Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Vợ Tôi Và Những Cuộc Phiêu Lưu

Tác giả: Cao Hùng | Ngày: 27/11/2025 03:26 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: chia sẻ vợ, ngoại tình, đồng nghiệp, giám đốc, thư ký, bạn thân, bảo vệ, làm tình tập thể, vợ của sếp, con gái của sếp, Truyện nhiều phần, làm tình ở văn phòng, khao khát, dục vọng, mất mát, hối tiếc, phản bội, biệt thự, tình dục, quan hệ tập thể, tình dục đồng thuận, khám phá tình dục, cảnh nóng, hôn nhân, tình yêu, ham muốn, tình tay ba, sự phản bội, tình yêu và mất mát, lòng tin, sự tha thứ, công ty, tập đoàn, đấu đá nội bộ, âm mưu, phe đối lập, bằng chứng, điều tra bí mật, sự sụp đổ, tranh giành quyền lực, gián điệp công ty, phim sex, diễn đàn ẩn danh, gặp gỡ bí mật, mặt nạ, khách sạn, văn phòng, bàn làm việc, phòng tắm, nhà bếp, phòng ngủ, bữa tiệc, đêm khuya, tỉnh táo và say, lần cuối, chia tay, bú lồn, bú cặc, cưỡi ngựa, hành hạ nhẹ, bứt lông lồn, kẹp núm vú, mạnh bạo, tình dục mãnh liệt, dã man, ưu thế, chi phối, bị động, cảm giác mới, thức tỉnh tình dục, ham muốn cấm kỵ, quan hệ loạn luân, em vợ - anh rể, tình nhân, người tình, em vợ, anh rể, chủ tịch, trợ lý, tài xế, nhân viên, kẻ phản bội, người bạn chí cốt, kẻ thù, cưỡng bức, xung đột gia đình, tâm lý nặng, ly hôn, thức tỉnh, lựa chọn, hậu quả, nhận ra sai lầm, bắt đầu lại, vượt qua quá khứ, tìm thấy bản thân, học cách sống, cô đơn, ghen tuông, tội lỗi, hạnh phúc, đau đớn, thất vọng, hy vọng, bình yên, chấp nhận, sợ hãi, mãn nguyện, trống rỗng, day dứt, hận thù, yêu thương, đam mê

Truyện đã hoàn thành (11 phần)

Phần 7: Ranh Giới Bị Xóa Nhòa

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:



Kế hoạch bảo vệ Tuyết
Sáng hôm sau, Cường đến đúng giờ. Cánh cửa cách âm khép lại sau lưng anh, tiếng khóa "cạch" một cái khô khốc. Trong phòng chỉ còn hai người đàn ông. Ánh nắng ban mai lọt qua lớp rèm mỏng, hắt những vệt vàng lên mặt bàn gỗ tối màu, nhưng không khí thì lạnh và nặng.
Cường ngồi xuống ghế đối diện. Tay anh vô thức nắm chặt thành ghế.
"Anh gọi tôi đến..."
Đại không trả lời ngay. Anh ta đang đứng bên cửa sổ, lưng quay về phía Cường, nhìn xuống Sài Gòn đang thức dậy. Một lúc lâu, anh ta mới quay lại, rót hai ly rượu, đẩy một ly về phía Cường rồi ngồi xuống.
"Tôi cần nói chuyện với anh về Tuyết."
Cường không cầm ly. Tim anh đập nhanh hơn một nhịp.
"Chuyện gì?"
Đại nhìn thẳng vào mắt anh. Giọng anh ta trầm, nói chậm:
"Quốc đang để ý đến cô ấy. Không phải kiểu nhìn cho vui. Tôi biết thằng đó. Khi nó đã nhắm ai, nó sẽ không dừng."
Cường im lặng một giây. Anh đã thấy cách Quốc nhìn Tuyết. Nhưng nghe Đại nói ra thành lời vẫn khiến ngực anh thắt lại.
"Anh nghĩ anh ta dám làm gì?"
"Nó sẽ làm." Đại không vòng vo. "Và khi nó làm, mọi chuyện sẽ rối. Tôi không muốn ai khác đụng đến cô ấy. Cũng không muốn anh bị đẩy vào thế khó."
Cường nhìn ly rượu trước mặt. Trong đầu anh lúc này chỉ có một câu hỏi:
"Anh ta đang yêu cầu tôi giúp bảo vệ vợ tôi... khỏi bạn của anh ta. Trong khi chính anh ta cũng đang chơi với cô ấy. Và cái lồn vợ tôi... chắc cũng đã quen với anh ta rồi."
Anh ngẩng lên:
"Anh muốn tôi làm gì?"
"Tôi sẽ đưa Tuyết đi công tác cùng tôi vài ngày. Tránh mặt Quốc. Nhưng tôi cần anh ở đây. Giữ mắt. Báo cho tôi nếu có gì bất thường. Anh là người duy nhất tôi có thể nói chuyện này."
Cường không trả lời ngay. Anh nhìn Đại lâu hơn. Lần đầu tiên anh thấy trong mắt người đàn ông này không chỉ có quyền lực, mà còn có sự lo lắng thật sự của kẻ đang sợ mất đi thứ mình muốn giữ.
Cuối cùng Cường nói, giọng khàn:
"Tôi sẽ giúp. Nhưng tôi muốn nghe sự thật."
Đại hơi nhướn mày.
"Sự thật về chuyện giữa anh và Tuyết. Tôi không muốn tiếp tục đóng kịch."
Không khí trong phòng đặc lại. Đại đặt ly rượu xuống, ngồi thẳng hơn.
"Anh đã biết rồi." Giọng Đại thấp đi. "Tôi yêu cô ấy. Không chỉ muốn chơi. Và tôi nghĩ... cô ấy cũng đang ngày càng nghiêng về tôi."
Cường cảm thấy một cái gì đó trong lồng ngực vỡ ra - không đột ngột, mà như một thứ đã nứt từ lâu cuối cùng cũng gãy hẳn. Cùng lúc đó lại có một sự giải thoát lạnh lẽo.
Anh ngồi im một lúc lâu, rồi gật nhẹ:
"Được. Tôi sẽ giúp anh."
Đại nhìn anh, chờ đợi.
Cường nói thêm, giọng chậm và cứng:
"Nhưng nhớ một điều. Dù chuyện gì xảy ra... Tuyết vẫn là vợ tôi."
Đại im lặng vài giây. Trong ánh mắt anh ta lúc này có cả sự nghiêm túc lẫn một sự tự tin lạnh lẽo.
"Tôi sẽ không quên."
Hai người không bắt tay. Chỉ nhìn nhau một lúc, rồi Cường đứng dậy. Khi anh bước ra, cánh cửa cách âm khép lại sau lưng - khô khốc và dứt khoát.
Một liên minh đã được hình thành. Giữa một người chồng đang dần mất vợ, và người đàn ông đang muốn giữ lấy người phụ nữ đó ngày một chắc hơn.

Lời hứa được thực hiện
Chiều hôm đó, Cường đang ngồi trước màn hình khi điện thoại rung lên.
"Anh đã suy nghĩ chưa? Em đang ở nhà. Chị Hân không có. Anh Đại cũng không. Chỉ có em thôi."
Anh đọc lại tin nhắn. Trong đầu lúc này không còn dòng code nào. Chỉ còn hình ảnh Hồng hôm trước - chiếc xì-líp ren trắng, đám lông đen mượt.
Anh đã đói.
Và anh cũng đang trống rỗng.
Mấy đêm gần đây Tuyết gần như không về. Có về thì cũng chỉ nói vài câu về công việc rồi đi tắm. Khi anh kéo cô vào lòng, cô không từ chối, nhưng chẳng còn ướt vì anh nữa. Cái lồn từng chỉ biết mỗi mình anh giờ đã quen với cặc Đại.
Vậy thì còn lý do gì để anh ở lại?
Tiền. Cổ phiếu. Cơ hội đổi đời.
Và một lý do bẩn thỉu hơn: anh chưa chịu nổi việc bị loại hoàn toàn khỏi đời Tuyết. Còn ở đây, anh còn nhìn thấy cô, còn có thể cân bằng lại theo cách của mình.
Cường nhắn lại:
"Anh sẽ đến."

Khi anh đến, Hồng mở cửa ngay. Cô mặc váy ngủ mỏng màu đen, gần như trong suốt. Không áo lót, không xì-líp. Ánh sáng chiều làm lộ rõ đôi vú căng và vùng tam giác đen mượt giữa hai đùi.
Cô kéo anh vào, đóng cửa, rồi hôn anh. Nụ hôn lần này chỉ còn đói.
Cường không hôn lại nhẹ nhàng. Anh đẩy cô sát tường, một tay kẹp chặt cằm cô, hôn sâu và mạnh đến mức Hồng phải rên lên vì khó thở. Tay còn lại của anh luồn xuống, bóp mạnh lấy mông cô qua lớp vải mỏng.
"Ư... anh..."
Cường không đáp. Anh ẵm cô lên, mang thẳng vào phòng ngủ, rồi gần như ném cô xuống giường. Hồng chưa kịp ngồi dậy thì anh đã đè lên, nắm hai cổ tay cô ghì chặt trên đầu.
"Đừng động đậy."
Giọng anh thấp và lạnh hơn bình thường. Hồng nhìn anh, mắt hơi mở to, nhưng không phản kháng. Cô hít vào một hơi khi Cường cúi xuống, cắn mạnh vào phía trên bầu vú trái - không đủ để chảy máu, nhưng đủ để để lại dấu răng đỏ rõ.
"Đau... ư..."
"Đau nhưng sướng đúng không?" Cường hỏi, miệng vẫn chưa rời da cô. Anh chuyển sang núm vú, cắn nhẹ rồi kéo ra, đồng thời tay kia bóp mạnh bầu vú còn lại.
Hồng rên dài. Lồn cô đã ướt.
Cường nhận ra điều đó. Và trong đầu anh lóe lên hình ảnh Đại đang hành hạ Tuyết - những cái cắn, những cái vỗ mông, cách Tuyết càng bị đau nhẹ thì càng ướt hơn.
"Hóa ra hầu hết phụ nữ đều thế."
"Không phải chỉ mình Tuyết."
Anh đẩy hai chân Hồng dang rộng đến mức hơi căng, rồi cúi xuống liếm. Không còn dịu dàng. Anh liếm mạnh, thỉnh thoảng dùng răng cạo nhẹ lên hột le. Hồng giật bắn người, hai tay cố gắng giãy nhưng bị anh giữ chặt.
"Anh... đau... nhưng... ư... sướng quá..."
Cường mút hột le mạnh đến mức cô phải cong lưng. Khi Hồng sắp lên đỉnh, anh đột ngột dừng, đứng dậy, lật úp người cô, kéo mông lên cao và vỗ một cái bốp rất mạnh vào bên mông phải.
Hồng kêu lên.
Anh vỗ tiếp bên kia, rồi bên này nữa. Mỗi cái vỗ đều để lại dấu đỏ. Sau đó anh nắm tóc cô kéo nhẹ ra sau, vừa đủ để cổ cô ưỡn, rồi đưa cặc vào một phát lút cán.
"Phập!"
Hồng há miệng, không thành tiếng.
Cường bắt đầu đụ. Không nhịp nhàng. Anh đâm mạnh, sâu, có lúc rút gần hết rồi đâm phập một cái nặng. Tay vẫn giữ tóc cô, thỉnh thoảng lại vỗ mông hoặc bóp đến trắng tay.
"Em vợ mày đang bị tao đụ."
"Mày hành hạ vợ tao, tao cũng hành hạ người yêu mày."
"Công bằng phải không?"
Hồng rên không ra hơi. Nước dâm chảy xuống đùi. Cô lên đỉnh lần đầu trong tư thế này, cơ thể co giật mạnh, nhưng Cường không cho nghỉ. Anh kéo cô ngồi lên, bắt cô tự dập, rồi dùng hai tay giữ hông cô ấn xuống mạnh mỗi lần cô nhấc lên.
"Tự đụ đi. Mạnh hơn."
Hồng làm theo, nước mắt ứa ra vì vừa sướng vừa hơi đau. Cường nhìn cô, và lần đầu tiên anh hiểu rõ:
"Phụ nữ sướng hơn khi bị chiếm lấy."
"Khi bị làm cho hơi đau."
"Khi không còn quyền kiểm soát."
Anh đã học được điều đó từ việc nhìn vợ mình bị Đại chơi. Và bây giờ anh đang áp dụng lên Hồng.
Cường lật cô nằm ngửa trở lại, đẩy hai chân cô gác lên vai, đâm thẳng góc rất sâu. Một tay bóp chặt cổ cô - không siết thở, chỉ đủ để cô cảm nhận áp lực. Hồng nhìn anh bằng đôi mắt đẫm nước, miệng há, chỉ còn biết rên.
Cô lên đỉnh lần nữa, rồi lần nữa. Khi Cường sắp ra, anh đâm thật sâu, ghì chặt, và xuất hết vào trong.
Cả hai gục xuống.
Im lặng kéo dài khá lâu. Chỉ còn tiếng thở dốc.

Hồng nằm im, tay cô vẫn còn run. Cô chưa bao giờ bị ai chơi như vậy - thô bạo, có chủ đích, và đầy sự chiếm hữu. Cô thích nó. Cô thích sự thô bạo của Cường, thích cách anh ta không hỏi xin phép, thích cái cảm giác bị ném xuống giường và bị ghì chặt.
Nhưng cô cũng thấy có gì đó khác trong mắt Cường - một sự đau đớn mà anh đang cố gắng phủ lên bằng sự hung hăng. Cô không chắc mình có muốn biết đó là gì không.
Một lúc sau, cô nói, giọng còn khàn và run:
"Anh... làm em sướng hơn mấy thằng trước nhiều... em muốn nữa. Không phải hôm nay. Nhưng sẽ còn nhiều lần."
Hồng không ngủ ngay. Ngón tay cô vẽ vòng tròn nhẹ trên ngực anh, rồi hỏi rất nhỏ:
"Anh vẫn còn yêu cô ấy, đúng không?"
Cường im lặng. Hồng không nhìn anh.
"Không sao," cô nói tiếp, giọng có một nụ cười nhẹ nhưng không vui. "Em cũng vậy. Nhưng ít nhất em yêu anh rể em. Còn anh... yêu một người không còn yêu anh nữa."
Cường nói sau một lúc:
"Em nói đúng. Nhưng ít nhất em và anh đang có nhau. Dù chỉ là trò chơi."
Hồng cười khẽ, áp mặt vào ngực anh:
"Vậy thì hãy chơi cho đàng hoàng, anh Cường. Đừng để em một mình."
Cường vuốt tóc cô.

Khi mọi thứ kết thúc, Cường nhìn Hồng nằm trên giường, cơ thể đầy dấu vết - dấu răng trên vú, vết đỏ trên mông, và một nụ cười mãn nguyện trên môi cô. Anh đã làm gì vậy? Anh đã trở thành ai?
Anh nhìn xuống bàn tay mình - bàn tay đã vỗ mông Hồng, đã bóp cổ cô, đã làm cô rên lên vì sướng. Anh chưa từng làm những điều đó với Tuyết. Và giờ anh lại làm với một người phụ nữ khác.
Nhưng khi Hồng mở mắt và nhìn anh với một nụ cười, anh biết rằng anh đã vượt qua một ranh giới không thể quay lại. Anh đã trở thành một người đàn ông khác - một người mà anh không biết mình có thích hay không.
Anh ngồi dậy, nhìn ra cửa sổ. Trong đầu anh, một câu hỏi cứ lặp đi lặp lại: "Mình đang làm gì vậy? Mình là ai?"
Anh nhắm mắt lại, hình ảnh đầu tiên hiện lên vẫn là Tuyết. Anh mở mắt. Hồng đã ngủ. Cường vẫn tỉnh.
Anh biết mình đang ở lại vì tiền, vì cổ phiếu, vì còn muốn nhìn thấy Tuyết.
Nhưng sâu hơn, anh đang ở lại vì cái cảm giác vừa mất mát vừa được trả thù này... nó đang làm anh nghiện.
Và lần đầu tiên, anh không biết mình còn có thể dừng lại được nữa hay không.

Đêm hứa hẹn trong văn phòng
Cuối giờ làm việc, cả tầng đã vắng. Đại khóa cửa, kéo rèm, chỉ để lại một ngọn đèn bàn nhỏ.
Tuyết ngồi trên ghế sofa, nhìn anh.
"Anh hứa sẽ chơi em ngay tại đây," cô nói, giọng thấp. "Giờ em đang chờ."
Đại kéo cô đứng dậy, cởi đồ cô chậm nhưng dứt khoát. Khi chiếc váy trượt xuống, anh đẩy cô nằm úp lên bàn làm việc. Mông cô chổng cao.
Anh xoa nhẹ hai bên mông.
"Em sẵn sàng chưa?"
"Sẵn sàng. Làm gì với em cũng được."
Đại kẹp nhẹ núm vú trái bằng chiếc kẹp giấy kim loại. Tuyết giật mình.
"Ư... đau..."
"Đau nhưng sướng. Em thích không?"
"Thích... thích hơn nữa..."
Anh kẹp núm còn lại, rồi kẹp nhẹ vào hột le. Tuyết ưỡn lưng.
"Em đang ngày càng nghiện anh."
"Cường vẫn phải ở lại. Cần nó. Nhưng cái lồn này... anh muốn nó chỉ nhớ mỗi anh."
Khi Tuyết đã ướt đẫm, anh đẩy sâu một phát lút cán.
Anh đụ mạnh, có chủ đích. Tay bóp mông, thỉnh thoảng vỗ, hoặc kéo nhẹ đám lông.
Trong lúc bị đâm sâu, Tuyết nghĩ đến Cường.
"Anh ấy đang phai nhạt."
"Vậy thì mình càng có quyền sướng."
Đại kéo cô xuống đất, đụ từ phía sau, một tay giữ tóc cô.
"Anh Đại - ông chủ tịch đang đụ mình ngay trên bàn làm việc của anh ấy."
Cảm giác quyền lực khiến cô ướt hơn.
Anh đổi tư thế, bắt cô ngồi trên bàn, hai chân gác lên vai, đâm thẳng góc. Tuyết lên đỉnh, nước dâm bắn ra.
Khi Đại xuất bên trong, cả hai nằm thở dốc.
Tuyết nhìn lên trần.
"Cường... ngày càng tầm thường."
"Còn người đàn ông này... nếu mình đủ quan trọng với anh ấy..."
Cô quay sang. Đại cũng đang nhìn cô.
Tuyết khẽ mỉm cười.
Cô đã thay đổi.
Và lần này, cô không còn muốn quay lại nữa.

Sự gần gũi tăng dần
Sau vài lần gặp riêng, khoảng cách giữa Hân và Cường ngày càng ngắn đi. Cô tìm anh vì cần hơi ấm, vì cần cảm giác mình vẫn còn là một người phụ nữ.
Một buổi chiều, hai người ngồi ở góc khuất quán cà phê. Hân nắm lấy tay Cường.
"Anh Cường... tôi biết anh đang bối rối. Nhưng tôi cần nói thật."
Cường nhìn cô.
"Tôi thích anh. Không phải kiểu thích một người bạn. Tôi thích anh như một người đàn ông. Anh có nghĩ tôi già không?"
Cường im lặng khá lâu.
"Cô ấy đang thú nhận. Mình cũng thích cô ấy. Nhưng cô ấy là vợ Đại. Mình vừa đụ em vợ của anh ta hôm qua. Mình đang làm gì vậy?"
Cuối cùng anh nói:
"Chị... tôi cũng có cảm tình với chị. Nhưng chúng ta không nên."
Hân cười đắng.
"Vì Đại à? Anh ấy không còn yêu tôi nữa. Anh ấy đã bỏ rơi tôi từ lâu. Tôi chỉ cần hơi ấm, Cường."
Cường nhìn cô. Anh không nói thêm. Chỉ kéo cô vào lòng.
Hân áp mặt vào ngực anh. Vai cô run nhẹ. Một lúc sau, Cường cảm nhận hơi ẩm thấm qua áo - cô đang khóc rất khẽ.
"Cảm ơn anh... Lâu lắm rồi tôi mới cảm thấy mình còn sống."
Sau khi tiếng khóc lắng, Hân ngước nhìn anh. Khoảng cách rất gần.
"Anh có thể... hôn tôi không?"
Cường cúi xuống. Nụ hôn đầu tiên giữa hai người - không vồ vập, chỉ là một cái chạm nhẹ như đang xác nhận một điều gì đó.
Khi rời ra, Hân nhắm mắt. Cường thấy ngón tay cô vẫn giữ lấy tay anh, hơi run.
Và trong đầu anh, một suy nghĩ lướt qua:
"Cô ấy là vợ của Đại. Còn tôi vừa đụ em vợ anh ta. Và bây giờ tôi đang hôn vợ anh ta. Mình đang chơi một trò chơi nguy hiểm. Nhưng mình không thể dừng lại. Không phải lúc này."
Anh biết mối quan hệ này sẽ không dừng lại ở cái ôm.
Anh cũng biết mình đã bước quá sâu.
Và lần này, anh không còn muốn dừng lại nữa.

Quốc ra tay
Một tuần sau, Cường phát hiện lỗ hổng bảo mật ở chi nhánh Đà Nẵng. Đại quyết định bay ra ngay và yêu cầu Cường đi cùng.
Trước khi rời đi, Đại nắm tay Tuyết:
"Anh phải đi vài ngày. Em ở đây cẩn thận. Đừng để Quốc tiếp cận."
Tuyết gật đầu. "Em hứa."
Nhưng Quốc đã biết tin từ trước.

Chiều hôm đó, Tuyết đang ngồi một mình trong văn phòng Đại. Chuông cửa reo. Cô do dự rồi vẫn mở.
Quốc bước vào, đóng cửa, rồi khóa. Tiếng chốt "cạch" vang lên khô khốc.
Tuyết lùi lại.
"Anh Quốc... anh cần gì?"
Quốc nhìn cô từ đầu đến chân.
"Tôi biết em và Đại. Cường đang ở Đà Nẵng. Còn em... đang ở đây một mình."
Tuyết cảm thấy lưng lạnh. "Xin anh mở cửa."
Quốc bước tới chậm, rất chậm.
"Tôi muốn em từ ngày đầu tiên. Hôm nay không có Đại, không có Cường... em là của tôi."
Tuyết lùi đến sát bàn. "Anh đừng... tôi sẽ la."
"La đi. Cửa cách âm."
Anh ta nắm cổ tay cô, kéo mạnh. Tuyết kháng cự nhưng Quốc mạnh hơn. Anh đẩy cô nằm ngửa lên bàn làm việc, rồi cởi hết đồ cô một cách thô bạo - váy, áo, xì-líp. Trong giây lát, Tuyết đã hoàn toàn trần trụi dưới ánh đèn văn phòng.
Quốc đứng nhìn. Đôi mắt anh ta dán vào cái lồn của cô: đám lông đen xoăn mượt, hai mép hơi sưng và đã có chút ướt. Anh ta nuốt nước bọt.
"Đẹp." Giọng anh ta khàn. "Cái lồn của thằng Cường đây à? Nhìn đám lông này... bao nhiêu thằng đã chúi mũi vào rồi hả?"
Tuyết cắn môi, mặt đỏ bừng. Quốc không chờ trả lời. Anh ta kéo ghế lại, ngồi xuống giữa hai chân cô, banh rộng đùi cô, rồi cúi xuống.
Anh bắt đầu bú lồn.
Không phải liếm qua loa. Quốc bú như một người thật sự thích thú. Lưỡi anh ta liếm dọc khe, tách hai mép, ngoáy sâu vào trong, rồi mút mạnh hột le. Thỉnh thoảng anh cắn nhẹ vào môi ngoài, đủ đau để Tuyết giật mình. Hai tay anh bóp chặt đùi trong của cô, giữ cô không được khép lại.
"Ư... anh Quốc... đừng..."
Nhưng nước nhờn vẫn chảy ra nhiều hơn. Quốc mút hột le thành tiếng, thỉnh thoảng nhìn lên mặt cô trong lúc lưỡi vẫn làm việc.
"Cái lồn này đã cho thằng Đại từ khi nào? Nó đụ em trên bàn này bao nhiêu lần rồi? Nói đi."
Tuyết lắc đầu, nhưng giọng đã run. Quốc tăng tốc. Anh dùng lưỡi đẩy mạnh vào lỗ lồn, rồi rút ra mút hột le liên tục. Tuyết lên đỉnh lần đầu ngay trên bàn, nước dâm ướt cả miệng và cằm anh ta. Cơ thể cô co giật, nhưng Quốc không dừng. Anh liếm sạch, rồi đứng dậy.
Anh cởi đồ, để lộ con cặc bự, dài và cong. Anh kéo Tuyết dậy, đẩy cô sát cửa sắt lạnh, giơ hai tay cô cao quá đầu, ép bàn tay cô vịn chặt khung cửa.
"Đứng yên. Chổng mông ra."
Anh đứng sau, một tay giữ eo, tay kia nắm tóc kéo nhẹ, rồi đưa đầu cặc đặt vào cửa lồn đã ướt nhẹp.
"Cái lồn của thằng Cường... giờ tao muốn nó là của tao."
Anh đẩy vào một phát lút cán. Tuyết há miệng, tiếng rên thoát ra.
Quốc đụ mạnh, liên tục. Mỗi cú đâm đều tận dụng độ cong để cọ đúng điểm nhạy. Hông anh xoáy khi lút cán. Hai tay anh ngắt mạnh hai đầu vú, vừa đụ vừa thì thầm sát tai:
"Sướng không? Cái lồn này nứng tối ngày với thằng Đại phải không? Nó đụ em ở đây bao nhiêu lần rồi hả? Nói!"
Tuyết chỉ biết rên. Quốc kéo cô ra khỏi cửa, bắt cô khom người, vừa đụ từ phía sau vừa đẩy cô bước chậm quanh phòng. Mỗi bước chân đều bị xen kẽ với những cú đâm mạnh.
Đến bàn, Quốc rút ra. Anh đẩy cô nằm úp, mông chổng cao, rồi ngồi xuống phía sau. Anh banh mông cô, cúi xuống liếm lại lần nữa - liếm, cắn nhẹ, mút hột le. Sau đó anh đứng dậy, đút cặc vào và dập mạnh.
Lần này anh vừa đụ vừa bứt nhẹ đám lông đen xoăn.
"Đám lông này... bao nhiêu thằng đã chúi mũi vào rồi? Thằng Cường, thằng Đại... giờ đến tao. Cái lồn này từ nay phải nhớ mùi tao."
Anh rút ra, lấy từ túi quần đã cởi một con cặc giả. Anh bôi nước nhờn của Tuyết lên, rồi đút vào thay phiên với cặc thật. Khi dùng đồ chơi, anh đụ nhanh và tập trung vào hột le. Khi dùng cặc thật, anh đâm sâu và xoáy.
Tuyết lên đỉnh lần thứ hai, rồi lần thứ ba. Đến lần thứ năm, cô không còn sức kháng cự. Cơ thể chỉ còn biết run và rên.
Quốc kéo cô quỳ xuống sàn, nắm tóc, đưa cặc đã dính đầy nước nhờn vào miệng.
"Bú sạch. Nuốt. Con cặc cong này chơi em sướng hơn thằng Đại không?"
Tuyết mở miệng. Anh đụ miệng một lúc, rồi kéo ra, đẩy cô nằm ngửa trở lại trên bàn. Anh đút cặc vào lần cuối, đâm thật sâu, và xuất hết bên trong.
Im lặng kéo dài.
Quốc mặc đồ, nhìn cô nằm trên bàn, tinh trùng chảy ra từ giữa hai đùi.
"Tôi sẽ không hại em. Tôi chỉ muốn chơi. Và tôi biết em thích."
Tuyết ngồi dậy chậm. Tay run. Trong đầu vẫn còn giằng xé, nhưng một suy nghĩ dần rõ:
"Mình đã giấu Cường chuyện Đại."
"Giờ mình vừa bị Quốc hành hạ như thế này... và mình sướng."
"Những câu hỏi về Cường, về Đại, về cái lồn này... máu mình thích."
"Không còn lý do gì để báo cáo với ai nữa."
"Mình không còn là người phụ nữ cũ."
Cô im lặng khá lâu. Khi mở miệng, giọng khàn và thấp:
"...Phải giấu Đại và Cường."
Quốc cười.
"Dĩ nhiên."

Khi Quốc đã đi, Tuyết không lau sạch tinh trùng đang chảy ra giữa hai đùi. Cô để nguyên. Cảm giác nó vẫn còn đó - ấm, dính, là bằng chứng cho sự sụp đổ của cô.
Cô bước vào phòng vệ sinh, nhìn mình trong gương. Mặt đỏ ửng, tóc rối, ngực và đùi còn dấu tay đỏ. Cô nhìn xuống giữa hai đùi, nơi tinh trùng đang chảy dọc đùi trong. Cô không rửa. Cô chỉ đứng đó, nhìn mình.
Cô nhìn vào mắt mình trong gương. Không còn sợ hãi. Chỉ còn sự trống rỗng và một nụ cười nhẹ. Cô đã trở thành một người phụ nữ mới. Một người phụ nữ không còn cần sự cho phép của ai.
Cô thì thầm:
"Mày đã thay đổi rồi, Tuyết. Và mày sẽ không dừng lại đâu."
Mắt cô long lanh, không phải vì nước mắt, mà vì một sự quyết tâm mới vừa được đánh thức bằng chính những lời nói bẩn thỉu và những cú hành hạ dã man đó.
Cô đưa tay lên, chạm vào tấm gương. Hình ảnh của cô trong đó đang nhìn lại cô - một người phụ nữ mà cô không còn nhận ra nữa. Nhưng cô không ghét người phụ nữ đó. Cô ngưỡng mộ cô ấy.
Khi cô bước ra khỏi phòng vệ sinh, cô không né tránh ánh mắt của chính mình trong gương hành lang. Cô mỉm cười, rồi bước thẳng về phía thang máy. Những người trong hành lang nhìn cô, nhưng cô không quan tâm. Họ không biết cô vừa làm gì. Và cô sẽ không bao giờ nói.

Sự thay đổi của Tuyết
Từ ngày đó, Tuyết bắt đầu giữ khoảng cách.
Cô không còn kể với Cường những gì xảy ra trong ngày. Có những đêm cô không về. Có những đêm về rất muộn, tóc còn ướt, cơ thể thoang thoảng mùi lạ. Cường không hỏi nhiều. Cô cũng không giải thích.
Với Đại, cô vẫn ngọt ngào, vẫn chiều. Nhưng cô không còn nói hết. Những lần gặp Quốc đều được giấu kín.
Cô để ý thấy Cường ngày càng gần gũi với Hân, và ánh mắt của Hồng khi nhìn anh. Còn Đại thì vẫn bận rộn với công việc và Hồng.
"Không ai thực sự thuộc về mình cả."
"Cường đang tìm hơi ấm nơi khác. Đại có quá nhiều thứ phải giữ. Còn mình... mình cũng phải tự lo cho chính mình."
Tuyết bắt đầu gặp Quốc thường xuyên hơn. Ở những khách sạn nhỏ ven đường. Cô bị cuốn bởi độ cong của anh ta, bởi cách anh ta đụ không thương tiếc, bởi việc mỗi lần đều khiến cô lên đỉnh khác hẳn so với Đại hay Cường.
Cô không cảm thấy tội lỗi.
Chỉ có một sự trống rỗng nhẹ, rồi đến cảm giác tự do.
Lần đầu tiên sau rất lâu, Tuyết cảm thấy mình đang sống vì chính mình.
Vì cái lồn đang ngày càng đói và ngày càng khó chiều của mình.
Và cô không định dừng lại.

Những mối nguy chồng chất
Khi Cường và Đại trở về từ Đà Nẵng, cả hai đều mang theo kết quả tốt. Trên máy bay, không khí giữa hai người có phần nhẹ hơn trước.
Nhưng cả hai không biết rằng mọi thứ ở Sài Gòn đã đổi khác.
Tuyết đến đón hai người ở sân bay. Cô mặc đầm tối màu, mỉm cười đúng mực. Cường nhìn vợ và thấy ngay sự khác biệt. Không còn ánh mắt e dè. Cô nhìn anh bình thản, thậm chí có phần lạnh. Một sự tự tin mới lộ ra ở khóe miệng.
Đại cũng nhận ra. Khi anh kéo Tuyết vào lòng, cô đáp lại đủ ngọt, nhưng có một khoảng cách vô hình. Như thể cô đang đứng sau một lớp kính mỏng.
Không ai hỏi.
Không ai nói.
Sau khi đưa Tuyết về nhà, Cường nhận được tin nhắn từ Hân: "Anh Cường, tôi nghe nói anh vừa về. Có thể gặp anh một lát không? Tôi đang ở nhà hàng cũ."
Cường do dự, nhưng rồi anh đồng ý. Khi anh bước vào nhà hàng - nơi hai người đã từng ngồi nói chuyện nhiều lần - Hân đã ngồi sẵn ở góc khuất, tay cô đặt trên ly rượu vang đỏ. Cô nhìn Cường khi anh bước vào, không nói gì, nhưng mắt cô có một ánh sáng khác - như thể cô đang chờ đợi một điều gì đó. Cường không đáp lại ánh mắt đó. Ít nhất là không phải lúc này.
Cô chỉ mỉm cười nhẹ, rồi quay đi, để Cường tự mình ngồi xuống đối diện. Nhưng ánh mắt ấy vẫn đọng lại trong tâm trí anh lâu hơn anh muốn thừa nhận. "Cô ấy đang chờ đợi điều gì? Một lời hứa? Một sự xác nhận?" Cường không biết, nhưng anh biết rằng mình đang bước quá sâu vào một trò chơi mà anh không thể kiểm soát.

Cường về nhà trong im lặng sau cuộc gặp với Hân. Tuyết đang ở trong phòng tắm. Khi lên giường, cô chỉ nói mệt rồi quay lưng. Cường nằm nhìn bóng cô trong bóng tối và hiểu rằng cái lồn từng chỉ biết đến mình giờ đã có thêm những ký ức khác.
Đại về nhà riêng. Hân chưa về - cô ấy vẫn còn ở nhà hàng với Cường. Hồng chỉ liếc anh rồi lên phòng. Anh ta ngồi một mình, rót rượu, nghĩ đến Tuyết. Cô vẫn chiều anh, nhưng có gì đó đã khác. Như thể cô không còn cần anh nhiều như trước.
Mỗi người đều đang giữ bí mật của riêng mình.
Cường có Hồng, và đang tiến gần đến Hân.
Đại có Tuyết, nhưng đang dần mất đi sự độc chiếm.
Tuyết có Đại, có Quốc, và đang học cách chỉ nghĩ cho bản thân.
Quốc thì đang nở nụ cười thỏa mãn trong bóng tối.
Hân thì đang mơ về một tia sáng mới, và cô ấy không biết rằng Cường đã chạm vào em gái mình.
Những bí mật chồng chất lên nhau, ngày một nặng hơn.
Không ai biết sợi dây nào sẽ đứt trước.
Cũng không ai biết, khi mọi thứ vỡ ra, ai sẽ là người đứng vững, và ai sẽ là người bị nghiền nát.
Cuộc chơi vẫn tiếp tục.
Và lần này, không còn ai chơi sạch nữa.

Hết phần 7

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách