Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Căn Phòng Trọ Năm Ấy

Tác giả: Thiên Bảo | Ngày: 23/04/2026 05:58 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: truỵện sex sinh viên, bạn thân, bạn gái, bạn học chung lớp, Truyện nhiều phần, làm tình với sếp

Truyện đã hoàn thành (10 phần)

Phần 3: Tình yêu đến

Nhấn play để nghe...


Sau những buổi hẹn hò ở công viên và những lần sờ vú trong phòng trọ vắng chủ, Phong và Hân trở nên phát cuồng vì nhau. Họ không thể ngừng nghĩ về những cảm giác đã trải qua. Đôi vú căng tròn của Hân, làn da mịn màng, tiếng rên rỉ ướt át - tất cả ám ảnh Phong cả ngày lẫn đêm. Còn Hân, cô không thể quên bàn tay thô ráp của anh trên cơ thể mình, những cái hôn nóng bỏng, và cái cảm giác tê dại đến tận óc mỗi khi anh mút đầu vú cô.

Thế rồi, Phong bắt đầu tranh thủ những tối anh được nghỉ làm sớm. Quán cơm tấm Bà Hai hôm nào đông sớm, khách về hết lúc 9 giờ tối thay vì 11 giờ. Chị Bà Hai xoa đầu Phong:
"Về đi con, hôm nay nghỉ sớm."
Phong cởi tạp dề, lau vội mồ hôi, rồi phóng xe thẳng đến ký túc xá nữ. Trên đường đi, anh nhắn tin:
"Anh qua được không? Tan sớm."
Hân trả lời ngay:
"Bọn em đi vắng hết rồi, chỉ còn mình em. Nhưng anh chỉ lên hành lang thôi nhé, không vào phòng được."
Phong cười thầm. Anh biết cô đang chờ anh.
Đến nơi, anh gửi xe ngoài cổng, bước vào khu ký túc. Đã 9 rưỡi tối, hành lang vắng tanh, chỉ có vài bóng đèn đường hắt lên từ sân. Anh leo lên tầng 3, căn phòng số 312 của Hân nằm cuối dãy. Từ xa, anh đã thấy Hân đứng tựa lan can, mặc bộ đồ ngủ hai dây màu hồng nhạt - thứ vải mỏng tang gần như trong suốt nếu đứng dưới ánh đèn. Bên ngoài, cô khoác thêm chiếc áo khoác mỏng màu trắng, không cài khuy, để lộ một mảng ngực trắng ngần và khe ngực sâu hun hút. Mái tóc dài cô thả xõa ngang vai, hơi ẩm vì mới gội. Mùi dầu gội thơm lựng bay đến tận cuối hành lang.
Phong bước đến, tim đập thình thịch. Anh đứng trước mặt cô, hai tay đút túi quần, cố tỏ ra bình thản:
"Em đẹp quá, anh chết mất."
Hân cười, má ửng hồng:
"Anh lại nói xạo."
Phong không trả lời, anh kéo cô vào lòng. Hơi ấm từ cơ thể cô truyền sang anh qua lớp vải mỏng. Anh cúi xuống, áp môi lên trán cô, rồi xuống mắt, xuống mũi, rồi dừng lại trên môi. Anh thì thầm:
"Anh nhớ em, nhớ lắm."
Hân nhắm mắt, đợi nụ hôn.
Phong hôn cô, nhẹ nhàng lúc đầu, rồi nhanh chóng trở nên cuồng nhiệt. Lưỡi anh luồn vào khoang miệng cô, cuốn lấy lưỡi cô. Hân đáp trả, hai tay vòng qua cổ anh, kéo anh sát vào. Lưỡi họ quấn quýt, nước bọt hòa lẫn, tiếng chóp chép phát ra trong hành lang vắng lặng. Hân rên khe khẽ:
"Ưm... Phong..."
Anh đưa tay vuốt tóc cô, rồi luồn xuống gáy, rồi xuống lưng. Qua lớp áo mỏng, anh cảm nhận từng đốt xương sống của cô. Tay anh từ từ đưa xuống bờ mông tròn đầy, bóp nhẹ. Hân hơi nhích người, nhưng không cản.
Họ hôn nhau một lúc rất lâu, đến khi cả hai đều thở hổn hển. Phong rời môi cô, nhìn xuống. Qua lớp áo ngủ mỏng và chiếc áo khoác hờ, anh thấy rõ hai bầu vú căng tròn của Hân đang phập phồng theo nhịp thở. Đầu vú cô đã hơi cương cứng, in hằn dưới lớp vải. Anh nuốt nước bọt.
"Anh muốn sờ em."
Anh nói, giọng khàn đặc.
Hân đỏ mặt, cúi đầu không đáp. Phong coi đó là đồng ý. Anh đưa tay đẩy nhẹ chiếc áo khoác của cô trượt khỏi vai, rơi xuống lan can. Hân chỉ còn bộ đồ ngủ hai dây mỏng manh. Anh nhìn chằm chằm vào khe ngực sâu, nơi hai bầu vú ép vào nhau tạo thành một rãnh tối mờ ảo. Anh đưa tay chạm vào dây áo bên trái, kéo nhẹ xuống. Dây áo tuột khỏi vai, để lộ một phần bầu vú trắng ngần. Hân rên nhẹ:
"Anh... ở đây lỡ có ai qua..."
Phong nhìn quanh. Hành lang vắng tanh, các phòng đều đóng kín cửa. Ở tầng này chỉ có mỗi phòng của Hân và hai phòng bên cạnh, mà mấy đứa kia đã đi vắng hết. Anh nói:
"Không có ai đâu."
Anh kéo nốt dây áo bên phải. Cả chiếc áo ngủ hai dây tuột xuống, nhưng vẫn còn vướng ở ngực vì Hân đưa tay giữ lại. Cô nói:
"Đừng... đừng để lộ ra ngoài..."
Phong nhẹ nhàng gỡ tay cô ra:
"Để anh nhìn một chút, xung quanh tối lắm, không ai thấy đâu."
Hân chần chừ rồi buông tay. Chiếc áo ngủ trượt hẳn xuống, để lộ hoàn toàn đôi vú của cô trong ánh đèn đường mờ ảo.
Phong đứng lặng người ngắm nhìn. Hai bầu vú của Hân căng tròn như hai quả bưởi non, làn da trắng mịn không một tì vết, những đường gân xanh nhỏ li ti hằn dưới lớp da. Đầu vú cô nhỏ xíu, màu hồng nhạt, đang cương cứng hoàn toàn vì kích thích. Anh thốt lên:
"Đẹp quá... vú em đẹp quá..."
Anh đưa tay, lòng bàn tay chạm lên bầu vú bên trái. Hân rùng mình, cô ngửa mặt ra sau, để lộ cả một vùng cổ trắng ngần. Phong bóp nhẹ, cảm nhận độ đàn hồi và mềm mại. Anh bóp mạnh hơn, rồi thả ra, rồi lại bóp. Hân rên rỉ:
"Em... em yếu quá..."
Anh dùng hai tay bóp cả hai bầu vú, vừa bóp vừa xoay tròn. Đầu vú cô cọ vào lòng bàn tay anh, mỗi lần chạm vào là Hân lại rên lên một tiếng. Phong cúi xuống, đưa miệng ngậm lấy đầu vú bên trái. Hân bật lên tiếng rên to:
"A...!"
Anh mút mạnh, lưỡi liếm vòng quanh đầu vú, rồi lại mút. Tay kia anh bóp vú bên phải, day day đầu vú giữa ngón cái và ngón trỏ. Hân bấu chặt vào vai anh, móng tay cắm sâu vào da. Cô rên liên tục:
"Phong... Phong ơi... em không đứng nổi..."
Cô quả nhiên khuỵu xuống, Phong đỡ cô, đỡ cô tựa vào tường. Anh tiếp tục hôn, mút, liếm lên hai bầu vú, lần lượt từ bên này sang bên kia. Đầu vú cô ướt đẫm nước bọt, đỏ hồng và cương cứng hơn bao giờ hết. Hân nghiêng người, hai tay ôm đầu anh, ép sát mặt anh vào ngực mình. Cô thì thầm:
"Anh làm em điên lên mất... em chưa bao giờ thấy như thế..."
Phong không trả lời, anh đưa tay luồn xuống bụng dưới của Hân. Tay anh chạm qua lớp quần ngủ mỏng, cảm nhận được vùng mu của cô đang ấm nóng. Anh ấn nhẹ ngón tay lên chỗ ấy, Hân giật bắn, kêu lên:
"Đừng! Ở đây không được!"
Cô kéo tay anh ra, mặt đỏ bừng vì xấu hổ và kích thích. Phong ngừng lại, không ép. Anh chỉ tiếp tục hôn vú cô, nhưng lần này nhẹ nhàng hơn. Hân thở dốc, người mềm nhũn dựa vào tường.
Và rồi, bất chợt, họ nghe thấy tiếng cười khúc khích từ bên trong phòng số 312.
"Nhìn kìa, tụi nó đang làm gì kia!"
Giọng Lan - đứa bạn thân của Hân.
"Trời ơi, sờ vú kìa, nhìn kìa, nó sờ vú Hân kìa!"
Giọng của Mai.
"Thằng Phong đẹp trai mà hư quá ha!"
Giọng của Thu.
Hân đứng hình. Cô quay lại nhìn qua cánh cửa phòng - cánh cửa đã hé mở từ lúc nào. Ba đứa bạn cùng phòng của cô đang đứng sau cánh cửa, mắt mở to, tay bịt miệng cười. Hân la lên:
"Trời ơi, tụi bây về lúc nào vậy?!"
Lan cười lớn:
"Tụi tao về từ nãy rồi, thấy tụi mày đang say sưa quá không nỡ quấy rầy."
Mai nhìn Phong, chọc:
"Sờ vú bạn gái ngon không anh Phong?"
Phong đỏ mặt tía tai, vội kéo áo ngủ lên cho Hân. Nhưng Hân xấu hổ đến nỗi không dám nhìn ai, cô cầm áo khoác, chạy vào phòng, chui tọt vào mền. Cả bọn cười ồ lên.
Lan mở toang cửa, nói với Phong:
"Anh vào đi, tụi em đi uống nước đây, cho hai người ở riêng."
Nói rồi ba đứa kéo nhau ra ngoài, vừa đi vừa cười khúc khích. Trước khi đi, Lan quay lại:
"Mà anh đừng làm gì quá nhé, tụi em về sớm đấy."
Phong đứng như trời trồng ngoài cửa. Một lúc sau, anh bước vào phòng, đóng cửa lại. Hân nằm trên giường, lấy chăn trùm kín đầu. Phong ngồi xuống mép giường, nhẹ nhàng kéo chăn ra. Hân đỏ hổn, mắt mở to:
"Em chết vì xấu hổ rồi, tụi nó thấy hết rồi."
Phong cười:
"Thì có sao đâu, bạn em vui tính mà."
Hân lấy gối đập vào người anh:
"Tại anh hết!"
Phong nằm xuống bên cạnh cô, kéo cô vào lòng. Hân vùng vằng một lúc rồi chịu thua, gục mặt vào ngực anh. Anh vuốt tóc cô, hôn lên đỉnh đầu. Cả hai nằm im lặng, chỉ có tiếng thở.
Một lúc sau, Phong đưa tay luồn vào áo ngủ của Hân. Lần này cô không cản. Tay anh chạm lên bầu vú cô, vẫn còn ướt vì nước bọt lúc nãy. Anh nhẹ nhàng bóp, day day đầu vú. Hân rên khe khẽ:
"Anh lại hư nữa rồi."
Phong thì thầm:
"Tại vú em mềm quá, anh không thể ngừng được."
Anh vén áo ngủ của Hân lên, để lộ đôi vú trắng ngần trong ánh đèn ngủ vàng vọt. Anh cúi xuống, lần này không cần vội vàng. Anh hôn lên từng bầu vú, từng đầu vú, chậm rãi, tỉ mỉ. Lưỡi anh liếm vòng quanh quầng vú, rồi đưa lên chạm vào đầu vú, rồi lại mút nhẹ. Hân nhắm mắt, miệng há nhỏ, tiếng rên ngày càng to:
"Ưm... a... Phong... sướng quá..."
Tay cô luồn vào tóc anh, giữ chặt đầu anh áp vào ngực mình. Phong hôn vú cô như một kẻ đói khát, hai tay bóp mạnh, để lại những dấu vân tay đỏ hồng trên làn da trắng. Hân cong người lên, hai chân quặp vào eo Phong, cô thì thầm:
"Em muốn anh... em muốn nhiều hơn nữa..."
Phong hiểu ý. Anh đưa tay xuống bụng dưới cô, nhưng lần này Hân không ngăn. Tay anh luồn qua lớp quần ngủ, qua lớp lông mỏng, chạm đến vùng ẩm ướt của cô. Hân rên to:
"A... đừng... ở đây... bạn em về mất..."
Phong dừng lại, rút tay ra. Anh biết không thể ở đây được. Anh nằm xuống bên cạnh cô, thở dốc:
"Lần sau... lần sau mình đi ngoài nhé."
Hân gật đầu, mặt còn đỏ bừng.
Họ nằm ôm nhau thêm một lúc. Phong vẫn không ngừng vuốt ve bầu vú Hân, nhẹ nhàng như vuốt một vật quý giá. Hân thỉnh thoảng rên nhẹ, người run run. Cô nói:
"Anh làm em nghiện mất thôi."
Phong cười:
"Anh cũng nghiện em rồi."
Bỗng nhiên, tiếng chuông báo giờ đóng cửa ký túc xá vang lên 11 giờ tối. Phong phải về. Anh ngồi dậy, chỉnh lại áo cho Hân, hôn lên trán cô:
"Ngủ ngon nhé, mai gặp."
Hân nắm tay anh:
"Anh về cẩn thận."
Phong ra về, bước xuống cầu thang. Khi qua cổng, anh thấy Lan, Mai, Thu đang ngồi uống trà sữa ở ghế đá, thấy anh, cả bọn cười rúc rích. Lan la to:
"Anh Phong về à? Lần sau qua sớm hơn nhé!"
Phong cười, vẫy tay, rồi lên xe về phòng trọ.
Tối đó, Hân nằm trên giường, các bạn về sau khi Phong đi. Lan leo lên giường Hân, hỏi:
"Nãy giờ làm gì mà em mặt mũi đỏ gay thế? Sờ nhau nhiều không?"
Hân lấy gối che mặt:
"Im đi mày."
Mai cười:
"Tụi tao thấy hết rồi, thằng Phong sờ vú mày thấy rõ, mà mày còn kêu lên nữa."
Thu thêm vào:
"Lần sau tụi tao ở nhà cho mày, khỏi phải đi đâu hết, hai đứa cứ tự nhiên."
Hân đỏ mặt, trùm chăn kín đầu. Nhưng trong lòng cô lại thấy vui vui, hạnh phúc. Cô đưa tay lên ngực, nơi còn vương hơi ấm của Phong. Cô mỉm cười, nhắm mắt, mơ về những lần sau.
Hết phần 3

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ☆ ☆ ☆ ☆ ☆ (chưa có)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách