thể không nghe lời. Nước nhờn đã bắt đầu chảy. Quốc nhận ra và cười:
"Em thấy không? Cơ thể em nói thật hơn miệng em."
Anh ta đứng dậy, cởi quần, để lộ con cặc cong đã cứng ngắc. Anh xoay Tuyết, ép mặt cô vào cửa, giơ hai tay cô cao lên vịn khung cửa, rồi đâm vào từ phía sau một phát lút cán.
"Phập!"
Tuyết rên lên. Quốc đụ mạnh, liên tục, mỗi phát đều tận dụng độ cong để cọ đúng chỗ. Hai tay anh ngắt mạnh núm vú, vừa đụ vừa thì thầm sát tai:
"Sướng không? Sướng không con đĩ? Thích bị đụ giữa ban ngày không? Cặc cong này khác cặc thằng Đại đúng không? Nói đi!"
Tuyết cố cắn môi, nhưng nước nhờn vẫn chảy. Cô lên đỉnh lần đầu ngay tại cửa, chân run, nhưng Quốc không dừng. Anh kéo cô đến bàn, đẩy nằm ngửa, bú lại lần nữa, lại bứt lông, lại bóp mu lồn, rồi đút vào đụ tiếp, càng dã man Tuyết càng rên lớn.
"Trời ơi... anh Quốc... anh đụ nát lồn em..."
Trong lúc bị hành hạ, Tuyết vẫn nghĩ đến Đại.
"Anh ấy mới là người quan trọng nhất..."
"Nhưng tại sao lồn mình lại sướng thế này với Quốc?"
"Lồn mình nó không nghe lời mình."
Quốc đụ mạnh hơn. Tuyết lên đỉnh lần thứ hai, rồi lần thứ ba. Khi Quốc cuối cùng xuất bên trong, Tuyết nằm thở dốc trên bàn, tinh trùng chảy ra từ giữa hai đùi.
Quốc mặc quần lại, nhìn cô với nụ cười thỏa mãn:
"Tối nay lại gặp tôi ở khách sạn cũ. Đừng đến trễ."
Anh ta quay lưng, bắt đầu làm việc như không có chuyện gì xảy ra.
Tuyết ngồi dậy, tay run run nhặt quần áo. Cô lau vội tinh trùng, mặc lại đồ, và bước ra. Trên đường về bàn làm việc, cô thấy vài đồng nghiệp liếc nhìn. Cô biết có gì đó khác trong cách cô đi. Nhưng trong đầu chỉ còn một suy nghĩ:
"Mình đang chìm sâu quá rồi."

Tuyết cố níu Đại
Chiều cùng ngày, Tuyết đến phòng Đại. Cô khóa cửa, quỳ xuống giữa hai chân anh, mở dây kéo quần và ngậm lấy con cặc.
Cô bú chậm, rồi nhanh, dùng lưỡi và tay chơi từng phần. Bình thường Đại sẽ nắm tóc cô, đẩy sâu, nói những câu chiếm hữu. Nhưng hôm nay anh chỉ ngồi đó, một tay đặt trên đầu cô, ánh mắt nhìn xa xăm.
Tuyết cảm nhận rõ sự khác biệt. Con cặc vẫn cứng, nhưng cách anh đáp lại thiếu đi sự thèm khát trước kia. Trước đây khi cô bú anh, anh luôn nắm tóc, đẩy sâu, và nói những lời chiếm hữu, yêu thương. Bây giờ anh chỉ ngồi đó, như thể cô không khác gì một cái máy. Cô cảm thấy mình đang trở nên vô hình.
Khi cô ngẩng lên nhìn, Đại chỉ khẽ vuốt tóc cô rồi nói:
"Em làm tốt lắm... nhưng hôm nay anh hơi mệt."
Tuyết tiếp tục, cố gắng hơn, nhưng trong lòng đã bắt đầu lạnh. Cô nhớ lại những lần trước - những lần Đại đẩy sâu, nắm tóc cô, và nói những lời ngọt ngào cô thích nghe. Lần đầu tiên cô cảm thấy mình đang cố lấy lại thứ đang dần trượt khỏi tay.
Cô rời khỏi phòng Đại với cảm giác nặng nề trong lồng ngực. Cô biết có điều gì đó đã thay đổi, và cô không chắc mình có thể lấy lại nó.

Dấu hiệu của Hồng
Hôm sau, Tuyết để ý thấy Hồng xuất hiện ở tầng 28 nhiều hơn. Cô cười nói với anh rể mình một cách tự nhiên, đôi khi chạm nhẹ vào tay anh. Một lần Tuyết đi ngang, vô tình nghe Hồng nói với giọng vui vẻ:
"Hôm qua sao anh không về sớm chứ? Em đã chờ."
Tuyết đứng khựng lại. Tim cô đập mạnh. Cô nhớ mùi nước hoa thoang thoảng trên áo Đại mấy hôm trước. Cô nhớ ánh mắt anh ta khi nhìn Hồng. Lần đầu tiên, nỗi sợ thật sự ùa đến.
Cô bắt đầu quan sát kỹ hơn. Cô thấy cách Đại nhìn Hồng khi cô không để ý. Cô thấy cách Hồng chạm nhẹ vào tay Đại khi nói chuyện. Cô thấy ánh mắt hai người trao nhau - một ánh mắt không phải của anh rể - em vợ thông thường.
"Nếu anh ấy chọn cô ấy... mình sẽ mất tất cả."
Cô về bàn làm việc, nhưng không thể tập trung. Trong đầu một câu hỏi cứ lặp đi lặp lại:
"Mình đã để mất anh ấy rồi sao?"

Đêm tỉnh táo của Đại và Hồng
Tối đó, Hân đi ngủ sớm. Giờ đầu óc cô chỉ còn Cường. Đại ngồi trong phòng khách, ly whisky trên tay, nhưng lần này anh không say. Anh tỉnh táo hoàn toàn. Ánh đèn vàng hắt lên khuôn mặt anh, tạo những bóng tối sâu dưới mắt.
Hồng bước xuống, mặc áo ngủ mỏng. Cô định nói gì đó, nhưng Đại đã đứng dậy, kéo cô vào lòng, hôn mạnh. Anh đẩy cô nằm lên sofa, kéo áo ngủ lên, nhìn chăm chú vào cái lồn với đám lông đen mượt.
"Anh thích cái lồn này..." giọng anh khàn. "Đám lông này... từ cái đêm anh nhìn thấy, anh không quên được. Em đã dụ anh, giờ thì em có thể thỏa mãn. Anh sẽ không kiềm chế nữa."
Anh cúi xuống. Không vội đụ. Anh dùng cả hai tay banh rộng, ngắm kỹ, rồi cúi sát vào ngửi lâu. Lưỡi liếm chậm dọc theo hai hàng lông, thỉnh thoảng dùng răng cạ nhẹ từng sợi. Anh mút hột le, rồi lại kéo nhẹ đám lông, nhìn nó bật trở lại.
"Thích... trẻ, mượt, và luôn ướt vì anh."
Hồng rên lên, chân quấn lấy vai anh.
"Anh... thích lồn em vậy sao? Anh thích lông lồn em lắm hả? Ôi anh rể ơi..."
Đại không trả lời ngay. Anh bú thêm một lúc dài, hai tay bóp mông và kéo nhẹ từng cụm lông đen, như đang đánh dấu. Khi Hồng đã ướt đẫm, anh mới đứng dậy, cởi đồ, đút vào một phát sâu.
Anh đụ mạnh, đều, mắt không rời khuôn mặt cô. Hồng vừa rên vừa cười dâm đãng:
"Giờ anh đã chọn em rồi... Tuyết không có ở đây... cặc anh đang ở trong lồn em... sâu quá... ư... anh đụ mạnh nữa đi... em thích con cặc khủng này... ôi đâm sâu quá... sướng... sướng lắm anh..."
Cô phối hợp tích cực, hẩy ngược, xoáy hông, dùng tay kéo anh sát hơn. Đại bóp mạnh hai vú, ngắt núm, vừa đụ vừa nói:
"Lồn này... cái lồn này... anh muốn nhiều hơn. Không chỉ đêm nay. Anh muốn em hằng đêm."
Hồng lên đỉnh, nước dâm ướt cả đùi anh. Đại không dừng. Anh đổi tư thế, đụ từ phía sau, một tay giữ tóc cô, tay kia bứt nhẹ vài cọng lông mỗi khi rút ra.
"Hồng... lồn em đã quá... anh mê. Giờ em đã thỏa mãn chưa? Anh sẽ chơi cho nát cái lồn trẻ này... cái lồn dám dụ anh..."
Khi Đại xuất bên trong, Hồng siết chặt lấy anh, thì thầm:
"Anh là của em rồi. Ít nhất một phần. Tuyết muốn giữ anh thì phải giành."
Đại nằm im, thở dốc. Anh biết mình đang ngày càng chìm vào Hồng. Và anh không muốn dừng. Nhưng trong sâu thẳm, hình ảnh Tuyết vẫn còn đó - và điều đó khiến anh vừa đau vừa không thể buông.

Lần đầu của Hân và Cường
Cùng khoảng thời gian đó, ở một phòng khách sạn, Hân ngồi trên giường, tay hơi run. Cô đã đói quá lâu. Từ ngày Đại hầu như không còn chạm vào cô, cơ thể cô như bị bỏ quên.
Cường ngồi bên cạnh, không vội. Anh hôn nhẹ trán cô, rồi môi, rồi từ từ cởi từng nút áo. Khi đôi vú lộ ra, anh cúi xuống bú chậm, dịu dàng. Hân thở dốc, tay ôm lấy đầu anh.
"Lâu quá rồi... không ai làm vậy với chị... chị muốn Cường..."
Cường đẩy cô nằm xuống, cởi hết đồ, rồi cúi vào giữa hai chân. Lồn Hân đã ướt từ lúc bị hôn. Anh liếm chậm, mút hột le, dùng ngón tay vuốt nhẹ, se se đám lông. Hân rên khẽ, chân run, hai tay bấu chặt ga giường.
"Chị đã không được chạm vào như vậy trong một thời gian dài... Cường... đừng dừng..."
Khi Cường đút vào, cô ôm chặt lấy anh. Cảm giác đầy ắp sau thời gian dài khiến cô khóc nhẹ vì sướng. Cường đụ chậm lúc đầu, rồi nhanh dần khi Hân bắt đầu hẩy ngược.
"Cường... mạnh hơn... chị cần... chơi chị đi... chơi chị như người tình của Cường đi..."
Anh làm theo. Hai người lên đỉnh gần như cùng lúc. Hân nằm im trong vòng tay anh rất lâu sau đó.
"Cảm ơn anh... chị thấy mình hạnh phúc... hạnh phúc lắm Cường... chị đã quên mất cảm giác này."
Cường hôn trán cô. Trong lòng anh vừa thỏa mãn vừa rối bời. Anh đã chính thức bước vào cả hai chị em. Anh không biết điều này sẽ dẫn đến đâu, nhưng anh không thể dừng lại.

Tuyết nhận ra sai lầm
Đêm đó, Tuyết ngồi một mình trong căn hộ. Cường đã không về nhà. Cô nhớ lại ánh mắt thờ ơ của Đại khi cô bú anh. Nhớ lại câu nói của Hồng. Nhớ lại cách Quốc hành hạ cô giữa ban ngày và cơ thể cô vẫn phản ứng.
Cô đột nhiên sợ. Cô ôm lấy gối, mắt đỏ hoe.
Những suy nghĩ ùa đến không thành từng câu rõ ràng. Chỉ là cảm giác mình đã chủ quan quá lâu. Cảm giác lồn mình vẫn còn sướng với Quốc trong khi thứ quan trọng nhất đang trượt dần khỏi tay. Cảm giác nếu Đại thật sự chọn Hồng, mình sẽ mất gần như tất cả - tiền, vị thế, sự bảo vệ, và người đàn ông mình đang nghiện.
Cô khóc. Lâu lắm rồi cô mới khóc.
Khi lau nước mắt và nhìn vào gương, trong mắt mình cô thấy một sự quyết tâm sắc lạnh chưa từng có.
"Mình không thể là đồ chơi cho Quốc."
"Mình không phải con đĩ của anh ta."
"Đại mới là người quan trọng nhất."
"Mình phải giành lại anh ấy. Bằng mọi giá."

Đối mặt với Đại
Sáng hôm sau, Tuyết tìm Đại trong văn phòng. Cô khóa cửa, bước đến trước mặt anh.
"Anh Đại, em cần hỏi anh một điều."
Đại nhìn cô. Lần đầu tiên anh thấy trong mắt cô một sự nghiêm túc khác lạ.
"Anh còn muốn em không? Anh còn yêu em không? Hay em đã bị thay thế?"
Đại im lặng một lúc.
"Em đã xa cách quá lâu, Tuyết. Em không còn là người phụ nữ em từng là."
"Và cô ấy thì không?" Tuyết hỏi. "Hồng thì không? Em biết về hai người. Em đã thấy cách anh nhìn cô ấy."
Đại không phủ nhận.
"Chuyện đó..."
"Sao lại không liên quan," Tuyết cắt lời, giọng run nhưng cố giữ. "Em yêu anh. Và em không muốn mất anh. Vì anh, em đã mất chồng rồi."
Đại nhìn cô. Trong mắt anh có sự mềm lòng lẫn đấu tranh.
"Em đã đẩy anh ra. Em không còn quan tâm như trước. Và Quốc..."
Tuyết khựng lại.
"Anh... biết về anh ta?"
"Anh nghi từ lâu. Thái độ của em với nó gần đây. Ánh mắt của nó khi nhìn em cũng khác."
Tuyết đứng hình. Cuối cùng cô nói, giọng yếu:
"Em xin lỗi. Em đã sai. Em đã phạm sai lầm. Nhưng anh vẫn là người quan trọng nhất. Em không muốn mất anh. Em thật sự không muốn mất anh."
Đại nhìn cô lâu.
"Anh cần thời gian, Tuyết."
Cô gật đầu.
"Em sẽ chờ. Nhưng anh đừng để em chờ quá lâu. Nếu em mất anh... em không biết mình sẽ làm gì nữa. Em đã chẳng còn gì để mất."

Cuộc đối thoại giữa Tuyết và Hồng
Sau cuộc nói chuyện với Đại, Tuyết tìm Hồng trong phòng vệ sinh tầng 28.
Hai người nhìn nhau một lúc.
"Em nghĩ mình có thể lấy anh ấy khỏi tôi?" Tuyết hỏi, giọng thấp.
Hồng không lùi.
"Em đã muốn anh ấy từ lâu. Chị đến sau. Và giờ em đã là của anh ấy. Ít nhất một phần."
"Anh ấy là tất cả với chị."
"Thì chiến đấu." Hồng nói. "Nhưng em không định nhường."
Tuyết nhìn thẳng vào mắt cô.
"Vậy thì chiến. Nhưng đừng nghĩ sẽ dễ. Em là em vợ. Em biết cái giá của việc này bị phơi bày."
Hồng cười nhạt, nhưng ánh mắt vẫn cứng.
"Chị dọa tôi sao? Mối quan hệ của chị cũng chẳng sạch sẽ gì. Muốn thì cùng chơi."
Im lặng một lúc. Hồng dịu giọng hơn, nhưng không mềm:
"Em không muốn hại ai. Nhưng chị nên biết - em đã có anh ấy. Và em sẽ không để mất."
Hai người phụ nữ nhìn nhau. Cả hai đều hiểu cuộc chiến đã bắt đầu, và cả hai đều không muốn phá hủy hoàn toàn những gì còn lại.

Những ngày sau đó
Không khí trở nên căng thẳng hơn rõ rệt.
Tuyết bắt đầu chủ động tìm Đại nhiều hơn, chịu đựng nhiều hơn, gợi tình mạnh hơn. Cô mặc gợi cảm hơn, tìm mọi cách để gặp anh, cố gắng chiếm lại ánh mắt chiếm hữu từng có.
Hồng không hề nhường. Cô xuất hiện nhiều hơn, không giấu sự gần gũi.
Đại đứng giữa hai người phụ nữ, vừa sướng vừa rối.
Cường đã có Hân, nhưng vẫn chưa buông Hồng. Anh ghen khi biết Hồng vẫn theo đuổi Đại, nhưng Hân đang cho anh thứ ấm áp mà anh cần.
Quốc vẫn theo dõi từ bóng tối, chờ thời điểm thích hợp.
Cuộc chơi không còn là trò giải trí.
Nó đang trở thành cuộc chiến một mất một còn.

Tuyết đưa ra quyết định
Đêm đó, Tuyết ngồi một mình. Cô đã suy nghĩ rất lâu.
Cô biết mình đã sai. Cô đã quá tự tin, quá chủ quan. Cô đã mất Cường, đang mất Đại, và đang bị Quốc lợi dụng. Cô không thể để mọi thứ trượt đi thêm nữa.
Cô lấy điện thoại gọi Đại:
"Anh Đại, em cần gặp anh. Ngay bây giờ."
Đại im lặng một lúc.
"Anh đang ở nhà. Em đến đây đi."
Tuyết không do dự. Cô mặc chiếc váy đen ngắn nhất, trang điểm kỹ, đến nhà Đại. Khi bước vào, Đại đang ngồi trong phòng khách, ly rượu trên tay.
"Anh Đại," cô nói, giọng nghiêm. "Em biết em đã sai. Em đã đánh mất những gì quan trọng nhất. Nhưng em sẵn sàng làm mọi thứ để giành lại anh. Để có anh như chúng ta từng là."
Đại nhìn cô. Trong mắt anh có sự thấu hiểu và thèm khát trở lại.
"Em có thật sự sẵn sàng?"
"Sẵn sàng. Đối với anh, em sẽ làm bất cứ điều gì."
Đại đặt ly rượu xuống. Anh bước đến gần cô.
"Vậy thì bắt đầu đi."
Tuyết quỳ xuống trước mặt anh.
Và cô bắt đầu.

Hết phần 9

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách