Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Căn Phòng Trọ Năm Ấy

Tác giả: Thiên Bảo | Ngày: 23/04/2026 05:58 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: truỵện sex sinh viên, bạn thân, bạn gái, bạn học chung lớp, Truyện nhiều phần, làm tình với sếp

Truyện đã hoàn thành (10 phần)

Phần 6: Sống chung

Nhấn play để nghe...


Từ ngày Hân dọn về ở chung, căn phòng trọ nhỏ của Phong và Quang bỗng trở nên ấm áp và náo nhiệt hơn hẳn. Hân là cô gái khéo léo, cô sắp xếp lại góc bếp, nấu vài bữa cơm đơn giản, lau dọn bàn ghế. Quang cũng vui vẻ, thỉnh thoảng mang ít bia về nhậu cùng cả ba. Nhưng điều khiến cả ba đều ý thức nhất chính là sự riêng tư trong không gian chung. Phong và Hân ở chung một giường, nhưng kéo màn kín mít mỗi tối. Quang nằm giường bên cạnh, cũng kéo màn, nhưng lỗ tai thì lúc nào cũng ở chế độ chực chờ.

Buổi sáng đầu tiên Hân thức dậy trên chiếc giường đơn của Phong, nắng từ ô cửa sổ nhỏ hắt vào, lọt qua khe màn che rách. Cô nằm nghiêng, tóc xõa dài trên gối, chiếc áo ngủ hai dây bị xô lên, để lộ nửa bầu vú trắng ngần. Phong đã thức dậy từ trước, anh nằm nhìn cô ngủ, lòng tràn ngập hạnh phúc. Quang vẫn còn ngủ say giường bên, tiếng ngáy nhẹ đều đều.
Phong nhẹ nhàng đưa tay, kéo nhẹ dây áo ngủ của Hân xuống. Bầu vú bên trái tuột ra ngoài, đầu vú hồng nhạt còn mềm, chưa cương cứng. Anh cúi xuống, áp môi lên, hôn rất nhẹ, rất chậm. Hân khẽ rên trong giấc ngủ, cô mơ màng cảm nhận hơi ấm từ lưỡi anh. Dần dần, đầu vú cô bắt đầu cương lên. Phong mút mạnh hơn một chút.
Hân tỉnh dậy, mắt còn nhắm, cô thì thầm:
"Sáng rồi hả anh?"
Phong khẽ đáp:
"Ừ, nhưng Quang còn ngủ."
Hân mở mắt, nhìn sang giường bên. Màn của Quang kéo kín, không thấy động tĩnh. Cô thở nhẹ, kéo Phong lại gần. Hai người hôn nhau, lưỡi quấn quýt, nhưng cố gắng không phát ra tiếng. Phong đưa tay xuống, kéo quần ngủ của Hân ra, rồi cởi luôn chiếc xì-líp nhỏ xíu. Hân cũng mò mẫm kéo quần đùi của Phong xuống.
Họ đã quá quen với cơ thể nhau. Không cần lời nói, Phong nằm lên trên, Hân mở rộng hai chân, đón anh vào. Lần này, vì sợ Quang thức giấc, cả hai đều cố gắng di chuyển thật chậm, thật nhẹ. Phong đưa vào từ từ, Hân há miệng thở, không dám rên. Cô chỉ có thể thở gấp, những tiếng "hư... hư..." nhẹ như hơi thở. Phong cúi xuống hôn lên cổ cô để bịt bớt tiếng động.
Nhưng chiếc giường đơn thì kêu. Mỗi lần Phong nhấn xuống, khung giường lại kêu "kẽo kẹt" một tiếng. Hân cắn môi, mắt nhìn về phía màn của Quang. Quang bên kia bỗng trở mình, tiếng giường của hắn cũng kêu một tiếng. Cả hai đứng hình. Phong ngừng lại, giữ nguyên tư thế. Hân nhắm nghiền mắt, tay bấu chặt vào lưng Phong. Im lặng kéo dài mười giây. Rồi tiếng ngáy của Quang lại vọng ra đều đều.
Phong thở ra nhẹ nhõm, anh tiếp tục, nhưng chậm hơn nữa. Hân đưa tay lên miệng bịt chặt, chỉ còn mắt nhắm nghiền. Phong nhìn cô, thấy vừa buồn cười vừa thương. Anh tăng tốc dần, nhưng vẫn giữ tầm chuyển động ngắn. Hân bịt miệng, tiếng rên bật ra khe khẽ trong lòng bàn tay. Đến khi Phong cảm thấy sắp xuất, anh rút ra nhanh, xuất ra khăn giấy đã chuẩn bị sẵn bên gối. Hân nằm thở dốc, mồ hôi lấm tấm trên trán.
Phong thì thầm:
"Em có lên không?"
Hân lắc đầu, cười yếu:
"Chưa, nhưng thôi, để lát nữa."
Họ nằm ôm nhau, lau chùi nhanh. Phong kéo quần lên, Hân cũng chỉnh lại áo. Khoảng mười phút sau, Quang bên giường bỗng ngồi dậy, vươn vai, hắn kéo màn ra, nói:
"Tao đi rửa mặt đây."
Mắt hắn không nhìn về phía Phong và Hân, nhưng khóe miệng hắn cười cười. Phong chào:
"Ừ, mày dậy sớm thế?"
Quang nói:
"Tao chẳng dậy sớm, tại giường nó kêu suốt từ nãy, làm tao không ngủ được."
Hân đỏ bừng mặt, lấy chăn trùm kín. Phong cười trừ. Quang đi ra ngoài hành lang, lúc quay vào, hắn vỗ vai Phong:
"Mày biết gì không? Cái giường của mày kêu quá, mai mua ít dầu nhớt về tra đi."
Phong cười lớn, Hân ở trong chăn cũng phá lên cười. Từ hôm đó, cái giường của Phong được gọi là "giường kẽo kẹt".
Sau sự cố sáng hôm ấy, cả ba đã có một cuộc nói chuyện thẳng thắn. Quang nói thẳng:
"Tụi bây muốn làm gì thì làm, tao không cấm. Nhưng mà lúc tao ở nhà thì nhẹ nhàng thôi, đừng làm ồn quá. Còn nếu tụi bây cần... riêng tư... thì báo tao một tiếng, tao ra ngoài uống cà phê hoặc sang nhà thằng bạn chơi. Đằng nào tụi bây cũng như vợ chồng rồi."
Phong và Hân cảm động lắm, hứa sẽ giữ ý.
Và rồi những buổi sáng Quang đi học từ 7h đến 5h chiều trở thành khoảng thời gian vàng của hai người. Buổi sáng, sau khi Quang xách balo ra khỏi cửa, Phong thường ngủ nướng thêm một chút. Hân thì dậy trước, nấu mì tôm, pha hai ly cà phê. Cô bưng khay vào phòng, đặt lên bàn, rồi leo lên giường, kéo chăn ra, cúi xuống hôn lên trán Phong:
"Dậy ăn sáng đi anh."
Phong mở mắt, thấy Hân mặc bộ đồ ngủ mỏng tang, tóc búi cao, cô ngồi bên cạnh, hai bầu vú căng tròn in hằn dưới lớp vải, đầu vú hơi nhô lên vì trời lạnh. Anh kéo cô nằm xuống, ôm chầm:
"Anh không muốn ăn sáng, anh muốn ăn em."
Hân cười, đẩy anh ra:
"Quang vừa đi, còn nguyên ngày. Ăn đã, rồi muốn làm gì thì làm."
Phong ngoan ngoãn ngồi dậy, ăn vội tô mì, uống cà phê, rồi đánh răng rửa mặt. Trong lúc anh đi vệ sinh, Hân đã dọn dẹp, thay ga giường mới, và cởi bỏ bộ đồ ngủ, chỉ mặc chiếc xì-líp nhỏ xíu, chờ anh trên giường.
Phong bước ra, thấy Hân nằm trần truồng trên giường, đôi vú căng tròn hướng lên trần nhà, đầu vú hồng hào, bụng phẳng, cặp đùi thon dài hơi mở ra. Anh đứng lặng người, thốt lên:
"Em định giết anh bằng sắc đẹp à?"
Hân cười, vẫy tay:
"Lại đây."
Phong cởi nốt quần áo, nằm lên người cô. Lần này không cần kìm hãm, không cần sợ ai nghe thấy. Anh hôn cô thật sâu, lưỡi đưa đi đưa lại trong khoang miệng ướt át, tay anh bóp vú cô thật mạnh, day đầu vú cho đến khi Hân rên to:
"A... anh mạnh quá... sướng..."
Phong đưa tay xuống, vuốt ve vùng mu của cô, thấy đã ướt đẫm. Anh nói:
"Em nóng quá, sẵn sàng rồi à?"
Hân gật đầu, mắt mờ đục:
"Sẵn sàng rồi, vào đi anh."
Phong đưa vào, lần này không chậm rãi, mà dồn dập ngay từ đầu. Anh đẩy mạnh, mỗi lần đều đến tận cùng. Hân rên to, không cần bịt miệng, cô la lên:
"A... a... a... Phong... đã quá... đã quá..."
Tiếng da thịt va chạm "phạch... phạch..." vang khắp căn phòng nhỏ. Giường kêu "kẽo kẹt" inh ỏi, nhưng lần này chẳng ai bận tâm. Hân ôm chặt lấy Phong, hai chân quặp lấy eo anh, cô nghiêng đầu, mắt nhắm nghiền, miệng há ra thở không ra hơi. Phong cúi xuống hôn vú cô, vừa hôn vừa đẩy. Hân lên đỉnh lần thứ nhất chỉ sau năm phút, cô co người lên, toàn thân run rẩy, nước mắt chảy dài vì sung sướng.
Phong không dừng, anh đợi cô qua cơn, rồi tiếp tục. Lần này anh nằm xuống, để Hân lên trên. Hân nhún nhảy điên cuồng, hai bầu vú căng tròn lắc lư theo từng nhịp, tóc cô bay loạn xạ, mồ hôi rơi xuống ngực Phong. Cô la lên:
"Phong... Phong... em yêu anh... em sướng quá... em không chịu nổi..."
Cô lên đỉnh lần thứ hai, lần này dài hơn, cô ngã sấp xuống người anh, thở hổn hển. Phong ôm cô, cười:
"Hai lần rồi, anh chưa ra."
Hân thều thào:
"Anh cứ làm tiếp, em chịu được."
Phong đặt Hân nằm nghiêng, anh nằm sau lưng cô, đưa vào từ phía sau. Một tay anh bóp vú cô, tay kia ôm eo. Hân vừa rên vừa cười:
"Sao hôm nay anh khỏe thế?"
Phong nói:
"Tại không phải kìm nén, thoải mái quá."
Họ làm tình thêm một lúc nữa, rồi Phong cũng xuất. Cả hai nằm bên cạnh nhau, mệt rã rời, nhưng hạnh phúc. Hân nhìn những vết hôn đỏ ửng trên vú mình, cô cười:
"Em nhìn vú em kìa, toàn dấu của anh."
Phong cúi xuống hôn lên từng vết:
"Để lát anh xóa cho."
Hân đẩy anh:
"Hư quá, thôi nghỉ đi, lát chiều làm tiếp."
Chiều hôm đó, Quang chưa về, họ lại làm tình thêm một lần nữa. Và cứ thế, những ngày Quang đi học, họ làm tình liên tục, mỗi ngày ít nhất hai lần, có khi ba lần. Vú Hân lúc nào cũng đầy dấu hôn, đầu vú lúc nào cũng cương cứng vì bị kích thích quá nhiều. Phong thì lúc nào cũng trong trạng thái sẵn sàng, chỉ cần nhìn Hân mặc áo ngủ đi qua là anh đã thấy nóng ran.
Rồi đến những tối Quang ngủ lại nhà bạn. Hôm nào Quang nhắn:
"Tao ngủ lại nhà thằng Dũng, mai về."
Phong và Hân như được dịp phóng túng. Họ khóa cửa, bật đèn sáng trưng, mở nhạc to để át tiếng động. Phong bảo Hân:
"Tối nay anh muốn em mặc đồ đẹp."
Hân mặc bộ đồ lót ren đen mà cô mua dành riêng dịp này - chiếc áo ngực hở nửa vú, xì-líp ren mỏng tang. Cô bước ra, đứng dưới ánh đèn, xoay người một vòng. Phong ngồi trên giường, mắt dán vào cặp vú căng tròn lấp ló qua lớp ren, vào cặp mông cong vút. Anh vẫy tay:
"Lại đây."
Hân đến, quỳ xuống giữa hai chân anh. Cô cúi xuống, dùng môi hôn lên đùi anh, rồi lên bụng, rồi lên ngực. Phong nằm ngửa ra, thở dốc. Hân bắt đầu từ cổ, hôn dần xuống ngực, liếm quanh đầu vú của anh, rồi xuống bụng, xuống rốn. Phong nắm tóc cô:
"Em... em làm anh điên lên mất."
Hân không trả lời, cô tiếp tục hôn xuống dưới, và rồi cô dùng miệng... Phong rên lên một tiếng to, cả người căng cứng. Hân làm thành thạo hơn lần đầu, cô đã học được từ mấy bài viết trên mạng. Phong nằm dưới, hai tay bấu vào ga giường, mắt nhắm nghiền, miệng thở không ra hơi.
Sau đó, họ làm tình trong tất cả các tư thế có thể nghĩ ra. Hân ở trên, Phong ở trên, nằm nghiêng, đứng, quỳ, tựa vào tường. Họ làm trên giường, trên ghế, dưới đất, tựa vào bàn học. Phòng trọ nhỏ biến thành thiên đường khoái lạc. Hân la hét, rên rỉ, cười sung sướng. Phong thì thúc mạnh, mồ hôi rơi như mưa. Họ đạt cực khoái cùng nhau, rồi lại tiếp tục sau mười phút nghỉ.
Đến nửa đêm, cả hai kiệt sức, nằm bên cạnh nhau, thở hổn hển. Hân nói:
"Hôm nay làm nhiều quá, em muốn chết đây."
Phong cười:
"Anh cũng vậy, nhưng mà sướng."
Hân dụi đầu vào ngực anh:
"Sướng thật. Em chưa bao giờ nghĩ mình có thể sướng đến thế."
Phong vuốt tóc cô:
"Tại mình yêu nhau, và mình được tự do."
Họ ngủ thiếp đi lúc nào không hay, dây dưa trong vòng tay nhau, cơ thể trần trụi dưới lớp màn mỏng.
Cuộc sống cứ thế trôi qua, vừa học vừa làm thêm, vừa yêu nhau cuồng nhiệt. Phong đã chuyển từ quán cơm tấm sang làm phục vụ ở một quán nhậu - lương cao hơn, nhưng tối về khuya hơn, khoảng 11h. Hân cũng xin nghỉ lớp dạy kèm của ông bố kỹ sư có ý đồ, chuyển sang dạy một bé khác ở quận Tân Phú, lương cũng ổn. Cả hai góp tiền mua một chiếc xe máy cũ hơn nhưng chạy tốt, và để dành được một ít.
Buổi tối khi cả ba ở nhà, Phong, Hân và Quang thường mua ít bia, mấy bịch bim bim, ngồi nhậu trên chiếu, cười đùa. Quang hay chọc:
"Hai đứa bây hôm nay làm mấy lần rồi?"
Hân đỏ mặt, lấy chai bia dí vào mồm Quang:
"Uống đi, đừng nói nhiều."
Phong cười, kéo Hân vào lòng. Cả ba cùng cười vui vẻ. Đêm đến, khi lên giường, Phong và Hân vẫn thường sờ mó nhau nhẹ nhàng trước khi ngủ, dù Quang ở bên cạnh. Họ đã quen với việc kìm nén tiếng động, chỉ thì thầm bên tai nhau, chỉ những cái bóp vú nhẹ, những cái vuốt ve dưới chăn. Quang bên giường cũng đã quen, hắn chỉ cười thầm, quay lưng lại, bịt tai bằng gối.
Và cứ thế, tình yêu của họ ngày càng sâu đậm, cơ thể họ hòa quyện vào nhau như một lẽ tự nhiên, không gì có thể tách rời. Hân nghĩ thầm: "Giá như cuộc sống này cứ mãi thế này, bên anh, trong căn phòng trọ nhỏ, nghèo mà vui." Phong cũng nghĩ vậy, anh ôm Hân thật chặt, hôn lên tóc cô, thì thầm:
"Anh yêu em, Hân à. Mãi mãi."
Hân khẽ đáp:
"Em cũng yêu anh, hơn tất cả."
Và họ chìm vào giấc ngủ, mơ về một tương lai tươi sáng, nơi họ sẽ cùng nhau tốt nghiệp, cùng nhau làm việc, cùng nhau xây dựng tổ ấm. Nhưng họ chưa biết rằng, những cám dỗ của cuộc đời đang chờ đợi ở phía trước, nơi những con người mới, những môi trường mới, và những thay đổi không thể tránh khỏi.
Hết phần 6

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ☆ ☆ ☆ ☆ ☆ (chưa có)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách