Cuối tháng 8, Sài Gòn đổ mưa bất chợt. Cổng trường đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn chật kín xe cộ, những tân sinh viên lần lượt tìm đến bảng thông báo. Phong - một chàng trai quê ở Tây Ninh - đeo chiếc ba lô cũ màu xám, chiếc áo thun trắng đã bạc màu, quần jean bạc đầu gối. Anh đứng dưới mái hiên, mắt dõi theo từng bảng danh sách, mồ hôi lẫn với nước mưa chảy dài trên khuôn mặt rắn rỏi, đôi mắt nâu sâu, hàng lông mày rậm. Anh nghĩ về hai bàn tay của mẹ ở quê, về khoản học phí mười mấy triệu mà gia đình mượn họ hàng. Tay anh nắm chặt túi hồ sơ, gân xanh nổi lên.
Hân - cô gái từ miền Tây lên - xách vali nặng trĩu. Cô mặc chiếc váy hoa nhí dài đến đầu gối, tóc đen dài chấm lưng được buộc gọn, làn da trắng nõn nổi bật giữa nắng Sài Gòn. Mẹ cô đã nói:"Con cố gắng, tiền trọ mẹ sẽ gửi từng tháng."Cô bước qua dòng người, mắt nhìn lên tấm biển lớn: "Ký túc xá nữ - đi thẳng 200m". Một tay kéo vali, một tay che ô, cô vô tình va vào một chàng trai - chính là Phong. Hồ sơ của anh rơi xuống vũng nước."Xin lỗi!" - cả hai đồng thanh.Phong cúi xuống nhặt, Hân cũng cúi theo. Mặt họ chỉ cách nhau một gang tay. Hân nhìn thấy đôi mắt anh sâu hút, có chút buồn. Phong nhìn thấy khuôn mặt cô thanh tú, đôi môi hồng tự nhiên, lúm đồng tiền nhỏ bên má trái. Lần đầu tiên, con tim anh khựng lại một nhịp. Cô đứng dậy trước, nói:"Em xin lỗi anh - em vội quá."Rồi cô đi nhanh, để lại mùi sữa tắm thoang thoảng. Phong đứng đó, tay cầm tập hồ sơ ướt, lòng bỗng thấy lạ.Tuần sau, lớp học chính thức bắt đầu. Giảng đường A2, tầng 3, phòng 302 rộng chứa gần hai trăm sinh viên. Tiếng quạt trần kêu ì ạch, mùi mồ hôi và nước hoa pha trộn. Phong chọn bàn cuối cùng, sát cửa sổ, nơi anh có thể nhìn ra sân trường. Anh mở tập ra, lấy cây bút bi mực đỏ duy nhất. Hân bước vào, hơi muộn. Cô mặc chiếc áo sơ mi trắng hơi rộng, mái tóc dài xõa ngang vai. Cô tìm chỗ ngồi ở giữa phòng - bàn thứ ba, dãy giữa.Giáo sư giới thiệu môn học. Phong không nghe, mắt anh dõi theo cái bóng lưng của cô gái ngày nào. Rồi bất chợt, Hân quay xuống nhặt cây bút rơi dưới gầm bàn. Khi cô cúi xuống, áo hơi trễ xuống, để lộ một phần xương quai xanh trắng ngần và bờ vai thon thả. Phong nhìn thấy, tim đập nhanh. Anh vô thức cắn môi. Hân ngước lên, ánh mắt cô vô tình gặp ánh mắt anh đang nhìn chằm chằm. Cô thoáng đỏ mặt, quay đi nhanh. Phong cũng cúi xuống, lúng túng gấp mép giấy.Từ hôm đó, mỗi lần vào lớp, Phong đều ngồi cuối, Hân ngồi giữa. Nhưng mỗi khi cô quay lên bảng, anh lại nhìn trộm mái tóc dài, bờ vai, và đôi khi - khi cô ngồi nghiêng - anh thấy đường cong mềm mại của bầu vú cô in dưới lớp áo mỏng. Anh tưởng tượng làn da trắng nõn bên trong, đôi gò bồng đảo căng tròn, đầu vú hồng hào. Anh lắc đầu, tự nhủ:"Mình điên rồi."Giờ giải lao giữa buổi, sinh viên ùa ra ngoài mua nước. Phong ở lại, nhìn thấy Hân cặm cụi ghi bài. Anh đứng dậy, hít một hơi thật sâu, bước đến bàn cô."Cậu ơi, cho tớ mượn tập ghi môn Xã hội học với, hôm trước tớ bỏ lỡ một buổi."Hân ngước lên, nhìn anh một lát, rồi cười nhẹ:"Ừ, nhưng cậu phải trả tớ sau giờ học nhé."Giọng cô nhỏ nhẹ, ấm như gió chiều. Phong cầm tập của cô, tay hơi run. Anh mở ra, thấy nét chữ cô tròn đều, mực tím. Bỗng nhiên, giữa trang giấy, một cánh hoa phượng khô ép rơi ra. Phong nhặt lên, hỏi:"Cậu thích hoa phượng?"Hân đỏ mặt:"Ừ, đó là kỷ niệm cấp ba."Rồi cô cúi mặt xuống bàn, tóc che đi đôi má ửng hồng. Phong cười, nụ cười đầu tiên sau bao ngày lo lắng tiền nong:"Cảm ơn, tối nay tớ trả."Anh quay đi, lòng nhẹ bỗng. Hân nhìn theo bóng lưng rộng của anh, bỗng thấy có chút an toàn lạ thường.Tối hôm đó, Phong chạy chiếc xe Dream cà tàng ra đường Tân Kỳ Tân Quý. Quán cơm tấm Bà Hai nằm trong con hẻm nhỏ, bảng hiệu đèn nhấp nháy. Chị chủ - Bà Hai - một phụ nữ ngoài bốn mươi, thấy Phong liền cười:"Vô đi con, tối nay đông lắm."Phong mặc tạp dề, bắt đầu bưng bát, rửa chén, lau bàn. Quán có bốn nhân viên, ai cũng vui vẻ. Có Mi - cô phục vụ trạc tuổi Phong - hay trêu:"Phong đẹp trai thế này, sao không có bồ?"Phong cười trừ:"Bận học, bận làm."Nhưng trong đầu anh lại hiện lên khuôn mặt của Hân. Tiếng chảo dầu xèo xèo, khói bay nghi ngút. Phong bưng một dĩa cơm sườn cho khách, mồ hôi chảy dọc sống lưng. Anh nghĩ: "Mỗi tối làm 4 tiếng được 50 nghìn, tháng được 1,5 triệu, đủ tiền trọ và ăn uống, còn học phí phải vay thêm." Anh ráng làm, tay thoăn thoắt. Đến 11h đêm, quán thưa khách, Phong mới được nghỉ. Chị Bà Hai cho anh một hộp cơm mang về. Anh cảm ơn rối rít, lòng ấm áp. Về phòng trọ, Quang - bạn thân từ cấp 3 - đã ngủ. Phong ăn vội rồi tắm, nằm lên giường, mở điện thoại ra xem ảnh của Hân trên Facebook (anh đã tìm và kết bạn từ chiều). Anh phóng to ảnh cô mặc áo dài, nhìn ngực cô căng đầy dưới lớp vải. Anh thở dài, tắt máy, nhắm mắt.Chiều thứ bảy, Hân xách cặp lên căn hộ chung cư cao cấp ở Phú Mỹ Hưng. Cô dạy kèm môn Toán cho bé Ngọc - học sinh lớp 6. Mỗi buổi 2 tiếng, 100 nghìn đồng. Cô bấm chuông, ông bố - một kỹ sư ngoài 40 tên Hùng - ra mở cửa, mắt liếc nhanh từ đầu đến chân Hân."Vào đi em, Ngọc đang chờ trong phòng."Ông ta mặc áo sơ mi hờ hững, để lộ ngực có lông. Hân cúi đầu chào rồi đi nhanh vào phòng bé. Khi Hân cúi xuống chỉ bài, ông Hùng thường đứng sau lưng, hai tay khoanh trước ngực, mắt dán vào đường cong eo thon của cô, vào cặp mông tròn đầy căng dưới quần jean. Một hôm, ông ta nói:"Em dạy giỏi quá, anh thưởng em thêm 50 nghìn."Ông ta đưa tiền, cố ý chạm tay vào tay Hân. Cô rụt lại, cảm ơn khẽ. Lúc về, ông Hùng tiễn ra cửa, đưa tay vỗ nhẹ lên vai cô:"Em cố gắng lên nhé, có khó khăn gì cứ nói anh."Hân thấy sống lưng lạnh, cô vội vàng đi xuống thang máy, lòng nặng trĩu. Cô nghĩ: "Mình phải kiếm lớp khác thôi."Sáng thứ bảy, thư viện trường vắng hoe. Phong đến sớm, mang theo bình nước lọc và ổ bánh mì. Anh chọn bàn gần cửa sổ, nơi có nắng nhẹ. Hân bước vào, thấy anh, hơi ngập ngừng rồi đến ngồi cạnh."Cậu đến sớm thế?" - cô hỏi."Ừ, tớ không có tiền đi chơi nên ra đây học." - Phong cười tự trào.Hân cũng cười, mở sách ra. Gió từ điều hòa thổi, vài sợi tóc cô bay sang vai anh. Phong nhìn những lọn tóc mềm, có mùi dầu gội thơm. Tay anh buông bút, đưa lên nhẹ nhàng vuốt mấy sợi tóc đó, nói:"Tóc cậu dài đẹp thật."Hân đỏ mặt, quay sang:"Cậu đừng có trêu."Nhưng cô không gạt tay anh ra. Họ học cùng nhau suốt ba tiếng. Khi mệt, Phong lấy bánh mì ra bẻ đôi, đưa Hân nửa. Cô cầm, ăn từng miếng nhỏ. Anh uống nước lọc rồi đưa bình cho cô:"Uống đi, nước lọc cũng hết."Cô cầm bình, môi chạm vào miệng bình nơi môi anh vừa đặt, tim cô đập nhanh. Cô uống một ngụm, trả lại. Phong nhìn chăm chú vào đôi môi cô còn ướt, bỗng thấy khát. Anh lảng ra, cầm bút viết nguệch ngoạc.Một lần khác, cũng ở thư viện, Phong vờ làm rơi cục tẩy xuống dưới gầm bàn. Anh cúi xuống, thấy chân Hân đi dép xăng đan, móng chân sơn màu hồng nhạt. Anh cố ý hỏi:"Ê, đưa chân lên coi, tẩy rớt bên nào?"Hân giật mình, đạp nhẹ vào tay anh:"Cậu hư quá!"Cả hai cười, tiếng cười làm mấy sinh viên khác trong thư viện quay lại nhìn. Hân lấy tay che miệng, mắt long lanh. Phong thấy lòng mình tan chảy. Từ đó, mỗi lần gặp nhau, họ đều có những câu đùa vặt. Phong hay trêu:"Hôm nay mặc áo đẹp thế, có hẹn với ai?"Hân đáp:"Với cậu chứ ai."Rồi cả hai cùng đỏ mặt. Những lúc như vậy, tay họ vô tình chạm nhau trên mặt bàn, Phong không rút, Hân cũng không rút. Họ để yên, cảm nhận hơi ấm từ da thịt. Một lần, Phong kéo tay Hân đặt lên mu bàn tay anh, nhẹ nhàng vuốt ve. Hân rụt về nhưng mỉm cười. Anh nói:"Tay cậu mềm quá."Cô không trả lời, chỉ cúi xuống sách.Từ đó, họ hẹn nhau mỗi sáng trống tiết (thường là sáng thứ ba, thứ năm và thứ bảy) ra thư viện. Hân mang theo hai hộp sữa tươi, Phong mang bánh mì. Họ ngồi cạnh nhau, vai chạm vai. Phong mở bánh ra, cẩn thận phết bơ lên, đưa Hân trước. Cô cầm bánh, lúc ăn vụn rơi xuống ngực áo, Phong nhìn thấy mấy mảnh vụn nằm trên bầu vú cô căng tròn, anh nuốt nước bọt. Anh đưa tay lên, nói:"Dính kìa"rồi phủi nhẹ mấy mảnh vụn trên ngực cô. Ngón tay anh vô tình lướt qua đầu vú cô qua lớp vải áo. Hân giật bắn, mắt mở to nhìn anh. Phong cũng hoảng, nói:"Tớ... tớ vô ý."Nhưng cô không giận, chỉ nhìn anh, mắt ướt át, môi hơi mím. Họ im lặng một lúc lâu, chỉ nghe tiếng tim đập. Rồi Hân cúi xuống, viết vào tờ giấy: "Cậu có thích tớ không?" đẩy sang. Phong nhìn, tay run run, viết lại: "Có. Còn cậu?" Cô viết: "Tớ cũng vậy." Họ nhìn nhau, nắm tay nhau dưới gầm bàn. Phong siết chặt bàn tay mềm mại của cô, lòng tràn ngập hạnh phúc. Đó là lần đầu tiên họ thừa nhận tình cảm, không lời nói, chỉ bằng những con chữ vụng về.Một buổi chiều tan học, trời đổ mưa bất chợt. Phong mở ô, bảo Hân:"Đi chung, tớ đưa cậu về ký túc."Cô nép vào bên anh, tay cầm cặp, tay còn lại cầm ô giúp anh. Họ đi qua dãy nhà để xe vắng vẻ, xa khuất ánh đèn. Phong bỗng nắm lấy tay cô. Hân giật mình, nhưng không rút. Anh dừng lại, kéo cô vào gốc cây bàng rợp bóng. Mưa rơi lộp độp trên tán lá, xung quanh tối om. Phong quay người lại đối diện, hai tay nắm hai tay cô. Hân ngước nhìn, mắt long lanh nước mưa. Anh thì thầm:"Cho anh nắm tay em lâu hơn một chút."Cô gật đầu, hơi thở gấp. Anh kéo cô lại gần, thân họ chạm nhau. Hân cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ lồng ngực rắn chắc của Phong, mùi mồ hôi và nước mưa pha lẫn. Anh đưa tay vuốt mái tóc ướt của cô, rồi từ từ, từ từ, đưa bàn tay xuống eo cô. Vòng eo thon gọn, qua lớp áo ướt, anh cảm nhận từng đường cong. Hân rên nhẹ, người hơi run. Phong không dám làm gì hơn, chỉ ôm cô, tay đặt lên hông, rồi nhẹ nhàng kéo cô áp sát vào người. Qua lớp quần ướt, anh cảm nhận được đôi chân cô, bụng dưới cô áp vào đùi anh. Hân thở hổn hển, gục mặt vào vai anh. Họ đứng như vậy rất lâu, không ai muốn rời.Tối hôm đó, sau ca làm thêm, Phong không về phòng trọ mà chạy thẳng đến ký túc xá nữ. Anh gửi xe ngoài cổng, đi bộ vào. Hân đã nhắn: "Bọn tớ đi vắng hết, chỉ còn tớ." Lúc đó đã 10h tối, hành lang vắng tanh. Phong lên tầng 3, thấy Hân đứng tựa lan can, mặc bộ đồ ngủ hai dây mỏng tang, khoác thêm chiếc áo khoác mỏng bên ngoài, tóc xõa ngang vai. Trong ánh đèn đường mờ ảo, anh thấy lồng ngực cô phập phồng, hai bầu vú căng tròn in hằn dưới lớp vải mỏng, đầu vú hơi nhô lên vì trời lạnh. Anh nuốt nước bọt, bước đến.Họ đứng sát vào nhau, Phong đưa tay đẩy nhẹ lớp áo khoác của cô xuống vai. Hân không cản. Anh nhìn chằm chằm vào khe ngực sâu hun hút, làn da trắng mịn như sữa. Anh cúi xuống, môi chạm lên cổ cô. Hân rên khe khẽ, hai tay bám vào vai anh. Phong hôn dọc từ cổ lên mang tai, lên má, rồi cuối cùng - môi chạm môi. Nụ hôn đầu tiên thật nhẹ, chỉ như cánh hoa rơi. Nhưng rồi Phong liều hơn, đưa lưỡi luồn vào khoé môi cô. Hân hơi mở miệng, để lưỡi anh quấn lấy lưỡi cô. Đầu lưỡi họ chạm nhau, ướt át, nóng hổi. Hân rên to hơn một chút, may mà hành lang vắng.Phong đưa tay xuống eo Hân, luồn vào trong áo ngủ. Lần đầu tiên, bàn tay thô ráp của anh chạm trực tiếp lên làn da bụng cô trơn láng. Hân giật mình, nhưng không ngăn. Tay anh từ từ đưa lên, băng qua xương sườn, hướng đến bầu vú bên trái. Ngón tay anh chạm đến vành dưới của chiếc áo ngực - một lớp ren mỏng. Anh mân mê dây áo, rồi luồn tay qua lớp ren, chạm vào bầu vú tròn đầy, căng mọng. Hân bật ra tiếng rên "a...", cô nghiêng đầu ngả vào vai anh, hai chân hơi khuỵu. Phong bóp nhẹ, cảm nhận độ mềm mại và đàn hồi của vú cô. Đầu vú cô đã cương cứng, chạm vào lòng bàn tay anh như một hạt đậu nhỏ. Anh day day nhẹ, Hân bấu chặt vào áo anh, rên rỉ:"Phong... đừng... em sợ..."Anh dừng lại, nhưng vẫn giữ bàn tay trên ngực cô. Họ hôn nhau lần nữa, kéo dài hơn, say đắm hơn. Lưỡi hòa quyện, nước bọt tràn ra khóe miệng. Phong rút tay ra, kéo áo lại cho cô. Anh nhìn Hân, mắt đỏ hoe:"Anh xin lỗi, anh không kìm được."Hân lắc đầu, mỉm cười:"Em không trách anh."Chuông báo giờ đóng cửa ký túc xá vang lên. Phong phải về. Anh hôn lên trán cô lần cuối:"Ngủ ngon, mai gặp."Hân đứng nhìn anh bước xuống cầu thang, lòng vừa hạnh phúc vừa hoang mang. Cô đưa tay lên ngực, nơi còn vương hơi ấm bàn tay anh, cảm giác vẫn còn lan tỏa. Cô lặng lẽ bước vào phòng, các bạn vẫn chưa về, cô nằm lên giường, ôm gối, mơ màng về những ngày tiếp theo.Hết phần 1
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!