Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Căn Phòng Trọ Năm Ấy

Tác giả: Thiên Bảo | Ngày: 23/04/2026 05:58 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: truỵện sex sinh viên, bạn thân, bạn gái, bạn học chung lớp, Truyện nhiều phần, làm tình với sếp

Truyện đã hoàn thành (10 phần)

Phần 4: Hẹn nhau đi nhà nghỉ lần đầu

Nhấn play để nghe...


Sau những buổi tối ở hành lang ký túc, sau những lần sờ vú trong phòng trọ vắng chủ, sau những cái hôn cuồng nhiệt dưới gốc cây bàng, Phong và Hân đều nhận ra rằng những cái chạm nhẹ nhàng, những ngón tay luồn qua lớp vải mỏng không còn đủ để thỏa mãn cơn khát đang lớn dần trong họ. Mỗi lần chia tay, cả hai đều trở về với một cơ thể nóng ran, một nỗi nhức nhối khó gọi tên. Phong nằm trên giường trọ, tay đặt lên ngực mình, tưởng tượng đó là bầu vú căng tròn của Hân. Hân nằm trong ký túc, kéo chăn kín đầu, hai chân quặp vào nhau, cố nén những tiếng rên tưởng tượng.

Một buổi chiều chủ nhật, sau khi tan ca sớm, Phong chở Hân đi ăn tô hủ tiếu ở ven đường. Gió chiều Sài Gòn mát rười rượi, Hân ngồi sau ôm anh, má áp vào lưng. Cô thì thầm vào tai anh:
"Anh ơi..."
Phong quay đầu:
"Sao em?"
Hân im lặng một lúc, rồi nói, giọng run run:
"Hay... hay mình đi đâu đó... có chỗ riêng..."
Phong hiểu ngay cô muốn nói gì. Tim anh đập thình thịch. Anh đã nghĩ đến điều này hàng trăm lần, nhưng không dám đề nghị vì sợ cô giận, sợ cô cho mình là đồ hư hỏng. Giờ đây, chính cô là người lên tiếng. Anh nuốt nước bọt, giọng khàn đặc:
"Em chắc chứ?"
Hân gật đầu, mặt cô giấu sau lưng anh, nhưng đôi tay ôm anh chặt hơn:
"Em suy nghĩ rồi. Em muốn anh."
Phong không nói gì thêm. Anh rẽ xe vào con đường nhỏ, chạy thẳng ra khu Bình Tân, nơi có nhiều nhà nghỉ bình dân. Anh nhớ mấy đứa bạn từng chỉ: "Nhà nghỉ Bình Minh, rẻ mà sạch." Xe dừng trước một cái cổng nhỏ, màu hồng cũ kỹ, tấm biển "NHÀ NGHỈ BÌNH MINH" đã mờ chữ. Phong quay xuống bảo Hân:
"Đợi anh một lát."
Anh vào quầy lễ tân. Một bà chị trạc ba mươi, tóc nhuộm vàng, móng tay sơn đỏ, liếc nhìn anh rồi liếc ra ngoài thấy Hân đang ngồi trên xe, cúi mặt. Bà chị cười cười:
"Hai tiếng rưỡi nhé, phòng 203, lên cầu thang cuối hành lang."
Phong trả 120 nghìn, cầm chìa khóa, ra ngoài dắt xe vào bãi. Hân bước xuống, đứng dựa vào xe, mặt mày tái mét. Phong đến nắm tay cô:
"Đi nào."
Hai người leo lên cầu thang hẹp, từng bậc thang kêu cót két. Hân đi sau, tay nắm chặt tay Phong, lòng bàn tay đổ mồ hôi. Phòng 203 ở cuối hành lang, cánh cửa sơn xanh đã bong tróc. Phong mở cửa, bật đèn.
Căn phòng nhỏ xíu, chỉ vừa một chiếc giường, một cái quạt trần, một chiếc bàn nhỏ kê góc. Ga trải giường màu trắng ngà, đã cũ nhưng có vẻ sạch sẽ. Rèm cửa màu xanh rêu kéo kín mít. Mùi nước hoa khử mùi thoang thoảng, lẫn chút ẩm mốc. Hân đứng dựa vào tường, hai tay siết chặt vạt áo, mắt nhìn xuống đất. Phong khóa cửa, quay lại, nhìn cô. Không gian chật hẹp, chỉ có hai người, yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng tim đập.
Phong bước đến gần, đứng trước mặt Hân. Anh đưa tay nâng cằm cô lên:
"Sao em căng thẳng quá?"
Hân cười gượng:
"Em... em hơi sợ."
Phong hôn lên trán cô:
"Có anh đây rồi. Anh sẽ nhẹ nhàng."
Hân gật đầu, nhắm mắt. Phong bắt đầu cởi áo khoác mỏng cho cô. Chiếc áo rơi xuống nền. Cô chỉ còn chiếc áo thun trắng mỏng và quần jean bó. Phong cởi áo thun của cô, từ từ, kéo lên qua đầu. Hân đưa tay lên che ngực theo phản xạ, nhưng Phong nhẹ nhàng gỡ tay cô ra:
"Để anh ngắm em."
Hân đứng trước mặt anh, chỉ còn chiếc áo ngực màu trắng ren mỏng, đôi vú căng tròn gần như lộ ra ngoài, làn da trắng mịn, bờ vai thon thả, vòng eo con kiến. Phong ngắm cô, mắt đỏ hoe:
"Em đẹp quá, đẹp như thiên thần."
Anh cúi xuống, hôn lên vai cô, lên cổ, lên xương quai xanh. Tay anh vòng ra sau lưng, móc chiếc áo ngực. Một cái búng nhẹ, chiếc áo tuột xuống, để lộ hoàn toàn đôi vú của Hân. Phong lùi ra một bước, ngắm nhìn. Hai bầu vú căng tròn, trắng ngần, đầu vú hồng nhạt, đang cương cứng dần dưới ánh đèn vàng. Anh thốt lên:
"Anh chưa bao giờ thấy vú nào đẹp thế."
Hân đỏ mặt, đưa tay che ngực, nhưng Phong nắm lấy tay cô, kéo ra. Anh cúi xuống, áp môi lên bầu vú bên trái, mút nhẹ. Hân bật lên tiếng rên:
"A..."
Anh mút mạnh hơn, lưỡi liếm vòng quanh đầu vú. Tay kia anh bóp vú bên phải, day day đầu vú. Hân bấu vào vai anh, người hơi khuỵu. Cô rên:
"Phong... em yếu quá..."
Anh không dừng. Anh hôn, mút, liếm lên cả hai bầu vú, lần lượt từ bên này sang bên kia, nước bọt ướt đẫm. Đầu vú cô đỏ hồng, cương cứng như hạt đậu. Hân nghiêng đầu ra sau, mắt nhắm nghiền, miệng há ra thở dốc. Cô thì thầm:
"Em muốn anh... em muốn anh lắm rồi..."
Phong ngừng lại, nhìn vào mắt cô:
"Em có chắc không? Lần đầu sẽ đau đấy."
Hân gật đầu:
"Em biết. Nhưng em muốn. Vì anh."
Phong cởi áo mình ra. Thân hình rắn rỏi, những bắp thịt săn chắc vì lao động, làn da ngăm đen, một vệt lông ngực chạy dọc từ ngực xuống bụng. Hân nhìn anh, tim đập loạn. Cô chưa bao giờ thấy anh trần truồng đến thế. Phong cởi nốt quần jean, chỉ còn chiếc xì-líp. Hân không dám nhìn xuống, mặt đỏ bừng. Phong đến gần, ôm cô, thì thầm:
"Đừng sợ, có anh."
Anh dìu cô ra giường. Hân nằm xuống, tóc xõa dài trên gối trắng. Phong nằm lên trên, chống tay xuống hai bên để không đè nặng lên cô. Anh nhìn xuống cô, cô nhìn lên anh. Ánh mắt họ giao nhau, đầy yêu thương và khao khát.
Phong cúi xuống hôn cô, lần này không vội. Anh hôn lên môi, lên cằm, lên cổ, xuống ngực. Anh lại hôn vú cô lần nữa, như để trấn an. Hân rên nhẹ, hai tay ôm đầu anh. Rồi Phong ngồi dậy, cởi nốt xì-líp của mình, và nhẹ nhàng cởi quần jean cho Hân. Hân hơi nhấc mông lên để anh kéo quần xuống. Cô chỉ còn chiếc xì-líp nhỏ xíu màu hồng. Phong nhìn vào chỗ ấy, thấy một mảng lông mềm mại, và vùng ẩm ướt đã thấm ra ngoài lớp vải mỏng. Anh cúi xuống hôn lên bụng dưới của cô, qua lớp xì-líp. Hân rên to:
"Anh... đừng... ngượng lắm..."
Phong không ép. Anh cởi nốt chiếc xì-líp cuối cùng của cô. Hân nằm trần truồng hoàn toàn trước mặt anh, da trắng mịn, những đường cong mềm mại, đôi vú căng tròn, bụng phẳng, cặp đùi thon dài. Phong thở không ra hơi:
"Em đẹp quá... anh không tin nổi."
Anh nằm lên người cô, hai cơ thể trần áp sát vào nhau. Hân cảm nhận được hơi ấm từ lồng ngực anh, và sự cương cứng của anh đang đè lên bụng dưới cô. Cô hơi hoảng, nhưng rồi nhắm mắt, thả lỏng.
Phong luồn tay xuống dưới, nhẹ nhàng tách nhẹ hai chân cô. Hân hơi co mình lại, nhưng rồi lại mở ra. Anh đưa tay xuống chạm vào nơi ấy, cảm nhận sự ẩm ướt và nóng hổi. Cô rên lên:
"Phong... em sợ..."
Anh thì thầm:
"Sẽ đau một chút, nhưng qua nhanh thôi."
Anh đặt mình vào đúng vị trí, rồi từ từ, nhẹ nhàng, anh ấn vào.
Hân rúm người lại, hai tay bấu chặt vào lưng anh, móng tay cắm sâu. Cô kêu lên:
"Đau... đau quá Phong ơi!"
Nước mắt cô chảy dài. Phong dừng lại ngay, không dám nhúc nhích. Anh hỏi:
"Đau lắm không? Anh dừng nhé?"
Hân lắc đầu, vừa khóc vừa nói:
"Đừng dừng... hãy tiếp tục... em chịu được."
Phong nhìn cô, lòng đau như cắt. Anh cúi xuống hôn lên mắt cô, lên má, lên môi, rồi lại hôn vú cô để cô đỡ đau. Vừa hôn, anh vừa nhẹ nhàng đưa thêm một chút nữa. Hân cắn môi, cố nén tiếng kêu. Cả người cô căng cứng.
Một lúc sau, anh đã vào được hoàn toàn. Hân thở hổn hển, nước mắt vẫn còn ướt trên má. Cô thì thầm:
"Xong chưa?"
Phong nói:
"Anh đã vào hết rồi, nhưng anh chưa làm gì cả."
Cô hỏi:
"Lúc nãy em đau quá, bây giờ hết đau chưa?"
Phong nhẹ nhàng rút ra một chút, rồi lại đưa vào, rất chậm. Hân hơi nhăn mặt, nhưng không kêu. Anh hỏi:
"Vẫn đau à?"
Cô nói:
"Còn hơi đau, nhưng đỡ hơn lúc đầu."
Phong bắt đầu chuyển động, chậm rãi, từ tốn. Mỗi lần anh đưa vào, Hân lại rên nhẹ. Tay cô vẫn bấu chặt vào lưng anh. Anh nhìn xuống, thấy đôi vú cô lắc lư theo nhịp, đầu vú căng cứng. Anh cúi xuống mút lấy, vừa mút vừa chuyển động. Hân rên to hơn:
"Ưm... Phong... lạ lắm..."
Nhưng cô không thấy sướng, chỉ thấy một cảm giác đau rát và căng đầy, xen lẫn một chút gì đó khó tả. Phong thấy cô không thực sự thoải mái, liền dừng lại:
"Hay thôi, để lần khác?"
Hân lắc đầu:
"Anh cứ làm tiếp đi, em muốn anh được thỏa mãn."
Phong cảm động, anh ôm cô thật chặt, rồi tăng tốc dần. Tiếng da thịt va chạm vang lên trong phòng nhỏ, tiếng giường kẽo kẹt. Hân cắn môi, cố kìm tiếng rên, nhưng vẫn bật ra những tiếng "a... a..." nhỏ xíu. Phong thở dốc, mồ hôi chảy dọc sống lưng. Anh gục mặt vào bên cổ cô, rên rỉ:
"Em ơi... em ơi..."
Rồi bỗng nhiên, anh co người lên, toàn thân run rẩy, và một cảm giác ấm nóng trào ra bên trong cô. Anh thở hổn hển, nằm sấp lên người cô, mệt lử.
Hân ôm anh, vuốt lưng anh, hỏi:
"Xong rồi à?"
Phong gật đầu, thều thào:
"Anh xin lỗi, lần đầu anh hơi nhanh."
Hân cười nhẹ:
"Không sao, em hiểu mà."
Một lúc sau, Phong rút ra, nằm nghiêng bên cạnh. Anh nhìn xuống ga giường, thấy một vệt máu hồng nhạt. Hân cũng nhìn thấy. Cô hơi bất ngờ, nhưng không quá hoảng. Cô nói:
"Thì ra mất trinh là thế này."
Phong ôm cô:
"Em có đau lắm không? Có hối hận không?"
Hân lắc đầu:
"Không hối hận, vì là anh."
Nhưng trong lòng cô, cô thừa nhận rằng lần đầu chẳng có gì là sung sướng như cô tưởng tượng. Cảm giác đau rát vẫn còn, cô thấy hơi khó chịu, hơi mệt, và có chút thất vọng. Cô tự hỏi: "Sao mọi người bảo làm tình sướng lắm? Mình chẳng thấy sướng gì cả." Nhưng cô không nói ra, vì sợ Phong buồn.
Họ nằm ôm nhau thêm một lúc, rồi Phong dậy, lấy khăn giấy lau nhẹ cho cô. Hân xấu hổ lấy ga trải giường che người. Phong cười:
"Có gì đâu mà ngượng."
Anh lau xong, cả hai mặc quần áo, thu dọn. Phong nhìn đồng hồ, mới được một tiếng, còn một tiếng rưỡi nữa mới hết giờ. Anh hỏi:
"Hay mình nghỉ thêm lát?"
Hân lắc đầu:
"Về thôi anh, em mệt."
Họ ra về. Hân đi hơi khập khiễng, Phong đỡ cô xuống cầu thang. Bà chị lễ tân nhìn họ, cười mỉm. Phong trả chìa khóa, dắt xe ra. Hân ngồi lên sau, ôm anh. Xe chạy chậm trên đường về.
Trên đường, Hân tựa má vào lưng anh, thì thầm:
"Lần sau đừng mạnh quá nhé, em còn đau."
Phong gật đầu:
"Lần sau anh sẽ nhẹ nhàng hơn. Và anh sẽ học cách làm em sướng."
Hân không nói gì, chỉ siết tay ôm anh chặt hơn.
Tối đó, về đến ký túc, Hân mệt mỏi bước vào phòng. Lan đang ngồi đọc truyện, thấy Hân mặt mày hơi tái, đi đứng khác thường, liền hỏi:
"Ơ, đi đâu về mà mệt thế? Mặt mũi xanh xao."
Hân cười trừ:
"Đi chơi với Phong, hơi mệt."
Mai tinh mắt, nhìn thấy cổ Hân có vết đỏ hôn, cô ta reo lên:
"Trời ơi, vết hôn kìa! Hai đứa đi nhà nghỉ hả?"
Thu cũng sáp lại:
"Chuẩn rồi, nhìn dáng đi này, không phải đi nhà nghỉ thì là gì?"
Hân đỏ mặt tía tai, lao lên giường, lấy chăn trùm kín. Lan, Mai, Thu xúm lại, giật chăn ra, hỏi dồn:
"Thế nào? Lần đầu sướng không? Có đau không? Kể tụi tao đi!"
Hân lấy gối đập lung tung:
"Tụi bây im đi! Không có gì hết!"
Nhưng cả bọn không buông tha. Lan ôm Hân, nói:
"Tao cũng từng trải rồi, lần đầu đau lắm, nhưng rồi sẽ quen. Mày đừng lo."
Hân thều thào:
"Thật ra... cũng không sướng như tưởng tượng. Chỉ thấy đau và hơi khó chịu."
Mai an ủi:
"Lần đầu ai chẳng thế. Từ từ rồi sẽ sướng. Mà thằng Phong nó có nhẹ nhàng không?"
Hân gật đầu:
"Nó nhẹ nhàng lắm, nhưng vẫn đau."
Thu cười:
"Thế thì tốt. Tao nghe có đứa bạn, thằng bạn trai nó thô bạo, đau suốt cả tuần."
Cả bọn cười, rồi lại chọc Hân thêm một lúc. Cuối cùng, Lan tắt đèn, mỗi đứa về giường. Hân nằm trong bóng tối, đưa tay lên ngực, nơi còn vương vết hôn của Phong. Cô nhớ lại cảm giác lúc anh đưa vào, cái đau nhói, rồi cái cảm giác đầy ắp lạ lùng. Cô chưa thấy sướng, nhưng cô biết mình yêu Phong, và cô muốn thử lại. Cô nhắm mắt, mơ màng nghĩ: "Lần sau sẽ khác." Và cô thiếp đi trong nỗi nhớ mong.
Hết phần 4

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ☆ ☆ ☆ ☆ ☆ (chưa có)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách